Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2666 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 17

“Em đã làm gì tôi, Haley?” Tiếng thì thầm văng vẳng bên tai cô. Nó trầm và chậm rãi chảy trên da cô, khiến cô nổi gai ốc. Cô không thể chạy trốn khỏi nó.

Không. Đó không phải giọng nói. Đó là một vật chất hữu hình. Một chất lỏng. Trơn tuột và đặc quánh.

Cô giật mình, ruột gan cồn cào. Máu. Nó ở khắp nơi. Trên người cô. Xung quanh cô.

Sự hoảng loạn sôi sục nơi cổ họng, nóng rát bừng bừng như một loại thức uống có ga. Cô nôn ọe, bụng cô nôn nao. Hơi thở của cô khò khè lên xuống. Cô cảm thấy không có đủ không khí để thở. Không có đủ ôxy. Cô không thể thở được. Nỗi sợ hãi dâng lên tận cổ họng, khiến cô nghẹt thở.

Cô gắng sức chùi tay lên chân, nhưng cô đang không mặc gì trên người cả, và nó cứ thế dính khắp đùi cô.

Cô nhìn xuống. Một con dao to thò ra từ lòng bàn tay cô. Nó không phải loại dao đi săn hay dao bắt cá. Đó là dao dùng trong nhà bếp. Nó dài và sắc, với cái lưỡi cong tròn.

Là loại dao cắt tỉa, cô nghĩ vậy.

Máu nhỏ thành giọt từ lưỡi dao. Làm sao cô lại có con dao trong tay được nhỉ? Cô không nhớ cô đã cầm nó lên. Bây giờ cô không muốn cầm nó trong tay. Nhưng cô không thể xòe tay ra để bỏ nó xuống.

Nỗi sợ hãi tột độ khiến cô choáng váng. Căn phòng chao đảo. Đôi chân cô không còn đứng vững được nữa.

Không!

Tôi không đâm chết Noah. Tôi không làm vậy. Tôi thích anh ấy.

Một tiếng rên rỉ phát ra từ miệng cô. Cô muốn bỏ chạy. Để tìm sự giúp đỡ.

Cô quay lại, nhưng cô không đứng vững. Đôi chân trần của cô trượt ngã xuống cũng máu trên sàn nhà.

Không!

Cô muốn hét lên thật to, nhưng âm thanh như bị mắc kẹt trong cổ họng.

Máu. Ấm nóng và ẩm ướt, nó nhuộm đỏ hai bàn tay cô, nhỏ xuống từ những ngón tay.

Cô bắt đầu khóc nức nở.

Tôi không muốn chuyện này xảy ra.

Nhưng nó đã xảy ra, và cô không thể dùng nó lại được.

Cảm giác như thể cô là một nhân vật trong trò chơi đóng vai và ai đó đang kiểm soát mọi hành động của cô từ một bàn phím từ xa. Cô có thể nhìn thấy chính bản thân mình trên màn hình, nhưng không thể thay đổi hành động của mình.

Cô ném con dao đang nắm trong tay ra. Nó rơi xuống sàn nhà và nảy lên hai lần, rồi nằm trên một vũng máu đang dần lan rộng ra.

“Em đã giết tôi.” Tiếng thì thầm phát ra từ bóng tối dội về phía cô như một con rắn. “Máu của tôi dính trên tay của em.”

Noah…

Haley tỉnh giấc và ngồi bật dậy. Miệng cô há to. Không khí ùa vào trong phổi. Cô có thể nghe tiếng nhịp tim mình đập thình thịch trong tai, và tiếng đập của trái tim cô át đi giọng nói kia.

Cô chớp mắt trong bóng đêm. Ánh sáng chiếu vào qua khe bên dưới cánh cửa đã đóng. Nỗi sợ hãi chạy khắp cơ thể. Mồ hôi túa ra đầm đìa.

Là máu tư?

Nỗi sợ hãi làm tê liệt mọi giác quan của cô. Cô hít lấy hít để không khí vào phổi và thét lên nhưng dường như nó không phải là giọng của cô. Giọng đó lạ lùng giống như những lời thì thầm từ giấc mơ của cô.

Cánh cửa bật mở, mẹ cô vội lao vào trong phòng. Bà quy quạng đập tay vào cái công tắc đèn trên tường, và căn phòng bật sáng. Mắt bà mở to vì sợ hãi.

Haley bò ra khỏi giường, những tấm ga trải giường quấn quanh hai bàn chân cô, níu cô lại. “Có máu trên người con. Mẹ mau lau sạch nó đi.”

Cô ngã xuống sàn nhà, không hề cảm nhận thấy sự va đập vào sàn gỗ cứng khi cô đá chân để thoát khỏi những tấm ga trải giường. Cô phải bỏ chạy. Để đi rửa sạch máu.

“Haley!” Mẹ cô hét lên. “Lau nó đi!” Haley xé bộ quần áo ngủ.

“Dừng lại đi.” Mẹ cô cúi xuống và dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt của cô. “Con gặp ác mộng thôi mà. Không hề có chút máu nào ở đây cả.”

Hơi ấm từ bàn tay của mẹ lan tỏa trên má cô, xua tan cơn sợ hãi lạnh buốt vừa nãy. Haley cứng đờ người, nhìn xuống hai bàn tay của mình. Chúng hoàn toàn sạch sẽ. “Nhưng người con ướt hết rồi.”

“Là mồ hôi.” Mẹ cô nói với giọng chắc nịch. “Bộ đồ ngủ của con ướt sũng cả rồi.”

Haley đưa tay sờ lên chiếc áo phông của mình. Chiếc áo cotton ướt nhẹp dính chặt vào người cô. “Là mồ hôi ư?”

Mẹ cô gật đầu.

Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Haley. Cô đã gặp ác mộng.

“Nó quá thực.” Cô vén những lọn tóc ướt xõa xuống trán.

“Hãy thay bộ đồ ngủ của con trước đã.” Mẹ cô đi đến tủ quần áo và lục tìm trong ngăn kéo tủ. Bà đặt một cái áo phông và một chiếc quần ngủ lên tủ đầu giường. Sau đó bà giúp Haley cởi cái áo ướt và mặc cái áo phông mới vào. Khi cô đã thay xong bộ đồ ngủ mới khô ráo, mẹ giúp cô đứng lên khỏi sàn nhà. Thế nhưng dù giọng nói và hành động của cô khá vững vàng, đôi tay cô vẫn còn run rẩy.

Haley loạng choạng, đôi chân cô mềm nhũn như sợi mì đã bị trương lên.

Mẹ cô đưa cô đến bên một cái ghế ở góc phòng. “Con ngồi đây nhé. Mẹ sẽ đi lấy mấy tấm ga trải giường sạch. Con cần thuốc và nước nữa.”

Haley ngồi thu mình trong chiếc ghế. Hai đầu gối co lên sát ngực và hai tay cô ôm quanh chân. Toàn thân cô run lên bần bật. Mẹ cô lấy một chiếc chăn mềm quấn quanh người cô.

Mẹ cô vội vàng rời khỏi căn phòng và nhanh chóng lấy những thứ cần thiết. Bà quay trở lại sau vài phút, những tấm ga trải giường xếp trên một cánh tay, bà mang theo một khay để thuốc, một chai nước và một gói bánh quy. “Con hãy thử ăn mấy cái bánh này xem. Con cần một chút muối đấy.”

Mẹ cô thay ga trải giường. Haley uống thuốc và một ngụm nước, nhưng bụng dạ cô vẫn nôn nao. Giấc mơ kia quá thực. Cơ thể mệt mỏi khiến cô thấy rét run. Cô cảm thấy như thể cô chỉ vừa mới chợp mắt thôi.

Cô xem giờ trên chiếc máy tính. “Chỉ mới bốn giờ thôi sao? Mãi tận hai giờ con mới đi ngủ.”

“Mẹ xin lỗi. Nhưng mẹ có thể làm gì cho con không? Con có muốn uống trà hoa cúc không? Nó có thể giúp con dễ ngủ hơn đấy.”

“Không.” Haley rùng mình. “Con không muốn ngủ lại sau cơn ác mộng vừa rồi.”

“Mẹ cũng nghĩ vậy.” Đôi mắt bà đượm vẻ lo lắng. “Con muốn xem ti-vi không?”

“Có ạ.” Bất cứ thứ gì trừ việc nằm một mình trong bóng tối Haley đều đồng ý.

Mẹ đưa cho cô chiếc điều khiển ti-vi trên tường.

“Được rồi.” Mẹ đưa cô trở lại giường và dìu cô ngồi xuống như thể cô là đứa trẻ lên năm chứ không phải hai mươi lăm. Haley không bận tâm chuyện đó. Cô tựa lưng lên mấy cái gối.

Mẹ phủi những cái gối và leo lên nằm phía bên kia chiếc giường đôi lớn. “Con muốn xem gì nào?”

“Con không biết.” Haley đưa chiếc điều khiển cho mẹ cô. “Mẹ chọn đi.”

Friends là chương trình rất thú vị đấy.” Mẹ cô chuyển kênh và để chiếc điều khiển xuống giữa họ.

Sau hai tập, nhịp thở của mẹ cô đều đều, và bà đã chìm vào giấc ngủ. Nhưng Haley vẫn cố thức. Có thể vì cô biết mình vừa gặp cơn ác mộng rất đáng sợ. Nhưng ấn tượng về Cơn ác mộng khiến cô sởn gai ốc và cảm giác ớn lạnh xâm chiếm lấy cô. Cô uống thêm một chút nước và ngồi thẳng dậy. Cô không muốn ngủ.

Đã mấy ngày trôi qua, đầu óc cô vẫn mơ mơ màng màng. Thời gian cô ở đồn cảnh sát dường như không có thật. Thế nhưng cơn ác mộng vừa rồi, ngược lại, rất thật.

Cô bị điên rồi chăng? Cái gì mới là thật đây?

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh