Đèn sau xe cứu thương biến mất trong bóng tối. Morgan quay trở vào khu rừng trước nhà của Justin, nơi một nhóm cảnh sát đang truy tìm bằng chứng với những chiếc đèn pin công suất cao.
“Em thấy rất lo lắng cho Haley.” Morgan dựa vào chiếc xe Town Car.
“Anh cũng vậy.” Lance bước lên phía trước cô. “Justin đã không còn là can phạm nữa. Cậu ta không thể làm hại cô ấy.”
“Nhưng chúng ta không biết cậu ta có phải là người nhắm tới cô ấy không vì cậu ta không nói với chúng ta. Cậu ta có thể không tỉnh lại được nữa. Và kẻ đã bắn Justin vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”
Lance nhìn đồng hồ đeo tay. “Bây giờ Sharp chắc hẳn đang ở chỗ Haley. Cô ấy cũng có vệ sĩ riêng.”
Cảnh sát trưởng đi ra từ cửa trước. Mặc dù trong bóng tối, vẫn có thể nhìn rõ nét mặt đầy mệt mỏi của ông ta với đôi má và đôi mắt hõm xuống.
Bên cạnh Morgan, Lance khoanh tay trước ngực.
Cảnh sát trưởng hội ý với viên đội trưởng trước khi bước đến bên Lance và Morgan. “Cậu ta đã thú nhận chính cậu ta là người giết Noah ư?”
Morgan gật đầu. Cô vừa cung cấp lời khai cho viên đội trưởng, nhưng cô trích nguyên văn lời Justin cho cảnh sát trưởng. “Chúng tôi không rõ ý cậu ta là gì khi cậu ta nói Haley là mục tiêu tiếp theo .”
“Xem xét ở góc độ cậu ta thú nhận mình đã giết cậu bạn Noah, tôi nghĩ điều đó có nghĩa cậu ta dự định tiếp theo sẽ giết Haley.” Cảnh sát trưởng Colgate tự ấn vào xương ức của mình. Ông ta dường như không cảm thấy bực bội vì họ đã xử lý vụ án này cho ông ta, mà chỉ cảm thấy nhẹ nhõm. Đèn mái hiên chiếu sau lưng ông ta. Làn da ông ta chảy xệ như thể ông ta vừa bị sụt cân vậy. “Lý do khiến hai người nghi ngờ cậu ta là gì?”
“Chúng tôi phát hiện ra cậu ta từng bị bắt giữ vì tội cưỡng dâm.” Morgan đáp. “Lời cáo buộc đã được hủy bỏ, nhưng nó vẫn khiến chúng tôi phải dè chừng. Sau đó chúng tôi phát hiện rằng cậu ta có gặp Shannon Yates tại khách sạn nơi cô ấy làm việc.”
“Khi tôi đi kiểm tra nhà của cậu ta, tôi phát hiện các lọ thuốc ngủ trên giường.” Lance nói thêm.
“Đó là loại thuốc được phát hiện có trong thi thể của Shannon Yates.” Cảnh sát trưởng bỏ mũ xuống và gãi đầu. Ông ta ngoái nhìn cửa trước của nhà Justin. “Trông có vẻ như cậu ta đã lên kế hoạch tự tử. Nhưng Justin có bằng chứng ngoại phạm đối với vụ án của Noah. Cậu ta đã ở cùng mấy người bạn suốt đêm hôm xảy ra vụ án.”
“Tôi thấy có hai khả năng. Một là Isaac và Chase đã nói dối để bao biện cho cậu ta.” Morgan giơ một ngón tay rồi lại giơ hai ngón tay ra. “Hai là Isaac nói rằng Chase và Justin đã ngủ trên ghế xô-pha nhà cậu ta. Họ đều đã uống say. Nếu Justin lẻn ra ngoài và giết Noah trong khi hai cậu bạn kia đang ngủ thì sao?”
“Tôi nghiêng về giả thuyết thứ nhất.” Cảnh sát trưởng bỏ mũ xuống và đưa tay xoa mái tóc lưa thưa của ông ta.
“Nhưng tại sao cậu ta giết Shannon rồi lại giết cả bạn thân của mình?” Morgan hỏi. “Hai vụ án này hoàn toàn riêng biệt. Không hề có chút liên quan nào cả.”
“Có thể Noah biết chuyện Justin đã làm với Shannon.” Lance gợi ý. “Sau đó Justin giết Noah để bịt đầu mối.”
“Nhưng người cố gắng giết Justin tối nay có thể là ai?” Morgan xoa thái dương. Suy nghĩ khiến đầu cố lại đau trở lại.
“Adam vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.” Lance đưa mắt nhìn vào cánh rừng tối om, như thể kẻ nổ súng có thể vẫn còn đang ẩn nấp trong đó. “Cậu ta rất nóng tính và có tiền sử bạo lực. Chuyên gia máy tính của chúng tôi đã điều tra ra các email đe dọa Haley nhận được được gửi từ nhà của Adam Carter.”
“Nhưng làm cách nào Adam biết được chuyện Justin đã giết Noah?” Morgan không thể xâu chuỗi các tình tiết lại với nhau.
“Chúng ta không thể biết được cho đến khi tìm ra Adam.” Cảnh sát trưởng thở dài. “Hai người có biết tại sao Justin lại giết Shannon Yates không?”
“Không.” Morgan lắc đầu. “Nhưng cậu ta có tích trữ thuốc ngủ, cậu ta biết Shannon qua công việc làm ăn với khách sạn, và các đoạn băng giám sát tại câu lạc bộ cho thấy cậu ta có mặt tại đó vào đêm cô ấy mất tích.”
“Kẻ cưỡng hiếp Shannon có sử dụng bao cao su.” Cảnh sát trưởng lấy hai bàn tay xoa mặt. “Nhưng một số mẫu ADN khác cũng được phát hiện trên thi thể của cô ấy. Chúng ta sẽ xem xem ADN của Justin có trùng khớp với một trong số đó không.” Ông ta chỉ tay ra phía sau mình. “Chúng ta còn cần phải kiểm tra hiện trường nữa. Và nếu Justin còn sống, hy vọng cậu ta sẽ đồng ý nói chuyện.” Cảnh sát trưởng đội cái mũ lên đầu. “Cứ đứng ở đây nói chuyện tào lao sẽ chẳng giúp ích gì. Tôi quay lại hiện trường đây.”
“Do Justin đã thú nhận mình giết Noah, tôi muốn lời cáo buộc đối với thân chủ của tôi phải được hủy bỏ.” Morgan nói.
“Tôi sẽ xem xét lời cáo buộc sau khi tất cả các chứng cứ đã được xác minh.” Colgate gật đầu.
Morgan cảm thấy nản chí xen lẫn căng thẳng. “Thuốc ngủ sẽ giải thích cho chứng mất trí nhớ của Haley. Nếu Justin giết Noah thì chúng ta có thể cho rằng cậu ta đã đánh thuốc Haley để giá họa cho cô ấy.”
“Tôi sẽ xem xét lại các bằng chứng và nói chuyện với công tố viên.” Cảnh sát trưởng nói với giọng không thể thương lượng thêm.
Morgan muốn thay đổi suy nghĩ của cảnh sát trưởng. “Justin đã thừa nhận cậu ta giết Noah. Ông không thể giữ lệnh bắt giữ Haley vì tội danh mà người khác đã thú nhận gây ra được.”
“Chỉ có mình cô nghe thấy lời thú tội đó thôi. Sẽ thế nào nếu cô không nghe rõ lời cậu ta nói?” Colgate lấy gói thuốc làm giảm độ axit trong dạ dày và bỏ vào miệng. “Tôi hứa với cô rằng vụ án này sẽ được xem xét kĩ lưỡng. Nếu phát hiện ra chứng cứ, khi đó lời cáo buộc đối với Haley sẽ bị hủy bỏ.”
Morgan phản đối: “Ngài cảnh sát trưởng…”
Colgate giơ một tay lên. “Cô Dane, hãy kiên nhẫn. Nếu Justin đã giết Noah Carter và Shannon Yates thì cậu ta không còn là mối nguy hiểm đối với bất kỳ ai nữa. Tôi sẽ không vội vàng với vụ án này. Cô sẽ phải chờ kết quả điều tra.”
“Quá trình điều tra tương tự có giúp thân chủ của tôi thoát khỏi tội danh cô ấy không phạm phải không?” Morgan hỏi vặn lại.
“Cũng không hoàn toàn như vậy.” Cảnh sát trưởng thừa nhận. “Nhưng đó là tất cả những gì chúng tôi phải giải quyết. Tôi hy vọng cô cung cấp thông tin cho tôi thay vì tự mình xử lý mọi thứ.” Cảnh sát trưởng nhai và nuốt thêm hai viên thuốc chống tăng axit trong dạ dày. “Nếu cô làm như vậy, có thể Justin đã không bị bắn, và tôi đã nhận được lời thú tội.”
“Ngài cảnh sát trưởng.” Morgan cao giọng. “Tôi đã gửi cho ông rất nhiều tin nhắn trong suốt thời gian qua. Ông cũng không trả lời cuộc gọi nào của tôi cả.”
Cảnh sát trưởng thở hắt ra và ngực của ông ta xẹp xuống. “Tôi có một trăm tám mươi tin nhắn thoại.” Ông ta kéo cổ áo. “Và tôi thậm chí không biết có bao nhiêu tin nhắn ngẫu nhiên nữa.”
Sharp đã nói đúng. Colgate quả là đang ngập trong công việc, ông ta không thể nhìn nhận rõ ràng.
“Giờ chúng tôi đi được chưa?” Morgan nuốt cơn giận.
“Rồi. Chúng tôi đã có lời khai của hai người. Tôi sẽ gọi hai người nếu có thêm câu hỏi nào khác.” Cảnh sát trưởng quay lại ngôi nhà.
Cô quay sang Lance. “Em không thích chuyện này chút nào.”
“Anh cũng vậy. Haley xứng đáng được xóa bỏ tội danh càng sớm càng tốt. Nhưng đó là về mặt thủ tục. Điều anh thấy là ít nhất kẻ nổ súng bắn Justin vẫn còn ở ngoài kia.” Lance lấy điện thoại, bấm số và đưa nó lên tai. Anh bỏ điện thoại xuống. “Sharp không nghe máy.”
“Khả năng bác ấy đến những nơi ngoài nhà của Eliza ra rất thấp.” Morgan cảm thấy lo lắng không yên. “Chúng ta đến nhà của Eliza thôi. Haley xứng đáng được biết về chuyện đã xảy ra càng sớm càng tốt. Cô ấy không giết Noah, và chúng ta đã có một lời giải thích thích đáng cho chứng mất trí nhớ của cô ấy.”
“Và chúng ta đều biết rằng sẽ tốt hơn nếu để mắt tới Haley kĩ hơn cho đến khi kẻ bắn Justin được bắt giữ.” Lance quay người và mở cửa xe. “Có thể cảnh sát trưởng nói đúng. Đáp án cho những câu hỏi của chúng ta có thể đến từ những bằng chứng họ thu thập được từ buổi điều tra tối nay hoặc từ cuộc thẩm vấn với Justin.”
Morgan vội vàng ngồi vào ghế hành khách. “Nhưng vụ án này có nhiều điểm rất kỳ lạ. Em không thích cứ mãi đưa ra những giả định. Bây giờ chúng ta cần bố trí càng nhiều người bảo vệ Haley càng tốt.”