Sharp ngồi tại bàn làm việc gõ lại nội dung từ chuyến kiểm tra hiện trường vụ án trong khi những hình ảnh vẫn còn sống động trong tâm trí. Ông đang cố gắng tỏ ra lạc quan nhưng giả thuyết họ đưa ra tại hiện trường có vẻ rất mong manh. Ông có thể chấp nhận giả thuyết có ai đó đã lẻn vào trong nhà của Noah và đâm chết cậu ta. Nhưng mang Haley đến bếp và đặt cô vào giữa vũng máu ư? Điều này nghe thật điên loạn và đồi bại, và trung thực mà nói rất khó chứng minh. Cô có thể thấp bé, nhẹ cân nhưng trọng lượng vẫn là yếu tố rất khó xử lý. Haley đã khỏa thân và như vậy thì hẳn là khá trơn trượt.
Càng suy nghĩ kĩ ông càng cảm thấy giả thuyết này bất hợp lý. Morgan và Lance đã không hoàn toàn bác bỏ ý kiến này của ông nhưng vẻ mặt họ vẫn đầy hoài nghi.
Thế nếu hung thủ đơn thuần chỉ lấy máu từ hiện trường và vẩy lên người Haley thì sao? Đó là một cách khác để lý giải các vệt máu trên sàn nhà. Không. Vẫn không giải thích được các dấu vân chân của cô trong vũng máu. Vào khoảng thời gian cô đi vào nhà bếp vào sáng hôm sau, máu hẳn đều đã khô rồi. Không khí giá lạnh lùa vào từ cánh cửa mở sẽ làm chậm thời gian máu khô lại, nhưng dấu vân chân của cô vẫn lưu lại suốt buổi tối, có thể trong vòng một giờ hoặc cùng thời điểm cái chết của Noah.
Morgan thò đầu vào phòng làm việc của ông. “Cháu không tìm thấy bức ảnh nào chụp lại cái chốt cửa sau từ hồ sơ của văn phòng công tố cả. Cháu vừa gọi điện thoại cho cảnh sát trưởng và công tố viên để xem liệu có thể bị sót một vài bức ảnh trong số chứng cứ họ đã gửi. Cả công tố viên và cảnh sát trưởng đều không nhận cuộc gọi từ cháu nên cháu nghĩ họ sẽ không vội trả lời ngay đâu. Chúng ta không biết cảnh sát trưởng có bỏ qua tình tiết không hề có máu dính trên chốt cửa hay không.”
“Chết tiệt.” Sharp nói. “Hay là chúng ta…” Một tiếng gõ cửa cắt ngang lời ông.
“Để bác.” Sharp đi đến cửa sổ và nhìn qua rèm cửa. Trên thềm cửa, ông thấy một phụ nữ tóc đen mặc chiếc áo khoác ka ki. Olivia Cruz.
Ông có thể mặc kệ cô ấy. Morgan không cần phải mất thời gian cho cô ấy.
Cô Cruz gõ cửa lần nữa. Ông vẫn không mở cửa.
Cô gõ cửa lần thứ ba, và lần này ông quyết định mở cửa. “Cô Cruz.”
“Anh Sharp.” Cô nghiêng đầu. “Anh đã chuyển cho cô Dane lời nhắn của tôi chưa?”
“Tôi quên mất.” Ông đứng dựa vào khung cửa, ngoắc ngón tay cái vào túi quần phía trước, và dành cho cô ánh nhìn của một cảnh sát khi ngầm ám chỉ rằng cô có biết cô đã quá vội vàng không .
Với vẻ mặt bình thản, cô đưa mắt nhìn ra phía sau ông. “Tôi cho rằng chúng ta cần không gian riêng tư để nói về chuyện này.”
Sharp nhìn xuống đường. Ông không thấy phóng viên nào khác, nhưng cô nói đúng. Nhưng ông vẫn không muốn cho cô vào nhà. “Tại sao cô không gọi điện hẹn gặp trước?”
“Tôi không đến để gặp anh.” Giọng cô dứt khoát và đầy kiên quyết. “Tôi muốn nói chuyện với cô Dane.”
“Cô ấy bận rồi.” Sharp xích lại gần cửa hơn.
“Vâng, tôi biết. Cô ấy đang xử lý một vụ lớn khác. Haley Powell là thân chủ của cô ấy.”
Cánh phóng viên chết tiệt. Lúc nào cũng chĩa mũi…
“Sharp?” Morgan gọi.
Ông ngoái đầu nhìn qua vai.
Morgan đang đứng ở sảnh. “Cháu nghe thấy ai đó nhắc tên cháu phải không?”
“Ừ.” Sharp hừ mũi tức giận. Ông lùi lại, nhường đường cho cô phóng viên kia vào phòng. Cô còn không thèm cảm ơn ông một tiếng.
Morgan bước tới và chìa tay ra. “Tôi là Morgan Dane.”
Sharp đóng cửa phòng.
“Tôi là Olivia Cruz.” Cô đưa cho Morgan một tấm danh thiếp và cởi áo khoác. Cô đang mặc áo len màu đồng, quần bò, đi đôi bốt gót mảnh không phù hợp với việc phải di chuyển nhiều. “Trước khi cô nói rằng cô không tiếp chuyện cánh phóng viên thì làm ơn hãy lắng nghe. Còn nhớ những thông tin tôi đã cung cấp cho cô về McFarland chứ?”
Morgan đưa mắt nhìn Sharp đầy bối rối.
Ông thở dài. “Cô Cruz là người đã nói với bác về tiền án của McFarland.”
Với ánh mắt đầy hoài nghi, Morgan quay trở lại với cô phóng viên. “Thế giờ cô muốn…?”
“Tôi rất tiếc vì cô đã không nhận được lời nhắn của tôi.” Cruz lườm Sharp. “Việc làm đó đã thể hiện sự thiện chí của tôi. Không có bất cứ ràng buộc nào cả.”
“Vậy tại sao cô đến đây?” Morgan khoanh tay, khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ dò xét.
Phía sau Morgan, Lance bước ra từ phòng làm việc và dựa người vào tường, lắng nghe cuộc đối thoại.
“Tôi đã cố gắng tìm gặp cô vài lần.” Olivia nói. “Tôi đang viết một cuốn tiểu thuyết tội phạm dựa trên vụ án có thực - vụ bắt cóc Chelsea Clark. Gia đình Clark tỏ ra rất hợp tác, và họ sẽ nhận được một phần doanh thu từ cuốn sách đó. Cô có biết họ đã chuyển về Colorado không? Cũng không thể trách họ vì muốn rời khỏi nơi lưu giữ những ký ức không mấy tốt đẹp. Nhưng không may thay, họ vẫn chưa thể bán căn nhà ở New York của họ. Cuốn sách của tôi sẽ giúp họ có thêm thu nhập.”
Morgan không phản ứng gì, nhưng Sharp có thể nhận thấy bộ não của cô đang hoạt động dữ dội để xử lý thông tin.
“Còn đây là lời đề nghị của tôi.” Cô Cruz kiên định. “Tôi có một số thông tin có thể rất hữu ích cho cô trong việc phá vụ án của Haley Powell. Cô có thể sẽ tự mình tìm ra, nhưng tôi có thể giúp cô tiết kiệm thời gian. Thời gian quý báu của cô cũng không còn nhiều. Công chúng sẽ vẫn cho rằng Haley có tội trước khi cô ấy thực sự tham gia phiên xét xử. Cô cần tìm ra manh mối cho vụ án này, và càng sớm càng tốt.”
“Cô có được thông tin đó từ đâu?” Sharp hỏi với vẻ thận trọng. Nhưng ông cũng cảm thấy rất tò mò. Cô đã biết những gì?”
Cruz nhướng mày đầy tự mãn. “Nếu tôi tiết lộ nguồn cung cấp thông tin đó, tôi sẽ đánh mất lợi thế của mình.”
“Đổi lại cô muốn gì?” Morgan tiếp tục với sự thận trọng như mọi khi. Cô không phải đồ ngốc.
“Một buổi phỏng vấn cô.” Olivia đáp. “Tất nhiên không phải ngay lúc này. Vì tôi biết cô rất bận với vụ án này. Nhưng khi cô rảnh vào một buổi chiều nào đó, tôi muốn phỏng vấn cô.”
Morgan nheo mắt. “Tôi sẽ phải gọi điện thoại cho nhà Clark trước khi tôi đồng ý.”
Cảm thấy mình đã đạt được mục đích, mắt của Cruz sáng lên. “Tôi không mong gì hơn thế. Nhưng sau khi cô nói chuyện với họ, cô có thể trả lời tôi vài câu hỏi không?”
“Sau khi tôi nhận được sự đồng ý từ thân chủ của tôi, tôi sẽ trả lời các câu hỏi của cô.” Morgan trả lời đầy thận trọng.
Cruz cười vang. “Cách lựa chọn từ ngữ của cô rất thú vị.” Morgan chờ đợi, khuôn mặt cô lộ rõ vẻ sốt ruột.
“Tôi cho rằng cô đã điều tra ra chuyện Kieran Hart là bạn trai cũ của Haley Powell.” Một lần nữa, Cruz cho thấy cô ấy biết quá nhiều về vụ án. “Nhưng cô có thể không biết rằng trước đây cậu ta từng có tiền sự, bị bắt giữ.” Cô dừng lại để xem những gì mình vừa nói có tác động như thế nào đến Morgan, ánh mắt cô sáng lấp lánh. Cô rất đắc ý với điều này. “Vì tội rình rập vợ cũ của cậu ta.”
Nếu Sharp không hiểu Morgan đến vậy, ông sẽ bỏ lỡ nét vui mừng lấp lánh trong ánh mắt cô.
Nhưng Cruz cũng đã kịp nắm bắt vẻ vui mừng đó của Morgan. Cô cười tủm tỉm. “Kieran bị bắt tám năm trước ở bang Connecticut. Cậu ta theo dõi vợ cũ và, theo lời khai của nhân chứng, đã tát vào mặt cô ấy. Vợ cũ của cậu ta từ chối ký đơn khiếu nại, và lời buộc tội bị rút lại. Nhưng theo nguồn tin bí mật của tôi thì cậu ta đã theo dõi cô ấy hàng tháng trời. Cậu ta gọi điện, nhắn tin liên tục cho cô ấy. Cậu ta xuất hiện ở bãi đỗ xe nơi cô ấy làm việc và đỗ xe bên cạnh xe của cô ấy. Lúc đó, mặc dù vợ cũ của cậu ta đã xin được lệnh hạn chế cậu ta đến gần, nhưng rõ ràng là không có tác dụng lắm.”
“Một cái tát vào mặt khác xa so với việc đâm chết một người.” Sống mũi của Morgan nhăn lại vì suy nghĩ đó.
“Nhưng nó cho thấy khuynh hướng bạo lực và không thể loại trừ cậu ta ra khỏi danh sách đối tượng tình nghi.” Cruz nói.
Morgan không phản ứng gì, nhưng hai tay cô lúc trước còn khoanh trước ngực giờ đã buông xuống, thái độ và cử chỉ của cô tỏ ra cởi mở hơn. “Cảm ơn thông tin của cô.”
Cruz cột thắt lưng của chiếc áo khoác lại. “Cảm ơn cô đã dành thời gian tiếp chuyện tôi.”
“Ngay khi vụ án này kết thúc…” Morgan nói. “Tôi sẽ xác nhận lại với gia đình Clark và gọi lại cho cô sau.”
“Tôi sẽ chờ tin của cô.” Cruz quay người đi ra cửa. Sharp mở cửa cho cô.
“Tôi có những nguồn tin rất tuyệt vời.” Cruz mỉm cười với ông, nụ cười đầy khiêu khích. “Không có lý do gì chúng ta lại không giúp đỡ lẫn nhau cả.”
Trừ việc cô là một phóng viên.
Nhưng ông phải thừa nhận rằng cô đã thể hiện mình rất thoải mái và trước sau vẫn vậy.
Từ trước đến giờ.
Cô tìm kiếm ánh mắt ông và nhìn trực diện. “Tôi biết anh nghĩ gì về tôi. Nhưng tôi không có ý định lừa dối ai cả. Không phải phóng viên nào cũng là hiện thân của quỷ dữ.”
Sharp không chắc chắn về điều đó. Nhưng khi quan sát đôi mắt đen của cô, “bộ cảm biến” của ông không hề nhúc nhích. Ông đưa tay chỉ về phía bậc cửa. “Lần sau, phiền cô hãy gọi điện trước nhé.”
“Để anh có thể tránh mặt tôi ư?” Cô cười lớn. “Tôi không nghĩ vậy đâu. Anh định sẽ làm gì?”
Giống như cô thôi, ông nghĩ. “Chúc một ngày tốt lành, cô Cruz.”
“Olivia!” Cô nói với lại khi quay bước đi.
Lắc đầu, Sharp đóng cửa lại. “Bác xin lỗi về chuyện đó, Morgan. Bác không nên để cô ta vào, nhưng cô ta đã chứng minh thông tin của cô ta rất hữu ích đối với vụ án của McFarland.”
“Chúng ta có thêm một thông tin quý giá khác.” Morgan quay người và đi xuống hành lang. “Chúng ta có thể xác thực thông tin này không? Lệnh bắt giam vì tội rình rập khiến Kieran Hart thậm chí trở thành đối tượng tình nghi số một của vụ án này.”
“Anh sẽ gọi cho mẹ và nhờ bà xác thực về các thông tin tiền án tiền sự của Kieran.” Lance dừng lại tại cửa phòng làm việc của anh. “Chúng ta cần biết câu trả lời trước khi thẩm vấn cậu ta sáng ngày mai.”
Nhưng Sharp biết rằng lệnh bắt giữ là có cơ sở. Cruz cũng sẽ muốn thông tin được kiểm chứng thêm một lần nữa.
Morgan nói: “Cuộc thẩm vấn Kieran Hart ngày mai trở nên thú vị hơn nhiều rồi.”