Morgan đứng ở tiền sảnh của nhà Eliza. Qua khung cửa sổ cao bên cạnh cửa trước, cô có thể thấy chuyển động ở cuối lối đi vào nhà. Người quay phim đang gói ghém các thiết bị khi cánh phóng viên chui vào xe ô tô. Dường như có một hoặc hai chiếc xe lấy tin vừa rời đi.
“Có chuyện gì phải không?” Cô hỏi viên cảnh sát đang mặc áo khoác ở cửa trước.
“Vâng, thưa cô.” Anh ta đội mũ lên đầu. “Cảnh sát trưởng vừa thông báo rằng xác người phụ nữ được phát hiện sáng nay được chính thức xác nhận là Shannon Yates, người phụ nữ bị mất tích.”
Truyền thông sẽ muốn nhảy vào đưa tin về tình tiết mới này. Có thể vụ án của Haley sẽ tạm lắng xuống một thời gian.
“Anh sẽ cho chúng tôi biết nếu có thêm bất cứ thông tin gì về Adam chứ?” Morgan hỏi.
“Vâng, thưa cô.” Viên cảnh sát ra về.
Morgan khóa cửa lại sau khi anh ta rời khỏi.
Lance và các nhân viên an ninh đang bàn bạc ở dưới sảnh. Morgan hướng về phía cánh cửa tầng hầm. Cô muốn nói chuyện với Haley và hỏi thăm xem cuộc hẹn với bác sĩ tâm lý đến đâu rồi. Tầng hầm rất lạnh, và mùi mùn cưa khiến cô hắt xì. Haley đang vẽ tại giá vẽ. Eliza và Sharp đang đứng phía sau cô, nhìn bức vẽ qua vai cô với vẻ mặt đầy lo lắng.
Haley trông gầy rộc đi. Đôi mắt cô trũng xuống, khuôn mặt hốc hác thiếu sức sống.
“Liệu pháp nghệ thuật ư?” Morgan tiến lại gần hơn, tim cô như thắt lại. Tội nghiệp cô gái.
“Vâng.” Haley không nhìn cô. Cô ấy dồn hết sự tập trung cho bức tranh của mình. “Em đã quên mất rằng em yêu hội họa đến mức nào.”
Morgan quan sát cô ấy vẽ tầng tầng lớp lớp màu đỏ lên tấm vải canvas. Nhìn thoáng qua, những nét vẽ trông có vẻ lộn xộn, nhưng nhìn kĩ sẽ thấy hình hai bàn tay, xòe ra hướng lên trên. Hai luồng liên tưởng ngay tức khắc xuất hiện trong đầu. Đầu tiên, diễn giải bằng lời của Haley khi thấy hai bàn tay cô nhuốm đỏ máu. Nhưng suy nghĩ thứ hai, ẩn dụ hơn, ám ảnh Morgan. Haley đã bị đôi bàn tay nhuốm máu túm lại?
Cô nắm lấy cánh tay Eliza. “Cháu muốn nói chuyện riêng với Haley một lát.”
“Dù sao bác cũng cần nói chuyện với Eric trước khi cậu ấy ra về.” Eliza quay người đi về phía cầu thang. Sharp theo bà rời khỏi tầng hầm.
Morgan bước lên đứng cạnh Haley.
Ánh bạc lấp lánh trên cánh tay cô gái khi cô đặt cây cọ lên tấm vải canvas. Là chiếc vòng tay định danh.
“Em đã tìm thấy chiếc vòng tay cảnh báo tình trạng sức khỏe của mình rồi ư?” Morgan quay đầu để đọc lời đề tặng.
Haley lắc đầu. “Mẹ đã mua cho em một cái mới.”
“Em có nhớ thêm chuyện gì khác không? Lo lắng, Morgan quan sát nét cọ và bức tranh toàn màu đỏ đậm trên nền vải canvas.
“Không.” Haley nhanh chóng đáp. Với đôi tay run rẩy, cô đặt tấm kính và cây cọ lên bàn làm việc. Cô nấc nghẹn một tiếng, rõ ràng đang có kiểm soát cảm xúc.
“Có chuyện gì không ổn sao?”
“Em cố gắng không khóc trước mặt mẹ, nhưng từ sâu bên trong em không thể kìm được.” Haley ôm mặt và khóc nức nở.
Morgan xoa vai cô. “Đó là chuyện gì vậy? Em có thể nói với chị mà.”
Cô hít mạnh một hơi, buông tay xuống và nấc lên. “Đêm qua em mơ thấy ác mộng.” Giọng Haley lí nhí. “Em cũng gặp ác mộng tối hôm trước nữa.”
Morgan cúi người gần Haley hơn để nghe những từ lí nhí đó.
Đôi mắt Haley ầng ậng nước và mất tập trung, như thể cô đang nhìn vào bên trong và thấy thứ gì đó rất đáng sợ.
“Máu dính khắp người em, Noah đang nằm trên sàn nhà. Hấp hối. Anh ấy thì thầm rằng em đã giết anh ấy.” Đôi mắt cô cụp xuống. “Hoặc ít nhất em nghĩ đó là anh ấy. Môi anh ấy không cử động nhưng anh ấy dường như muốn nói rằng: Em đã giết anh .”
Sharp đã lập luận rằng có ai đó khác đã ở trong nhà Noah tối hôm thứ Sáu. Vị khách giấu mặt đó đã giết Noah và rất cẩn trọng dàn dựng hiện trường để đổ tội cho Haley. Để có được ngần ấy máu, quả không phải việc dễ dàng. Nhưng hắn ta có cả một đêm để làm việc đó. Và nếu vật chứng chống lại Haley đủ mạnh, cảnh sát sẽ không tìm kiếm những đối tượng tình nghi khác.
Nhưng cơn ác mộng của Haley cho thấy một khả năng khác xảy ra với vụ án này.
“Giọng nói đó là của đàn ông phải không?” Morgan hỏi.
“Em không biết. Em nghĩ là vậy.” Haley đổi giọng như thể bắt chước giọng nói đó. “Em đã làm gì tôi thế này?” Haley rùng mình và nhắm mắt lại. “Đó là một tiếng thì thầm, nên em không thể xác định được giọng nói đó.”
Cổ họng Morgan nghẹn lại vì thương xót. Haley hẳn đã suy nghĩ quá nhiều rằng cô ấy là thủ phạm của một vụ án mạng nghiêm trọng. Câu hỏi đau lòng lặp lại trong suy nghĩ của Morgan. Cô có nên viện cớ Haley mắc bệnh tâm thần không?
“Điều này hẳn khiến em rất hoảng sợ.” Morgan nói. Nước mắt chảy dài trên má Haley.
“Chiều nay bác sĩ tâm lý đã nói gì?” Morgan vòng tay ôm lấy đôi vai cô gái đáng thương. Bác sĩ tâm lý sẽ viết báo cáo chính thức về khả năng tự vệ của Haley, nhưng việc đó cũng sẽ mất thời gian. Morgan muốn biết nội dung kết quả chẩn đoán ngay bây giờ.
Haley khẽ run rẩy khi hít thở. “Bác sĩ nói rằng các triệu chứng của em giống bệnh rối loạn do căng thẳng sau chấn thương. Nhưng cũng có thể là do bị đánh thuốc. Những lỗ hổng trong trí nhớ của em cũng giống với các nạn nhân bị đánh thuốc xâm hại tình dục. Nhiều loại thuốc cưỡng dâm cũng có thể gây ra chứng mất trí nhớ. Những hình ảnh xuất hiện trong đầu em thậm chí là những giả định đáng sợ hơn thực tế bởi vì em không biết thực sự chuyện gì đã xảy ra với mình.”
Morgan đầy vẻ nuối tiếc. Giá mà Haley được điều trị y tế từ hôm thứ Bảy tuần trước. Họ sẽ không phải phỏng đoán rằng liệu cô có bị đánh thuốc xâm hại tình dục hay không.
“Bác sĩ cũng nói…” Haley nói tiếp. “Rằng những sự việc gây chấn thương về mặt cảm xúc có thể gây ra chứng rối loạn trí nhớ phân ly mà không cần bất cứ loại thuốc nào. Dù chuyện gì đã xảy ra với em thì cũng gây chấn thượng đủ nặng để bộ não có thể loại bỏ sự việc cho đến khi em có thể xử lý được hiện thực. Nhưng tiếc thay, không có cách nào đoán trước được liệu em có thể xử lý được hiện thực hay không.
Chứng mất trí nhớ có thể chỉ là tạm thời nhưng cũng có thể kéo dài vĩnh viễn. Dù là khả năng nào, những cơn ác mộng có thể là những giấc mơ, những hồi tưởng hoặc cũng có thể là sự kết hợp của cả hai thứ này.”
“Chúng ta không nên cho rằng những cơn ác mộng đều là sự thật.” Morgan nói dù cô cũng không thể làm vậy.
“Vâng. Vì em biết chuyện gì đã xảy ra với Noah, nên trí tưởng tượng của em có thể chứa đầy những chi tiết.” Haley đưa tay cầm cây cọ lên. “Bác sĩ muốn gặp em hai lần một tuần. Cô ấy nói phương pháp trị liệu có thể sẽ có tác dụng.”
“Thế còn chứng mất ngủ của em thì sao?” Morgan hỏi. Thiếu ngủ cũng có thể làm gia tăng các triệu chứng. Thế nhưng, việc ngủ của Haley thậm chí còn đáng sợ hơn cả việc thiếu ngủ. Cần phải thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn đáng sợ này.
“Bác sĩ đã kê thuốc giúp em ngủ ngon hơn. Thuốc đó giúp hạn chế các cơn ác mộng.” Nhưng trông Haley đầy vẻ hoài nghi. “Em vẫn thấy sợ phải nhắm mắt lại. Những cơn ác mộng đó quá thực. Em không muốn ngủ.”
“Chị hiểu.” Morgan không tiết lộ các giả thuyết về vụ án này. Cô không muốn làm điều gì có thể gây trở ngại đến những ký ức thực sự của Haley hoặc khiến trí tưởng tượng của cô phải gắng sức quá mức.
Haley dựa vào vai của Morgan. “Nhưng em cảm thấy rất mệt mỏi.”
“Haley, bác sĩ nói đúng đấy. Em cần phải ngủ.”
“Nhưng em không thể kiểm soát điều em nhìn thấy khi ngủ.” Haley thẳng người dậy, đặt cây cọ xuống và ngồi lên chiếc ghế đẩu, có hai đầu gối sát ngực. “Dường như sự việc xảy ra tối thứ Sáu cứ lặp lại mãi.”
“Chị rất tiếc về chuyện xảy ra với em.” Morgan nói. Liệu Haley có nhớ ra thêm điều gì không? Hay cô ngày càng mất đi sự tỉnh táo? “Nhưng bác sĩ đã nói thuốc sẽ hạn chế các cơn ác mộng, nên chị nghĩ em nên thử xem sao.”
Haley thở dài. “Em biết.”
“Em đã ăn tối chưa?” Morgan hỏi.
Haley lắc đầu. “Em không đói.”
“Nhưng em vẫn cần phải ăn chứ.” Morgan lo lắng về nỗi ám ảnh trong mắt cô gái. “Chúng ta đi lên tầng nhé?”
“Vâng ạ.” Haley bước xuống khỏi cái ghế đẩu và theo Morgan đi lên tầng.
Trong bếp, Eliza nở nụ cười gượng gạo. “Con có muốn ăn chút nui và phô mai không?”
Haley ngồi xuống bàn. “Có ạ.”
Lance giới thiệu họ với một người đàn ông vạm vỡ mặc quần đen và áo phông polo trơn màu đen. Anh ta là người thay ca cho Eric. Haley hầu như không để ý tới anh ta. Cô dường như không để tâm đến bất cứ thứ gì, thậm chí là đồ ăn.
Nhưng Morgan cũng không thể làm gì thêm để giúp cô tối nay. Cô và Lance chào tạm biệt và ra về.
Gần bảy giờ, trời đã tối mịt. Những người phản đối và giới truyền thông đều đã ra về, và một đêm yên tĩnh dường như khiến họ bối rối.
“Em có cần ghé chỗ nào không?” Lance hỏi khi ngồi vào bên trong chiếc xe Jeep.
“Không. Em muốn về nhà và cho bọn trẻ đi ngủ. Em đã bỏ lỡ bữa tối với chúng rồi.” Một trong số những lợi ích của việc làm sếp của mình là có thể tự quản lý thời gian. “Em luôn tự nhắc nhở bản thân mình rằng các vụ án lớn là không thường xuyên. Hầu hết thời gian em đều ở nhà với bọn trẻ khi em muốn làm vậy.”
Morgan kể cho Lance nghe về cuộc nói chuyện của cô với Haley khi anh quay đầu xe và lái xuống lối đi. “Cô ấy thậm chí còn không chắc chắn giọng nói đó có phải của đàn ông không. Cô ấy cho rằng đó là giọng nói của Noah. Chúng ta thậm chí không biết giọng nói đó là thật hay là do cô ấy tự tưởng tượng ra nữa.”
Cổng điện tử bật mở, và họ đi ra bên ngoài.
“Anh đã nói chuyện với đội cảnh sát trong khi em ở tầng hầm.” Lance dừng lại bên lề đường và cắm điện thoại vào cái sạc. “Thi thể của Shannon Yates đã được nhận dạng hôm nay. Ngoài bị cưỡng hiếp, bị đánh đập và bóp cổ, họ cũng phát hiện thuốc Zolpidem và cồn trong cơ thể cô ấy.”
“Vâng. Cảnh sát đã báo tin cho em về Shannon Yates.” Morgan nói. “Mà Zolpidem là gì vậy?”
“Một loại thuốc phổ biến điều trị chứng mất ngủ, một trong những thương hiệu lớn là Ambien. Không có hồ sơ nào ghi nhận về chuyện cô ấy từng được kê đơn sử dụng bất kỳ loại thuốc ngủ nào.”
“Bị cưỡng hiếp và đánh thuốc vào trước tuần Haley có thể đã bị đánh thuốc và cưỡng hiếp?” Morgan hỏi lớn.
“Chúng ta không có bằng chứng chứng minh hai vụ án này có liên quan đến nhau.” Lance rẽ trái vào một con đường và nhấn ga. “Nhưng anh không thích sự trùng hợp.”
“Em cũng vậy.”
Chiếc xe Jeep tăng tốc. Chuyển động khiến Morgan chú ý. Một cái bóng thoáng xuất hiện trong khu rừng. Cô nhìn vào trong bóng tối. Cái bóng di chuyển về phía trước con đường với tốc độ đều đều. Morgan trở nên cảnh giác.
“Cẩn thận đấy!” Morgan hét lên. Nhưng Lance đã đạp phanh.
Cô gần như không nhận ra dáng người đàn ông đi ra đường trước khi một tiếng vỡ lớn vang lên, và tấm kính chắn gió nứt ra thành trăm mảnh như cái mạng nhện. Một vật xuyên qua tấm kính và đập vào bảng điều khiển xe.
Morgan lập tức cúi xuống và lục tìm vũ khí.
Thầm nguyền rủa, Lance lái chiếc xe Jeep vào vệ đường. Gió thổi qua cái lỗ ở giữa tấm kính chắn gió. Ngoài lỗ thủng đó, toàn bộ tấm kính đều bị nứt. Tấm kính mỏng vẫn trụ lại được. Thay vì vỡ tan, những mảnh vỡ vẫn nguyên vị trí, bám vào cửa chắn gió.
Nếu không phải là loại kính an toàn, Morgan và Lance đã bị những mảnh vỡ bật ra cửa trúng. Tim Lance đập loạn nhịp trước mối nguy hiểm suýt nữa đã không tránh được.
“Đó là gì thế?” Cô đảo mắt nhìn quanh chiếc xe ô tô.
Lance đưa mắt nhìn xuống ghế sau. “Một hòn đá.”
Morgan nhìn qua vai. Hòn đá có kích thước bằng cả một viên gạch. Cô quay đầu xa hơn và ghé mắt nhìn qua cửa kính. Bóng người đó đã biến mất. Hắn ta đã quay trở lại khu rừng hay vẫn còn ở phía sau? Xem xét thời gian phản ứng và khoảng cách phanh, cô không chắc chiếc xe Jeep đã đi được bao xa trước khi Lance có thể dừng lại.
“Em khóa cửa lại đi.” Anh xuống xe với khẩu súng trên tay.
“Chờ đã. Anh không thể đuổi theo hắn ta một mình được.” Trống ngực đập dồn dập, Morgan rút vũ khí, lấy đèn pin từ ngăn để găng tay và theo sau anh.
Morgan chạy chậm, trong khi Lance đã chạy trước cô một đoạn xa. Anh chạy nhanh xuống con đường như một cầu thủ. Ở thời vàng son của mình, cô không phải vận động viên, và bây giờ càng không phải thời vàng son của cô.
Cô chạy chưa được ba mươi mét thì đầu bắt đầu đau như búa bổ. Cô đi chậm lại và gọi cho đồn cảnh sát để báo cáo sự việc. Khi cô đến chỗ người đàn ông kia đứng lúc trước, Lance đang kiểm tra bên lề đường. Cô chiếu đèn pin vào con đường.
“Hắn ta có để lại dấu vết gì không?” Tất cả những gì cô thấy là bùn đất và bóng tối.
“Không.” Lance đứng dậy. “Hắn ta đã rời khỏi đây lâu rồi.” Anh lấy điện thoại ra.
“Em đã gọi cho cảnh sát rồi.” Morgan nói. Đầu cô lại đau, và cô cảm thấy bụng dạ nôn nao vì đã quá gắng sức. “Em thực sự cần phải tập thể dục để lấy lại vóc dáng thôi.”
Lance lắc đầu.
“Phải. Em biết em từng nói về chuyện này trước đây rồi, nhưng lần này là nghiêm túc đấy. Ngay khi thời tiết ấm lên.” Cô đặt tay lên trán.
“Trong trường hợp này, anh cho là do sự chấn động chứ không phải do vóc dáng đã khiến em trở nên chậm chạp hơn. Anh nên gọi cho Sharp và cảnh báo bác ấy để đề phòng kẻ ném đá đó lại lên kế hoạch phục kích khác.”
Morgan nhìn xuống con đường rồi nhìn vào bóng tối. “Hắn suýt nữa đã giết chết chúng ta.”
Với vẻ mặt dữ tợn, Lance nhìn theo hướng cô đang nhìn. “Phải. Chúng ta đã rất may mắn.”