Lance mở mắt, anh có cảm giác như mình đang bị theo dõi. Thấy một dáng người nhỏ nhắn đứng bên cạnh giường, anh bất giác giật mình.
Sophie đứng cách anh một mét và nhìn anh chằm chằm.
“Cháu đã đứng đó bao lâu rồi thế cô bé?” Anh hỏi. Từng từ một phát ra từ cổ họng khô rát của anh.
“Cũng lâu rồi ạ.” Cô bé đáp.
Điều đó chẳng phải rất đáng sợ ư?
Cô bé chỉ vào con số hiện trên chiếc đồng hồ bên cạnh giường. Mới ba tuổi, cô bé vẫn chưa thành thạo chuyện xem giờ. Nhưng cô bé đang học đếm. “Mẹ bảo cháu không được đánh thức chú cho đến khi số này là số bảy. Đây là số bảy phải không chú?”
“Ừ. Mẹ cháu đâu rồi?”
Sophie hất cằm. “Mẹ đang ở trong bếp cùng cụ. Gianna đang làm bánh kếp. Nếu chú muốn ăn, chú phải dậy nhanh lên trước khi cụ ăn hết bánh.”
Lance ngồi dậy. Anh xoay chân qua thành giường. Chân anh đang nóng bừng vì chiếc quần nỉ dài. Nếu anh sống cùng Morgan và con gái của cô, anh sẽ phải đi mua thêm đồ ngủ và một vài thứ khác.
Sophie đưa cho anh cái áo phông và anh trong nó qua đâu. “Chân chú bị đau kìa.” Cô bé nhíu mày. “Chú cũng bị đau nhiều chỗ nữa.”
Những lời nói phản ánh rất đúng sự thật…
Cổ họng anh đau, phổi anh hơi khò khè, và chân anh cũng đau, nhưng tất cả chỉ là vết thương nhỏ, không gì có thể khiến anh ngừng làm việc. Anh là một người đàn ông may mắn.
Sophie nắm lấy tay anh và kéo anh ra khỏi phòng ngủ. “Đi nào.”
“Chú đang đi đây.” Lance để mặc cô bé kéo anh xuống hành lang.
Morgan đang đứng ở bàn ăn và uống cà phê. Đôi mắt cô sáng lấp lánh khi anh bước vào nhà bếp. Rõ ràng cô vừa mới tắm xong. Sophie kéo anh về phía một cái ghế và ấn anh ngồi xuống đó.
Art đưa mắt nhìn anh một lượt từ đầu đến chân rồi gật đầu. “Mừng vì thấy cháu ở đây. Có người đã rất lo lắng cho cháu đấy.”
Morgan đứng dậy và rót cho anh một cốc cà phê. Khi cô đặt nó lên bàn phía trước anh, cô ngả người về phía trước và hôn lên môi anh một cái. “Buổi sáng tốt lành.”
“Buổi sáng tốt lành.” Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể anh đến nỗi anh không biết làm gì với cốc cà phê cả.
Gianna mang cho anh một cái đĩa gồm bánh kếp, trúng và thịt muối. “Em nghĩ chắc anh đói bụng rồi.”
“Cảm ơn em. Đúng là anh rất đói.” Lance giải quyết đĩa đồ ăn.
Ava và Mia, vẫn đang mặc đồ ngủ, xuất hiện ở hành lang. “Chú Lance kìa!”
Hai chị em lao đến ôm chầm lấy anh. Anh bỏ dĩa xuống và ôm hai cô bé.
Anh nhìn đồng hồ phía trên lò vi sóng. “Sao các cháu chưa chuẩn bị đến trường thế?”
“Hôm nay chúng cháu được nghỉ ạ!” Ava khoe. “Cụ và Gianna sẽ đưa chúng cháu đi thư viện.”
“Hôm nay là ngày đào tạo giáo viên nên học sinh được nghỉ học.” Morgan đặt cốc cà phê của cô xuống bàn. “Các con hãy mau đi thay quần áo nào.”
Hai cô bé vội rời nhà bếp.
Morgan cầm cốc lên và uống nốt chỗ cà phê còn lại. “Anh thấy thế nào?” Cô hỏi Lance.
“Anh nghĩ là khá ổn.” Anh kết thúc bữa sáng. “Cảm ơn em, Gianna. Đồ ăn rất ngon.”
Tủm tỉm cười, Gianna dọn cái đĩa của anh. “Không có gì. Bọn em đã rất lo lắng cho anh.” Cô rơm rớm nước mắt.
Lance không quen với việc có nhiều người lo lắng cho anh đến vậy, nhưng anh cảm thấy chuyện đó cũng không tệ chút nào.
Morgan rót thêm cà phê vào cốc của cô và quay sang anh. “Anh có chắc là anh sẵn sàng đi làm hôm nay chứ?” Người phụ nữ đã làm việc nhiều ngày với cái đầu bị đau hỏi.
“Ừ.” Anh uống thêm một chút cà phê, chờ caffeine kích hoạt bộ não.
Sophie nhảy chân sáo đến trước mặt anh. “Nếu chú bị ốm, chú có thể ở nhà với cháu. Hôm nay là thứ Sáu. Cháu không phải đi học mẫu giáo. Nếu chú nghỉ ở nhà vì bị ốm, chú sẽ được xem thêm ti-vi đấy.”
Lance choàng tay ôm lấy cô bé. “Thật vậy sao?”
“Ừ hứ.” Cô bé dựa vào ngực anh.
“Nhưng chú không bị ốm, và hôm nay mẹ cháu cần chú giúp vài việc.”
Sophie bĩu môi. “Thôi được rồi. Nhưng sẽ vui lắm đấy.” Cô bé ghé vào tai anh thì thầm. “Cháu thích chú ngủ lại ở nhà cháu.”
Trái tim Lance thắt lại. Anh thì thầm với cô bé: “Chú cũng thế.”
Sophie vặn vẹo. Cô bé này thật hiếu động và tràn đầy năng lượng như con sóc nhỏ vậy.
Lance đặt cô bé xuống sàn nhà, đứng lên và quay sang Morgan. “Anh sẽ gọi điện cho mẹ anh. Giờ này chắc bà dậy rồi. Anh không muốn bà biết tin về vụ hỏa hoạn qua tin tức trên Internet. Sau đó anh có thể dùng nhà tắm không?”
“Nhà tắm là của anh.” Morgan xác nhận.
Lance gọi điện cho mẹ anh, kể cho bà nghe về vụ hỏa hoạn và hứa với bà là sẽ ghé qua nhà của bà vào buổi sáng để bà tận mắt thấy anh bằng da bằng thịt vẫn sống sót sau khi ngôi nhà bị thiêu rụi. Anh uống thêm một cốc cà phê. Khi tắm, anh cảm thấy mình đã trở lại là con người.
Anh và Morgan chào tạm biệt mọi người, ra khỏi nhà và lên chiếc sedan rộng rãi của Art. Lance lái xe đến một cửa hàng bán đồ điện tử nằm trên xa lộ để mua một cái điện thoại mới trước khi ghé nhà của mẹ anh.
Jenny Kruger vẫn sống trong ngôi nhà nơi anh đã lớn lên. Sau khi cha anh mất tích, bà không đồng ý bán nó đi. Kể từ đó bà lui về đây ở ẩn, tách biệt khỏi mọi thứ. Họ đã sống ở nông thôn cho đến khi anh mười sáu tuổi và có bằng lái xe. Nếu không có Sharp, Lance đã bị mắc kẹt ở đó. Những năm tháng sống cô độc tái hiện trong đầu anh khi anh lái xe vào con đường nông thôn dẫn đến ngôi nhà cũ của mình. Trên đường đi, những cánh đồng và cánh rừng thế chỗ cho những ngôi nhà.
Anh đỗ xe vào lối đi, rồi anh và Morgan bước đến hiện trước nhà và vẫy tay trước máy camera giám sát. Máy cảm biến chuyển động sẽ báo cho mẹ anh biết họ đã đến. Bà luôn cảm thấy lo lắng nhưng căn bệnh hoang tưởng của bà nghiêm trọng thấy rõ kể từ khi bà bị tấn công. Lance đã tăng cường hệ thống an ninh cho căn nhà suốt mùa đông. Bây giờ thì ngay cả tổng thống cũng sẽ được an toàn trong ngôi nhà ba phòng ngủ nhỏ nhắn này của bà.
Lance dùng chìa khóa của anh để mở cửa. Morgan cởi áo khoác ở tiền sảnh, họ đi qua phòng khách rồi vào căn bếp của ngôi nhà một tầng. “Mẹ ơi.”
“Ôi Chúa ơi. Nhìn khuôn mặt tội nghiệp của cháu kìa.” Mẹ anh đứng ở cửa nhà bếp, ánh mắt bà dừng lại ở Morgan. Bà đã không gặp Morgan kể từ sau sự việc xảy ra tại phòng xử án hôm thứ Hai.
“Mắt cháu vẫn còn thâm tím phải không ạ?” Morgan nhăn nhó. Sau đó nói dối mà không chớp mắt. “Nó trông xấu xí chút thôi chứ không đau tí nào đâu ạ.”
Jenny tỏ vẻ không tin lời cô lắm, nhưng bà vẫn gật đầu và quay sang Lance. “Mắt con đỏ lắm. Có phải do khói không?”
“Vâng.” Lance thở dài. “Nhưng ngôi nhà không được vững chãi như con.”
“May mắn là con vẫn còn sống đấy.” Vết chân chim ở mắt bà sâu hơn vì lo lắng.
Căn bệnh lo lắng của mẹ anh khiến bà tiêu hao rất nhiều năng lượng trong khi bà lại ăn rất ít. Suy nhược và căng thẳng khiến bà trông già hơn so với tuổi sáu mươi của mình. “Cảnh sát có cho rằng tác giả của vụ xịt hơi cay vào Morgan và vụ phóng hỏa nhà con là cùng một người không?”
“Họ chưa biết, nhưng đó là một giả thuyết khá hợp lý.” Lance không nhắc đến vụ ném đá vào cửa kính chắn gió xe của anh. “Cậu ta còn trẻ người non dạ lại đang bị tổn thương. Nên suy nghĩ và hành động của cậu ta không được đúng đắn lắm.”
“Con đâu làm gì phạm pháp mặc dù trước đây con cũng trẻ và bị tổn thương như cậu ta vậy.” Mẹ anh nói.
“Vì con trai mẹ quá hoàn hảo mà.” Lance cười toe toét. “Nhưng hãy nhìn vào hoàn cảnh của những đứa trẻ trong đội của con.” Anh là huấn luyện viên một đội khúc côn cầu cho một nhóm thanh thiếu niên bất hảo. Hầu hết chúng có gia đình không hạnh phúc và thường xuyên gây rắc rối. “Người trẻ thường hành động theo cảm xúc. Kiểm soát cơn bốc đồng cần luyện tập và thời gian để trưởng thành.”
Mẹ anh thở dài, và anh tự hỏi liệu bà nhớ được bao nhiêu trong những năm tháng tuổi teen của anh. Về mặt tinh thần, bà không thường xuyên bầu bạn với anh. Anh cần phải đánh lạc hướng bà sang chủ đề khác. “Mẹ có thông tin gì mới cho bọn con không?”
“Thực ra là có.” Jenny quay người và đi về phía phòng làm việc của bà ở phía sau ngôi nhà. Hai con mèo của bà đi theo sau như thể chúng là chó. Khi bà ngồi xuống, đôi mắt bà tập trung hơn, và vẻ mặt bà bớt lo âu hơn.
Phòng làm việc của bà trước đây là phòng ngủ có diện tích nhỏ nhất trong căn nhà. Jenny ngồi vào bàn làm việc. Morgan lấy một cái ghế và ngồi đối diện với bà.
“Mẹ có truy tìm được nguồn phát tán bức ảnh McFarland tấn công Morgan không?” Anh hỏi, ngả đầu về phía vai của bà.
“Vẫn chưa. Khi đã lan truyền, sẽ rất khó dò ra nguồn phát tán nó.” Mẹ anh gật đầu về phía màn hình. “Và đoạn video kia đã được phát tán khắp nơi. Bác vẫn không thể tin hắn ta lại đấm cháu như vậy.”
“Sự việc xảy ra quá bất ngờ ạ.” Morgan đồng tình.
“Cháu không sợ khi phải quay lại tòa án ư?” Jenny chỉ rời khỏi nhà khi cần điều trị theo nhóm hàng tuần hoặc thỉnh thoảng đi gặp bác sĩ tâm lý, và bà cần thuốc cho những chuyến đi đó.
“Không ạ.” Morgan trả lời với giọng chắc nịch. “Những gì McFarland làm không chỉ bất bình thường mà còn ngu xuẩn. Hắn ta đã từng đối diện với nguy cơ ngồi tù. Bây giờ hắn sẽ phải ngồi tù lâu hơn nữa. Công tố viên sẽ không chấp nhận bất kỳ một hình thức thương lượng nào cho hắn ta. Hắn ta đã phạm tội tấn công người khác ngay tại tòa, trước sự chứng kiến của hàng chục người, toàn bộ camera giám sát đều ghi lại đầy đủ sự việc, với hàng chục nhân viên cảnh sát vừa rời khỏi. Hầu hết các tên tội phạm không ngu ngốc như thế.”
Anh đánh giá cao nỗ lực loại bỏ các khả năng gây nguy hiểm tới công việc của Morgan, nhưng những gì cô nói không quan trọng. Tính bất ngờ và ngẫu nhiên của sự việc xảy ra tại phòng xử án hôm đó khiến mẹ anh tăng thêm cảm giác lo lắng. Những người không bị bệnh lo lắng có thể lý giải vụ hành hung là một sự lầm lạc. Nhưng căn bệnh tâm thần của mẹ anh phiên dịch sự việc thành: nếu một người không an toàn tại tòa án thì người đó sẽ không an toàn dù ở bất cứ nơi nào khác.
Lance đưa câu chuyện trở lại vụ án. Làm việc là một thứ dường như khiến bà xao nhãng khỏi những nỗi sợ hãi không đáng có. “Vậy mẹ đã tìm ra thứ gì?”
“Mẹ dò theo email đe dọa đầu tiên gửi đến cho Haley và lời đe dọa gửi cho Morgan đến một địa chỉ email được đăng ký dưới cái tên Adam Carter.” Mẹ anh thả lỏng những ngón tay bị bệnh viêm khớp trên bàn phím. Động tác quay-trở-lại-công-việc khiến Lance cảm thấy mình thật ngốc nghếch khi không nhận ra bà cần cảm giác mình có ích đối với người khác.
“Cảnh sát đang tìm kiếm Adam.” Morgan nói. “Hãy gửi cho cháu bằng chứng mà bác có, cháu sẽ chuyển nó cho cảnh sát trưởng và công tố viên.”
“OK. Và nếu cảnh sát ban hành lệnh lục soát máy tính của Adam, công nghệ giám định pháp lý sẽ có thể xác định cậu ta chính là người phát tán bức ảnh kia.”
“Tuyệt lắm.” Morgan lên lịch nhắc nhở chi tiết vào điện thoại di động của cô. “Cháu sẽ đề cập chuyện này trong email của cháu. Bác đã giúp chúng cháu rất nhiều đấy, Jenny.”
Jenny tươi cười. “Bác cũng phát hiện ra một thứ khá thú vị về Justin O’Brien đấy.”
Morgan đặt cuốn sổ ghi chép lên đùi. “Bác đã phát hiện ra điều gì ạ?”
“Justin bị bắt vì tội cưỡng dâm trong năm nhất đại học.” Jenny bắt đầu. “Cậu ta đưa một cô gái từ một bữa tiệc về nhà và ngủ với cô ấy. Sáng hôm sau, cô gái ấy buộc tội cậu ta lợi dụng khi cô ta uống say và đưa cô ta về nhà, mà không được sự đồng ý của cô ta. Trong nỗ lực bào chữa khá thú vị, luật sư của cậu ta biện luận rằng Justin cũng uống say và không nhớ chuyện gì đã xảy ra đêm hôm đó. Cậu ta đe dọa kiện lại cô ta vì tội cưỡng dâm.”
“Nghe giống một vụ án ác mộng vậy.” Morgan cầm cây bút lên.
Jenny rời mắt khỏi màn hình máy tính và ngước lên. “Cuối cùng lời buộc tội Justin đã bị hủy bỏ vì thiếu chứng cứ.”
“Con sẽ gọi đó là một vụ kinh điển ông nói gà, bà nói vịt, nhưng nếu cả hai người họ đều không nhớ chuyện gì đã xảy ra, con không nghĩ ai trong số họ cần chịu trách nhiệm cả.” Lance đi đi lại lại trong phòng làm việc. “Mẹ còn phát hiện ra điều gì khác nữa không?”
Mẹ anh tiếp tục. “Isaac không có gì ngoài việc sở hữu tiền án tàng trữ ma túy ở mức độ nhẹ trong hồ sơ của cậu ta khi cậu ta mười tám tuổi. Cậu ta bị phát hiện với một lượng cần sa nhỏ. Mẹ không phát hiện tiền án nào trong hồ sơ của Chase cả.”
“Thế còn gia đình Powell thì sao? Bác có phát hiện điều gì liên quan đến Haley, mẹ của cô ấy, hay về Wild - công ty của Eliza không?” Morgan hỏi.
Jenny kiểm tra lại danh sách của bà. “Wild có liên quan đến một vài vụ kiện tụng do một số người cáo buộc rằng các loại mỹ phẩm của nhãn hàng này gây tác động xấu tới da của người dùng.”
“Với thành công và quy mô của công ty, em đã đoán trước sẽ có một vài vụ kiện tụng.” Morgan nói. “Luôn có những người thích kiếm tiền một cách dễ dàng. Có vụ án nào nghe có vẻ hợp lý không ạ?”
“Hoàn toàn không.” Jenny vén mái tóc muối tiêu vào sau tai. “Các nghiên cứu và thanh tra thực hiện với công ty này dường như đều cho kết quả đạt chuẩn. Không nghi ngờ một số vụ có thể được dàn xếp bằng một khoản tiền nhỏ đơn giản bởi vì như thế sẽ rẻ hơn so với việc phải ra hầu tòa. Cũng không có ai tố cáo rằng họ bị tổn thương nghiêm trọng cả. Không có ai bị mù hay mất mạng vì sử dụng các sản phẩm của Wild cả.”
Morgan rời mắt khỏi cuốn sổ ghi chép và ngược lên hỏi: “Bác có phát hiện thấy điều gì bất thường về nạn nhân và/hoặc gia đình của cậu ta không?”
Mẹ Lance đưa ngón tay dò xuống tờ ghi chú của mình. “Không có gì đặc biệt liên quan đến Noah cả, trong hồ sơ của Adam có ghi nhận tội danh hành hung. Vào năm thứ ba trung học, cậu ta và một học sinh khác đã chép bài của nhau. Giáo viên cho cả hai điểm F. Adam cãi rằng cậu bạn kia đã chép bài của cậu ta. Cậu ta đến nhà của cậu bạn kia và chờ cậu ta đi học về sau đó tấn công cậu ta.”
“Cậu ta đánh cậu bạn kia đến mức độ nào?” Lance hỏi.
“Cậu bạn kia bị gãy mũi và rạn xương má. Các nhân chứng nói rằng Adam đã mất trí và nổi điên .” Jenny nói thêm: “Cậu ta không phải ngồi tù. Bố mẹ của cậu ta nộp tiền phạt, cậu ta được hưởng án treo và phải vào học tại trường giáo dưỡng bắt buộc. Cậu ta bị kết án như người trưởng thành nên hồ sơ không bị niêm phong.”
Morgan rời mắt khỏi cuốn sổ ghi chép và ngược lên. “Adam có tiền sử bạo lực và mất kiểm soát.”
“Anh đang tự hỏi cậu ta đã ở đâu vào tối thứ Sáu đó.” Lance nói.
Và Adam cảm thấy như thế nào về vụ hỏa hoạn…
Morgan xoay cây bút. “Cậu ta nói cậu ta tức giận vì chúng ta đại diện cho người đã giết Noah. Liệu có khi nào chính cậu ta là người ra tay giết chết anh trai của mình không?”
“Chúng ta đều biết chuyện đó rất có thể. Mọi người đều có lý do hợp lý hóa cho giả thuyết của mình. Cậu ta không phải là người đầu tiên tự tay giết chết anh trai của mình đâu. Chúng ta từng chứng kiến cảnh các thành viên trong gia đình tương tàn mà. Cảm giác tội lỗi càng làm tăng thêm nỗi đau của chính cậu ta. Nhưng nếu cậu ta đổ lỗi cho Haley vì một mối bất đồng giữa cậu ta và Noah?”
“Anh nói đúng.” Morgan nói. “Nhưng chúng ta không biết giờ cậu ta đang ở đâu, và cậu ta đang bị cảnh sát truy lùng. Thậm chí dù cảnh sát tìm thấy cậu ta, chúng ta cũng không được quyền gặp cậu ta trong một thời gian dài.”
“Mẹ vẫn đang đào xới thông tin. Có thể ngày mai mẹ sẽ có thêm thông tin nào đó cho các con.” Mẹ anh để danh sách của bà xuống cái lót cốc và nhíu mày nhìn Morgan, rồi đến Lance. “Cả hai con cần phải nghỉ ngơi chút đi. Hai đứa đều trông rất mệt mỏi đấy.”
“Cháu ổn mà.” Morgan trấn an bà. “Cảm ơn những thông tin mà bác vừa cung cấp. Chúng thật sự rất có ích ạ.”
Jenny ngồi xuống. “Bác rất vui vì cháu đã đến. Bác nghĩ có thể cháu đã mất lòng tin ở bác sau sự việc xảy ra vào mùa thu rồi.”
“Không.” Lance chen ngang, anh không thích bà cứ mãi suy nghĩ về chuyện xảy ra suốt mùa đông. “Không hề. Đó không phải lỗi của mẹ. Chúng con không muốn làm mẹ cảm thấy căng thẳng hơn trong khi mẹ đang dần bình phục. Mẹ đang đi dạy, và mẹ có công việc riêng của mẹ mà.”
Mẹ anh mỉm cười. “Thành thực mà nói, mẹ ước con sẽ nhờ mẹ. Mẹ rất vui khi được làm việc. Mẹ không thích ăn không ngồi rồi. Rảnh rỗi lại làm mẹ có nhiều thời gian suy nghĩ.”
Và suy nghĩ quá nhiều.
“Vâng.” Lance nói. “Mẹ hãy chuẩn bị tinh thần làm việc trở lại nhé.”
Bà mỉm cười. “Tuyệt lắm.”
“Còn Kevin thì sao ạ?” Morgan hỏi.
Jenny chỉ gặp người bạn trai của bà một tuần một lần tại buổi trị liệu theo nhóm của họ. Nhưng Jenny và Kevin thường trò chuyện qua các cuộc gọi video mỗi buổi tối.
“Rất tốt. Con trai của ông ấy sắp kết hôn.” Jenny nói khi đưa mắt nhìn hết Morgan rồi lại đến Lance.
Liệu đó có phải một lời gợi ý không?
Dù sao thì Lance cũng thấy mừng vì mối quan hệ của mẹ anh đã bền vững qua mùa đông. Bà cần ai đó cùng lứa tuổi bầu bạn.
“Nghe tuyệt quá.” Morgan đứng dậy.
“Chúng con phải đi rồi. Tạm biệt mẹ.” Anh hôn lên má của bà, sau đó đứng dậy và đi ra ngoài khi Morgan đi vòng qua cái bàn và ôm một cái chào tạm biệt bà.
Họ rời ngôi nhà. Lance khóa cửa trước và chui vào bên trong chiếc xe.
Morgan để chiếc túi xách lớn xuống chân. “Chúng ta có hai đối tượng chính có thể là tác giả của hành vi cố tình phóng hỏa: Adam và Kieran, nếu cậu ta phát hiện anh đã đánh cắp những bức ảnh của cậu ta.”
“May mắn là anh đã để những bức ảnh đó ở két an toàn của phòng làm việc.”
“Chúng ta không có chứng cứ chứng minh Adam là đối tượng tình nghi sát hại anh trai của cậu ta. Nhưng như anh đã chỉ ra, quan hệ giữa các thành viên trong gia đình rất phức tạp, và chúng ta có quá ít thông tin về mối quan hệ giữa hai anh em họ. Chúng ta cần điều tra thêm.”
“Hôm nay Sharp sẽ tiến hành điều tra thông tin về bạn gái cũ của Noah, Callie Fisher.” Lance mở điện thoại và nhắn tin cho Sharp. “Sáng nay Sharp sẽ đến gặp cô ấy. Có thể cô ấy sẽ cung cấp thêm thông tin liên quan đến gia đình của Noah. Anh sẽ nhắn tin hỏi bác ấy về mối quan hệ giữa hai anh em họ.”
“Chúng ta đã loại Piper ra khỏi danh sách các đối tượng tình nghi chưa nhỉ?”
“Vẫn chưa. Nhưng cô ấy đã bị tụt hạng trong danh sách đối tượng tình nghi của em. Động cơ gây án của cô ấy có vẻ không rõ ràng lắm.”
“Trừ khi có điều gì đó chúng ta còn chưa biết về cô ấy. Động cơ khiến Kieran giết hại Noah là khá rõ ràng. Cậu ta ghen tị với Noah.”
“Thế còn Justin và lệnh bắt giữ vì tội cưỡng dâm thì sao?” Lance khởi động xe.
“Em nghĩ hôm nay chúng ta cũng nên nói chuyện với cậu ấy.”
“Có thể chúng ta nên hỏi Isaac và Chase về chuyện đó trước. Nếu Justin giết Noah, sau đó Isaac và Chase che giấu tội cho cậu ta bằng cách đứng ra xác nhận bằng chứng ngoại phạm của cậu ta. Chúng ta có thể lý giải điều đó biến họ thành tòng phạm như thế nào.”
“Lần này chúng ta sẽ không hẹn gặp. Em muốn thẩm vấn họ từng người một, và em không muốn họ có sự chuẩn bị trước khi gặp chúng ta.”
“Phải.” Lance nhoài người qua bảng điều khiển và đặt một nụ hôn lên môi Morgan.
“Không phải em không thích, nhưng nụ hôn này là vì điều gì thế?” Cô tủm tỉm cười.
“Vì đã hiểu mẹ anh và cố gắng hạn chế sự lo sợ của bà.” Lance ngồi lại vào ghế của mình.
“Em biết cách đó không hiệu quả lắm, và em cảm thấy tồi tệ khi chuyện McFarland đánh em lại ảnh hưởng đến bà.”
“Có những chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta.”
“Em biết, nhưng em rất quý mẹ anh. Bà cũng giống như người thân của em vậy.” Morgan thắt dây an toàn.
Người thân.
Càng tiếp xúc nhiều với Morgan và gia đình của cô, Lance càng không muốn sống cuộc sống đơn độc nữa. Trước khi yêu cô, anh cảm thấy bằng lòng với cuộc sống của anh. Nhưng giờ đây, anh biết cuộc sống trước đây của mình chưa hề trọn vẹn. Anh muốn giúp cô sửa soạn cho bọn trẻ đi học vào mỗi buổi sáng. Anh muốn được ngủ bên cạnh cô mỗi buổi tối và thức giấc mà có cô ở bên cạnh.
Anh muốn là một phần trong cuộc sống của cô thay vì chỉ là đồng nghiệp của cô.
Anh đã sẵn sàng đưa mối quan hệ của họ sang một mối cam kết chính thức. Mặc dù trong ngày có xảy ra những chuyện tồi tệ thế nào, thì anh vẫn cảm thấy trong lòng mình ngập tràn cảm giác ấm áp. Sáu tháng trước, nghĩ về việc trở thành bố dượng của ba cô bé khiến anh rơi vào một cuộc khủng hoảng về mặt tinh thần. Nhưng giờ đây suy nghĩ đó khiến anh có cảm giác lâng lâng hạnh phúc và nhớ về những ký ức của buổi sáng Giáng sinh. Những cô con gái của Morgan sẽ ùa tới phòng gia đình khi trời còn tờ mờ sáng. Những tiếng la hét inh ỏi vì vui sướng khi chúng xé tờ giấy bọc quà, chỉ riêng cảm giác háo hức về ngày đó thôi đã đủ khiến chúng và Lance cảm thấy hạnh phúc. Lance và Morgan ngồi trên sàn nhà chơi cùng bạn trẻ, nhâm nhi cốc cà phê, và chìm đắm trong cảm giác của một cặp vợ chồng.
Đó là những gì anh muốn diễn ra hàng ngày.
Nhưng Morgan muốn gì nhỉ? Cô muốn sống ở Scarlet Falls và làm việc với tư cách là luật sư bào chữa, hay cô nhớ công việc của một công tố viên hơn những gì cô thể hiện ra bên ngoài?
“Em không thể không cảm thấy đau khổ thay cho gia đình của Noah.” Morgan gác tay lên cửa sổ xe và tựa đầu lên tay.
“Anh rất cảm kích khi thấy em nhìn nhận nỗi đau của cả hai phía đối lập trong vụ án này. Nhưng em không nên tự trách bản thân mình.” Lance khởi động máy. “Em không thể làm gì để giúp gia đình họ được.”
“Không. Biện hộ cho Haley là công việc của chúng ta.” Morgan nhìn anh, ánh mắt cô đượm vẻ buồn rầu. “Anh muốn nói chuyện với ai trước?”
“Chúng ta hãy thử nói chuyện với Isaac và Chase trước nhé.” Lance rẽ vào đường cao tốc và tăng tốc, cảm thấy không tự tin lắm anh cố gắng điểm lại những nội dung chính. Họ có giả thuyết và khả năng điều tra nhưng không có chứng cứ. Bồi thẩm đoàn lại chỉ tin tưởng vào các dấu vân tay, ADN và những thứ khác họ nhận được từ đội điều tra hiện trường. Công tố viên đã có cả đống chứng cứ chỉ ra Haley chính là hung thủ của vụ án này.