Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2689 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 29

Tiếng kính vỡ khiến Lance choàng tỉnh khỏi giấc ngủ ngon. Anh bật dậy, adrenaline chạy khắp huyết quản. Không khí lạnh giá lùa vào phòng và một mùi rất mạch xộc vào mũi anh. Là mùi xăng! Trong tích tắc, anh thấy cửa sổ bị vỡ kính, một cái chai vỡ nằm trên sàn nhà, mảnh vải và một đám lửa nhỏ, dung dịch chảy khắp sàn gỗ và thảm trang trí.

Chết tiệt.

Lửa bất ngờ bùng lên. Hơi nóng nhanh chóng vây lấy anh khi ngọn lửa lan về phía giường ngủ. Chuông báo cháy kêu om sòm, chộp lấy khẩu súng trên bàn đầu giường, anh lao về phía cửa. Rời khỏi phòng ngủ, anh chạy xuống hành lang ngắn dẫn về phía cửa trước, chạy qua phòng khách và một phòng tắm.

Một cái chai khác ném vào cửa sổ gần cửa trước và vỡ tan tành trên sàn nhà. Dung dịch bắn tóe tung. Lửa bùng lên ở tiền sảnh, nuốt gọn tấm thảm chùi chân và chặn lối thoát ra cửa chính.

Lance quay lại. Khói lan khắp hành lang. Anh sống trong một căn nhà một tầng. Anh phải tìm một ô cửa sổ chưa bị bắt lửa.

Anh dùng tay bịt miệng và mũi lại rồi đi về phía phòng cho khách. Trước khi anh có thể đến gần cửa sổ, một chai cháy bay vào trong nhà qua cửa kính. Nó rơi xuống sàn gỗ cạnh giường ngủ dành cho khách và nổ bùm. Cái giường cũng bốc cháy. Ngọn lửa bốc lên tận trần nhà.

Lance ra khỏi phòng.

Dù kẻ đang cố gắng giết anh là ai thì chắc chắn hắn ta đang ở bên ngoài, chạy quanh ngôi nhà ném các chất gây cháy qua các ô cửa sổ, nhằm nhốt anh ở bên trong nhà.

Anh có những lựa chọn nào? Khỉ thật! Vô cùng ít ỏi.

Phòng tắm kín đáo. Không có cửa sổ. Chính là cái bẫy chết người.

Phòng ngủ có quá nhiều xăng. Ngập trong xăng, giường, đệm và các tấm thảm trang trí sẽ nhanh chóng bắt lửa. Khói tỏa ra từ hai cửa.

Nhưng nếu anh cứ chôn chân ở đây, anh cũng sẽ chết. Chỉ vài phút nữa thôi, toàn bộ ngôi nhà sẽ chìm trong biển lửa. Các ngôi nhà hiện đại chứa đầy vật liệu nhân tạo sẽ bị cháy nhanh hơn, dữ dội hơn và thải nhiều khí độc hơn các ngôi nhà làm bằng các loại vật liệu truyền thống.

Hơi nóng vây lấy anh. Mồ hôi túa ra khắp người. Làn khói đen kịt đang dần tràn vào phổi anh.

Không còn lựa chọn nào khác, anh chạy trở lại tiền sảnh về phía đám cháy. Không có thảm chùi chân, lửa ở đó sẽ lan chậm hơn. Anh có thể thoát thân qua cửa sổ phòng ăn hoặc cửa trượt của hành lang.

Miễn là kẻ phóng hỏa không buộc anh phải quay trở lại phía trong ngôi nhà.

Đám lửa đang nhảy múa khắp sàn nhà trước mặt anh. Chạy một mạch, anh cố gắng hết sức, bật nhảy qua đám cháy. Đôi chân trần của anh nhói đau và anh kêu lên khi tiếp đất, nhưng adrenaline đã làm lu mờ cơn đau nhanh chóng cũng giống như lúc trước vậy.

Mắt cay xè, phổi nóng rát, Lance ho sặc sụa. Anh loạng choạng đi qua phòng khách về phía cánh cửa trượt.

Qua lớp kính, anh thấy một chai đựng chất cháy lao về phía mình như tên lửa vậy. Lường trước sẽ có một vụ nổ, anh cúi xuống và che mặt lại. Nhưng cái chai đã vỡ phía ngoài cánh cửa hành lang bằng kính dày. Dung dịch bắn tung tóe trên cửa kính và hành lang. Lửa lan tới sân bê tông, sau đó vì không được tiếp thêm nhiên liệu nên tắt ngấm.

Lance mở cánh cửa trượt. Không khí mùa vào căn nhà. Phía sau anh, lửa ùa về phía có khí ôxy. Giơ khẩu súng về phía trước, anh loạng choạng đi qua lối cửa dẫn vào bóng tối. Anh tập trung vào mối nguy hiểm tiềm ẩn. Khói khiến cổ họng của anh bị nghẹt, trống ngực dội thình thịch bên tai.

Một bóng người chạy đến chỗ anh. Là một người đàn ông. Mồ hôi nhỏ thành giọt trên trán Lance, hòa lẫn với muội và khói của đám cháy, chảy xuống mắt cay xè. Anh chớp mắt, nhưng vẫn không nhìn rõ người đàn ông kia.

“Đứng lại!” Anh hét lên, chĩa súng về phía cái bóng màu đen.

“Ối.” Người đàn ông lên tiếng. “Đừng bắn tôi. Bill đây.”

Lance dụi mắt, nhưng cũng không khá hơn. Anh nghiêng đầu cố gắng nhìn và nhận ra người hàng xóm mảnh khảnh của mình đang đứng trên bãi cỏ đã bị thiêu rụi, hai tay giơ lên cao. Không mặc áo, anh ta chỉ mặc mỗi cái quần ngủ và chân đi giày, không cột dây.

Lance hạ súng xuống. Làn hơi nóng phả vào lưng anh, và anh loạng choạng bước ra xa ngôi nhà vài mét. “Anh có nhìn thấy ai không?”

Còi báo động vang lên inh ỏi. Một lợi thế lớn khi sống ở thị trấn là ở gần các đồn cảnh sát và trạm cứu hỏa.

“Không!” Bill hét lên giữa âm thanh inh tai nhức óc của các xe cứu hỏa đang tiến tới. “Còn ai khác ở bên trong không?”

Lance lắc đầu. Anh đã tai qua nạn khỏi, cơ thể anh bận rộn đẩy khói ra ngoài và hít không khí trong lành vào phổi. Anh ngồi xổm ho mạnh như thể long cả phổi.

Gió thổi mạnh hơn. Có thứ gì đó nóng rát châm chích ở vai của Lance. Anh đập một đám tro dính trên da. Liếc nhìn qua vai, anh thấy đám lửa đang nuốt trọn mái nhà. Lửa ngăn ngụt lên tận khoảng trời tối đen, và cột khói bốc lên cuồn cuộn lên tới cả mặt trăng.

“Anh bạn, chúng ta phải đi khỏi chỗ này thôi. Hãy để tôi giúp anh.” Bill quàng một cánh tay Lance qua vai anh ta và dìu anh đi qua khoảng sân sau của nhà anh, đi một vòng quanh nhà và đến con đường. Vợ của Bill đang đứng trên lối đi bộ, trên người đang mặc bộ áo choàng tắm. Cô ấy đang bế một đứa trẻ tuổi chập chững biết đi ở bên hông. Những người hàng xóm khác đi ra khỏi nhà của họ và tập trung ở phía trước bãi cỏ.

Một xe cứu hỏa dừng lại, và đội lính cứu hỏa xuống làm nhiệm vụ, kéo các ống nước về phía khung cảnh đáng sợ. Hai xe cứu hỏa khác và nhiều xe của cảnh sát Scarlet Falls hú còi inh ỏi cả con đường. Một xe cứu thương đỗ phía sau đoàn phương tiện đang đứng thành ba hàng dưới lòng đường. Đội cảnh sát tuần tra tập hợp thành một đám đông cách xa đám cháy.

Sharp chạy xuống lối đi bộ về phía Lance. Ông mặc quần bò, đi giày sneaker nhưng mái tóc muối tiêu dựng đứng lên.

“Cháu vẫn còn sống chứ?” Sharp hỏi trong khi đưa mắt nhìn Lance một lượt từ đầu đến chân.

Vẫn đang ho sặc sụa, Lance gật đầu. “Tôi sẽ lo cho cậu ấy.” Sharp nói với Bill.

Bill chui đầu qua cánh tay của Lance, và Sharp thế vào chỗ đó. Lance muốn nói với ông rằng anh có thể tự đi được, nhưng anh không hoàn toàn chắc lắm. Chẳng may mà ngã sấp mặt xuống đường thì xấu hổ lắm.

“Cảm ơn anh nhé, Bill.” Lance rên rỉ. Vẫy tay, Bill quay người và đi về phía vợ con của anh ta.

“Bác nghe thấy tiếng còi báo động và chỉ vừa mới biết là nhà cháu bị cháy.” Sharp dìu Lance ra phía sau xe cứu thương. Lance ngồi lên cái giảm xóc phía sau. Một nhân viên у tế đeo mặt nạ ôxy lên mặt anh và đưa cho anh một chai nước. Lance bỏ mặt nạ ra để rửa mắt và miệng. Anh khạc nhổ xuống đường và uống một ngụm nước. Ngụm nước mát lạnh làm dịu cổ họng bỏng rát của anh.

Nhân viên y tế giở cái chăn ra cho anh. Anh xua tay. Anh vẫn còn đang toát mồ hôi sau đám cháy.

Sharp nhận lấy cái chăn và ném về phía Lance. “Cháu nhận ra mình chỉ đang mặc mỗi cái quần đùi chứ?”

Lance không nhận ra. Anh còn mải giữ lấy mạng sống trong đám cháy.

Anh tháo chiếc mặt nạ ôxy ra. “May là cháu còn có khẩu súng, nếu không chẳng khác gì khỏa thân cả.” Giọng anh khàn khàn và nói chuyện khiến anh ho một đợt dữ dội.

“Cháu hãy tập trung cho việc thở đi.” Sharp để cái mặt nạ ôxy về vị trí ban đầu, sau đó lấy chăn đắp cho Lance. “Cháu đã giúp cho bà thím ở cuối phố được bổ mắt đấy.”

Khí ôxy và nước đã có tác dụng.

Nhân viên y tế lấy các thông tin cơ bản của Lance và chỉ về phía cánh cửa mở của xe cứu thương. “Anh có thể trèo lên đó không?”

“Tôi không cần đến phòng cấp cứu đâu.” Lance nói. Anh đã đỡ ho, mặc dù vẫn rất khó chịu ở phổi.

“Anh đã kiểm tra chân của mình chưa?” Nhân viên y tể hỏi.

Lance đưa mắt nhìn xuống dưới. Máu chảy ra từ nhiều vết cứa. Anh gác cổ chân lên đầu gối chân bên kia và kiểm tra lòng bàn chân. “Cũng không nghiêm trọng lắm đâu.”

Nói đến đây Lance mới bắt đầu cảm thấy chân của mình đau.

“Nhưng có lẽ cháu nên lấy những mảnh kính ra.” Sharp nói.

Thừa nhận mình đuối lý, anh giao khẩu súng cho Sharp và đứng lên. “Bác sẽ giữ nó cho cháu chứ?”

“Được.” Sharp nhét khẩu súng vào túi áo khoác. “Bác sẽ quay trở lại văn phòng, lấy xe ô tô và gặp cháu ở phòng cấp cứu nhé.”

“Bây giờ mấy giờ rồi?” Lance hỏi. “Hai giờ sáng nhưng đúng, cháu nên gọi cho Morgan đi.”

“Cháu không muốn đánh thức cô ấy.”

Sharp nhìn anh chằm chằm. “Lần trước khi cháu đi cấp cứu và không muốn làm phiền cô ấy, cô ấy đã phản ứng thế nào?”

Không tốt. Không tốt chút nào.

“Bác nói đúng. Cô ấy sẽ muốn biết. Nhưng điện thoại của cháu ở trong kia mất rồi.” Lance chỉ về phía ngôi nhà. Lính cứu hỏa đang nỗ lực dập lửa, nhưng ngôi nhà thì không thể cứu vãn nổi. Điều họ hy vọng nhất lúc này là giữ cho đám cháy không lan rộng sang nhà hàng xóm.

“Bác sẽ gọi cho cô ấy.” Sharp gật đầu. “Bác luôn sẵn lòng giúp đỡ cháu mà.”

“Cảm ơn bác. Có một ít quần áo dự phòng ở phòng làm việc của cháu đấy.” Lance quay người và leo lên phía sau xe cứu thương. Nhân viên cứu thương băng bó cho anh. Qua cửa xe vẫn để mở, anh quan sát mái nhà sập xuống. Tro bụi bay lên trời. Lính cứu hỏa rút lui và chuyển sang dập lửa ở các ngôi nhà bên cạnh nhà của Lance.

Đám cháy khiến anh đột nhiên trở thành người vô sản. Anh thậm chí còn không có quần áo để mặc nữa.

Anh không bận tâm lắm đến suy nghĩ thứ hai. Anh vẫn chưa xây dựng cuộc sống ở đây. Căn nhà đó anh đơn thuần chỉ dùng cho mục đích ngủ và để đồ đạc. Ngoài một vài bức ảnh, cây đàn piano, hai thứ mà anh có chút luyến tiếc, thì chẳng có gì anh không thay thế được cả.

Cuộc sống của anh là bên cạnh Morgan và ba cô con gái của cô.

“Chờ đã.” Anh nói với nhân viên y tế đang định đóng cửa xe lại. “Tôi cần gặp cảnh sát. Chỉ một phút thôi.” Nhân viên y tế nhảy xuống xe và vẫy tay gọi một cảnh sát.

Cảnh sát tuần tra Scarlet Falls leo lên phía sau xe cứu thương.

Giữa cơn ho, Lance chỉ tóm tắt về vụ tấn công bom xăng bằng ba câu ngắn gọn.

Viên cảnh sát ghi chú lại. “Tôi sẽ gọi nhân viên điều tra vụ hỏa hoạn và đi thẩm vấn hàng xóm xung quanh. Có thể ai đó trong số những người hàng xóm của anh đã thấy điều gì đó.”

Nhưng vụ hỏa hoạn vừa rồi không phải vụ hỏa hoạn bình thường mà là một hành vi cố ý giết người. Lance đã nghĩ ai đó nhằm vào Morgan, nhưng dường như anh cũng là một mục tiêu của kẻ đó.

Gần đây anh đã chọc giận ai nhỉ? Adam Carter là người đầu tiên xuất hiện trong đầu anh. Hiện tại em trai của Noah chất chứa đầy đau xót và giận dữ. Và cậu ta cũng đang mất tích.

Nhưng Adam không phải người duy nhất có mối tự thù cá nhân đối với Lance. Nhỡ đâu Kieran Hart đã phát hiện chuyện các bức ảnh của hắn ta đã bị đánh cắp thì sao?

Diệu Thư (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh