Lúc mười một giờ sáng thứ Sáu, Sharp đưa cho bạn gái cũ của Noah Carter tấm danh thiếp qua cánh cửa mở của căn hộ của cô. “Tôi đang điều tra về cái chết của Noah Carter. Tôi hy vọng cô có thể giúp tôi trả lời một số câu hỏi liên quan đến cậu ấy.”
Callie Fisher sống ở quận đông dân cư của trung tâm Scarlet Falls. Tòa nhà kiểu thực dân lớn đã được chuyển đổi thành những căn hộ.
“Tôi sẽ cố gắng.” Cô gái có nước da ngăm đen nói. Thay vì mời Sharp vào trong, cô bước ra mái hiên dài và kéo cánh cửa đóng lại phía sau lưng.
Sharp chấp nhận thái độ thiếu tin tưởng của cô. Một cô gái thông minh.
Trên hàng hiên dài, có bốn cái ghế mây màu trắng hướng ra đường. Callie bước đến một cái ghế và ngồi xuống. Sharp theo sau cô, xoay chiếc ghế để ông có thể nhìn cô trực diện.
Cô ngồi thu lu, co hai đầu gối lên ngực và hai tay vòng quanh hai đầu gối. “Tôi không thể tin vào tai mình khi hay tin anh ấy bị giết.”
Sharp gật đầu, tỏ vẻ thương tiếc. “Cô hẹn hò với cậu ấy trong bao lâu?”
“Không lâu lắm, chưa đầy hai tháng.” Ánh mắt cô vô hồn nhìn chằm chằm xuống con đường.
“Lần cuối cùng cô gặp cậu ấy là khi nào?”
“Tôi tình cờ gặp anh ấy ở cửa hàng rau củ vài tuần trước đó.” Cô rứt một cái lỗ thủng trên đầu gối của chiếc quần bò. Khi ngước mắt lên, vẻ mặt cô đầy gượng gạo. “Thị trấn này rất nhỏ. Không thể tránh được việc sẽ gặp lại người yêu cũ.”
“Không. Tôi biết là không thể. Cô và Noah có cảm thấy khó xử khi đối mặt với nhau không?”
“Còn cách nào khác ư?” Cô mím môi khi cẩn thận cân nhắc câu trả lời. “Nếu mối quan hệ giữa chúng tôi vẫn ổn thì chúng tôi đã không chia tay.”
“Nói đúng lắm.” Sharp gật đầu. “Là cô chủ động chia tay với Noah, hay cậu ấy là người chủ động chia tay với cô?”
Hàm cô cứng lại. “Tôi chủ động chia tay với anh ấy.”
Sharp không phát hiện điều gì ngoài sự chân thành và thật thà trong giọng nói của cô. Ông đợi để xem xem cô có đưa ra lý do không, nhưng cô dường như không muốn chia sẻ. Vẻ miễn cưỡng của cô khiến Sharp tò mò.
“Tại sao cô lại chia tay với cậu ấy?” Sharp hỏi.
Cô nuốt khan, ánh mắt lại quay trở lại con đường khi một chiếc xe minivan đang trờ tới. “Nghe này, tôi không muốn nói những chuyện không hay về anh ấy. Anh ấy chết rồi. Bố mẹ anh ấy cũng đã đủ đau khổ rồi. Họ không cần đọc thêm những thông tin xấu hay những lỗi lầm của con trai mình trên báo đài đâu.”
“Tôi không phải phóng viên.” Sharp nói.
Callie nhìn ông bằng ánh mắt đầy ý chỉ trích. “Ông làm việc cho tổ chức nào?”
Sharp không muốn tiết lộ công việc của mình có liên quan đến việc bào chữa cho bị cáo lúc này. Giả định vô tội là một thuật ngữ pháp lý. Hầu hết thời gian, công chúng cho rằng bị cáo hiển nhiên là người có tội, thêm nữa Callie dường như rất trung thành với cha mẹ của Noah so với những gì ông đã nghĩ.
Thế nhưng bị cô hỏi trực tiếp như vậy nên ông cũng không thể nói dối được. Họ có thể sẽ cần đến cô để xác minh.
“Tôi là luật sư được thuê để bào chữa cho Haley Powell.” Sharp nói.
Callie không tỏ ra ngạc nhiên. Nhưng sau đó, Sharp đã xác nhận rằng cô gái này thực sự rất thông minh.
“Noah có nhiều điểm tốt.” Cô bắt đầu. “Anh ấy dễ thương theo kiểu một người lập dị. Đôi khi anh ấy dễ thương đến mức khiến người ta không giận được.” Khóe miệng cô khẽ cong lên, như thể cô vừa nhớ lại một chuyện gì đó.
Sharp chờ đợi. Ông có thể cảm nhận thấy một từ nhưng to đùng sắp tới.
“Nhưng mỗi khi chúng tôi đi chơi, tôi sẽ tỉnh dậy với cơn chếnh choáng tồi tệ nhất. Tôi không phải thiên thần ở trường đại học. Tôi đã từng trải qua những buổi tối đầy hối tiếc. Nhưng sau năm nhất hoặc năm hai đại học, các buổi tiệc tùng trở nên nhàm chán dần. Những ngày đó, tôi là một cô gái có tửu lượng cỡ một đến hai ly. Tôi dạy học ở trường tiểu học thuộc Học viện Young.”
“Đó là một trường tư thục nằm trên đường Oak Street phải không?” Sharp hỏi.
“Cụ thể là trường tư thục Christian. Thứ cuối cùng tôi cần là một bức ảnh chụp lại lúc bản thân mình say khướt để đăng lên mạng xã hội. Phụ huynh của học sinh sẽ ném đá tôi. Một vụ bê bối, và tôi bị mất việc.”
“Chuyện này thì có liên quan gì đến Noah?”
“Có đấy. Tôi phải nói thế nào cho lịch thiệp nhỉ? Sở thích tình dục của Noah có chút phiêu lưu hơn tôi.” Cô đỏ mặt. “Tôi thích các món đồ uống dành cho phái nữ, thiên về trái cây. Bất kể tôi gọi loại đồ uống gì, anh ấy sẽ mang cho tôi hai ly. Nếu là ở nhà của anh ấy, anh ấy sẽ thêm một chút rượu vào đồ uống của tôi. Ông biết rồi đấy, sau một hoặc hai món đồ uống, nhất là mỗi loại hai ly, đầu óc tôi sẽ khó giữ được tỉnh táo. Tôi rất xấu hổ phải thừa nhận điều này, nhưng phải mất một thời gian tôi mới có thể xác định anh ấy đang làm gì. Khi tôi nhận ra, tôi thấy mình ngu ngốc không thể chấp nhận được.”
“Sau đó cô có nói chuyện này với cậu ấy không?”
“Có. Anh ấy nói tôi giả bộ đoan trang kiểu cách, và anh ấy đã cố gắng tránh mặt tôi.” Đôi má ửng hồng vì xấu hổ lúc trước chuyển sang tối sầm vì giận dữ. “Tôi chia tay với anh ấy ngay lập tức. Ai lại đi hẹn hò với gã đàn ông mà mình không thể đặt lòng tin chứ?”
“Cô rất tỉnh táo đấy.”
“Nghe này. Tôi không nói Noah là người có nhân cách xấu xa. Anh ấy không đáng phải chết. Nhưng anh ấy không phải người hoàn hảo về mọi mặt.”
“Chẳng có ai hoàn hảo về mọi mặt cả.” Sharp đồng tình. “Cô có biết nhiều về những cậu bạn của Noah không?”
“Chúng tôi có đi chơi cùng nhau vài lần.” Cô khoanh tay lại và nghiêng đầu. Cô đang quyết định xem mình có nên nói với ông chuyện gì đó không.
Sharp chờ đợi. Ông có kinh nghiệm thẩm vấn rất nhiều người nên biết khi nào cần hối thúc và khi nào cần phải kiên nhẫn. Với Callie, ông phải kiên nhẫn. Nếu hối thúc cô, ông có thể bị cô tống cổ ra khỏi hiên nhà.
“Thành thực, tôi không thích đi chơi với bạn bè của anh ấy. Và Noah lại dành nhiều thời gian với nhóm bạn của anh ấy.”
“Tất cả đàn ông đều cần thời gian cho bạn bè.” Sharp cũng có bạn bè là các nhân viên cảnh sát đã về hưu.
“Phải.” Callie gật đầu. “Có thể tính cách tôi khá khó chịu nên họ dường như không hài lòng. Họ đều không có bạn gái. Tôi cảm thấy mình như người thừa.”
“Quan hệ của Noah với gia đình của cậu ấy như thế nào?”
“Bố mẹ của anh ấy rất tốt bụng. Có lẽ là quá tốt.”
“Người ta có thể tốt quá mức ư?” Sharp hỏi.
“Noah và em trai của anh ấy đều được nuông chiều.” Cô cười lớn, nhưng tiếng cười có vẻ khó khăn và gượng gạo. “Có lẽ tôi chỉ quá cứng nhắc.”
Khi cô im lặng, Sharp hỏi thêm, “Quan hệ giữa Noah và em trai của cậu ấy như thế nào?”
“Adam có rất nhiều vấn đề.” Cô đưa mắt dõi theo chiếc xe tải giao thư đi từ nhà này đến nhà khác dọc con phố. Vẻ suy tư như đang cân nhắc cô nên tiết lộ các thông tin liên quan đến Adam tới mức nào.
“Tôi biết có thể cô cảm thấy như thể cô đang phản bội lòng tin của người khác, nhưng Noah đã chết rồi. Hung thủ thực sự nên chịu trách nhiệm về cái chết của cậu ấy. Nếu cô biết thông tin gì đó mà không khai báo cho chúng tôi, việc đó có thể đẩy một cô gái vô tội vào tù một cách oan ức đấy.”
Callie nhìn thẳng vào mắt Sharp. Đôi mắt cô nheo nheo như thể đang thăm dò ông. “Ông thực sự cho rằng cô gái đó vô tội ư?”
Do ông đang yêu cầu cô trả lời thành thực, nên ông cũng phải trung thực với cô. “Tôi nghĩ là vậy. Nhưng tôi cần chắc chắn một trăm phần trăm.”
Cô khẽ gật đầu. “Tôi chưa từng chứng kiến cuộc cãi cọ nào giữa hai anh em cả. Nhưng Noah đã kể cho tôi nghe một số vụ khi anh ấy còn bé. Khi Adam lên năm, cậu ta đã dùng một cây bút chì đâm vào cổ Noah. Sau vụ đó, Noah có một vết sẹo trên cổ. Khi anh ấy lên bảy, Adam đã cố gắng châm lửa đốt nhà lúc nửa đêm. Chú chó của nhà anh ấy đã làm cậu ta lộ tẩy.” Vẻ mặt Callie đanh lại. “Một tuần sau, con chó bị chết. Noah nghi ngờ rằng Adam đã đầu độc nó.”
Sharp dựa lưng vào ghế và suy ngẫm về thông tin vừa rồi. Adam là một kẻ tâm thần.
“Đó là tất cả những gì tôi biết.” Callie đứng lên.
“Cảm ơn vì đã dành thời gian tiếp chuyện tôi.” Sharp đứng lên và bắt tay cô. “Tôi có thể gọi điện cho cô nếu tôi cần hỏi thêm thông tin gì khác không?”
“Tôi nghĩ là được dù tôi hy vọng là ông sẽ không cần phải hỏi thêm tôi chuyện gì khác.” Cô khoanh tay trước ngực.
“Hãy gọi cho tôi nếu cô nhớ ra chuyện gì đó và muốn nói với tôi nhé.” Sharp bước xuống bậc cầu thang của hiên nhà và rảo bước về phía chiếc xe Prius.
Có khi nào Adam lại giết anh trai của mình không? Và nếu đúng thế thì lý do là gì?