“Anh không thể tin được là Eliza lại có thể xoay xở một triệu đô-la tiền mặt một cách mau lẹ đến thế.” Đi làm với tâm trạng đầy lo lắng, Lance bước vào phòng làm việc của Morgan. Có thể sẽ phải mất cả ngày, trại giam của hạt mới có thể xử lý thủ tục giấy tờ để thả Haley. Không có lý do gì anh và Morgan lại phí phạm cả ngày cho việc chờ đợi cả. Sharp và Eliza có thể tự xử lý chuyện đó.
Anh đã bỏ lỡ việc đồng hành cùng Morgan trong một vụ án. Văn phòng làm việc của họ ở cạnh nhau nhưng suốt mùa đông, họ đều bận rộn với công việc của riêng mình.
Anh sẽ ra sao nếu cô nhận lời đến New Jersey làm việc? Cô bảo là mình không thích, nhưng anh nhìn thấy sự cám dỗ trong mắt cô. Cô có thực sự muốn làm luật sư biện hộ không? Nếu cô nhận công việc đó, cô sẽ phải chuyển nhà, đó là điều anh chưa từng nghĩ tới. Bệnh tâm thần của mẹ anh khiến bà phải ở lì trong nhà. Bà không còn người thân nào khác. Chuyện gì sẽ xảy ra với bà nếu Lance chuyển tới sống một nơi khác?
Phía sau bàn làm việc của mình, Morgan mở máy tính xách tay. “Chúng ta phải làm việc thôi. Chứng cứ mới được phát hiện thêm vừa được gửi đến từ văn phòng công tố. Em đang tải tài liệu xuống.”
Lance lấy bút dạ viết bảng. “Chúng ta hãy liệt kê một số thông tin cơ bản trước khi bắt đầu đưa ra giả thuyết. Hãy bắt đầu với nạn nhân.”
Morgan kéo thanh trượt trên máy tính. “Noah Carter hai mươi sáu tuổi, và cậu ta thuê căn nhà nơi cậu ta bị sát hại.”
“Chủ nhà hẳn sẽ có một chiếc chìa khóa dự phòng cho ngôi nhà đó.” Lance gõ cái bút dạ đã đậy nắp vào lòng bàn tay.
“Chủ sở hữu của căn nhà đó sống tại Colorado. Một cảnh sát của quận đã gọi điện thoại cho anh ta hôm thứ Bảy và xác nhận rằng anh ta đang ở Colorado.”
Lance liệt kê tên của chủ nhà vào cuối danh sách của anh. “Công ty của cậu ta thì sao?”
“Excite Site, một công ty thiết kế web nhỏ. Noah làm việc xa nhà, giống như bao nhân viên công ty khác. Theo cuộc phỏng vấn bằng điện thoại với ông chủ cậu ta ở Austin, bang Texas, Noah làm công việc đấu thầu thiết kế website mới cho công ty cho vay nợ và tiết kiệm Randolph.”
“Nơi Haley làm việc ở vị trí điều phối viên truyền thông xã hội.”
“Phải.” Morgan xác nhận. “Nhiều nhân chứng nói rằng đó là nơi họ gặp nhau.”
“Chúng ta sẽ cho ông chủ của Noah và công ty của ông ta vào danh sách các đối tượng cần kiểm tra lý lịch mà anh đã đưa cho mẹ tối qua.” Lance thêm tên hai đối tượng này vào cuối bảng. “Chúng ta có gì từ bố mẹ của Noah?”
“Chỉ có một vài thông tin cơ bản thôi. Họ sống rất chan hòa với hàng xóm láng giềng. Ông Carter là giám đốc dự án của một công ty xây dựng. Mẹ của Noah là một vệ sinh viên nha khoa. Không có các vấn đề nổi bật liên quan đến tài chính. Ngoài Adam, nhà Carter còn một cô con gái tên là Penelope, năm nay hai mươi hai tuổi. Cô ấy đang trên đường về nhà từ trường đại học ở Oregon. Nhìn qua thì họ là một gia đình trung lưu điển hình.”
Lance liệt kê tên của ông bà Carter vào bảng. “Haley đã ra ngoài cùng ai vào đêm Noah bị giết?”
Morgan cuộn thanh trượt. “Tên cô ấy là Piper Allen. Cô ấy là nhân viên công nghệ thông tin của một ngân hàng. Theo lời khai của cô ấy, thứ Sáu tuần trước là sinh nhật cô ấy. Cô ấy cùng Haley đi ra ngoài để tổ chức tiệc mừng sinh nhật. Piper rời câu lạc bộ lúc mười một giờ. Cô ấy không biết Haley rời đó lúc mấy giờ.” Morgan rời màn hình và ngước mắt lên.
“Cô ấy đứng đầu danh sách những người chúng ta cần phỏng vấn.” Lance viết tên của Piper Allen lên bảng. “Thế còn Noah? Cậu ta đến câu lạc bộ tối hôm đó một mình ư?”
“Không. Cậu ta đi cùng ba người bạn nữa. Justin Brien là một họa sĩ đồ họa tự do. Isaac McGee là một kỹ sư phần mềm, và Chase Baker làm việc ở phòng kế toán của một tổ chức tín dụng địa phương. Cả ba người này xác nhận họ rời câu lạc bộ lúc khoảng một giờ sáng. Haley và Noah cũng rời câu lạc bộ lúc ấy, cùng với nhau. Cảnh sát đã có bản sao đoạn băng giám sát chứng thực điều này. Họ cũng đã thẩm vấn các nhân viên và các khách quen của câu lạc bộ. Cho đến giờ, về cơ bản tất cả các lời khai đều khớp với nhau. Chúng ta vẫn chưa có bản sao đoạn băng giám sát.”
“Chúng ta cần nói chuyện với ba cậu bạn của Noah và ghé câu lạc bộ kia một chuyến.” Lance viết tên của ba cậu thanh niên vào danh sách. Anh bước lùi về phía sau và nhìn danh sách trên cái bảng. Họ có một khởi đầu khá tốt. “Giờ, còn Haley thì sao? Anh khó mà hình dung nổi cô ấy có thể khống chế được một thanh niên trẻ khỏe. Cô ấy quá nhỏ bé. Trong khi Noah lại có thế mạnh về mặt hình thể.”
“Có thể Haley ra tay bất ngờ khiến cậu ta không kịp trở tay.” Morgan gợi ý.
“Điều này phù hợp với tội giết người mà công tố viên đưa ra.” Lance nhận định. “Các hành vi lén lút không được coi là tự vệ.”
“Chết tiệt.” Bực bội ra mặt, Morgan thổi bay tóc mái. “Có khi nào cậu ta tấn công Haley trong bếp, và cô ấy dùng bất cứ thứ gì trong tầm tay để tự vệ không?”
“Một con dao không phải là vũ khí dễ sử dụng đối với một người phụ nữ không được luyện tập. Dao thường dễ bị tước đoạt và được sử dụng để chống lại chính mình.”
“Nhưng có thể cậu ta không ngờ là cô ấy có thể phản kháng lại. Hoặc có thể cậu ta không biết cô ấy đã với được con dao.” Morgan bóp trán.
“Cũng có thể lắm.” Lance bổ sung câu hỏi lên cái bảng.
Phía sau anh, Morgan trầm ngâm. Anh ngoái nhìn cô qua vai. Vẻ mặt cô trông rất đáng sợ.
“Có chuyện gì không ổn sao?” Anh quay người lại.
“Em đang đọc nội dung cuộc thẩm vấn đầu tiên của cảnh sát quận với Haley.”
“Và?”
“Nghe rất khó chịu.”
“Là Haley hay Colgate khó chịu?”
“Tất cả đều rất khó chịu.” Morgan hất đầu về phía máy in đang bắt đầu kêu ro ro và đẩy các bản in ra. “Em in cho anh bản sao của cuộc thẩm vấn và các báo cáo của cảnh sát rồi.”
“Colgate đã làm việc trong lĩnh vực tư pháp khá lâu. Anh chưa từng nghe bất kỳ vụ bê bối nào liên quan đến ông ta.” Lance lấy các bản in, sau đó anh ngồi lên mép bàn làm việc của cô và bắt đầu đọc lướt qua các trang in. “Cuộc gọi đến lúc mấy giờ?”
“Lúc mười một giờ mười lăm phút sáng thứ Bảy, một trong số những người hàng xóm của Noah nghe tiếng một phụ nữ thét lên bên ngoài và gọi 911. Mười phút sau, cảnh sát đến và thấy Haley đang quỳ bên thi thể nạn nhân. Anh ta xác nhận Noah đã chết và gọi hỗ trợ. Haley đi tới đi lui trên bãi cỏ, miệng lặp đi lặp lại câu hỏi Tôi đã làm gì thế này? Anh ta hỏi tên và địa chỉ nhà của Haley, nhưng cô ấy không trả lời bất kỳ câu hỏi nào cả. Cô ấy nghe lệnh của anh ta nhưng theo lời anh ta, cô ấy chẳng biết gì cả. Anh ta hỏi cô ấy có bị thương ở đâu không, và cô ấy lắc đầu, để thể hiện cô ấy không bị thương.” Morgan nổi cáu. “Xét về tình trạng tâm thần của cô ấy, có thể cô ấy đã bị thương nghiêm trọng mà không ý thức được.”
Lance tìm đúng trang in trong bản báo cáo của cảnh sát. “Viên cảnh sát cũng cho biết rằng anh ta đã kiểm tra xem cô ấy có bị thương không và không phát hiện thấy vết thương nào cả.”
“Anh ta không phải bác sĩ.” Morgan cau mày. “Lẽ ra anh ta phải gọi xe cứu thương mới phải. Cô ấy có thể bị thương ở đầu hoặc đang chịu ảnh hưởng của thuốc. Cô ấy có thể đã bị cưỡng hiếp.”
“Anh đồng ý.” Lance lật sang trang tiếp theo. “Nhưng anh ta đã không làm vậy. Và khi cô ấy được kiểm tra, không có bằng chứng nào cho thấy những điều này đã xảy ra.” Anh giơ một tay lên trước khi cô kịp phản đối. “Chúng ta biết khi các xét nghiệm đó được thực hiện thì đã quá muộn rồi.”
“Nhưng em sẽ không bao giờ có thể thuyết phục bồi thẩm đoàn được rằng viên cảnh sát đã không gọi tới đúng nơi.” Morgan bóp gáy và sau đó quay trở lại đọc tài liệu trên máy tính của cô. “Ở thời điểm đó, viên cảnh sát không cố gắng khai thác thông tin từ Haley. Cô ấy chỉ mặc mỗi cái váy đen mỏng dính. Môi cô ấy tái nhợt và cô ấy run lẩy bẩy. Không biết điều gì đã xảy ra bên trong ngôi nhà, anh ta không muốn bước chân vào ngôi nhà đó khi không có người hỗ trợ. Nhiệt độ sáng hôm đó ở dưới mức đóng băng. Dù quan ngại cho sức khỏe của cô ấy, nhưng cũng lo sợ rằng cô ấy chính là kẻ giết người, anh ta còng tay Haley và đưa cô ấy lên sau xe của anh ta với lò sưởi đang chạy để chờ cảnh sát trưởng, người đang trên đường tới đó.”
Lance lướt qua trang kế tiếp. “Khi đội hỗ trợ đến, cảnh sát kiểm tra toàn bộ ngôi nhà để chắc chắn không còn ai khác ở bên trong, bất kể là người còn sống hay đã chết. Hiện trường vụ án đã bị phong tỏa và đội kiểm tra y tế và pháp y được triệu tập trong vòng bốn mươi lăm phút sau cuộc gọi đến 911 lúc trước. Cảnh sát trưởng thẩm vấn Haley ở sau xe tuần tra. Dù ở trong chiếc ô tô ấm áp, nhưng cô ấy dường như vẫn lạnh, vì vậy ông ta đưa cho cô ấy một cái chăn. Trong suốt cuộc thẩm vấn rất ngắn ngủi ấy, Haley liên tục lặp lại câu hỏi lúc trước Tôi đã làm gì thế này? Sau đó cô ấy quay mặt đi và từ chối nói thêm bất kỳ điều gì.” Lance để tập tài liệu xuống.
“Colgate đã không ép quá mức.” Morgan dựa lưng vào ghế, cầm bút lên và vẽ các vòng tròn ở cuối cuốn sổ ghi chép của cô.
“Lúc đó, ông ta chưa biết về dấu vân tay trên con dao. Ông ta đang chuẩn bị luận điểm và không đưa ra các giả định.”
“Lập luận rất hay.” Morgan chỉ cây bút lên màn hình máy tính của cô. “Cảnh sát tìm thấy ví của Haley bên trong ngôi nhà và xác nhận danh tính của cô ấy qua thông tin trên bằng lái xe. Cảnh sát trưởng quyết định mang cô ấy về đồn cảnh sát để thẩm vấn thêm.”
“Ông ta hy vọng quãng đường đến đồn cảnh sát quận sẽ khiến cô ấy chịu mở miệng nói chuyện.” Đó chính xác là những gì Lance sẽ làm.
“Rõ ràng là như vậy.” Morgan gật đầu tán thành. “Cuộc thẩm vấn tại hiện trường vụ án kết thúc tại đó.”
“Đó là một khởi đầu tốt đẹp.” Ngoại trừ thực tế là thân chủ mới của Morgan trông khá giống một kẻ có tội.
Bụng Lance réo ùng ục. Anh đưa mắt xuống nhìn đồng hồ đeo tay. Hai giờ chiều. “Chúng ta nên ăn gì đó. Chúng ta đã bỏ lỡ bữa trưa rồi.”
Mải đọc tài liệu, Morgan xua tay. “Anh cứ đi trước đi. Em sẽ xem video thẩm vấn Haley tại đồn cảnh sát quận.”
“Em cần phải ăn đã.” Lance thở dài. “Em có muốn anh làm cho em một ly sinh tố giàu protein theo công thức của bác Sharp hay gọi pizza không?”
Morgan ngẩng đầu lên. “Anh vừa nói pizza phải không?”
Anh lấy điện thoại. “Loại nhiều phô mai và nấm phải không nhỉ?”
“Vâng.” Cô quay trở lại với chiếc máy tính.
“Đừng mở video đó mà không có anh nhé.” Lance đặt hàng và cung cấp thông tin giao hàng.
Morgan viết lên cuốn sổ ghi chép. “Cảnh sát trưởng bắt đầu phỏng vấn Haley lúc một giờ năm mươi ba phút chiều. Đội pháp y lấy dấu vân tay và nước bọt của Haley để đối chiếu với mẫu ADN thu thập được tại hiện trường. Họ cũng lấy mẫu máu khô trên cơ thể cô ấy từ nhiều vị trí khác nhau và có cả vết máu dưới móng tay của cô ấy để kiểm tra. Em ngạc nhiên là họ không yêu cầu thu lại cái váy của Haley làm bằng chứng.”
Lance đi vòng qua bàn làm việc của Morgan và ngồi lên trên cái kệ để xem video trên máy tính qua vai Morgan. Video bị tạm dừng ở cảnh đầu tiên. Haley ngồi trên cái ghế bằng kim loại trong phòng thẩm vấn của đồn cảnh sát quận. Cảnh sát trưởng và một cảnh sát trẻ ngồi ở phía đối diện. Haley không còn bị còng tay nữa, và cô ấy quẩn cái chăn quanh vai. Lớp trang điểm trên khuôn mặt cô loang lổ.
“Cái váy trông rất bó và thiếu vải.” Lance nói. “Trông cô ấy có vẻ không thoải mái khi mặc nó. Anh nghi ngờ rằng cảnh sát trưởng muốn cô ấy mặc nguyên bộ váy đó. Ngoài ra, chiếc váy cũng không đi đâu được cả. Nó không bị rách cũng không bị hư hại. Cô ấy không có cách nào tiêu hủy nó. Cô ấy đã tuân theo các yêu cầu của họ để cung cấp bằng chứng thể chất, và cũng không nói mình bị cưỡng hiếp. Thêm nữa, lẽ ra ông ta phải tìm cái gì đó cho cô ấy mặc tạm hoặc cho cô ấy gọi một cuộc điện thoại chứ. Nếu ông ta cho cô ấy dùng điện thoại, cô ấy đã có thể gọi một luật sư. Khi luật sư của nghi can xuất hiện, họ sẽ chấm dứt cuộc nói chuyện.”
“Cô ấy rõ ràng là không cố gắng che giấu điều gì cả.” Morgan ghi chú lại.
“Không hề. Cô ấy trông không giống như đang đề ra một kế hoạch lớn để gỡ tội cho chính mình, nhưng cô ấy cũng không trả lời bất cứ câu hỏi nào cả.”
“Cô ấy trông như thể bị thương.” Morgan vẽ các hình tròn chồng lên nhau trên cuốn sổ tay màu vàng.
“Nhưng từ đâu chứ?” Lance nhoài người lên và nhấn nút Play để mở video.
Trên màn hình, Cảnh sát trưởng Colgate giới thiệu mình, cảnh sát York, và Haley. Ông ta ghi lại địa chỉ của Haley dành cho bản ghi hình chính thức. Sau đó Colgate đọc cho Haley nghe các quyền nghi can, đưa một tờ giấy và cái bút sang và yêu cầu cô ấy ký xác nhận rằng đã hiểu các quyền của mình. Cô bỏ ngoài tai yêu cầu của ông ta. Colgate không ép cô phải ký. Thay vào đó, ông ta nói với chiếc camera ở góc trần nhà: “Hãy để bản ghi hình chứng minh rằng cô Powell đã xác nhận mình đã hiểu các quyền của nghi can bằng lời.”
Haley chớp mắt, ánh mắt cô dừng lại ở cảnh sát trưởng vài giây, sau đó rời sang chỗ khác.
Colgate ngồi dựa vào lưng ghế. Ông ta đang cho cô không gian, để lấy thêm thông tin từ cô trong giai đoạn đầu của cuộc thẩm vấn. “Cô Powell, cô tới nhà của Noah Carter sáng nay bằng cách nào?”
Nhịp thở của Haley khựng lại, một bên vai của cô nhích lên rồi hạ xuống, cử động này rất khẽ nên rất khó nhận thấy.
“Cô đã có mặt ở câu lạc bộ Beats tối qua.” Cảnh sát trưởng hơi nhoài người về phía trước và đặt hai cánh tay của ông ta lên mép bàn. “Cô rời câu lạc bộ lúc mấy giờ?”
“Tôi không biết.” Haley lí nhí nói và nhìn chằm chằm xuống cổ tay, nắm chặt các mép của cái chăn phía trước bụng.
“Sáng nay toàn thân cô dính đầy máu.” Giọng nói của cảnh sát trưởng vừa chắc nịch vừa nhẹ nhàng, như thể ông ta đang nói chuyện với một đứa trẻ vị thành niên vừa phá hỏng chiếc xe ô tô của bố mình vậy. “Chuyện đó đã xảy ra như thế nào?”
“Tôi không biết.”
“Cô có về nhà cùng Noah tối qua không?”
“Tôi không biết.” Haley nói lớn hơn, cả về âm lượng và cường độ, sau đó nhỏ dần thành tiếng thì thầm. “Tôi muốn gọi cho mẹ tôi.”
Cảnh sát trưởng đứng dậy, đi vòng qua cái bàn, và ngồi mép bàn cạnh cô. Giờ ông ta đang xâm phạm không gian riêng tư của cô, tạo áp lực qua ngôn ngữ cơ thể. “Cô đã giết Noah Carter phải không?”
“Tôi không biết, tôi không biết, tôi không biết.” Haley liên tục tuôn ra thành một câu. Cô cố gắng kìm nén tiếng nức nở. Hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Cô khoanh hai tay trên bàn, gục đầu xuống và khóc nức nở. Tiếng thổn thức của cô khiến trái tim Lance như thắt lại.
Trong đoạn băng, vẻ cảm thông thoáng hiện trên khuôn mặt cảnh sát trưởng.
Trong mười lăm phút tiếp theo, cảnh sát trưởng hỏi Haley nhiều lần và bằng các hình thức khác nhau rằng có phải cô đã giết Noah Carter không. Nhưng Haley hoàn toàn im lặng. Cô thậm chí còn không ngẩng đầu lên. Có tiếng gõ cửa. Một cảnh sát thò đầu vào và liên tục vẫy tay gọi cảnh sát trưởng.
“Cuộc thẩm vấn đầu tiên kết thúc lúc hai giờ mười hai phút chiều thứ Bảy.” Morgan nói.
“Đó cũng chính là khoảng thời gian xe ô tô của Shannon Yates được tìm thấy.”
Morgan ngồi dựa lưng vào ghế, tay xoay xoay cái bút bi. “Haley ngồi trong phòng giam cho đến tận sáng thứ Hai, khi cảnh sát trưởng nhận ra ông ta đã giam giữ cô ấy vượt quá thời gian quy định và cần phải buộc tội cô ấy hoặc thả cô ấy ra.”
“Nhưng họ không hoàn toàn thờ ơ với vụ án này. Trong khi đó, họ đã đối chiếu dấu vân tay của cô ấy với các dấu vân tay tìm thấy trên vũ khí gây án và xét nghiệm ADN mẫu máu trên cơ thể của Haley, xác nhận rằng đó chính là máu của Noah.” Lance cho rằng cảnh sát trưởng đã xử lý tình huống này rất khôn khéo, ngoại trừ việc không đưa Haley tới phòng cấp cứu. “Haley chưa bao giờ nói với cảnh sát trưởng rằng cô ấy không hề nhớ chuyện đã xảy ra vào đêm hôm trước.”
“Cô ấy không được tỉnh táo lắm.” Morgan ngả đầu về phía sau và nhắm mắt lại. “Cô ấy rất bối rối, hoặc không nhớ gì cả, giống như lời mô tả của viên cảnh sát.”
“Công tố viên sẽ dựa vào đó để cho rằng cô ấy chỉ đơn thuần muốn né tránh các câu hỏi và cố ý câu giờ để dựng lên một câu chuyện nào đó.”
“Giống như em đã nghĩ khi đến gặp cô ấy vào sáng thứ Hai.” Morgan thở dài. “Đó chính xác là cách em đã làm khi em là trợ lý công tố.” Cô ngả người về phía trước và viết vào cuốn sổ ghi chép. “Em sẽ chuẩn bị một bản kiến nghị rằng những lời khai ban đầu của Haley với Sở Cảnh sát quận là không hợp lệ do tình trạng tâm thần không ổn định vì căn bệnh Addison không được điều trị. Em cần gặp bác sĩ của Haley để xác thực rằng bệnh tình của cô ấy khiến cô ấy mất tập trung và bối rối.”
Chuông cửa reo lên.
“Chắc là pizza.” Lance đi ra phía cửa trước, trả tiền cho cậu thanh niên giao hàng, và mang pizza đến phòng làm việc của Morgan. Anh mở hộp pizza trên bàn làm việc của Morgan. Cô rời sự chú ý khỏi cuốn sổ ghi chép đủ lâu để ăn hai miếng pizza. Lance ăn bốn miếng, sau đó cất phần còn lại của chiếc pizza vào tủ lạnh trong nhà bếp.
Anh quay trở lại phòng làm việc của Morgan. Họ xem đoạn video thứ hai. Colgate đọc quyền nghi can của Haley lần thứ hai. Sau đó ông ta đưa kết quả xét nghiệm ADN và bản phân tích dấu vân tay cho Haley xem.
Đôi mắt Haley trũng xuống, trông cô như thể kiệt sức, và da cô còn xanh xao hơn trước nữa. Cô trả lời các câu hỏi bằng giọng lí nhí. “Tôi muốn gọi cho mẹ tôi.”
“Tôi sẽ sắp xếp việc này.” Colgate đầu hàng và đoạn video kết thúc.
Morgan đứng lên, đi về phía bên kia căn phòng và pha một cốc cà phê. Khi cô quay lại, cô cau mày lại vì suy tư. “Chúng ta cần bắt đầu thẩm vấn một vài người.”
“Bây giờ là ba giờ rồi.” Lance quay trở lại vị trí của anh phía trước cái bảng trắng. Anh nghiên cứu danh sách với những cái tên đã được liệt kê trên đó.
Morgan quay trở lại bàn làm việc của cô, nhấp một ngụm cà phê và gõ bàn phím máy tính. “Chúng ta sẽ bắt đầu với cô bạn gái Piper của Haley. Cô ấy là người ít thù địch nhất đối với Haley. Tối nay chúng ta có thể đến câu lạc bộ Beats và phỏng vấn các nhân viên của họ, những câu lạc bộ này mãi tối muộn mới mở cửa. Chúng ta cũng cần nói chuyện với ba cậu bạn của Noah: Isaac McGee, Chase Baker, và Justin O’Brien.”
Các báo cáo của cảnh sát có chứa những bức ảnh chụp bằng lái xe của tất cả các nhân chứng. Morgan in chúng ra, trong đó có cả ảnh của Noah và Haley. Cô copy chúng thành nhiều bản, một bản dán lên cái bảng trắng, và một bản khác cho vào hồ sơ của mình. Cô cũng thích có những bức ảnh trong tay khi thực hiện thẩm vấn. Một tấm ảnh có thể giúp gợi lại trí nhớ của một nhân viên phục vụ hoặc một nhân viên pha chế
“Ngày mai chúng ta sẽ đến hiện trường vụ án.” Lance nói thêm.
“Em sẽ gửi email tới văn phòng công tố ngay bây giờ và yêu cầu được vào nhà của Noah. Sau đó em sẽ gọi cho Piper và xem khi nào cô ấy rảnh để gặp chúng ta.” Morgan soạn nhanh một email. Cô nhấn nút Send và dừng lại.
“Cái gì vậy?” Lance hỏi.
“Một email.” Cô xoay chiếc máy tính lại, để anh có thể đọc được nội dung trên màn hình.
Luật sư Dane,
Haley Powell đã giết hại Noah Carter một cách đầy tàn nhẫn. Nếu cô tiếp tục biện hộ cho cô ta, cô chẳng khác nào phạm tội đồng lõa với cô ta, và cô sẽ bị trừng phạt vì sự độc ác của mình. Hãy coi đây là lời cảnh báo duy nhất dành cho cô.
“Em vẫn mang theo súng bên mình đấy chứ?” Lance hỏi.
Thông thường, cả bên bị và bên nguyên của vụ án hình sự đều nhận được những email đe dọa như thế này. Hầu hết những lần đó đều không có gì xảy ra cả, nhưng giọng điệu của email lần này khiến anh sởn tóc gáy. Morgan có thể tự lo liệu cho bản thân mình được, nhưng Lance vẫn muốn làm vệ sĩ để đảm bảo an toàn cho cô.
“Vâng.” Morgan trả lời. “Trừ những khi xuất hiện ở tòa án, như ngày hôm nay.”
“Cho đến khi vụ án này kết thúc, em không nên rời khỏi nhà mà không mang theo súng.”