Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2660 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 13

Morgan nhấn chuông cửa căn hộ trên tầng hai của Piper Allen. Lớp ván gỗ màu xám và đồ trang trí màu trắng khiến cho căn hộ trông rất gọn gàng và sáng sủa.

Cô gái trẻ ra mở cửa mặc chiếc quần bò bó sát và một chiếc áo hở vai ôm sát cơ thể. Chân cô đi đôi tất dày màu xám. Những lọn tóc nhuộm highlight trên mái tóc màu đen tuyền khiến làn da cô trở nên xanh xao và đôi mắt cô xanh hơn. Không biết cô có cố tình hay không nhưng tổng thể khiến cô trông giống như một con yêu tinh.

“Cô Piper Allen phải không?” Khi cô gái trẻ gật đầu, Morgan đưa cho cô tấm danh thiếp và tự giới thiệu. “Đây là điều tra viên của tôi, Lance Kruger. Cảm ơn cô đã dành thời gian gặp chúng tôi.”

“Mời vào.” Piper lùi lại và mở cửa rộng hơn. “Tôi sẽ làm bất kỳ điều gì có thể để giúp Haley.”

Họ đi vào một căn phòng nhỏ lát đá hoa. Piper đóng cửa và dẫn họ quay trở lại phòng khách, ở đó thông với một nhà bếp sáng sủa và bàn ăn. Những món đồ đạc hiện đại của cô trông giống như đến từ một cái hộp dẹt được mở bằng một chiếc chìa khóa ma thuật vậy.

“Haley thế nào rồi?” Piper đi vào căn bếp. Morgan đi theo cô.

“Cô ấy sẽ được về nhà sớm thôi.” Lance khoanh tay trước ngực và đứng dựa vào tường.

“Tôi không thể tin cô ấy đã giết Noah, cho dù cảnh sát có nói thế nào đi nữa.”

Piper dừng lại trước cái thớt bên trên đầy hành, cà rốt và cần tây. Những đồ đạc khác của căn hộ dường như được trang bị với ngân sách hạn hẹp, còn đồ dùng trong bếp thì đều là hàng cao cấp. “Hai người không phiền nếu tôi tiếp tục việc băm chặt chứ? Tôi cần giữ cho mình bận rộn.”

“Cô cứ tự nhiên.” Morgan chỉ tay về phía cái thớt. “Cô và Haley đã ở cùng nhau vào tối thứ Sáu đó phải không? Là ai đã đưa ra ý tưởng đến câu lạc bộ đó thế?”

Sự hối tiếc thoáng hiện trên khuôn mặt Piper, và những ngón tay cô bắt đầu run rẩy. Cô siết những ngón tay thành nắm đấm rất chặt rồi xòe hai bàn tay ra. Bình tĩnh hơn một chút, cô lấy một con dao lớn, lưỡi mỏng và bắt đầu băm cà rốt. “Đó là ý tưởng của tôi. Haley không thích câu lạc bộ lắm. Cô ấy thích ở nhà chơi điện tử hơn.”

“Cô ấy chơi điện tử ư?” Morgan hỏi.

“Các trò chơi trực tuyến. Cô ấy là kiểu người thích ru rú trong nhà. Cô ấy thích trò League of Legends , Call of Duty , và World of Warcraft .” Piper nhấc cái thớt và dùng sống lưng của con dao để gạt cà rốt đã băm vào một cái bát lớn. “Cô ấy đã không muốn ra ngoài chơi vào tối thứ Sáu, nhưng hôm đó là sinh nhật tôi. Cô ấy muốn làm tôi vui.”

“Cô và Haley đã chơi với nhau lâu rồi phải không?” Ánh mắt Lance nhìn chằm chằm vào con dao của Piper.

Với bàn tay thuần thục, cô ấn lưỡi dao qua một hàng cần tây. “Kể từ khi tôi bắt đầu làm việc ở ngân hàng ba năm về trước.”

“Cô có coi Haley là bạn thân nhất của mình không?” Lance hỏi.

“Có chứ.” Piper gạt cần tây vào một cái bát và cho hành tây lên giữa cái thớt.

“Hai cô thân nhau ra sao?” Lance nhíu mày khi Piper cắt củ hành thành hai nửa với thao tác rất khéo léo.

“Chúng tôi không làm cùng một bộ phận.” Cô úp nửa củ hành xuống và băm nhỏ nó thành các phần bằng nhau. “Cô ấy làm ở bộ phận marketing, còn tôi làm ở bộ phận hỗ trợ kỹ thuật. Nhưng ngân hàng đó không lớn lắm. Chúng tôi gặp nhau suốt ngày.”

“Các cô đến câu lạc bộ kia lúc mấy giờ tối thứ Sáu?” Morgan nhìn lên giá treo dao bằng gỗ trên quầy bếp. Piper rõ ràng không mua những con dao trong bếp của cô ở Target.

“Khoảng chín giờ tối, tôi nghĩ là vậy.” Piper gạt hành sang một cái bát và cho vào tủ lạnh, rồi lấy ra nguyên một con gà. Mặc dù kỹ năng sử dụng dao của cô rất thành thục, tay của cô vẫn run khi cô lột túi bọc con gà và thay con dao có lưỡi to cô đang dùng sang một con dao lưỡi nhỏ.

“Cô đang làm món gì vậy?” Kỹ năng nấu nướng của Morgan thường nghiêng về các món đơn giản, mau lẹ thay vì các món ăn cầu kỳ.

“Món gà cuộn.” Piper đặt con dao xuống cái thớt. “Mẹ tôi từng sở hữu một nhà hàng. Tôi đã biết nấu nướng từ trước khi tôi đến tuổi được tiếp cận quầy bếp.” Cô dừng lại hít một hơi thật sâu. “Đôi khi tôi bị mắc chứng lo âu. Nấu nướng giúp tôi cảm thấy thoải mái hơn.”

Morgan quan sát, cô vừa cảm thấy ngưỡng mộ vừa cảm thấy có chút sợ hãi khi Piper bẻ gãy khớp cánh của con gà và rút tất cả xương ra. Piper cầm con dao lên, chặt hai đầu cánh gà và vứt cái xương vào đống xương đã lọc ra trước đó. Sau đó, với một nhát dao, cô cắt chính giữa ức của con gà.

“Nấu nướng có tác dụng không?” Morgan không thể rời mắt khỏi con gà. Nó được đặt nằm ngửa, ức và hai cánh bày ra theo tư thế khiến Morgan liên tưởng đến một cuộc khám nghiệm tử thi.

Piper đưa dao qua hai vai của con gà và quanh khoang ngực, tách da khỏi phần thịt gà. Cô nhích một bên vai nhợt nhạt lên với một cái nhún nhẹ. Giọng cô hơi run. “Đôi khi. Ít nhất thì cuối cùng tôi sẽ có một bữa ăn ngon miệng.”

Cô ấy có từng căng thẳng như thế này khi gặp cảnh sát không nhỉ?

“Cô rời câu lạc bộ lúc mấy giờ?” Morgan hỏi.

“Khoảng mười một giờ.” Piper chuyển sự chú ý của mình sang chân của con gà.

“Cô chỉ ở đó hai giờ đồng hồ thôi ư?” Lance nhướng mày. “Hôm đó là sinh nhật của cô mà.”

Piper lóng ngóng. “Chết tiệt!”

Cô vẫy vẫy tay. Máu chảy ra từ vết cắt ngang qua ngón tay cái của cô. Cô đi đến chỗ bồn rửa và rửa tay với xà phòng và nước.

“Cô ổn chứ?” Morgan bước đến gần hơn và quan sát qua vai của cô gái. Vết cắt cũng nông thôi.

“Vết cắt không sâu.” Piper thấm khô hai tay bằng khăn giấy và dùng một miếng băng quấn quanh ngón tay cái của mình. Cô đi đến chiếc tủ dưới bồn rửa và lấy đôi găng tay bằng nilon từ một cái hộp. Xỏ chiếc găng vào bên tay bị quấn bằng, cô lại cầm con dao lên.

“Cô rời câu lạc bộ khá sớm.” Morgan nhắc Piper quay trở lại với câu hỏi trước đó.

Vừa chặt vừa bẻ khớp nối, Piper rút những cái xương từ hai cẳng chân và đùi con gà ra. “Haley bận nói chuyện với Noah. Cô ấy dường như bỏ rơi tôi. Tôi không nên bỏ mặc cô ấy ở lại đó.” Cảm giác tội lỗi khiến giọng cô run run. “Tôi cảm thấy đó là lỗi của tôi. Chúng tôi có khẩu hiệu Không bỏ lại phụ nữ . Dù có chuyện gì xảy ra chúng tôi cũng không để người kia uống quá nhiều và không để người kia về nhà cùng người lạ. Đã là bạn bè thì phải quan tâm lẫn nhau.”

“Đó là một phương châm rất hay đấy.” Morgan không thể xác định liệu cô gái này đang lo lắng hay đang che giấu điều gì.

“Nhưng tôi đã làm trái nguyên tắc đó bởi vì tôi đã bị mất trí. Hôm đó là sinh nhật của tôi, thế mà Haley lại bỏ mặc tôi để trò chuyện vui vẻ với Noah.” Mắt Piper ánh lên vẻ giận dữ. Cô chớp mắt để nén những giọt nước mắt.

“Haley có đi xe tới câu lạc bộ không?” Lance ngả người ra sau.

Piper lắc đầu. “Không. Chúng tôi gọi Uber. Nhưng tôi nhận ra cô ấy sẽ về nhà cùng Noah. Họ đã say đắm nhau một cách nhanh chóng. Nếu cô ấy thay đổi ý định và không muốn về cùng Noah, cô ấy hoàn toàn có thể gọi xe về sau. Giọng Piper như vụn vỡ. “Nhưng tôi thậm chí còn không nói lời tạm biệt. Tôi thậm chí không cho cô ấy biết tôi về trước.” Cô hít liền hai hơi, sau đó im lặng và tiếp tục rút xương gà. “Nhưng Noah và Haley quen nhau, do đó tôi có thể an ủi mình rằng tôi không làm trái nguyên tắc kia. Tôi đã không để cô ấy đi cùng người lạ.”

Morgan cảm thấy còn điều gì khác đằng sau câu chuyện của Piper. “Nhưng?”

“Nhưng đó chỉ là biện minh thôi. Tôi biết tôi không thể bắt cô ấy cùng ra về với tôi nhưng chúng tôi nên có một cuộc nói chuyện đàng hoàng về chuyện này trước khi tôi bỏ về. Cô ấy là bạn của tôi và tôi đã làm cô ấy thất vọng.” Piper nhìn chằm chằm vào đống xương. “Thật buồn cười. Nguyên tắc của chúng tôi được đặt ra để bảo vệ chúng tôi . Tôi chưa từng nghĩ người cần được bảo vệ lại là đàn ông. Hoặc Haley có thể đã…”

Nước mắt lăn dài trên má. Cô lấy vai quệt nước mắt. “Cô đã làm gì sau khi rời câu lạc bộ?” Morgan hỏi.

“Tôi không thực sự muốn làm quen với ai cả.” Piper lắc đầu. “Tôi quay về nhà và đi ngủ.”

Piper không có chứng cứ ngoại phạm.

“Haley có từng thể hiện rằng cô ấy là người nóng nảy không?” Lance xem xét biểu cảm khuôn mặt của cô gái.

“Không.” Piper lắc đầu. Ánh nắng chiều vàng vọt chiếu xuyên qua những tấm rèm và ánh lên những sợi tóc highlight màu xanh của cô.

Morgan lật sang trang kế tiếp của cuốn sổ ghi chép. “Cô có từng thấy cô ấy tranh cãi gay gắt với ai chưa?”

Đôi vai Piper chùng xuống. “Haley là một trạch nữ. Cô ấy thích ở một mình. Cô ấy không biết cách đương đầu với lỗi lầm. Cô ấy để mọi người lợi dụng mình. Thành thực mà nói, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy cô ấy tán tỉnh Noah. Bình thường cô ấy không phải là người cởi mở.”

“Cách cư xử tối thứ Sáu đó hoàn toàn khác biệt so với tính cách của cô ấy ư?” Morgan thăm dò.

Piper gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm. “Bây giờ cô nói tôi mới nhớ ra, hôm đó cô ấy tỏ ra sôi nổi hơn hẳn mọi khi.”

“Cô ấy đã uống rượu.” Morgan gợi ý. “Có thể rượu đã khiến cô ấy hưng phấn.”

“Haley không giỏi uống rượu.” Piper nghiêng đầu. “Cô ấy thường là người được chỉ định cho việc lái xe. Cô ấy luôn cố gắng kiềm chế, nhưng cô ấy phải tự chăm sóc mình nếu không cô ấy sẽ bị ốm. Cô ấy thường hạn chế số rượu uống vào là một, hai ly thôi.”

Morgan khoanh tròn tối hôm xảy ra án mạng. “Có điều gì bất thường nữa xảy ra tại câu lạc bộ hôm đó không?”

“Bất thường ư?” Piper rời mắt khỏi con gà và ngước lên. Con dao lơ lửng trên không trung.

Morgan giơ tay trong khi liệt kê. “Đánh nhau, cãi nhau, những hành vi bất thường từ ai đó bên cạnh Haley…”

Piper nhìn lên trần nhà, như thể đang cố nhớ lại đêm hôm đó. “Tôi không nhớ chuyện gì cụ thể cả.”

“Cô có quen ai khác có mặt ở câu lạc bộ hôm đó không?” Lance hỏi.

“Cũng có vài người. Noah và mấy anh bạn của anh ấy. Tôi đã gặp họ trước đó. Không có nhiều câu lạc bộ ở khu vực này. Beats là câu lạc bộ mới mở và nổi tiếng nhất. Anh sẽ gặp những người quen mặt ở đó mỗi cuối tuần.” Piper ngẩng mặt lên. “Chờ chút. Bạn trai cũ của Haley cũng có mặt ở đó. Đó là một điểm bất thường.”

“Haley có bạn trai cũ ư?” Morgan tò mò.

Piper gật đầu. “Tên anh ấy là Kieran Hart. Tôi quên mất là anh ấy cũng có mặt ở đó. Cảnh sát chỉ hỏi tôi rằng tôi có thấy ai đó tức giận với Noah không. Kieran thậm chí còn không nói chuyện với Noah.”

“Cuộc chia tay của họ có êm đẹp không? Ai là người chủ động chia tay trước?” Morgan lưu lại tên bạn trai cũ của Haley vào điện thoại của cô.

“Haley là người chủ động chia tay Kieran.” Piper dùng mũi dao để tách xương sườn khỏi phần thịt của con gà. “Tôi không biết lý do tại sao. Anh ấy đối xử với Haley rất tốt. Anh ấy mở cửa cho cô ấy. Anh ấy thường xuyên tặng hoa cho cô ấy và đưa cô ấy đến dự các sự kiện sang trọng, nhưng dù sao thì Haley cũng là con nhà giàu. Tôi đoán những điều này không có ý nghĩa lớn đối với cô ấy.”

Nhưng lại có ý nghĩa lớn với người như Piper… Liệu cô ấy có tình cảm với người yêu cũ của Haley không? Cô ấy có cảm thấy ghen tị không?

Piper đặt phần thịt cạnh phần xương còn lại của con gà. “Anh ấy gọi cho Haley suốt nhiều tuần sau đó. Nhưng mọi thứ đã hoàn toàn kết thúc cách đây hơn sáu tháng. Haley không còn nhận được tin tức gì từ anh ấy nữa.”

Hoặc nếu cô ấy có biết tin tức gì, cô ấy cũng không nói với Piper.

“Họ có nói chuyện với nhau ở câu lạc bộ không?” Morgan tự hỏi liệu Kieran có thực sự kết thúc với Haley không.

“Anh ấy chào Haley nhưng Haley phớt lờ. Cô ấy không muốn dây dưa với anh ấy vì khó khăn lắm cô ấy mới khiến anh ấy từ bỏ ý định hàn gắn.” Piper nhún vai, nhưng vẻ mặt cô có chút không đồng tình. “Nhưng khi anh ấy bắt gặp cô ấy trò chuyện với Noah, anh ấy thực sự tức giận và bỏ đi. Tôi cảm thấy tội nghiệp cho anh ấy. Tôi cũng khá bực mình với Haley.”

“Cô cho rằng Haley đối xử tệ với Kieran?” Morgan hỏi.

“Cô ấy khá thô lỗ, chỉ vênh mặt lướt qua anh ấy.” Cái khịt mũi của Piper mang vẻ chỉ trích nhiều hơn là buồn bã.

“Kieran ra về lúc mấy giờ?” Morgan hỏi.

“Có thể trước tôi nửa giờ.” Piper dùng tay để rút mấy cái xương còn sót lại.

Morgan ghi lại thời gian Kieran rời câu lạc bộ Beats là khoảng mười giờ ba mươi. “Nhân tiện, cô có thông tin liên lạc của Kieran không?”

“Kieran thậm chí còn không nói chuyện với Noah.” Piper phản đối, lưng cô thẳng lên và giọng nói của cô đầy ý bào chữa, như thể cô muốn bảo vệ Kieran.

“Chúng tôi đang cố gắng nói chuyện với những người có mặt tại câu lạc bộ đêm hôm đó.” Morgan huơ tay trong không khí. “Cô sẽ không biết được người khác có thể đã nhìn thấy những gì.”

“Ồ, vâng.” Piper rửa tay thật kĩ. Sau đó cô cởi bỏ chiếc găng tay bằng nilon ra, mở điện thoại và đọc tên đầy đủ, địa chỉ và số điện thoại di động của Kieran.

“Cảm ơn cô đã dành thời gian nói chuyện với chúng tôi.” Morgan nhập các thông tin vào điện thoại của cô. “Chúng tôi có thể sẽ cần hỏi cô một số chuyện khác.”

“Vâng, hãy gọi cho tôi. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì có thể để giúp Haley.” Piper cho Morgan số di động của mình, sau đó tiễn họ ra cửa.

Quay trở lại chiếc xe Jeep, Lance nói: “Piper có vẻ rất lo lắng.”

“Cô ấy nói cô ấy bị bệnh lo âu mà.” Morgan hạ cửa kính xuống vài xăngtimét.

Lance gõ ngón tay vào bánh lái.

“Anh không tin cô ấy phải không?” Morgan lấy cuốn sổ ghi chép từ chiếc túi vải của cô.

“Anh không biết. Cô ấy tỏ ra rất lo lắng suốt cuộc thẩm vấn đến nỗi anh không thể xác định đây là điều cô ấy không muốn đề cập đến nhất.”

“Em cảm thấy rất khó nắm bắt suy nghĩ của cô ấy.” Morgan bắt đầu ghi chú về cuộc thẩm vấn trong khi các chi tiết vẫn còn đậm nét trong tâm trí cô. “Nhưng chúng ta cũng biết được một số thông tin. Thứ nhất, Piper rất tức giận khi bị Haley phớt lờ trong ngày sinh nhật. Thứ hai, Haley có bạn trai cũ, người cũng có thể có tâm trạng rất bực tức tối hôm đó. Thứ ba, Piper có thiện cảm với bạn trai cũ của Haley, và thứ tư, tối hôm đó Haley đã cư xử rất khác thường, ít dè dặt hơn mọi ngày và tỏ ra cởi mở hơn.”

“Rượu làm người ta đánh mất sự kiềm chế, đặc biệt đối với những người không giỏi uống rượu.”

“Chính xác.” Morgan không giỏi uống rượu. Do đó cô không muốn trở nên ngu ngốc ở nơi công cộng, cô chỉ giới hạn cho mình một ly. “Thuốc cưỡng dâm cũng có thể khiến người ta mất kiểm soát.”

“Nhưng chúng ta không thể chứng minh ai đó đã đánh thuốc Haley.”

“Em biết.” Morgan gõ ngón tay lên cuốn sổ ghi chép. “Chúng ta cần thu thập thông tin cá nhân của bạn trai cũ của Haley.”

“Anh sẽ gọi cho mẹ và nhờ bà đưa cậu ta lên đầu danh sách của bà.”

“Và em sẽ đọc kĩ lại các bản báo cáo của cảnh sát một lần nữa, nhưng em không nhớ có bản báo cáo nào đề cập đến bạn trai cũ của Haley.”

“Anh cũng thế.” Lance khởi động chiếc xe Jeep. “Chúng ta biết được một thông tin nữa từ cuộc thẩm vấn Piper. Đó là cô ấy sử dụng dao rất điêu luyện.”

“Chắc chắn là vậy.”

Điện thoại của anh rung lên báo hiệu có tin nhắn mới. Anh với lấy nó và đọc tin nhắn trên màn hình. “Bác Sharp nói họ đang rời trại giam cùng Haley, và nơi đó đang đông nghịt các phóng viên và những người phản đối. Bác ấy muốn anh đến nhà của Eliza để bảo vệ cô ấy phòng trường hợp có rắc rối xảy ra.”

“Những người phản đối đã có mặt ở đó rồi ư?” Morgan dùng điện thoại của mình để truy cập trang web của trạm tin tức hệ thống. “Ôi, không. Vụ án này đã được đưa tin ở cấp quốc gia.” Cô tăng âm lượng.

“Chúng tôi đang ở bên ngoài trại giam của hạt, nơi có một đám đông tụ tập để phản đối lệnh phóng thích Haley Powell theo quyền bảo lãnh. Cô Powell đang bị buộc tội giết người cấp độ một vì đã dùng dao đâm chết anh Noah Carter.” Tay phóng viên tiếp tục tập trung vào các tình tiết đẫm máu của vụ án này. “Haley là con gái của Eliza Powell, chủ sở hữu Wild, một công ty mỹ phẩm đạt được thành công lớn trên thị trường.”

Tay phóng viên mô tả chi tiết các bằng chứng mà cảnh sát tuyên bố họ đã nắm trong tay và mức độ giàu có của mẹ Haley. Sau đó, anh ta đi tới chỗ một cậu thanh niên đang cầm trong tay một tấm ảnh lớn của Noah Carter. “Tại sao hôm nay anh có mặt tại đây?”

Cậu thanh niên đung đưa tấm ảnh. “Ả điên kia đã sát hại Noah. Cô ta lẽ ra không nên được tại ngoại nhờ khoản tiền bảo lãnh. Chúng tôi muốn công lý.”

Báo chí đã trở nên thương mại hóa. Khi mục tin tức quay trở lại, một phóng viên khác đứng trên một con đường nông thôn. Máy quay chuyển từ người phóng viên sang một ngôi nhà. Nhà của Eliza là một ngôi biệt thự và góc quay khiến cho tổng thể ngôi nhà trông to lớn và tráng lệ hơn thực tế. Toàn là kính và gỗ tuyết tùng, ngôi nhà nằm trên lưng chừng của một ngọn đồi, rõ ràng là sở hữu tầm nhìn đáng giá hàng triệu đô-la.

Người phóng viên nói: “Đây là biệt thự của gia đình Powell, nơi Haley Powell sẽ được quản thúc cho đến khi phiên tòa xét xử vụ án giết Noah Carter diễn ra.”

Khi đoạn tin kết thúc, Morgan tiếp tục. “Em không thích sự chú ý này. Không một chút nào. Họ đang đối xử với Haley như một ngôi sao hư hỏng. Chúng ta sẽ không thể tìm ra một bồi thẩm đoàn nào đi vào phòng xét xử mà không mang theo định kiến cá nhân bị ảnh hưởng bởi công chúng rằng Haley là một cô gái giàu có cho rằng mình có thể giũ bỏ mọi thứ, kể cả tội giết người.”

“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Lance hỏi.

“Em cũng chưa biết. Nhưng chúng ta cần phải suy nghĩ nhanh lên, nếu không Haley sẽ bị kết luận là có tội trước khi vụ án được đưa ra xét xử.”

Điện thoại của Lance lại rung lên. “Đi thôi. Bác Sharp nói Haley vừa nhận được lời đe dọa tính mạng đầu tiên.”

“Với số đơn vị truyền thông lớn thế này, cô ấy sẽ còn nhận được nhiều lời đe dọa hơn trước khi vụ án kết thúc.” Giận dữ, Morgan vứt cuốn sổ ghi chép vào chiếc túi vải. “Và nhờ có giới truyền thông mà mọi người đều biết chính xác cô ấy đang sống ở đâu.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh