“Kieran Hart là người rất giàu có.” Trong ghế hành khách của chiếc xe Jeep, Morgan nghiên cứu hồ sơ của mình. “Cậu ta có bằng thạc sĩ trường Wharton, và làm giám đốc điều hành của công ty The Hart Family Trust. Văn phòng nằm trong tòa nhà kính bốn tầng màu xanh trên Đường 32.”
Lance dừng xe khi đèn giao thông chuyển sang màu đỏ. “Mẹ anh không tìm thấy hồ sơ ghi án liên quan đến địa chỉ cũ của cậu ta. Hồ sơ pháp lý của bang Connecticut, nơi cậu ta đang sinh sống, đã bị xóa do lời buộc tội đã bị hủy bỏ, nhưng bà đã phát hiện và xác thực lệnh bắt giữ qua kho lưu trữ những bài báo trực tuyến của thành phố. Họ công bố báo cáo của cảnh sát về công dân hàng tuần.”
“Kieran đã kết hôn cách đây mười năm. Cuộc hôn nhân đó kéo dài chưa được hai năm.”
“Khi đó cậu ta bị bắt giữ vì tội rình rập vợ cũ.”
“Phải rồi.” Morgan gấp tập hồ sơ lại. “Hãy xem cậu ta sẽ nói gì về chuyện này.”
Và cả sự ghen tuông của cậu ta nữa.
Nơi Kieran Hart sống cách thị trấn vài cây số. Lance dừng xe trước cánh cổng sắt, hạ kính chắn gió của chiếc xe Jeep xuống, và nhấn nút của máy đàm thoại nội bộ.
Các máy camera giám sát từ cả hai bên cánh cổng. Các tia hồng ngoại giám sát trên nóc cổng và hàng rào. Eliza đã cho thiết lập hệ thống cảnh báo rất hiệu quả, nhưng Kieran xây dựng hệ thống an ninh nhà riêng của mình ở một cấp độ hoàn toàn khác.
“Vâng?” Một giọng nói từ cái loa vang lên.
“Ông Kruger và cô Dane tới gặp anh Hart.” Lance nói. “Chúng tôi đã có hẹn trước.”
Giọng nói không trả lời, nhưng cánh cổng cuộn mở và Lance lái xe vào bên trong.
Tài sản của Kieran là do ông cha của cậu ta để lại với niềm tin tưởng, kỳ vọng vào thế hệ sau. Những cây cổ thụ mọc trên bãi cỏ giống bãi đỗ xe. Đường lái xe dài kết thúc tại một vòng tròn giống như phiên bản New York của Tu viện Downton . Lance dừng xe trước ngôi nhà. Họ xuống xe, và Morgan dẫn đường lên lối đi. Các máy quay gắn bên dưới mái đua xoay theo hướng di chuyển của họ. Nhiều tia hồng ngoại nhấp nháy ở vị trí khuất tầm nhìn.
“Em có cảm giác như mình đang bị quan sát từ nhiều phía.” Morgan nói.
“Chính xác là em đang bị quan sát mà.” Lance nhíu mày. “Đây không phải nơi chúng ta có thể tùy tiện ra vào sau ngày hôm nay đâu.”
“Điều đó nghĩa là sao?” Lance im lặng đầy ám muội.
“Anh sẽ không rình rập quanh đây.” Thậm chí khi cô nói, cô biết chính xác anh đang suy tính điều gì.
“Anh có thể sẽ không có cơ hội thứ hai, và anh ngờ rằng bức ảnh đó của Haley cũng chỉ như một con bọ trong bếp của nhà em vậy. Với loại tội phạm tình dục, sẽ không chỉ có một tấm ảnh đâu.”
“Nhưng nơi này đều bị giám sát.” Morgan phản đối. “Em biết anh sốt ruột, nhưng liều lĩnh với pháp luật có thể làm mất cơ hội bào chữa theo chiều hướng tự vệ của Haley. Cô ấy không có nhiều người ủng hộ mình. Kieran Hart có thể là đối tượng tình nghi đáng giá.”
Lance không để tâm đến góc độ pháp lý để đẩy nhanh tiến độ điều tra, nhưng Morgan thì không có nhiều nhân chứng, những người có thể đại diện cho Haley.
“Cậu ta là bạn trai cũ của Haley, làm cách nào chúng ta có thể chắc chắn cậu ta đứng về phía cô ấy trong vụ án này?” Lance hỏi.
“Nếu cậu ta vẫn còn tình cảm với Haley, chúng ta có thể lợi dụng điều này.” Morgan cúi mình. “Đây là một chiến thuật nghe hơi bỉ ổi.”
“Lo lắng về việc khai thác Kieran Hart sẽ không làm anh mất ngủ đâu.” Lance nhún vai. “Nếu cậu ta chụp ảnh khỏa thân của các cô gái mà không hỏi ý kiến họ, liệu cậu ta còn làm gì khi chưa có sự đồng ý của họ nữa? Hành vi của cậu ta hoàn toàn phù hợp với đặc điểm của các tên tội phạm tình dục hàng loạt.”
Morgan không thể phản biện lập luận này của anh. “Chờ xem cậu ta sẽ nói gì trước khi chúng ta đưa ra các kết luận quan trọng. Chúng ta chỉ có lời khai của Haley rằng cậu ta chụp ảnh cô ấy mà không xin phép trước.”
“Chúng ta cần tìm ra bức ảnh đó.”
Morgan đưa tay bấm chuông cửa. Nhưng trước khi cô kịp bấm chuông, cửa trước bật mở bởi một người đàn ông dáng nhỏ nhắn mặc bộ quần áo màu xám.
“Tôi là David.” Người đàn ông bước ra và cất tiếng chào họ. “Tôi sẽ đưa hai vị tới gặp cậu Hart.”
Morgan bước qua thềm cửa và đưa cho ông ta danh thiếp của cô. Khu vực sảnh, được lát gạch đen trắng như bàn cờ, đủ to để làm một sàn nhảy. Cầu thang hình cánh cung gắn vào tường. Đường gờ lớn bằng gỗ màu tối trang trí trên các bức tường. Ở giữa căn phòng, một cái bàn có bệ đỡ hình tròn bên trên có lọ hoa hồng trắng. Mùi thơm của những bông hoa mới nở và sáp ong phảng phất khắp căn phòng. Tiếng chó sủa không ngớt khiến khu vực căn nhà hai tầng rất ồn ào.
“Ngôi nhà đẹp quá.” Cô theo người đàn ông đi xuống một hành lang. Một tấm thảm theo phong cách phương Đông trải dọc hành lang. “Hẳn rất khó giữ vẻ ngăn nắp cho một ngôi nhà rộng như vậy.”
Morgan và Lance đi xuống tầng hầm. Nhưng nó không phải là một tầng hầm bình thường. Tầng hầm của Kieran là một trường bắn trong nhà chất lượng cao với một cái bia duy nhất trên trần nhà được gắn vào hệ thống ròng rọc điện. Họ bước đi trên sàn bê tông.
“Thưa cậu Hart.” David gọi. “Có cô Dane và ông Kruger đến gặp cậu.”
Kieran đang đứng phía sau một cái bàn chất đầy súng ngắn và một hộp đạn, một bộ dụng cụ pha cà phê bằng bạc. Bên cạnh ấm cà phê có ba cái cốc bằng sứ màu trắng tinh xảo đặt trên những cái đĩa nhỏ.
“Cảm ơn ông, David. Giờ hãy để chúng tôi nói chuyện riêng với nhau nhé.” Kieran Hart trông trẻ hơn so với tuổi ba mươi lăm. Cậu ta mặc chiếc quần âu may đo, chiếc áo len Cashmere màu đen và đôi giày lười của Ý, theo cách phối trang phục thường thấy của người mặc áo len. Chiếc chụp tai tuột xuống cổ.
Morgan tự giới thiệu, sau đó cô và Lance bắt tay Kieran. “Như tôi đã đề cập trong cuộc nói chuyện qua điện thoại của chúng ta, tôi là luật sư đại diện cho Haley Powell, và tôi muốn hỏi cậu vài câu hỏi có thể giúp ích cho thân chủ của tôi.”
“Tôi rất vui nếu có thể giúp gì đó cho Haley, nhưng tôi không chắc chắn mình có thể làm được gì cho cô.” Ánh mắt Kieran xoáy vào Lance và sau đó tập trung vào vết bầm tím trên khuôn mặt của Morgan. Nhíu mày, cậu ta đi đến bên cái bàn và lấy một khẩu súng được chạm trổ kĩ lưỡng làm bằng thân gỗ hồng sắc. Cậu ta chỉ tay về phía một vài cặp chụp tai. “Hai người hãy tự lấy cà phê uống nhé. Món đồ chơi mới của tôi vừa được giao đến. Xin thứ lỗi cho tôi nếu tôi quá nuông chiều bản thân mình.”
Lance và Morgan đeo chụp tai vào. Morgan thầm biết ơn vì cốc cà phê đầy ứ. Cơn đau phía sau gáy cô dường như đã trở thành bán mãn tính.
Kieran đeo chụp tai lên. Cậu ta chĩa súng xuống trường bắn và bóp cò hai lần. Cậu ta dừng lại, ngắm mục tiêu một lần nữa, và bóp cò hai lần nữa. Sau đó, cậu ta đặt khẩu súng lên bàn và hạ chụp tai xuống cổ.
“Ed Brown Signature phiên bản năm 1911.” Lance huýt sáo.
Kieran ấn vào một cái nút, và tấm bia bằng giấy di chuyển về phía họ. Cậu ta đã bắn vào sơ đồ hình người hai phát ở vị trí ngực, một phát ở trán và một phát ở cổ.
“Muốn thử không?” Kieran chỉ tay về phía khẩu súng. Cậu ta thay một tấm bia mới và đặt nó cách xa khoảng mười mét.
Cả ba người đều đeo chụp tai lên. Lance bước về phía cái bàn và cầm khẩu súng lên, di chuyển vào vị trí. Anh bắn ba phát vào tấm bia, sau đó hạ khẩu súng xuống và nói: “Súng xịn lắm.”
Kieran đưa tấm bia lên. Cả ba phát bắn của Lance đều trúng trung tâm của tấm bia.
“Cô Dane?” Kieran chỉ tay về phía khẩu súng.
“Không, cảm ơn cậu.” Morgan uống nốt cốc cà phê và đặt cái cốc lên bàn.
“Cô có chắc không?” Kieran hỏi. “Súng này không giật quá mạnh đâu, nếu đó là điều khiến cô lo ngại.”
“Đó không phải là điều tôi lo ngại.” Morgan thở dài. Cô không phải là người đam mê súng đạn. Với cô, súng chỉ là một công cụ, không phải là một vật trang sức để thể hiện phong cách.
“Tôi đảm bảo với cô đấy, khẩu súng này thậm chí còn ấn tượng hơn cả vẻ bề ngoài của nó nữa kìa.” Kieran thay tấm bia khác. “Tôi khẳng định đấy.”
Morgan chỉ muốn thẩm vấn cậu ta, nhưng rõ ràng cậu ta muốn thử tài sử dụng súng của cô trước. Chuyện quái quỷ gì thế này? Cô cầm khẩu súng lên, đeo chụp tai và bắn ba phát vào tấm bia.
Kieran đưa tấm bia lại gần và nhíu mày khi nhìn lên đó. “Xuất sắc lắm.”
Nhưng giọng nói của cậu ta biểu thị thái độ đối lập với những gì thốt ra từ miệng cậu ta. Cậu ta cảm thấy bực mình khi những vị trí trên bia của cô đều tập trung vào cùng một khu vực sát nhau hơn của cậu ta ư? Cô đã học bắn súng từ khi còn nhỏ. Cha của cô là một cảnh sát và ông khăng khăng rằng những đứa con của mình phải học được cách sử dụng và tôn trọng súng. Cô đã luyện tập vài lần một tháng, không phải vì cô yêu thích súng đạn mà bởi vì cha và ông nội của cô đã nhồi nhét sự cần thiết phải sử dụng súng vào đầu cô. Cũng giống như việc tự vệ vậy, bắn súng là một kỹ năng rất dễ bị mai một. Người ta không có lý do gì để mang theo súng bên mình nếu không giỏi trong việc sử dụng nó.
Rõ ràng, cậu ta muốn có vài lời khen ngợi dành cho khẩu súng. “Khẩu súng này rất xịn.” Morgan đặt khẩu súng lên bàn và hỏi: “Cậu làm nghề gì để kiếm sống vậy cậu Hart?”
Kieran lấy ổ đạn ra khỏi khẩu súng lục. “Cụ của tôi sở hữu bằng sáng chế về dầu bôi trơn. Các gia đình nhỏ vẫn duy trì được vận may đó tương đối tốt. Tôi không có gì để làm cả, nhưng bố tôi cho rằng con người sống phải có mục đích. Do đó tôi được tuyển vào làm cho công ty tín dụng của gia đình. Nhiệm vụ chính của tôi là quản lý các khoản quyên góp từ thiện. Một trong số những lợi ích của việc trở nên giàu có một cách đáng hổ thẹn là có khả năng tạo ra sự khác biệt thực sự. Năm ngoái gia đình Hart đã lập quỹ hỗ trợ một phi đội máy bay cấp cứu tại bệnh viện của Scarlet Falls.”
“Chuyện đó hẳn rất có ý nghĩa.” Morgan nói.
“Chúng tôi khá hài lòng.” Kieran mở hộp đạn. “Tôi cho rằng bố của tôi nói đúng. Tôi cần có một mục đích sống. Ngoài việc quyên góp tiền cho các hoạt động từ thiện, tôi phụ trách các sự kiện nước ngoài và thuyết phục những người giàu có khác mở hầu bao để hỗ trợ cho những người có hoàn cảnh kém may mắn hơn.”
“Công việc đó có vẻ không hề dễ dàng chút nào.” Lance nói.
“Anh biết rồi đấy.” Kieran cười toe toét. “Việc nhận quyên góp từ những người vô gia cư còn dễ dàng hơn. Những người giàu có thường rất chặt chẽ trong chi tiêu, đến từng đồng lẻ. Đó chính là lý do họ giàu có.”
“Tôi sẽ ghi nhớ điều này.” Lance khoanh tay trước ngực.
Kieran chuyển từ Lance sang Morgan. “Sao những câu hỏi đều liên quan đến tôi thế? Tôi nghĩ hai vị đến đây là để nói chuyện liên quan đến Haley.”
Morgan giơ một tay lên, nói: “Tôi chỉ đang cố gắng xác định xem cậu là người như thế nào.”
Kieran nhìn cô chằm chằm. “Nếu cần đến phòng xét xử, tôi có thể đảm bảo với cô rằng tôi sẽ thể hiện rất tốt đấy, cô Dane a.”
Kieran có khả năng ăn nói lưu loát, đẹp trai và thành đạt… tất cả những phẩm chất này sẽ gây ấn tượng tốt với bồi thẩm đoàn.
Morgan tiếp tục: “Cậu hẹn hò với Haley trong bao lâu?”
“Vài tháng.” Cậu ta cố gắng che giấu vẻ bực tức, nhưng tất cả đều được thể hiện qua nét căng thẳng quanh miệng và lực mà cậu ta dùng khi nhét một viên đạn vào ổ đạn.
“Hai người chia tay nhau khi nào?” Morgan hỏi.
“Khoảng tám tháng trước thì phải?” Giọng tự hỏi của cậu ta cho thấy cậu ta cũng không nhớ chính xác ngày tháng cho lắm. “Tôi rất vui khi có thể giúp được cho cô ấy, nhưng tôi không chắc tôi có thể nói với hai vị những gì đâu.”
“Hai người quen nhau như thế nào?” Morgan hỏi.
“Tại một sự kiện từ thiện tôi tổ chức cho bệnh viện. Mẹ của Haley đã quyên góp một khoản khá lớn.” Cậu ta cho một viên đạn khác vào ổ đạn.
“Cậu có biết lý do tại sao Haley chia tay cậu không?” Morgan hỏi.
Kieran thở dài. Cậu ta cố gắng tỏ vẻ bình thường, nhưng Morgan đã nắm bắt được sự giận dữ trong ánh mắt của cậu ta. Cậu ta nhanh chóng nén cơn giận lại. “Tôi đã sẵn sàng cho việc lập gia đình. Nhưng Haley thì chưa. Đó không phải là lỗi của tôi hay của cô ấy. Đơn giản là quan điểm sống của chúng tôi không giống nhau.”
Có một chút khác biệt so với câu chuyện của Haley, nhưng đó có vẻ cũng là một lý do hợp lý cho việc Haley chia tay cậu ta. “Cậu từng đến câu lạc bộ đêm mới mở có tên là Beats chưa?”
“Rồi.” Đôi mắt cậu ta khẽ nheo lại.
“Cậu có gặp Haley vào hôm tối thứ Sáu không?” Cô hỏi.
Một thớ cơ bên khóe miệng Kieran co giật. “Có.”
Sự do dự của cậu ta giúp cô xác định được cậu ta có đang nói dối không, Kieran có thể là một kẻ đểu cáng, nhưng cậu ta rất thông minh. Sẽ không có ích gì nếu nói dối một sự thật có thể dễ dàng được xác thực.
“Tại sao cậu lại có mặt ở câu lạc bộ đó?” Morgan hỏi.
“Tôi chỉ muốn đến đó xem thử thôi.” Cậu ta bỏ thêm một viên đạn nữa vào ổ đạn, động tác của cậu ta mạnh bạo hơn.
“Tôi có thể dùng nhờ nhà vệ sinh một chút không?” Lance hỏi.
Kieran chỉ về phía cầu thang. “Vâng. Phòng thứ hai bên tay phải.”
“Cảm ơn cậu.” Lance đi lên cầu thang.
Morgan chỉ có thể hy vọng rằng anh sẽ không rình mò bất cứ chỗ nào vì anh sẽ bị bắt tại trận. Theo kinh nghiệm của mình, cô biết rằng sẽ chẳng thể nào ngăn anh lại được. Tất cả những gì cô có thể làm là giữ chân Kieran cho đến khi Lance quay lại.
“Hãy cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra tối thứ Sáu đó.” Cô nói.
Bàn tay còn rảnh rỗi của Kieran nắm chặt lại. “Cô phải hiểu rằng tôi đã rất buồn vì chuyện chia tay với Haley. Tôi cũng không thường ra ngoài chơi. Tôi hay ở nhà, một mình, buồn chán, làm việc không ngừng nghỉ. Tôi đến câu lạc bộ để không bị lún sâu vào nỗi buồn sau chia tay. Nhưng khi tôi thấy Haley cũng có mặt ở đó… cùng với người đàn ông khác. Ăn vận theo cách ấy.” Một loạt các biểu cảm thể hiện trên khuôn mặt của Kieran: Thất vọng, buồn rầu, buông xuôi.
“Cách ăn mặc của cô ấy như thế nào?”
“Trang phục của cô ấy không chừa lại gì cho người ta tưởng tượng cả.” Cái khịt mũi nghe cả thẹn kỳ lạ. “Điều này nghe có vẻ ngạo mạn, nhưng tôi nghĩ cô ấy ngủ với tôi trong buổi hẹn hò đầu tiên bởi vì chúng tôi có phản ứng hóa học đặc biệt với nhau. Bây giờ tôi biết cô ấy chỉ là loại phụ nữ lẳng lơ như đa số phụ nữ thời buổi này thôi. Phụ nữ thời nay không thích bị ràng buộc vào các mối quan hệ lâu bền. Họ chỉ thích thả thính đàn ông thôi.” Cậu ta dùng ngón trỏ và ngón giữa để thể hiện dấu ngoặc kép cho từ thả thính. Kieran có quan điểm tiêu cực và hà khắc đối với phụ nữ. Cậu ta dừng nói và nhìn chằm chằm qua vai Morgan. Cô quay lại nhìn, nhưng không có gì ở đó ngoài một bức tường bị cháy sém.
Morgan lái Kieran quay trở lại chủ đề chính. “Hôm đó cậu rời câu lạc bộ lúc mấy giờ?”
Kieran nhìn xuống ổ đạn cậu ta đang cầm trên tay. Khi cậu ta rời mắt khỏi đó, đôi mắt cậu ta nhắm lại, biểu cảm dường như trở lại trạng thái được kiểm soát. “Tôi không nhớ chính xác tôi rời đó lúc mấy giờ, nhưng tôi không nán lại đó lâu lắm. Tôi nghĩ tôi rời đó lúc khoảng mười giờ ba mươi phút. Nhưng tôi không chắc chắn lắm.”
“Cậu về nhà lúc mấy giờ?” Cô hỏi.
“Tôi đã nói là tôi không để ý thời gian mà.” Giọng cậu ta chuyển sang phòng thủ. “Tôi đã lái xe đi lòng vòng rất lâu.”
“Cậu hẳn đã rất buồn nhỉ?”
Kieran nhìn Morgan. “Tại sao tôi phải buồn chứ? Tôi đã nói Haley và tôi đã kết thúc một thời gian dài rồi mà.”
Morgan dừng lại. “Cậu không thấy buồn khi thấy cô ấy với Noah Carter sao?”
“Không hề. Tôi chỉ đơn thuần cảm thấy thất vọng về cách cư xử của cô ấy. Làm ơn đừng đặt điều cho tôi nhé, cô Dane.” Cậu ta gằn giọng với vẻ đe dọa. “Cô đang cố tình gài tôi đó ư?”
“Gài cậu vào cái gì cơ?” Cô hỏi.
Không có súng trong tay, Kieran không phải là đối tượng đặc biệt nguy hiểm và Morgan không muốn bị vẻ giàu sang và quyền lực áp đảo. Cậu ta nghĩ họ đang sống dưới chế độ phong kiến của nước Anh ư?
Môi cậu ta mím chặt, và đôi mắt cậu ta nheo lại ti hí. “Một luật sư điển hình. Với cách nói chuyện vòng vo. Cố gắng xiên xẹo từng lời nói của tôi. Tôi sẽ không tham gia vào trò chơi pháp lý cô bày ra đâu.”
“Tôi khẳng định với cậu là tôi không bày trò gì cả.” Đầu Morgan lại nhói đau, và cô không còn đủ kiên nhẫn với những lời nhăng cuội của cậu ta nữa.
Thái độ của Kieran hoàn toàn thay đổi sau khi Lance rời tầng hầm. Liệu cậu ta đúng là có ít sự tôn trọng đối với phụ nữ, hay đó là bởi vì không ai đứng ra làm chứng? Hoặc là Kieran đang cố gắng đe dọa cô hoặc tính khí cậu ta thất thường. Có thể là cả hai.
“Tôi nghĩ chúng ta đã xong việc rồi đấy.” Kieran đậy hộp đạn lại và cầm khẩu súng lên. “Đồng nghiệp của cô đâu rồi?”
Cốc cà phê khiến bụng có óc ách và khó chịu. Đó là một câu hỏi rất hay. Cô có thể nghĩ ra một chủ đề duy nhất có thể đánh lạc hướng khiến Kieran không để ý tới sự vắng mặt của Lance. Đến giờ chơi trò khiêu khích rồi.
Cô ngả người về phía trước vài xăngtimét. “Tám năm trước, cậu đã bị bắt giữ tại bang Connecticut vì tội rình rập vợ cũ. Cậu giải thích sao về chuyện này?”
Ngoài cử động co giật ở mắt, vẻ mặt của Kieran hoàn toàn bất động.
“Cậu đã liên tục nhắn tin cho cô ấy nhiều lần trong ngày, yêu cầu cô ấy nói cho cậu biết cô ấy đang ở đâu và đi cùng ai.” Morgan chống tay vào hông, để gần với khẩu súng của cô hơn. “Giống như cách cậu đã làm với Haley.”
“Vợ cũ của tôi có vấn đề về thần kinh. Các lời cáo buộc đã bị bãi bỏ.” Mặc dù cậu ta chỉ đang giải thích, nhưng các đường gân tím đỏ hằn lên ở cổ, và ánh mắt cậu ta trở nên dữ dằn hơn. “Luật sư của tôi đã khẳng định rằng hồ sơ bắt giữ đã bị xóa bỏ rồi cơ mà. Bằng cách nào cô có được bản sao?”
Morgan nhìn trực diện cậu ta. “Cậu có thể xóa bỏ những hồ sơ chính thức, nhưng một bài viết đăng trên báo thì còn mãi.”
Giận dữ, Kieran hất đạn một cách thô bạo.
Lance đang ở đâu vậy nhỉ?