Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2680 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 23

Đôi bàn tay. Đôi bàn tay trên cơ thể cô. Cô đẩy chúng ra.

Dừng lại! Không được đụng vào người tôi!

“Haley.”

“Hal-eeeg…” Tiếng thì thầm kéo tên cô thành những âm tiết rất dài.

Cô khóc thút thít.

Không. Dừng lại. Làm ơn!

“Em đã giết tôi.” Tiếng thì thầm vang lên.

Không, em không giết anh.

Mình thích anh ấy. Mình không thể… Mình sẽ không làm đau bất kỳ ai theo cách đó cả.

Nhưng tiếng thì thầm vẫn quả quyết. Tôi chết rồi, và đó là lỗi của em.

Không. Cô bật khóc.

Máu chảy thành vũng dưới chân cô. Cô đưa mắt nhìn xuống dưới, Noah nằm trên sàn nhà, quằn quại. Cô rất ngạc nhiên. Cô nghĩ anh đã chết rồi.

Anh giơ một cánh tay về phía cánh cửa, về phía anh có thể tìm được sự giúp đỡ. Cô đứng im quan sát, bất lực và không thể di chuyển khi anh cố cựa quậy trên sàn nhà. Ngực anh phập phồng. Hơi thở anh như tiếng rít. Anh với tay ra xa hơn, tay anh dang rộng trên sàn nhà. Anh dồn trọng tâm cơ thể lên khuỷu tay và lê người về trước, cử động của anh vừa gắng sức vừa bất lực.

Giống như một khán giả, cô nhìn chằm chằm khi Noah lết đi giống như một con ốc sên. Anh cố gắng bò ra cửa. Dường như anh không thể đẩy oai lên cao để với cái tay nắm cửa. Nhưng anh đã làm được. Anh mở cửa. Không khí lạnh giá ùa vào trong nhà. Haley run rẩy khi Noah cố nâng người lên thêm cửa, kéo theo đôi chân bị thương của anh phía sau. Đôi chân anh biến mất vào bóng tối. Nhưng cánh cửa vẫn mở, và cô nghe tiếng anh lăn xuống dọc theo các tấm ván của hành lang của hiên sau.

Và sau đó cô không còn nghe thấy gì nữa.

Hoàn toàn yên ắng. Cô căng tai lắng nghe âm thanh của sự chuyển động. Từ phía cánh cửa đang mở, khí lạnh của ban đêm ùa vào. Nhưng không có bất kỳ âm thanh nào khác.

Tiếng thì thầm lại vang lên khiến cô giật mình. Cảm giác buồn nôn cuộn lên trong bụng cô, nồng độ axit tăng lên, khiến cổ họng cô bỏng rát.

“Haley. Em đã làm gì tôi thế này?”

Tiếng thét như xé toạc cổ họng. Cô bật dậy. Có ai đó đang đụng vào người cô. Cô rụt tay lại và nép mình vào góc giường. Quần áo của cô đẫm mồ hôi.

Cầu Chúa cho đó là mồ hôi.

Cô mở mắt. Những món đồ đạc quen thuộc trong phòng ngủ của cô hiện lên trước mắt. Nhưng trong đầu cô, tất cả những gì cô nhìn thấy chỉ là một màu đỏ. Là máu. Nó nhuốm đỏ hai bàn tay cô, nó dính dớp và nóng ấm. Cô không thể lau sạch được.

“Haley, chỉ là một cơn ác mộng nữa thôi mà.” Giọng nói của mẹ xóa tan sự hoảng loạn trong cô.

Haley chớp mắt, các món đồ đạc trong phòng ngủ hiện lên rõ nét hơn. Mẹ cô đang ngồi bên mép giường, hai bàn tay mẹ siết chặt đôi vai của Haley, như thể cô đã run cầm cập trước khi cô tỉnh giấc vậy.

“Giờ con đã tỉnh hẳn chưa?” Mẹ hỏi, Haley có thể thấy hình ảnh của chính mình, mệt mỏi và sợ hãi trong mắt bà.

Haley gật đầu.

“Mẹ sẽ lấy cho con một ít nước nhé.” Mẹ đứng dậy. Đi về phía tủ quần áo, lấy bộ đồ ngủ trong ngăn kéo. “Con thay quần áo đi. Mẹ sẽ mang tầm ga trải giường mới cho con.” Haley bò ra khỏi giường. “Con sẽ đi tắm qua một chút.” Cô không thể rũ bỏ cảm giác có máu dính trên người cô.

Mẹ cô đi ra ngoài. Haley mang bộ quần áo sạch vào nhà tắm, mở vòi nước, và cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng trên người. Cô kiểm tra nhiệt độ của vòi hoa sen và bước vào dưới dòng nước. Cô xoa xà bông tắm lên người và chà đi chà lại nhưng dường như vẫn không có cách nào rửa sạch suy nghĩ có máu trong đầu cô. Cô khóa vòi nước, lấy khăn tắm lau khô người, và mặc bộ quần áo sạch. Dù đã thay quần áo và tắm với nước ấm dưới vòi hoa sen, cô vẫn không ngừng run rẩy.

Mẹ cô đang chờ trong phòng ngủ cùng với thuốc và một cốc Gatorade màu tím.

Haley cầm viên thuốc, nuốt nó rồi uống cạn cốc nước.

“Con nên cố gắng ngủ nhiều hơn nữa.” Mẹ cô lấy cái cốc đã cạn sạch nước từ tay cô và đặt nó lên trên chiếc tủ đầu giường.

“Con không muốn ngủ nữa.” Haley leo lên giường và kê mấy cái gối dưới lưng. “Ngủ là điều rất kinh khủng đổi với con.”

“Con có muốn kể về giấc mơ của con cho mẹ không?” Mẹ cô ngồi lên mép tấm đệm.

Haley lắc đầu. Cô thậm chí còn không muốn nghĩ về nó nữa.

“Con có muốn xem một tập phim Friends nữa không?” Ánh mắt của mẹ đầy lo lắng. Hẳn là mẹ cô đang nghĩ con gái mình bị điên rồi.

Chính bản thân cô còn nghĩ cô bị điên nữa là người khác.

“Vâng.” Vẫn còn run rẩy, Haley kéo chăn lên tận cằm, cảm thấy mình rất yếu ớt, mất kiểm soát và vô dụng như một đứa trẻ. “Con cảm thấy mình như đứa trẻ lên năm vậy.”

“Biết đâu bác sĩ tâm lý có thể giúp con.” Mẹ cô bò sang phía bên kia giường và bật ti-vi. “Con đã xem tới tập nào rồi?”

“Tập năm ạ.” Haley nằm yên trở lại khi phần mở đầu của bộ phim Friends bắt đầu chiếu. Đôi mắt Haley mở to. Suy nghĩ nhắm mắt lại thực sự khiến cô sợ hãi, cô không thể thoát khỏi cảm giác đó.

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình ti-vi. Cô tự hỏi cơn ác mộng vừa rồi sẽ kéo dài trong bao lâu nữa?

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh