Lance nhìn chiếc đèn sau xe của Stella biến mất trong bóng tối. Morgan đã gọi cho em gái của cô, và không có lý do gì để cô ngồi đợi chiếc xe tải kéo, đặc biệt từ khi cô cảm nhận rõ là mình ốm yếu.
Anh ấn tay vào vùng bụng dưới xương sườn của mình, nơi đang căng lên. Một chiếc xe của cảnh sát đỗ phía sau chiếc xe Jeep của anh, ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy trong bóng đêm.
Viên cảnh sát hôm trước đã xử lý đám người phản đối gọi đến rất sớm để lấy những bức ảnh chụp lại nội thất bên trong chiếc xe Jeep. Anh ta mở cửa sau và lấy hòn đá ra với đôi bàn tay đã đeo găng tay. Anh ta cầm hòn đá lên bằng một tay. “Thứ này có khi phải nặng tới gần hai kilogram. May mắn là nó không trúng hai người.”
Mỗi lần Lance hình dung lại sự việc đó trong đầu, anh chỉ muốn thở gấp. Nếu hòn đá bay xuyên qua cửa kính chắn gió thêm khoảng năm mươi phân, nó có thể đập trúng Morgan hoặc anh rồi. Khi đó anh không có cách nào chặn nó lại. Anh không được cảnh báo và cũng không có thời gian để kịp trở tay.
“Các anh có tìm thấy Adam Carter không?” Lance hỏi.
Viên cảnh sát mang theo hòn đá ra phía sau xe tuần tra của mình, đặt nó vào hộp đựng chứng cứ và dán nhãn lên đó. “Không. Cậu ta không có ở nhà. Bố mẹ cậu ta nghĩ cậu ta vẫn đang ở trong phòng, nhưng cậu ta đã trốn qua đường cửa sổ. Họ cũng cảm thấy tuyệt vọng trong việc tìm kiếm cậu ta, giống như chúng ta vậy.”
“Tôi cũng nghĩ thế.” Lance không thể tưởng tượng việc mất đi một cậu con trai, và cậu con trai còn lại thì đang mất tích. Nhà Carter hẳn đang rất đau lòng. Nỗi đau càng tăng thêm gấp bội bởi cảm giác tội lỗi của họ khi không để mắt tới Adam sát sao hơn. Cậu ta có thể đã trưởng thành nhưng họ vẫn cảm thấy mình có trách nhiệm với bất cứ chuyện gì xảy đến với cậu ta.
“Chúng tôi đang tìm kiếm cậu ta.” Viên cảnh sát đóng thùng xe lại.
Vụ hơi cay tự chế đã đủ gây phiền hà rồi, nhưng dù sao cũng không có ai bị đe dọa đến tính mạng cả.
“Hòn đá đó có thể đã lấy mạng của hai chúng tôi đấy.” Lance nói. “Nếu Adam là người đã ném đá chúng tôi, điều đó chứng tỏ cơn giận của cậu ta đã tăng thêm một bậc rồi.”
Lance đưa mắt nhìn tấm kính chắn gió.
Đây là một hành động thể hiện cơn thịnh nộ ở mức độ dữ dội.
Liệu nó có được lên kế hoạch từ trước? Cậu ta đã đợi họ từ trước hay đã chạy thoát khỏi nhà của Eliza, thấy họ đang đi đến và nhặt một hòn đá trên đường? Lance nhìn vào bóng tối.
“Nghe này, chúng ta không biết Adam có phải là người chịu trách nhiệm cho sự việc này không. Anh chỉ đang giả định thôi. Chuyện đó có thể là hành động bạo lực ngẫu nhiên của bất kỳ ai trong số hàng tá những người phản đối có mặt tại nhà của cô Powell hôm nay. Làm sao cậu ta biết chiếc xe Jeep của anh sẽ đi qua khu vực tối tăm đó chứ? Hẳn là cậu ta đã thấy ánh đèn pha và có thể nhận ra kiểu dáng chung của một chiếc xe thể thao, nhưng cậu ta không thể xác định chiếc xe đang tiến đến là xe nào.”
Lance mường tượng lại sự việc trong đầu. “Trừ khi ai đó đã theo dõi ngôi nhà, nhìn thấy chúng tôi rời khỏi đó, và báo vị trí của chúng tôi cho cậu ta.”
“Bây giờ anh đang cho rằng có nhiều hơn một người tham gia vào sự việc này ư?” Viên cảnh sát hỏi, giọng ngờ vực.
“Đó chỉ là một khả năng thôi.” Lance thừa nhận. “Nhưng chúng ta đã biết cậu ta có hai người bạn. Cậu ta cũng có thể có nhiều bạn hơn thế.”
“Chúng tôi sẽ xem xét khả năng này.” Giọng viên cảnh sát ngầm ám chỉ rằng Lance không nên can thiệp vào vụ này nữa.
Bề mặt xù xì của hòn đá khiến cho việc lưu lại dấu vân tay là không thể. Ánh đèn pha màu vàng lóe lên trong bóng tối khi một chiếc xe tải không có nóc tiến đến. Nó dừng lại bên lề đường và bấm còi bíp bíp khi quay lưng về phía chiếc xe Jeep.
“Tôi xin phép quay lại làm việc. Tôi sẽ cho anh biết nếu chúng tôi tìm ra Adam.” Viên cảnh sát lên xe và lái chiếc xe đi.
Trong khi lái xe nhấc bổng chiếc xe Jeep lên cái thùng xe không có nóc phía sau, Lance gọi cho Morgan để cập nhật tình hình cho cô.
“Anh có thể ghé nhà em và ngủ trên ghế xô-pha đêm nay.” Lance gợi ý. “Anh thấy lo lắng. Ở điểm này, chúng ta cần đưa ra giả thuyết rằng cậu ta ném đá, thế nghĩa là rõ ràng cậu ta đang tức giận mà không cần lý do gì. Cậu ta cũng muốn tấn công em vì em là luật sư đại diện cho Haley hoặc cậu ta muốn cản trở công việc điều tra của em.”
“Stella sẽ ở nhà em tối nay.” Morgan nói. “Và em ấy đã mang tới tin tốt lành. McFarland bị từ chối bảo lãnh. Chúng ta không cần phải lo lắng về hắn ta trong một thời gian.”
“Đó đúng là tin tốt lành.”
“Và ông em nói ngày mai chúng ta có thể sử dụng xe của ông. Anh có muốn em đón anh vào buổi sáng hay gặp anh ở văn phòng không?”
Lance sống cách Văn phòng Thám tử Sharp sáu tòa nhà.
“Anh sẽ gặp em tại văn phòng.” Anh sẽ đi bộ tới đó. Anh muốn đến sớm, vì cô sẽ bận rộn với việc chuẩn bị cho bọn trẻ đi học.
Người lái chiếc xe tải vẫy Lance. “Anh phải đi rồi.” Anh nói với Morgan.
“Hẹn gặp anh sáng mai nhé.” Giọng cô khàn đi theo cảm xúc. “Em yêu anh.”
“Anh cũng yêu em.” Lý trí nói với anh rằng Morgan và em gái của cô có thể tự lo cho mình được, nhưng trái tim anh không nghe theo lý do đó, và anh vẫn cảm thấy lo lắng. “Hãy ngủ một lát nhé.”
“Vâng. Em biết rồi.” Cô đáp và cúp máy.
Hơn nửa giờ sau, người lái chiếc xe tải không nóc thả Lance xuống trước cửa nhà. Chiếc xe Jeep được mang tới một cửa hàng sửa xe trong thị trấn. Lance ngắm nghía ngôi nhà của mình. Các bóng đèn vẫn sáng. Ai đó đang ở bên trong nhà. Chỉ có hai người có chìa khóa, và anh chỉ vừa nói chuyện điện thoại với Morgan mới đây thôi.
“Cảm ơn.” Lance đưa tiền boa cho anh lái xe và đi lên bậc thềm trước nhà. Anh nghi ngờ khả năng tên trộm đã bật đèn, nhưng cẩn tắc vô áy náy. Đứng bên cạnh khung cửa, anh mở khóa và đẩy cửa mở.
“Là bác đây.” Sharp nói vọng ra.
Lance đi vào trong nhà. Cởi áo khoác, anh treo nó lên tủ quần áo, sau đó đi vào trong bếp.
Sharp đang rót rượu whisky vào ly đá. Ngoài thỉnh thoảng uống bia hữu cơ, Sharp hiếm khi uống rượu. Bình thường, ông chỉ uống một ly whisky vào đêm Giáng sinh.
“Bác thấy bồn chồn nên quyết định đi dạo.” Ông uống cạn ly thứ hai, rót một đốt ngón tay rượu whisky nguyên chất, và đưa nó cho Lance.
Lance nhận ly rượu. “Bác đã có một ngày tồi tệ hả?”
“Phải.” Sharp uống ly whisky, trong khi đi ra khỏi căn bếp. Ông đi qua cây đàn piano lớn đặt trong phòng ăn thay cho một cái bàn và đi sang phòng khách kế bên. Dừng lại ở trước cánh cửa kính của hành lang, ông nhìn chằm chằm vào bóng tối ở khoảng sân.
Khi ông im lặng trong vài giây, Lance đi đến chỗ cây đàn piano và ngồi xuống. Sharp sẽ nói khi ông sẵn sàng. Lance nhấp một ngụm rượu sau đó đặt ly whisky lên trên mặt chiếc đàn piano. Anh đặt những ngón tay trên những phím đàn, không suy nghĩ gì cả. Vài nốt đầu tiên của bài Desperado nghe rất ổn. Bất cứ khi nào anh chơi piano, âm nhạc dường như chảy trong anh và giúp đầu óc anh minh mẫn, tỉnh táo hơn.
Sau khi nốt cuối cùng lắng xuống, Sharp lắc lắc viên đá trong cái ly làm phát ra tiếng kêu lách cách. “Sinh nhật đầu tiên của Haley là một ngày rất khó khăn đối với Eliza. Lẽ ra Ted phải có mặt ở nhà. Nhưng cậu ấy đã ra đi được chín tháng. Eliza không có bất kỳ người thân nào ở Scarlet Falls, nhưng cô ấy vẫn tổ chức một bữa tiệc cho Haley. Vài người ở Sở Cảnh sát Scarlet Falls đến, Bác đã đến đó rất sớm, làm một số việc lẽ ra là của Ted. Đi ra ngoài mua bia và đá. Nướng thịt. Eliza đã cố gắng tổ chức bữa tiệc để kỷ niệm một mốc quan trọng. Sau khi mọi người đã ra về hết, cô ấy cho Haley đi ngủ. Còn bác giúp cô ấy dọn dẹp. Sau đó bọn bác ngồi ngoài sân uống vài cốc bia, không ai nói với ai câu nào, chỉ cảm thấy buồn và nhớ Ted.”
Sharp uống cạn ly rượu và nhìn cục đá chằm chằm. “Bác không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng trước khi kịp nhận ra, bác đã hôn cô ấy, vợ của người bạn thân chí cốt vừa mới qua đời. Và khi đó bác đã kết hôn. Bác cảm thấy chuyện đó thực sự rất ngớ ngẩn. Bác thậm chí còn không nói lời xin lỗi cô ấy. Bác cứ thế mà bỏ về.” Sharp lắc đầu đầy thất vọng. “Bác cảm thấy vô cùng áy náy. Dù sự việc chưa tiến xa hơn. Không hoàn toàn vậy. Eliza và bác không hề có mối quan hệ tình cảm. Điểm chung giữa bác và cô ấy chính là nỗi đau. Không có gì hay ho khi để chuyện gì đó xảy ra giữa bọn bác, và bọn bác đều biết rõ điều đó.”
Lance cầm ly rượu của anh lên và nhấp một ngụm.
Vẻ căng thẳng toát ra từ Sharp khi ông hít một hơi thật sâu. Nó rít lên giữa những kẽ răng của ông. “Một tuần sau đó, cô ấy gọi cho bác để báo rằng cô ấy sắp chuyển nhà. Cô ấy cần bắt đầu lại từ đầu. Nhưng bác cũng nghĩ là do cô ấy muốn giữ khoảng cách với bác. Cảm giác như cả bác và cô ấy đều không thể liền lại vết thương. Bất cứ khi nào ở cạnh nhau, nỗi đau thương càng nhân lên gấp bội. Điều này nghe thật ngược đời phải không? Bạn bè thường giúp nhau những lúc khó khăn. Nhưng bọn bác thì không. Bọn bác bị kẹt trong cùng một tình thế tiêu cực, và cô ấy là một người đủ dũng cảm để phá bỏ nó.”
“Chuyện đó qua lâu rồi mà.” Lance nhấp một ngụm whisky nữa.
“Không lâu sau, vợ bác bỏ đi. Cuộc hôn nhân của bác gặp trục trặc trước khi Ted mất. Sau đó, bác dành nhiều thời gian giúp đỡ Eliza và Haley hơn là cố gắng cứu vãn mối quan hệ của chính bác. Nhưng bác ly hôn ngay sau khi Ted qua đời và Eliza rời khỏi thị trấn. Đó là khoảng thời gian tối tăm của cuộc đời bác.”
Lance tính xem bao nhiêu năm đã trôi qua. Ngay sau khi chuyện này lắng xuống thì bố của Lance mất tích, và điều tra viên Sharp thuộc Sở Cảnh sát Scarlet Falls đã được giao phụ trách vụ này.
“Cháu đồ rằng bác đã vùi đầu vào cuộc sống tẻ nhạt của một cảnh sát và công việc phải không?”
Sharp cười đầy mỉa mai. “Cháu nói đúng rồi đấy.”
Có đúng là đời tư cá nhân của Sharp là một phần đáng hổ thẹn nên ông đã đắm mình vào vụ mất tích của cha Lance và cảm thấy có hứng thú với Lance không?
Lance không muốn nghĩ tới viễn cảnh cuộc sống của anh sẽ ra sao nếu anh phải tự xoay xở với căn bệnh tâm thần của mẹ một mình. Sharp đã làm mọi thứ thay đổi. Khi thấy rằng lo lắng đã hủy hoại Jenny Kruger, Sharp chính là người đã khẳng định Lance phải chơi khúc côn cầu. Ông đã tạo ra một nơi trú ẩn an toàn cho cậu bé đơn độc và đầy lo sợ khi mẹ cậu đang trải qua khoảng thời gian cực kì khó khăn. Ông còn giúp cả Jenny nữa.
Anh và Sharp đến với nhau nhờ bi kịch. Nhưng khi còn là một cậu bé, Lance chỉ để ý tới nỗi đau của mình mà không hề để ý tới nỗi đau của người khác. Giờ đây, anh cảm thấy mình nên báo đáp Sharp.
Sharp thở dài. “Bác đã hứa với Ted sẽ chăm lo cho gia đình của cậu ấy, nhưng bác đã để họ chuyển đi nơi khác. Bác không bao giờ gọi cho cô ấy. Bác đã không quan tâm hỏi han hai mẹ con họ.”
“Eliza là người chủ động chuyển đi mà. Bác không thể bắt bà ấy ở lại được.”
“Có thể là như vậy.” Sharp lại thở dài. Ông đi vào trong bếp và đặt cái ly của mình vào bồn rửa. “Nhưng bác là người khiến cô ấy phải ra đi. Bác hầu như chẳng biết gì về cái gia đình mà bác hứa sẽ bảo vệ cả.”
“Eliza đã đến tìm bác nhờ giúp đỡ. Điều đó có nghĩa là ấy biết bác sẵn sàng giúp bà ấy.”
Bóng đèn phía trên trần bếp tạo ra những chỗ khuất sáng trên khuôn mặt gầy gò của Sharp. Lần đầu tiên trông ông đúng với tuổi tác của mình. “Nhưng làm cách nào bác có thể giúp Haley không phải ngồi tù chứ?”
Lance uống cạn ly rượu của mình và đứng lên khỏi cây đàn piano. Anh đi qua Sharp vào nhà bếp.
Vỗ vai ông, Lance nói: “Bác không đơn độc trong vụ án này. Morgan và cháu sẽ làm mọi thứ có thể.”
“Bác rất cảm kích vì những việc cháu và Morgan đã làm. Bác không muốn nhờ Morgan. Cô ấy nên được nghỉ ngơi.”
“Cô ấy sẽ không nghỉ ngơi theo bất kỳ cách nào khác.” Ngay cả khi Lance không thích cô làm việc với bộ não bị chấn động.
“Bác về nhà đây.” Sharp quay người đi.
“Mai cháu sẽ đi làm sớm.”
Sharp gật đầu. “Bác cũng vậy.”
Lance tiễn Sharp ra ngoài và khóa cửa lại. Vì mai phải đi làm sớm, Lance đi tắm, rồi lên giường đi ngủ, trằn trọc khoảng một tiếng đồng hồ, những lời của Sharp nói cứ lớn vởn trong đầu anh.
Làm cách nào họ có thể giúp Haley không phải ngồi tù? Và Sharp sẽ ra sao nếu họ không thể làm được điều đó? Và trong tình huống xấu hơn, sẽ ra sao nếu cô gái chính là hung thủ?