Ai Thương

Lượt đọc: 4006 | 3 Đánh giá: 6,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhân Chứng

Ngày... tháng...

Lần đầu đến phòng mạch anh,  ngạc nhiên thấy  cạnh bàn có chiếc giường đơn. Tôi cười, nhướng mắt hỏi tại sao. Anh cũng cười:

- Vì có bệnh nhân chỉ thấy thoải mái khi nằm. Họ nằm úp mặt vào tường và nói.

Chẳng bao lâu sau chính trên  giường dành cho người  bịnh tâm thần ấy, chúng tôi cùng nằm, không úp mặt vào tường, mà úp mặt vào nhau nghe tiếng thở, nghe tiếng  tim đập  và  tiếng  lòng thương yêu  mời mọc.

Một lần anh nói hăng say:

- Anh hoàn toàn  đồng ý với Freud khi ông ta bảo làm gì có hạnh phúc  dài lâu, chỉ có giây  lát hạnh phúc thôi. Anh thấy như vậy là đúng chứ.

Cụng vào trán tôi anh tiếp:

- Như lúc này đây, ngồi bên em, đối với anh là những phút giây hạnh phúc.

Ðể  phút giây  hạnh phúc  chỉ khép kín  giữa hai người, mỗi lần đến tôi phải nhớ đóng cửa phòng chờ. Lần đầu thấy tôi hoảng vì  khi ra về cửa vẫn mở toang, anh cười tin tưởng:

- Không sao đâu. Không hẹn  thì chẳng ma nào đến. Nếu ngại

thì em nhớ đóng. Ừ, anh vẫn có thói quen không đóng cửa phòng ngoài.

Ngày... tháng...

Mọi sự bắt đầu  khi tôi quay lưng lại đứa con nằm mê man bất động ra về, anh đứng đó, sừng sững  bộ vét đen như  thần gác cửa. Tôi lẳng lặng bước qua, đầu hơi cúi, nước mắt ràn rụa. Một cánh  tay chặn lại. Với  cử chỉ giản dị tự nhiên như đối với đứa bé, hai  tay anh vòng  ôm gọn tôi vào lòng. Ðau buồn chụp lên đầu nên cử chỉ dịu dàng tỏ bày đúng lúc tới nỗi tôi gục vào vai anh khóc sướt mướt không hề ngạc nhiên sự thân mật bất thường  ấy. Hình như anh ôm rất chặt,  tay lùa  tóc tôi  nói nhỏ bên tai tựa tiếng thở dài:

- Thương Qùy quá!

 Thương Qùy  quá  có thể chẳng bao hàm tình ý gì khác hơn tự thân vốn giản dị đầy trắc ẩn. Trên đường về gần năm trăm cây số, anh có  nói gì khác  hơn là thỉnh thoảng hỏi có xà va  không. Vậy mà ba tiếng ngắn ngủi ấy tạo cơ man bong bóng nỗ tung trong đầu tôi. Từ đó, tôi dùng  mãnh bong bóng vỡ  an tấm lưới tình phủ  chụp lên tâm hồn đa cảm của mình.

Hai hôm sau thằng bé được đưa về bịnh  viện Paris. Anh thường điện thoại vào sở tôi hỏi thăm tin tức. Ban đầu mỗi tuần một lần, ba ngày, rồi mỗi ngày. Không phải  nó là con  đỡ đầu khiến anh chịu khó bỏ công. Có lẽ tại tôi, trong cái lưới vẫn chờn vờn từ hôm ấy khiến anh nhìn thấy quả bóng đủ màu bay từ lời nói. Chúng tôi tới chỗ hẹn hò nhau, vụng trộm.

Ngày... tháng...

Cứ thế, chúng tôi lặng lẽ bước vào đời nhau. Không pháo báo tin, không cành hoa chúc mừng, không tờ đơn  toà thị sảnh - nhưng có dấu ấn hai tâm hồn sôi nổi.

Ngày... tháng...

Dẫu quan niệm tình yêu cũng có lúc nghỉ hè, tôi vẫn thấy mùa hè tình yêu mình năm nay dai dẳng quá. Lần nào anh đi nghỉ một  tháng với vợ con,  về lại  Paris  tôi là người bị mất mát đầu tiên và có lẽ là duy nhất.

Lần đi Ấn độ,  cái nghèo đói  của nó làm anh nản, lần  về Việt Nam gặp  lúc ông cụ thân  sinh ốm nặng, khi trở qua anh đều lơ là  ít nhất  vài tuần. Tôi hiểu.

Nhưng lần  này anh và gia  đình đi Mỹ. Ðời  sống trẻ trung dễ dãi  ở Mỹ  đã cho  anh  bộ mặt  vui tươi  thoải mái  khác thường. Vậy  vì cớ gì chỉ  gọi  tôi vỏn vẹn  ba lần trong cả tháng dài?

Ngày... tháng...

Hôm qua cơn  nắng hiếm hoi mùa đông  làm  anh hưng phấn

gọi, giọng hối hả:

- Lâu quá không  gặp em. Mình phải gặp nhau  chứ? Thứ năm em có rảnh không?

Dĩ nhiên  tôi rảnh bất cứ lúc  nào. Dĩ nhiên tôi  có cả khối thì giờ chờ anh sử dụng. Tôi con chó nhỏ rình chờ ông chủ  ngoắc là tất  tả chạy tới  liếm tay để  được vuốt ve trìu mến. Anh bảo:

- Nếu trời  tốt thì cứ  làm việc như  thường, mà mưa  gió thì lên.

Ý nghĩ kỳ quặc làm tôi tức cười. Ðã quá quen với cơn mưa gió  trở trời của anh.

Từ ngày thằng con lớn thi tuyển bác sĩ giải phẫu không đậu, phải đi Bordeaux nhận nhiệm sở bác sĩ toàn khoa, nó không vui với công việc đó và về phần anh còn tệ hơn, là mất đi người bạn. Trong nhà chỉ còn ba cô con gái. Nuôi chó cũng là chó cái. Anh thấy bị lép vế, bị lấn áp. Anh cảm thấy gần gũi với chó hơn với vợ con,  nghĩ rằng nếu biết nói, nó sẽ kể nhiều điều  vợ con  không muốn kể anh nghe. Anh biết phong phanh  con gái lớn có bồ và có vấn đề. Cũng chỉ phong phanh thôi,  biết con thứ nhì học hành không trôi chảy lắm. Nếu anh khéo léo gợi ý cho bịnh nhân trút bầu tâm sự  bao nhiêu  lại vụng về trong việc dò hỏi con cái bấy nhiêu. Với lại ý nghĩ  "phải dò hỏi" làm anh tự ái. Tại sao không ai bày tỏ với anh? Dần dà anh có cảm tưởng  bị gạt  khỏi mọi chuyện, là không ai cần anh, là mình không được lòng tin yêu vợ con, thấy lẻ loi thừa thãi. Có lẽ cũng dothói quen nghề nghiệp, anh thích người ta tâm sự với mình. Con gái út thì lúc nào cũng vùi đầu vào các trò chơi điện tử,  mở miệng cũng chỉ để cằn nhằn cái máy đã già. Nếu mỗi chiều  không cần nghe và nói tiếng mẹ đẻ  hẳn năm nọ anh đã chẳng cạo đầu để cô bồ đầm

xấu hổ dứt ra. Nhưng vợ con anh không cùng một nhu cầu.

Sáng nay anh lại gọi tôi, giọng hăng say  không kém:

- Mới nghe météo nói thời tiết  thứ năm xấu lắm. Mưa cả ngày.

Thôi em đừng lên.

Tôi hỏi cho chắc mình không lầm:

- Tức là bỏ hẳn, trời tốt trời  xấu gì em cũng không lên phải không?

Lời xác nhận làm tôi bàng hoàng cả người khi gác máy. Tôi ngẩn ngơ lúc lâu, có  gì không thật. Trời tốt xấu cũng không gặp, sao không nói thẳng? Anh thân yêu ơi, mình đã đồng ý  không lọc lừa nhau,  nếu không chân thật thì giữa chúng ta còn lại cái gì?

Ngày... tháng...

Bao ngày rồi  không ghi gì vào đây cả. Tôi  nản. Chẳng  lẽ cứ than thở  nhớ thương, mà anh vẫn xa xôi ghê gớm.  Tôi không dám gọi, sợ  phải nghe lời không  vồn vã chân  tình, cái đó  còn giết tôi  nhanh hơn nữa, nên  cố kéo  dài những đợt  sóng nhớ, mặc  dầu không gian không  ngăn cách là bao. Nhưng tâm hồn tôi yếu mềm như  đụn cát,  ngọn sóng vô tình  vỗ mãi, vỗ mãi, và mỗi lần  sóng ào ạt  vào ra đã  cướp đi của  tôi một phần sức sống.

Tôi cứ trải dài thời gian  chờ đợi. Ðã đến tận cùng nỗi nhớ. Nhiều hôm quên cả việc làm,  ngồi nhìn sững máy điện thoại chờ nó reo - nhìn và tập trung tư tưởng bảo gọi em đi, gọi em  đi. Thần giao  cách cảm chỉ có khi  cả hai cùng nghĩ  tới nhau. Mỗi lần  điện thoại vừa reo  tôi vội chụp ngay,  không  phải anh - sao mãi mãi vẫn không là anh?

Ðến hôm vừa nhấc máy giọng vợ anh bên kia đầu giây làm tôi giật bắn người:

- Buồn quá Qùy ơi!

- Gì vậy Hảo? Nói đi!

- Hình như ông Cương có mèo Qùy ơi.

Tim nhảy thót lên tới cổ. Với giọng bắt đầu hơi run, tôi dọ dẫm:

- Làm sao Hảo biết? Với... ai?

Hảo không biết gì chính xác. Chợt hiểu rõ vì sao anh tránh gọi tôi thường. Tôi vội gọi anh, nói  em hiểu anh, thôi tốt nhất  từ nay không nên liên lạc riêng với nhau nữa. Hình như anh không ý thức lắm về điều tôi nói. Tôi bảo chúng ta đã đi vào con đường có đề bảng cấm, cũng là lúc nên quay ra để tránh phiền phức về sau. Hình như anh chấp nhận với ít nhiều ngần ngại khiến tôi bối rối nao lòng cùng cực. Con người vốn dĩ giống nòi tình, cứ mãi làm kiếp thiêu thân đâm đầu vào lửa.

Ngày... tháng...

Từ đó rõ ràng chúng tôi giữ lời hứa. Tôi không nói hoàn toàn mãn nguyện với quyết định của mình. Tuy dặn  đừng gọi, trong thâm tâm vẫn mong và vẫn hồi hộp mỗi tiếng điện thoại reo. Nhưng anh không bao giờ gọi nữa. Cho tới một tối anh gọi đến nhà. Nhà tôi la lên trong máy nói:

- Cái gì? Tại sao Hảo chết?

Trời trồng sững tôi giữa  phòng. Gác điện thoại,  nhà tôi hối

 đến nhà anh...

Ngày... tháng...

Tôi có cảm tưởng sắp chết ngộp tới nơi. Trước khi quyết định làm chứng, tôi hỏi nhà tôi:

- Cái gì anh có thể tha thứ cho em, cái gì không?

- Anh có thể tha thứ tất cả, trừ tội ngoại tình.

Tôi không lạnh người khi nghe câu nói đó. Cũng không lạnh người khi nghĩ  vậy thì anh sẽ có dịp  trừng phạt em rồi. Ðầu

óc tôi  tỉnh táo, thoải mái an ổn không  ngờ. Tôi đã phạm tội phản bội chồng thì có lúc cũng phải chấp nhận trừng phạt. Và rõ  ràng Cương đang cần sự  làm chứng của tôi. Có phải xa cách lâu dài làm anh quẫn trí đến độ... Lẽ nào! Trời ơi, nếu vì muốn gần gũi tôi mà anh đang tâm làm chuyện đó thì... Tôi không nói tôi vui. Nhưng thấy  bao nhiêu nhớ mong chờ đợi của mình không đáng là bao với mối si cuồng như vậy. Thấy thương nhớ anh hơn, thấy được đền bù ngoài lòng mong ước. Nên khi  ngồi  ghế nhân  chứng, tôi dẫn  nhiều lý lẽ hùng hồn cảm động bào chữa rằng anh không dính líu gì đến  tai hoạ bất ngờ đó. Ông biện lý vẫn lịch sự nhưng  mỉa mai:

- Làm sao bà đoan chắc đến thế?

- Bởi vì tôi có liên hệ tình cảm với ông ta.

Không, trời  đất không quay cuồng  như tôi tưởng. Nhà  tôi và

con gái há  hốc mồm nhìn như lần  đầu tiên thấy con hổ ba đầu sáu chân chạy thốc vào nhà. Nhiều tiếng ồ nổi lên. Ông biện lý sáng mắt  như thể nhân chứng đã cung cấp lý do xác đáng để buộc tội  anh thông đồng  giết vợ vì tình. Nhiều câu hỏi tới tấp  đặt ra  tôi  đều trả lời bình tĩnh, rõ ràng. Không cần phải đặt tay lên Thánh kinh thề, tôi cũng dốc hết lòng chân thật.

Tôi  nói  chúng tôi không hề muốn thay đổi đời sống gia đình, đời sống xã hội,  rằng anh là người rất  lo lắng thương yêu vợ con,  những gì xảy  ra giữa  chúng tôi chỉ là chút riêng tư  đối với anh không đáng kể.  Mỗi lần  gặp nhau chúng tôi rất sợ  đụng mặt người quen. Tôi cũng muốn nói từ lâu rồi, chúng tôi không còn liên lạc thường với nhau nữa, nhưng vội kìm lại bởi sợ vốn  đa nghi,  biện lý sẽ có thể cho anh vì người đàn bà nào khác.

- Và bà,  chồng bà bị tai  nạn trong khi bà  lái xe, bà không thấy bất an  sao? Trong khi đó  bà lại dan díu với  bạn thân của gia đình?

Muốn trả lời giản dị tôi không phải người đàn bà hoàn hảo.  Nhưng  không phải  là lúc bất cần  ai muốn nghĩ sao thì nghĩ. Tìm mắt nhà  tôi nhưng anh cố tránh đi. Mãi lúc lâu thấy tôi chờ đợi, anh quay lại. Bốn mắt chúng tôi  nhìn nhau thẳng thắn, buồn rầu và im lặng. Tôi trả lời như chỉ nói với chồng:

- Ðời sống nghề nghiệp của tôi  không dễ dàng. Thằng con chúng tôi  bị tai nạn sau  tai nạn chồng tôi  chỉ ba tháng và vẫn mê man từ  ba năm nay. Nhà tôi  đổi  tánh nhiều từ dạo đó. Suốt ngày hầu như tôi không cười bao giờ, ở sở cũng như ở nhà. Chỉ những lúc nói chuyện hay gặp gỡ ông Lê Cương, ông ấy làm tôi cười và quên đi phần nào buồn phiền. Tôi vẫn không sao lãng bổn phận làm vợ,  làm mẹ,  nhưng thật tình là  nhờ những liên hệ riêng tư với ông ta đã giúp tôi thêm nghị lực.

Luật sư bào chữa cho Cương cũng hỏi tôi nhiều thứ, cốt hướng tới kết luận là anh không  hề chủ trương giết vợ. Dẫu rằng bỏ vợ ngoài xe một mình với số tiền mặt khổng lồ vào cà phê mua thuốc lá đúng lúc người ta tới đánh vợ mình,  cũng chỉ  bất hạnh  tình cờ mà  anh là người nhận trọn vẹn thiệt thòi, mất mát.

Bằng vào lòng thẳng thắn chân thật của mình, khi rời khỏi ghế

nhân chứng  tôi thấy rõ ràng mình đã chinh  phục được ông toà, ông  biện lý và ban  bồi thẩm. Trên  đường về nhà, chồng con không hề mở  miệng. Khi bữa cơm tối dọn  ra, nhà tôi không ăn vì  không thấy đói. Con gái  cũng không ăn  vì đã gặm  bánh mì rồi.  Tôi nuốt từng hạt lúa vào mồm. Ðó là  bữa cơm đầu tiên ăn một mình suốt gần hai mươi năm cuộc đời làm vợ. Và đối với tôi, đó là ngày phán xét cuối cùng.

Ngày... tháng...

Sau hôm  làm chứng, buổi sáng  anh gọi cám ơn  khen không ngờ em can đảm thế. Chiều đó con gái quyết định ra riêng sống với bạn. Tôi chỉ biết khóc thầm vì nó tuyên bố đi không hề hỏi ý kiến. Có thể nó  xin phép nhà tôi, phần tôi  không còn quyền hành gì nữa.

Hai hôm sau đi làm về, tôi  bàng hoàng đọc mảnh giấy nhỏ trên bàn, nhà tôi viết  nét chữ  run run : Thằng Bi quấy quá,

chị Thuận  nhờ anh ra dạy  dỗ nó một thời  gian. Anh thấy đây cũng là dịp để mình suy ngẫm  mọi việc.

Mỗi sáng thức dậy, mỗi chiều đi làm về trơ trọi một mình, tôi

sợ hãi đến nỗi chỉ muốn ra nhà chị chồng  lạy xin anh trở về. Tôi đã mắc đúng vào cái tội anh không bao giờ tha thứ. Thường đứng chết lặng, nhìn sững đôi dép anh chơ vơ lạnh lẽo giữa phòng.  Thường ngồi lịm giữa cầu thang  nhớ  thân hình xiêu vẹo  anh khó nhọc bước lên. Tôi sợ hãi trốn tránh cái  giường  giờ đây đối với tôi thênh thang  sa mạc. Tất cả đều dẫn ý nghĩ hướng về chồng, thương, sợ, ân hận. Mọi việc đã quá trễ rồi và tôi chỉ còn chấp nhận với lòng nhẫn nhục.

Hai tuần sau  bịnh viện điện thoại gọi chúng tôi đến gấp vì thằng  bé chắc sắp đi  luôn. Tôi điên cuồng chạy tới nhà chị chồng đón anh đi. Ðau đớn kéo chúng tôi gần nhau một chút. Nhưng quá  xót ruột không thể chờ anh bước chậm  chạp từng  bước một,  tôi ào  chạy trước  tới phòng kiếng chỉ  nhìn thấy cô y tá đang thu xếp chăn mền cháu lại. Người ta nói vừa  đưa nó vào phòng  ướp. Tôi lại tất bật chạy đi, rồi  gục đầu xuống thân thể lạnh giá của đứa con trai duy nhất đời mình đang tím xanh bất động...

Tất cả  các  phao đã  vuột khỏi tay tôi,  biển  mênh mông vô cùng  và đêm đen đặc. Tôi  một mình chơi vơi giữa giòng buốt giá, kiệt sức tàn hơi. Cảm giác hụt hẫng xót xa làm tôi lịm người. Nỗi im lặng mịt mùng  bao trùm chung quanh. Mỗi  sáng mỗi chiều đơn độc thui  thủi vào ra với bóng hình chồng con chập  chờn trước mặt, sau lưng, bên phải bên trái, tôi như kẻ  mộng du chưa đạp phải nước cho tỉnh người. Lúc nào  cũng như  điên như say, đầu óc vỡ vụn vô vàn hạt sạn. Tôi gọi  khẽ chồng, gọi khẽ  con và gọi khẽ cả anh. Không một ai đáp lời tôi cả. Nhà thơ nào đã nói  tôi một mình nghe tất cả buổi chiều vào chầm chậm  ở trong hồn hiu quạnh?

Ngày... tháng...

Hôm nay sinh nhật tôi. Suốt  sáng tôi chờ chồng con - và cả  anh nữa - điện  thoại nói cái  gì. Ðiện thoại mỗi lần reo  chỉ là của sở. Không  người thân nào còn nhớ. Tôi lê chân giữa sa mạc cháy bỏng một mình, nỗi cô đơn  dằng dặc, hãi hùng với mặt trời chói chan thiêu đốt.

Dầu vậy tôi quyết định chiều nay sẽ lên anh. Chúng tôi  gặp nhau một lần cách đây hơn hai tháng,  khi được tin anh trắng án. Không, rõ ràng hôm  đó không phải niềm hoan lạc. Không bao giờ một trong  chúng tôi có thể sống lại với cảm giác ngày xưa. Mọi tình cảm, mọi trạng huống, mọi hoàn cảnh đều thay đổi  tận cùng. Tôi  chấp nhận với lòng bình an và vì vậy chiều  nay tôi sẽ lên anh - không phải hy vọng  có  món quà bất  ngờ chờ sẵn như mọi năm, nhưng với hy vọng nói thẳng thắn với nhau để giữ lại chút tình bạn đẹp. Và sau đó  sẽ xin nhà tôi  cái hẹn,  xin anh tha tội và vui lòng ban cho  chút tình  làm  hành lý tùy thân.

Không biết Cương sẽ nghĩ sao nếu tôi báo rằng...

Nhật ký của  Quỳ còn hai giòng nữa mới  hết.  Kim Anh đóng

mạnh cuốn sổ nức nở gọi khẽ: Mẹ ơi! Khóc chán nó mở nghe lại cuộn băng thâu từ máy điện thoại trả lời tự động. Giọng Cương cầu  khẩn trong máy:  "Kim Anh, đừng cúp ngang như vậy. Gọi lại  cho tonton đi Kim Anh. Tonton xin con, dầu sao thì  mọi việc cũng  đã qua rồi.  Tonton không hiểu gì cả."  Kim Anh quyết định nhấc máy.

- Tonton muốn nghe con nói cái gì?

Giọng Cương mừng quýnh:

- Kim Anh đó hả? Cách đây mấy hôm tonton điện thoại thăm mẹ thì người ta bảo rằng...

- Ðáng lẽ tonton phải đoán ra  ý định của  mẹ hôm đó chớ?

- Hôm nào? Tonton chẳng hiểu gì cả!

Kim Anh hét bằng tiếng Pháp:

- Là hôm sinh nhựt mẹ chớ hôm  nào. Chiều đó mẹ lên tonton trước khi về nhà mà!

Cương ngạc nhiên:

- Tonton thề danh dự với  con  là tonton gặp mẹ cách đây để coi... hai ba tháng thì phải. Hôm sinh nhựt mẹ không lên đây. Nói tiếp tonton nghe đi con.

- Kỳ chưa, mẹ viết trong  nhật ký là  mẹ lên tonton  mà. Chiều đó con đem quà sinh  nhật về muốn làm mẹ ngạc nhiên và tính sẽ  ăn tối cả gia đình, bố cũng về vì không muốn làm mẹ  buồn thêm. Hai cha con chờ  mãi. Ðến giờ tin tức đài tuyền hình nói  có một người đàn bà Á châu đi ngang qua cầu sông Seine - hướng từ phòng mạch tonton qua - gần tới giữa chừng gặp hai  ông cảnh sát  đi ngược chiều,  bà ta hoảng quá nhảy  xuống sông, cảnh sát ngăn  không kịp. Giấy tờ tung toé không tìm ra tên tuổi  và địa chỉ. Rồi người ta bình luận là  từ ngày luật của  Pasqua đặt ra, chưa  chi đã có hai người ngoại  quốc chết ở  sông Seine vì  sợ cảnh sát  xét hỏi giấy tờ.

Con Kim Anh thở hắt ra:

- Ban đầu con và bố không để ý. Chờ mãi tới gần mười hai giờ khuya vẫn chưa thấy mẹ  về mới quýnh lên chạy tới bót hỏi.  Gần hai giờ rưởi  sáng bố và  con nhận được xác mẹ.

Con Kim Anh oà lên khóc. Im lặng. Cương nói thật nhỏ:

- Nín đi con. Khổ quá!

Con Kim  Anh nuốt ực  nước mắt  làm cố gắng cuối cùng:

- Mẹ tính đến để nói là  muốn giữ lại với tonton tình bạn êm đẹp. Và  cũng để báo cho tonton biết  là mẹ…  có bầu với tonton.

Cương  bàng hoàng gác máy ôm mặt gọi khẽ  "Quỳ ơi !". Bây

giờ  anh hiểu.  Tất cả  bắt đầu từ  chuyến hè đi Mỹ. Trời hôm đó trong xanh nhưng vừa  lên máy bay lòng anh lại có tiếng sét. Và cô gái ấy cũng vậy. Suốt những ngày hè bên Cali trời nắng đẹp, anh thường phó thác  vợ con cho gia đình để  gần gũi cô. Khi về lại Paris hai người gặp nhau khá thường đến nỗi anh không còn thì giờ cho Quỳ nữa.

Ngày sinh nhựt Quỳ đến tối anh mới nhớ ra. Chiều hôm đó trong lúc say  sưa hạnh phúc, anh  nói với giọng lúc  nào cũng oang oang lệnh vỡ:

- Anh không đồng ý với Freud chút nào khi ông ta bảo làm gì có  hạnh phúc dài  lâu, mà chỉ có  giây lát hạnh phúc thôi. Anh thấy như vậy là  sai. Bởi vì anh, từ ngày mình gặp nhau tới  giờ  mấy tháng rồi nhỉ... chín, mười tháng, vậy mà anh cảm thấy hạnh phúc mỗi ngày và mọi ngày. Vì em, anh đã làm tất cả để  mình được tự do sống với nhau.  Thong thả rồi hẵng làm đám cưới để không ai nghi ngờ gì cả. Trời ơi là  anh yêu em! Yêu đến điên lên được!

Sau câu nói ấy, có tiếng cửa đóng mạnh làm cô gái giật mình  hỏi gì vậy  anh. Anh khoác áo ra xem,  trở vào nói không có gì, chắc gió hoặc đứa bé nào chơi nghịch đóng cửa phòng ngoài. Bây giờ anh hiểu khác.

Anh lại  ôm đầu, lại gọi  khẽ Quỳ ơi lần  nữa. Chỉ tại anh. Ừ, anh vẫn có thói quen không đóng cửa phòng ngoài.

MIENG

Paris, Janv. 1994

« Lùi
Tiến »