Lance chiếu đèn pin của anh lên mép của thanh rào chắn bằng kim loại của nơi ngắm cảnh. Ánh đèn không chiếu tới chân của hẻm núi. Chỗ này sâu bao nhiêu nhỉ?
Anh ném một hòn sỏi xuống và lắng tai nghe âm thanh khi nó rơi xuống đáy.
Đủ sâu để một người bị mất mạng nếu rơi xuống.
Anh quay trở lại từ hàng rào kim loại và đi băng qua khoảng đất trống rộng gần tám mét dẫn tới con đường ở phía bên kia. Đoạn đường mòn dẫn đến con đường nhựa dốc hơn nhưng ngắn hơn. Anh dừng lại trên một bãi đỗ xe nhỏ lởm chởm sỏi đá. Chiếc xe Jeep của anh là chiếc xe duy nhất đậu ở đó.
Morgan xuống xe và đi vòng sang cửa dành cho hành khách. “Em ổn chứ?” Anh hỏi.
“Vâng. Nhưng ánh đèn pha chiếu đến khiến em đau đầu.” Họ lên xe.
Lance khởi động chiếc xe Jeep. “Con đường mòn không khó đi lắm nhưng chỗ ngắm cảnh có thể nguy hiểm trong đêm tối. Thanh chắn không cao lắm.”
“Thông tin rất hữu ích. Đoán xem em vừa thấy ai?” Cô không chờ anh trả lời. “Esposito.”
“Trợ lý công tố viên ư?” Lance lái chiếc xe xuống đường.
“Em đã tìm địa chỉ của anh ta trong khi chờ anh.” Morgan chỉ. “Anh ta sống ngay cuối con đường này, điều này lý giải tại sao anh ta lại giận dữ khi thẩm phán ban hành lệnh bảo lãnh cho Haley.”
“Anh chắc chắn là anh ta không thích những người phản đổi và giới truyền thông xuất hiện quanh khu vực nhà riêng của anh ta đâu.”
Trong khi Lance lái xe tới câu lạc bộ đêm, Morgan kể cho anh nghe những thông tin về cuộc thẩm vấn với Haley.
“Em hy vọng cô ấy sẽ nhớ lại thêm các chi tiết khác.” Cô nói.
“Có thể lắm.” Lance rẽ sang con đường dẫn tới câu lạc bộ Beats. Câu lạc bộ đêm nằm trong một nhà kho được cải tạo lại. Các tòa nhà hai bên đường đều không có người ở, và bãi đỗ xe gần như không có phương tiện nào.
Morgan lướt nhìn khu vực. “Em cá là khu vực này không có người qua lại vào ban đêm.”
“Cũng không có cửa hàng nào để chúng ta có thể mượn xem video giám sát.” Lance dừng xe và họ cùng đi vào bên trong.
Cứ ngỡ rằng ở đây sẽ rất ồn ào, anh cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy câu lạc bộ này khá yên tĩnh.
“Ơn trời, âm nhạc ở đây không quá chói tai.” Anh nói. “Anh quá già để nghe những âm thanh quá sôi động đó rồi.”
“Em chưa bao giờ thích các câu lạc bộ cả.” Cô đồng tình. “Ít nhất, không phải từ khi em sinh bọn trẻ. Hồi đại học, nó cũng rất hay ho.”
Gần tám giờ tối, câu lạc bộ vẫn rất vắng vẻ. Ba người phụ nữ trẻ uống rượu trong khoang phía sau quầy bar. Phía trước chiếc ti-vi màn hình phẳng lớn, một nhóm thanh niên, có thể là sinh viên đại học, đang uống bia và xem trận đấu bóng rổ.
Morgan đi về phía quầy bar. Cô nở một nụ cười với cậu nhân viên pha chế có mái tóc vàng hoe. Cậu ta mặc quần bò và áo phông có in logo của câu lạc bộ, một dòng nhịp tim có chữ EKG màu đỏ với chữ Beats trên những dòng kẻ ngang có đầu nhọn. Thông thường, đàn ông ở mọi lứa tuổi thường ngồi thẳng người lên và để ý khi cô đến gần. Nhưng tối nay, cậu nhân viên pha chế có khuôn mặt trẻ con thực sự đã cau mày khi nhìn vào mắt cô.
“Trời, trông có vẻ đau đấy.” Cậu ta nghiêng một cái ly cao dưới cái vòi của vại bia nấu thủ công.
“Đúng vậy.” Morgan thở dài. Những ngón tay của cô tự động sờ lên vết bầm tím bên thái dương.
Lance đọc tên trên thẻ tên của cậu nhân viên pha chế. Trúng phóc. Todd chính là cậu nhân viên pha chế mà họ đang tìm kiếm.
“Cậu có thời gian để trả lời một vài câu hỏi liên quan đến sự việc xảy ra tối hôm thứ Sáu tuần trước không?” Morgan hỏi.
“Buổi tối xảy ra án mạng ấy hả?” Todd nhíu mày nhìn cô, sau đó quay sang nhìn Lance. “Tôi đã cung cấp lời khai cho cảnh sát rồi.”
“Chúng tôi không phải cảnh sát. Tôi là thám tử tư. Tôi đang điều tra về vụ án mạng đó.” Lance đưa tấm danh thiếp qua quầy bar, cùng với tờ hai mươi đô-la gập lại. Anh cắt bỏ phần giới thiệu luật sư bào chữa cho bị cáo. Khi không biết nhân chứng có đứng về phía kẻ sát nhân hay không, tốt nhất là đừng cho họ cơ hội để đứng về một phía nào cả.
“Thật sao? Ngầu đấy. Tôi chưa từng gặp một thám tử tư nào cả.” Cậu nhân viên pha chế bỏ tiền vào túi. “Tôi đoán tôi có thể nói chuyện và phục vụ đồ uống cho khách cùng lúc. Các buổi tối trong tuần thường rất vắng khách.”
Morgan lôi ra một xấp ảnh từ chiếc túi vải của cô và xếp chúng lên trên quầy bar như thể cô đang chơi bài vậy. Noah. Haley. Piper. Ba người bạn của Noah. “Cậu có nhận ra ai trong số những người này không?”
Cậu nhân viên pha chế đưa mắt nhìn những bức ảnh một lượt, sau đó chỉ vào ảnh của Haley. “Đây là cô gái điên đã giết cậu thanh niên tối thứ Sáu tuần trước.” Sau đó cậu ta chỉ tay sang ảnh của Noah.
Đó không phải câu trả lời mà họ đang chờ đợi.
Sau đó cậu ta chỉ vào Piper. “Cô ấy đi cùng cô gái điên kia.” Cậu ta chỉ tay lên khuôn mặt của ba cậu bạn của Noah. “Họ trông quen lắm, nhưng tôi không nhớ chính xác ai cả.”
Lance gõ tay vào ảnh của Haley. “Cậu đã từng gặp cô gái này ở đây trước tối thứ Sáu đó chưa?”
Todd lắc đầu. “Tôi không nghĩ thế. Tôi chỉ mới làm việc đây được vài tuần thôi.”
“Cậu có pha đồ uống cho cô ấy tối thứ Sáu đó không?” Morgan hỏi.
“Tôi đã pha đồ uống cho cô ấy trong lần đầu tiên cô ấy đến quầy bar.” Todd để cốc bia đã rót đầy lên trên quầy và lấy một cái cốc khác. “Tôi nhớ bởi vì cô ấy hỏi món virgin Cosmo, cơ bản đó là nước ép quả nam việt quất. Dù sao thì tôi nghĩ cô ấy cũng khá dễ thương. Cô ấy cũng mua đồ uống cho cô bạn đi cùng.”
“Cô bạn đi cùng cô ấy gọi món gì?” Lance thì cả hai cánh tay lên quầy. Bên cạnh anh, Morgan ngồi lên một chiếc ghế đẩu.
“Một cốc rượu tequila và rượu margarita nhiều đá.” Todd rót bia vào các thứ hai.
“Cậu có trí nhớ rất tốt về đồ uống.” Lance ghi chú lại.
Todd toét miệng cười. “Trí nhớ của tôi dành cho các cô nàng nóng bỏng còn tốt hơn nữa cơ.”
“Tôi nghe thấy rồi nhé.” Lance nói với giọng thân thiết. “Cậu chỉ pha cho cô ấy một ly thôi ư?”
“Cô ấy chỉ trả tiền cho một ly.” Todd nói thêm. “Các cô nàng nóng bỏng không phải mua rượu cho mình. Các chàng trai có thể sẽ mua thêm đồ uống cho cô ấy.”
“Cậu có từng gặp cậu thanh niên này chưa?” Morgan cho cậu nhân viên pha chế xem bức ảnh của Kieran trong điện thoại di động của cô.
Cậu nhân viên pha chế lắc đầu. “Trông anh ta không quen lắm. Tôi rất tiếc.”
Morgan thu những bức ảnh lại, và Lance dẫn đường ra cửa. Kể từ khi họ đến, một tay bảo kê đã chiếm một vị trí ở cửa ra vào. Dáng người thấp và to bè, với tóc và mắt màu đen, anh ta mặc một chiếc áo phông polo màu đen với logo của câu lạc bộ nhỏ hơn ở trước ngực. Mũi anh ta trông giống như được tạc bằng búa.
Anh ta nhìn họ chằm chằm. “Tôi đã khai báo với cảnh sát rồi.”
“Chúng tôi không phải cảnh sát.” Lance đưa cho anh ta một tấm danh thiếp.
Gã bảo kê không thèm nhìn tấm danh thiếp một cái.
Morgan bước về phía trước và đưa những bức ảnh ra trước mặt anh ta. “Anh có nhớ từng thấy những người này ở đây tối thứ Sáu tuần trước không?”
Gã bảo kê gật đầu một cái chắc nịch. “Tôi đã nói với cảnh sát tất cả những gì tôi biết rồi.”
“Tôi chắc là anh đã làm vậy.” Cô nói. “Chúng tôi chỉ đang kiểm tra để chắc chắn rằng họ không bỏ sót bất kỳ thông tin nào.”
Anh ta gõ vào bức ảnh của Haley và Noah. “Hai người này rời khỏi đây cùng nhau nhưng tôi không dám chắc họ rời khỏi đây lúc mấy giờ. Tôi chỉ để ý tới cô gái đó vì cô ấy bị vấp ngã.”
Morgan tách ảnh của Haley và Noah ra và cất những bức ảnh khác vào túi xách của cô. “Có phải cô ấy vấp ngã vì uống say không?”
“Tôi không nghĩ thế. Có vẻ như giày cao gót của cô ấy mắc vào vỉa hè. Cậu thanh niên đi cùng trông rất tử tế. Cậu ấy đỡ cô ấy đứng dậy và họ cùng nhau đi tiếp.” Gã bảo kê ngả lưng về phía sau. “Đó là tất cả những gì tôi có thể nói với các vị.”
“Cảm ơn anh đã dành thời gian nói chuyện với chúng tôi.” Morgan nói.
Lance đi theo Morgan ra cửa. Bên ngoài, không khí buổi tối mát mẻ để lại hơi ẩm trên khuôn mặt anh. “Mọi thứ mà cậu nhân viên pha chế và anh chàng bảo kê kia nói đều trùng khớp với những gì Haley đã kể với em.”
“Phải, nhưng họ không cung cấp cho chúng ta thêm bất kỳ manh mối mới nào cả. Cơ bản, chúng ta đã xác thực những thông tin hoặc là không có tác dụng gì hoặc chỉ giúp củng cố thêm cơ sở cho lập luận của công tố viên.” Morgan cài cúc áo, động tác của cô rất lóng ngóng và cô cảm thấy nản chí. “Sẽ ra sao nếu chúng ta không phát hiện thêm điều gì khác? Haley quá yếu ớt để sống trong tù.”
“Chúng ta chỉ mới bắt đầu cuộc điều tra thôi mà.” Lance nắm lấy cánh tay cô một cách kiên quyết. “Chúng ta sẽ tiếp tục điều tra để tìm ra chứng cứ.” Anh quay về phía vị trí bên lề đường mà họ vừa dừng xe.
“Em biết.” Cô thổi sợi tóc xoa xuống mắt. “Chúng ta sẽ cần xem đoạn băng giám sát từ câu lạc bộ ngay khi nó được gửi đến.” Morgan lấy điện thoại di động ra. “Và em muốn nói chuyện với các cô bạn gái cũ của Noah để xem họ có khiếu nại gì về cậu ấy không.”
“Em đang nghĩ rằng có thể cậu ta đối xử thô bạo với cô ấy ư?” Lance hỏi. “Cuộc thẩm vấn Haley dường như cho thấy cậu ta không như vậy.”
“Thành thực mà nói, em đang đặt ra tất cả mọi giả thuyết có thể. Chúng ta không có bằng chứng cho thấy Noah đã làm gì đó sai. Cho đến giờ, chúng ta chưa tìm được gì để bào chữa, ngoại trừ chứng mất trí nhớ của Haley.”
Một làn gió thổi đống lá khô bay tứ tung xuống đường nhựa. Morgan cho tay vào trong túi quần. “Và chúng ta không biết điều gì đã gây ra chứng mất trí nhớ cục bộ của Haley.”
Lance vòng tay quanh vai của cô để chắn cơn gió. “Hay cô ấy có nói sự thật không.”
Haley có thể đơn giản là đang nói dối.