“Cậu ta đây rồi.” Sharp chỉ vào màn hình máy tính của ông. Hình ảnh vào buổi tối chỉ có hai màu đen trắng, một chiếc xe sedan hiệu BMW lái qua cổng nhà Kieran Hart.
Vẻ mặt ông đầy hào hứng. Họ đã xác định được đối tượng tình nghi số một? Ông lo lắng rằng ông quá mong Haley được trả lại sự trong sạch, nên đã thấy những dấu hiệu phạm tội ở bất kỳ ai khác mà không có bằng chứng để chứng minh cho giả thuyết đó. Ơn trời, Morgan và Lance đã giúp ông làm sáng tỏ vấn đề.
Đứng phía sau Sharp và xem đoạn băng qua vai ông, Morgan nói: “Kieran Hart lái chiếc sedan BMW 750i màu xám bạc.”
“Biển số xe hoàn toàn trùng khớp.” Sharp xác thực. “Chính xác là xe của cậu ta.”
“Mốc thời gian hiện trên đó là mấy giờ?” Morgan hỏi.
“Bốn giờ.” Sharp chụp ảnh màn hình và ghi chú lại ngày giờ ở góc của đoạn băng.
Ông đã mất cả buổi chiều để kiểm tra đoạn băng giám sát. Ông dụi đôi mắt nhức mỏi và theo Morgan quay về phòng làm việc của cô. Cô đi đến chỗ cái bảng trắng, cầm bút dạ và viết bên dưới ảnh của Kieran dòng chữ Kieran đã ở đâu đến bốn giờ sáng ngày thứ Bảy?
“Nếu chúng ta có thể thẩm vấn cậu ta một lần nữa, chúng ta có thể hỏi.” Morgan nói. “Những câu hỏi này sẽ khiến cậu ta trở mặt với chúng ta, cậu ta sẽ yêu cầu gọi luật sư riêng và lập hồ sơ tố cáo tội quấy rối. Lý do duy nhất mà cậu ta đồng ý thẩm vấn là vì cậu ta cho rằng mình thông minh hơn người.” Morgan lùi lại và nhìn vào cái bảng. “Em chưa muốn cậu ta câm như hến với chúng ta lúc này. Có nhiều thông tin khác cần khai thác từ cậu ta. Hiện tại chúng ta cứ bổ sung thông tin vào hồ sơ thôi.”
“Nếu hỏi cậu ta, cậu ta sẽ nói dối, vì thế sẽ chẳng ích lợi gì nếu chọc tức cậu ta cả.” Lance đồng tình.
Morgan đứng dậy và đặt cốc vào máy pha cà phê. “Kieran không có chứng cứ ngoại phạm. Cậu ta nói cậu ta lái xe đi lòng vòng. Còn ai khác không có chứng cứ ngoại phạm không?”
Sharp nhìn lên tấm bảng trắng. “Piper ở nhà một mình.”
Cô bỏ giá lọc vào cái máy và nhấn nút pha. “Haley đã làm Piper tổn thương. Piper ghen tị với Noah, và cô ấy đã tỏ ra rất lo lắng khi chúng ta thẩm vấn. Chúng ta còn đối tượng tình nghi nào khác nữa không?”
“Adam thì sao?” Sharp gợi ý. “Chúng ta biết cậu ta là người rất nóng tính. Cậu ta còn định tấn công cả Morgan.”
“Liệu cậu ta có ra tay giết hại người anh trai của chính mình không?” Morgan hỏi.
“Cậu ta có thể mất bình tĩnh và lý trí.” Xoa cằm, Sharp suy ngẫm về thông tin trên cái bảng.
“Haley đã nhận được thêm hơn chục lời đe dọa qua email.” Morgan lấy cốc cà phê từ máy pha cà phê và đưa lên mũi hít hà như thể mùi hương của nó khiến đầu óc cô tỉnh táo hơn vậy. “Chúng ta đang ở đâu trong quá trình điều tra những người này? Cảnh sát trưởng hứa sẽ điều tra thêm, nhưng cháu đặt lòng tin ở mẹ của Lance nhiều hơn.”
“Đáng tiếc là Jenny không gặp may khi truy gốc những lời đe dọa qua email cũng như bức ảnh chụp McFarland đấm em.”
“Nếu truy được thì bác Jenny sẽ làm được.” Morgan dụi mắt. “Nhìn mặt tích cực thì chúng ta thấy Haley không có động cơ giết Noah. Cô ấy không có tiền án, tiền sự. Cô ấy thậm chí còn nói rằng thích cậu ấy. Thông thường, những người tuân thủ pháp luật sẽ không giết người nếu không có lý do chính đáng.”
“Bác biết, nhưng bác sợ suy nghĩ của mình thiếu khách quan. Bác mong con bé vô tội đến nỗi bác sợ mình sẽ thấy những manh mối dẫn đến thực tế là không phải vậy.”
“Bác không cần phải khách quan trong vụ án này đâu. Chứng cứ không củng cố thêm cho lập luận của công tố viên.”
“Không. Trừ khi Haley mắc bệnh tâm thần chưa từng được chẩn đoán trước đó.” Điện thoại của Sharp đổ chuông. “Là Eliza.”
Ông nhận cuộc gọi.
“Có chuyện xảy ra tại nhà em rồi.” Giọng Eliza đầy lo lắng. “Em nghĩ anh muốn biết chuyện này.”
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Sharp hỏi.
“Một trong số những người phản đối đã leo qua cổng. Cho đến giờ, cậu ta chỉ chửi bới ở bãi cỏ trước nhà, nhưng em đã báo cho cảnh sát quận. Họ sẽ cử nhân viên tới.”
“Những người phản đối còn lại đang làm gì?”
“Họ vây quanh cánh cổng.” Eliza nói. “Họ dường như không có kế hoạch hành động nào.”
“Anh sẽ tới ngay.” Sharp đi về phòng làm việc của mình. “Em có muốn tiếp tục nói chuyện điện thoại không?”
“Không. Em chắc chắn mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Nhưng giọng bà có chút do dự. “Em có người bảo vệ ở đây mà.”
“Anh sẽ có mặt ở nhà em sau hai mươi phút nữa. Hãy gọi lại cho anh nếu có gì thay đổi nhé.” Sharp kết thúc cuộc gọi và thuật lại sự việc cho Morgan và Lance. Sau đó ông đi đến chỗ két sắt trong phòng làm việc của mình và lấy súng ra.
“Bọn cháu sẽ đi cùng bác.” Lance nói.
“Cảm ơn.” Sharp đưa tay với cái áo khoác. “Mặc dù cảnh sát quận sẽ đến đó trước chúng ta.”
Và hy vọng họ sẽ dẹp đám người phản đối đó trước khi tình hình trở nên căng thẳng hơn.
Lo lắng, ông lái xe ra khỏi thị trấn và rẽ sang đường số 47. Lance và Morgan ở ngay phía sau Sharp trên chiếc xe Jeep. Sharp lái chiếc xe Prius của mình với tốc độ chóng mặt và chỉ mười bảy phút sau, ông đã đến nhà của Eliza. Khi đến lối đi vào nhà của Eliza, ông không hề thấy bóng dáng của một nhân viên cảnh sát nào cả.
Người của Sở Cảnh sát đi đâu hết rồi nhỉ?
Đám người phản đối vẫy biểu ngữ và hò hét, nhưng họ vẫn tránh đường khi chiếc xe của Sharp tiến vào cổng. Ông không dừng lại, do đó họ không có lựa chọn nào khác là phải tránh đường. Eliza hẳn đang theo dõi tình hình, bởi vì cánh cổng đã mở ra trước khi ông nhấn nút đàm thoại nội bộ. Sharp lái xe qua cổng. Trong gương chiếu hậu, ông thấy chiếc xe Jeep của Lance đi ngay phía sau. Cánh cổng đóng lại khi xe của họ đã vào bên trong.
Người xuất hiện ở bãi cỏ trước nhà của Eliza là một cậu thanh niên. Cậu ta ngượng ngùng đứng cách hiên nhà vài mét, hô hào qua chiếc loa. “Tôi biết cô đang ở trong nhà, Haley Powell. Cô là kẻ sát nhân. Kẻ giết người. Cô sẽ bị đày xuống địa ngục vì tội ác mà mình gây ra.”
Hai người đàn ông nữa chạy lên lối đi dẫn vào ngôi nhà. Một người cầm gậy đánh bóng chày. Người kia cầm một đoạn ống nước khua tán loạn. Họ hẳn đã đi theo người bạn của mình qua lối hàng rào. Sharp tắt máy và xuống xe khi hai người lạ chạy tới bãi cỏ trước nhà về phía hiên. Người đàn ông mang ống nước chạy tới chỗ bạn của anh ta và nhảy lên hiên.
Sharp lao ra khỏi xe và chạy về phía ngôi nhà. Ông nghe tiếng Lance đóng cửa xe phía sau. Sharp vẫn tập chạy hàng ngày, nhưng Lance trẻ hơn ông hai mươi tuổi. Không có gì ngạc nhiên khi chỉ vài giây sau, Lance đã vượt qua ông và nhảy ba bước là đến hiên. Ngài Ống nước giơ vũ khí lên cao, chuẩn bị đu người lên cửa sổ phía trước nhà.
Thấy bóng của Lance phản chiếu qua cửa kính, ngài Ống nước xoay người và tấn công anh. Lance đã chơi khúc côn cầu nhiều năm nay, và anh có lợi thế về mặt thể hình hơn hẳn cậu thanh niên kia. Với thân hình to lớn, anh lao vào ngài Ống nước. Họ lao từ hiên nhà vào rào chắn với các đám cây bụi.
Sharp chuyển sang ngài Gậy bóng chày. Không có vũ khí nên ông có thể xử lý ngài Loa sau.
Ngài Gậy bóng chày đối mặt với Sharp với cái gậy trên vai, nhảy lên nhảy xuống sẵn sàng chiến đấu. “Đến đây, lão già kia.”
Một phần Sharp muốn đánh cho tên khốn đó què chân nhưng ông còn những chuyện quan trọng hơn cần làm so với việc dạy dỗ đám du côn này.
“Tao đã quá già để xử lý đám du côn chúng mày rồi.” Sharp kéo cò súng và chĩa vào mặt tên du côn. “Bỏ cái gậy đó xuống nếu không tao sẽ bắn.”
“Ông không dám làm vậy đâu.” Ngài Gậy bóng chày nói với vẻ không chắc chắn.
“Đặt cái gậy xuống sân.” Phát âm dõng dạc từng từ một, Sharp hạ vũ khí xuống cho đến khi nó chĩa về phía háng của cậu thanh niên. “Ngay.”
Ngài Gậy bóng chày vứt cái gậy xuống như thể nó đang bùng cháy trên tay. Cái gậy rơi trúng chân của cậu ta. Sau đó cậu ta đảo mắt nhìn trái nhìn phải, đưa tay xuống đũng quần như thể làm vậy sẽ chắn được viên đạn.
Đúng là thằng đần.
“Đừng chĩa súng vào hạ bộ của tôi, lão già điên kia.”
“Nằm úp xuống đất mau.” Sharp ra lệnh. “Hai tay để dọc bên sườn.”
“Ông không thể làm vậy. Ông có phải cảnh sát đâu.” Cậu ta rên rỉ chuyển tư thế. “Tôi sẽ kiện ông.”
“Chúc vụ kiện của cậu diễn ra suôn sẻ. Cậu đang đột nhập trái phép vào nhà của người khác đó.” Ghì chân lên lưng cậu ta, Sharp lấy sợi dây rút nhựa ra khỏi túi và tháo đôi găng tay của ngài Gậy bóng chày ra, cột hai tay của cậu ta ra sau lưng.
“Này! Ông làm tôi đau đấy.” Ngài Gậy bóng chày phản ứng. Sharp đưa mắt nhìn quanh sân trước để tìm gã Loa. Tên khốn đó chạy đâu rồi nhỉ? “Không được cử động.” Sharp đứng dậy.
Trên hiên nhà, Lance đang cột sợi dây rút vào chân của ngài Ống nước. Anh đẩy kẻ tấn công xuống bậc thềm. Nằm xuống đấy với đồng bọn đi.”
“Đứa cầm loa đi đâu rồi nhỉ?” Sharp đưa mắt nhìn phía trước ngôi nhà.
“Cậu ta bỏ chạy rồi.”
Sharp và Lance quay về hướng giọng nói của Morgan phát ra.
Cô đang đi qua bãi cỏ về phía họ. “Và cậu ta đã nhảy qua hàng rào để đến bên phía đám đông.”
“Đồ khốn.” Một người trong đám đông thốt lên.
“Hãy để ý tới lời nói của mình trước mặt phụ nữ.” Sharp quay sang Morgan. “Cháu có nhìn thấy cậu ta không?”
Cô gật đầu. “Cậu ta chạy rất xa rồi, nhưng trông cậu ta giống Adam, em trai của Noah Carter.”
Sharp nhướng mày. “Cậu thanh niên cố gắng phun hơi cay tự chế vào cháu ư?”
“Đúng vậy.” Morgan nói. “Cậu ta mặc quần bò và áo khoác màu đen.”
“Bố mẹ của cậu ta hẳn đã bảo lãnh cho cậu ta ra ngoài.” Lance chống tay vào hông và nhìn xuống lối đi. “Chúng ta cần bằng chứng để chứng minh đó chính là cậu ta.”
Xe của cảnh sát đi qua cổng và dừng lại. Nhân viên cảnh sát xuống xe. “Rất xin lỗi vì sự chậm trễ của chúng tôi.” Anh ta nhìn hai cậu thanh niên trẻ đang nằm trên mặt đất.
“Có tổng cộng ba kẻ đột nhập trái phép.” Sharp tóm tắt lại sự việc. Ông chỉ vào ngài Ống nước. “Cậu ta định đập vỡ kính cửa sổ. Bạn của cậu ta mang gậy đánh bóng chày. Tôi không thấy vũ khí của người thứ ba. Cô Dane cho rằng đó là Adam Carter.”
Một chiếc xe nữa của cảnh sát đi qua cổng. “Chúng tôi sẽ xử lý vụ này.” Viên cảnh sát chạm vào chiếc bộ đàm trên vai.
Bàn giao lại mấy cậu thanh niên cho cảnh sát, Lance, Morgan và Sharp đi vào trong nhà.
Một người đàn ông lực lưỡng mặc quần ka ki và áo phông polo mang logo của công ty bảo vệ mở cửa cho họ. Một khẩu súng ngắn nằm trong bao súng đeo bên hông của anh ta. “Tôi là Eric.”
“Eliza và Haley đâu rồi?” Sharp hỏi.
“Ở dưới tầng hầm.” Eric chỉ về phía cánh cửa dẫn xuống cầu thang. “Tôi muốn bà Powell và Haley tạm tránh đi.”
“Chúng ta có ảnh của cậu thanh niên cầm loa không?” Morgan hỏi Eric.
“Tôi chắc chắn hệ thống camera giám sát sẽ ghi lại toàn bộ sự việc vừa rồi, nhưng tôi đã quay một đoạn video của cậu ta. Các hình ảnh trong điện thoại của tôi sẽ rõ nét hơn.” Eric xoay chiếc điện thoại để họ có thể xem toàn màn hình, và cả ba người túm lại quanh chiếc điện thoại. “Ba người có biết cậu ta không?”
Lance thò đầu vào. “Adam Carter.”
Cảnh sát gõ cửa. Eric mời anh ta vào trong nhà. Họ cho anh ta xem đoạn video.
“Hai cậu thanh niên bên ngoài là Brandon Webster và Kyle Dixon. Họ đều hai mươi mốt tuổi và đang học tại trường đại học thuộc địa phương cùng với Adam.”
“Họ là bạn của nhau ư?” Sharp hỏi.
Viên cảnh sát ngoắc ngón tay vào thắt lưng. “Họ sẽ không nói gì đâu. Họ vừa yêu cầu luật sư.”
Thỉnh thoảng, Sharp khao khát những ngày yên bình đã qua trong quá khứ trước khi mọi người và mẹ của ông trở thành một chuyên gia trong lĩnh vực tội phạm.
Viên cảnh sát đưa cho Eric một tấm danh thiếp. “Trên đường về đồn, tôi sẽ ghé qua nhà Carter và kiểm tra xem Adam có ở nhà không. Làm ơn gửi cho tôi đoạn video đó nhé.”
Viên cảnh sát lấy lời khai của từng người họ. “Tôi muốn nói chuyện với bà Powell.”
“Mời đi lối này.” Sharp dẫn anh ta đi qua cửa dẫn xuống tầng hầm. “Eliza?” Ông không muốn làm bà hoảng sợ.
Bà xuất hiện ở cuối cầu thang. “Có chuyện gì không ổn sao?”
“Không. Mọi thứ đã được giải quyết rồi.” Sharp cúi người, bước qua bậc cầu thang cuối cùng và đặt chân lên sàn bê tông. Tầng hầm này rất rộng và không có đồ đạc gì cả. Những chiếc hộp được xếp thành hàng trên các kệ đựng đồ dùng dựa vào bức tường. Ở giữa căn phòng, một cái hộp đã mở nắp nằm trên một cái bàn làm việc dài.
Hai cánh tay của Eliza khoanh trước ngực, như thể chiếc áo len dày và đôi bốt lông cừu không đủ để giữ ấm cho bà. Ở giữa căn phòng, Haley đang đứng trước giá vẽ. Mặc chiếc quần tập yoga và một chiếc áo hoodie, cô xoay cây cọ thành những hình tròn trên tấm toan.
“Hai trong số ba kẻ đột nhập đang được áp tải về đồn cảnh sát quận rồi.” Viên cảnh sát cung cấp tên và cho những người phụ nữ xem ảnh của họ trong điện thoại di động của anh ta. “Mẹ con bà có biết ai trong số mấy cậu thanh niên này không?”
Eliza và Haley lắc đầu.
“Người thứ ba chính là Adam Carter, em trai của Noah. Đừng lo lắng. Chúng tôi sẽ sớm tìm ra cậu ta thôi.” Viên cảnh sát trấn an họ. Sau đó anh ta lấy lời khai của Eliza và Haley rồi rời đi.
Sharp lướt nhìn vẻ mặt của Eliza, sau đó tới Haley. Vẻ mặt của Eliza đầy căng thẳng. Những nếp nhăn mới lại xuất hiện ở đuôi mắt của bà. Ánh sáng huỳnh quang ở phía trên đầu không có tác dụng gì cả, Haley trông vẫn rất nhợt nhạt. Đôi mắt cô đầy ám ảnh và thâm quầng, và những vòng tròn màu tím bên dưới chúng không phải từ sự việc xảy ra chiều nay. Cô rõ ràng đã không ngủ rất lâu rồi.
“Hai mẹ con em ổn cả chứ?” Ông hỏi họ.
“Eric khẳng định hai mẹ con em sẽ không gặp bất cứ hiểm nguy nào.” Eliza khẽ rùng mình. “Nhưng em thừa nhận, sự việc ngày hôm nay khiến mẹ con em rất hoang mang.” Bà quay lại nhìn Haley đang vẽ những nét vẽ run rẩy. “Em mừng vì anh đã đến, sáu giờ tối nay một vệ sĩ nữa sẽ được cử đến đây.”
Sharp muốn ôm cả hai mẹ con họ nhưng ông cảm thấy rất xấu hổ. Trông ông đầy vẻ tội lỗi. Ông đã làm Ted thất vọng. Ông đã hứa sẽ chăm lo cho gia đình của Ted, và ông thậm chí không hiểu họ đủ rõ để an ủi họ khi cần.
“Chú không biết cháu là một họa sĩ đấy.” Ông đi sang phía bên kia căn hầm và đứng đằng sau Haley. Ông gần như bị choáng khi nhìn bức vẽ của Haley. Toàn bộ tấm toan được phủ một màu đỏ.
“Lâu lắm rồi cháu không vẽ.” Haley trộn màu đỏ đậm và màu đen trên một tấm kính trắng hình vuông.
“Bác sĩ tâm lý gợi ý sử dụng liệu pháp nghệ thuật.” Eliza bước xuống khỏi chiếc ghế đẩu và đi đến bên Sharp. “Em đã phát hiện ra cái hộp đựng đồ vẽ của Haley. Cái hộp đó không được đụng đến từ khi hai mẹ con em chuyển tới sống trong ngôi nhà này.” Đôi mắt bà mở to khi nhìn vào bức vẽ của Haley. Sharp và Eliza đều mang vẻ lo lắng giống nhau. Sau đó bà đưa mắt nhìn đi chỗ khác.
“Nghe có vẻ là một ý tưởng hay đấy.” Sharp lùi lại vài bước chân, cố gắng hiểu bức vẽ có bố cục lộn xộn kia. Ông có thể cảm nhận có một bức tranh lớn sau những bóng đổ và chi tiết khác biệt về màu sắc, nhưng ông không thể nhìn ra nó. Đối với ông, bức tranh đó giống như một vệt máu.
Giống như hiện trường nơi xảy ra vụ án.