Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2657 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 11

Morgan đặt chiếc túi vải của cô lên bàn của bên bị cáo và lấy cuốn sổ ghi chép ra. Những ghi chép về các vụ án của riêng cô được viết tốc ký ở trang số hai, được che đi bởi trang trắng đầu tiên.

Không phải cô mắc chứng hoang tưởng hay gì đó đại loại thể

Cô không phiền khi ngồi xuống ghế. Buổi sơ thẩm chỉ còn vài phút nữa sẽ bắt đầu. Phòng xét xử đầy những âm thanh xì xào to nhỏ khi cô chờ thân chủ của mình. Thẩm phán Marlow đeo cặp kính đọc sách có gọng màu đen lên mũi và cầm một tờ giấy lên. Ông ta đang đọc lời cáo buộc, chắc chắn là vậy.

Tiếng lách cách của kim loại báo hiệu Haley đang được đưa tới. Một nhân viên giám sát của tòa án dẫn cô vào phòng xét xử. Ánh mắt hoảng sợ của cô lướt khắp căn phòng một lượt, như thể một con thuyền đang cố tìm kiếm một nơi an toàn để neo đậu. Sau đó dường như Haley lựa chọn sàn nhà là nơi an toàn nhất và cúi đầu xuống. Cô lê chân bước đi. Cái còng quanh cổ tay cô dường như níu cô xuống, và bộ áo tù màu cam như nuốt chửng thân hình nhỏ bé của cô. Cô trông giống như một đứa trẻ được hóa trang thành tù nhân trong dịp lễ Halloween vậy.

Mái tóc cô buông xõa như một tấm rèm quanh khuôn mặt, và Morgan muốn chải cho nó thẳng thớm lại. Cô gái trẻ trông rất hoang dã. Morgan không muốn hình ảnh này của Haley ghim vào đầu của ngài thẩm phán. Nhưng sau đó, quá trình nhập trại sẽ rất bẽ bàng và vô nhân đạo. Đối với Haley mà nói, điều đó hẳn còn đau đớn hơn gấp bội.

Nhân viên giám sát dẫn cô vào bàn. Haley ngước mắt lên nhìn vào mắt Morgan. Khuôn mặt cô trông xanh xao và có nhiều tàn nhang. Trông cô rất mong manh dễ vỡ.

Cô trông giống một nạn nhân hơn.

Tim Morgan thắt lại, và cô hy vọng rằng thẩm phán sẽ nhận thấy như thế.

Cô đưa mắt sang nhìn Esposito đang đứng ở bàn của công tố viên ở dãy bên kia. Trông anh ta thật ngạo mạn. Anh ta rất chắc chắn về luận chứng của mình. Rằng Haley có tội.

Morgan nghĩ về tất cả các bị cáo cô từng khởi tố. Cô từng dành chút thời gian nào để nhìn họ thật kĩ chưa? Đã có ai trong số họ vô tội chưa?

Phía sau Morgan, cánh cửa phòng xét xử mở ra. Bryce Walters bước vào và đi về chỗ người trợ lý công tố của mình.

Chỉ có những vụ án nghiêm trọng mới thu hút sự quan tâm của công tố viên.

Ngài thẩm phán ho một tiếng, khiến Morgan chuyển sự chú ý về phía ông ta. Ông ta nhìn chằm chằm vào mặt cô; sự cảm thông khiến khuôn mặt của ông ta dãn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi ông ta trở về với công việc của mình. Morgan thầm nguyền rủa McFarland. Cô đã rất kiên trì chườm đá suốt đêm qua để hạn chế tình trạng sưng tấy đến mức tối đa, nhưng bên mắt màu đen vẫn dễ dàng nhận thấy dù cô đã cẩn thận dặm hẳn hai lớp che khuyết điểm.

Cô cho rằng mình nên biết ơn McFarland vì đã không đấm vào miệng cô. Bởi ít nhất, giọng nói của cô vẫn rất rõ ràng.

Thẩm phán Marlow chính thức tuyên bố vụ án và giới thiệu các đại diện cho bên bị cáo và bên nguyên cáo. “Bên bị cáo có từ bỏ việc chính thức đọc bản cáo buộc không?”

“Có, thưa Thẩm phán.” Cô thấy sẽ chẳng ích gì nếu kéo dài quá trình xét xử, đặc biệt là với thẩm phán Marlow. Ông ta muốn các vụ án trong phòng xét xử của mình được giải quyết càng nhanh càng tốt.

“Ông Walters.” Thẩm phán đưa mắt sang bàn của công tố viên. “Ông có thể bắt đầu rồi.”

“Chính quyền bang thực sự cảm thấy cô Powell nên được giam giữ.” Giọng Bryce vang lên, dõng dạc và đầy tự tin. “Tội ác của cô ta rất dã man, và mọi chứng cứ đều rất thuyết phục. Bị cáo rõ ràng là một mối nguy hiểm đối với cộng đồng.”

“Cô Dane.” Thẩm phán nhìn sang Morgan.

“Thưa Thẩm phán, cô Powell chưa từng vi phạm pháp luật.” Morgan phản biện. “Cô ấy sống ở khu vực này bảy năm rồi và đây cũng là nơi cô ấy được sinh ra. Cha của cô ấy là cựu cảnh sát của Sở Cảnh sát Scarlet Falls, người đã hy sinh khi đang thực hiện nhiệm vụ. Cô ấy chỉ làm việc cho một ông chủ duy nhất kể từ khi tốt nghiệp trường đại học tại địa phương ba năm về trước. Mẹ của cô ấy sống ở Grey’s Hollow, và Haley sống cùng bà ấy. Không hề có cơ sở nào cho thấy cô ấy là một người thích bay nhảy hay một mối nguy hiểm tiềm ẩn cả.”

Thẩm phán Marlow hạ thấp cặp kính đọc sách có gọng màu đen xuống sát cánh mũi và liếc nhìn công tố viên, chờ đợi sự phản bác từ anh ta.

Bryce tỏ vẻ phản đối ra mặt. “Cô Powell đã dùng dao đâm vào bụng Noah Carter ba nhát. Sau đó, cô ta đi ngủ khi trên người dính đầy máu của cậu ta, và để mặc cậu ta mất máu đến chết. Dấu vân tay của cô ta được phát hiện trên con dao, hung khí gây án, và báo cáo xét nghiệm ADN cho thấy máu của Carter chính xác là mẫu máu dính trên tay của cô ta.” Ở phía cuối phòng xét xử, có tiếng nấc của một người phụ nữ. Morgan biết đó chính là mẹ của Noah Carter mà không cần quay lại nhìn.

Bỏ qua sự thương cảm đối với nỗi đau của người phụ nữ ấy, Morgan tranh biện: “Cô Powell có mối quan hệ thân thiết với hàng xóm xung quanh. Lý lịch của cô ấy hoàn toàn sạch sẽ. Cô ấy chưa từng nhận vé phạt nào cho hành vi đỗ xe không đúng nơi quy định. Ngoài ra, cô ấy có vấn đề nghiêm trọng về mặt sức khỏe.” Morgan trình bày căn bệnh Addison với thẩm phán. “Bệnh tình của cô ấy trở nặng suốt cuối tuần vừa rồi trong trại giam của quận và cần được điều trị tại bệnh viện. Nhà tù có thể sẽ khiến cô ấy mất mạng.”

Thẩm phán Marlow bỏ cặp kính xuống và dùng hai bàn tay xoa xoa mặt. Bỏ tay xuống, ông ta nhìn chằm chằm Haley trong vài giây. Cô run rẩy, đôi vai co rúm lại và cơ thể nhỏ bé của cô co lại như đang tự phòng vệ.

Morgan thầm cầu mong thẩm phán sẽ cho rằng đôi mắt không tập trung của cô ấy là biểu hiện của sự tuyệt vọng, bệnh tật, sợ hãi chứ không phải là biểu hiện của bệnh tâm thần.

Ngài thẩm phán xoa cằm, vẻ mặt ông ta trầm ngâm. “Cô Powell, công tố viên quận biểu thị anh ta sẽ cáo buộc cô tội giết người cấp độ một, một tội danh rất nghiêm trọng với hình phạt nặng. Trong khi tôi không nhất quyết yêu cầu cô phải bị giam giữ trong tù, tôi cũng đồng ý rằng cần phải có một khoản bảo lãnh thật cao để tương xứng với mức độ của vụ án này. Tôi sẽ đưa ra mức một triệu đô-la tiền mặt, cùng với một điều kiện bổ sung là thiết bị giám sát điện tử, với chi phí lắp đặt do bị cáo chi trả.”

Tiền mặt ư?

Thay vì trả mười phần trăm tổng số tiền bảo lãnh và sử dụng dịch vụ bảo lãnh tư nhân cho số tiền còn lại, Eliza sẽ phải xoay xở một triệu đô-la tiền mặt để Haley được tại ngoại.

Thẩm phán Marlow im lặng và nhìn Morgan. Ông ta sẽ không nhún nhường, nhưng cô phải thử. “Thưa Thẩm phán, chúng tôi thấy khoản tiền mặt một triệu đô là quá lớn và xin được lựa chọn dịch vụ bảo lãnh chuyên nghiệp.”

“Từ chối. Bảo lãnh được lập với mức một triệu đô-la tiền mặt.” Giọng của Marlow cùng tiếng búa đầy dứt khoát cho thấy rằng đó là quyết định cuối cùng.

Tại bàn của công tố viên, Bryce trông khó chịu nhưng ánh mắt tức tối của Esposito như thể muốn cắt Morgan làm đôi. Có chuyện gì với anh ta vậy nhỉ? Tại sao anh ta lại hành động như thể mỗi chiến thắng nhỏ bé mà cô đạt được là một sự lăng nhục đối với anh ta? Ngoài ra, thẩm phán yêu cầu toàn bộ tiền bảo lãnh phải được trả một lần dưới dạng tiền mặt, vẫn có khả năng Haley sẽ phải ở tù.

Morgan lẩn tránh ánh mắt trừng trừng của anh ta. Cô không có thời gian cho các vấn đề liên quan đến cái tôi của anh ta. Ngồi xuống chiếc ghế của mình, cô bỏ cuốn sổ ghi chép vào chiếc túi vải. Ngồi cạnh cô, Haley xanh xao, tĩnh lặng và run rẩy.

“Một triệu đô-la tiền mặt ư?” Cô ấy hỏi bằng giọng lí nhí.

“Chúng ta sẽ xoay xở được thôi.” Morgan hy vọng. Với công việc kinh doanh tầm cỡ như nhãn hiệu Wild, Eliza hẳn sẽ có chút tài sản. Phải không nhỉ? Bà ấy hẳn phải có thứ gì đó có thể thanh lý hoặc vay mượn chứ. Nếu không, họ có thể kháng án. Thẩm phán đáng ra phải đưa ra hai hình thức bảo lãnh.

Nhân viên giám sát dẫn Haley đi ra.

Esposito gật đầu về phía hành lang. Morgan lấy túi xách và đi theo anh ta. Anh ta bóp thái dương, nhưng cơn giận dữ vẫn âm thầm cháy trong mắt anh ta. “Khi bồi thẩm đoàn và thẩm phán thấy có quá nhiều chứng cứ rõ ràng, lệnh bảo lãnh cho cô ta sẽ bị thu hồi.”

Lệnh bảo lãnh có thể sẽ được thu hồi sau khi ban bồi thẩm đưa ra bản cáo trạng. Bởi vì đó không phải là nếu nữa. Mà là khi . Ban bồi thẩm sẽ có cuộc họp kín. Chỉ có công tố viên trình ra chứng cứ. Trừ khi Haley muốn tự khai, điều Morgan sẽ không cho phép, luật sư bào chữa sẽ không được tham gia cuộc họp này. Sau khi ban bồi thẩm giao cho Bryce bản cáo trạng, rõ ràng anh ta sẽ yêu cầu tòa án thu hồi lệnh bảo lãnh và đưa Haley trở lại nhà giam cho đến khi phiên xét xử diễn

Đầu Morgan ong ong, nhưng cô ngước mặt lên và nhìn thẳng vào mắt Esposito. “Chúng ta sẽ biết kết quả thôi.”

Lỗ mũi anh ta phồng lên khi anh ta thở ra. “Đầu cô sao rồi?”

Câu hỏi này khiến Morgan ngạc nhiên và cảnh giác. “Trông tệ hơn nhiều so với thực tế.”

“Tôi hy vọng là như vậy, bởi vì trông nó thực sự kinh khủng đấy.”

Chết tiệt!

Cô đợi lời đề nghị nhận tội giới hạn về mặt thời gian và không liên quan đến công việc của anh ta.

“Cô Powell cũng tội lỗi y như thân chủ trước của cô.” Anh ta bắt đầu. “Nhưng vì lợi ích của người nộp thuế, tôi sẽ đưa cho cô một đề nghị. Nếu cô ta thừa nhận tội giết người, chúng tôi sẽ đề đạt mức phạt tù hai mươi lăm năm và sẽ không theo đuổi mức phạt tù chung thân. Cô ta còn trẻ. Cô ta vẫn có thể sống tiếp sau khi mãn hạn tù.”

“Tôi sẽ truyền đạt lại đề nghị của anh đến thân chủ của tôi.” Morgan thậm chí không muốn phản đối. Cuộc sống của Haley sẽ kết thúc nếu cô bé nhận tội. Đây là tình huống được ăn cả, ngã về không. Morgan phải thắng bằng mọi giá. Nhưng liệu cô có làm được không?

“Lời đề nghị của tôi sẽ hết hiệu lực khi ban bồi thẩm ban hành cáo trạng.” Esposito chỉnh lại chiếc cà vạt.

Tất nhiên là như vậy rồi.

“Tôi hiểu rồi.”

“Nếu cô từ chối lời đề nghị của tôi, thân chủ của cô sẽ phải ngồi tù suốt quãng đời còn lại.” Esposito nở nụ cười tự mãn. “Một điều nữa… các xét nghiệm máu của thân chủ của cô không cho thấy dấu hiệu cô ta đã uống bất kỳ loại thuốc thông thường nào tại câu lạc bộ. Cảm ơn cô vì đã khẳng khăng đòi thực hiện xét nghiệm. Cô đã giúp tôi có thêm cơ sở cho lập luận của mình đấy.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh