“Bên mắt đó trông vẫn rất đau.” Ông nội nói từ cửa ra vào buổi sáng sớm ngày thứ Tư.
“Trông nó vẫn tệ lắm ạ?” Morgan thở dài sau khi đã uống cạn tách cà phê của mình. Đầu cô nhức, và mắt cô đau. Nhưng cô vẫn hy vọng trông cô không tệ như những gì cô cảm thấy.
Morgan đã tắm rửa và trang điểm xong xuôi, bao gồm cả việc dặm thêm một lớp kem che khuyết điểm phía bên mắt bị tím và vết bầm trên thái dương. Nhưng nhiều năm sau khi đã nghỉ hưu, kỹ năng cảnh sát của ông nội vẫn rất sắc bén, và khả năng quan sát như tia X quang có thể nhìn xuyên thấu bất cứ lớp che phủ công nghiệp xuất sắc nào, giống như khi cô còn học trung học, cô đã cố gắng che một hai nốt mụn.
Dựa vào cái gậy, ông đi vào nhà bếp. Khi đi qua chỗ cô, ông vỗ nhẹ vào cánh tay cô. “Vài ngày nữa thôi nó sẽ dần mờ đi. Một hoặc hai tuần sau, cháu thậm chí còn không biết nó đã từng ở đó cơ.”
“Cháu biết. Nhưng hôm nay điều đó chẳng giúp gì được cho cháu.” Morgan rót tách cà phê thứ hai cho mình và một cốc cho ông. Cô đặt cốc của ông lên bàn bếp.
“Nhưng nghiêm túc mà nói, cháu bị đau đầu và tối qua cháu đã làm việc rất muộn. Cháu hoàn toàn có thể nghỉ ngơi một chút mà. Cháu không thể nghỉ làm một ngày ư?” Ông hỏi, khi ngồi xuống cái ghế và dựng cây gậy vào tường.
“Không ạ.” Cô ngồi đối diện với ông. “Cháu phải đi làm ngay khi cháu đặt tách cà phê thứ hai này xuống trước khi bọn trẻ thức giấc.”
Cô đã uống thêm thuốc giảm đau liều cao, mặc dù hiệu quả của nó không như quảng cáo. Cô ngủít, thức khuya và dễ nổi cáu.
“Mấy con chó đã được thả ra chưa?” Ông liếc nhìn góc nhà, nơi Rocket và Snoozer còn đang nằm cuộn mình trong ổ của chúng.
“Rồi ạ. Chúng đã được cho ăn và dắt đi dạo.” Morgan đã hy vọng không khí lành lạnh, trong lành của ngày mới sẽ giúp đầu óc cô minh mẫn hơn. Nhưng không hề. “Không có chú chó nào phàn nàn về việc phải ăn sáng quá sớm cả.”
“Ông cũng nghĩ vậy.” Ông hài lòng ấn bàn tay lên mặt bàn và hạ đôi chân xuống sàn nhà. “Ông sẽ chuẩn bị sữa sáng cho hai ông cháu ta.”
Morgan đứng dậy. “Cháu làm được mà.”
“Ngồi xuống đi.” Ông ra hiệu cho cô ngồi xuống bằng ánh mắt. “Có thể ông không thể ghi danh vào lớp học khiêu vũ nhưng ông vẫn có thể xử lý vài quả trứng. Cháu đã đối xử với ông như trẻ con kể từ khi chân ông bị gãy. Ông biết cháu có ý tốt, nhưng ông phải làm việc gì đó có ích nếu không ông sẽ phát điên mất. Cũng đến lúc ông cần phải vận động rồi.”
“Vâng.” Cô ngồi lại xuống ghế. “Nhưng cháu nghĩ có việc hay ho hơn mà ông có thể giúp cháu đấy.”
“Với vụ án của cháu ư?” Giọng ông trở nên vui tươi khi cọ vết cáu dưới cái chảo rán và cho một miếng bơ to quá mức vào chảo.
“Dầu ô liu tốt hơn cho tim mạch.” Cô nói một cách vô thức.
“Nhưng vị của nó thì khác biệt.” Ông đập trứng vào chảo và thêm muối nhiều hơn mức bình thường. “Cuộc sống này ngắn ngủi lắm. Hãy sống chậm lại.”
Morgan không nói gì, mặc dù cô cảm thấy lo lắng cho bệnh tim mạch và bệnh cao huyết áp của ông. Dù sao ông cũng sẽ không nghe lời cô. Ông đặt bánh mì vào lò nướng và lật trứng.
Bên ngoài, những tia nắng của buổi bình minh đã bắt đầu chiếu xuyên qua những tấm rèm.
Morgan mở máy tính xách tay của cô. “Cháu có thể sẽ nhờ ông giúp cháu vụ này nếu ông có thời gian. Cháu nhận được đoạn băng giám sát kéo dài hàng giờ đồng hồ từ câu lạc bộ đêm. Cháu cần ai đó xem chúng. Ai đó biết cần phải tìm kiếm những thông tin gì.”
Với hàng chục năm kinh nghiệm làm điều tra viên các vụ án mạng tại Sở Cảnh sát New York, ông đã chứng minh rằng ông không hề đánh mất sự minh mẫn khi cô nhờ ông giúp đỡ trong những vụ án khác.
“Sẽ chán lắm.” Cô nói thêm. “Cả buổi tối chỉ ngồi xem các đoạn băng giám sát, trong khi cháu thậm chí còn không chắc mình đang tìm kiếm điều gì trong đó nữa.”
“Nghe hay đấy.” Ông cho đồ ăn vào hai cái đĩa.
Morgan tóm tắt diễn biến vụ án cho ông nghe. “Cháu sẽ gửi cho ông các đoạn băng và các bức ảnh của các nhân vật chính.”
“Cháu muốn ông tìm kiếm ai đó đã bỏ thuốc vào đồ uống của thân chủ của cháu ư?” Như thường lệ, ông khoanh vùng thông tin cần tìm kiếm.
“Vâng. Và bất cứ sự tương tác thú vị nào khác. Các cuộc tranh cãi, ai đang nói chuyện với ai, đại loại thế. Cháu tin vào khả năng đánh giá và mắt nhìn của ông.”
“Ông sẽ bắt tay vào công việc ngay sau khi kết thúc bữa sáng.” Ông ăn món trứng và bánh mì nóng hổi vừa được nướng lại.
Morgan kết thúc bữa sáng, cảm thấy khá hơn sau khi tìm được người để giao phó một nhiệm vụ cao cả. Cô mang cho ông chiếc máy tính xách tay và mở ổ đĩa chứa các đoạn băng giám sát. Ông ngồi trong phòng khách, trên chiếc ghế tựa ngay khi các cô chắt gái nhỏ của ông xuất hiện ở cửa phòng. Trong vài giây, ngôi nhà từ thiên đường yên tĩnh biến thành một sở thú thực thụ. Người trông trẻ của Morgan, Gianna, cho các cô bé ăn bánh kếp. Trong khi Gianna dọn dẹp căn bếp, Morgan lùa bọn trẻ về phòng để thay quần áo. Mia và Ava thích phối đồ nhưng Sophie thì…
“Trông con có sặc sỡ không mẹ?” Sophie ngồi giữa đống quần áo to tướng cô bé vừa lôi ra từ ngăn kéo tủ. Cô bé mặc quần legging carô bên trong chiếc váy hoa. Chân bé một bên đi tất màu tím, một bên đi tất màu đỏ.
“Ừ. Chắc chắn rồi.” Morgan nói. “Hãy chải tóc của con nhé.”
Mái tóc của cô con gái út trông như vừa được tạo kiểu bằng chiếc máy thổi lá rụng trong vườn.
“Không.” Sophie thét lên, đưa hai tay ôm đầu. “Gianna đã hứa sẽ làm cho con kiểu tóc tai mèo.”
“Được rồi. Mẹ cũng mong được thấy kiểu tóc đó của con đấy.” Tủm tỉm cười, Morgan giơ hai tay lên đầu hàng.
“Mẹ, có thứ gì đó dính trên tóc con.” Ava hét lên.
Morgan ngửi tóc của của Ava. “Chỉ là một chút si-rô thôi mà. Con vào nhà tắm đi.”
Cô dẫn con gái đi sang phòng kế bên. Đá cái ghế đẩu vào vị trí cho Ava, Morgan xả sạch chỗ si-rô dính trên tóc cô bé. “Đấy, trôi hết rồi.”
“Bây giờ thì áo sơ-mi của con bị ướt rồi.” Ava nói, mắt rơm rớm.
“Nó sẽ khô trước khi con đến trường mà.” Cơn đau đầu của Morgan lan tới mắt. “Xe buýt sẽ đến đây ngay thôi. Con ra đi giày của mình vào đi.”
Ava sụt sịt rời khỏi phòng tắm, và Morgan thu dọn bồn rửa.
Mấy con chó sủa ăng ẳng ở một phòng khác. Mỗi tiếng sủa như tiếng chiêng gõ giữa hai bên thái dương cô.
“Xe buýt tới rồi phải không?” Morgan hét to.
“Không. Là anh.” Lance thò đầu vào cửa. Anh đang cõng Sophie trên lưng. “Một buổi sáng vất vả hả?”
“Một chút thôi.” Cô treo cái khăn tắm ướt lên trên thanh rèm nhà tắm. “Em phải đưa bọn trẻ ra xe buýt. Sao bọn em cứ bị muộn giờ thế này?”
Anh đưa mắt xuống nhìn chiếc quần tập yoga và chiếc áo nỉ ướt sũng của cô.
“Sao em không thay quần áo đi? Anh sẽ xử lý nốt việc còn lại.” Anh ngoái lại gọi Mia và Ava. “Mau lấy đồ của các cháu đi, các cô gái. Chú sẽ đưa các cháu ra xe buýt.”
Anh cúi người để thơm Morgan một cái thật nhanh. “Hãy nhớ rằng, sau khi chúng ta thẩm vấn cậu bạn Isaac của Noah sáng nay, chúng ta sẽ đến kiểm tra hiện trường vụ án. Là anh thì sẽ không mặc đồ đẹp đâu.”
Thay vì đi về phòng thay đồ, Morgan đi ra ngoài phòng tắm, dựa người vào tường và quan sát anh xử lý đám hỗn độn. Anh giao Sophie cho Gianna, sau đó tập trung bọn trẻ, áo khoác và đồ dùng học tập trông rất chuyên nghiệp trước khi lùa hai cô chị lên xe buýt.
Khi cánh cửa xe buýt đóng lại trước mặt anh, Morgan đã thay quần bò màu tối, đi bốt và mặc áo len xong xuôi.
Anh đang chờ cô ở tiền sảnh thì cô bước ra khỏi phòng của mình.
“Sẵn sàng chưa?”
“Cảm ơn anh vì chuyện vừa rồi.” Suy nghĩ mỗi buổi sáng sẽ trở nên dễ dàng hơn nếu luôn có anh ở đây cùng mẹ con cô cứ lởn vởn mãi trong đầu Morgan.
Lance giơ sẵn áo khoác cho cô mặc vào. “Anh rất thích ba đứa nhỏ, còn em thì có vẻ như không được khỏe lắm.”
“Không, không hề.” Cô xỏ tay vào chiếc áo khoác.
“Morgan!” Ông nội gọi cô từ phòng khách. Cô thò đầu vào phòng. “Dạ?”
“Một trong số các đoạn băng ghi hình không có nội dung gì cả.” Ông rời mắt khỏi máy tính xách tay và ngước lên. “Và ông không thấy đoạn băng ở khu vực hành lang của nhà vệ sinh. “Ông chắc chắn là họ có trang bị camera ở khu vực đó.”
Cô đi sang bên kia phòng, đứng bên cạnh ông. “Đoạn băng nàokhông có nội dung ạ?”
“Đoạn băng ghi hình dãy bàn dọc theo sàn nhảy.” Ông chỉ vào đoạn băng đang tạm dừng trên màn hình máy tính. “Nơi này có nhiều khách quen ngồi uống rượu.”
“Và chính là đoạn băng có khả năng ghi lại cảnh ai đó bỏ thuốc vào đồ uống của Haley.” Cơn đau đầu của Morgan lại tái phát. “Chúng ta có thêm việc cần làm với vụ này rồi.”