“Họ đang tránh mặt chúng ta.” Ăn nốt miếng bánh sandwich thịt gà cuối cùng, Morgan nhìn ra ngoài qua cửa kính xe vào nhà của Isaac. Mặc dù xe của cậu ta đỗ phía trước nhà, nhưng cậu ta không trả lời khi họ gõ cửa. Cậu ta cũng không thèm nhận cuộc gọi của Morgan. Chase cũng làm hệt như vậy. Cô vò nát mảnh giấy đựng cái bánh sandwich và ném nó vào cái túi đựng đồ ăn nhanh.
Lance đã ăn xong bữa trưa của mình. “Anh cũng sẽ làm vậy nếu anh là họ.” Lance quay xe.
Điện thoại di động của Morgan reo lên một tiếng báo có email đến. Cô đọc nội dung hiện trên màn hình. “Chúng ta phải về văn phòng ngay. Báo cáo pháp y vừa mới được gửi đến.”
Lance lái xe về phía thị trấn và đi qua nơi từng là nhà của mình. Băng keo cảnh báo và rào chắn bịt kín lối đi. Khói bốc lên thành cuộn từ đống tàn tro từng là nhà của anh. Một chiếc xe cứu hỏa vẫn đang đỗ ở phía trước nhà, họ đang chờ các đống tàn tro tắt hết.
“Ôi Chúa ơi, Lance.” Morgan đưa tay ôm ngực. Cảm xúc như mắc nghẹn nơi cổ họng cổ. Cái giường anh từng nằm đang trong đống tàn tro. “Khi em nghĩ anh đã nằm ngủ trên đó…”
Ở trong bệnh viên, cô biết anh vẫn bình an, nhưng bằng chứng hiện hữu giống như một cú tát của hiện thực. Anh thực sự đã rất may mắn. Cô cảm thấy mình mắc nợ cuộc sống này rất nhiều. Cô rất may mắn vì anh còn sống.
Lance với lấy bàn tay cô. “Khi anh nằm trên chiếc giường đó, nó trông không như thế mà.”
“Với chất cháy được ném vào từ nhiều hướng, căn nhà hẳn đã cháy rất nhanh.”
“Chúng ta quay lại văn phòng thôi.” Lance khởi động máy. “Đó chỉ là một ngôi nhà thôi. Cuộc sống của Haley quan trọng hơn rất nhiều.”
Nhưng cuộc điều tra đang khiến họ phải đối mặt với nhiều hiểm nguy hơn. Một lần nữa. Nhưng sau tất cả, điều cô muốn là gì? Họ đang truy tìm một kẻ giết người, kẻ chắc chắn là không muốn bị bắt.
Lance lái xe qua sáu tòa nhà để đến văn phòng. Chiếc xe Prius của Sharp đã đỗ ở phía trước tòa nhà khi họ đến nơi. Họ đi vào bên trong và thấy ông đang pha trà ở trong bếp.
“Ơn Chúa, các cháu đây rồi.” Sharp xoa hai lòng bàn tay vào nhau. “Muốn biết bác đã có được thông tin gì từ Callie Fisher không?”
“Cháu hy vọng đó là thông tin hữu ích cho vụ án. Chúng ta thực sự cần một thông tin như thế.” Morgan đặt áo khoác và túi xách lên một cái ghế rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
“Có thể nhiều hơn một thông tin đấy.” Sharp nhún nhảy với nhiều năng lượng hơn mọi khi.
Lance dựa lưng vào tường. “Cô ấy đã nói những gì vậy?”
“Thứ nhất, Noah thích pha thêm rượu vào đồ uống của cô ấy. Thứ hai, cậu em trai Adam của cậu ta có vẻ là người có thần kinh không ổn định.” Sharp rót ba cốc trà xanh trong khi kể cho họ nghe chi tiết của cuộc thẩm vấn. Sau đó Lance kể cho Sharp nghe báo cáo từ mẹ anh. Sharp quan sát vẻ mặt của Morgan. “Cháu nên đi chợp mắt chút đi.”
Morgan nghĩ trông cô hẳn vẫn rất thê thảm, bởi vì Sharp đặt vào đĩa một cái bánh quy yến mạch hữu cơ và để bên cạnh cô. Cô thổi cốc trà cho bớt nóng. “Họ vừa gửi một báo cáo pháp y đến văn phòng. Chứng cứ đang được xử lý.”
“Lance và bác có thể đọc nó.” Sharp im lặng. “Đây là việc của cả nhóm.”
Morgan muốn cãi lại những cơn đau đầu khiến cô từ bỏ ý định. “Bác nói đúng. Cháu sẽ đi chợp mắt khoảng hai mươi phút.”
Mặt Sharp dãn ra. “Sao lần này cháu không cãi lại nửa lời thế?”
Cô thưởng thức cái bánh quy. “Nếu cháu chợp mắt một chút, cháu sẽ có sức để làm việc trong một khoảng thời gian dài.”
Morgan đi vào phòng làm việc của Sharp và nằm dài trên chiếc ghế xô-pha. Đôi mắt cô nhắm nghiền ngay khi cô vừa đặt lưng xuống. Khi mở mắt ra, cô đưa mắt nhìn điện thoại và biết rằng có ai đó đã tắt chuông báo thức mà cô đặt sẽ đổ chuông sau hai mươi phút. Gần hai tiếng đồng hồ đã trôi qua. Cô ngồi bật dậy và cảm thấy rất bực mình. Nhưng cơn đau đầu đã được thay thế bởi cơn đói bụng.
Cô dừng lại ở nhà bếp để hâm nóng trà bằng lò vi sóng và với lấy một cái bánh quy khác. Cô tìm thấy các cộng sự của mình trong phòng làm việc. Lance đang đứng phía sau bàn làm việc của cô, đọc tài liệu trên máy tính xách tay của anh. Sharp đang sắp xếp các trang ở phía bên kia cái bàn.
Khi cô bước vào phòng, ông đóng nắp của chiếc bút đánh dấu lại và nói: “Trông cháu khá hơn rồi đấy.”
“Cháu cảm thấy khỏe hơn rồi.” Cô thú nhận khi cắn một miếng bánh quy.
“Cháu cần phải ăn gì đó đã. Bác sẽ quay lại ngay.” Sharp lao vụt ra khỏi căn phòng.
Lance đứng dậy phía sau bàn làm việc và chỉ tay. “Dù sao anh cũng cần phải đi.”
Morgan ngồi xuống ghế của cô.
Sharp quay trở lại căn phòng với một cái bát đang bốc hơi nghi ngút và đặt nó trước mặt cô. “Xúp gà đấy.”
“Cảm ơn bác.” Morgan hít hà. Bụng cô sôi lên ùng ục vì đói. “Bác đã nấu món này ư?”
“Ừ.” Sharp cảm thấy chạnh lòng. “Cháu nghĩ bác cho cháu ăn đồ ăn sẵn hả?”
“Không, cháu hoàn toàn không có ý đó.” Cô đưa cái thìa lên miệng. “Cháu chỉ không biết bác có thời gian nấu nó khi nào thôi.”
“Nó ở trong tủ lạnh mà.” Sharp ngồi xuống cái ghế đối diện bàn làm việc của cô.
Cô nếm món xúp. “Hôm nay bác đã nói chuyện với Eliza chưa?”
“Rồi.” Sharp đáp. “Haley đã có phản ứng phụ với thuốc mà bác sĩ tâm lý kê.”
“Phản ứng đó như thế nào?” Morgan hỏi.
“Con bé cảm thấy chóng mặt.” Sharp luồn những ngón tay vuốt mái tóc ngắn cũn của ông. “Có thể huyết áp thấp là nguyên nhân chính gây ra căn bệnh Addison của con bé. Bác sĩ đã kê một loại thuốc khác. Eliza nói dù sao thì tối qua con bé cũng đã ngủ được một chút.”
“Cũng có chút tiến bộ.” Morgan nói.
Sharp dụi mắt. “Phải, nhưng Eliza vẫn thấy lo lắng về những phản ứng mà loại thuốc mới kia có thể gây ra. Tối nay bác sẽ ở lại đó để Eliza có thể ngủ một giấc đàng hoàng.”
“Ý hay đấy.” Morgan lại nhúng cái thìa vào bát súp. “Haley cần nhiều hơn một vệ sĩ. Cô ấy cần thêm hỗ trợ về mặt tinh thần nữa.”
Cảm thấy vui vẻ vì cơn đau đầu đã thuyên giảm và đã có chút đồ ăn ngon vào bụng, Morgan ăn hết bát xúp trong vòng năm phút. “Hai người có phát hiện ra điều gì trong lúc em ngủ không?”
Khuôn mặt Lance rạng rỡ. “Bọn anh gần như đã tìm ra.”
“Gì cơ?” Hào hứng với đầu mối khả thi khiến đầu óc Morgan thậm chí còn tỉnh táo hơn nữa.
“Lông chó.” Lance cười toe toét. “Lông chó màu đen. Được tìm thấy trên cổ áo phông của Noah. Phòng thí nghiệm hiện đang kiểm tra giống của chú chó. Nhưng đoán xem ai là người có nuôi một con chó màu đen nào?”
Morgan chưa thấy con chó, nhưng từ vẻ mặt của Lance, Cô có thể đoán ra một người. “Kieran Hart?”
“Chính xác.” Lance chắp tay sau lưng và bước đến.
“Đó quả là một đầu mối rất có giá trị.” Morgan vét nốt vài giọt xúp gà còn lại ở đáy bát.
Lance gật đầu. “Chúng ta nên gọi cho cảnh sát trưởng trước hay phục kích Kieran với thông tin này?”
Morgan đẩy cái bát sạch bong ra xa. “Cháu biết bác quý cảnh sát trưởng Colgate, Sharp ạ. Nhưng cháu đã gọi cho ông ta rất nhiều lần. Ông ta cứ lờ chúng ta đi.”
“Phải, đúng là như thế.” Sharp đồng tình. “Colgate là một người thẳng thắn, nhưng hiện giờ ông ta đang bị quá tải .”
“Vậy là em ủng hộ phương án phục kích Hart?” Lance cười tủm tỉm.
“Phải.” Morgan uống cốc trà của cô. “Cảnh sát trưởng đã không phản hồi những tin nhắn trước đây của em. Ông ta sẽ không thể nói là chúng ta ém nhẹm thông tin.”
Lance gật đầu. “Hãy uống nốt trà của em đi. Sau đó chúng ta sẽ đến làm phiền Kieran một phen về chuyện bằng chứng ngoại phạm của cậu ta.”
Họ sẽ không đề cập đến lông chó. Không có lý do gì để phải đánh rắn động cỏ với Kieran cả.
“Bác sẽ đến quán rượu để xem những cậu thanh niên ở đó có biết gì về vụ án mạng của Noah không.” Sharp thu cái bát súp đã sạch bách của Morgan và đi ra ngoài.
Sharp là người trẻ tuổi nhất trong nhóm bạn cảnh sát đã nghỉ hưu, nhưng ông ưu ái dùng từ những cậu thanh niên để chỉ nhóm bạn đó của mình. Họ buôn dưa lê còn nhiều hơn cả những người phụ nữ mà Morgan quen biết.
“Em sẽ mang theo trà.” Morgan rót trà vào cái cốc du lịch bằng thép không gỉ. “Anh có biết bây giờ Kieran đang đâu không?”
Lance lấy điện thoại di động. “Chúng ta sẽ kiểm tra.” Sau ba cuộc gọi, anh cười tủm tỉm. “Chiều nay cậu ta sẽ có mặt văn phòng tín dụng của gia đình. Chúng ta sẽ nói chuyện với cậu ta ở đó hay đến nhà của Justin bây giờ và chờ Kieran đi làm về?”
“Cậu ta chắc sẽ nổi trận lôi đình cho mà xem.” Morgan mặc áo khoác và lấy túi xách. “Ở văn phòng của cậu ta sẽ có đông người chứng kiến. Cậu ta chắc sẽ có lắp các camera giám sát và những nhân viên khác cũng sẽ có mặt ở đó.”
Lance đi ra ngoài. Vài giây sau anh quay lại khi đã mặc áo khoác. “Em nói đúng. Biệt thự của cậu ta sẽ kín đáo hơn. Cậu ta sẽ dễ dàng giết chúng ta để diệt khẩu và giải quyết xác của chúng ta một cách gọn gàng.”
“Em đang nghĩ về con chó. Nó đã cắn quần và giày của anh rách te tua. Em không muốn rơi vào tình trạng tương tự như anh chút nào.”
“Nói đúng lắm. Chúng ta sẽ đến văn phòng của cậu ta.”
Họ đi ra ngoài và lên chiếc xe sedan. Lance lái chiếc xe về hướng xa lộ. Sau vài cây số đi trên đường cao tốc, anh rẽ sang Đường 32. Đi được vài trăm mét, hệ thống định vị báo rằng họ đã đến nơi, tòa nhà văn phòng bốn tầng làm bằng kính màu xanh nhạt.
Họ đi vào sảnh. Morgan đọc chỉ dẫn và nói: “Tầng bốn.”
Họ đi thang máy và bước ra ngoài. Những chữ cái in hoa màu vàng trên cánh cửa kính ghi dòng chữ TỔ CHỨC TÍN DỤNG GIA ĐÌNH HART.
Lance đẩy cửa mở và Morgan bước vào phía trong. Văn phòng lớn hơn so với tưởng tượng của cô.
Một phụ nữ có dáng người mảnh mai với mái tóc vàng hoe ngồi tại bàn lễ tân bằng kính được sơn màu đen. Cô ta mặc một cái váy bó màu xanh navy, đi giày cao gót và đeo vòng ngọc trai. Phía sau cô ta, sáu nhân viên khác đang xử lý công việc trên điện thoại và máy tính tại khu làm việc mở. Morgan và Lance đi vài mét qua khu vực trải thảm dày màu xám rồi dừng lại ở phía trước cô gái tóc vàng hoe.
Cô ta chào Morgan với một nụ cười lạnh nhạt nhưng tỏ ra rất thân thiện với Lance và còn nhướng mày đầy kiêu ngạo khi nhìn anh và hỏi: “Tôi có thể giúp gì cho anh chị?”
“Chúng tôi muốn gặp Kieran Hart.” Morgan đưa cho cô ta tấm danh thiếp. Cô như thể vô hình vì cô gái tóc vàng hoe kia hoàn toàn ngó lơ cô.
“Cho phép tôi.” Lance đưa danh thiếp của anh qua cái bàn.
Cô gái tóc vàng hoe đưa mắt đọc tấm danh thiếp. “Anh có hẹn trước không, thưa anh Kruger?”
“Không. Nhưng cậu Hart sẽ muốn gặp chúng tôi đấy.” Lance mỉm cười với cô ta.
Cô ta mỉm cười lại với anh. “Vậy để tôi thông báo lại với anh ấy rằng anh chị đang ở đây.” Cô ta đứng dậy và quay người bước đi. Cô ta đánh hông liên tục trước mặt Lance khi đi về phía phòng làm việc của sếp. Như thể sợ anh không biết màn trình diễn kia là nhằm gây ấn tượng với anh, cô ta ngoái đầu lại và nhìn anh bằng ánh mắt nóng bỏng trước khi gõ cửa phòng và đi vào bên trong.
Lance ghé vào tai Morgan. “Em có muốn cau mày không?”
“Có chứ, rất muốn là đằng khác.” Morgan thì thầm. Nhưng cô không thể trách cô gái kia được. Lance, một người đàn ông sở hữu khuôn mặt đẹp và cơ thể săn chắc, rất thu hút phụ nữ.
Cô gái tóc vàng quay lại sau vài phút. Vẻ cau mày khó chịu thay thế cho vẻ quyến rũ. “Mời anh chị vào trong.”
Kieran rõ ràng là một vị sếp khó tính, và cậu ta dường như không hề nao núng về chuyến thăm đột xuất của họ.
Morgan bước vào phòng làm việc của Kieran trước. Cậu ta đang ngồi phía sau một cái bàn làm việc lớn màu đen, tỏ ra rất bình thường. Một tiếng gầm gừ nhỏ khiến Morgan đưa mắt xuống con chó to có lông màu nâu đen đang ngồi bên cạnh cậu ta. Sự có mặt của con chó không làm cô cảm thấy mất bình tĩnh. Con chó nhìn chằm chằm vào Lance. Miệng nó há ra để lộ những cái răng nanh to trắng ởn.
Morgan cảm thấy đầy tự tin để xử lý Kieran, nhưng một con chó giống Rottweiler nặng hơn năm mươi cân, với cái đầu to như của một con gấu khiến tay cô ướt đẫm mồ hôi. Cô là người yêu chó, nhưng con thú màu đen to lớn này trông không được thân thiện cho lắm.
Kieran ghìm con chó lại. Giống như con chó, ánh mắt cậu ta chĩa vào Lance. “Có vẻ Luther không thích anh lắm. Tôi không hiểu tại sao nó lại không thích anh đấy.”
“Tôi cũng vậy.” Giọng Lance ôn tồn.
Morgan chùi lòng bàn tay vào đùi. Sao con chó này được đưa tới phòng làm việc nhanh vậy nhỉ? Rất nhanh là đằng khác.
Bên cạnh cô, bàn tay Lance đã nắm sẵn vũ khí.
Kieran cười nhếch mép. “Anh sẽ bắn một con vật tuyệt vời thế này ư?”
“Ai nói tôi sẽ bắn con chó chứ?” Lance đưa tay ra đằng sau và đóng cửa lại. Nhưng họ không đến gần hơn Kieran và Luther. “Bây giờ chúng tôi sẽ đi thẳng vào chủ đề chính nhé. Chúng tôi biết cậu đã ở bên ngoài suốt đêm thứ Sáu đó.”
Kieran gãi cằm con chó, còn Luther thì vẫn nhìn Lance không rời mắt. “Tôi không để ý đồng hồ.”
“Cậu rời câu lạc bộ Beats lúc mười giờ ba mươi phút và về nhà lúc bốn giờ sáng hôm sau.” Lance dồn ép. “Cậu đã ở đâu suốt khoảng thời gian đó?”
“Tôi đã nói với anh là tôi lái xe đi lòng vòng rồi mà.”
“Đi lòng vòng gần sáu tiếng đồng hồ ư?” Lance hỏi. “Anh muốn ám chỉ điều gì?” Kieran cao giọng hỏi.
Lance tiến lại gần hơn một bước. “Là cậu đã theo dõi Haley và Noah về nhà của cậu ấy.”
“Nghe thật nực cười.” Kieran đứng lên.
Luther gầm gừ. Hai người đàn ông đấu mắt với nhau trong vài giây. Là hai người đàn ông ngang ngạnh, sẽ không ai chịu xuống nước.
Cảm thấy cần phải can thiệp, Morgan nói: “Cậu Hart ạ, chúng tôi không có ý gì cả. Nhưng vì cuộc chia tay gần đây của cậu với Haley, nếu cậu có thể xác nhận một vài địa điểm mà cậu đã ghé qua buổi tối hôm đó thì tốt quá.”
Ánh mắt Kieran chuyển sang Morgan, vẻ mặt của cậu ta bớt hung hãn hơn. “Tôi không có nghĩa vụ phải cung cấp bằng chứng ngoại phạm cho cô. Hai người không phải cảnh sát. Và tôi thậm chí không có nghĩa vụ phải tiếp chuyện hai người.”
“Cậu nói đúng.” Morgan giơ tay lên, lòng bàn tay xòe ra, tỏ ý đầu hàng. “Chúng tôi sẽ rất vui khi chuyển thông tin cho cảnh sát trưởng. Khi đó cậu sẽ trực tiếp nói chuyện với ông ấy.” Cô quay người bước về phía cửa ra vào, nắm lấy cánh tay Lance và xoay anh đi ra cửa. Bị kết tội quấy rối chỉ gây cản trở cuộc điều tra của họ. Tốt hơn là nên rời đi và cố gắng thu thập thông tin từ các nguồn khác.
“Chờ đã.” Kieran gọi với. Morgan quay người lại.
Môi Kieran cong lên và mặt cậu ta đanh lại, như thể phối hợp với họ giống như lội qua một đống rác đang bốc mùi vậy. Cậu ta mở ngăn kéo giữa của bàn làm việc và lôi ra một mảnh giấy. Cậu ta đưa nó qua bên kia cái bàn. “Tôi thấy cái này ở bảng điều khiển chiếc xe ô tô của tôi sau khi chúng ta nói chuyện lần trước. Đó là bản sao hóa đơn xăng. Tôi đã ở Syracuse lúc một giờ đêm.”
Morgan đưa tay nhận lấy tờ hóa đơn. Con chó gầm gừ to hơn. Mồ hôi nhỏ giữa sống lưng cô, và chiếc áo sơ-mi của cô dính vào lưng khi cô đọc mảnh giấy. Hóa đơn được xuất lúc một giờ mười bảy phút sáng.
“Tôi không liên quan gì tới cái chết của Noah cả” Kieran ngồi xuống chiếc ghế da. “Tôi cá là các vị đã hài lòng rồi chứ?”
“Cảm ơn vì đã cung cấp tờ hóa đơn cho chúng tôi.” Morgan nói.
Kieran gật đầu cộc lốc. “Chúng ta xong việc ở đây nhé. Tôi đã vô cùng hợp tác với hai vị rồi. Tôi xin phép không trả lời bất cứ câu hỏi nào của hai vị nữa.”
Morgan bước lùi ra phía cửa ra vào. Con chó dõi theo bước chân cô. Đôi mắt Kieran lạnh như băng và có vẻ tối sầm lại khiến cô tin rằng từ tận đáy lòng, cậu ta muốn xua con chó cắn họ. Cô biết cậu ta sẽ không làm vậy. Cậu ta không ngốc. Nhưng rõ ràng là cậu ta muốn làm vậy.
Lance di chuyển sang ngang, chắn giữa cô và con chó.
“À, cô Dane này?” Môi Kieran cong lên. “Cảm ơn vì lời cảnh báo. Tôi sẽ nghĩ tới luật sư của tôi trong trường hợp ngài cảnh sát trưởng gọi tới.”
“Cậu nghĩ cậu sẽ cần luật sư ư?” Vẻ kiêu ngạo của cậu ta khiến Morgan khó chịu. “Đó chính là vị luật sư đã thuyết phục chính quyền bang Connecticut hủy lời buộc tội rình rập người khác ư?”
“Phải.” Kieran cười đầy tự mãn, sau đó vẻ mặt cậu ta tối sầm trở lại. “Giờ mời hai vị ra khỏi văn phòng của tôi. Nếu hai vị muốn nói chuyện với tôi, vui lòng liên hệ với luật sư của tôi.”
“Tôi sẽ nói chuyện với luật sư của cậu bất cứ lúc nào.” Morgan nói. Cô không hề sợ Kieran lẫn luật sư của cậu ta. Nhưng con chó kia thì khác. Bất cứ người bình thường nào cũng sẽ tỏ ra cảnh giác với con chó hung hãn to lớn kia.
Kieran không nói gì khi Morgan và Lance đi ra khỏi căn phòng. Lance đóng cánh cửa sau lưng họ. Anh rẽ sang quầy lễ tân của cô gái tóc vàng hoe trên lối ra khỏi văn phòng. “Cậu Hart có con chó rất to. Cậu ta có thường xuyên mang nó tới văn phòng không?”
“Có.” Cô gái tóc vàng hoe nhăn trán. “Anh ấy lúc nào cũng mang theo nó.” Cô ta quay lại liếc nhìn cánh cửa phòng sếp, mắm môi và nhún vai ngầm ám chỉ cô ta cũng không ưa gì Luther.
Morgan đi ra phía thang máy. Cô cảm thấy nhẹ nhõm khi cánh cửa sắt nặng nề đóng lại. “Em thích chó, nhưng không đời nào em có thể yêu nổi con vật hung dữ đó.”
“Anh cũng vậy.” Lance vòng tay ôm vai cô. “Em nghĩ thế nào về bằng chứng ngoại phạm của Kieran?”
“Từ đây đến Syracuse mất chừng hai tiếng rưỡi.” Morgan cài cúc áo. “Hóa đơn kia được đóng dấu sau một giờ sáng. Camera giám sát bên nhà hàng xóm của cậu ta đã ghi lại cậu ta về nhà lúc bốn giờ sáng. Điều đó khiến cậu ta không có nhiều thời gian để giết Noah.”
Cửa thang máy bật mở, Lance đi theo Morgan qua tiền sảnh và ra khỏi tòa nhà. Họ đi sang bãi đỗ xe và lên xe. “Giả sử Kieran không thể là hung thủ bởi vì cậu ta lái xe khắp bang New York trong khi Noah bị đâm chết, thế thì chúng ta còn lại gì?”
“Có cách nào cậu ta làm giả hóa đơn đó không?”
“Anh nghĩ mảnh giấy đó có thể thay đổi. Nhưng cậu ta thanh toán bằng thẻ tín dụng. Nếu ADN của sợi lông chó được xác nhận là của con chó Rottweiler thì chúng ta sẽ có cơ sở để yêu cầu tòa cho phép truy cập lịch sử sử dụng thẻ tín dụng để xác minh giao dịch. Chúng ta không có gì để làm với Kieran cho đến khi có báo cáo ADN, vì chúng ta đều biết phải mất vài tuần, có khi phải vài tháng mới có được báo cáo đó.”
“Chúng ta sẽ coi Kieran là đối tượng tình nghi số một của vụ án này cho đến thời điểm hiện tại.”
Morgan với cái bình giữ nhiệt và uống một ngụm trà còn ấm trong đó, sau đó day day thái dương. Cơn đau đầu chết tiệt lại tái phát. Các loại thuốc giảm đau liều mạnh ít có tác dụng. Nghỉ ngơi chính là phương thuốc duy nhất hiệu quả.
Lance nhíu mày nhìn cô. “Em lại đau đầu hả?”
“Vâng.” Cô bỏ tay xuống. “Vẫn thế, không tệ hơn. Em chỉ thấy nản với vụ này thôi.”
“Có thể chúng ta nên kết thúc tại đây thôi? Cũng muộn rồi.”
Cô nhìn ra ngoài cửa kính ô tô. Những đám mây đã phiêu diêu suốt buổi chiều. Trời sắp tối rồi. “Ngủ hai tiếng đã giúp em tỉnh táo suốt buổi chiều nay. Nên ít nhất chúng ta sẽ thử nói chuyện với Justin rồi hãy về nghỉ nhé.” Morgan sẽ dành mấy ngày cuối tuần để đọc đi đọc lại từng chứng cứ mà họ đã thu thập được cho đến thời điểm hiện tại.
Điện thoại của cô đổ chuông. Cô nhận cuộc gọi. “Chào bác, Sharp. Cháu bật loa ngoài nhé.”
“Bác vừa rời quán rượu. Không ai hay biết gì về vụ án mạng của Noah cả. Colgate đã rất tức giận khi những tình tiết đầu tiên bị rò rỉ tới cánh báo chí. Bây giờ ông ta đang giữ các thông tin rất kín đáo. Nhưng bác đã thấy có điều gì đó rất khả nghi. Shannon Yates đã có mặt tại câu lạc bộ Beats tối thứ Bảy của tuần trước khi Noah bị sát hại.”
Morgan nhìn chiếc điện thoại chằm chằm.“Nhưng phóng viên đưa tin rằng lần cuối có người nhìn thấy cô ấy là tại nơi làm việc hôm thứ Sáu mà. Sở Cảnh sát thì tuyên bố rằng đó chính là thời gian cô ấy bị mất tích.”
“Đó là những gì Sở Cảnh sát suy đoán thôi.” Sharp nói. “Rõ ràng cô ấy có đến quán bar một mình và thanh toán bằng tiền mặt. Không có ghi chép gì về sự xuất hiện của cô ấy tại Beats cả. Cảnh sát vừa mới biết thông tin cô ấy đã có mặt ở đó. Hôm qua một trong số những anh chàng bảo kê ở đây đã cung cấp thông tin sau khi nhìn thấy ảnh của cô ấy trên mục tin tức.”
Cuộc gọi rơi vào trạng thái tĩnh lặng trong vài giây.
Morgan cúi gần cái điện thoại hơn. “Đây là một tình tiết khá thú vị đấy.”
“Đó là toàn bộ những gì bác có.” Câu nói của Sharp bị ngắt ra vì sự gián đoạn của đường truyền. “Những cảnh sát mà bác quen trong Sở đều đã nghỉ hưu rồi. Chúng ta cần khai thác thông tin từ người nào đó vẫn đang làm việc ở đó. Bác tự hỏi…”
Một vài giây yên lặng trôi qua. “Sharp, bác vẫn còn đó chứ?” Lance hỏi.
“Ừ.” Sharp đáp. “Xin lỗi nhé. Bác đang suy nghĩ. Chúng ta bị mất sóng rồi. Bác sẽ gọi lại sau.”
Sharp cúp máy.
Lance nói: “Anh rất tò mò về vụ án của Shannon Yates, và anh không thích những sự trùng hợp về mặt thời gian và những điểm tương đồng với vụ án của Haley, nhưng anh không thể đoán được sự liên quan rõ ràng giữa hai vụ án này.”
“Không.” Morgan gõ gõ ngón tay lên môi dưới. “Em không muốn nói trước về cuộc điều tra, nhưng điều này có thể thay đổi mọi thứ. Chúng ta cần biết tất cả các đối tượng tình nghi của chúng ta đã ở đâu vào đêm Shannon Yates bị mất tích.”
“Chính xác.”
“Shannon Yates vừa mới được nhận diện ngày hôm qua.” Morgan tìm kiếm thêm thông tin bằng chiếc điện thoại thông minh của cô. “Theo tin tức địa phương, Shannon làm việc tại khách sạn Lakeview thuộc Grey's Hollow. Ông chủ của cô ấy là người đã báo cảnh sát rằng cô ấy bị mất tích.”
“Chúng ta có nên đến Lakeview một chuyến và nói chuyện với các đồng nghiệp của Shannon Yates không?”
“Chắc chắn rồi.” Morgan kéo thanh trượt trên điện thoại khi cô đã vào được trang web của khách sạn kia. “Chủ khách sạn là Carol và Bob Shaker.”
“Giờ hãy hy vọng là nhà Shaker sẽ đồng ý nói chuyện với chúng ta.”
“Tiếc là chúng ta không thể ép bất cứ ai phải trả lời các câu hỏi. Trước đây, với tư cách là một công tố viên, em có quyền làm vậy. Còn bây giờ, các nhân chứng coi em như một tên tội phạm vậy.”
“Chỉ đối với vụ án này thôi. Trong các cuộc điều tra trước, chúng ta thấy mọi người coi cảnh sát không khác gì tội phạm.”
“Những người kia giờ ở đâu nhỉ?” Morgan hỏi.
Lance thở dài. “Không có đủ tội phạm chuyên nghiệp trong vụ này. Không có ai tỏ ra sợ cảnh sát cả.”
“Nhưng không phải do họ là các công dân tuân thủ theo pháp luật. Kieran là một kẻ bệnh hoạn và ngoan cố, lại từng có tiền án tiền sự khi rình rập vợ cũ. Noah thích lén bỏ thêm rượu vào đồ uống của tình nhân, Justin là người từng bị bắt giữ vì tội cưỡng dâm, và em trai của nạn nhân có tiền sử bạo lực và hành hung người khác.” Morgan tựa đầu lên lưng ghế. “Lần này, không phải sự vô tội khiến các nhân chứng từ chối chúng ta. Đó là tội lỗi. Nhưng tiếc thay, họ đều nghĩ họ sẽ thoát với những gì họ đã làm.”