Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2690 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 30

Trời vẫn còn tối khi Morgan vội vã chạy tới sảnh của phòng cấp cứu. Sharp đã nói với cô rằng Lance không sao, nhưng cho đến khi tận mắt nhìn thấy tình trạng của anh, cô sẽ không thể yên tâm được.

“Morgan, ở đây.” Sharp gọi từ cửa phòng.

Cô vội vã lao tới. Nhìn thấy Lance, nước mắt cô chảy thành dòng. Hơi thở sâu đầu tiên cảm giác như khiến cô vỡ làm hai.

Lance đang ngồi, cởi trần, với cái chăn của bệnh viện quấn quanh thắt lưng và chiếc mặt nạ ôxy chụp trên mặt. Dịch đang được truyền qua mu bàn tay anh. Mặt anh nhọ lem nhem, đôi mắt anh đỏ ngầu. Một bác sĩ đeo kính lúp cúi xuống chân anh.

Lance kéo mặt nạ ra. “Này, đến đây. Sharp hẳn đã nói với em là anh ổn rồi chứ.”

Nhưng không có cách nào ngăn dòng nước mắt lại. Cô đã mất cha mẹ và cả người chồng thân yêu của mình. Cô chưa từng nghĩ cô sẽ lại gặp một người nào đó khiến trái tim cô rung động trở lại. Có chăng thì đó là một phép nhiệm màu ngắn ngủi. Nhưng giờ đây… cô không thể đánh mất anh.

“Sharp đã nói vậy.” Cô khóc nức nở.

Sharp đi ra ngoài hành lang, để lại không gian riêng tư cho hai người họ. Khi cô đi qua, ông vỗ vai cô một cái đầy bối rối.

Lance đưa một tay về phía cô. Cô nắm lấy nó và anh kéo cô lại gần. Cô vùi mặt vào vai anh.

Bàn tay anh đặt lên gáy của cô. “Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.”

“Em biết.” Cô không thể giải thích sự bộc phát về mặt cảm xúc mà cô không ngờ tới này. Yên tâm ư? Sau khi Sharp gọi điện báo, cô đã bình tĩnh mặc quần áo và lái xe tới bệnh viện mà.

Cô ngồi thẳng lên và lau nước mắt. “Em xin lỗi.” Anh siết những ngón tay cô.

“Hai mũi khâu.” Bác sĩ đứng dậy và cắt sợi chỉ. Ông ta bỏ cái kéo xuống và tháo đôi găng tay ra. “Chúng tôi sẽ băng cái chân đó lại. Ngay khi có kết quả xét nghiệm máu và chụp X quang, cậu có thể ra về.”

“Chuyện gì đã xảy ra thế?” Morgan hỏi. “Đừng bỏ sót bất cứ chi tiết nào nhé.”

“Có người đã ném chất cháy vào nhà qua cửa sổ.”

Vô cùng ngạc nhiên, Morgan ngồi xuống chiếc ghế nhựa bên cạnh giường của anh. “Nhà của anh sao rồi?”

Lance lắc đầu. “Tiêu rồi, anh nghĩ thế.”

“Ôi không. Cây đàn piano của anh.” Morgan thích ngồi cạnh anh khi anh chơi đàn piano.

Anh nhăn mặt. “Cây đàn piano có thể thay thế mà. Nhưng anh sẽ nhớ cây đàn đó. Nó đã đồng hành cùng anh trong một thời gian dài.”

Cô cúi xuống và đặt lên môi anh một nụ hôn. Sau đó cô lại đặt chiếc mặt nạ ôxy vào chỗ cũ. “Em rất tiếc về ngôi nhà đã bị thiêu rụi của anh.”

Anh nhấc cái mặt nạ ra. “Nó chỉ là một ngôi nhà thôi mà.”

Rõ ràng cả hai người họ đã không để ý đến sự thật rằng ai đó đã cố gắng thiêu chết Lance mà chỉ thấy may mắn là anh vẫn sống sót.

Sharp quay lại với một chiếc cốc giữ nhiệt trên tay. Ông đưa nó cho Morgan. “Bác nghĩ cháu có thể uống một chút cà phê đấy.”

“Cảm ơn bác.” Cô nhận lấy cái cốc và nhấp một ngụm. “Chắc trông cháu thảm lắm, nếu không bác đã không mang cà phê cho cháu rồi.”

“Bác sẽ không trả lời câu hỏi đó của cháu đâu, nhưng người nghiện thì khó có thể cai nghiện được.” Sharp nói. “Bác nghĩ là cháu sẽ phải đưa nó về nhà mình?”

“Vâng.” Morgan sẽ không để Lance rời khỏi tầm mắt mình nữa.

“Bác về nhà đây.” Sharp gật đầu về phía một chiếc túi thể thao trên quầy. “Bác đã để thêm quần áo ở trong cái túi đó.”

Morgan đứng dậy và hôn vào má Sharp. “Cảm ơn bác đã gọi cho cháu.”

“Chăm sóc cho nó nhé.” Ông ôm cô một cái và rời khỏi căn phòng.

“Vâng, chắc chắn rồi.” Quay lại ngồi xuống cái ghế, cô siết chặt bàn tay của Lance bằng cả hai tay.

“Có lẽ anh nên thuê một phòng khách sạn nào đó.” Lance gợi ý. “Nhỡ kẻ phóng hỏa nhà anh theo dõi anh thì sao?”

“Chúng ta đều là mục tiêu của hắn, nên khả năng hắn ta sẽ theo dõi em cũng rất cao. Trước đó, Morgan cũng đã bị tấn công tại nhà của cô. Là người trưởng thành khỏe mạnh duy nhất trong nhà thật đáng sợ. Cô đơn giản là không thể bảo vệ ba đứa trẻ, ông nội và cô trông trẻ. Cô vẫn luôn cảm thấy an toàn hơn khi có Lance ở cùng. “Và em đã nói với Stella. Một chiếc xe tuần tra sẽ được bố trí canh chừng bên ngoài ngôi nhà của chúng ta tối nay.”

Gần bốn giờ sáng anh mới được ra viện. Morgan đưa anh về nhà cô bằng chiếc xe Lincoln Town của ông nội.

Morgan đỗ xe phía trước nhà. Khi đã vào trong nhà, Lance chào mấy chú chó rồi tập tễnh đi về chiếc ghế xô-pha.

“Không.” Morgan nắm lấy tay anh và dẫn anh vào phòng ngủ của cô. “Em biết em đã không muốn ngủ chung giường với anh khi có bọn trẻ trong nhà, nhưng thế này thật ngớ ngẩn. Chúng ta sẽ không làm chuyện đó.”

“Không ư?” Anh quay sang nhìn cô.

“Đó không phải cách em đánh giá mối quan hệ của chúng ta.” Cô vòng tay quanh cổ anh. “Em đã sai ư?”

“Không. Đây cũng là thỏa thuận thực sự đối với anh.”

“Thế thì anh sẽ ngủ cùng em. Em sẽ để mắt tới anh, em cũng rất mệt để thức dậy và kiểm tra anh suốt đêm.” Cô kiễng chân lên và hôn anh. Cô muốn chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào anh, cảm nhận hơi ẩm, sự sống và hơi thở của anh mọi lúc. Đó là cách duy nhất có thể giúp cô chợp mắt. “Bọn trẻ sẽ thức dậy sau vài tiếng nữa. Chúng ta nên cố chợp mắt một chút.”

“Em có phiền không nếu anh đi tắm qua một cái?” Anh hỏi. “Anh không khác gì một con lợn hun khói cả. Bộ phận sạch sẽ nhất của anh chính là cái chân đang bị băng bó.”

“Anh đi đi.” Morgan thay chiếc quần bò bằng bộ quần áo ngủ. Cô leo lên giường. Lance cởi áo phông và đi vào phòng tắm bên trong phòng ngủ. Cô nghe tiếng những tia nước dội lên sàn nhà. Vài phút sau, anh quay trở lại. Làn da và mái tóc anh vẫn còn ẩm và phảng phất mùi xà bông. Ngồi lên mép giường, anh thay băng cho bên chân bị thương và leo lên giường trong chiếc quần nỉ dài. Cô cuộn tròn trong lòng anh, cảm giác an toàn, được che chở khi nằm trong đó và hơi ấm của anh càng khiến cô cảm thấy yên lòng rằng anh thực sự vẫn còn sống.

Cô dựa đầu lên bờ vai rộng và vững chãi của anh. “Em yêu anh. Em sẽ không biết phải làm sao nếu anh…” Tiếng nức nở khiến cô nghẹn lời.

“Suỵt.” Anh đặt một nụ hôn lên mái tóc cô. “Anh cũng yêu em và anh sẽ không đi đâu cả.”

Morgan thường rất dễ ngủ. Phải vật lộn với ba cô con gái, cô thường ngủ ngay khi đặt mình xuống giường, như một chiến binh. Nhưng đêm nay, cô thao thức, lắng tai nghe nhịp thở đều đều của Lance và cứ mãi chìm trong suy nghĩ cô sẽ đau lòng biết mấy nếu đánh mất anh.

Diệu Thư (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh