“Hal… eeeg…” Tiếng thì thầm cất lên.
Hãy để tôi yên, cô bật khóc. Cô co hai đầu gối lên ngang ngực và kéo chăn quấn quanh oai, cố gắng trốn tránh giọng nói. Tại sao giọng nói ấy không buông tha cô?
“Tại sao em lại giết tôi, Haley?”
Cô khóc thút thít.
Không có cách nào có thể thoát khỏi giọng nói đó. Giọng nói ấy cứ căng vẳng trong đầu cô.
Cô lắc đầu. Không. Em không giết anh. Em sẽ không làm vậy. Em không thể làm vậy.
“Con dao nằm trong tay em mà.” Giọng nói thì thầm. “Em đã giết tôi. Máu. Hãy nhớ về máu.”
Cô thấy nó, khắp trên sàn nhà, đang dần tiến về phía cô, một làn sóng màu đỏ.
Một đại dương tội lỗi. Đang hướng về cô. Đang ập tới cô.
“Tốt nhất em nên chạy đi, Haley. Anh sẽ quay trở lại tìm em.”
Nhưng lần này, cô không chờ nó bắt lấy cô. Cô không thể. Cô không thể chịu đựng thêm nữa. Cô không thể để nó túm lấy cô. Nếu nó dính lên người có một lần nữa, cô sẽ không thể nào gột sạch được nó. Nó sẽ dính trên người cô mãi mãi.
Chạy ra khỏi nơi cô đang trốn rồi vụt chạy ra khỏi phòng. Cô sẽ tìm thấy một chỗ trốn khác, một nơi mà giọng nói kia không thể tìm ra cô.
Đôi chân trần nhẹ nhàng chạy trên tấm thảm mà không phát ra tiếng động nào khi cô vụt bỏ chạy.