Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2678 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 21

Lance đỗ chiếc xe Jeep bên ngoài ngôi nhà mà Noah Carter thuê. Bằng niêm phong hiện trường vụ án bay phần phật trước cửa ra vào. Anh lấy túi đựng giày và găng tay trong khoang đựng găng tay trong xe. Sharp đỗ chiếc xe Prius của ông bên cạnh họ. Lance lấy một chiếc máy ảnh từ bảng điều khiển xe. Họ sẽ tự tay chụp lại các bức ảnh.

Một cảnh sát của quận đến ngay sau họ. Anh ta ra khỏi xe và mở cửa. Mặc dù pháp y đã hoàn thành việc thu thập chứng cứ, cảnh sát trưởng vẫn phong tỏa hiện trường. Không cần phải đi giày và găng tay nữa, nhưng Lance vẫn đưa chúng cho Morgan và Sharp. Họ đều đã xem các bức ảnh chụp hiện trường vụ án trong căn bếp. Không ai muốn bước vào khu vực đầy máu me đó cả, cho dù bây giờ các vệt máu đều đã khô lại.

Viên cảnh sát mở cửa, sau đó bước lùi lại phía sau. “Tôi sẽ ở trên xe. Hãy báo với tôi khi các vị đã xong việc để tôi khóa cửa lại.”

Rõ ràng, anh ta không muốn nhìn lại căn bếp kia một lần nữa. Lance thấy cũng không thể trách anh ta được. Lance đi theo Morgan và Sharp vào bên trong ngôi nhà. Anh mừng vì viên cảnh sát kia chỉ đứng bên ngoài vì như vậy họ có thể thoải mái nói chuyện mà không sợ có ai đó nghe lỏm.

Cửa trước mở, dẫn vào một tiền sảnh với phòng khách trang trọng nằm bên phải. Họ đi xuống một hành lang ngắn dẫn vào phòng gia đình. Một chiếc ghế xô-pha nằm đối diện chiếc ti-vi màn hình phẳng. Căn phòng trông rất ngăn nắp và không bị xáo trộn, không có đồ trang trí gì ngoài một vài khung ảnh, đó là điều Lance đã lường trước với một cậu thanh niên độc thân còn trẻ tuổi.

Morgan nhớ lại những ký ức của Haley khi rời câu lạc bộ, trượt chân, lái xe về nhà. “Sau khi Noah mang cho cô ấy khoai tây chiên, nước và một bịch đá chườm, Haley nhớ đã hôn cậu ấy trên ghế xô-pha. Sau đó cô ấy không nhớ gì cả. Cô ấy cho rằng họ đã quan hệ tình dục nhưng lại không nhớ gì về chuyện đó. Nhưng vào buổi sáng, cô ấy thấy váy của mình trên sàn nhà trong căn phòng này.”

Họ đi vào trong căn bếp. Lance đi qua cửa ra vào và bước sang một bên để nhường lối đi cho Morgan và Sharp. Họ đứng yên lặng trong vài phút, quan sát hiện trường vụ án.

“Anh không thể tin Haley đủ sức khống chế một cậu thanh niên to khỏe như Noah.” Lance nói. “Cô ấy còn chưa được bốn mươi lăm kilogram. Trong khi Noah ít nhất cũng nặng hơn cô ấy gần hai mươi lăm kilogram và cao hơn cô ấy mười lăm xăngtimét.”

“Haley cũng không phải một vận động viên.” Morgan nói. “Ngược lại, cô ấy rất yếu.”

“Cậu ấy bị đâm từ hướng chính diện.” Lance nghiên cứu không gian. “Khi đó, cậu ấy hẳn đã đối mặt với hung thủ. Cậu ấy không biết hung thủ đang cầm dao trong tay ư? Chiếc váy không dính máu, vì vậy cô ấy đã khỏa thân vào lúc được cho là đã đâm cậu ấy. Cô ấy không thể giấu hung khí trong quần áo của mình.”

“Chúng ta hãy mô phỏng lại vụ án theo hồ sơ của công tố viên nhé.” Sharp gợi ý. “Noah đang đứng ở quầy bếp để chuẩn bị đồ ăn vặt. Haley bước vào và lấy con dao, khuất tầm nhìn của cậu ấy. Cậu ấy quay lại và Haley đâm cậu ấy trước khi cậu ấy kịp nhận ra chuyện gì đang diễn ra.”

“Đó là khả năng duy nhất anh có thể hình dung ra.” Lance lờ mờ nhận ra rằng cách lý giải của Sharp rất hợp lý nhưng sẽ không giúp họ bào chữa cho Haley.

Từ biểu cảm thể hiện qua ánh mắt Sharp, anh khá chắc chắn về điều đó.

Sharp kiểm tra vệt máu trên tường, sau đó chỉ vào một đốm máu trên sàn nhà ở giữa một vệt máu lớn. “Cậu ấy hẳn đã đứng ở đây. Những vệt máu này…” Ông chỉ vào hai vệt máu trong hai đốm máu lớn trên chiếc tủ để chén bát… “Chính là máu từ hai nhát đâm đầu tiên. Hai nhát đâm này không gây mất máu bên ngoài, nhưng vài giọt máu còn lưu lại trên lưỡi dao khi bị rút ra khỏi cơ thể của Noah. Tia máu lớn hơn phun ra từ nhát đâm thứ ba và cũng là nhát đâm chí mạng.”

“Cậu ấy không có ý bỏ chạy hay trốn tránh hành động tấn công của thủ phạm, do đó hung thủ hẳn phải ra tay rất mau lẹ và dứt khoát.” Để minh họa, Lance làm động tác đâm ba nhát liên tiếp một cách nhanh chóng.

“Phải.” Morgan hướng sự chú ý đến vết máu lớn nhất. “Và khi động mạch đã bị đứt, cậu ấy ngã xuống và máu chảy nhiều hơn. Sau đó cậu ấy nằm đó vài giây, khi còn rất sốc, để kịp nhận ra điều gì đã xảy ra, trước khi cậu ấy lết ra phía cửa sau.”

Đồng tình với giả thuyết đó, cả ba người họ cùng đi theo vết máu màu nâu đậm. Lance mở cửa, và họ bước ra hiên sau.

Morgan chỉ về phía trước. “Thi thể của Noah được phát hiện chính tại chỗ này, trên nền hiên nhà.”

“Tại sao cậu ấy lại cố bò đi nhỉ?” Lance hỏi. “Gọi 911 có thể giúp cậu ấy có cơ hội sống sót cao hơn mà.”

“Nhà cậu ấy không có máy điện thoại cố định.” Morgan nói. “Cảnh sát tìm thấy điện thoại di động của cậu ấy trong xe ô tô. Chắc cậu ấy để quên nó ở đó. Họ cũng tìm thấy điện thoại di động của Haley dưới gối của ghế xô-pha.”

Họ quay trở lại nhà bếp.

Lance kiểm tra cửa sau. “Đây là nơi Noah bò ra khỏi nhà. Có máu ở tay nắm cửa nhưng không có trên chốt cửa. Haley và Noah có thể đã đi vào nhà bằng lối cửa chính. Đó cũng là nơi Noah đỗ xe. Khi Haley tìm thấy Noah, cô ấy nói cửa sau đang mở. Nếu Noah mở chốt cửa, sẽ có máu trên đó, giống như trên tay nắm cửa chứ. Hay Noah có thói quen rời khỏi nhà mà không khóa cửa?”

Sharp đi đến chỗ Lance.

“Không.” Morgan lắc đầu. “Viên cảnh sát được cử đến nói cửa trước khóa khi anh ta đến.”

Sharp ghé sát người vào cánh cửa. “Tay nắm cửa không có khóa. Chốt cửa là thứ duy nhất để khóa cửa sau lại.”

Morgan nhắm mắt lại trong vòng hai giây, sau đó mở mắt ra. “Em không nhớ đã thấy những bức ảnh chụp chốt cửa sau trong số những bức ảnh chụp hiện trường vụ án, vì có tới hàng trăm bức ảnh. Em sẽ kiểm tra lại khi về nhà.”

“Anh không thể tưởng tượng cảnh sát trưởng Colgate đã không để ý đến việc không hề có máu dính trên chốt cửa sau.” Sharp nói.

Morgan nhíu mày. “Nhưng cho dù có phát hiện ra, cả cảnh sát trưởng và công tố viên sẽ không chỉ ra điểm sơ hở của vụ án mà họ phụ trách đâu.”

“Cháu không thể luôn luôn tìm ra lời giải thích cho mọi tình tiết của hiện trường vụ án được. Cũng có thể Noah chỉ đơn thuần là quên khóa cửa sau tối hôm đó. Nhưng cũng có thể hung thủ thực sự đã đột nhập vào nhà của Noah qua lối cửa sau. Nếu đúng là như thế thì hắn ta cần phải có chìa khóa.” Mắt Sharp sáng bừng lên. “Nếu thay vì Haley, người nào đó khác đã làm Noah ngạc nhiên trong bếp thì sao? Ai đó đã vào nhà qua lối cửa sau trong khi Noah đang ở cùng với Haley trong phòng ngủ.” Ông dẫn họ quay trở lại nhà bếp. “Có thể kẻ sát nhân đã đợi Noah trong phòng gia đình.” Sharp đi từ phòng này sang phòng khác, đưa mắt nhìn quanh. “Khi Noah đi vào bếp, tên sát nhân đã làm cậu ấy ngạc nhiên. Quá trình giết người giống như những gì chúng ta vừa hình dung, nhưng với kẻ sát nhân không phải là Haley.”

Lance hình dung cảnh tượng đó. “Thế tại sao trên người Haley lại dính đầy máu?”

Sharp xoa xoa cái cằm đã được cạo râu nhẵn nhụi. “Tên sát nhân đi vào phòng ngủ và mang Haley vào nhà bếp. Khi ấy con bé vẫn trong tình trạng bất tỉnh. Hắn ta đặt con bé nằm trên vũng máu, sau đó mang con bé quay trở lại phòng ngủ, khiến máu nhỏ dọc đường đi.”

“Hắn ta hẳn đã chú ý đến từng bước chân để chắc chắn rằng mình không để lại dấu vân chân nào cả.” Lance không thể hiểu nổi. “Ngón chân và dấu vân chân trong vũng máu là của Haley và Noah. Cô ấy đã giẫm lên vũng máu trong bếp khi máu vẫn còn ướt.”

“Khỉ thật.” Sharp chống nạnh. “Cháu nói đúng.”

“Giả sử tên sát nhân thực sự có tài giữ cho chân của hắn không đụng vào máu, và bằng cách tài tình nào đó hắn có thể đặt Haley vào vũng máu. Để làm được việc này thì tên sát nhân hẳn phải biết rõ rằng cô ấy đã bị đánh thuốc.” Morgan nhận định. “Nếu chúng ta đang giả sử trường hợp Haley bị đánh thuốc, Noah chính là người đã làm chuyện đó. Nhưng cũng có thể tên sát nhân đã làm điều đó. Có thể đó là một phần kế hoạch của hắn ta.”

“Haley vừa thấp bé vừa nhẹ cân. Tất cả đối tượng tình nghi của chúng ta đều là những cậu thanh niên trẻ khỏe và họ hoàn toàn có thể nhấc bổng cô ấy lên một cách dễ dàng.”

Sharp chỉ về phía những vệt máu trên sàn nhà. “Khi lần đầu tiên xem bức ảnh chụp khu vực này, bác đã có giả thuyết rằng Haley đã trượt chân và ngã vào vũng máu. Nhưng có thể không phải vậy.”

“Đó không phải giả thuyết thuyết phục nhất mà chúng ta đưa ra cho đến thời điểm này.” Morgan thở dài.

Đó cũng là giả thuyết duy nhất của họ.

Họ quay trở lại nhà bếp, sau đó đi khắp các khu vực còn lại của ngôi nhà một lần nữa. Morgan lấy cuốn sổ ghi chép ra và bắt đầu tóm tắt lại giả thuyết và viết ghi chú. Có thể họ không có cơ hội quay lại bên trong ngôi nhà trước khi căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ. Bất kỳ ai là chủ của căn nhà này cũng sẽ muốn hiện trường được bãi bỏ lệnh phong tỏa. Mang tiếng là hiện trường xảy ra án mạng, sẽ khó cho thuê lại hoặc bán căn nhà này. Lance đưa mắt nhìn toàn cảnh và dừng lại ở cửa sau và cái chốt cửa.

“Em muốn biết có bao nhiêu người có chìa khóa vào nhà của Noah.” Morgan cất cuốn sổ ghi chép vào túi xách.

“Cái khóa đã cũ và bị hoen gỉ.” Sharp lắc cái tay nắm cửa. “Không khó cạy ra đâu.”

Khi đã xong việc, Lance dẫn đường ra cửa trước. Ánh nắng mặt trời chiếu vào mặt anh như một sự chào đón nồng nhiệt sau không khí ảm đạm của hiện trường vụ án mạng.

“Ít nhất chúng ta có thêm đầu mối mới.” Anh ngồi vào phía sau vô lăng và nổ máy.

Điện thoại di động của Morgan reo lên khi cô ngồi vào ghế hành khách. “Là cuộc gọi từ ông em.”

Cô nhận cuộc gọi và nghe trong vài giây. “Ông chờ chút nhé. Cháu sẽ mở loa ngoài. Lance cũng đang ở đây.” Cô giơ điện thoại ở phía trên bảng điều khiển của chiếc xe ô tô. “Ông nói tiếp đi ạ.”

“Ông chưa xem hết các đoạn băng ghi hình, nhưng ông muốn gọi để báo cho cháu biết một số thông tin.” Ông nói. “Noah đến quầy bar hai lần. Mỗi lần cậu ấy gọi cho mình một cốc bia và một món đồ uống khác được làm từ quả nam việt quất, rượu triple sec và rượu vodka. Có lúc, cậu ấy cũng gọi món nachos. Ông cho rằng các loại đồ uống màu mè đó là dành cho các cô gái trẻ. Dù sao họ đều gọi hai ly cho mỗi món đồ uống.”

“Ông chắc chắn chứ?” Morgan hỏi.

“Chắc chắn.” Ông trả lời. “Hai ly vodka lớn và một ly nhỏ triple sec cho mỗi lần uống. Những món đồ uống này được gọi cách nhau gần hai giờ. Đó là điều thú vị duy nhất mà ông thấy cho đến giờ. Nhưng ông chỉ mới xem băng ghi hình tại quầy bar và sàn nhảy. Phần lớn mọi người đều nhảy nhót và vui vẻ. Không có gì bất thường cả.”

“Cảm ơn ông nhé. Hãy cho cháu biết nếu ông phát hiện thêm điều gì khác nữa.”

“Chắc chắn rồi.” Ông cúp máy.

Lance mất kiềm chế. “Anh thậm chí còn không biết có cái gì trong một ly cosmo nữa kìa.”

“Em đã uống loại thức uống đó khi còn học đại học trong một lần ra ngoài chơi, nhưng em không biết chính xác nó được pha chế như thế nào. Em sẽ tra Google xem sao.”

Morgan tìm kiếm công thức pha chế món đồ uống. “Một ly rượu vodka, một nửa ly triple sec lắc đều với đá và nước ép quả nam việt quất.”

“Nghe tởm quá.” Lance nói.

“Chúng ngon mà, đó là lý do tại sao chúng nguy hiểm. Anh không thể nhận ra vị của cồn. Đã nhiều năm nay rồi em chưa được uống một ly Cosmo nào. Một ly cũng là quá nhiều đối với em. Nhưng khi đó mọi người đều có tửu lượng cao hơn em.”

“Những chú mèo con cũng có tửu lượng cao hơn em đấy.” Lance đồng tình.

“Haley nghĩ cô ấy chỉ uống hai ly thôi, trong khi thực tế cô ấy đã uống đến bốn ly. Điều đó có nghĩa cô ấy đã uống sáu cốc rượu. Trước đây em từng chếnh choáng, nhưng dù tửu lượng kém, em vẫn không tin chừng đó đã đủ làm em say bí tỉ, và càng không thể nếu uống cách nhau và ăn thêm thức ăn nữa.”

Những ngón tay của Lance siết chặt vô lăng. Cồn là loại thuốc xâm hại tình dục cơ bản. “Nhưng điều đó đủ để cho thấy Noah không phải dạng trai ngoan.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh