Lance vội vã đi xuống hành lang. Anh không còn nhiều thời gian. Ngôi nhà này quá rộng, nhưng Haley nói phòng đọc sách ở gần phòng ngủ lớn. Anh bước hai bậc cầu thang một và để mắt tới người quản gia. Ở bên trái, một cánh cửa đôi đang mở để lộ ra bên trong là một thư viện. Anh rẽ phải và đi qua một cánh cửa đôi khác dẫn vào một hành lang khác. Một tấm thảm dài khiến bước chân anh bớt gây ồn ào. Anh đưa mắt nhìn vào lối cửa mở khi bước đi. Anh đi qua vài phòng ngủ được trang trí không có gì đặc biệt. Có bao nhiêu phòng cho khách trong một căn nhà chứ?
Anh dừng lại phía trước cánh cửa đôi khác. Anh ghé tai vào cửa lắng nghe nhưng không thấy bất kỳ âm thanh nào. Đẩy cánh cửa hé mở vài xăngtimét, anh đưa mắt nhìn lén vào bên trong. Đó là phòng duy nhất có vẻ không có người sử dụng. Anh nhìn vào tủ quần áo với các hàng quần áo và giày dép nam được sắp xếp gọn gàng. Đây chắc là phòng ngủ lớn. Diện tích của nó lớn bằng cả căn nhà của Lance.
Một người sẽ làm gì với cả căn phòng lớn như thế này nhỉ?
Lance tiếp tục đi xuống hành lang. Cách phòng ngủ lớn hai phòng, anh tìm thấy phòng làm việc. Nó giống hệt với những gì anh đã tưởng tượng lúc trước. Một giá sách chiếm trọn cả một bức tường, một chiếc ghế giám đốc làm bằng da, và bàn làm việc có kích thước bằng một chiếc sà lan với một chiếc tủ đựng cốc chén đồng bộ.
Anh lẻn vào bên trong và đóng cửa lại. Người quản gia đang ở dưới tầng một của tòa nhà, nhưng Lance không muốn ai khác nhìn thấy anh đang lén lút làm việc mờ ám. Anh lấy đôi găng tay trong túi quần và đi vào tay.
Sau đó anh đi ra phía sau bàn làm việc và mở ngăn kéo bàn. Haley đã tìm thấy bức ảnh của mình trong ngăn kéo đựng bút chì, nhưng nếu Kieran giấu những bức ảnh được chụp trái phép, hẳn cậu ta phải cất chúng rất kĩ.
Lance mở các ngăn kéo bàn làm việc từng cái một. Trong ngăn kéo trên cùng, anh tìm thấy máy chụp ảnh lấy liền. Đây là máy ảnh đời mới có thể ngay lập tức xuất hình ảnh với kích thước bằng tấm thẻ tín dụng. Anh xoay cái ghế về phía tủ đựng cốc chén. Các ngăn kéo đều bị khóa. May thay anh đã có sự chuẩn bị từ trước. Anh lấy các dụng cụ cạy khóa từ túi quần của mình và thử mở khóa. Các ổ khóa rất đơn giản và anh cạy mở chúng ta chỉ trong vài giây. Nhưng các ngăn kéo đựng toàn các hợp đồng và các giấy tờ khác mà Lance không có thời gian đọc nội dung trong đó. Anh đóng và khóa các ngăn kéo đó lại. Anh quay trở lại bàn làm việc. Kieran đã cất vào một căn phòng khác chăng? Bức ảnh chụp Haley cho thấy cậu ta có sở thích ngắm các cô gái khỏa thân. Kieran đã tận mắt chứng kiến “vật thật” trên giường của mình khi cậu ta chụp ảnh cô. Nhưng không có sự đồng ý của cô mới là đáng sợ. Cậu ta đã đánh mất lòng tin của cô. Nếu cậu ta có nhiều bức ảnh khác, cậu ta sẽ muốn ngắm nhìn chúng thường xuyên, để thỏa mãn sở thích của mình. Cậu ta sẽ muốn giữ chúng ở nơi thuận tiện nhất.
Lance cúi xuống gầm bàn. Tay anh đụng trúng thứ gì đó. Anh kiểm tra gầm bàn. Một cái phong bì màu vàng nhét dưới chân chống ngăn kéo cuối cùng. Anh lôi cái phong bì ra và mở nó.
Trúng phóc.
Những bức ảnh chụp các cô gái đang ngủ trong tình trạng khỏa thân, và Lance cá tất cả những cô gái này đều không biết mình đã bị chụp ảnh.
Tiếng bước chân ở hành lang khiến anh chú ý. Anh nhét những bức ảnh vào lại trong cái phong bì và nhét nó dưới áo sơ-mi, phía sau lưng và kẹp vào thắt lưng. Có tiếng gì đó leng keng ngoài hành lang. Tiếng chìa khóa va vào nhau?
Anh đứng dậy và đi ra cửa. Mở hé cửa, anh nhìn ra ngoài hành lang nhưng không thấy ai. Lance nghe ngóng trong vài giây, nhưng ngoài hành lang hoàn toàn yên ắng. Anh lẻn ra ngoài phòng làm việc, nhét đôi găng tay vào túi quần.
Anh lại nghe thấy tiếng leng keng, theo sau là tiếng thở hổn hển. Lance quay người lại và chết đứng. Một con chó giống Rottweiler đang nhìn anh chằm chằm từ phía cuối hành lang. Tiếng leng keng mà anh nghe thấy trước đó không phải tiếng chìa khóa va vào nhau mà là thẻ định danh của con chó.
Lance đánh giá khoảng cách từ vị trí anh đang đứng tới cánh cửa đôi dẫn tới chiếu nghỉ cầu thang ở tầng hai. Sáu mét rưỡi không phải khoảng cách quá xa.
Anh lùi lại một bước. Con chó tiến lên một bước với khoảng cách tương đương. Nó phát ra tiếng gầm gừ và lông trên sống lưng dựng đứng lên.
Khỉ thật.
“Ngoan nào.” Lance lùi lại một bước chân. Tiếng gầm gừ lớn hơn. Nhưng con chó không sủa.
Lance bước lùi về phía tấm thảm. Tim anh đập nhanh gấp đôi, và mồ hôi chảy dọc sống lưng.
Lông con chó dựng đứng lên. Con chó bước hai chân trước về phía trước.
Lance đưa mắt nhìn ra phía sau. Anh có thể làm được không? Anh có lựa chọn nào khác không?
Không. Anh không thể gọi người khác giúp đỡ mà không để lộ hành vi tìm kiếm trái phép của mình. Điều này sẽ rất đáng xấu hổ. Anh sẽ phải tự tìm đường thoát thân thôi. Nhưng anh thì đối mặt với mười người đàn ông đang giận dữ hơn là một con chó to lớn như thế này.
Lance quay người và nhanh chóng chạy ra cửa. Anh nghe tiếng chân chó cào lên tấm thảm khi nó đuổi theo anh, nhưng anh không dám quay đầu lại nhìn. Anh dành hết sự tập trung để chạy ra cửa. Năm mét nữa thôi. Ba mét. Tiếng leng keng reo lên phía sau anh. Nó sắp đuổi kịp anh rồi. Có phải luồng hơi thở của con chó phả vào mắt cá chân của anh không?
Lance chộp lấy cái tay nắm cửa, mở cửa và vội vàng lao vào bên trong. Nhưng chân anh bị giật lại và kéo về phía sau.
Miệng con chó ngoạm vào chiếc giày của anh, tại chỗ mắt cá chân. Nó giật và lắc chân anh rất mạnh, kéo chân anh về phía sau. Anh dùng chân kia đạp vào đầu con chó. Gót giày anh đạp trúng hàm của nó. Cặp hàm lớn mở to, và nó nhả chân của Lance ra.
Không nản chí, con chó nhào tới chân anh một lần nữa. Nhưng Lance nhảy vào lối cửa mở và đóng sập cửa lại trong khi con chó Rottie đập đầu vào cánh cửa phía bên ngoài.
Dựa người vào cánh cửa, Lance thở hổn hển, tim anh đập thình thịch, mồ hôi chảy thành dòng bên dưới cánh tay. Ở phía bên ngoài, con chó đánh hơi khìn khịt tại khoảng hở khoảng một xăngtimét giữa sàn nhà và cánh cửa. Nó không sủa. Nó cũng không cào vào cánh cửa. Lance mường tượng ánh mắt dữ dằn của nó.
Và có thể cả ý đồ trả thù của nó nữa.
Lance kiểm tra chiếc giày. Răng của con chó đã làm rách cả da. Dù sao như thế cũng còn hơn bị nó cắn trúng chân.
Con chó không ở đó trước khi Lance đi vào phòng làm việc của Kieran. Có khi nào nó ở một phòng khác và nghe thấy tiếng động anh gây ra không? Hay ai đó đã thả con vật hung dữ đó vào hành lang bởi vì người đó biết Lance đang đó?
Anh vội vàng đi xuống sảnh và lén nhìn khắp ban công để chắc chắn rằng không có ai ở đó trước khi đi xuống cầu thang. Anh vội vàng đi xuống hành lang và dừng lại trong phòng tắm dành cho khách để rửa tay. Khi quay lại tầng hầm, anh mới thực sự hoàn hồn.
“Chúng tôi vừa thắc mắc chuyện gì đã xảy ra với anh đấy.” Kieran tức giận đến nỗi đỏ cả mặt và cổ.
Vẻ căng thẳng trên khuôn mặt Morgan cho Lance biết có điều gì đó đã xảy ra trong suốt thời gian anh vắng mặt khỏi tầng hầm. Anh nhìn cô đầy thắc mắc, nhưng một cái lắc đầu nhẹ của cô báo cho anh biết rằng anh đừng hỏi gì cả.
“Giờ tôi không còn câu hỏi nào nữa.” Dáng vẻ Morgan đầy cứng rắn. “Cảm ơn cậu đã dành thời gian tiếp chuyện chúng tôi. Các thông tin của cậu rất hữu ích cho cuộc điều tra của chúng tôi.”
“Không có gì.” Khi Kieran đưa mắt nhìn Morgan, có điều gì đó rất ác độc trong ánh mắt cậu ta. Bản năng bảo vệ trỗi dậy, Lance tự động tiến gần cô hơn.
Có rất nhiều lý do để liệt kê tên khốn này vào danh sách đối tượng tình nghi.
Kieran quay lại với khẩu súng mới của mình, hành động tỏ ý đuổi Morgan và Lance ra về.
Thằng đần.
Morgan đi ra khỏi tầng hầm. David dẫn họ ra cửa và họ đi bộ tới chỗ chiếc xe Jeep.
Lance ngồi vào phía sau vô lăng và khởi động máy. “Chuyện gì đã xảy ra thế?”
“Thái độ của cậu ta thay đổi hoàn toàn sau khi anh ra khỏi tầng hầm.” Cô nói với anh về sự thay đổi thái độ giống như tiểu thuyết Bác sĩ Jekyll và ông Hyde của Kieran. “Chắc chắn chúng ta cần thêm các thông tin liên quan đến Kieran Hart.”
Lance lái chiếc xe Jeep xuống lối đi và họ đi ra khỏi cổng nhà Kieran. Anh dừng lại trên đường để kiểm tra tình trạng giao thông của đoạn đường sắp tới và nheo mắt nhìn qua cửa chắn gió. “Anh đang tự hỏi liệu nhà bên kia đường, đối diện với nhà Kieran có camera an ninh không nhỉ?”
“Chúng ta nên hỏi thử xem.” Morgan nói. “Có thể chúng ta sẽ biết Kieran về nhà tối hôm đó lúc mấy giờ. Đằng sau sự khôn khéo được thừa hưởng, Kieran cho thấy cậu ta có những tính cách rất hư hỏng. Và cậu ta có thể đang nói dối. Em thực sự khó mà tin được rằng chuyện cậu ta gặp Haley câu lạc bộ đêm hôm đó chỉ là tình cờ. Cậu ta không thể che giấu vẻ giận dữ khi nói về Haley và Noah, dù cậu ta đã cố gắng che giấu điều đó. Em nghĩ cậu ta đã bám theo Haley đến đó. Hoặc cậu ta đã biết trước Haley sẽ tới đó qua tài khoản mạng xã hội và cố ý đến đó để nói chuyện hàn gắn với cô ấy. Những người đàn ông giống như Kieran sẽ không chấp nhận việc mình bị đá đâu. Họ muốn mình là người chủ động chia tay thay vì bị đá.”
“Anh cũng có suy nghĩ giống em. Chuyện cậu ta luôn mang những khẩu súng ra phô diễn trong suốt buổi thẩm vấn cũng không phải là hành động không có chủ đích. Anh cũng tìm được thứ này nữa.” Lance vòng tay ra sau lưng và lôi cái phong bì đựng ảnh từ dưới áo sơ-mi và áo khoác ra.
Morgan mở cái phong bì và dùng đèn pin của điện thoại di động chiếu vào để xem những bức ảnh. “Anh lấy được những bức ảnh này từ đâu thế?”
“Nó được dán ở đáy ngăn kéo bàn làm việc của cậu ta.”
“Trong này có ảnh khỏa thân của hàng chục cô gái, không chỉ có mình Haley.”
“Phải.” Lance nói. “Anh đã bảo với em là tội phạm tình dục giống như những con rệp mà. Khi em tìm thấy một con, chắc chắn sẽ có hàng trăm con khác mà em chưa phát hiện ra.”
Cô nhanh chóng cất những bức ảnh vào lại phong bì. “Bây giờ chúng ta nên làm gì với số ảnh này? Vì lưu trữ những bức ảnh về người qua đêm cùng không phải một hành vi phạm pháp. Chúng ta phải làm sáng tỏ cậu ta chụp những bức ảnh đó mà không có sự đồng ý của các cô gái và liên quan đến vấn đề riêng tư thì rất khó khăn. Em chắc chắn các luật sư của Kieran sẽ phản biện rằng những người phụ nữ này tình nguyện khỏa thân trên giường của cậu ta, trong chính ngôi nhà của cậu ta, và trước mặt cậu ta. Em không nghĩ công tố viên sẽ đưa ra lời buộc tội, và để đưa cậu ta ra hầu tòa án dân sự, những người phụ nữ này sẽ phải chứng tỏ những tổn hại mà họ phải hứng chịu từ những bức ảnh kia. Trong khi đó, cậu ta chưa sử dụng những bức ảnh này theo cách nào đó gây tổn hại cho họ.”
“Chúng ta cũng sẽ phải tìm ra tất cả những người phụ nữ này, cho họ biết về những bức ảnh này và thuyết phục họ làm đơn khiếu nại.”
“Hầu hết họ có thể sẽ cảm thấy xấu hổ.” Morgan chống tay lên cửa xe, và ngả đầu lên đó. “Thông thường, các vụ án liên quan đến hành vi vi phạm quyền riêng tư xuất phát từ hành động khiêu khích vì mục đích trả thù, hoặc chia sẻ, phát tán và đăng tải các hình ảnh riêng tư. Kieran không chỉ không có những hành vi này mà cậu ta còn sử dụng máy ảnh lấy liền, không lưu lại hình ảnh kỹ thuật số.”
“Bây giờ chúng ta sẽ tạm giữ những bức ảnh này. Nếu chúng ta không cần dùng đến chúng, chúng ta sẽ đốt chúng.”
Morgan thẳng đầu lên. “Cậu ta sẽ phát hiện ra rằng anh đã lấy trộm số ảnh đó.”
“Có thể lắm.” Lance tin là vậy. “Nhưng cậu ta sẽ không báo cảnh sát đâu, đúng không?”
“Không.” Morgan đồng tình. “Cậu ta sẽ không trình báo cảnh sát những bức ảnh đó dưới lý do tài sản bị đánh cắp. Nhưng khi cậu ta biết những bức ảnh đó đã biến mất và suy ra rằng anh đã đánh cắp chúng, cậu ta sẽ rất tức giận đấy.”
“Đúng vậy.” Lance nghĩ sẽ rất thú vị khi được chứng kiến phản ứng của Kieran. Cậu ta sẽ trút giận lên ai đó có tầm vóc hình thể tương đương với cậu ta? Hay cậu ta sẽ chỉ bắt nạt phụ nữ thôi? Lance nghi ngờ rằng khả năng thứ hai sẽ cao hơn.
Ngôi nhà theo phong cách Tudor ở phía bên kia đường nhỏ hơn so với dinh thự của gia đình Kieran nhưng vẫn chiếm diện tích lớn với ít nhất gần một hecta bãi cỏ xanh bao quanh. Không có cổng hạn chế ra vào, Lance lái xe vào lối vào khá dài. Anh dừng lại ở lối đi bộ.
“Gia đình sống ở đây không được giàu sang như những người hàng xóm của họ.” Morgan quan sát ngôi nhà qua cửa kính của ghế hành khách. “Mái nhà cần được thay rồi, cỏ mọc um tùm, và mái hiên cũng đã mục nát.”
“Sẽ rất tốn kém để tu tạo nơi này đấy.” Lance xuống xe.
“Chuyện gì đã xảy ra với ống quần của anh thế?” Morgan nhìn xuống chân anh. Gấu quần của anh bị rách toạc ra.
“Kieran có một con chó. Một con chó rất to. May mắn là anh chỉ bị rách quần và thể diện của anh bị tổn thương ghê gớm.”
“Em không hề nghe thấy tiếng chó sủa.” Morgan theo sau anh bước lên lối đi bộ phía trước nhà.
“Anh đoán cậu ta đã huấn luyện cho nó không sủa hết công suất.”
Họ đi được bốn bước thì lên đến bậc cửa xây bằng gạch. Lance gõ cánh cửa hình cánh cung màu đỏ. Một người đàn ông tầm năm mươi tuổi mặc quần bò, đi bốt cao cổ ra mở cửa. Ánh mặt trời chiếu vào cái đầu được cạo nhẵn thín bóng lộn, và mùi cần sa ám vào người ông ta giống như lớp bụi mỏng của nhân vật Pigpen vậy.
Lance không nghĩ có một kẻ nghiện cần sa trong khu vực này, điều này chỉ củng cố thêm ý tưởng về những giả thiết vốn đã tồi tệ.
“Tôi có thể giúp gì cho hai người?” Người đàn ông khoanh tay trước cái áo phông in hình buổi hòa nhạc Rush từ năm 1983.
“Xin cho hỏi ông có phải chủ nhà không ạ?” Lance đưa cho ông ta tấm danh thiếp.
“Vâng, tôi là Dexter Montgomery.” Ông ta ho rồi thở ra một làn hơi đậm mùi cần sa. “Các vị có thể gọi tôi là Dex.”
“Rất vui được gặp ông, Dex.” Lance tự giới thiệu. Sau đó anh quay sang Morgan. “Đây là cộng sự của tôi, cô Dane. Chúng tôi đang điều tra hành vi khả nghi trong khu vực này tối thứ Sáu tuần trước. Chúng tôi hy vọng có thể có bản sao băng ghi hình từ máy camera giám sát hướng ra phía bên kia đường.”
“Hành vi khả nghi gì vậy?” Dex hỏi.
“Loại hành vi cho thấy ai đó có thể rình rập hàng xóm xung quanh.” Lance nói dối. “Hiện tại chúng tôi đang cố xác thực lời báo cáo, và đó là lý do chúng tôi đến đây. Hình ảnh từ camera nhà ông có thể giúp ích cho chúng tôi rất nhiều.”
“Thời buổi này thật khó lường.” Dex nói. “Tôi sẽ hợp tác.”
“Cảm ơn ông.” Lance gật đầu. “Tôi sẽ cần tên và số của công ty cung cấp hệ thống an ninh của ông, và họ sẽ cần sự đồng ý của ông để đưa đoạn băng ghi hình.”
Dex xua tay. “Tôi tự quản lý camera của mình. Họ không yêu cầu giám sát. Các đoạn băng ghi hình tự động đăng tải lên hệ thống đám mây, nơi chúng được lưu trữ tự động trong vòng ba mươi ngày.” Ông ta nháy mắt với Lance rồi đến Morgan, hàng lông mày của ông ta nhướng lên. “Cô cũng là thám tử tư hả?”
Morgan mỉm cười. “Không, tôi là luật sư.”
“Cô là luật sư bào chữa phải không?” Ông ta hỏi với giọng tràn đầy hy vọng như thể chính bản thân ông ta cũng đang cần một luật sư vậy.
“Vâng, đúng vậy.” Morgan đáp.
“Cô có thể cho tôi xin danh thiếp của cô không?” Đôi mắt Dex sáng lấp lánh. “Đứa cháu họ của tôi đang gặp khó khăn. Thằng bé là một đứa trẻ ngoan, nhưng không được sắc sảo lắm. Nó cần một luật sư giỏi.”
Morgan lấy một tấm danh thiếp từ chiếc túi xách lớn của cô và đưa cho ông ta.
“Cô có thể giảm giá cho thằng bé không?” Dex hỏi.
Gió thổi bay một vài cái lá khô bên cạnh cửa ra vào. Morgan đút tay vào túi áo khoác. “Chắc chắn rồi. Hãy bảo cậu ấy gọi cho tôi.”
“Ôi, tôi vô ý quá. Thời tiết bên ngoài rất lạnh. Mời hai người vào trong nhà.” Tươi cười, Dex lùi lại và vẫy hai người họ vào trong nhà.
Lance và Morgan bước vào trong nhà. Cánh cửa mở dẫn tới một căn phòng lát sàn gỗ. Với một bên chân khập khiễng thấy rõ, Dex dẫn họ đi xuống hành lang lát gỗ dẫn đến một căn bếp ở vùng trang trại. Những chiếc tủ màu xám đen và sàn nhà làm bằng gỗ cứng tối màu cho thấy vẻ cũ kĩ, tuy nhiên bề mặt lại rất sạch sẽ. Những cái nồi dùng để nấu nướng treo trên cái giá bắc qua một cái bàn hình vuông. Trên mặt của cái bàn nhẵn thín, Dex mở máy tính xách tay. Lửa cháy bập bùng trong cái lò sưởi làm bằng gạch, khiến cho không khí trong phòng trở nên khô nóng.
Morgan cởi áo khoác với tiếng thở dài khoan khoái. Lance cũng cởi áo khoác.
Dex đẩy cửa sổ bếp bật mở. “Xin lỗi vì mùi hơi khó chịu. Một bên chân của tôi bị trúng đạn trong Chiến dịch Bão táp sa mạc . Cần sa không tốt nhưng tôi không muốn sử dụng thứ gì đó mạnh hơn dài ngày. Nguy cơ bị nghiện thuốc giảm đau là rất cao. Cần sa giúp tôi sống qua ngày.”
“Chồng tôi đã ở Iraq.” Morgan nói.
“Anh ấy vẫn ở đó sao?” Dex hỏi.
“Không.” Đôi mắt cô đượm buồn. “Anh ấy không trở về nhà nữa.”
“Tôi rất tiếc về nỗi mất mát của cô.” Dex gật đầu, đôi mắt ông ta cụp xuống vì thương xót. “Tôi mời cô dùng chút cà phê nhé?”
“Không, cảm ơn ông.” Morgan lắc đầu.
“Để tôi lấy bản sao của băng ghi hình.” Nhăn nhó, Dex ngồi xuống chiếc ghế đẩu cạnh cái bàn. Ông ta bật chiếc máy tính đang ở chế độ ngủ và gõ bàn phím. “Cụ thể cô muốn băng ghi hình ở khoảng thời gian nào?”
Morgan đáp: “Tám giờ tối thứ Sáu đến tám giờ sáng thứ Bảy.”
Dex cắm USB vào cổng USB. Hai phút sau, ông ta đưa nó cho Morgan, hoàn toàn quên mất sự hiện diện của Lance.
Thế cũng chẳng sao. “Cảm ơn ông rất nhiều.” Morgan mỉm cười.
Dex cũng cười đáp lại. Ông ta tụt xuống ghế cùng một cái nhăn mặt, rõ ràng ông ta đã rất cố gắng. “Không có gì.”
Ông ta tiễn họ ra cửa. “Các bạn có thể cho tôi biết nếu như tìm ra ai đó đang rình rập khu vực này không? Tôi không thể chống đỡ một vụ đột nhập.”
“Vâng, tôi sẽ báo lại cho ông.” Morgan cài cúc áo khoác.
“Cảm ơn ông đã nhiệt tình giúp đỡ chúng tôi.” Lance bắt tay Dex.
Lance và Morgan bước ra ngoài, và cánh cửa sau lưng họ đóng lại.
Quay lại chỗ chiếc xe Jeep, cô coi chiếc USB là bằng chứng và ghi chú lại xuất xứ của nó.
“Quả thực rất thuận lợi.” Lance khởi động máy. “Phải, mặc dù em không thích nói dối.”
“Nhưng đó là một trong số những lợi ích khi không làm cảnh sát nữa.” Lance lái xe ra khỏi ngôi nhà.
“Điều đó sẽ rất tuyệt miễn là không có ai gọi cho anh để xác minh lại điều đó.”