Thủy hử @

Lượt đọc: 172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
làm thế nào để trở thành người đàn ông có “giá trị” cao?

Tây Môn Khánh thở dài: “Điều bi ai nhất trên thế gian này không phải là không gặp được người đẹp, mà là gặp người đẹp cùng chồng cô ấy.” Giống như có một người thợ săn, khó khăn lắm mới nhắm được một con mồi, nhưng lại phát hiện ra con mồi đó đã bị đối thủ nẫng mất từ lâu.

Tây Môn Khánh thở dài: “Điều bi ai nhất trên thế gian này không phải là không gặp được người đẹp, mà là gặp người đẹp cùng chồng cô ấy.”

Từ huyện Thanh Hà đến huyện Dương Cốc

Nhắc đến Võ Đại Lang, đó là một trong những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử kinh doanh của Trung Quốc. Anh đã mở một quán bánh bao tại quê nhà huyện Thanh Hà, rất đắt khách, nên cũng có của ăn, của để. Khi Võ Tòng ở bên ngoài đánh nhau thì Võ Đại Lang đã dựa vào tay nghề và sự cần cù của mình để trở thành người giàu có ai ai cũng biết.

Điều khiến Võ Đại Lang đắc ý nhất chính là lấy được người phụ nữ xinh đẹp nhất huyện - Phan Kim Liên. Phần trước tôi đã nói, giữa nam và nữ tồn tại mối quan hệ giá trị và giá trị trao đổi. Chỉ số hấp dẫn của phụ nữ có thể được đánh giá qua giá trị trao đổi là người đàn ông mà cô ấy chọn. Ngược lại, người đàn ông có thành công hay không có thể được đánh giá thông qua giá trị trao đổi là người phụ nữ mà anh ta có được. Nếu người phụ nữ của anh ta có dung mạo quốc sắc thiên hương, điều đó đủ để chứng tỏ anh ta đã thực hiện được giá trị lớn nhất của người đàn ông. Ngày diễn ra lễ cưới, tiếng pháo nổ râm ran khắp huyện, Võ Đại Lang vui đến mức cười không khép miệng lại được. Đáng tiếc là khi đó Võ Tòng đang chạy trốn nên không được chứng kiến cảnh tượng náo nhiệt đó.

Sau này Võ Đại Lang có biệt hiệu là Tam Thốn Đinh Xác Thụ Bì (lùn ba tấc, da dâu giấy). Cây dâu giấy, hay còn gọi là cây dó, có thân lùn thấp nhưng rắn chắc, đầy sức sống; vỏ cây thô ráp nhưng dai, là nguyên liệu làm giấy rất tốt. Thực ra tướng mạo Võ Đại Lang đúng là thô kệch, nhưng không hề thấp bé. Sở dĩ anh trở thành điển hình của người lùn là vì nguyên nhân khác.

Trái ngược với sự can đảm, ngông cuồng của Võ Tòng, Võ Đại Lang là người hiền lành, bảo thủ. Dù bánh anh làm thật sự rất ngon, nhưng quán của anh vẫn không phát triển được. Anh coi công thức làm bánh như sinh mệnh, cất giấu rất kỹ, không cho bất cứ ai biết, kể cả cô vợ Phan Kim Liên của mình. Khi tuyển người làm, anh chỉ để tâm người đó có trung thực hay không chứ hoàn toàn không quan tâm đến năng lực. Nhiều năm sau khi khởi nghiệp, Võ Đại Lang vẫn là Võ Đại Lang, tiệm bánh vẫn là tiệm bánh đó, mà việc “Võ Đại Lang mở quán ăn” đã trở thành chuyện cười của quản lý học truyền khắp giới giang hồ.

Một kiểu “thấp” nữa của Võ Đại Lang ban đầu chỉ có vợ là Phan Kim Liên biết. Phan Kim Liên xuất thân nghèo khổ, được gả cho ông chủ Võ Đại Lang thiết nghĩ chắc có thể mãn nguyện rồi. Ai ngờ, đêm tân hôn cô phát hiện, cái thứ đàn ông kia của anh ta thật sự rất nhỏ. Phan Kim Liên đáng thương đang độ tuổi xuân phơi phới, lẽ nào lại phải ở bên cạnh anh chàng Võ Đại Lang bất lực này làm quả phụ cả đời?

Nửa năm sau, một đêm Võ Đại Lang say khướt trở về từ nhà người họ hàng, giữa đêm đập cửa. Một người nông dân thấy anh lại tưởng trộm, tiến lại hỏi: “Anh làm gì đấy?” Anh đáp: “Tôi về nhà! Anh nhìn giúp tôi xem đây có phải nhà tôi không?” Người kia mới chuyển đến, không quen anh, trong lòng thấy nghi ngờ. Một lát sau, Võ Đại Lang nói: “Tôi biết đây là nhà tôi. Không tin thì anh vào cùng tôi mà xem.” Rồi anh ta nhặt một cành trúc đút qua khe gảy chốt ra rồi dẫn người kia vào, vừa đi vừa nói: “Đây là phòng khách của nhà tôi, đây là bàn Bát Tiên, đây là giếng trời…” Cuối cùng, anh đẩy cửa phòng ngủ, nhìn thấy trên giường là một đôi nam nữ đang hốt hoảng. Ngay người kia cũng sững sờ, không ngờ Võ Đại Lang lại nói tiếp: “Anh thấy không, người phụ nữ kia là vợ tôi, còn người đàn ông kia chính là tôi.”

Người nông dân đó kể cho mọi người nghe câu chuyện ông ta được chứng kiến tại nhà Võ Đại Lang, ai nghe cũng phì cười, từ đó bí mật ngoại tình của Phan Kim Liên ai ai cũng biết. Bạn hỏi người đàn ông quan hệ lén lút với Phan Kim Liên là ai ư? Đó chính là đại gia Trương nổi tiếng của huyện Thanh Hà. Anh ta được gọi là đại gia đương nhiên là nhà vừa giàu lại vừa có quyền thế, thao túng kinh tế của cả huyện, giống như đại gia trên thị trường cổ phiếu hiện nay vậy. Tuy Võ Đại Lang có chút gia sản nhưng sao có thể địch lại anh ta? Đành nuốt cục tức làm con rùa rụt cổ. Phan Kim Liên thấy Võ Đại Lang bạc nhược như vậy càng thêm khinh thường. Mỗi khi đại gia Trương đến, hai người ở trong phòng thỏa sức tâm sự, hoàn toàn không bận tâm Võ Đại Lang ở ngoài cửa nấc nghẹn.

Một ngày trời thu Võ Đại Lang bỗng nhận được thư của em trai Võ Tòng, về nhà Võ Đại Lang vui vẻ kể cho Phan Kim Liên. Phan Kim Liên cũng bất ngờ, vừa cầm lấy thư vừa hỏi: “Anh có anh em từ bao giờ vậy? Anh ta trông thế nào?”

Võ Đại Lang nói: “Em trai tôi đương nhiên phải giống tôi rồi. Thân hình cao lớn, tướng mạo đường hoàng.”

Phan Kim Liên cười khảy: “Nhìn theo góc độ thẩm mỹ của lợn thì đương nhiên anh đẹp trai rồi. Nếu em trai của anh cũng ‘tướng mạo đường hoàng’ như anh thì đúng là một đôi bảo vật sống đó!”

Võ Đại Lang cảnh cáo: “Em trai của tôi giờ là đô đầu của huyện bên, nàng phải tôn trọng tôi một chút! Nếu khiến tôi nổi giận, tôi sẽ bảo cậu ấy đem quan quân đến giải quyết đôi chó tình nhân của nàng, có tin không hả?”

Từ khi kết hôn đến nay có khi nào Võ Đại Lang uy phong như bây giờ? Phan Kim Liên vừa kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ. Đến khi gặp Võ Tòng thì cô mới tin Võ Đại Lang không hề nói khoác. Về vẻ ngoài, đúng là hai anh em có đôi phần giống nhau. Nhưng về tổng thể, Võ Tòng đúng là có dáng người cao to, tướng mạo đường hoàng, hoàn toàn khác hẳn với vẻ dung tục, thấp hèn của Võ Đại Lang. Thật không ngờ, hai anh em lại có khoảng cách một trời một vực như vậy!

Khi nhìn thấy Phan Kim Liên, Võ Tòng cũng vô cùng kinh ngạc. Không ngờ mấy năm không gặp mà anh trai lại lấy được cô vợ xinh đẹp như vậy! Cả ngày anh chìm trong suy nghĩ làm thế nào để kinh doanh, nay đôi chút cảm xúc len lỏi vào trong đầu càng khiến anh rơi vào trạng thái trầm tư. Ai ngờ Phan Kim Liên thấy anh cúi đầu thì lại xúc động nghĩ: “Cậu ta vẫn là một chú bé, vẫn ngượng ngùng trước mặt mỹ nhân!”

Kế hoạch thương hiệu của Võ Tòng

Võ Đại Lang nghe theo kiến nghị của em trai, chuyển từ huyện Thanh Hà sang huyện Dương Cốc, thuê một căn nhà trên đường Tử Thạch. Như thế một mặt có thể tránh xa chuyện nam nữ của vợ ở huyện Thanh Hà, một mặt cũng để nương tựa em trai. Có em trai Võ Tòng bảo vệ, kẻ nào dám ức hiếp Đại lang đây?

Hôm chuyển nhà, Võ Tòng và anh trai ngồi ở hậu viện, vừa uống rượu vừa bàn kế hoạch kinh doanh. Nói về kế hoạch từ sản phẩm đến giá cả, từ địa điểm đến cách xúc tiến thương mại, nghe mà Võ Đại Lang cảm thấy choáng váng, cười hì hì: “Anh cứ nghĩ chú chỉ biết đánh nhau, xa cách mấy năm đã trở nên có học vấn thế này!”

“Nói đến kế hoạch sản phẩm,” Võ Tòng nói: “Chúng ta cần phải có thương hiệu, một thương hiệu có sức hấp dẫn mà mọi người đều thích.”

Võ Đại Lang nói: “Cái này chú yên tâm! Ở huyện Thanh Hà, bánh Võ Đại chính là nhãn hiệu nhà nhà đều biết!”

Võ Tòng lắc đầu cười, anh đã có một kế hoạch khác. Anh định đổi tên bánh Võ Đại thành bánh Phan Nương. Sở dĩ phải đổi tên là vì hiệu ứng liên tưởng của nhãn hiệu. Nhắc đến bánh Võ Đại, bạn sẽ nghĩ tới một người đàn ông thấp tè, khắp người toàn mùi mồ hôi; nhắc đến bánh Phan Nương, bạn sẽ liên tưởng tới một mỹ nhân nghiêng nước khuynh thành - xin hỏi, bạn sẽ chọn cái nào? Câu trả lời đương nhiên là cái sau. Lấy tên của Phan Kim Liên đặt cho sản phẩm chắc chắn sẽ khiến khách hàng có cảm giác như người đẹp có thể thành đồ ăn vậy, từ đó kích thích mong muốn mua hàng của họ.

Chúng ta không thể không khâm phục kế hoạch của Võ Tòng. Nếu nó thành công thì món ăn nhanh bán chạy nhất thế giới hiện giờ không phải là hamburger, cũng không phải hot-dog, mà là món bánh Phan Nương lẳng lơ rồi.

Ai ngờ Võ Đại Lang lại sầm mặt, giận dữ nói: “Sao? Đến chú cũng có ý đồ với chị dâu của mình sao? Cái quái gì mà sách lược sản phẩm, rõ ràng là bảo chị dâu chú liếc mắt đưa tình khắp nơi!”

Võ Tòng dở khóc dở cười, giải thích: “Rất nhiều quảng cáo còn phải mời minh tinh làm người đại diện cho thương hiệu. Với dung mạo đó, chị dâu không hề thua kém bất cứ minh tinh nào. Nguồn lực tốt như vậy mà cất ở nhà không dùng thì thật đáng tiếc!”

Võ Đại Lang nói: “Tôi nói cho chú biết, chị dâu chú có đẹp thế nào đi nữa cũng là của riêng anh, chú bảo cô ta ra đường rêu rao, dụ đàn ông tới, như thế không phải gây phiền phức cho anh sao?” Nói rồi, Võ Đại Lang đập bàn, bực bội bỏ về phòng mình.

Phan Kim Liên ở trong bếp, nghe được hết chuyện hai anh em họ vừa trao đổi, nghĩ bụng: “Thì ra chú em này có ý với mình. Trước theo đại gia Trương chỉ để qua ngày, không ngờ nhân duyên trời định lại ở ngay đây!”, rồi chạy ra xoa dịu Võ Tòng: “Anh chú là người thô kệch, là anh em trong nhà cả, chú đừng trách anh ấy.”

“Đương nhiên em phải trách anh ấy!” Võ Tòng tối sầm mặt lại, bực bội nói: “Làm ăn bao nhiêu năm nay rồi, nói thế nào anh ấy cũng không hiểu ra.”

Phan Kim Liên cười tủm tỉm: “Đầu óc anh ấy thì như đá ấy. Anh ấy không hiểu thì chú nói cho chị nghe xem sao.”

Ở huyện Dương Cốc này, Võ Tòng không còn người thân nào nữa. Ban ngày đi làm ở huyện nha, đến tối cũng không có chỗ nào để đi, bèn đến nhà Đại Lang. Nói chuyện với Đại Lang không được, liền nói với chị dâu. Võ Đại Lang cũng ngồi bên cạnh nghe, Võ Tòng say sưa nói, còn Võ Đại Lang thì nghiêng đầu ngáy như sấm.

“Chị à,” Võ Tòng thở dài: “Chị có thấy đầu óc của anh có vấn đề không?” Nói rồi anh kể một câu chuyện.

Chuyện kể rằng, có hai người cùng đi đào núi, một người đẽo cho đá vuông vức rồi vận chuyển ra bên đường bán cho mọi người xây nhà. Còn người kia, khai thác đá xong trực tiếp chuyển đến Hàng Châu bán cho người ta xây khu lâm viên. Đá trong núi thường có hình thù kỳ dị, người trong thành phố thích là thích những tạo hình kỳ quái đó. Chỉ hai, ba năm sau thì người bán những viên đá có hình dạng kỳ quái trở thành người giàu nhất làng, xây được ngôi nhà rộng rãi, sáng sủa.

Sau đó, quan phủ ban bố pháp lệnh không được hủy hoại rừng, mọi người bèn trồng cây. Mùa thu hàng năm là cả khu rừng đầy lê thơm ngon nặng trĩu trên cành. Thương nhân từ khắp bốn phương đến đây mua lê rồi vận chuyển đi cả nước. Không ai để ý rằng năm đó người bán đá hình dạng kỳ quái kia đã lén trồng cây liễu. Thương nhân mua nhiều hàng như vậy, vừa hay cần dùng sọt đan từ sợi liễu. Không đến năm năm, người đó đã kiếm được đầy túi, xây dựng nên sản nghiệp của mình ở thành phố.

Không lâu sau, chính trên con đường Huyện Tiền phồn hoa của huyện Dương Cốc, liên tiếp mọc lên hai cửa hàng quần áo đối diện cạnh tranh nhau. Cùng một sản phẩm tất chân, cửa hàng A để giá 800 xu, cửa hàng B đối diện lại để 750 xu. Khi cửa hàng A đổi thành 750 xu thì cửa hàng B lại hạ còn 700. Thế là nhân viên cửa hàng A chạy sang cãi nhau với cửa hàng B khiến rất nhiều người hiếu kỳ vây lại xem, thế là họ biết giá của cửa hàng B rẻ. Một năm sau, cửa hàng B làm ăn vô cùng phát đạt, tiền tài như nước. Nhưng không ai biết rằng, ông chủ của hai cửa hàng A, B chính là một người, và người đó không ai khác chính là người năm xưa bán những viên đá hình thù kỳ quái và những cái sọt làm từ cây liễu.

“Người mà cậu nói…” Phan Kim Liên vừa giúp Võ Tòng vá áo, vừa hỏi, “là ai vậy?”

“Anh ta ấy à,” Võ Tòng đáp: “Là Tây Môn đại quan nhân uy danh hiển hách huyện Dương Cốc. Hiện nay anh ấy đã mở năm, sáu cửa hàng trong huyện, bao gồm cửa hàng vải lụa, cửa hàng thuốc, cửa hàng gạo, cứ cái gì kiếm được tiền là anh ấy làm. Tòa Sư Tử Lầu bên cạnh huyện nha rất hoành tráng đúng không? Cũng là của anh ấy đấy. Anh ấy còn kinh doanh theo kiểu buôn đi bán lại, đi khắp giang hồ, mua rẻ bán đắt, nên gia sản của anh ta cực lớn. Chị nói xem tại sao đầu óc của người ta lại khác với chúng ta chứ?”

Phan Kim Liên mới chân ướt chân ráo đến nên cũng không biết Tây Môn đại quan nhân là ai - nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là, qua câu chuyện này Võ Tòng đã nêu ra một chân lý: “Suy nghĩ quyết định đường ra, đầu óc quyết định túi tiền.”

“Chị nói đúng.” Võ Tòng nói: “Đầu óc của đại ca nhà ta giống như cục đá vậy. Còn Tây Môn đại quan nhân người ta có bộ óc Lưu Ly ấy.”

Cô ấy có một trái tim nồng cháy

Phan Kim Liên rất hứng thú với câu chuyện Võ Tòng kể. Nhưng điều khiến cô thích thú hơn vẫn là người kể chuyện. Bỗng một ngày, Võ Tòng mang về một súc vải lụa, nói là từ trước tới giờ được chị dâu chăm sóc, tặng chút quà thể hiện tấm lòng. Lại nói chị dâu khéo tay hay làm có thể may thành bộ quần áo mới. Phan Kim Liên vô cùng sung sướng, coi súc lụa đó là đóa hoa tình yêu. Ai ngờ sau khi đóa hoa đó nở, Võ Tòng không có bất cứ động tĩnh gì nữa.

“Oan gia của tôi ơi! Trong mắt người ấy có mình, trong trái tim người ấy có mình, nhưng miệng lại không nói ra, phải làm sao đây?” Trong lòng Phan Kim Liên nóng như lửa đốt.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, loáng một cái đã tới đông chí, một trận tuyết lớn đổ xuống, chỉ một hai giờ mà trắng xóa cả đất trời. Võ Tòng ở huyện nha không có việc gì, bèn vượt qua bão tuyết đến nhà anh trai. Phan Kim Liên nhìn thấy bóng dáng Võ Tòng ở cửa, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, vội tiến lại hàn huyên: “Chú có lạnh không?”

Võ Tòng nói: “Cảm ơn chị ạ! Anh em đâu rồi ạ?”

Phan Kim Liên tiện tay đóng cửa lại, chỉ nói là gió lớn rồi cài then lại. Sau đó mới trả lời: “Anh trai chú ấy à, vừa sáng sớm đã ra cửa hàng, có lẽ bị gió tuyết chặn đường rồi, chắc không về ngay được đâu.” Nói rồi đưa tay ra đón lấy áo khoác cho Võ Tòng, phủi tuyết đi rồi treo lên móc.

Võ Tòng ngồi xuống trước lò sưởi, Phan Kim Liên ân cần cho thêm củi, rồi bưng từ trong bếp ra mấy món ăn nóng hổi, để bình rượu bên cạnh lò cho nóng, nói: “Trời lạnh thế này, để tôi uống vài chén với chú.”

Võ Tòng nói: “Đợi anh về đã chị?”

Phan Kim Liên nói: “Ai biết được bao giờ anh ấy mới về?” Vừa nói vừa rót rượu cho Võ Tòng, lại vừa nhớ đến câu ngạn ngữ quan trường Võ Tòng từng nói - doanh nghiệp dụ dỗ khách hàng gọi là kinh doanh, ông chủ dụ dỗ nhân viên gọi là huấn luyện, đàn ông dụ dỗ phụ nữ gọi là tán tỉnh, phụ nữ dụ dỗ đàn ông gọi là quyến rũ, nam nữ dụ dỗ nhau gọi là yêu - cô nghĩ bụng: “Hôm nay, mình quyết phải dụ dỗ anh ta cho bằng được.”

Có dụng tâm nên Phan Kim Liên rót rượu liên tục. Võ Tòng cũng không từ chối, lần nào cũng uống cạn. Có thể là do rượu, cũng có thể vì ánh lửa, không lâu sau mặt hai người đều đỏ ửng.

“Chú là một nhân tài…” Phan Kim Liên cậy có men rượu bắt đầu dụ dỗ: “Tôi có câu này không biết có nên hỏi không?”

Võ Tòng nói: “Chị cứ hỏi ạ.”

Phan Kim Liên nói: “Chú là nhân tài thế này lại không có ai bên cạnh sao?”

Võ Tòng đáp: “Muốn lăn lộn trên giang hồ, tốt nhất là độc thân, có người bên cạnh phiền phức lắm.”

Phan Kim Liên nói: “Con người sống trên đời này, rốt cuộc cũng phải có một cuộc tình chứ?”

Võ Tòng nói: “Tình yêu giống như ma quỷ trong truyền thuyết, người tin thì nhiều nhưng có mấy ai gặp? Hơn nữa, đàn ông nếu không có sự nghiệp thì lấy đâu ra tình yêu?”

Phan Kim Liên nói: “Chỉ e tuy nói thế nhưng chú lại không nghĩ vậy. Miệng nói không tin vào tình yêu nhưng lại động lòng từ lâu rồi đúng không?”

Vừa nói cô vừa rót đầy rượu cho Võ Tòng, rồi kêu nóng, cởi bỏ áo bên ngoài, chỉ còn lại cái áo yếm mỏng tang, để lộ ra phần ngực nhô cao, trên gương mặt là nụ cười đầy tình tứ. Võ Tòng hiểu được bảy tám phần, nhưng lại thấy căng thẳng, người nóng hừng hực một cách khó hiểu.

Phan Kim Liên đâu có hiểu suy nghĩ của Võ Tòng, tự cho mình đa tình, nói: “Tôi biết chú thích uống rượu. Rượu là thứ rất tốt, rượu nóng làm lạnh lòng nam tử! Tôi đã kính rượu chú nhiều như vậy, sao chú không đáp lại, cũng bón cho tôi một ngụm chứ?” Vừa nói vừa ôm chặt lấy tay Võ Tòng.

Ai ngờ Võ Tòng bỗng nhiên đứng bật dậy, lạnh lùng quát: “Xin chị dâu hãy tự trọng!” Đứng một lát rồi lấy áo khoác, mở cửa sải bước bỏ đi. Trái tim đáng thương của Phan Kim Liên tựa bình rượu được nấu nóng rực nhưng lại bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào nên vừa xấu hổ vừa giận dữ, sững sờ ngồi đó không nói được lời nào. Mãi đến khi Võ Tòng đã đi một lúc lâu, gió thổi khiến cửa đập uỳnh uỳnh, cô mới òa lên khóc, chạy vào phòng nằm vật ra giường khóc nức nở.

Đến khi Võ Đại Lang về, thấy cô nằm trên giường không nói gì thì thấy lạ, tiến lại hỏi thăm. Cô ừ hử đáp lại với giọng nghèn nghẹt. “Ai ức hiếp nàng mà ra nông nỗi này?” Võ Đại Lang đầy hồ nghi, hỏi.

“Còn không phải là chú em yêu quý của anh sao?!” Phan Kim Liên ngồi dậy, phẫn nộ vừa khóc vừa nói: “Em thấy trời lạnh, có lòng tốt hâm rượu và đồ ăn khoản đãi, thế nhưng hắn ta mượn rượu, không biết liêm sỉ trêu chọc em. Vốn nghĩ hắn là một đô đầu, đến nương tựa hắn, nhưng hắn lại ức hiếp người như vậy, anh bảo anh trai chị dâu như chúng ta sống thế nào đây?”

Võ Đại Lang trầm ngâm một lúc, nói: “Chính cô đã quyến rũ chú ấy không thành nên thẹn quá hóa giận đúng không? Nói cho cô biết, hai anh em tôi từ nhỏ vì có người mẹ lẳng lơ giống như cô, chạy theo người khác, bỏ mặc hai con nên từ đó chú ấy có thành kiến với những người phụ nữ lẳng lơ. Chú ấy đã 27, 28 tuổi tại sao lại không tìm phụ nữ chứ? Chính vì nỗi ám ảnh từ thuở nhỏ đó.”

Phan Kim Liên cứng họng, thì ra nam nữ tìm đối tượng cũng như kinh doanh vậy, cần phải điều tra thị trường trước, nếu không sẽ thành yêu đơn phương, chuốc lấy rất nhiều đau khổ.

Từ sau lần đó Võ Tòng rất ít khi đến nhà Võ Đại Lang, dù có việc cũng đến cửa hàng tìm để tránh không gặp phải chị dâu, khỏi bị khó xử. Phan Kim Liên hận vô cùng, đem bộ quần áo may từ tấm vải Võ Tòng tặng cắt thành từng mảnh.

Mùa xuân sinh chuyện

Chớp mắt đã đến mùa xuân, tâm trạng Phan Kim Liên lại phơi phới tựa hoa xuân, hàng ngày nàng ngồi bên cửa sổ thêu hoa, ngâm nga hát, cũng biết tự tìm niềm vui. Thế nhưng, nói cho cùng thì mùa xuân cũng là mùa dễ sinh chuyện. Ngẩng lên nhìn bầu trời, thấy đã nhá nhem tối, nàng liền kéo rèm lại như thường lệ, nhưng ai ngờ tuột tay khiến dụng cụ rơi trúng đầu một người đàn ông đang đi dưới đường.

Người đó đang định nổi điên, ngẩng lên thì thấy một mỹ nhân, mọi tức giận lập tức tiêu tan, biến thành sự ngọt ngào. Phan Kim Liên biết mình sai, vội vàng chạy xuống xin lỗi. Đúng lúc đó thì thấy Vương Bà ở bên cạnh Phong Vận Các đứng ở cửa cười cười, kêu lên: “Đánh rơi hay thật! Nhìn cậu đào hoa thế kia, không rơi vào cậu thì rơi vào ai?” Người kia cười, nói: “Nói vậy là lỗi của tôi rồi?” Vừa nói vừa đi tiếp, nhưng không kìm được quay lại đến bảy tám lần. Phan Kim Liên thấy anh ta có vẻ lưu luyến thì thấy vui vui, trong lòng cũng cảm thấy thích thú.

Lại nói đến người đàn ông bị rơi trúng đầu kia, vừa hay chính là Tây Môn Khánh đào hoa phong lưu. Đêm đó, đang nằm trên giường, anh ta ngồi bật dậy: “Ta sống ở huyện Dương Cốc nhiều năm như vậy mà chưa từng thấy có người con gái nào đẹp đến thế, không biết nàng là ai?” Anh nghĩ ngợi mông lung, khó khăn lắm mới qua được một đêm dài đằng đẵng. Hôm sau cũng chẳng còn tâm trạng gì, chỉ đi dạo bâng quơ trên đường. Bỗng ngẩng lên, lại đến đúng chỗ hôm qua đã gặp người đẹp. Suy nghĩ một lúc lâu, rồi anh rẽ vào Phong Vận Các của Vương Bà ở bên cạnh.

“Cậu đúng là một tên khốn.” Vương Bà cười tinh quái, “Để mặc vợ ở nhà không thèm quan tâm rồi lén lút đi nhìn vợ người khác!”

Tây Môn Khánh nói: “Người sợ nổi tiếng, lợn sợ mập, nam sợ thiếu tiền, sợ người béo. Vợ tôi béo như con heo, nhìn thôi đã phát ngấy.” Những ai đã đọc “Kim Bình Mai” đều biết, vợ anh ta tên là Ngô Nguyệt Nương, dáng người như trăng đêm rằm vậy, quả rất đẫy đà.

Vương Bà nguýt: “Có béo nữa thì cũng là vợ cậu, lẽ nào cậu lại muốn đổi?”

“Đàn ông yêu cái đẹp, đó là bản tính từ khi sinh ra rồi.” Tây Môn Khánh nói: “Mẹ Vương này, tôi biết con trai bà không có chí, nếu lần này bà giúp tôi, tôi sẽ nhận bà làm mẹ nuôi. Nếu bà yêu quý tôi, hãy tạo điều kiện giúp tôi gặp cô nàng xinh đẹp đó, được chứ?” Vừa nói anh vừa lấy ra một đĩnh vàng đặt vào tay Vương Bà.

Vương Bà lập tức hớn hở: “Nhìn cậu cứ như đĩnh vàng thế này, sao tôi lại không yêu quý cơ chứ?” Bỗng nhiên như phát hiện ra điều gì, bà ta kéo rèm cửa, vừa hay nhìn thấy Phan Kim Liên tiễn Võ Đại Lang ra khỏi nhà: “Nhìn thấy chưa? Người đàn ông kia chính là chồng của cô ta đấy.”

Tây Môn Khánh thở dài: “Điều bi ai nhất thế gian này không phải là không gặp được người đẹp, mà là gặp người đẹp cùng chồng cô ấy.” Điều này giống như một tay thợ săn trên thương trường, khó khăn lắm mới nhắm được một con mồi thì lại phát hiện con mồi đã nằm trong tay đối thủ cạnh tranh từ lâu rồi. Nhưng anh không chịu cam tâm: “Nhìn cái con người kia kìa, chẳng xứng với cô ấy chút nào cả! Ông trời thật quá bất công!”

Vương Bà truy hỏi: “Cậu thật sự muốn theo đổi cô ta?”

Tây Môn Khánh nói: “Đương nhiên rồi. Không biết mẹ Vương có cách gì hay?”

Vương Bà nói: “May mà cậu làm ăn kinh doanh. Đàn ông theo đuổi phụ nữ cũng như thương nhân theo đuổi khách hàng vậy, chỉ cần áp dụng kiến thức kinh doanh của cậu là đảm bảo cậu sẽ được như ý.”

Tây Môn Khánh nói: “Thứ lỗi con ngu muội, xin mẹ Vương chỉ giáo!”

Vương Bà liền nói một tràng, quả nhiên là lão yêu tinh trên thương trường chỉ dăm ba lời là dựng lên được một cuộc gian tình trêu hoa ghẹo nguyệt.

Làm thế nào để trở thành người đàn ông có “giá trị” cao?

Theo Vương Bà thì tình trường cũng như thương trường, trong kinh doanh có năm yếu tố chính quyết định thành công, ngoại tình cũng có năm yếu tố chính.

Thứ nhất là vẻ ngoài của sản phẩm. Chỉ có sản phẩm đẹp mới được khách hàng chú ý. Chỉ có đàn ông có vẻ ngoài đẹp đẽ mới được phụ nữ để mắt đến. Người đàn ông đẹp nhất trong lịch sử Trung Quốc, không ai có thể vượt qua là Phan An (9) .

Thứ hai là tính năng của sản phẩm. Nếu sản phẩm chỉ có cái bề ngoài thì rồi cũng sẽ bị khách hàng vứt bỏ. Cũng với chân lý đó, đàn ông không chỉ có vẻ ngoài như Phan An mà còn phải sử dụng được tốt như con lừa vậy.

Thứ ba là vốn kinh doanh. Giá cả của một sản phẩm được tính bằng tiền, tính thế nào thì đó là chiến lược kinh doanh, nhưng tiền đề là vốn. Dù là dựng sạp bày hàng, hoạt động ngoài trời cộng với quảng cáo, chiến lược đương nhiên quan trọng, nhưng nếu không có vốn thì khó lòng thực hiện. Cũng tương tự, giá trị của một người cũng được đánh giá bằng tiền bạc - đàn ông có giá trị cao, dù là ăn ở đi lại, hay mọi hành động lời nói đều tỏa ra thứ khí chất quý tộc; ngược lại thì là nghèo rớt mồng tơi.

Thứ tư là biết cách tự hạ thấp mình. Cũng có nghĩa là thương nhân phải coi khách hàng là thượng đế, đàn ông phải cung phụng phụ nữ như nữ thần, tìm cách lấy lòng với thái độ khiêm nhường, như thế mới giành được trái tim đối phương.

Thứ năm là phải có thời gian rảnh. Thời gian rảnh ở đây có nghĩa là sự kiên trì. Vừa phải bình tĩnh vừa phải có thời gian suy nghĩ thấu đáo. Người ta vẫn nói “đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp phải đá mà quàng phải dây”, phải có đủ sự kiên trì, cẩn thận mới nắm bắt được thời cơ tốt.

Tóm lại, theo Vương Bà, đàn ông có “giá trị” phải bao gồm năm nhân tố, đó là “vẻ ngoài đẹp như Phan An, ai gặp cũng thích”, “tính năng tốt như lừa”, “nguồn vốn hùng hậu như Đặng Thông” (10) , “biết cách hạ thấp mình” và “kiên trì nhẫn nại”. Nếu hội tụ đủ năm yếu tố này thì sẽ có được sản phẩm có “giá trị” cao. Cũng với chân lý đó, nếu có đủ năm yếu tố này thì đó là người đàn ông có giá trị cao.

Tây Môn Khánh tự đánh giá bản thân dựa vào năm yếu tố trên. Tuy dung mạo không thể bằng Phan An, nhưng cũng có thể gọi là phong lưu. Tuy không có tính năng như lừa, nhưng kỹ năng trên giường cũng không tồi. Tuy không nhiều tiền bằng Đặng Thông nhưng cũng là đại gia một phương. Anh cũng tự nhận mình là người biết tự hạ thấp bản thân nhất, cũng là người kiên nhẫn nhất. Anh đã hội tụ đủ năm nhân tố trên.

Vương Bà cười nói: “Đại quan nhân đã có vốn liếng như thế, lại có cái ý đó thì bà lão tôi đây sẽ nghĩ kế để tác thành cho chuyện vui của cậu với cô nàng đó. Nhưng đại quan nhân cần phải làm hai việc: Thứ nhất, phải cảm tạ tôi thật hậu hĩnh; thứ hai, phải làm theo kế hoạch của tôi, không được làm bừa.”

Tây Môn Khánh đương nhiên đồng ý. Về đến nhà, anh dặn người làm đem mười lượng bạc và ba súc lụa đến cho Vương Bà. Mười lượng bạc là thù lao cho Vương Bà, còn ba súc lụa là để lấy cớ tiếp cận mỹ nữ Phan Kim Liên.

Không phải thêu đôi chim uyên mà là thêu giấc mộng của đàn bà

Nhân lúc Võ Đại Lang đi vắng, Vương Bà sang nhà tìm Phan Kim Liên. Cô vội vàng dừng việc thêu thùa lại ra đón, mời Vương Bà ngồi rồi đi rót trà.

Nếu coi Phan Kim Liên là công chúa Bạch Tuyết ngây thơ trong sáng thì Vương Bà chính là mụ phù thủy xấu xa độc ác. Vương Bà đảo mắt, cầm sản phẩm Phan Kim Liên vừa thêu lên, chép miệng khen: “Cô thật khéo tay, con chim uyên ương này sống động cứ như thật vậy. Nếu con chim mái trên này là cô, không biết con trống là ai nhỉ?” Một câu nói tưởng chừng như đùa lại khiến sắc mặt Phan Kim Liên tối sầm lại. Vương Bà nhận ra ngay, trong lòng cũng hiểu được bốn năm phần. Trong đời sống tình cảm mà phụ nữ tưởng tượng ra, cho dù có bảy “người đàn ông lùn” chân thành thì cũng không thể bằng một hoàng tử lãng mạn. Rõ ràng là Võ Đại Lang lùn tịt kia không phải là vị hoàng tử đó.

“Cô thật có phúc đó!” Vương Bà tiếp tục cười ha hả, “Nhìn Võ Đại Lang đi sớm về muộn cung phụng cô, để cô có thời gian ngồi bên cửa sổ thêu uyên ương. Nhưng tôi nghĩ, cô đâu có thêu uyên ương mà là đang thêu giấc mộng của đàn bà.”

Phan Kim Liên nói: “Tôi cũng muốn ra ngoài đi làm, chỉ là Đại Lang nhà tôi nhất quyết không chịu.”

Vương Bà nói: “Đấy là anh ta muốn ‘giấu Kiều trong gác son’ mà! Cô đừng có sống trong phúc mà không biết, hãy yên tâm mà hưởng thụ đi! Vả lại, tìm việc đâu phải chuyện dễ, công việc cô thích thì không kiếm được, công việc kiếm được thì cô chưa chắc đã thích, khó lắm! Cũng giống như tìm đàn ông vậy, người đàn ông cô thích không có tiền, người có tiền thì chưa chắc cô đã thích.”

Phan Kim Liên thở dài: “Trên thế gian này lấy đâu ra việc gì toàn vẹn chứ?”

Vương Bà dường như đã đi guốc trong bụng Phan Kim Liên: “Đúng thế, đúng thế! Nếu có việc tốt như thế thì dù có phải lao vào như thiêu thân cũng đáng.”

Phan Kim Liên lại thở dài, ngẩng lên hỏi: “Bà Vương tìm tôi có việc gì không?”

“Đấy, cô không hỏi suýt nữa tôi quên mất đấy.” Vương Bà làm như bỗng nhiên nhớ ra điều gì, bắt đầu kể câu chuyện mà bà ta đã chuẩn bị kỹ càng, “Tôi kể cô nghe, tôi có một cậu con trai, tuy là con nuôi nhưng vô cùng hiếu thuận, tên là Tây Môn Đại Lang. Giống Đại Lang nhà cô, cũng làm ăn buôn bán, người ta hay gọi là Tây Môn đại quan nhân, trong huyện này có năm sáu cửa hàng bán vải lụa, quần áo, thuốc, gạo, cứ cái gì kiếm được tiền là nó làm. Sư Tử Lầu bên cạnh huyện nha chắc cô biết chứ? Cũng là của nó đấy. Nó còn làm thương mại, mua rẻ bán đắt, kiếm được gia tài hàng vạn rồi. Luận về tướng mạo có thể nói là ngọc thụ lâm phong, phong lưu đào hoa, cô mà với nó thì đúng là một cặp trời sinh!”

Phan Kim Liên làm vẻ giận dữ: “Bà Vương đừng có đùa như vậy! Nói chuyện chính đi, có việc gì cần tôi làm không?”

Vương Bà cười trừ: “Đó chính là chuyện chính mà! Chính là đứa con nuôi Tây Môn đại quan nhân của tôi tối qua đã hiếu kính tôi ba súc lụa, đều là loại thượng đẳng. Tôi nghĩ mãi, con người rồi cũng có ngày đi gặp Diêm Vương, hãy sống cho thật vui vẻ, chết rồi cũng phải đẹp đẽ một chút. Mà tôi thấy tay nghề của cô giỏi thế này, muốn nhờ cô giúp tôi làm một bộ thọ y.”

Phan Kim Liên đáp: “Bà Vương đã nói vậy, chúng ta là hàng xóm cả, sao lại không giúp chứ?”

Sáng ngày hôm sau, Phan Kim Liên tiễn Võ Đại Lang rồi đến Phong Vận Các như đã hẹn. Vương Bà dẫn Phan Kim Liên đến một căn phòng trống, dọn dẹp mặt bàn, lấy ba súc lụa từ trong phòng ngủ ra đặt lên bàn. Phan Kim Liên lấy số đo, cắt vải rồi xâu kim bắt đầu khâu. Vương Bà ngồi bên cạnh miệng không ngớt lời khen.

Đến trưa, Vương Bà chuẩn bị một vài món ăn khoản đãi Phan Kim Liên. Đang ngồi ăn thì bỗng nghe có tiếng người bước vào. Vương Bà vội đứng dậy hàn huyên, còn ngoảnh lại giới thiệu với Phan Kim Liên, đây chính là Tây Môn đại quan nhân.

Tây Môn Khánh mỉm cười: “Hai chúng ta đúng là ‘không đánh không quen biết’. Nếu tôi nhớ không nhầm thì cô đây sống ở nhà bên cạnh. Hôm nay may mắn lại được gặp.”

Phan Kim Liên bỗng nhớ ra, vị Tây Môn đại quan nhân đây chính là anh chàng phong lưu mấy hôm trước bị cô đánh rơi đồ trúng đầu. Cô bỗng nhiên thấy tim mình loạn nhịp.

Tức cảnh sinh tình

Vương Bà tự đi chuẩn bị bát đũa cho Tây Môn Khánh, để lại đôi cô nam quả nữ trong phòng. Tây Môn Khánh rất giỏi việc lấy lòng phụ nữ, cầm tác phẩm của Phan Kim Liên lên khen tay nghề của cô đến Thất tiên nữ trên trời cũng không sánh bằng. Rồi hỏi tuổi cô, tính ra ít hơn Tây Môn Khánh năm tuổi. Anh cười: “Nếu vậy thì cô là em gái tôi rồi.”

Cách gọi anh trai, em gái chẳng qua là cách gọi tình tứ giữa nam và nữ. Phan Kim Liên nghe mà đỏ mặt, cúi đầu không dám nhìn lên.

Một lát sau, Vương Bà cầm rượu, bát đũa quay lại, ba người cùng nâng ly. Phan Kim Liên đáng thương kém ăn nói sao sánh được với những lời nói ngọt ngào khéo léo của Tây Môn Khánh và Vương Bà? Người này khen cô trẻ trung xinh đẹp, đáng cạn một ly. Người kia khen cô tay nghề khéo léo, đáng cạn một ly nữa. Chưa quá một giờ ba khắc là Phan Kim Liên đã mơ mơ màng màng, mặt mày ửng đỏ.

“Ôi chao,” Vương Bà bỗng kêu lên: “Rượu này ngon thật, vừa uống đã hết rồi. Đại Lang, con chăm sóc khách cho ta, ta phải đi mua chai rượu.” Nói rồi bà ta đi ra ngoài rồi khóa trái cửa lại.

Chỉ còn lại một nam một nữ ngồi đối diện nhau, cả hai đều không nói gì, nhưng dường như cả hai đã “tình trong như đã mặt ngoài còn e”. Tây Môn Khánh cố tình đánh rơi chiếc đũa, cúi người xuống nhặt thì nhìn thấy đôi chân nhỏ nhắn đáng yêu, liền mặc kệ tất cả tóm lấy mà xoa mà bóp. Phan Kim Liên cũng không kìm lòng được, thở hổn hển kêu lên: “Nếu đại quan nhân đã có tình, tôi cũng lại có ý, vậy việc gì phải phí hoài thời gian như vậy?” Tây Môn Khánh chỉ thấy máu nóng sộc thẳng lên đầu, lập tức lật nhào cái bàn, ôm chặt lấy Phan Kim Liên.

Khi cao trào qua đi, hai người nằm tựa vào nhau nói những lời tình tứ.

“Nàng nghe tin đồn đó từ đâu vậy?” Tây Môn Khánh ôm chặt lấy thân thể không một mảnh vải kia, cười: “Ta đã bao giờ bán đá hình thù kì dị và sọt đan sợi liễu đâu? Mấy đời nhà ta đều sống ở huyện thành, tiên phụ xuất thân mở tiệm bốc thuốc, ta kế thừa gia nghiệp, căn bản không biết đá, sọt gì cả.”

Phan Kim Liên nói: “Chú em chồng kể cứ như thật nên em không thể không tin.”

Tây Môn Khánh không để tâm lắm, hỏi: “Cậu ta là ai vậy?”

Phan Kim Liên nói: “Cậu ta ấy à, tuy không được tài mạo song toàn như đại quan nhân, nhưng cũng là người có tiếng ở huyện Dương Cốc này.”

Tây Môn Khánh bỗng cảnh giác: “Em là vợ của Võ Đại Lang, lẽ nào cậu em kia lại là Võ Tòng đánh hổ?” Anh dự cảm tình hình có chút phiền phức. Thì ra đối thủ cạnh tranh vốn chẳng đáng gì (Võ Đại Lang) lại có một đối tác nặng ký (Võ Tòng) như vậy.

Sau khi vội vàng hôn từ biệt Phan Kim Liên, Tây Môn Khánh liền đến ngay huyện nha nghe ngóng động tĩnh của Võ Tòng, được biết Võ Tòng đã đi Đông Kinh được nửa tháng rồi. Lúc này Tây Môn Khánh mới thở phào, rồi lại lưỡng lự đi đi lại lại trên đường mãi. Muốn chấm dứt mối tình duyên này tại đây nhưng rốt cuộc lại không nỡ rời xa sự lẳng lơ của người đàn bà kia.

Chương này lấy tư liệu từ Hồi thứ 24 “Vương Bà tham tài”. Năm xưa Thi Nại Am viết Thủy Hử chủ yếu nói về giang hồ, nay tôi viết tác phẩm này chủ yếu là về tài sắc. Cái tài sắc này chính là chủ đề trong kinh doanh. Tài sắc cũng có trước có sau, vì chương trước tôi cho Tây Môn Khánh xuất hiện với vai trò là người thầy trong kinh doanh, chương này tôi cho Phan Kim Liên xuất hiện như oán phụ trong khuê các.Có oán hận thì có dục vọng, có dục vọng là có kinh doanh tài sắc, thứ tự này có chút khác với Thủy Hử , Kim Bình Mai . Điều kỳ diệu của nấu nướng chính là việc dùng nguyên liệu, gia vị sao cho làm nổi bật được hương vị lên.

Tây Môn Khánh có tiền tài, Phan Kim Liên có sắc đẹp. Trong Kim Bình Mai nói cả về tình lẫn sắc: “Hai chữ tình và sắc là một. Vì sắc nhìn thấy qua mắt, tình cảm nhận qua tim. Tình và sắc đều có thì suy nghĩ sẽ hướng về nhau.” Lý luận về tình và sắc này áp dụng lên thị trường kinh doanh thì chính là “sắc” của sản phẩm làm cảm động cái “tình” của khách hàng. Khi khách hàng động lòng thì họ sẽ tiêu tiền. “Vương Bà tham tài làm mai mối” chính là nói về sự kỳ diệu của kinh doanh. Cho dù Tây Môn Khánh có tự phụ thế nào, về học vấn cũng chỉ là học trò của Vương Bà mà thôi.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thành quân ức