Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2670 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 20

Bộ não hoạt động giống như lội qua một đống tuyết vậy. Cảm thấy thèm đường, Morgan kiểm tra ngăn kéo bàn làm việc để tìm kẹo. Chẳng có gì cả. Cô cầm tách cà phê vừa pha lên. Khi cô đưa tách cà phê lên miệng, bụng dạ cô cồn cào. Cô mang tách cà phê vào nhà bếp và đổ nó vào bồn rửa bát.

Sharp đang đứng ở cửa ra vào. Ông đang cầm một chiếc túi nilon loại tái sử dụng được từ cửa hàng rau hữu cơ địa phương. “Nếu cháu đổ cà phê đi, cháu hẳn phải cảm thấy khá tệ.”

“Bác đến từ lúc nào vậy?” Morgan lấy một cái cốc thủy tinh từ tủ đựng chén bát, sau đó mở tủ lạnh và lấy cái bình đựng nước.

“Chỉ vừa mới thôi.” Ông nói. “Bác ghé qua để xem Haley và Eliza thế nào sáng nay.”

Morgan đổ nước vào cốc của mình. “Haley thế nào rồi ạ?”

“Không khỏe lắm.” Sharp lắc đầu đầy lo lắng. “Cô bé trông tệ hơn cả cháu nữa, có vẻ như con bé mất ngủ cả đêm qua. Eliza nói con bé không dám ngủ, và khi con bé thiếp đi, nó đã gặp cơn ác mộng đáng sợ.”

Morgan uống một ngụm nước. “Cô ấy có lên lịch hẹn gặp bác sĩ tâm lý không?”

“Có. Bác sĩ yêu cầu con bé đến vào sáng ngày mai.” Sharp mở tủ lạnh, sau đó ngoái nhìn qua vai, ánh mắt ông nghiêm trọng như thể đang đánh giá cô. “Cháu thấy thế nào?”

“Cháu ổn.” Morgan nhấp một ngụm nước nữa. Nhưng Sharp không tin. “Đừng có qua mặt bác.”

Cô thở dài. Sharp giống hệt ông của cô vậy. “Cháu cảm thấy bụng dạ nôn nao. Đầu cháu đau như búa bổ, còn cảm thấy buồn nôn nữa. Nhưng không đến nỗi suy nhược cơ thể.”

“Cháu đã ăn sáng chưa?”

“Cháu đã ăn trứng.”

“Trứng rất tốt.” Sharp đặt cái túi lên trên quầy. “Bác sẽ chuẩn bị bữa trưa cho cháu.”

“Cháu không đói lắm.” Cô từ chối. Ông lườm cô. Cô chịu thua. “Thể bác sẽ nấu gì cho cháu?”

“Cháu thích sa lát phải không nhỉ?”

“Vâng.” Morgan ngại ngần, nhớ lại bữa ăn gần nhất, cô chỉ quan sát ông ăn. “Nhưng cháu không thích các loại rau mầm mà dạo này bác hay ăn đâu.”

Sharp ngước mắt lên. “Bác mua gà thả vườn, bơ, cải bó xôi và một ít quả mọng.”

“Cháu thích những thứ đó.”

“Bác biết. Bác đang cố gắng cân bằng các loại thực phẩm giúp vết thương trên đầu cháu nhanh lành hơn với những thứ cháu thích ăn. Không dễ dàng chút nào. Ngoài căn bệnh nghiện cà phê, cháu có khẩu vị ăn uống hệt như một đứa trẻ lên ba vậy.”

Morgan tủm tỉm cười. “Cảm ơn bác.”

“Cháu ra ngoài kia đi.” Sharp đuổi Morgan ra khỏi nhà bếp bằng một gói thịt gà. “Cháu cứ nằm lên cái ghế dài trong phòng bác, trong khi bác trổ tài nấu nướng nhé.”

“Cháu mới chỉ xem một phần chứng cứ mà công tố viên đã gửi qua.”

“Và một chút nghỉ ngơi sẽ giúp cháu lấy lại sự tập trung để nghiên cứu nốt phần còn lại đấy.” Sharp nói bằng giọng sếp lớn, kiểu biết tuốt mọi thứ. “Lance đâu rồi?”

“Trong phòng làm việc của anh ấy, kiểm tra các tài khoản mạng xã hội và các đoạn ghi âm lưu trên điện thoại.”

“Được rồi. Cháu nghỉ ngơi đi.” Sharp ra lệnh.

“Cháu không có thời gian để ngủ đâu đấy.” Vẫn càu nhàu, Morgan lết vào phòng làm việc của Sharp và nằm dài trên chiếc ghế.

Cô nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra, cô cảm thấy như chỉ mới vài giây trôi qua thôi, nhưng liếc nhìn đồng hồ cô mới biết cô đã ngủ được bốn mươi lăm phút rồi. Đầu cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn, cảm giác buồn nôn cũng không còn. Nhưng bụng cô thì réo ùng ục vì đói.

Đi theo hướng những giọng nói phát ra, cô đi vào văn phòng làm việc của mình. Sharp đang ngồi sau bàn làm việc của cô, kiểm tra giấy tờ. Lance đang viết trên bảng trắng.

Sharp đưa mắt nhìn cô và gật đầu. “Cháu đã ngủ.”

“Vâng. Giờ thì cháu đã bỏ lỡ những gì vậy?” Morgan nghiên cứu cái bảng. Hai người họ hẳn rất bận rộn trong thời gian cô chợp mắt. Lance vừa viết những ghi chú từ cuộc thẩm vấn của họ bên dưới ảnh của từng nhân vật. Anh cũng đã bổ sung thêm ảnh của Kieran Hart lên chiếc bảng. Anh đã dán ảnh của Isaac, Chase và Justin với tựa Tối thứ Sáu tại Beats và che giấu điều gì đó về Noah?

“Cháu cần ăn trưa đã.” Sharp đứng dậy và đi qua Morgan, ra khỏi phòng làm việc. “Ngồi xuống nào.”

Morgan ngồi xuống sau bàn làm việc, và ông mang cho cô bát sa lát. “Anh có tìm thấy thứ gì thú vị không?”

“Anh đã đào xới các tài khoản mạng xã hội.” Lance nói. “Các trang của họ khá tẻ nhạt. Chỉ có một vài bức ảnh về các buổi tiệc tùng. Gia đình. Thú cưng. Không có nội dung gì tiêu cực hay liên quan đến bạo lực cả. Nhưng anh thấy bạn gái cũ của Noah - Callie - trên trang cá nhân của cậu ấy.”

“Bác có thể tìm gặp cô ấy.” Sharp ngồi lên mép bàn làm việc của Morgan. “Bạn gái cũ sẽ cho chúng cho chúng ta biết về những thói hư tật xấu của cậu ta. Nếu Noah là người có lối cư xử thô bạo, cô ấy sẽ kể cho chúng ta.”

Lance chỉ về phía bức ảnh của Kieran Hart trên chiếc bảng trắng. “Kieran Hart theo dõi Haley trên mạng xã hội. Nhưng cậu ta không bao giờ đăng bài hay tương tác với cô ấy.”

“Nghe thú vị đấy. Em đã gọi cho Kieran sáng nay để yêu cầu cậu ta tham gia thẩm vấn. Em sẽ gặp cậu ta tại nhà riêng chiều muộn hôm nay” Morgan xiên quả việt quất và cầm nó chỉ về phía cái bảng. “Đoạn ghi âm trong điện thoại của Haley về cuộc chia tay của cô ấy và Kieran có gì?”

“Cậu ta nhắn tin cho cô ấy liên tục trong sáu tháng trời.” Lance chỉ vào bức ảnh của Kieran trên bảng. “Vào các buổi tôi, cậu ta gọi cho cô ấy chứ không nhắn tin.”

“Khi cậu ta biết cô ấy đã đi làm về.” Sharp bổ sung thêm.

“Phải.” Lance đồng tình. “Nhưng Haley không trả lời các cuộc gọi của cậu ta. Sau vài tuần thì Haley thẳng tay chặn số của cậu ta luôn.”

“Nội dung tin nhắn có mang ý đe dọa không?” Morgan hỏi.

“Không.” Lance lắc đầu. “Nhưng cậu ta luôn luôn muốn biết Haley đang ở đâu, cùng với ai, thậm trước khi họ chia tay, và cậu ta hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời yêu cầu của cô ấy rằng cậu ta đừng liên lạc với cô ấy nữa.”

“Những lời phàn nàn của Haley rằng cậu ta kiểm soát cô ấy quá mức là hoàn toàn đúng sự thật.” Morgan nhai một miếng thịt gà. “Và chúng ta không biết liệu cậu ta có bằng chứng ngoại phạm không. Cảnh sát quận không thẩm vấn cậu ta. Thực ra, em không thấy hồ sơ của công tố viên đề cập đến cậu ta.”

Lance gõ gõ lên bức ảnh của Kieran. “Tại sao cậu ta không tương tác với Haley trên mạng xã hội nhi? Thực ra, cậu ta không cho thấy mình sử dụng tài khoản đó thì đúng hơn. Thông tin cá nhân của cậu ta gần như không có gì cả.”

“Có thể cậu ta sử dụng tài khoản của mình giống như cách em sử dụng tài khoản của em và giống cách anh sử dụng tài khoản của anh, đơn giản chỉ để xem người khác đang làm gì.” Morgan có tài khoản trên hầu hết các diễn đàn mạng xã hội lớn. Cô không bao giờ cập nhật thông tin cá nhân hay đăng bài, nhưng cô cần duy trì tài khoản để cập nhật thông tin về những gì mà thân chủ và nhân chứng của cô đăng tải lên đó.

Cô di miếng thịt gà cuối cùng lên đáy của cái bát, vét nốt số gia vị còn sót lại. Cô dừng lại và ngước lên nhìn Lance. “Cậu ta không muốn Haley biết cậu ta đang theo dõi cô ấy. Cậu ta không muốn cô ấy chặn cậu ta. Đúng là một kẻ bám đuôi. Em nghĩ là Haley đã đăng bài về chuyện đến câu lạc bộ Beats tối hôm đó.”

Lance thở dài. “Đúng là cô ấy đã làm vậy.”

“Điều đó lý giải tại sao cậu ta biết cô ấy có kế hoạch đến đó.” Cô ăn nốt miếng thịt gà và đẩy cái bát ra xa. “Cảm ơn bác, Sharp. Cháu thấy khá hơn rồi.”

“Bác rất vui.” Sharp nói. Morgan đưa mắt nhìn sang cái máy pha cà phê.

“Đừng nghĩ về nó nữa.” Sharp đứng dậy. “Bác sẽ đi pha trà xanh, và trước khi cháu lục tìm kẹo trong ngăn kéo bàn làm việc của mình, bác sẽ mang cho cháu vài chiếc bánh quy làm từ yến mạch hữu cơ.” Sharp lấy cái bát sa lát của cô và mang nó đi, miệng lẩm bẩm: “Con nghiện đồ ngọt.”

“Thế còn vấn đề kiểm tra thông tin lý lịch thì sao?” Morgan hỏi Lance.

“Lý lịch Haley và Noah hoàn toàn sạch sẽ, cả Piper cũng vậy. Mẹ anh cũng không phát hiện ra bất cứ thông tin xấu nào về sếp của Noah.” Lance nói. “Bà vẫn đang tìm kiếm thêm thông tin về ba cậu bạn của Noah, và anh vừa cung cấp tên của Kieran Hart cho bà tối qua.”

“Chúng ta vẫn đang trong một đống hỗn độn.” Morgan lấy tay ôm trán.

“Sharp và anh đang cố gắng tập trung cho vụ này.” Lance chỉ vào cái bảng bằng cây bút dạ. “Chúng ta có hai giả thuyết chính. Một là, Haley đã giết Noah, nếu đúng vậy thì cô ấy đang nói dối chúng ta hoặc mắc bệnh tâm thần.”

“Ngày mai cô ấy sẽ gặp bác sĩ tâm lý.” Morgan nói.

Sharp mang một cái cốc vào phòng và đặt nó lên bàn làm việc của Morgan. “Nhưng con bé không có tiền sử mắc bệnh tâm thần.”

“Chúng ta có thể hướng vụ án theo chiều hướng cô ấy tự vệ không?” Morgan cầm cốc trà xanh lên và nếm thử. Sharp đã bỏ thêm đường vào đó. Ông quả thật đang nuông chiều cô. Bình thường ông coi đường là quỷ dữ.

“Chưa đâu.” Lance nói. “Nếu cô ấy giết Noah vì tự vệ thì tại sao cô ấy lại không nhớ gì cả?”

“Vì sợ hãi quá độ?” Morgan gợi ý. “Có thể cô ấy không muốn nhớ lại.”

Lance quay sang cô. “Cô ấy không có những vết thương mà anh mong chờ được thấy. Móng tay của cô ấy không hề bị gãy, không có mảng da nào trong kẽ móng tay, không có vết bầm tím trên tay, không có dấu hiệu nào cho thấy cô ấy bị khống chế cả. Công tố viên sẽ chỉ ra tất cả những bằng chứng chứng minh cô ấy tự nguyện về nhà cùng Noah và ngủ với cậu ấy. Cậu ấy thậm chí còn sử dụng bao cao su và ném nó vào thùng rác. Cậu ấy không định che giấu hành vi quan hệ tình dục của họ.”

“Trừ khi bác sĩ tâm lý tạo nên điều kỳ diệu nào đó, giả thuyết tự vệ sẽ không được bồi thẩm đoàn chấp nhận nếu không có bất cứ bằng chứng thuyết phục nào.” Morgan đồng tình.

“Giả thuyết thứ hai, Haley không phải người đã giết Noah.” Lance nói. “Điều này có nghĩa ai đó khác đã giết cậu ấy. Về lý tưởng, chúng ta muốn chứng minh sự vô tội của cô ấy. Nhưng kế hoạch dự phòng của chúng ta là xác định các đối tượng tình nghi khác có mục đích và động cơ và đánh vào những lỗ hổng trong lập luận của công tố viên càng nhiều càng tốt.”

“Nhưng bằng chứng thực tế quá vững chắc.” Morgan lo lắng nói. “Nếu chúng ta có thể phản bác tính thuyết phục của một trong số các bằng chứng đó, chúng ta sẽ có lợi thế hơn. Chúng ta cần kiểm tra lại các báo cáo của bên pháp y và phân tích ADN từng dòng một và tìm ra một bằng chứng nào đó không đủ tính thuyết phục. Cảnh sát trưởng cho thực hiện xét nghiệm ADN từ máu của Haley. Hãy xem phòng thí nghiệm đã từng mắc sai sót nào trước đây chưa.”

“Chúng ta không loại trừ khả năng con bé bị đánh thuốc.” Sharp bước lên phía trước tấm bảng. “Nếu ai đó bỏ thuốc vào đồ uống của con bé tại câu lạc bộ Beats thì sao? Con bé về nhà với Noah và quan hệ với cậu ấy, nhưng con bé lại không nhớ gì cả. Trong khi con bé bất tỉnh, ai đó đã giết Noah và dàn dựng hiện trường để đổ tội cho Haley. Chúng ta sẽ lợi dụng các bằng chứng thực tế. Haley không có lý do gì để giết Noah cả. Nhưng nếu con bé giết Noah, tại sao con bé không tắm rửa hoặc ít nhất là xóa những dấu vết liên quan đến mình?”

“Hãy nhìn vào các bức ảnh chụp tại hiện trường vụ án.” Morgan mở máy tính xách tay trên bàn làm việc của cô và lấy tập hồ sơ ra. Sharp và Lance đứng quanh cô.

Bức ảnh đầu tiên chụp thi thể của Noah nằm trên bãi cỏ. Cậu ấy nằm nghiêng. Hai tay giơ ra.

“Cậu ấy mặc quần áo đàng hoàng nhưng đi chân trần.” Morgan mở bản báo cáo khám nghiệm tử thi sơ bộ. “Cậu ấy không mặc quần lót, như thể cậu ấy ra khỏi giường vì một lý do nào đó và chỉ mặc với chiếc quần bò và cái áo phông.”

Lance xoa xoa cằm. “Cậu ấy bị giết trong bếp.”

Morgan từ từ kéo thanh cuộn xuống các bức ảnh. Các bức ảnh chụp theo vết máu qua cửa trước và phòng khách rồi đến nhà bếp, nơi máu chảy thành vũng.

“Đó là nơi nạn nhân bị đâm” Sharp nói. “Không có nhiều máu bắn tóe tung, so sánh với việc cậu ấy có ba vết thương.”

Morgan từ từ kéo thanh cuộn xuống các bức ảnh khác. “Không. Bên pháp y nói hai nhát đâm đầu tiên phần lớn bị chảy máu bên trong. Vết thương thứ ba cắt trúng động mạch và gây chảy máu ra ngoài nhiều nhất.”

“Và tia máu chỗ này.” Sharp chỉ vào vệt màu đỏ trên tường.

Lance nói: “Kích thước của vệt máu trên sàn nhà cho thấy Noah nằm đó một lúc, đang chảy máu, trước khi cố gắng bò đi.”

Sharp nghiêng đầu khi xem bức ảnh. “Máu trên sàn nhà đã bị kéo thành vệt.”

“Noah đã bò qua đó.” Lance ngả người gần màn hình máy tính hơn. “Nhưng bằng cách nào máu lại dính khắp người của Haley? Liệu có ai đó đã mang cô ấy vào nhà bếp khi cô ấy đang bất tỉnh và đẩy cô ấy vào vũng máu?”

Morgan kiểm tra báo cáo dấu vân tay tại hiện trường vụ án. “Các kỹ thuật viên phân tích dấu vân tay cho biết dấu ngón chân và bàn chân dính máu mà họ tìm thấy là của Noah và Haley.”

Giống như dấu vân tay, ngón chân cũng có những đường vấn và xoáy có thể sử dụng để xác định danh tính.

“Chỉ có các dấu vân tay trên con dao là của Haley thôi. Noah có tổ chức một bữa tiệc giữa các game thủ tối hôm trước với hơn chục người bạn tham dự, bao gồm cả Isaac, Justin và Chase, cùng với Adam, em trai của Noah. Có rất nhiều dấu vân tay không xác định tại hiện trường, điều này không bất ngờ.”

Sharp gãi cằm. “Nhưng các dấu vân tay không có trên vũ khí hoặc dính máu cơ bản không có ý nghĩa gì trừ khi chúng ta xác định được một nghi phạm nào đó, người chưa từng đến nhà của Noah vì một lý do chính đáng.”

“Chẳng hạn như Kieran Hart.” Lance gợi ý.

“Phải.” Morgan đồng tình. “Nhưng trừ khi cậu ta từng có tiền án tiền sự, nếu không dấu vân tay của cậu ta sẽ không có trong hệ thống. Chúng ta không thể yêu cầu cậu ta cung cấp dấu vân tay mà không có lý do chính đáng.”

Sharp ngả người về phía sau. “Chúng ta thật sự cần một chuyên gia nghiên cứu về cơ chế bắn của tia máu. Sàn nhà bếp trông giống như Jack Đồ tể kết hợp với Jackson Pollock vậy. Bác biết một người giỏi lắm. Bác sẽ gọi cho người đó hôm nay.”

Một túi khoai tây chiên to, miệng túi mở được gập lại và cố định bằng một cái kẹp giấy, đặt trên quầy bếp. Bức ảnh cuối cùng chụp bồn rửa bát của nhà bếp cho thấy một cái túi đựng nước hiệu Ziploc và hai cái cốc thủy tinh ở đáy bồn. Một cái đĩa trống trơn và một hộp bơ đậu phộng nằm trên quầy bếp. Mọi thứ đều được đánh dấu bằng mảnh giấy niêm phong chứng cứ màu vàng.

“Cái túi Ziploc có thể là túi đựng đá cậu ấy đã chuẩn bị cho Haley. Cô ấy cũng nói cậu ấy mang cho mình nước và một ít khoai tây chiên.” Morgan chỉ vào màn hình.

“Cậu ấy lấy ra một cái đĩa trống trơn và bơ đậu phộng.” Lance cúi xuống nhìn bức ảnh qua vai cô. “Liệu có ai đó gõ cửa trước khi cậu ấy đặt mấy món đồ ăn vặt cùng nhau không?”

“Kieran?” Morgan hỏi. “Có thể kẻ đó theo dõi họ từ câu lạc bộ.”

“Có thể lắm, nhưng tại sao Noah lại để cho cậu ta vào nhà?” Morgan viết câu đó xuống.

Sharp tiếp tục: “Nếu ai đó khác đã giết Noah, thì người đó không thể ra khỏi ngôi nhà mà không có máu dính trên quần áo và giày được. Người đó có thể để lại dấu vết trên xe ô tô của mình.”

Morgan tiếp tục lập luận của Sharp. “Nếu chúng ta tìm ra một kẻ tình nghi khác, việc lục soát ô tô và nhà của người này có thể giúp chúng ta tìm ra bằng chứng. Vấn đề là chúng ta phải tìm ra người có động cơ lớn nhất để thuyết phục cảnh sát trưởng thấy rằng cần lục soát và để thẩm phán ban hành lệnh.”

“Phải.” Sharp nói. “Nhưng bác đã làm việc với Colgate nhiều năm nay rồi. Ông ta là một cảnh sát kỳ cựu, không phải một chính trị gia. Hiện tại ông ta cho rằng Haley có tội, nhưng không giống như DHIC tiền nhiệm, ông ta sẽ không tìm cách lấp liếm bằng chứng để kết luận Haley có tội.”

Morgan nhìn Lance đầy khó hiểu. “ DHIC là gì vậy?”

“Sếp đầu ***.” Lance giải thích.

Sharp gật đầu. “Nếu chúng ta có bằng chứng xác thực về một đối tượng tình nghi đủ thuyết phục, Colgate sẽ yêu cầu lệnh lục soát để tìm ra đôi giày và quần áo có dính máu.”

“Nhưng không may thay, các giả thuyết của chúng ta không có cơ sở.” Morgan gấp chiếc máy tính xách tay lại. “Đã đến lúc đến hiện trường vụ án rồi. Chúng ta phải đi tìm bằng chứng thôi.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh