Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2663 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 14

Nhìn ra ngoài qua cửa sổ trước nhà của Eliza, Sharp thầm nguyền rủa. Một đám phóng viên tụ tập tại lối đi dài và dốc dẫn vào tầng hầm. Những chiếc xe van của cánh phóng viên xếp hàng dài bên lề đường. Hàng rào sắt chạm trổ cao bao quanh ngôi nhà và cánh cổng điện tử điều khiển từ xa chắn ngang lối vào bãi để xe. Phía sau đám phóng viên, những người phản đối giơ ảnh, khẩu hiệu và hò hét ầm ĩ.

CÔNG LÝ CHO NOAH.

GIAM KẺ GIẾT NGƯỜI.

KHÔNG BÁN CÔNG LÝ.

Eliza bước đến cạnh ông. “Em không thể tin là ngoài đó có nhiều người đến thế.”

“Anh đã hy vọng họ sẽ không tìm ra nhà em nhanh chóng đến thế.” Sharp đóng rèm cửa lại, chặn những tia nắng đang chiếu vào trong nhà xuyên qua cửa sổ.

Eliza vòng tay ôm eo mình. “Liệu cánh cổng có chặn được họ không?”

“Hầu hết bọn họ biết mình nên dừng lại ở cánh cổng.”

“Hầu hết ư?” Bà nhìn ông chằm chằm.

“Luôn có một kẻ liều lĩnh mà.” Ông quan sát vẻ mặt bà. “Làm cách nào mà em có thể mạnh mẽ đến vậy?”

Bà là người mạnh mẽ, nhưng Haley lại chính là điểm yếu của bà.

“Em cố gắng không nghĩ quá xa. Có quá nhiều khả năng đáng sợ có thể xảy đến.” Bà rùng mình. “Em không thể tin được tình huống mà Haley phải đối mặt. Con bé là đứa trẻ rất ngoan ngoãn từ khi còn nhỏ. Khi cha mẹ của những đứa trẻ khác phàn nàn về sự khó bảo và những rắc rối do con họ gây ra ở tuổi dậy thì, em đã thầm cảm ơn phước lành mà Chúa ban cho mình.” Eliza chống tay lên cằm. “Ai đó hẳn đã lên kế hoạch đổ tội giết người cho con bé. Con bé chắc chắn không bao giờ làm ra chuyện đáng sợ đến thế. Đơn giản là con bé không thể gây ra chuyện đó.”

Sharp không hiểu nhiều về Haley, nhưng ông không thể tin con gái của Ted lại trở thành một kẻ sát nhân. Ông siết chặt cánh tay Eliza. “Con bé sẽ vượt qua chuyện này thôi.”

“Cảm ơn anh.” Đôi mắt Eliza ngấn lệ. “Em không biết phải làm gì nếu không có anh ở đây lúc này.”

“Em đừng bao giờ nghĩ như thế. Anh sẽ tiếp tục giúp đỡ Haley, bất kể chuyện gì xảy ra.”

Eliza áp tay lên khuôn mặt ông. “Anh vẫn luôn là một người bạn tốt của gia đình em.”

Sharp nắm lấy bàn tay bà. “Anh ước anh có thể ở bên cạnh em trong suốt những năm tháng vừa qua.”

“Ra đi là lựa chọn của em, Lincoln ạ. Anh không thể tự trách mình được. Em phải đi. Nỗi đau của em sẽ không thể nguôi ngoai nếu những hình ảnh gợi nhớ về Ted luôn hiện hữu trước mắt.”

“Anh là một trong những hình ảnh khiến em nhớ về Ted.”

Cái thở dài của bà vừa dài vừa sâu, và bà dường như trút nỗi muộn phiền ra theo nó, “Vâng, em xin lỗi.”

“Em không cần phải xin lỗi đâu. Em đã làm điều em phải làm để tiếp tục sống. Haley là điều quan trọng nhất với em lúc đó. Và giờ vẫn vậy.” Sharp thực lòng nghĩ như vậy, nhưng nỗi buồn âm ỉ cháy trong lòng ông. Ông và Eliza có một quá khứ và những cảm xúc mà chỉ họ mới có thể hiểu được. Đáng tiếc thay, không phải tất cả những cảm xúc đó đều lành mạnh. Điều gì còn lại giữa ông và Eliza có thể được làm rõ sau. Hiện tại, ông cần tập trung vào Haley. Ông buông tay xuống và bước ra xa.

“Em sẽ đi pha cà phê.” Eliza đi về phía sau ngôi nhà.

Sharp đi theo bà đến một căn phòng lớn. Ở giữa căn phòng là một phiến đá granit màu kem to bằng một chiếc xe Escalade, ngăn cách phòng khách với khu bếp. Sàn nhà làm bằng loại gỗ tối màu, trông rất đẹp mắt.

Haley đứng giữa căn phòng, trông thẫn thờ.

Sharp không biết phải làm gì để trấn an cô so với những gì ông có thể làm với Eliza. Ông quay sang bức tường bằng kính hướng về phía hẻm núi phía sau ngôi nhà. Bên dưới, một khoảng cỏ nhỏ được bao quanh bởi tường rào sắt chạm trổ. Phía rìa sân, một chiếc khóa xe đạp khóa chặt cánh cổng dẫn đến một con đường mòn.

“Điều gì khiến em quyết định chuyển đến sống trong rừng vậy?”

“Em chán cuộc sống ở thành thị rồi.” Eliza đổ bột cà phê vào cái lọc. “Em thích không khí trong lành và không gian yên tĩnh. Sống tách biệt lúc đầu cũng hơi khó khăn nhưng ngôi nhà này được xây dựng với mục tiêu mang lại cảm giác an toàn, và em đã nâng cấp hệ thống cảnh báo. Giờ đây em có thể tận hưởng cuộc sống đơn độc.”

“Em thích cuộc sống cô độc ư?” Sharp hỏi.

“Rất thích là đằng khác.” Eliza gật đầu. “Em có thể quay trở lại thành phố New York sau vài giờ lái xe, em thích đi du lịch, nhưng nơi này là nhà của em.”

Bà cau mày đầy lo lắng khi nhìn cô con gái của mình. “Haley, mẹ sẽ chuẩn bị bữa tối. Nui và phô-mai nhé?”

“Vâng.” Haley không nhúc nhích. Eliza bật máy pha cà phê và mở tủ lạnh.

Haley nhấc bàn chân lên và nhìn vào thiết bị giám sát đeo quanh mắt cá chân của cô. “Nó nặng hơn con tưởng đấy.”

“Ai mà gọi cái này là vòng thì hẳn người đó chưa từng đeo nó.” Sharp nói.

Haley chớp mắt nhìn ông như thể ngạc nhiên, và Sharp nhớ lại hình ảnh một đứa trẻ sơ sinh đang mỉm cười, ọe và kêu ré lên, không biết rằng mọi người xung quanh đang vô cùng thương tiếc cho người cha vừa qua đời của mình.

Giọng của Eliza khiến ông quay trở lại với thực tại. “Anh có muốn uống cà phê không?”

“Không, cảm ơn em.” Sharp rũ bỏ vẻ sầu muộn. Ông cần phải làm tốt vai trò của mình. Ông đã hứa với Ted rằng sẽ chăm lo cho gia đình của anh ấy. Nhiều năm đã trôi qua nhưng ông vẫn chưa từ bỏ trách nhiệm của mình. “Em có trà xanh không?”

“Em có. Đó là thứ Haley vẫn uống.” Eliza đặt ấm pha trà lên bếp, lấy một cái khay lót giấy bạc từ tủ lạnh ra và cho nó vào lò nướng. “Con có muốn một tách trà không, con yêu?”

Cuộc trò chuyện như kéo Haley ra khỏi sự ngạc nhiên.

Eliza chỉ tay về phía cái ghế đẩu. “Có lẽ con nên uống một chút Gatorade?”

“Mẹ nói đúng.” Haley cau mày. “Có thể con bị mất nước. Con không thể uống nổi nước từ bồn rửa mặt trong trại giam. Những cái vòi ở vị trí quá thấp và hiếm khi có nước chảy ra từ đó.”

Cô sẽ thế nào nếu bị giam giữ trong tù đến hai mươi lăm năm? Sharp nghĩ về số bằng chứng chống lại cô đang quá nhiều và ruột gan ông thắt lại.

Dừng lại đi!

Là cộng sự của Morgan, công việc của ông là tìm ra những điểm yếu trong lập luận của công tố viên, chứ không phải xác định xem Haley có tội hay vô tội.

Điện thoại của Sharp rung lên báo hiệu có tin nhắn đến. “Là Morgan. Họ đã đến.” Ông và Eliza đi đến cửa sổ trước nhà. Sharp vén rèm ra và thấy chiếc xe Jeep của Lance đang tiến về phía cổng, nó di chuyển với tốc độ chậm chạp nhưng ổn định, buộc cánh phóng viên và những người phản đối phải tránh đường. Ông nhấn cái nút được gắn gần cửa trước và cánh cổng mở ra. Lance lái xe vào và đỗ xe ở trước ngôi nhà. Sharp để họ vào trong nhà.

Morgan thận trọng bước đi, còn Lance thì do dự, rõ ràng anh cảm thấy lo lắng cho cô.

Cô ngẩng đầu lên. “Cháu ngửi thấy mùi cà phê thì phải?”

“Đúng vậy. Cháu có muốn một tách không?” Eliza hỏi, quay về phía căn bếp.

“Chắc chắn rồi.” Morgan đáp. Sharp mở miệng định bình luận.

Morgan gạt ông sang một bên. “Không phải hôm nay, bác Sharp ạ.”

Lắc đầu, Sharp quay trở về căn phòng lớn. “Hãy kể cho cháu nghe về lời đe dọa kia đi.” Morgan nói.

Sharp mở máy tính xách tay đang để trên cái bàn và quay màn hình sang Morgan. Ông đã đọc email này quá nhiều lần đến nỗi thuộc lòng nó rồi.

Cô Powell,

Cô đã gây ra vụ án mạng đẫm máu. Cô là kẻ giết người. Hãy chấm dứt câu chuyện nực cười về sự vô tội của cô đi. Hãy kết thúc sự dối trá của cô đi. Cô phải hối lỗi về việc làm của mình, nếu không cuộc đời cô sẽ kết thúc. Kẻ xấu xa sẽ bị trừng phạt.

Lance cau mày nhìn chiếc máy tính. “Chiều nay Morgan cũng nhận được một email tương tự.”

Morgan lấy chiếc máy tính xách tay từ cái túi vải của cô, mở nó và đọc nội dung email cô đã nhận được cho Sharp nghe.

Ông lấy tay vò đầu. “Chết tiệt.”

“Vụ án này có thể kéo dài vài tháng hoặc thậm chí là vài năm.” Morgan gấp máy tính xách tay lại và đưa nó sang cho Haley. “Dù không muốn nhưng chị vẫn phải thông báo với em rằng, đây không phải lời đe dọa cuối cùng mà em nhận được đâu. Chị muốn em cho phép chuyên gia máy tính của chúng ta truy cập email của em. Bà ấy có thể giám sát và truy tìm nguồn gốc của bất cứ lời đe dọa nào.”

Vai Haley chùng xuống đầy vẻ thất vọng. “Vâng ạ.”

Lance cau mày đưa mắt nhìn tấm kính kéo dài từ trần đến sàn nhà. “Cháu không thích sự lộ liễu quá mức này.”

“Bác biết.” Sharp nói. “Khi đến đây tối qua kiểm tra hệ thống an ninh, Eliza và bác đã bàn về chuyện che kín những ô cửa sổ này.”

Sân sau dẫn đến một khe núi sâu nằm ngay trên hàng rào an ninh màu đen.

Eliza đứng bên cạnh ông, xoa xoa cánh tay. “Em đã lắp rèm cho tất cả các căn phòng khác, nhưng em chưa bao giờ cần rèm ở đây cả. Hai mẹ con em không muốn tầm nhìn bị che khuất. Nhưng tối hôm qua, em đã dựng hết những tấm đệm không dùng tới của mình lên.”

Haley không nhúc nhích, nhưng bây giờ cô nhìn chằm chằm vào khoảng rộng của các khung cửa sổ. “Con luôn thích các ô cửa sổ, nhưng giờ đây con cảm thấy như có ai đó đang theo dõi con vậy.”

Lance liếc nhìn quang cảnh. “Có cái gì phía bên kia cổng vậy?”

“Một lối đi bộ dẫn đến nơi có thể ngắm cảnh.” Giọng Haley buồn bã. “Tầm nhìn trên đó rất tuyệt. Mẹ và em đi xuống đó vài lần một tuần.” Cô cau mày nhìn thiết bị giám sát ở mắt cá chân. Ai biết được cô còn phải mang nó bao lâu trước khi có thể đi bộ trở lại?

“Có rất nhiều người đi bộ trên con đường mòn này vào mùa hè.” Eliza nói thêm. “Đó là lý do tại sao nhà em cần phải có khóa cổng.”

“Bác đã từng đi bộ xuống đó chưa?” Lance hỏi Sharp.

“Rồi, tối hôm qua.” Sharp trả lời. “Ở phía bên kia của chỗ ngắm cảnh, con đường mòn lại hướng lên trên và dẫn đến một khu vực đỗ xe nhỏ trên con đường nhựa cách đây khoảng tám trăm mét. Đường khá dễ đi, bác đãđi lúc trời tối chỉ với một cái đèn pin. Địa hình không phải là trở ngại đối với một nhiếp ảnh gia có quyết tâm.”

Ống kính chụp ảnh từ xa đời mới có thể chụp được một bức ảnh khá rõ nét từ phía bên kia của hẻm núi.

“Cháu sẽ kiểm tra con đường đó trên đường về tối nay.” Lance xoa xoa hai lòng bàn tay vào nhau. “Hãy bịt kín những khung cửa sổ này đi nhé.”

“Tôi sẽ dùng những chiếc ga trải giường” Eliza rời căn phòng.

Sharp lấy một cái thang từ ga-ra. Họ treo những tấm ga trải giường bằng băng keo chịu lực. Khi tất cả những tấm kính và cả tầm nhìn được che kín, căn phòng lộng lẫy với những góc nhìn tuyệt đẹp trở nên tù túng và ảm đạm.

Haley có thể không phải ở trong nhà giam nữa nhưng cô hoàn toàn không được tự do. Căn nhà xinh đẹp của cô bỗng dưng trở thành một nhà tù đắt đỏ.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh