Lance lái xe tránh một cái ổ gà sâu hoắm trên con đường dẫn tới nhà Justin. Anh không tránh được cái ổ gà tiếp theo, và chiếc ô tô nảy bật lên vì xóc. Gầm xe quẹt vào một mô đất và anh ước tấm kính chắn gió của chiếc xe Jeep đã được sửa. Hai hàng cây cao mọc hai bên đường, khiến cho con đường rợp bóng và hơi tối.
Lance bật đèn pha. “Anh chưa bao giờ thích sự trùng hợp của hai vụ án xảy ra quá gần nhau như thế, nhưng anh cũng chưa bao giờ mong phát hiện ra một mối liên hệ quá rõ ràng giữa chúng.”
Trên ghế hành khách, Morgan đang xoay xoay cổ. “Em cũng thế, nhưng đây là lần đầu tiên em cảm thấy có chút chuyển biến tích cực đối với vụ án của Haley.”
Lance quay xe vào một lối đi trải sỏi nhỏ hẹp và xe chạy khoảng một trăm mét. Ánh đèn pha chiếu vào một cái nhà kho. Thời gian đã làm vẻ bên ngoài ngôi nhà chuyển thành màu nâu pha màu xám. Ánh sáng chiếu qua tấm rèm cửa sổ, và một chiếc xe Toyota đỗ trước cánh cửa trượt đôi.
Lance đỗ xe bên cạnh chiếc xe của Justin. “Có vẻ như cậu ta đang ở nhà.”
Họ xuống xe. Lance nghi ngờ rằng ánh mặt trời vẫn xuyên qua cánh rừng rậm rạp ngay cả ban ngày. Chiều tối, cái lạnh mang theo hơi ẩm lẫn trong không khí. Rêu mọc giữa những cái cây, và có một miếng khuôn đắp bên hông ngôi nhà.
Morgan đi vòng ra phía trước chiếc ô tô và đứng cạnh anh. Cô co rúm người vì lạnh. “Em nghĩ các nghệ sĩ thích cuộc sống cô độc.”
“Những kẻ giết người hàng loạt cũng thích sống cô độc.”
Morgan bắt đầu bước đi, một hàng đá lát lỏng lẻo đã vỡ dẫn từ chỗ đỗ xe tới cửa nhà. “Một sự thật đơn giản là Justin và Shannon đều có mặt ở khách sạn cùng thời điểm cũng không khiến cậu ta trở thành kẻ giết người hàng loạt.”
“Em nói đúng.” Lance nói. Điện thoại của anh rung lên báo có tin nhắn đến. “Tin nhắn của Sharp. Bác ấy nói Justin chính xác có mặt tại Beats vào đêm Shannon bị giết. Bây giờ thì Justin trở thành người đứng đầu trong danh sách đối tượng tình nghi rồi.”
Họ đi đến cửa nhà và gõ cửa. Anh không thấy có mắt thần trên cửa, cũng không thấy có camera giám sát, nhưng có một ô cửa sổ như một bức tranh lớn có hướng nhìn ra phía cửa trước. Justin sẽ biết ai đang đứng trên bậc thềm cửa. Cánh cửa bật mở. Justin đứng ngay sau cánh cửa. Vẻ mặt cậu ta đầy ngạc nhiên. Chắc chắn vừa rồi cậu ta không nhìn qua cửa sổ kia. Hay cậu ta đang chờ ai khác tới?
Lance nghĩ rằng cậu ta sẽ đóng sầm cánh cửa trước mặt họ. Đó cũng là điều anh sẽ làm nếu anh ở vào vị trí của Justin.
“Hai người muốn gì?” Justin hỏi. Mắt cậu ta đỏ ngầu, và khuôn mặt cậu ta cũng đỏ. Chắc hẳn cậu ta vừa khóc.
“Chúng tôi có một vài câu hỏi muốn hỏi cậu.” Morgan nói. “Chỉ mất vài phút thôi.”
“Tôi không biết.” Đôi mắt cậu ta hướng ra khu rừng phía sau Lance và Morgan, Justin đưa tay lên miệng và cắn móng tay. Sự bối rối của cậu ta khiến Lance nhớ tới kẻ nghiện thuốc phiện cần thuốc để thỏa mãn cơn nghiện.
Liệu Lance có nhận định nhầm điều gì không?
Anh nhìn lướt căn phòng tối lờ mờ phía sau Justin. Bên trong ngôi nhà cũng bừa bộn như vẻ bên ngoài của nó vậy. Quần áo, thùng rác và các tờ rơi, quảng cáo vứt bừa bãi. Trông như thể nó vừa bị lục soát, nhưng Lance có cảm giác đó chính là tình trạng của nó từ trước đến nay. Liệu Justin là người có cách sống bừa bãi, hay tình trạng thiếu để ý tới các điều kiện sống là một dấu hiệu của bệnh trầm cảm, nghiện thuốc phiện hay điều gì khác nữa?
Khuôn mặt của Justin đầy vẻ oán giận, và cậu ta khoanh tay trước bộ ngực lép kẹp của mình. Cậu ta liếc nhìn Lance. “Tôi không có nghĩa vụ phải nói chuyện với hai người.”
Nhưng cậu ta đã mở cửa trong khi các bạn của cậu ta không mở.
“Chúng tôi biết điều đó.” Morgan nói ngọt. “Và chúng tôi rất cảm kích nếu cậu hợp tác với chúng tôi.”
Lance vẫy một tay. “Nếu cậu không muốn gặp chúng tôi, chúng tôi có thể ra về và báo cáo những vấn đề mà chúng tôi cảm thấy lo ngại lên ngài cảnh sát trưởng. Có thể cậu thấy nói chuyện với Cảnh sát trưởng Colgate sẽ dễ chịu hơn chăng?”
Justin nhìn anh bằng ánh mắt xấc láo khó chịu. “Hai người cần hỏi gì thì hỏi rồi đi giùm tôi.”
Morgan nhấc quai của cái túi vải lên vai. “Chúng tôi biết được rằng cậu từng bị cáo buộc tội cưỡng bức.”
Cậu ta chết đứng, miệng há hốc. “Lời… lời buộc tội đã bị hủy bỏ rồi cơ mà.” Cậu ta lắp bắp nói.
“Nhưng cậu đã bị bắt giữ.” Lance cởi khóa áo khoác để tiếp cận vũ khí được nhanh hơn.
Ánh mắt Justin đổ dồn vào Lance. “Làm sao anh biết điều đó? Không hề có phiên tòa xét xử hay gì đó mà.”
“Ghi chép về việc bắt giữ cho hành vi không cấu thành tội phạm lẽ ra được niêm phong ở bang New York, nhưng chuyện này không phải lúc nào cũng xảy ra.” Lance giải thích. “Luật sư của cậu nên theo dõi tiếp mới phải.”
Justin rõ ràng không hay biết gì. Đôi mắt cậu ta ươn ướt. “Điều đó không đúng.”
“Đúng hay sai thì sự đã rồi.” Lance xòe lòng bàn tay ra. “Nếu họ đã hủy lời buộc tội thì cũng không đến nỗi quá tệ phải không?”
Mặt Justin đỏ gay. “Cô ta nói dối. Cô ta nói dối. Chúng tôi đều đã uống rượu và vui vẻ. Cô ta về căn hộ với tôi. Chúng tôi còn uống thêm rượu. Sau đó chúng tôi đi ngủ.” Cậu ta lấy hai tay ôm đầu. “Mãi chiều hôm sau tôi mới tỉnh. Còn cô ta thì đã đi mất. Tôi đã rất khó chịu nên không nghĩ nhiều về chuyện đó. Tôi cho rằng cô ta rời đi sớm vì xấu hổ. Sau đó tôi ngủ tiếp. Đến khi cảnh sát gõ cửa…”
Lance gật đầu. “Cậu hẳn đã rất sốc.”
“Một từ sốc không thể diễn tả hết tâm trạng tôi lúc đó.” Justin rứt tóc. “Tôi đã uống quá nhiều, nên những chuyện cụ thể của tối hôm đó rất mơ hồ. Nhưng cô ta không bảo dừng lại. Cô ta hoàn toàn là người chủ động trong cuộc ái ân đó.”
“Nhưng một cô gái đã say xỉn không thể thực sự thể hiện sự bằng lòng được đúng không?” Giọng Morgan trở nên phán xét bất thường. Cô đang nhử mồi cậu ta, hy vọng sự giận dữ sẽ khiến cậu ta mất kiểm soát. Cậu ta không có nghĩa vụ phải trả lời các câu hỏi của họ. Nếu Justin suy nghĩ tỉnh táo và kĩ lưỡng, cậu ta sẽ giữ im lặng.
Nhưng cậu ta không suy nghĩ gì cả. Cậu ta cứ thế mà phản ứng.
Ánh mắt của Justin chuyển sang cô. Sự hận thù trong ánh mắt đó khiến Lance phải tiến lại gần cô hơn.
“Tôi đã uống quá nhiều.” Justin nói. Sự oán giận ánh lên trong đôi mắt ươn ướt. “Có thể cô ta chỉ lợi dụng tôi? Nếu cả hai bên đều say xỉn thì tại sao luôn là đàn ông mang tiếng cưỡng hiếp phụ nữ?”
“Đó là câu hỏi rất hay.” Lance phản biện lại theo phong cách làm việc của một luật sư cứng rắn của Morgan. “Tại sao tất cả trách nhiệm đều đổ hết lên vai người đàn ông?”
“Cảnh sát đã thẩm vấn tối trong nhiều giờ.” Giọng Justin đầy xúc động. “Tôi không có tiền để thuê một luật sư giỏi. Nếu không phải bố của Isaac và đoàn luật sư của ông ấy đã giúp tôi thì cô ả đó có thể đã đẩy tôi vào tù rồi. Chẳng vì lý do gì cả. Chỉ bởi vì cô ta tỉnh dậy vào buổi sáng và cảm thấy ân hận vì đã ngủ với tôi.”
“Bố của Isaac đã giải quyết vụ đó cho cậu ư?” Lance hỏi.
Justin gật đầu, nhưng cậu ta vẫn nhìn chằm chằm vào Morgan, ngực cậu ta phập phồng, hai lỗ mũi cũng nở to ra.
“Đó là lý do tại sao bằng hữu luôn thân nhau.” Lance bước lại gần Morgan hơn. Justin nhìn cô chằm chằm giống hệt cách con chó của Kieran đã từng nhìn Lance vậy.
Morgan nheo mắt, đôi mắt cô hẹp lại chỉ bằng một milimét. Đó là cuộc thẩm vấn đầy tính dồn ép. Nếu Lance không để ý kĩ, anh hẳn đã bỏ lỡ nó.
Cô bước về phía trước. “Cậu đã ở đâu vào thứ Bảy, ngày hai mươi tư tháng Hai? Cậu đã tới câu lạc bộ Beats phải không?”
Đầu Justin ngẩng phắt lên như thể cô vừa tát vào mặt cậu ta một cái. Miệng cậu ta há ra rồi lại ngậm lại.
“Cậu có biết Shannon Yates không?” Morgan hỏi dồn.
“Tôi không biết.” Cậu ta đưa mắt nhìn đi chỗ khác.
Nói dối. Nói dối.
“Cậu có chắc không?” Morgan cao giọng hỏi. “Bởi vì chúng tôi biết cậu là người đã thiết kế logo cho khách sạn nơi cô ấy làm việc.”
Cậu ta đảo mắt nhìn cô rồi lại nhìn Lance. Lance có thể thấy vẻ hoảng loạn trong mắt cậu ta. Hai bên hông cậu ta, những ngón tay nắm vào thành nắm đấm rồi lại thả ra. Mồ hôi túa ra trên trán và môi trên. Quá nhiều tội lỗi, quá ít thời gian.
“Haley bắt đầu nhớ ra chuyện đã xảy ra.” Morgan nói dối một cách ngon lành. Lance rất ấn tượng và khả năng này của cô.
Sau đó Justin suy sụp. Hơi thở cậu ta giật mạnh, mặt cậu ta cau lại. Sau đó đôi mắt cậu ta chuyển hồng và đầy nước trong đó. “Tôi không thể tiếp tục được nữa.”
“Tiếp tục cái gì?” Morgan hỏi.
“Nói dối. Tôi đã nói dối.” Justin lấy hai tay vò đầu như thể cậu ta có thể kiểm soát được bản thân bằng lực của đôi bàn tay mình vậy. “Nói dối quá nhiều. Tôi không thể nói dối được nữa.”
Cậu ta đã giết Noah ư?
“Vậy tại sao cậu không nói sự thật?” Lance đưa mắt nhìn những cái túi quần của Justin. Quần bò của cậu ta quá bó nên rất khó giấu được vũ khí.
“Đó không phải là lỗi của tôi. Tôi không cố ý làm vậy.” Justin buông tay xuống hai bên hông.
“Cậu đã làm gì?” Morgan hỏi.
Justin lắc đầu. “Rất xấu xa. Tôi đã làm chuyện rất xấu xa. Tôi chỉ muốn những cơn ác mộng dừng lại. Tôi muốn quên hết mọi chuyện.” Cậu ta bất động. Cậu ta đã đưa ra quyết định. Quyết định buông xuôi khiến đôi mắt cậu ta trở nên vô hồn. “Có một số quyết định mà chúng ta không thể rút lại được. Có những chuyện chúng ta không thể thay đổi được.”
“Tại sao cậu không giải thoát cho chính mình?” Giọng Morgan nhẹ nhàng, dỗ ngọt. “Cậu sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn nếu kể cho người khác nghe về điều khiến cậu cảm thấy tội lỗi.”
Nước mắt chảy dài trên má cậu ta. Cố nén nước mắt vào trong, cậu ta lùi lại nửa bước.
Tiếng súng trường xé toạc không gian tĩnh lặng. Justin gục xuống.
“Nằm xuống.” Lance kéo Morgan nằm xuống sàn nhà và lấy thân mình che chở cho cô. Tim anh đập thình thịch. Justin rên rỉ nhưng Lance không để mắt tới cậu ta.
Kẻ vừa nổ súng đang ở đâu? Một tiếng súng nữa vang lên.
“Mau vào trong nhà ngay.” Lance bò trên sàn nhà, cố gắng che chắn cho Morgan khỏi phía cánh rừng.
Lôi súng ra, anh đảo mắt nhìn xung quanh, chỉ để thấy một họng súng vụt qua những cái cây. Một viên đạn bắn trúng cánh cửa, một mảnh gỗ bật ra. Anh bắn súng về phía đó, sau đó nhìn qua vai mình. Morgan đang bò qua thềm cửa.
Cô chộp lấy tay Justin và cố gắng kéo cậu ta vào bên trong nhà nhưng không thể lôi được.
“Cậu ta quá nặng.” Cô lôi khẩu súng ngắn của mình ra. Đứng phía sau khung cửa, cô đưa mắt nhìn quanh và ngắm vào cánh rừng. “Em sẽ quan sát. Anh đưa Justin vào trong nhà đi.”
Lance không thích kế hoạch của cô chút nào, nhưng anh không thể tranh cãi vì sự hợp lý của nó. “Kẻ nổ súng ở đằng sau, đứng ở góc những cây thông hướng sáu giờ.”
Morgan bắn hai phát về phía được xác định là có kẻ nổ súng. Lance đi vào phía trong ngôi nhà, nắm cánh tay Justin và kéo cậu ta qua cửa. Máu đổ xuống khuôn mặt của cậu thanh niên. Morgan bước giật lùi vào trong nhà từ lối cửa mở. Lance đóng cửa, cài thanh chốt lại.
Anh kéo Justin qua phòng khách và vào căn bếp liền kề đó. Dấu chân trong phòng hình thành một chữ U. Lance kéo Justin ra đằng sau cái lò nướng bằng kim loại, nơi an toàn hơn so với tường khô và các thanh gỗ. Những viên đạn có thể xuyên qua những bức tường bên ngoài của các ngôi nhà xây dạng khung.
Morgan chộp lấy chiếc túi xách của cô từ vị trí cô thả nó xuống ở cửa và đi theo Lance vào nhà bếp.
Cô lấy điện thoại di động từ chiếc túi và gọi 911. Sau đó cô quay sang Justin. “Viên đạn bắn trúng thái dương của cậu ta.”
“Em có bị thương không?” Lance hỏi Morgan.
“Không.” Cô đáp. “Còn anh thì sao?”
“Anh không sao.” Adrenaline chạy khắp cơ thể anh. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, và tiếng đập của nó vọng vào hai bên tai khi anh bò qua sàn nhà của tầng một, đảm bảo rằng rất cả căn phòng đều an toàn. Anh kiểm tra khóa của cửa sau. Sau đó anh đi đến cửa sổ trước nhà và nhìn qua khung cửa sổ, dùng ngón tay vén tấm rèm hé mở. “Anh không thấy hắn.”
“Em nghi là hắn đã bỏ chạy khi anh bắn trả rồi.”
Lance cũng hy vọng là như thế, nhưng anh không thích cảm giác không biết kẻ tấn công đã đi đâu. Anh muốn đuổi theo kẻ đã nổ súng nhưng anh không muốn để Morgan và Justin ở lại một mình.
Morgan lấy đôi găng tay từ túi xách của cô và đi vào tay. Cô lấy một chiếc khăn lau bát từ quầy bếp, gấp nó lại và ấn nó vào thái dương của Justin. “Điều tốt nhất bây giờ em có thể làm là cầm máu.”
“Anh sẽ đi kiểm tra tầng trên.” Anh hướng lên cầu thang. Có ba cánh cửa mở dọc hành lang. Qua ô cửa sổ của tầng hai, anh đưa mắt nhìn sân sau một lượt nhưng không thấy ai cả. Anh đi qua hành lang đến phòng ngủ lớn. Sau khi kiểm tra dưới gầm giường và trong tủ quần áo, anh nhìn qua cửa sổ hướng ra sân sau. Cũng không thấy bóng dáng kẻ đã nổ súng.
Morgan có thể đã đúng. Bất kể kẻ nổ súng bắn Justin là ai, dường như hắn không còn lảng vảng quanh đây nữa khi mà cậu ta đã bị trúng đạn. Hẳn là hắn cũng biết họ đã gọi điện báo cảnh sát.
Giường ngủ của Justin bừa bãi như các căn phòng khác trong nhà của cậu ta. Bụi và bát đĩa bẩn chất đầy tủ đầu giường, tủ đựng bát đĩa. Quần áo vứt bừa bãi trên tấm thảm, và căn phòng có mùi như mùi mồ hôi chân. Lance nhìn chằm chằm vào cái giường. Những bức ảnh phủ đầy cái chăn màu xanh lam. Những bức ảnh bên góc trái của giường ngủ chụp bốn cậu bạn tại lễ tốt nghiệp đại học, đang mỉm cười nhìn vào máy ảnh, tất cả đều đội mũ lưỡi trai màu xanh lam và mặc áo choàng, cánh tay của họ khoác lên vai của nhau. Những bức ảnh chụp cảnh họ cùng trượt tuyết và tiệc tùng. Một vài bức dường như chụp kỳ nghỉ xuân trên bãi biển. Góc bên phải giường đều là ảnh của Noah. Justin đã ngắm nghía những bức ảnh này, và hẳn cảm thấy rất đau lòng.
Lance đưa mắt nhìn sang chiếc tủ đầu giường. Ba lọ thuốc kê đơn đặt cạnh một cốc nước đầy và một hộp khăn giấy. Những tờ khăn giấy đã sử dụng, nhàu nát vương khắp sàn nhà.
Lance tiến lại gần để đọc những cái nhãn kê thuốc. Tên của Justin được in trên mỗi cái lọ. Chúng là cùng một loại thuốc - thuốc ngủ, chính là loại thuốc được phát hiện trên thi thể của Shannon. Đơn thuốc đầu tiên được kê vào mùa hè năm ngoái. Khoảng hai phần ba của lọ thuốc ba mươi viên đã được sử dụng. Phải chăng Justin đã giữ những viên thuốc này để cho những cô gái trẻ uống? Đó là lý do tại sao cậu ta tích đầy thuốc ngủ mặc dù cậu ta không sử dụng chúng?
Lấy điện thoại ra, Lance chụp lại toàn bộ những hình ảnh trong phòng ngủ của Justin. Anh hình dung Justin đang khóc trên những bức ảnh của cậu bạn Noah và suy nghĩ về việc uống tất cả số thuốc ngủ này. Viễn cảnh đó xuất hiện trong đầu anh giống như một vụ tự tử sắp xảy ra. Nhưng động cơ khiến Justin quyết định tự tử là do mặc cảm tội lỗi hay cảm thấy thương xót cho Noah, hay là cả hai?
Anh không phát hiện điều gì khác bất thường trong phòng ngủ nên anh đi vào nhà tắm. Anh mở tủ thuốc và phát hiện một lọ thuốc kê đơn khác. Anh nhận ra đó là thuốc chống suy nhược.
Anh đi xuống cầu thang và nhìn đồng hồ đeo tay. Mười phút đã trôi qua. Cảnh sát có lẽ sẽ tới sau khoảng năm phút nữa hay gì đó.
“Cậu ta còn sống chứ?” Lance hỏi Morgan.
“Vâng.” Cô quỳ trên sàn nhà bên cạnh Justin. Máu thấm qua chiếc khăn cô đang ấn vào đầu cậu ta.
Đôi mắt Justin mở hé. “Hãy để cho tôi chết đi.”
Lance không để tâm đến những lời đó của cậu ta. Justin có thể đã cưỡng hiếp và giết Shannon Yates. Cậu ta cũng có thể đã giết Noah và đánh thuốc Haley, rồi dàn dựng hiện trường để đổ tội cho cô ấy. Nhưng Morgan có tiêu chuẩn đạo đức nghề nghiệp cao hơn Lance. Ngoài ra họ cần nghe lời giải thích, vì người đã chết sẽ chẳng thể khai nhận điều gì.
Nhưng ai đã bắn Justin chứ?
“Cậu sẽ không chết đâu.” Morgan ấn cái khăn thứ hai lên trên cái khăn đầu tiên. Cô có vẻ tự tin hơn trong khi Lance nghi ngờ cảm giác của cô. Vết thương vẫn chảy rất nhiều máu. “Ít nhất không phải là hôm nay.”
“Tôi thấy lạnh.” Justin nói với giọng run rầy. Lance lấy cái chăn từ ghế xô-pha và đắp cho cậu ta.
Máu vẫn chảy ra từ vết thương, thấm qua hai cái khăn lau bát. Morgan đè lên hai bàn tay mình để ấn xuống hai cái khăn mạnh hơn. Hành động cô nhanh chóng đưa mắt nhìn sang Lance đã phản bội lại lời cô vừa nói.
Đôi mắt của Justin giật giật rồi nhắm nghiền lại. Môi cậu ta run run. Morgan cúi xuống gần miệng cậu ta. Khi cô ngồi thẳng lên, ánh mắt cô đầy lo lắng.
“Cậu ta vừa nói gì vậy?” Lance hỏi. “Tôi đã giết Noah.”
“Đó không phải một lời thú tội, nhưng anh sẽ ghi nhận nó.” Morgan lắc đầu. “Cậu ta còn nói Haley là mục tiêu tiếp theo.”
“Điều đó có nghĩa Justin định sẽ giết Haley ư? Hay có ai đó khác đang nhắm tới cô ấy?”
“Em không biết, nhưng em đang nhắn tin cho Sharp để đề phòng. Bác ấy có thể để mắt tới Haley. Chúng ta sẽ phải ở đây thêm một lúc nữa.”