Lance cho xe chạy chậm lại và tiến vào tòa nhà đầy ấn tượng. Khách sạn Lakeview nằm trên một nền gỗ lớn của khu đất bên bến tàu chính. Tòa nhà chính là một biệt thự mang phong cách triều đại Nữ hoàng Victoria với mái hiên trước kéo dài suốt tòa nhà và một cái tháp canh hình tròn hai tầng có phần cuối là một cái tháp hình nón. Khách sạn được thiết kế rất ấn tượng. Đồ trang trí được sơn mới sáng loáng phản chiếu ánh sáng trắng lên những tấm lát tường màu xám đậm. Một số nhà nhỏ hơn xây về phía bãi cỏ đằng sau tòa nhà chính. Phía sau những căn nhà đó, ánh chiều tà phản chiếu ánh sáng mờ mờ lung linh lên mặt hồ Grey.
“Em không thể tin vào những gì đang hiện lên trước mắt mình.” Morgan sửng sốt nói.
“Đó là cái gì vậy?” Lance không tin vào khung cảnh nguy nga lộng lẫy mà Morgan vừa trố mắt vì sửng sốt.
Cô chỉ tay qua cửa kính.
Anh nhìn theo hướng cô chỉ sang sân bên hông của khách sạn. “Anh không thấy…” Và sau đó anh đã thấy.
Trên bãi cỏ cạnh đám cây bụi là một biển báo màu xanh nõn chuối có nội dung Công ty cảnh quan McFarland .
“Em phải nói rằng trong đời mình đúng là có nhiều lần em không thốt nên lời, nhưng em thực sự không còn lời nào để diễn tả cảm giác hiện tại của em.” Morgan quay sang Lance. “McFarland ở trong khách sạn nơi Shannon Yates làm việc.”
“Đây có vẻ là sự trùng hợp lớn.” Bãi đỗ xe đã chật kín. Lance lái xe lòng vòng để tìm một chỗ trống. “McFarland đã đấm em và có tiền án bạo lực. Em cho rằng khả năng hắn ta giết Shannon Yates không phải là không thể xảy ra.”
“Hắn ta không có liên quan gì đến Noah, theo như những gì chúng ta thấy đến nay.”
Ơn trời, tòa đã không chấp nhận bảo lãnh đối với McFarland. Nếu hắn ta có liên quan đến vụ án này, ít nhất hắn ta sẽ được an toàn sau song sắt nhà tù.
“Chúng ta vẫn chưa chắc chắn hai vụ án này có liên quan đến nhau hay không.” Lance lái chiếc Town Car vào một lô của bãi đỗ xe, sau đó họ đi vào bên trong khách sạn. Tiền sảnh được đầu tư trang hoàng giống hệt như bên ngoài của nó. Một lối đi mở dẫn vào nhà hàng. Bên trong, mặt kính kêu lẻng xẻng khi nhân viên sắp xếp bàn trên những tấm vải màu trắng. Một biển báo thông báo rằng giờ ăn tối bắt đầu lúc năm giờ. Lance đưa mắt nhìn đồng hồ đeo tay. Bốn giờ.
“Thời điểm lý tưởng.” Anh nói. “Có vẻ như nơi này sẽ rất đông đúc sau một hoặc hai giờ nữa.”
“Hôm nay là thứ Sáu. Tối nay nhà hàng này sẽ rất bận rộn.” Morgan đi đến bàn ghi danh nằm sâu trong góc phòng bên dưới cầu thang xoáy.
Một người phụ nữ có dáng người mảnh mai khoảng năm mươi tuổi ngồi sau cái bàn lễ tân, nhưng mái tóc bóng mượt cùng cặp kính màu xám mờ hiện đại khiến bà ấy trông trẻ hơn so với tuổi thực của mình, nhất là khi bà ấy tươi cười nói: “Tôi có thể giúp gì cho anh chị?”
“Ông bà Shaker có ở đây không ạ? Morgan hỏi.
Người phụ nữ hạ cặp kính xuống mũi, nói: “Tôi chính là Carol Shaker đấy.”
Morgan rút tấm danh thiếp từ túi xách của cô. Cô đưa mắt nhìn xung quanh. Hai vị khách đang nghiên cứu các tài liệu giới thiệu các hoạt động của khách sạn trên quầy trưng bày gần cửa sổ. “Chúng tôi có thể nói chuyện riêng với bà một lát không? Chúng tôi sẽ cố gắng không làm mất quá nhiều thời gian của bà đâu.”
Carol chỉnh lại cặp kính và đọc tấm danh thiếp. Nụ cười của bà ấy trở nên gượng gạo, như thể đọc xong thông tin trên đó bà ấy biết ngay họ sắp nói đến chuyện gì vậy. “Vâng, vui lòng chờ tôi một chút.”
Bà ấy gọi một cậu thanh niên trẻ mặc com-lê. “Tony, làm ơn trông coi việc ghi danh giúp tôi trong vài phút nhé.”
“Vâng, thưa bà.” Tony ngồi vào vị trí của bà ấy sau bàn làm việc.
“Mời hai vị đi theo tôi.” Carol dẫn họ đi xuống hành lang dẫn xuống một văn phòng được sắp xếp rất gọn gàng và ngăn nắp. Carol đi vòng qua cái bàn cổ bằng gỗ gụ và ngồi xuống đó. Bà ấy chỉ tay về phía hai cái ghế học sinh cũ như nhau trước mặt. “Có phải về chuyện liên quan đến Shannon không?”
Morgan ngồi xuống cái ghế bằng gỗ. “Vâng.”
“Cô là luật sư. Họ đã bắt được ai đó có liên quan đến cái chết của cô ấy à?” Carol hỏi.
“Chúng tôi vẫn chưa có thông tin gì.” Morgan giới thiệu Lance. “Thực ra chúng tôi đang điều tra một vụ án khác, và chúng tôi tình cờ nhận ra có vài điểm liên quan giữa hai vụ án này.”
Carol dựa lưng vào ghế. “Tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp các vị tìm ra người đã giết Shannon.”
Cái ghế cũ phát ra tiếng kêu cót két và lắc lư khi Lance ngồi lên. “Shannon đã làm việc ở đây được bao lâu rồi?”
“Vài tháng. Cô ấy bắt đầu vào làm ở đây trước dịp lễ Giáng sinh.” Carol thở dài. “Tôi thuê cô ấy là vì muốn giúp đỡ cô ấy. Mẹ cô ấy là bạn của một người bạn của tôi, và lúc đó Shannon đã thất nghiệp một thời gian rồi.”
“Cô ấy làm việc có tốt không?” Anh hỏi.
“Cô ấy làm việc rất tốt.” Carol ngả người về phía trước và khoanh tay lên bàn. “Shannon rất đáng tin tưởng. Cô ấy làm việc rất chăm chỉ. Cô ấy rất coi trọng công việc và thể hiện rất tốt.” Carol cố nén nước mắt. “Tôi chính là người đã trình báo sự việc cô ấy mất tích với cảnh sát. Khi cô ấy không đi làm, tôi biết có điều gì đó không ổn đã xảy ra.”
“Cô ấy có tỏ ra bình thường lần cuối cùng bà gặp cô ấy không?” Morgan hỏi với giọng ân cần.
“Trông cô ấy hoàn toàn bình thường.” Carol đáp. “Tôi vẫn không thể tin rằng…” Một tiếng nấc khiến câu nói của bà ấy bị bỏ lửng. Đôi mắt bà ấy long lanh nước. Bà ấy rút một tờ giấy lụa từ cái hộp giấy trên bàn. “Tôi xin lỗi.”
“Bà cứ bình tĩnh.” Morgan chờ cho đến khi người phụ nữ hít vài hơi và bình tĩnh trở lại. “Lần cuối bà gặp cô ấy là khi nào?”
Carol lấy giấy lụa lau mũi. “Thứ Sáu, ngày hai mươi ba tháng Hai. Cô ấy nghỉ làm cuối tuần và không quay trở lại đây cho đến tận thứ Hai.”
Lance ngả người về phía trước. “Có gì bất thường không khi nhân viên của bà nghỉ làm vào cuối tuần? Chẳng phải những ngày đó thường rất đông khách sao?”
Carol gật đầu. “Mỗi tuần chỉ có một hoặc hai nhân viên được nghỉ cuối tuần thôi. Họ luân phiên nhau nghỉ. Khi đó là đến lượt của Shannon.” Carol lấy giấy lụa lau mặt. “Đó là cuối tuần đầu tiên cô ấy được nghỉ.”
“Cô ấy không nói cụ thể mình có kế hoạch gì ư?” Anh hỏi.
Shannon có hào hứng cho ngày nghỉ cuối tuần của mình không? Đó chính là cơ hội đầu tiên để cô ấy dành buổi tối thứ Bảy tại câu lạc bộ.
“Không.” Carol ném tờ giấy ăn vào thùng rác bên dưới bàn làm việc và lấy một tờ giấy mới.
Morgan lấy điện thoại từ túi xách và mở bức ảnh của Roger McFarland ra. “Bà có nhận ra người đàn ông này không?”
Carol đeo kính vào và nhìn bức ảnh trên điện thoại của Morgan. “Không. Anh ta là ai thế?”
Làm sao bà ấy có thể không nhận ra đó chính là người kiến tạo cảnh quan cho khách sạn này chứ? Lance muốn chửi thề, nhưng anh không muốn trở mặt với bà ấy.
“Bà nhìn kĩ lại được không?” Morgan đưa cho bà ấy chiếc điện thoại của mình.
Carol nhìn kĩ hơn và nhíu mày. “Trông anh ta vẫn không quen lắm.”
“Tên anh ta là Roger McFarland, và biển kiến tạo quang cảnh đề tên anh ta ở trong sân bên hông của khách sạn này.” Lance quan sát biểu cảm của bà ấy.
“Ồ.” Carol nhún vai. “Tôi chưa từng gặp chủ sở hữu của công ty đó. Một vị quản đốc và đội của ông ấy đến đây một tuần một lần để cắt cỏ theo mùa. Họ cũng phụ trách việc dọn dẹp vào mùa xuân, mùa thu và xử lý việc dọn tuyết. Cả Bob và tôi đều không thể kham nổi toàn bộ công việc.”
“Bà không biết rằng ông McFarland từng đến khách sạn hay chưa?” Lance hỏi.
“Chồng tôi phụ trách việc duy trì quang cảnh bên ngoài khách sạn.” Carol đưa trả điện thoại cho Morgan. “Các vị có cần tôi hỏi Bob không?
Morgan cất điện thoại vào trong túi xách. “Nếu được thì tốt quá.”
Carol nhắn tin. “Anh ấy sẽ có mặt ở đây sau một phút nữa.”
Đúng như lời bà ấy nói, một người đàn ông trung tuổi mặc quần màu xám và áo sơ-mi cổ cài nút đi vào phòng. Ông ấy nhìn Morgan và Lance đầy tò mò.
Vợ ông ấy giới thiệu họ. “Họ ở đây để điều tra thông tin liên quan đến Shannon.” Vẻ mặt Bob trở nên thoải mái hơn, và ông ấy đóng cửa phòng lại. “Chúng tôi đều rất lấy làm tiếc về cái chết của cô ấy.”
“Chúng tôi rất tiếc khi phải khơi chuyện này lên.” Lance mở lời. “Nhưng ông có thể cho chúng tôi biết Roger McFarland có từng đến khách sạn từ khi Shannon được tuyển vào đây làm việc không?”
Bob bỏ cặp kính có gọng làm bằng kim loại xuống, lau nó vào áo sơ-mi, đầu ông ấy ngẩng lên như thể ông ấy đang đắn đo suy nghĩ. “Tôi không nghĩ thế. Tôi chưa nhìn thấy Roger kể từ tháng Chín, khi chúng tôi gặp nhau để thảo luận về việc dọn dẹp cho mùa thu và thay thế một vài cây bụi. Bình thường, tôi làm việc với quản đốc của ông ấy.”
Lance cảm thấy vô cùng thất vọng. “Nhưng đội đó đã ở đây để dọn tuyết phải không?”
“Vâng.” Bob đeo cặp kính lên. “Năm nay chúng tôi có rất nhiều tuyết. Chúng tôi rất mừng là mùa xuân đã đến.”
Mùa đông thời tiết thường lạnh giá và có tuyết rơi.
“Có cách nào để biết chắc chắn Shannon đã từng làm việc vào những ngày đội của McFarland đến để dọn tuyết không?” Lance hỏi.
“Tại sao chứ?” Bob nheo mắt. “Roger có liên quan gì đến vụ án này sao?”
“Chúng tôi vẫn chưa có bằng chứng cho việc đó.” Morgan nhanh chóng đáp. “Sự thật là anh ta có hợp đồng làm việc với khách sạn của ông có thể chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.”
“Tôi không ghi chép về những lần anh ta đến cạo và dọn tuyết. Tôi trả tiền công theo tháng, và anh ta thường dọn tuyết sâu hơn vài xăngtimét.” Bob chống tay vào hông. “Công ty của anh ta ký hợp đồng với rất nhiều công ty trong khu vực. Thực tế là tôi biết đến anh ta thông qua Peter Wence, người sở hữu mảnh đất bán lẻ ở cuối con đường này. Tôi tin là cô sẽ thấy tấm biển đề tên McFarland ở khắp khu vực này.”
Lance ngẫm nghĩ về thông tin này. Là một kẻ tội phạm từng có tiền án bạo hành và không tôn trọng phụ nữ, Roger McFarland sẽ là đối tượng tình nghi đầu tiên. Mặt khác, kết nối McFarland với vụ án của Shannon sẽ có thể có ích cho vụ án của Noah.
“Hai vị còn cần thêm thông tin gì nữa không?” Bob hỏi khi đưa mắt nhìn đồng hồ đeo tay. “Nhà hàng sắp tới giờ phục vụ rồi.”
“Chỉ một câu hỏi nữa thôi.” Morgan mở túi xách và lấy ra vài bức ảnh để trong một cái phong bì. Cô đưa các bức ảnh ra trước mặt Carol, dàn chúng ra lên mặt bàn giống như đang chơi trò chia bài: Kieran, Isaac, Justin, Chase, Noah, và Adam. “Hai người có quen ai trong số những cậu thanh niên này không?”
Cả Carol và Bob đều đưa mắt nhìn những bức ảnh một lượt và gật đầu mà không chút do dự.
Bob chỉ vào bức ảnh của Justin O’Brien. “Justin là người thiết kế logo mới cho khách sạn. Logo cũ trông rất lạc hậu. Chúng tôi có các thực đơn mới, danh thiếp mới, và những bản giới thiệu sản phẩm mới được in lại tháng trước.”
“Justin đã đến khách sạn phải không?” Lance như mở cờ trong bụng.
“Chỉ một lần duy nhất. Chúng tôi biết đến cậu ta qua trang web việc làm tự do trực tuyến. Chúng tôi thảo luận nhu cầu của mình qua điện thoại và email. Nhưng cậu ấy có đến khách sạn để cho chúng tôi xem hàng tá mẫu thiết kế. Cậu ấy tỏ ra không hề sợ sệt trong buổi họp trực tiếp. Tôi hiểu rằng ngày nay hầu hết các hoạt động kinh doanh đều được thực hiện trực tuyến, nhưng tôi sợ rằng tôi quá lạc hậu. Tôi thích gặp những người tôi giao dịch trong công việc. Và do Justin cũng sống ở khu vực này nên dường như không có lý do gì để từ chối việc gặp gỡ.”
“Ông nghĩ thế nào về Justin?” Lance hỏi với giọng đều đều, nhưng bên trong đây là lần đầu tiên anh cảm thấy rất phấn khích kể từ khi họ nhận vụ án này.
“Cậu ta hơi lập dị và có phần nhút nhát, nhưng sau đó tôi đề nghị cậu ta sử dụng máy tính để làm việc hầu như cả ngày.” Bob lắc đầu. “Giới trẻ ngày nay thiếu kỹ năng giao tiếp với người khác.”
“Hai người nhớ lại xem có phải Shannon đã làm việc vào ngày cậu ấy đến khách sạn không?” Morgan hỏi.
“Chúng tôi không nhớ.” Bob lối điện thoại ra. “Tôi sẽ kiểm tra lại lịch của tôi.”
Carol quay sang chiếc máy tính để bàn ở đầu bên kia của cái bàn hình chữ L. Bà ấy di chuột. Khi màn hình bật sáng, bà ấy nhập mật khẩu.
Bob tìm kiếm dữ liệu trong điện thoại của ông ấy. “Justin đã ở đây lúc năm giờ chiều ngày mùng chín tháng Một.”
Carol gõ bàn phím. “Shannon làm việc ở quầy ghi danh ngày hôm đó đến mười giờ tối.”
Justin đã có mặt trong khách sạn cùng thời gian với Shannon.