Lance đi theo hệ thống định vị toàn cầu để đến khu nhà của Isaac. Lo lắng, anh quay sang nhìn Morgan, cô đang nói chuyện điện thoại và day day thái dương. Lúc đó mới chỉ chín rưỡi sáng, vậy mà cô đã bị đau đầu.
Cô bỏ điện thoại xuống, vẻ mặt cô rất bực bội. “Thư ký của cảnh sát trưởng nói ông ta rất bận nên không có thời gian nói chuyện với em. Cô ấy gợi ý em nên đặt lịch hẹn gặp ông ta trong vài tuần nữa. Nếu em cần thảo luận về vụ án này sớm hơn thì cần liên hệ với công tố viên.” Morgan bỏ điện thoại vào trong túi xách. “Cô ấy ám chỉ rằng ông ta ưu tiên điều tra vụ án của Shannon Yates hơn.”
“Anh không ngạc nhiên về chuyện đó.” Nếu Lance ở vào vị trí của cảnh sát trưởng, anh cũng sẽ tập trung cho vụ án chưa được giải quyết. “Colgate nghĩ rằng ông ta đã bắt được thủ phạm gây ra cái chết của Noah và muốn tập trung cho cuộc điều tra còn dang dở kia.”
“Em cũng không ngạc nhiên. Nhưng em nghi ngờ rằng ông ta sẽ không gặp em vì ông ta không muốn thảo luận thêm về những điểm yếu có thể có trong cuộc điều tra của mình. Ông ta không muốn mất thời gian vào vụ của Haley.”
Lance nói: “Sẽ hiệu quả hơn nếu em thuyết phục công tố viên đấy.”
“Người đó thậm chí còn tỏ ra bất hợp tác hơn nữa.” Morgan vỗ vỗ hai tay lên mặt. “Cảnh sát giúp ích nhiều hơn khi em còn là công tố viên.”
“Giờ em đang ở đầu bên kia chiến tuyến với họ.” Lance một lần nữa băn khoăn liệu cô có cảm thấy hài lòng với công việc hiện tại của cô không.
Họ chuyển hướng và đi qua hai căn nhà vẫn đang xây dựng dang dở. Ngôi nhà kiểu thuộc địa màu trắng của Isaac còn rất mới. Quang cảnh xung quanh vẫn còn đầy bùn đất và cỏ dại, cửa sổ phía trước nhà vẫn còn dán nhãn.
Anh chỉ vào hai chiếc camera an ninh dưới mái đua. “Nơi này trông rất đắt đỏ. Cậu ta kiếm sống bằng nghề gì nhỉ?”
“Cậu ấy là kỹ sư phần mềm.” Morgan uống hai viên thuốc với một chai nước. Sau đó cô lấy túi xách và xuống xe.
Lance cùng cô đi lên vỉa hè.
“Theo báo cáo của cảnh sát, Isaac là bạn thời đại học của Noah. Em nghĩ là cậu ấy sẽ rất hợp tác với chúng ta đấy.”
“Anh ngạc nhiên là cậu ấy đồng ý thẩm vấn đấy.” Lance bắt đầu rẽ vào lối đi dẫn vào nhà của Isaac.
“Phải, em cũng thế.”
“Nếu cho Esposito một tuần nữa…” Lance nói. “Anh chắc chắn anh ta sẽ nói với những cậu bạn còn lại rằng họ không có nghĩa vụ phải tiếp chuyện chúng ta.”
Họ đi lên thềm nhà và gõ cửa. Cánh cửa bật mở, và một cậu thanh niên trẻ nhìn xuống họ chằm chằm. Isaac McGee trông khá rụt rè, cao gần một mét tám mươi lăm với chòm râu dê và mái tóc đen cột đuôi ngựa phía sau.
“Tôi là Morgan Dane.” Cô đưa cho cậu ta danh thiếp của mình. “Cảm ơn vì đã đồng ý tiếp chuyện chúng tôi.”
Isaac gật đầu cộc lốc. “Mời hai người vào nhà.” Morgan bước qua thềm cửa. Lance theo sau cô. Mặt Isaac hằm hằm. Cậu ta rõ ràng không muốn nói chuyện với họ, Lance không thể trách móc cậu ta vì việc đó. Ai lại muốn nói chuyện với luật sư bào chữa cho kẻ giết hại bạn mình chứ?
“Ngôi nhà đẹp quá.” Lance ngắm nghía sàn gỗ cứng tối màu và trần nhà cao. “Cậu chuyển tới đây từ khi nào?”
“Tháng Một.” Isaac dẫn họ đi xuống một hành lang rộng. Hành lang dẫn vào một căn bếp lớn với khu vực phòng khách kế bên. Chiếc ghế xô-pha hình chữ L đổi diện một chiếc ti-vi to. Một bộ cửa trượt gồm ba cánh hướng ra sân sau.
Căn nhà nằm phía sau khu rừng. Mặc dù không có tầm nhìn đẹp nhưng toàn cảnh xung quanh cũng không tệ lắm.
Lance khựng lại. Anh đã nghĩ rằng Isaac sống một mình nhưng có hai cậu thanh niên khác đang ngồi ở bàn ăn hình chữ nhật. Một chai whisky và ba ly thủy tinh trống ở giữa bàn. Các ly thủy tinh trông rất sạch sẽ. Họ vẫn chưa uống rượu. Có thể họ đang để dành chai whisky kia đến khi kết thúc cuộc thẩm vấn.
Lance biết các thanh niên này qua những bức ảnh của họ. Họ là bạn của Noah, những người đã tới câu lạc bộ Beats cùng cậu ấy. Justin O’Brien là người có tướng mảnh khảnh với mái tóc đỏ nổi bật. Là một nhân viên đồ họa, mắt cậu ta có những vằn đỏ và ướt nước. Cậu thanh niên có dáng người béo lùn là Chase Baker, một nhân viên lập trình.
Isaac ngồi xuống vị trí đầu bàn và hất cằm về phía hai chiếc ghế còn trống bên phía đối diện. Morgan và Lance ngồi xuống ghế. Căng thẳng bao trùm căn phòng. Sẽ tốt hơn nếu gặp những người này riêng lẻ, nhưng cơ bản, họ không được yêu cầu nói chuyện với luật sư bào chữa cho đến khi phiên tòa diễn ra. Lance và Morgan phải thực hiện mọi cuộc thẩm vấn mà họ có thể.
Những ngón tay của Justin nắm thành đấm trên bàn. “Luật sư của tôi nói chúng tôi không cần phải tiếp chuyện hai vị.”
“Phải.” Morgan đặt chiếc túi xách xuống chân và lấy sổ ghi chép và cái bút ra. “Hiện tại các cậu không có nghĩa vụ phải gặp chúng tôi. Nhưng sau này các cậu vẫn sẽ phải trả lời câu hỏi của tôi trước tòa.”
“Nghe này, chúng tôi chỉ đang làm việc thôi.” Lance xòe lòng bàn tay về phía ba cậu thanh niên. “Chúng tôi cần xác nhận lại một số tình tiết mà các cậu đã cung cấp cho cảnh sát, sau đó chúng tôi sẽ không làm phiền các cậu nữa.”
“Các cậu không muốn biết người phải chịu trách nhiệm cho cái chết của Noah chính xác là ai ư?” Morgan bổ sung.
Isaac nhìn cô chằm chằm. “Nghiêm túc chứ? Tôi đã xem tin tức. Cô ta đã ở cùng Noah. Trên con dao có dấu vân tay của cô ta.” Cậu ta liệt kê những luận điểm của mình trên đầu các ngón tay. “Và máu của Noah…” Cậu ta nuốt khan và quay mặt đi như thể không thể nói tiếp được nữa.
Dính khắp người cô ta.
Isaac nuối khan. “Tôi đã nghe trên mục tin tức rằng cô ta nói không nhớ gì cả. Có phải vậy không?”
“Các cậu không thể tin tưởng tất cả những gì được phát trên mục tin tức được.” Lance nói.
Không có các xét nghiệm y tế chứng minh bị đánh thuốc, tình trạng mất trí nhớ của Haley nghe có vẻ bịa đặt. Họ cần một bằng chứng thuyết phục hơn, bằng chứng nào đó mà bồi thẩm đoàn có thể thực sự chấp nhận được.
“Nghĩa là điều đó không đúng ư?” Cằm của Isaac đanh lại.
“Cô ấy đã nhớ được một số chuyện.” Lance trả lời một cách chung chung.
“Ở thời điểm này, chúng tôi có nhiều nghi vấn hơn là câu trả lời.” Morgan hùa theo Lance. “Đó là lý do chúng tôi cần thực hiện một cuộc thẩm vấn chi tiết.”
Ánh mắt của Chase đầy giận dữ. “Đừng có lừa phỉnh chúng tôi. Các người đang cố gắng bao biện rằng cô ta mắc bệnh tâm thần ư? Bởi vì điều đó không công bằng chút nào. Cô ta sẽ phải trả giá cho những gì cô ta đã gây ra.”
Morgan để mặc những lời vừa rồi của Chase mà không nói thêm điều gì. Bạn của Noah đang rất tức giận, điều này cũng hoàn toàn dễ hiểu. Cô để vài giây trôi qua, hy vọng mọi người sẽ bình tĩnh lại để tiếp tục cuộc phỏng vấn. “Hãy kể cho tôi nghe về Noah. Các cậu quen nhau bao lâu rồi?”
Isaac thở phì phò vì tức giận. “Tất cả chúng tôi quen nhau khi học đại học.”
Chase gật đầu, hàm siết chặt. Morgan tiếp tục. “Cậu ấy có sở thích gì đặc biệt không?”
“Trò chơi điện tử.” Isaac đáp. “Đó là tất cả những gì cậu ấy thích.”
“Cậu ấy không thích các môn thể thao ngoài trời hay các hoạt động thể chất ư?” Morgan hỏi.
Nhìn nước da trắng nhợt của các cậu thanh niên, Lance đoán hầu hết thời gian họ đều ở trong nhà.
“Bố tôi là thợ săn. Năm ngoái ông ấy đưa cả bốn người chúng tôi tham gia chuyến đi săn lớn.” Chase lắc đầu. “Noah khiếp đảm khi lần đầu tiên nhìn thấy một con nai chết. Thế nên, không, cậu ấy không phải người thích hoạt động ngoài trời.”
Morgan ghi chú lại. “Trước tối thứ Sáu đó, lần cuối cùng các cậu thấy Noah là khi nào?”
“Cậu ấy tổ chức một bữa tiệc giữa các game thủ tại nhà riêng vào tối hôm trước đó. Tất cả chúng tôi đều tham gia, và còn có thêm hơn chục người chơi khác. Một vài người có mang theo bạn gái. Mọi người đến và về suốt buổi tối.”
Morgan gõ gõ cái bút. “Cậu có thể cho tôi danh sách những người mà cậu biết có tham gia bữa tiệc tối hôm đó không?”
“Tôi đã cung cấp cho cảnh sát rồi.” Isaac nhún vai. “Cô có thể lấy ở chỗ họ.”
Nhưng sự thật là có nhiều dấu vân tay chưa xác định tại hiện trường vụ án, đây cũng là điều đáng chú ý. Sở Cảnh Sát sẽ loại trừ dấu vân tay của những người thân và bạn bè và xác định số vân tay còn lại qua Hệ thống nhận diện dấu vân tay tự động. Nếu có dấu vân tay của tội phạm nghiêm trọng, họ sẽ tìm trong hệ thống trên. Nếu không, những dấu vân tay còn lại đơn giản chỉ được lưu trong hồ sơ vụ án khi đối tượng tình nghi khác được xác định.
“Noah lẽ ra đã không chết.” Justin buột miệng. Cậu ta sụt sịt và đưa một tay lên để che đôi mắt. Vẻ mặt cậu ta căng thẳng, như thể cậu ta đang cố nén nước mắt.
Có khi nào Justin thân với Noah hơn Isaac và Chase không? Hay cậu ta đơn thuần cảm thấy buồn hơn giận? Mỗi người có cách thể hiện sự đau thương khác nhau.
Lance cởi áo khoác. “Trước tối thứ Sáu tuần trước, các cậu có thường đến câu lạc bộ Beats không?”
“Có.” Isaac lồng những ngón tay vào miếng lót đĩa trước mặt cậu ta. “Kể từ khi câu lạc bộ đó khai trương, chúng tôi thường đến đó vào hầu hết những ngày cuối tuần. Grey’s Hollow không phải Manhattan. Beats là câu lạc bộ nổi tiếng nhất khu vực này. Mọi người thường tới đó.”
“Các cậu tới câu lạc bộ này tối thứ Sáu tuần trước cùng nhau ư?” Morgan ghi lại ngày và những người có mặt.
“Ba chúng tôi lái xe đến đó cùng nhau.” Isaac làm một động tác chỉ cả ba người họ. “Noah đến muộn, vì vậy cậu ấy gặp chúng tôi ở đó.”
Morgan giữ cây bút trên cuốn sổ ghi chép. “Noah nhận ra Haley khi nào?”
“Ngay lập tức. Cô ta thích Noah.” Môi Justin mím lại thành một đường thẳng. “Chúng tôi uống bia cùng nhau, nhưng cậu ấy quan tâm đến cô ta hơn.”
“Chuyện Noah dành nhiều thời gian cho Haley hơn có khiến các cậu phật ý không?” Morgan hỏi.
“Tại sao điều đó lại thành vấn đề chứ? Cậu ấy muốn hẹn hò cô ta mà.” Isaac lườm Justin. “Noah thường không thích kiểu người nhếch nhác, nhưng lần này cậu ấy thực sự thích cô ta. Chúng tôi để cậu ấy tự do làm điều cậu ấy thích.” Cậu ta cau mày. “Nhưng tôi không hiểu lắm. Cô ta chắc chắn là muốn về nhà cùng cậu ấy. Chẳng lẽ cô ta đã lên kế hoạch giết cậu ấy từ trước? Cô ta là loại sát nhân bệnh hoạn ư? Tất cả những chuyện này thật ghê tởm.”
Lance không thể chấp nhận suy nghĩ vừa rồi của Isaac. “Có ai khác để ý Haley không?”
Isaac lắc đầu. “Noah đã độc chiếm cô ta rồi.”
“Tất cả các cậu ra về cùng nhau ư?” Morgan hỏi.
“Chúng tôi đi bộ về cùng nhau.” Isaac đáp. “Sau đó Haley và Noah ra về bằng xe của cậu ấy.”
“Ba cậu đã làm gì sau đó?” Lance đưa mắt quan sát vẻ mặt của ba cậu thanh niên.
Isaac nhún vai. “Không có gì đặc biệt cả. Chúng tôi cùng đi bộ về đây và chơi trò chơi điện tử.”
“Các cậu có nhớ chính xác bữa tiệc của các cậu kết thúc lúc mấy giờ không?” Lance muốn biết thời gian chính xác để xác định chứng cứ ngoại phạm.
Isaac đi vào phòng khách. “Justin và Chase nằm ườn lên ghế xô-pha của tôi.”
Lance nhoài người về phía trước và đặt hai tay lên bàn. “Ba cậu ở cùng nhau suốt đêm hôm đó ư?”
“Phải.” Isaac chớp mắt và quay mặt đi, ánh mắt mơ hồ. “Chúng tôi ngồi tán gẫu, trong khi cô ta thì sát hại Noah.”
Mắt đẫm lệ, Justin đứng dậy, quay người và đấm vào tường. So với một người mảnh khảnh, cậu ta khỏe hơn vẻ bề ngoài của mình, hoặc cảm xúc đã tiếp thêm cho cậu ta sức mạnh, bởi vì cú đấm của cậu ta tạo ra một vết lõm trên tấm lát tường. Cậu ta đưa mắt nhìn quanh và hướng thẳng về Morgan và Lance, ngực cậu ta phập phồng, mặt đỏ tía tai.
Cậu ta mở miệng định nói gì đó, nhưng lại thôi. Cậu ta có duỗi bàn tay vừa đấm vào tường như thể thử xem nó có bị thương không.
“Cậu nên chườm đá lên bàn tay đó.” Lance nói. “Có thể bị gãy xương đấy.”
Justin do dự trước câu nói đó. Sau đó cậu ta chùng vai xuống. Cậu ta lấy chìa khóa từ quầy bếp và đi ra khỏi nhà. Cánh cửa trước đóng sầm lại sau lưng cậu ta.
“Là do cậu ta quá đau lòng thôi.” Isaac nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ nhưng ánh mắt cậu ta dường như không tập trung tại cánh rừng. “Tất cả chúng tôi đều đau lòng.”
“Chúng tôi hiểu.” Lance đồng cảm với họ. Họ thậm chí còn chưa chôn cất cậu bạn thân của mình. Nhưng không có cách nào để điều tra về cái chết của Noah mà không đào bới thông tin của những người liên quan, bao gồm cả nạn nhân.
Đặc biệt là nạn nhân. “Noah có phải là người nóng tính không?” Morgan hỏi.
“Không.” Isaac cầm chai whisky lên và rót vào hai cái ly. Cậu ta đưa sang bên kia bàn cho Chase. “Cậu ấy là người trầm tính.”
Morgan ghi chép gì đó theo cách ghi tốc ký của riêng cô. “Cậu ấy có bạn gái cũ không?”
Isaac xoay cái ly thủy tinh của mình trên bàn. “Cậu ấy chia tay với một cô gái mùa hè năm ngoái.”
“Cậu có biết tên của cô ấy không?” Morgan hỏi.
“Tôi rất tiếc.” Isaac di ngón tay trên miệng cốc. “Tôi không nhớ. Mối tình của họ không kéo dài lắm. Noah chưa sẵn sàng cho mối quan hệ lâu dài.”
“Tên cô ấy là Callie Fisher.” Chase đặt ly của mình xuống. “Nhưng Isaac nói đúng. Họ chia tay sau một hoặc hai tháng hẹn hò. Noah nhanh chóng chán vẻ đẹp của cô ấy.”
“Nếu Noah không có một cô bạn gái lâu dài…” Morgan cầm cây bút lên và ngược lên nhìn hai cậu thanh niên. “Cậu ấy có thường “thả thính” các cô gái không?”
Chase giáng cú đấm lên bàn. Nếu cậu ta đang cố gắng đe dọa Morgan, cậu ta sẽ phải cố gắng nhiều hơn nữa. Cô phớt lờ hành động bốc đồng của cậu ta. Lance đã từng chứng kiến cô xử lý các tên tội phạm cứng đầu hơn. Hai cậu thanh niên này không phải mối đe dọa lớn đối với cô.
“Dừng lại đi!” Chase chồm người lên cái bàn. Trông cậu ta căng thẳng khi cậu ta chỉ ngón tay về phía Morgan. “Tôi biết cô đang cố gắng làm gì ở đây, nhưng tôi sẽ không cho phép cô nói gì xấu về Noah đâu. Cậu ấy là người rất tốt bụng.” Cơn giận dữ ngùn ngụt cháy trong mắt cậu ta. “Cậu ấy không đáng phải chết thảm như vậy.” Cậu ta quay người đi và khoanh tay trước ngực.
“Chúng tôi chỉ cố gắng tìm hiểu về nhân cách của cậu ấy.” Lance cố gắng xoa dịu cơn giận của các chàng trai.
Isaac đứng dậy. “Tôi nghĩ chúng tôi đã trả lời đủ câu hỏi của hai người rồi. Chúng tôi sẽ không làm gì để gây ảnh hưởng xấu đến nhân cách của Noah đâu. Đánh vào nhân cách của nạn nhân chỉ vì Noah là đàn ông thật không hay ho chút nào.”
“Cảm ơn các cậu đã dành thời gian gặp gỡ chúng tôi.” Morgan cất cuốn sổ ghi chép vào chiếc túi vải và đứng dậy. Cô đang cố gắng hết sức để che giấu biểu cảm, nhưng Lance có thể thấy những tín hiệu thể hiện cơn đau trên khuôn mặt cô. Miệng cô mím chặt và giọng nói cô nhỏ hơn bình thường. “Tôi biết việc này khiến các cậu rất đau lòng.” Morgan lấy áo khoác từ lưng tựa của chiếc ghế, nhưng cô không dừng lại để mặc nó vào. Cô hướng về phía cửa ra vào với cái áo vắt trên cánh tay.
“Các cậu không cần tiễn chúng tôi đâu.” Lance theo sau Morgan ra ngoài. Trong không khí mát mẻ, cô thở ra một cách nặng nhọc. Rõ ràng cô đang rất căng thẳng.
“Em thấy thế nào?” Anh cầm chiếc túi xách giúp cô trong khi cô mặc áo khoác.
Cô gật đầu. “Em ổn.”
“Trông em không ổn chút nào.”
Những tia đỏ ngầu trong mắt cô, và trông vẻ mặt cô xanh xao.
“Em có cần về nhà không?” Lo lắng, Lance quan sát vẻ mặt cô. Nếu như anh không tôn trọng quyết định của cô thì anh đã bế bổng cô lên và buộc chặt cô trên giường cho đến khi cô hoàn toàn bình phục. Anh đi theo sau cô khi đến chỗ chiếc xe Jeep đang đỗ.
“Em vẫn có thể làm việc thậm chí khi em mệt mỏi, và em vẫn có thể làm việc dù đầu em đang đau như búa bổ.” Cô quay sang và bắt gặp ánh mắt anh. “Thứ em cần bây giờ là một tách cà phê.”
“Quay lại văn phòng nhé?” Lance hỏi.
“Vâng.” Khiđã ngồi trong xe, cô kiểm tra điệnthoại di động.
Lance chỉ ra ngoài cửa sổ. “Em nghĩ sao về phản ứng của những cậu bạn của Noah?”
“Em nghĩ họ đều rất đau lòng, và đó là phản ứng hoàn toàn bình thường khi họ muốn giữ gìn danh dự của cậu bạn thân.” Cô đưa mắt nhìn phía sau ngôi nhà. “Nhưng em cũng cảm thấy như thể có điều gì đó họ không muốn nói cho chúng ta biết về Noah.”
“Anh cũng thấy thế. Em không hề hỏi về tật xấu nào của Noah cả. Em hỏi có phải cậu ấy thường hay “thả thính” các cô gái. Điều đó không có nghĩa em đổ lỗi cho cậu ta. Đó là hành động bình thường của bất kỳ cậu thanh niên nào ở độ tuổi hai mươi.”
“Thế thì điều họ đang cố gắng giấu chúng ta về Noah là gì?”