Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2695 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 35

Sharp rảo bước vào văn phòng. Lance và Morgan đã gọi để báo cho ông tiến triển của vụ án. Nếu Shannon Yates đã có mặt ở câu lạc bộ Beats vào tối hôm cô bị mất tích, thì vụ án của cô có gì liên quan tới vụ án của Haley không? Liệu Justin Brien có phải kẻ cưỡng dâm và giết người hàng loạt không? Dù đúng là như vậy, và cậu ta là người đã giết Shannon, thì cái chết của Shannon có gì liên quan đến cái chết của Noah? Cưỡng hiếp và siết cổ chết một người phụ nữ hoàn toàn khác so với tội danh dùng dao đâm chết một người đàn ông.

Justin O’Brien đã làm việc cho khách sạn nơi Shannon Yates từng được thuê. Biển báo cảnh quan có đề tên McFarland cũng xuất hiện trong chính khách sạn đó. Justin củng cố mối liên kết giữa các vụ án, nhưng McFarland lại khiến họ nghĩ rằng các vụ án không liên quan đến nhau.

Điều Sharp cần là các tình tiết khác liên quan đến vụ án của Shannon Yates, nhưng liệu ông có thể thu thập thêm thông tin khi các nguồn tin của ông tại Sở Cảnh sát quận đều đã nghỉ hưu hoặc nghỉ việc không?

Một ý tưởng khác xuất hiện trong đầu ông. Còn ai khác có thể khai thác thông tin được nhỉ? Không. Ông không còn nguồn nào cả.

Ông cảm thấy mình như một kẻ phản bội vậy, giống như ông đang chiến đấu với kẻ thù. Liệu Luke có đến hoàng cung để xin sự viện trợ? Đó là chuyện không tưởng.

Ông đi đi lại lại trong phòng làm việc của mình, vắt óc tìm ra các phương án khác.

Chết tiệt!

Đi ra sau bàn làm việc, ông mở cái ngăn kéo giữa và tìm tấm danh thiếp. Sau đó ông lấy điện thoại ra và bấm số. Luke đã bị bên phản diện xúi giục, còn Sharp dù sao cũng giống Han Solo hơn là Luke Skywalker. Mà thêm nữa Solo lại là kẻ buôn lậu. Thế thì đây là chuyện quái gì thế nhỉ?

Điện thoại đổ chuông lần thứ hai, cô trả lời: “Olivia Cruz đây.”

“Lincoln Sharp đây.” Ông gạt bỏ cả lòng tự trọng. “Lần trước cô đến phòng làm việc của tôi, cô đã nói về chuyện tôi và cô cùng hợp tác với nhau.”

“Phải.” Giọng cô đều đều và lạnh như băng. “Và anh đã suy nghĩ về lời đề nghị của tôi.”

“Tôi đang tìm kiếm thông tin liên quan đến vụ án của Shannon Yates.”

“Chẳng phải mọi người đều thế ư?”

“Nghe này.” Cảm giác kiệt sức đè nặng lên đôi vai ông. Ông ngồi xuống ghế. Trò cút bắt khiến ông bực mình. “Tôi không có thời gian cho mấy trò giễu cợt. Những điều tồi tệ vẫn thường xảy ra với những người tốt đấy thôi. Cô có thông tin gì không?”

Đường dây rơi vào yên lặng. Sharp nghe thấy tiếng cô hít sâu. Khi cô cất tiếng, giọng cô trở nên nghiêm trọng.

“Thực ra cũng không nhiều. Gần đây tôi tập trung cho dự án viết sách.” Cô dừng lại. “Nhưng tôi hiểu câu hỏi của anh có nghĩa có sự kết nối nào đó giữa vụ án của Shannon Yates và vụ án sát hại Noah Carter.”

Ông biết cô đã kết nối hai vụ án với nhau từ trước. Cánh phóng viên thường rất thính mũi trong việc đánh hơi tin tức. Cruz không thể cưỡng lại sự hấp dẫn của những ẩn số.

Sharp nhử mồi. “Shannon đã có mặt tại Beats tối hôm cô ấy bị mất tích.”

“Ồ.” Một từ đơn âm được phát ra hàm chứa sự ngạc nhiên và thú vị. Sau vài giây im lặng, Sharp có thể nghe thấy các khớp thần kinh của cô truyền tín hiệu tới từng tế bào.

Nhưng Sharp ngày càng mất đi sự kiên nhẫn. Ông cảm thấy chán nản với việc phải chờ đợi. Vụ án này đang đẩy Lance và Morgan vào nguy hiểm. “Tôi có thể tự điều tra thông tin về vụ án của Shannon, nhưng tôi không có nhiều thời gian. Có kẻ nào đó đang cố gắng sát hại đồng nghiệp của tôi.”

“Tôi đã nghe về vụ hỏa hoạn.” Giọng cô đầy vẻ tiếc thương. “Cuộc điều tra của các anh rõ ràng đã khiến kẻ nào đó đứng ngồi không yên.”

“Chỉ có thủ phạm mới cảm thấy lo sợ khi cuộc điều tra có tiến triển.”

“Tôi sẽ gọi điện để hỏi thông tin.”

“Thật sao?” Sharp hỏi.

“Hãy cho tôi một tiếng. Sau đó anh hãy tới địa chỉ này để gặp tôi.” Cô nhanh chóng đọc số nhà và một địa chỉ ở Scarlet Falls, cách nhà ông gần hai kilômét.

“Cảm ơn cô.” Sharp kết thúc cuộc gọi, lòng rối bời. Có phải quá dễ dàng không? Cruz đã tỏ ra quá dễ dãi so với tính cách của một phóng viên. Ông không tin tưởng cô. Một chút cũng không. Còn nhớ Han đã đặt lòng tin ở Lando không? Hãy xem anh ta có kết cục thế nào - kẹt cứng trong đống thuốc nổ và biến thành Jabba.

Sharp lái xe đến địa chỉ mà Cruz đã cung cấp vừa nãy và đỗ xe đằng sau xe của cô. Ông kiểm tra số nhà ở đằng trước ngôi nhà gỗ một tầng. Đây là nhà của cô ư? Ông đi qua hàng rào bằng cọc gỗ, cái xích đu và một khu vườn sạch sẽ. Trừ những tấm năng lượng mặt trời trên mái nhà, ngôi nhà nhỏ mang đậm vẻ truyền thống của một thị trấn nhỏ. Với chiếc áo khoác sành điệu và đôi giày cao gót mũi nhọn, Sharp cho rằng cô sống ở một căn nhà sang trọng chứ không phải một ngôi nhà bình thường.

Ông đi lên phía trước và gõ cửa.

Cruz mở cửa.

Sharp bước lùi lại, đầy ngạc nhiên. Thay vì ăn mặc lịch sự, đi giày cao gót, cô mặc quần bò, áo phông dáng suông. Chân cô không đi giày, và những ngón chân được sơn màu hồng ngọt ngào. Lại một chuyện khác ông không ngờ tới.

“Anh sẽ vào chứ?” Cô bước lùi lại. Không đi giày, cô chỉ cao đến cằm ông.

“À, vâng.” Sharp lo lắng thốt ra mấy từ cụt ngủn. Ông đang trong tâm trạng bất an. Cruz, đối với ông, là người rất khó nắm bắt.

Cô khóa cửa và dẫn đường vào một hành lang hẹp dẫn đến một căn bếp sáng sủa vừa mới được tu sửa. Là một fan của những thứ có thể làm mới và bền, Sharp thích các kiểu sàn nhà làm bằng tre tối màu và quầy bếp bằng kính tái chế màu xám. Mùi thơm của món gì đó rất cay phảng phất khắp căn phòng. Ở giữa cái bàn, một chai rượu vang đỏ đã mở nắp cho hả hơi, bên cạnh là một chiếc máy tính xách tay.

“Tôi rất thích nhà của cô.” Ông cởi áo khoác và treo nó lên lưng tựa của chiếc ghế đẩu.

“Tôi cũng vậy.” Cô đi ra đằng sau cái máy tính xách tay. “Dì tôi để lại cho tôi căn nhà này sau khi dì qua đời. Đó không phải những gì tôi từng cho là mình sẽ thích. Nhưng căn nhà này gắn liền với những ký ức khó quên của tôi, và tôi đã sửa sang nó theo cách của riêng tôi. Bây giờ tôi không nghĩ tới việc chuyển tới bất kỳ chỗ nào khác. Anh có muốn uống rượu không?”

“Không, cảm ơn cô.” Dù ông đã để ý rằng đó là loại rượu làm từ giống nho pinot noir hữu cơ rất tốt. Ông không muốn mất cảnh giác. Đối với mọi thứ liên quan tới cô. “Tửu lượng của tôi không được tốt lắm.”

Cô tự rót cho mình một ly nhỏ. “Trước khi chúng ta bắt đầu, tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh. Tại sao hôm nay anh lại gọi cho tôi?”

Sharp dựa hông vào cái bàn. Sau một phút, ông quyết định sẽ thành thật với cô. Chung quy là ông cần sự giúp đỡ của cô. “Tôi đã mất cả ngày cố gắng điều tra các tình tiết liên quan đến vụ án của Shannon Yates. Nhưng cảnh sát trưởng giữ các thông tin liên quan đến cuộc điều tra rất kĩ. Tôi đã nghĩ đến những nguồn có thể tiết lộ thông tin ở phía cảnh sát trưởng và những nguồn khác. Luồng suy nghĩ đó dẫn đến cô.”

Cô nhấp một ngụm rượu. “Tôi vừa cung cấp cho anh hai thông tin miễn phí rồi.”

Sharp chỉnh lại lời của cô. “Chỉ có thông tin đầu tiên là không mất tiền thôi.” Nghe giống hệt một cuộc ngã giá cậu. “Còn thông tin thứ hai là cô mặc cả với Morgan.”

Cô gật đầu. “Nhưng tôi vẫn chưa nhận được khoản thanh toán.”

“Cô sẽ nhận được thôi.” Sharp ngồi thẳng lưng. “Morgan là người rất uy tín, và trung thực nhất mà tôi từng làm việc cùng. Cô không cần phải nghi ngờ chữ tín của cô ấy.”

“Không, tôi không nghi ngờ cô ấy.” Cô xoay tròn ly rượu trong tay và quan sát ông. “Tôi cũng không hề nghi ngờ anh.”

Câu nói này khiến ông hết sức ngạc nhiên. Ông không có cảm giác như vậy đối với cô.

Cô đặt ly rượu xuống. “Tôi đã tìm hiểu kĩ. Công ty của anh và Morgan đã gây dựng được uy tín lớn trong việc theo đuổi công lý.”

“Cô ấy sẽ thực hiện lời hứa của mình.”

Những ngón tay của Cruz đặt trên bàn phím. “Anh có gì cho cuộc trao đổi này không?”

Có quá nhiều phóng viên đang tìm kiếm sự thật vì sự xứng đáng của nó.

Thất vọng, Sharp đứng thẳng người. Ông chẳng có gì cả. “Không.”

Liệu cô có từ chối giúp đỡ ông không?

Nụ cười kéo dãn trên mặt cô. “Vậy tôi đoán là anh sẽ nợ tôi một ân huệ.”

Chết tiệt!

“Tôi xin lỗi.” Nụ cười của cô cong hơn. Cô thích thú tình huống này. “Tôi chưa nghe thấy câu trả lời của anh.”

Ông phải nói ra ư?

“Vâng, lần này coi như tôi nợ cô.” Sharp nghiến răng nghiến lợi. “Phải nói trước với cô rằng món nợ này phải tương xứng với mức độ hữu dụng của thông tin liên quan đến vụ án Shannon Yates mà cô cung cấp cho tôi.”

Cười to, cô dừng gõ bàn phím. “Anh đúng là đã làm việc cùng luật sư quá lâu rồi.”

“Cô có chấp nhận thỏa thuận này không?” Sharp chìa một tay ra phía trên cái bàn.

Với nụ cười đầy ranh mãnh, Cruz đưa tay ra bắt tay ông. “Tôi có điều kiện của riêng tôi đối với cuộc giao dịch này.”

“Điều kiện đó là gì?” Sharp hỏi dồn. Cánh phóng viên là điểm yếu của ông…

“Anh phải gọi tôi là Olivia.”

Sharp chết lặng. “Chỉ thế thôi ư?” Cô đang giễu cợt ông hay đang thực sự nghiêm túc thế không biết?

“Chỉ vậy thôi.” Cô gật đầu.

“OK, Olivia.” Ông gọi tên cô. Chuyện quái gì thế này? Khi bạn trở nên gần gũi với kẻ thù của mình, bạn sẽ hiểu rõ hơn về người đó.

“Tôi sẽ gọi anh là Lincoln.”

“Chẳng có ai gọi tôi là Lincoln cả.”

“Tôi biết.” Với nét cười đầy thỏa mãn nơi khóe miệng, cô kéo thanh trượt và nhấp chuột. “Anh đã có thông tin gì về vụ án của Shannon rồi?”

Ông thuật lại những tình tiết cơ bản cảnh sát không cần phải giữ kín: nơi cô làm việc, vị trí nơi xe và xác của cô được tìm thấy, và nguyên nhân cái chết.

Olivia gật đầu. “Đó là những gì nguồn thông tin của tôi đưa ra. Shannon làm việc vào những ngày cuối tuần tại khách sạn và không có bạn bè ở Grey’s Hollow. Cô ấy còn trẻ và cảm thấy chán nản với sự chật hẹp của Grey's Hollow và sự tương tác giữa người với người rất hạn chế. Người ta nhìn thấy cô ấy lần cuối cùng tại câu lạc bộ đêm Beats vào thứ Bảy, ngày hai mươi từ tháng Hai. Các đoạn băng giám sát tại lối vào và ra của câu lạc bộ cho thấy cô ấy đến đó một mình. Câu lạc bộ chỉ mở cửa trong một thời gian ngắn, và họ có một vài vấn đề về mặt kỹ thuật.”

Giống như các đoạn băng ghi hình bị mất.

“Buổi tối Shannon ở đó, hệ thống báo cháy và bình phun chữa cháy trong bếp đều tắt lúc mười một giờ ba mươi hai phút tối. Các đội tuần tra di chuyển đến bãi đỗ xe. Khi đó đã rất muộn và đến giờ câu lạc bộ đóng cửa.”

“Tất cả mọi người đều ra về.”

“Phải.” Olivia đồng tình. “Cảnh sát không thể tìm ra hướng di chuyển của cô ấy khi cô ấy rời khỏi câu lạc bộ. Cô ấy sống ở một căn hộ trong trường quay trên ga-ra tách biệt. Chủ nhà của cô ấy đang đi nghỉ. Không ai ở đó biết cô ấy có về nhà tối hôm đó không.”

“Hay có ai đó đã bám đuôi cô ấy từ câu lạc bộ về nhà.” Sharp luôn luôn đưa ra tình huống xấu nhất để không bị vỡ mộng nếu một trong số những giả thuyết đó không xảy ra.

“Căn hộ của cô ấy rất gọn gàng sạch sẽ.” Olivia tiếp tục. “Không có dấu hiệu của một cuộc hẹn hò lãng mạn, hay dấu hiệu ai đó đột nhập vào nhà hay xảy ra xô xát cả.”

“Nếu cô ấy gặp ai đó ở câu lạc bộ, chắc cô ấy đã về nhà cùng với người đó.” Sharp bước vào căn bếp nhỏ.

“Cô ấy không đi làm vào ngày thứ Hai. Mặc dù cô ấy chỉ vừa mới được tuyển dụng vào khách sạn được vài tháng. Sếp của cô ấy nhận xét cô ấy thể hiện mình là người rất đáng tin tưởng. Sếp của Shannon là một phụ nữ đã đứng tuổi và nổi tiếng về việc kiểm soát nhân viên như một bà mẹ nghiêm khắc. Bà ấy cho một nhân viên tới căn hộ của Shannon để kiểm tra tình hình. Không có người ra mở cửa nhưng xe ô tô của cô ấy không có ở nhà. Bà ấy nghĩ có thể cô ấy quên, nhưng khi thấy Shannon không đi làm ngày thứ hai, bà ấy đã báo cảnh sát.”

“Chắc cảnh sát đã lấy thông tin lịch sử sử dụng thẻ tín dụng của cô ấy.”

“Shannon đã tuyên bố phá sản cách đây hai năm. Cô ấy thất nghiệp nhiều lần trước khi được tuyển vào khách sạn này. Cô ấy không sử dụng thẻ tín dụng.”

“Thế còn điện thoại di động của cô ấy thì sao?”

“Điện thoại của cô ấy không liên lạc được từ tối thứ Năm trước khi cô ấy mất tích, đó là khi cô ấy gọi cho mẹ hiện đang sống ở Maine. Cô ấy chọn gói trả trước và dùng điện thoại rất tằn tiện. Chiếc điện thoại di động đó được tìm thấy bên thi thể của cô ấy. Pin của điện thoại đã được lấy đi.”

“Không ai có thể dò ra nó đang ở đâu.”

“Chính xác.” Olivia rời mắt khỏi máy tính và ngước lên.

“Thế còn thi thể của cô ấy thì sao?” Sharp hỏi.

“Theo những gì chúng tôi biết, Shannon Yates đã bị cưỡng hiếp, bị đánh đập, và bị siết cổ cho đến chết. Trong cơ thể cô ấy có rượu và Zolpidem.” Olivia nói. “Tôi không có báo cáo của bên khám nghiệm tử thi.”

“Không có thông tin từ văn phòng của nhân viên khám nghiệm ư?” Sharp hỏi, cố giấu vẻ thất vọng. Không thông tin nào đáng giá. Cô không hề cung cấp thêm thông tin gì mới ngoài các tình tiết đã được công bố mà ai cũng có thể tìm thấy trên kênh tin tức mới nhất. Cho đến nay vụ án vẫn bế tắc, nhưng ông không hề thấy có điểm nào có liên quan đến vụ án của Noah, trừ chi tiết họ đều bị giết sau khi đến câu lạc bộ Beats, và họ đều quen biết Justin Brien.

Sharp bóp bóp gáy, và một tình tiết khiến ông thấy khó hiểu. “Những kết quả của phòng thí nghiệm về việc khám nghiệm tử thi của Shannon Yates có rất nhanh chóng. Thông thường, các báo cáo xét nghiệm chất độc thường mất hàng tuần thậm chí hàng tháng trời. Cách duy nhất họ nghĩ đến là nhân viên khám nghiệm đã đặc biệt tìm kiếm điều gì đó.”

Olivia đưa mắt sang nhìn ông. “Anh cho rằng nhân viên khám nghiệm đã nhận thấy có sự tương đồng với một vụ án nào đó và đang kiểm chứng những tình tiết tương đồng đó ư?”

“Đó chỉ đơn thuần là suy nghĩ chủ quan của tôi thôi.”

Cô gõ bàn phím với sự nhiệt tình hoàn toàn khác lúc trước đó.

Cơ sở dữ liệu tội phạm quốc gia như Trung tâm Thông tin Tội phạm Quốc gia và Chương trình Lưu trữ Tội phạm Bạo lực chỉ có thể được truy cập bởi cơ quan hành pháp. Nếu ai đó ở Sở Cảnh sát thực hiện tìm kiếm cho Olivia ở trên đó, người đó sẽ bị phạt. Do đó Sharp không muốn làm ai liên lụy. Tò mò, ông liếc nhìn vào màn hình máy tính của cô.

Cô gập màn hình lại. “Tôi sẽ chia sẻ thông tin. Nhưng tôi không được phép tiết lộ nguồn cung cấp thông tin.”

Sharp khựng lại. “Giờ chúng ta làm gì?”

“Chúng ta đợi.”

“Tôi sợ là cô sẽ nói như vậy.” Sharp nổi cáu. “Tôi không thích chờ đợi.”

Cô nhấp một ngụm rượu vang và liếm môi. “Anh có muốn thử món xúp mễ chay không? Tôi đảm bảo là nó không có độc đâu.”

Sharp do dự.

Cô thở dài và múc xúp vào một cái bát. “Anh nên ăn chút đi. Để nhận được email phản hồi phải mất một lúc đấy.”

“Thôi được.”

Olivia đưa bát xúp cho ông, ông ngồi lên cái ghế đẩu và đưa thìa súp vào miệng mà không cảm nhận thấy mùi vị gì cả, do đầu óc ông còn mải nghĩ về vụ án. Cô đứng ăn, một chân gác lên đầu gối của chân bên kia như một con cò. Một tiếng bing phát ra từ máy tính của cô, và cô gõ bàn phím.

Đôi mắt cô ánh lên vẻ hào hứng. “Mùa hè năm ngoái, xác chết của Adele Smith, hai mươi sáu tuổi, đã được phát hiện trong rừng Redhaven. Adele đã bị đánh đập và cưỡng hiếp. Cô ấy có những vết bầm tím trên cổ gần cổ họng, nhưng nguyên nhân gây ra cái chết được xác định là do cồn và Zolpidem.”

Sharp sôi máu. “Vì Redhaven thuộc quận Randolph, nên chỉ có một văn phòng khám nghiệm pháp y thực hiện công tác khám nghiệm tử thi của cả Shannon và Adele.”

“Và vụ án của Shannon có nhiều điểm tương đồng với vụ án của Adele đủ để nhân viên pháp y phải chú ý.” Olivia kéo thanh trượt của máy tính. “Adele bị mất tích sau một lễ hội âm nhạc lớn. Đó là một sự kiện lớn được tổ chức ngoài trời, nên không có camera giám sát, có rất nhiều thuốc và rượu, và hàng nghìn người dân bên ngoài thị trấn đến dự. Cảnh sát Redhaven không điều tra ra hung thủ của vụ án. Họ phát hiện mẫu ADN từ nhiều đối tượng trên cơ thể cô ấy, nhưng hệ thống chỉ số ADN kết hợp không cho kết quả phù hợp.”

Hệ thống chỉ số ADN kết hợp là cơ sở dữ liệu quốc gia thu thập các mẫu ADN đã biết của những tên tội phạm đã biết và được lấy từ các nghi phạm, nạn nhân và hiện trường vụ án.

“Dù kẻ tấn công cô ấy là ai thì mẫu ADN của người đó không có trong hệ thống này. Adele có thể là nạn nhân đầu tiên của hắn.”

“Có thể là như vậy.” Olivia gật đầu. “Sở Cảnh sát quận và cảnh sát Redhaven hiện tại nghi ngờ rằng kẻ giết Shannon và Adele có thể có mối liên quan với nhau.”

“Cả hai người phụ nữ này đều bị cưỡng hiếp, bị đánh đập, bị siết cổ và có thuốc ngủ trong cơ thể.” Sharp bước xuống khỏi cái ghế đẩu, để cái bát của ông vào trong bồn rửa, và tiếp tục đi đi lại lại.

“Nhưng hung thủ của hai vụ án kia có liên quan như thế nào đến vụ án của Noah Carter chứ?”

Shannon có liên quan với Noah qua Justin O’Brien. Nhưng nếu tiết lộ thông tin này cho Olivia thì có vẻ hơi quá nên Sharp quyết định chưa nói vội.

Một tiếng bing nữa phát ra từ máy tính của cô. Đôi mắt Olivia nheo lại như một con mèo vừa phát hiện một con chuột vậy. “Tôi vừa nhận được đoạn băng giám sát từ câu lạc bộ Beats cho đêm Shannon mất tích.”

Sharp xoa hai lòng bàn tay vào nhau. “Giờ hãy xem cô ấy đã nói chuyện với những ai nào.”

Ông lại gần cái bàn để có thể nhìn vào màn hình máy tính của cô. Có lẽ cô bị sao nhãng nên ông có thể nhìn thấy tên nguồn cung cấp thông tin cho cô.

Cô gấp chiếc máy tính xách tay lại. “Tôi có thể chiếu các đoạn băng trên ti-vi. Xem trên ti vị sẽ dễ hơn vì màn hình của nó rộng hơn.”

“Ý hay đấy.” Sharp thừa nhận.

Cô mang chiếc máy tính xách tay và rượu sang phòng bên cạnh, một căn phòng nhỏ rất ấm cúng. Cô đặt chiếc máy tính và cốc rượu xuống, sau đó bật mấy cái bóng điện lên.

Sharp ngồi xuống ghế xô-pha. Hai cánh tay ông chống vào đầu gối, chờ đợi. Và hờn dỗi. Ở vị trí của người đi nhờ vả nên ông đành cắn răng chịu đựng.

Ngồi xuống một cái ghế, cô mở máy tính và xoay nó để ông không nhìn được vào màn hình.

“Tôi nghĩ chúng ta đang hợp tác với nhau rất tốt đấy.” Sharp nói, đầy vẻ nản chí.

“Anh đang giấu tôi một số thông tin.” Olivia nhướng cặp lông mày lên đầy vẻ ngang bướng. “Đừng cố gắng phủ nhận điều này. Tôi có thể thấy bộ não của anh còn đang xử lý thông tin, nên anh chưa thể nói gì cả.”

“Tôi phải giữ bảo mật thông tin của khách hàng.” Đạo đức nghề nghiệp khiến Sharp ngẩng cao đầu.

“Và tôi cũng có quy định bảo mật thông tin của riêng tôi. Tôi không có những nguồn thông tin chính xác tuyệt đối bởi vì tôi không chú trọng đến đặc điểm của họ. Nếu anh muốn hợp tác với tôi, anh sẽ phải cho tôi một mức độ tôn trọng nghề nghiệp nhất định, giống như cách anh muốn tôi làm với anh vậy.”

“Cô nói đúng.” Sharp dựa lưng vào ghế. Cô không chấp nhận những điều nhỏ mọn của ông. Ông sẽ phải dẹp bỏ nhu cầu kiểm soát mọi thứ của mình đi, hoặc là ông sẽ kết thúc việc hợp tác với cô mà không được gì cả. “Tôi xin lỗi.”

Olivia khẽ lắc đầu rồi mở đoạn bằng đầu tiên. Đây là đoạn băng từ camera quay góc những cái bàn cạnh khu vực sàn nhảy.”

Không có gì ngoài một màn hình tĩnh trên ti-vi.

Sharp cung cấp cho cô một thông tin đáng tin cậy. “Chiếc camera đó cũng không hoạt động vào đêm Noah bị giết.”

“Câu lạc bộ đó mới mở mà. Hoạt động của các thiết bị lẽ ra phải tốt chứ, nhưng thật đáng thất vọng.” Olivia gõ bàn phím. “Hãy thử xem đoạn băng ở lối vào câu lạc bộ xem sao.”

Mặc dù màn hình ti-vi rất nhiễu, hình ảnh ở các cửa trước của câu lạc bộ bắt đầu chạy.

Sharp ngồi lại vào ghế, cơn tức giận với Olivia đã biến mất khi ông tập trung vào những khuôn mặt đang bước vào câu lạc bộ Beats.

Bản năng của ông, được mài giũa từ kinh nghiệm nhiều năm làm công tác điều tra, bắt đầu thức dậy. Ba mươi phút xem đoạn băng, xương sống Sharp thẳng băng.

“Đó không phải Noah Carter sao?” Olivia hỏi.

“Phải.” Sharp ghi chú lại vị trí của đoạn băng. “Trông giống như cả hội bạn của cậu ta đều có mặt tại Beats tối hôm đó, giống như họ đã nói trong cuộc phỏng vấn đầu tiên. Có Noah, Chase, Isaac, Adam, và đây rồi, Justin nữa.”

Sharp lấy điện thoại và gọi cho Lance, nhưng không kết nối được. Nên Sharp chuyển sang gửi tin nhắn cho anh.

Justin đã gặp Shannon tại câu lạc bộ Beats vào đêm cô ấy bị mất tích.

Diệu Thư (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh