Nhìn Eliza rót cà phê, Morgan cảm thấy vui vẻ hơn.
Đó là một phản xạ có điều kiện của cô chăng? Haley uống thứ nước màu tím nhạt trên cái bàn ở giữa căn phòng, nhưng ánh mắt cô vẫn thẫn thờ trên những khung cửa sổ được che kín bằng ga trải giường.
“Hôm nay chị cần hỏi em một vài câu.” Morgan nói.
“Em biết.” Haley nhấp món đồ uống của cô. “Em xin lỗi vì đã quá ngu ngốc trong lần nói chuyện lần trước của chúng ta. Đầu óc em rất mơ hồ do không được uống thuốc.”
“Đừng lo lắng về chuyện đó.” Morgan lướt nhìn Haley. Haley mặc chiếc áo nỉ Eliza đã mang tới bệnh viện ngày hôm trước. Cô rõ ràng đã không ở nhà đủ lâu để tắm và thay quần áo. “Em đã ăn gì chưa?”
“Chưa ạ.” Haley lắc đầu. “Mẹ đang làm bữa tối cho em. Nhưng em thực sự muốn tắm trước.” Cô nhấc chân lên và đung đưa nó. Một cái băng màuđen quấn quanh mắt cá chân cô. “Họ nói rằng cái này không thấm nước, đúng không?”
“Ừ.” Sharp trả lời, “Cháu có thể tắm nhưng đừng dìm nó xuống nước.”
“Vâng ạ.” Haley thở dài, vẻ mặt chùng xuống. “Cháu cảm thấy mình như một cái xác sống vậy. Cháu không biết mình cảm thấy thế nào. Những chuyện này… thật quá mức. Cháu không thể tiếp nhận tất cả.”
“Chị biết, nhưng chỉ cần hỏi em một vài câu hỏi.” Morgan nhẹ nhàng nói. “Em hãy đi tắm trước đi.”
Cô gái tội nghiệp.
Morgan không thể tưởng tượng cảnh phải ngồi sau song sắt của trại giam mấy ngày trời, gần như không mặc gì, với đôi chân trần và sau đó ngủ qua đêm trong nhà tù. Sau tất cả, cô không thể tưởng tượng nổi cô gái nhỏ nhắn, trầm tính này có thể dùng dao đâm chết một cậu thanh niên cao to khỏe mạnh.
“Vâng.” Haley nói, giọng nói kéo dài và rất chán nản, khi cô quay lưng và rời khỏi căn phòng.
“Phòng của cô ấy có an toàn không?” Lance hỏi.
“Eliza đã trang bị hệ thống an ninh có chất lượng hàng đầu.” Sharp nói. “Căn nhà có các cánh cửa bằng thép, khung cửa được gia cố chắc chắn, và chống chịu được lực tác động lớn. Không ai có thể dễ dàng đột nhập.”
“Vậy thì tốt. Cháu chắc chắn cô ấy cần có khoảng thời gian một mình để vượt qua những ngày vừa rồi.” Morgan ngồi lên cái ghế đẩu.
Eliza đưa cho cô một tách cà phê và ngồi xuống bên cạnh cô. “Tôi cảm thấy mình thật vô dụng. Giờ chúng ta phải làm gì?”
“Chúng ta cần điều tra.” Morgan uống cà phê của mình. “Bác có cần phải đi công chuyện sớm không?”
“Không.” Eliza nhảy xuống khỏi chiếc ghế đẩu và bước đi. “Haley là ưu tiên hàng đầu của bác. Bác có những nhân viên rất tốt ở cửa hàng tại Manhattan và có một phòng làm việc đầy đủ tiện nghi trong căn nhà này. Bác có thể điều hành công ty của mình từ đây.”
“Tốt quá. Đây là kế hoạch của cháu.” Morgan đặt tách cà phê của mình xuống và kiểm tra điện thoại di động. “Bằng chứng đang đến từ văn phòng công tố. Chúng cháu sẽ dành cả ngày mai để xem xét nó. Chúng cháu đã kiểm tra một số thông tin cá nhân. Chúng cháu sẽ bổ sung thêm trong quá trình điều tra. Lance, Sharp và cháu sẽ thẩm vấn một số nhân chứng và thuê các chuyên gia để kiểm tra tất cả các bằng chứng của bang. Chúng ta sẽ kiểm tra tất cả các bản báo cáo từng từ một để tìm ra điểm yếu. Mục tiêu của chúng ta là tìm ra những lỗ hổng của vụ án càng nhiều càng tốt.”
“Nghe giống như cháu tin rằng Haley có tội và chỉ muốn phá hủy những lập luận của công tố viên.” Eliza nói. “Con gái bác vô tội. Và bác muốn chứng minh điều đó.”
Morgan gật đầu. “Đó là mục tiêu sau cùng của chúng ta, nhưng chúng ta không nhất định phải theo đuổi mục tiêu cao chót vót đó. Chúng ta chỉ cần chứng minh rằng công tố viên không thể chứng minh cô ấy có tội.”
“Bác không muốn con bé thoát tội một cách máy móc như thế.” Eliza phản đối. “Cuộc sống của con bé sẽ bị hủy hoại. Chúng ta cần tìm ra người thực sự sát hại cậu thanh niên kia. Bác biết là theo luật, con bé vô tội cho đến khi được chứng minh là có tội, nhưng chúng ta đều biết điều đó là nhảm nhí. Chúng ta cần tìm ra kẻ sát nhân thực sự.”
“Đó là ưu tiên hàng đầu của chúng ta.” Morgan đồng tình. “Và chúng ta sẽ làm tất cả mọi thứ trong quyền hạn của mình để làm được điều đó.”
Haley quay lại căn bếp trong chiếc quần ngủ bằng vải flannel và chiếc áo nỉ.
“Có chỗ nào yên tĩnh để chúng ta nói chuyện không?” Morgan lấy cuốn sổ ghi chép và cái bút trong túi vải. Cô muốn Haley có thể nói chuyện thoải mái và Morgan nghĩ đây là cơ hội thích hợp để cô ấy có thể thành thật nếu cô và Haley được nói chuyện riêng với nhau. Có thể có những điều một cô gái không muốn nói tới khi có mẹ của mình hoặc những người đàn ông không hiểu nhiều về cô có mặt trong phòng.
“Phòng ngủ của em.” Quay người đi Haley dẫn Morgan lên cầu thang dẫn đến một phòng trên tầng. “Phòng của mẹ em tầng dưới. Em có không gian riêng của mình ở trên này.”
Phòng ngủ của cô gồm nhiều phòng nối liền, có phòng tắm riêng và phòng khách rất lớn, được trang bị đầy đủ bàn làm việc, ti-vi màn hình lớn, và một chiếc ghế xô-pha chia thành nhiều khúc nhỏ.
Haley ngồi xuống xô-pha.
Morgan ngồi xuống phần còn lại của chiếc xô-pha hình chữ L. “Đầu tiên, chị muốn em thư giãn và kể cho chị nghe tất cả những gì em nhớ về tối thứ Sáu tuần trước. Bắt đầu từ thời điểm em rời khỏi nhà. Tất cả mọi chi tiết đều quan trọng. Hãy cố gắng nhớ lại và kể cho chị nghe những gì em nhớ được.”
“Em sẽ cố gắng.” Cô hít một hơi thật sâu như thể chuẩn bị tinh thần. “Piper và em gọi Uber đến câu lạc bộ Beats. Hôm đó là sinh nhật của cậu ấy, nếu không em đã ở nhà. Em không thích các câu lạc bộ lắm.” Câu chuyện của cô khá liền mạch khi cô kể lại chuyện mình uống một ly cocktail không cồn và nhảy cùng Piper. “Sau đó em gặp Noah. Anh ấy tư vấn về trang web mới cho ngân hàng. Em đã gặp anh ấy vài lần trước đó.” Cô dừng lại, giật một tờ giấy từ hộp giấy lụa ở trên cái bàn nhỏ. “Em thích anh ấy… rất nhiều, em nghĩ là vậy, bởi vì em đồng ý để anh ấy mua đồ uống cho em, sau đó em bỏ mặc Piper để nhảy với anh ấy. Lẽ ra em không nên làm vậy.”
“Em có biết lúc đó là mấy giờ không?”
“Chắc là mười giờ?” Haley có vẻ không chắc chắn. “Em không để ý giờ giấc.”
Piper đã ở lại trong quán bar khoảng một giờ sau khi Haley bỏ rơi cô ấy.
“Sau đó chuyện gì xảy ra?” Morgan hỏi.
“Anh ấy mua cho em một món đồ uống khác. Bọn em ăn bánh nachos. Bọn em nhảy thêm vài bài nữa. Sau đó mọi thứ trở nên mơ hồ.” Haley nhíu mày. “Hôm qua và hôm nay, em đã nhớ lại vài chuyện của tối hôm đó, nhưng trong đầu em vẫn có nhiều khoảng trắng mà em không nhớ gì cả.” Haley nhắm mắt lại. “Em bị vấp ngã trên đường ra khỏi câu lạc bộ và đập chân xuống đường rất mạnh. Chân em rất đau nên em phải về nhà của anh ấy, em có hỏi xin anh ấy thuốc aspirin và đá để chườm.” Cô mở mắt. Khuôn mặt cô thể hiện cảm xúc buồn vui lẫn lộn, sau đó là sự bối rối và cuối cùng là đau lòng. “Anh ấy thực sự rất tốt bụng. Em không hiểu chuyện gì đã xảy ra.”
“Đó là toàn bộ những gì em có thể nhớ ư?” Morgan đầy vẻ thất vọng khi cô ghi chép lại lời giải thích cho những vết bầm tím ở chân của Haley. Cô đã hy vọng rằng Noah giở trò bạo lực, chứ không phải ngọt ngào.
“Không. Anh ấy đưa em về nhà anh ấy, đặt em ngồi lên ghế xô-pha, và lấy cho em một bịch đá lạnh để chườm. Sau đó em muốn uống thứ gì đó mặn mặn một chút. Em uống thêm thuốc bởi vì cảm thấy thèm muối là tín hiệu cho thấy em cần phải uống thuốc. Noah mang cho em nước và một ít khoai tây rán. Bọn em đi vào phòng gia đình. Noah bật ti-vi. Nhưng em không nhớ trên ti-vi đang chiếu chương trình gì. Chúng em đã hôn nhau…” Mặt cô tối sầm lại. Cô run lên. “Sau đó trong đầu em hoàn toàn là một khoảng trống lớn cho đến khi em tỉnh lại.”
Rùng mình, Haley kéo cái chăn lông cừu mang logo một trường đại học đắp ngang chân. “Những chuyện xảy ra vào cuối tuần rất mờ nhạt. Thậm chí em cảm thấy việc tìm thấy Noah dường như không có thật. Mọi thứ cho đến lúc em được điều trị tại bệnh viện đều rất mơ hồ. Em không nghĩ rằng đầu óc em lại mơ hồ vì căn bệnh Addison lâu đến thế. Em chưa từng để bản thân mình bị ốm đến vậy.”
“Trước đây em có từng cảm thấy mơ hồ như vậy do uống rượu chưa?” Điều Morgan không muốn chính là toàn bộ cuộc sống và sinh hoạt của Haley sẽ bị kiểm soát chặt chẽ.
“Có. Một lần.” Haley sụt sịt. “Sau bữa tiệc chào đón tân sinh viên. Có rượu tequila, bia và một thứ mà hội sinh viên gọi là nước trái cây rừng, Có vị giống như rượu pân pha nước trái cây. Em đã hoàn toàn mất ý thức. Nhưng em đã uống nhiều hơn hai ly và sau đó nôn suốt một ngày trời. Khi em tỉnh dậy tại nhà của Noah, em đã rất hoang mang và mơ hồ, nhưng em không thấy mệt mỏi, đau đầu và chóng mặt như thế.” Cử chỉ của Haley giúp củng cố thêm lập luận đó. “Em không bị mất ý thức và bị ốm nặng vào ngày hôm sau.”
“Chị đồng ý.”
Nhưng những lời Haley nói liệu có đáng tin không? Câu chuyện của cô nghe hơi kỳ lạ, và cô sẽ không phải là bị cáo đầu tiên nói dối luật sư biện hộ của mình. Nếu đúng như thế, cô thậm chí sẽ không phải khách hàng đầu tiên của Morgan nói dối trong tuần này.
Morgan tiếp tục. “Em có bạn trai cũ phải không?”
Haley gật đầu. “Vâng, anh ấy tên là Kieran Hart.” Cô đánh vần cái tên đó cho Morgan. “Chị nhắc tới anh ấy em mới nhớ ra, anh ấy đã có mặt tại câu lạc bộ Beats tối thứ Sáu đó.”
“Em và cậu ấy có cãi nhau không?”
“Không. Anh ấy chào em. Nhưng em phớt lờ anh ấy, và chuyện kết thúc tại đó. Bọn em không nói chuyện với nhau hơn sáu tháng rồi, nhưng không đời nào em lại mở đường liên lạc lại với Kieran. Khi bọn em ra ngoài, anh ấy nhắn tin cho em liên tục. Anh ấy luôn phải biết người em đi cùng là ai và khi nào em về nhà. Em đã yêu cầu anh ấy dừng lại. Khi anh ấy không chịu, em đã chủ động kết thúc mối quan hệ.”
“Cậu ấy có bao giờ đánh đập hay lạm dụng em không?”
“Không hẳn, nhưng anh ấy rất ưa kiểm soát, và anh ấy mất bình tĩnh rất nhanh.” Haley xoắn tờ giấy lụa đang cầm trên tay. Cô rõ ràng muốn nói gì đó mà không cảm thấy thoải mái khi nhắc tới. “Chuyện này thật xấu hổ.”
“Mọi thứ em nói với chị đều là bí mật. Chị sẽ không kể lại cho bất kỳ ai trừ khi việc đó cần thiết để biện hộ cho em. Điều đó có nghĩa là tốt hơn hết, chị nên biết mọi điều mà ai đó có thể dùng để chống lại em. Em càng thành thực với chị thì chị càng biện hộ cho em tốt hơn.”
Haley gật đầu. “Em đã qua đêm với Kieran. Khi em thức giấc vào buổi sáng, anh ấy đã rời nhà đến văn phòng. Đó không phải chuyện hiếm thấy. Anh ấy làm việc rất nhiều.” Cô quay mặt nhìn đi chỗ khác. “Anh ấy để lại một bông hoa hồng, một cái bánh sừng bò, và một bình giữ nhiệt đựng cà phê cho em ở trên bàn đầu giường. Em muốn cảm ơn anh ấy. Em đến phòng đọc sách của anh ấy, định để lại cho anh ấy một lời nhắn. Kieran là người rất kỹ tính. Khi anh ấy về nhà vào buổi tối, anh ấy thường đi thẳng đến phòng đọc sách để cất cặp đựng tài liệu. Khi đang tìm tập giấy ghi chú thì em thấy một bức ảnh của em trong ngăn kéo đựng bút chì của anh ấy. Gần đây anh ấy có mua một cái máy chụp ảnh lấy ngay. Trong bức ảnh đó, em đang ngủ trên giường của anh ấy. Hoàn toàn không mặc gì trên người.” Haley đỏ mặt.
“Em có nói chuyện với cậu ấy về bức ảnh đó không?” Morgan hỏi.
“Có. Em gọi cho anh ấy ngay lập tức. Anh ấy nói anh ấy chụp bức ảnh đó bởi vì anh ấy nghĩ em rất đẹp và không nghĩ rằng em lại bực mình vì điều đó. Có vẻ anh ấy cũng không đăng tấm ảnh đó lên mạng. Bức ảnh đó anh ấy chỉ để ngắm thôi. Bọn em là người yêu của nhau mà, vậy thì tại sao lại có vấn đề khi anh ấy chụp ảnh khỏa thân của em chứ?” Mắt Haley ánh lên vẻ giận dữ. “Khi em nói em không thích anh ấy chụp ảnh em khỏa thân mà không cho em biết, anh ấy nói em làm bộ đoan trang. Em chia tay anh ấy ngay lúc đó, qua điện thoại.”
“Cậu ấy đón nhận lời chia tay như thế nào?”
“Anh ấy không cam tâm.” Haley nói. “Anh ấy nhắn tin và gọi điện thoại cho em suốt một thời gian dài. Nhưng em không cần người đàn ông mà em không thể tin tưởng hoàn toàn.” Haley vứt tờ giấy lụa đã nhàu nát vào thùng rác cạnh ghế xô-pha. “Anh ấy không hiểu tại sao em có cảm giác mình bị xúc phạm.”
Morgan vẽ một cái khung xung quanh tên của Kieran Hart. Bạn trai cũ của Haley có mặt tại Beats một cách trùng hợp hay cậu ta đã theo dõi cô? “Em có ảnh của Kieran không?”
Haley lắc đầu. “Cảnh sát đã tịch thu điện thoại của em rồi… À, chờ chút. Em có tài khoản dự phòng trên cloud.” Cô đứng dậy và đi đến chỗ chiếc máy tính sạch bóng trên bàn và mở nó.
“Cảnh sát không thu giữ máy tính của em ư?” Morgan hỏi.
“Có chứ. Nhưng mẹ đã mua cho em một cái mới. Bà ấy biết em sẽ phát điên nếu hoàn toàn bị cắt liên lạc với thế giới bên ngoài. Bị giam lỏng như này đã là đủ tồi tệ lắm rồi.”
Haley gõ bàn phím máy tính rất chuyên nghiệp. “Dù vậy em không thể không biết ơn chị vì đã giúp em ra khỏi nhà tù. Rất biết ơn. Nơi đó thật sự…” Đôi mắt cô ánh lên sự căm ghét và sợ hãi một cách vô thức.
“Chị hiểu mà. Quản thúc tại gia dù sao cũng tốt hơn nhiều so với trại giam của hạt, nhưng đó không phải là một kỳ nghỉ như mọi người vẫn nghĩ.”
Sau khi gõ bàn phím một lúc, Haley gửi một bức ảnh qua email cho Morgan.
“Còn ai khác chị nên nói chuyện không?” Morgan hỏi. Thấy Haley không trả lời, Morgan lặp lại câu hỏi. “Em có thấy ai khác theo dõi em lúc ở câu lạc bộ không?”
“Không.”
“Có ai đó ở nơi làm việc của em có thể là mối đe dọa không?”
“Không.”
“Sếp của em là người như thế nào?”
“Sếp của em rất tốt. Chị ấy cho em không gian riêng để em làm việc của mình. Em không nghĩ ai đó ở nơi làm việc có vấn đề với em.” Haley ngáp, và vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt cô. “Em thật sự mệt mỏi và kiệt sức.”
“Chị có một câu hỏi nữa. Em có thường đeo vòng cảnh báo sức khỏe không?”
Haley gật đầu. “Em có đeo, nhưng em không thể tìm thấy nó ở đâu cả.”
“Em có đeo nó tối thứ Sáu đó không?”
“Em vẫn luôn đeo nó mà.” Haley trả lời chắc nịch. “Luôn luôn đeo nó.”
“Được rồi. Hôm nay vậy là đủ rồi.” Morgan lật phần đầu trang giấy trắng lên trên cuốn sổ ghi chép của cô. “Cố gắng đừng nghĩ gì thêm về vụ án tối nay nữa nhé. Đôi khi ký ức quay lại khi em không tự gây áp lực cho mình rằng phải nhớ lại điều gì đó đấy. Hãy làm điều khiến em cảm thấy thoải mái và giữ đầu óc thư thái. Đừng kiểm tra email hoặc theo dõi mạng xã hội. Thực ra, chị muốn em khóa các tài khoản mạng xã hội vào lúc này.”
Tâm trạng Haley dường như chùng xuống hơn nữa. “Chị biết mạng xã hội là toàn bộ công việc của em mà.”
“Chị xin lỗi.” Morgan động lòng thương. “Chỉ là tạm thời thôi. Mạng xã hội không phải là nơi em cần đến bây giờ. Tin chị đi. Em đã nói chuyện với sếp của em chưa?”
“Chưa ạ.” Haley nói với giọng lí nhí. “Mai em sẽ gọi cho chị ấy. Giờ em không thể đi làm, và thậm chí sau này có thể sẽ không có công ăn việc làm nữa.” Ngay cả khi cuối cùng cô được tuyên bố là vô tội thì cuộc sống của Haley sẽ mãi mãi bị thay đổi bởi tội danh giết người.
“Ừ. Nghe hợp lý đấy.”
“Chị sẽ tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với em, phải không ạ?”
“Bọn chị sẽ làm tất cả những gì có thể.” Morgan nói. “Chị muốn em gặp chuyên gia về tâm thần học. Nếu em bị một loại chấn thương nào đó, bác sĩ chuyên khoa có thể giúp xử lý hậu quả và có thể sẽ giúp em khôi phục lại những ký ức đã mất.”
“Em không chắc em muốn nhớ lại.”
Morgan nghĩ không biết sẽ còn tồi tệ hơn, nhưng có thể trí nhớ của Haley đã tự khóa sự việc đó lại bởi vì cô không thể chấp nhận thực tế.
“Thôi được.” Haley lấy cái tay cầm trò chơi điện tử trên bàn. “Em sẽ chơi Call of Duty một lát.”
Morgan sẽ cho rằng một cuốn sách hay hay một bộ phim yêu thích sẽ tốt hơn cho cô ấy, nhưng cô biết đây chỉ là suy nghĩ của riêng cô.
“Hãy chắc chắn rằng em sẽ ăn gì đó và nghỉ ngơi sớm nhé.” Morgan đứng dậy và quay trở lại nhà bếp.
Sharp và Lance ngồi ở bàn uống thứ nước đang bốc hơi từ những cái cốc màu trắng.
Đứng cạnh bếp, Eliza vặn nhỏ lửa bên dưới cái nồi. “Con bé thế nào rồi?”
“Cô ấy cần một chút thời gian để giảm bớt áp lực.” Morgan cất sổ ghi chép vào cái túi vải.
“Bác biết.” Eliza quấy đồ bên trong cái nồi. “Bác chỉ không biết mình phải làm gì để giúp đỡ nó.”
“Em đã làm mọi thứ có thể rồi.” Sharp cầm cái cốc của mình lên.
“Morgan và cháu đã lên kế hoạch đến câu lạc bộ Beats tối nay.” Lance đứng dậy và mang cốc của mình ra bồn rửa. “Sắp tới giờ câu lạc bộ đó mở cửa rồi.”
“Bác sẽ ở lại với Eliza và Haley.” Sharp xung phong.
Eliza lắc đầu. “Em đã gọi cho công ty bảo vệ, đơn vị cung cấp bảo vệ cho văn phòng Wild tại New York. Tối nay họ sẽ cử nhân viên đến. Anh ta sẽ có mặt tại đây trong vòng một tiếng nữa.”
“Em không cần phải làm vậy đâu.” Sharp tỏ vẻ khó chịu.
“Em thấy cần mà.” Eliza đáp. “Em đã nói với anh rằng em sẽ không lợi dụng anh, Lincoln ạ. Ngoài ra, anh cũng chỉ có một mình. Trong khi công ty kia sẽ luân phiên cử nhân viên bảo vệ mỗi mười hai giờ để luôn có người canh gác. Và điều này sẽ giúp anh có thêm thời gian cho công việc điều tra.”
Tất cả các lý do đều rất thuyết phục, nhưng Sharp dường như không hài lòng.
“Hãy bảo Haley gọi cho cháu nếu cô ấy nhớ thêm bất kỳ chuyện gì khác.” Morgan mặc áo khoác. Sau đó, cô và Lance đi về phía cửa trước.
“Anh sẽ ở lại đây cho đến khi nhân viên an ninh tới.” Sharp tiễn họ ra sảnh. Ông nói cho Lance mật mã khóa ở cổng sau và vị trí nút điều khiển mở cổng ở cuối lối đi.
Bên ngoài, Lance lấy một chiếc đèn pin từ ngăn đựng găng tay của chiếc xe Jeep.
Morgan theo anh đi vòng ra phía sau ngôi nhà đến cổng sau.
Lance mở khóa và họ đi bộ qua đó. “Em có chắc là em đủ sức đi đường này không?”
“Không, nhưng không khí trong lành sẽ giúp đầu óc em tỉnh táo hơn.”
Con đường mòn rất rộng, và mặc dù nó dốc hướng xuống dưới, nhưng độ dốc thoai thoải. Nhưng đi theo con đường mòn được khoảng mười lăm mét, Morgan đột nhiên thấy đau đầu. Tự khiến mình vất vả không phải là một quyết định thông minh nhất.
Cô dừng lại. “Em quay lại đây. Em sẽ gặp anh trên con đường ở đầu bên kia con đường mòn này.”
Lance đi theo, đưa cô quay lại cổng và dõi theo cô đi vào bên trong.
Cô ngồi vào sau bánh lái của chiếc xe Jeep, lái qua cổng chính, và dừng lại ở đoạn đầu lối đi dẫn vào ngôi nhà. Những người phản đối reo hò ầm ĩ và vẫy biểu ngữ, nhưng vẫn tránh đường. Bỗng nhiên có một chiếc xe sedan màu xám đậm đi tới.
Chiếc xe sedan đi chậm lại khi nó đến gần, dừng lại khi một số người phản đối tránh đường. Ánh đèn từ cánh cổng chiếu vào chiếc xe. Morgan nhìn qua cửa kính, không tin vào mắt mình. Vì người ngồi trong xe không ai khác chính là Esposito.
Trợ lý công tố viên đang làm gì ở gần nhà riêng của Eliza nhỉ?