Thủy hử @

Lượt đọc: 171 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
lý luận của tây môn khánh về kinh doanh

Kinh doanh là công việc đòi hỏi học vấn cao siêu.

Bảo anh là con sư tử thì anh là sư tử, bảo anh là con lừa thì anh là lừa.

Hiệu ứng mạnh sau sự kiện Võ Tòng đánh hổ

Huyện Dương Cốc không chỉ có loại rượu rất mạnh mà còn có những con người khỏe mạnh. Trong đó người đàn ông khỏe mạnh nhất đương nhiên là anh hùng đánh hổ Võ Tòng. Tiếp theo chính là Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên nói mãi không hết chuyện trong Kim Bình Mai .

Giờ nghĩ lại thì thấy Võ Tòng đánh hổ dường như là một kế hoạch kinh doanh phải suy nghĩ rất nhiều. Võ Tòng đến đồi Cảnh Dương, uống liền một lúc 18 bát rượu, lại vào trong núi khi còn say, tay không đánh chết một con mãnh hổ. Được biết con hổ này đã uy hiếp tính mạng của dân chúng mấy năm nay, một nhóm thợ săn đã dùng rất nhiều cách nhưng vẫn bị nó cướp đi mạng sống của bảy, tám thanh niên khỏe mạnh, đến mức trong vòng mấy chục dặm quanh đây, mọi người cứ nhắc đến hổ là mặt biến sắc. Tin Võ Tòng đánh hổ vừa truyền đi đã gây chấn động cả một vùng. Người ta vẫn nói rằng rượu khiến anh hùng gan dạ hơn, Võ Tòng đúng là có võ nghệ cao cường, nhưng đó cũng là loại rượu ngon vì đã làm người ta phấn khích!

Thật ra Võ Tòng là người huyện Thanh Hà ở bên cạnh huyện Dương Cốc, do một lần uống rượu xong cãi nhau đánh lộn với quan lại, phạm phải tội giết người, đành trốn tại sơn trang của Sài đại quan nhân. Sau đó nghe nói người bị anh đánh đã được cứu sống, vì thế anh mới không phải sống chui sống lủi. Ai ngờ lần này sau khi uống rượu xong anh lại đánh chết được mãnh hổ trong núi. Các bạn có thấy không, cùng là sau khi uống rượu sử dụng sức mạnh của nắm đấm nhưng kết quả sau đó thì thật khó đoán định: Nếu đánh chết quan thì thành lưu manh, nhưng đánh chết mãnh thú thì lại thành anh hùng.

Từ sau sự kiện đó, Võ Tòng trở thành người nổi danh khắp huyện Dương Cốc, còn rượu ở đồi Cảnh Dương cũng trở thành loại rượu nổi tiếng ai ai cũng biết đến. Tri huyện Cảnh Dương biết tin lập tức đi nghênh tiếp Võ Tòng, mời anh làm đại sứ hình ảnh cho huyện, còn đặt ra chính sách đặc biệt, coi rượu của đồi Cảnh Dương là ngành sản xuất chủ lực của huyện.

Tri huyện thưởng cho Võ Tòng một nghìn quan tiền đồng, tương đương với khoảng một nghìn lượng bạc, bằng với thu nhập một trăm năm làm việc vất vả của một người dân thường. Thấy Võ Tòng cao to, tri huyện lại muốn bổ nhiệm anh làm đô đầu của huyện. Đô đầu là thủ lĩnh của đội trật tự trị an trong huyện. Tri huyện biết rõ xã hội hiện giờ, bề ngoài là thị trường sôi động trăm ngành phát triển, nhưng thật ra bên trong lại có những con sóng ngầm nguy hiểm, nếu Võ Tòng làm thần hộ pháp thì thứ nhất có thể đảm bảo cho sự an toàn của ông, thứ hai sẽ khiến các công ty bên ngoài có lòng tin với môi trường đầu tư an toàn ở huyện.

Võ Tòng nghĩ bụng: “Mình vốn chỉ là một kẻ đào tẩu, ai ngờ lại có được ngày hôm nay.” Liền quỳ xuống trước mặt tri huyện, lập lời thề sẽ dốc hết sức đền đáp ân đức của tri huyện.

Anh đã làm một việc thiện mà người khác không ngờ tới: Lấy một nửa số tiền thưởng của mình chia cho những người thợ săn vất vả mà chưa được gì, một nửa chia cho gia đình của những người bỏ mạng nơi miệng hổ. Hành động thiện ý này một lần nữa nhận được sự tán thưởng của tri huyện, còn những người thợ săn kia càng ngạc nhiên, vui mừng hơn, đi đến đâu cũng ca tụng anh.

Kể từ hôm đó, hàng ngày Võ Tòng đến nha huyện điểm danh cho có mặt, rồi ra khu chợ trên con đường Huyện Tiền thị sát. Người dân nhìn thấy đô đầu Võ Tòng thì có ai là không tươi cười, kính cẩn? Trong lòng Võ Tòng ngập tràn hạnh phúc và tự hào, anh cũng hơi đắc ý với bản thân mình.

Đặc tính của thương hiệu

Bỗng một hôm có người mời Võ đô đầu đến dùng tiệc ở Sư Tử Lầu, khách sạn tráng lệ, hào hoa nhất huyện. Võ Tòng nhận được thiệp mời, vui vẻ đến chỗ hẹn. Khi đến nơi mới biết người mời lại chính là tài chủ nổi tiếng nhất huyện, Tây Môn Khánh. Nhớ đến Tiểu Toàn Phong Sài Tiến nổi danh khắp giang hồ cũng chỉ vì thân phận hoàng tộc triều trước mới được người ta gọi một cách tôn trọng là Sài đại quan nhân. Mà Tây Môn Khánh cũng được gọi là Tây Môn đại quan nhân, có thể thấy thế lực và danh tiếng hiển hách của anh ta cũng không kém gì hoàng tộc.

“Đa tạ Võ đô đầu đã nể mặt!” Người làm kinh doanh vốn giỏi ăn nói, Tây Môn Khánh nói toàn lời êm tai, “Kinh doanh sợ nhất là rủi ro, mà nay có Võ đô đầu làm thần bảo hộ, tôi cuối cùng cũng được sống những ngày an cư lạc nghiệp! Nào nào nào, đây là chút tâm ý của dân chúng trong huyện, anh phải uống nhiều vào đấy!”

Võ Tòng dù có tửu lượng tốt đến mấy thì cũng không thể đọ lại được với hết người này đến người khác chúc rượu, chúc đi chúc lại khiến đầu óc anh mơ mơ màng màng.

“Nghe nói một nghìn quan tiền Võ đô đầu đã phát hết cho người dân nghèo. Không ngờ Võ đô đầu không chỉ anh dũng thần võ mà còn có tấm lòng từ bi như Bồ Tát. Có thể nói là tấm gương cho cả thiên hạ đó!” Trên bàn rượu có người tên là Đào Nhị Lang, nâng ly về phía Võ Tòng: “Tôi kính Võ đô đầu ba ly!” Võ Tòng đành phải uống tiếp ba ly.

Ai ngờ Đào Nhị Lang uống xong, đặt ly xuống lại nói: “Tuy tôi rất kính trọng hành động thiện đó của Võ đô đầu, nhưng không thể làm theo được.”

Mọi người cùng hỏi: “Tại sao vậy?”

Đào Nhị Lang cho rằng làm kinh doanh rất coi trọng tích lũy. Nếu giống như Võ đô đầu sử dụng hết toàn bộ số tiền mình có thì sẽ đi ngược với nguyên tắc kinh doanh, đẩy công ty vào tình cảnh bấp bênh. Tất cả các doanh nhân ngồi trong bàn tiệc đều gật gù tỏ vẻ tán đồng.

Tây Môn Khánh lại cười lớn: “Ông chủ Đào nói đúng một điều, nhưng lại quên mất điều thứ hai. Ai biết kinh doanh chẳng cần phải tích lũy, nhưng quan trọng hơn đó là cơ hội đầu tư. Dân chúng có ai là không tích lũy, nhưng có được mấy người tích lũy được một gia tài lớn? Nhưng nếu có cơ hội tốt khai thác ‘tài’ nguyên, những đồng bạc trăng trắng sẽ giống như dòng suối trắng trong ào ạt chảy về, muốn không giàu cũng khó. Theo tôi, Võ đô đầu chính là tấm gương tốt cho chúng ta học tập.”

Mọi người nghe thế đều vô cùng ngạc nhiên, hỏi: “Không biết Võ đô đầu khai thác tài nguyên gì?”

Tây Môn Khánh đáp: “Võ đô đầu đánh hổ chính là một kế hoạch kinh doanh lớn, hiện nay rượu đặc sản ở đồi Cảnh Dương đã trở thành loại rượu nổi tiếng khắp và trong ngoài nước, đó có thể gọi là nguồn tài nguyên dồi dào.”

Mọi người càng ngạc nhiên hơn, rồi cùng quay lại nhìn Võ Tòng.

Chỉ thấy Võ Tòng mở trừng đôi mắt đỏ ngầu vì rượu, vươn qua bàn nắm chặt lấy tay Tây Môn Khánh, giọng nói vừa trầm vừa gấp: “Chuyện này là cơ mật, mong chư vị hãy giữ bí mật cho tôi!”

Tây Môn Khánh ban đầu giật mình rồi cười gượng: “Võ đô đầu yên tâm, chuyện này là bí mật riêng của chúng ta, tuyệt đối không để lộ ra ngoài!” Mọi người lập tức hứa theo: “Đúng vậy, đúng vậy!”

Võ Tòng buông tay, mọi người cuống cuồng đỡ anh trở lại chỗ ngồi.

“Võ đô đầu đừng trách, đã ở trên thương trường thì phải nói chuyện kinh doanh.” Tây Môn Khánh vừa xoa xoa cổ tay vừa nói: “Võ đô đầu đánh hổ tuy gây được tiếng vang lớn nhưng không phải là kế hoạch hoàn hảo.”

Mọi người lại cùng hỏi: “Tại sao vậy?”

Tây Môn Khánh xòe ba ngón tay ra đếm, thì ra những người biết đến “tam uyển bất quá cương” trong thiên hạ này rất nhiều, nhưng lại ít người biết đến “Thấu bình hương”. Cũng có nghĩa thứ nổi tiếng ở đây chỉ là sản phẩm sản xuất tại đồi Cảnh Dương. Dù anh gọi nó là “Thấu bình hương”, tôi gọi nó là “Nghênh xuân túy”, người khác gọi là “Hương mãn lâu”, bất luận là nhãn hiệu gì, chỉ cần gắn cái mác nơi sản xuất tại đồi Cảnh Dương là có thể kiếm lời rồi. Như vậy thì sẽ dễ xảy ra tình trạng tranh giành mua, thậm chí thị trường mới khai thác sẽ bị những cái lợi trước mắt làm xấu đi. Nhìn về lâu dài chắc chắn không có lợi cho việc phát triển bền vững.

Mọi người nghe đều cảm thấy rất có lý.

Tây Môn Khánh giải thích, kinh doanh là một môn nghệ thuật cần kiến thức sâu rộng chứ không phải sự khôn lỏi. Nếu kế hoạch ban đầu được đặt ra chi tiết hơn, có hệ thống hơn thì hiện giờ không phải lo như vậy. Trọng điểm trong tính hệ thống của kế hoạch là ở sử dụng tài nguyên. Cũng có nghĩa là phải gắn liền sản phẩm với quảng cáo, phải để khách hàng nhìn thấy quảng cáo là lập tức liên tưởng đến sản phẩm. Nếu sản phẩm một đằng mà quảng cáo một nẻo thì cũng giống như gãi ngứa ngoài giày vậy, chẳng có chút hiệu quả gì.

Võ Tòng nghe xong đã tỉnh rượu được một nửa, hỏi: “Vậy nên làm thế nào?”

Tây Môn Khánh nghĩ một chút rồi hỏi ngược lại: “Anh có biết về lý thuyết thương hiệu không?”

Võ Tòng khựng người, nghĩ một chút rồi đáp: “Với tôi, thương hiệu chắc là sản phẩm có đặc điểm nào đó mới mẻ, đặc biệt, cá tính. Giống như Đại học sĩ Tô Đông Pha, thương hiệu của ông ấy là nho nhã, khoáng đạt. Thương hiệu của tôi là ý chí, sức mạnh và sự dũng mãnh. Tây Môn đại quan nhân, không có gì phải nghi ngờ, cũng là một thương hiệu.”

Đào Nhị Lang nói: “Tây Môn đại quan nhân vừa biết kinh doanh vừa sành phụ nữ, đương nhiên cũng là một thương hiệu. Đặc điểm dễ nhận thấy của anh ấy có thể nói là giỏi kinh doanh, lại phong lưu.” Mọi người xung quanh đều phụ họa bảo Đào Nhị Lang nói phải.

Tây Môn Khánh nói, trong kinh doanh có hai bí quyết. Thứ nhất, sản phẩm phải có đặc điểm mới mẻ, vừa khiến mọi người có ấn tượng sâu sắc lại vừa dễ nhớ. Thứ hai, đặc điểm đó phải khiến người ta thích. Nếu mọi người có ấn tượng sâu sắc mà lại rất thích nữa thì nó sẽ trở thành lựa chọn hàng đầu.

Tất cả lại cùng cười lớn: “Đúng thế, đúng thế! Tây Môn đại quan nhân chính là sự lựa chọn hàng đầu của phụ nữ.”

Tây Môn Khánh gật gù, nói: “Võ đô đầu và chư vị nói rất đúng.” Rồi anh ta phân tích: Thứ nhất, rượu ở đồi Cảnh Dương uống vào êm dịu mà mạnh mẽ, làm phấn chấn tinh thần; thứ hai, lời quảng cáo cho rượu viết rất hay - “tam uyển bất quá cương”, phản ánh rất đúng nồng độ của loại rượu này; thứ ba, Võ Tòng là người đại diện tốt nhất cho hình ảnh của sản phẩm, câu chuyện Võ Tòng giết hổ đã khiến đặc tính thương hiệu của loại rượu này trở nên đặc sắc, thú vị; thế nhưng một sản phẩm đầy nam tính như vậy lại có một cái tên hơi nữ tính.”

Võ Tòng vỗ đùi cái đét, đúng thế, vấn đề chính là ở tên thương hiệu. “Thấu bình hương” - cái tên này nghe giống như một người phụ nữ dịu dàng mà nóng bỏng. Thương hiệu thế này thích hợp cho nam nữ tán tỉnh nhau chứ không hợp cho anh hùng. Làm sao đây?

Thì đổi tên thôi! Tây Môn Khánh đưa ý kiến đổi thành “Cảnh Dương xuân”. Như vậy thì sản phẩm, nhãn hiệu, lời quảng cáo, người đại diện đều hòa thành một thể thống nhất, thể hiện một đặc trưng mới mẻ được cá tính hóa. Cũng có thể gọi là “khúc ca đánh hổ”, cứ nhắc đến rượu là nhớ đến Võ Tòng, có thể nói đặc tính của thương hiệu vô cùng sống động.

“Tây Môn đại quan nhân đúng là có cao kiến!” Võ Tòng thầm khâm phục, nhưng khi nghĩ lại thì thấy chút nghi ngờ, “Chỉ là một cái tên thôi, có quan trọng đến thế không?”

Sư tử biến thành lừa thật

“Anh đừng coi thường tác dụng của cái tên.” Tây Môn Khánh nghiêm túc nói: “Để tôi kể cho anh một câu chuyện.”

Chuyện kể rằng, một buổi sáng, sư tử tỉnh dậy thấy trước ngực mình treo một tấm biển có chữ “Lừa”. Phía dưới còn có một đoạn văn giải thích: “Qua kiểm chứng của Hội Liên hiệp Động vật Thế giới, anh là một con lừa có tài năng âm nhạc, số hiệu là XXX.”

Sư tử không hiểu gì, vội chạy đi tìm các loài động vật khác. “Tôi rõ ràng là một con sư tử, sao lại treo biển lừa cho tôi?” Nó giận dữ chất vấn.

Trâu rừng nói: “Tôi cũng thấy lạ, anh đi hỏi khỉ đi.”

Khỉ nói: “Anh là lừa sao? Trời ạ, sao lừa mà lại có hình dạng thế này?”

Sơn dương nói: “Tôi hiểu rồi, anh có vẻ ngoài của sư tử nhưng bản chất là một con lừa.”

Cáo nói: “Bản chất là bản chất, dù anh có ngụy trang thế nào thì anh cũng là một con lừa.”

Sư tử ngày càng thấy hoảng hốt, vội đi tìm đàn lừa để chứng thực.

Con lừa đầu đàn nhìn tấm bảng rồi nói: “Anh là con lừa có tài năng âm nhạc, sao không đi hát mà ăn mặc thành sư tử làm gì?”

Sau nhiều lần chứng thực, cuối cùng sư tử đã tin mình là lừa, sau một hồi im lặng, nó bỗng ngẩng đầu lên kêu “be be”.

Tác dụng của thương hiệu có thể xem nhẹ được sao?

Một số những nhà lãnh đạo và chuyên gia uy tín cũng thường thích chơi trò dán thương hiệu này. Có câu ngạn ngữ trong quan trường thế này: “Nói anh được thì anh được, dù không được cũng phải được. Nói anh không được thì anh không được, dù được cũng không được.” Nói bạn là một con sư tử, dù bạn vốn không phải sư tử thì sau này sẽ bỗng trở thành sư tử. Nói bạn là con lừa, vốn dĩ bạn không phải lừa nhưng sau này thật sự sẽ biến thành lừa. Sự thực đã chứng minh, thương hiệu có tác dụng ám thị rất lớn, cuối cùng nó sẽ hình thành nên tiềm thức, ảnh hưởng một cách ngấm ngầm tới sự tồn tại và thay đổi của sinh mệnh.

“Quá tuyệt!” Võ Tòng tán thưởng, “Lần sau nếu gặp hổ, tôi sẽ treo cho nó tấm bảng - Mày là con mèo hen . Khi nó biến thành mèo hen thì tôi không phải tốn sức đánh nó nữa.”

“Mọi người đều biết biệt hiệu của Sài đại quan nhân là ‘Tiểu Toàn Phong’. Tây Môn đại quan nhân cũng có biệt hiệu là ‘Lưu Ly Sư Tử’.” Trên bàn tiệc còn có một người là Lý Ngoại Truyện, anh ta phất phơ chiếc quạt trêu Tây Môn Khánh: “Mạo muội hỏi đại quan nhân, ngài là sư tử hay lừa?”

Tây Môn Khánh bỗng nhiên thẹn quá hóa giận, cầm quạt đập mạnh lên đầu Lý Ngoại Truyện, mắng: “Ngươi mới là con lừa ngu ngốc!”

Sự kính phục của Võ Tòng với Tây Môn Khánh không hề suy giảm vì câu nói của Lý Ngoại Truyện hay sự thất thố của Tây Môn Khánh. “Nghe anh nói còn hơn mười năm đèn sách!” Võ Tòng thành thật nói.

“Võ Tòng tôi ngu muội, thì ra trong kinh doanh có nhiều điều kỳ diệu như vậy!” Võ Tòng chắp tay thành khẩn nói: “Xin đại quan nhân hãy dạy tôi!”

Tây Môn Khánh nói: “Chúng ta là chiến hữu, sao lại dạy dỗ gì? Hôm khác anh đến Sư Tử Lầu tôi sẽ nói kỹ hơn.”

Lý luận của Tây Môn Khánh về kinh doanh

Vài ngày sau, Võ Tòng chuẩn bị một món quà cung kính gửi đến Sư Tử Lầu. Thì ra Tây Môn Khánh chính là ông chủ của Sư Tử Lầu, mà tên gọi của nơi này cũng bắt nguồn từ biệt hiệu Lưu Ly Sư Tử, ý chỉ sự sáng suốt và dũng mãnh của anh ta.

Phần lớn thời gian anh ta là con sư tử tươi cười, chỉ thỉnh thoảng mới để lộ ra hung tướng. Lúc này anh ta đang tươi cười tiếp đón Võ Tòng: “Võ đô đầu anh hùng cái thế, nay lại chuyên phụ trách trị an của huyện ta, tiền đồ về chính trị rất rộng mở, sao đột nhiên lại có hứng thú với kinh doanh vậy?”

Võ Tòng ngại ngùng đáp: “Võ Tòng tôi có tính toán của riêng mình, bao giờ xong việc tôi nhất định sẽ cho đại quan nhân biết.”

Tây Môn Khánh mỉm cười và cũng không truy hỏi thêm, bảo cấp dưới dâng lên một ấm trà rồi nói chuyện kinh doanh với Võ Tòng. Võ Tòng uống rượu thì bằng bát, nhưng thưởng trà thì như Trương Phi thêu hoa vậy.

Thì ra quân dân huyện Dương Cốc từ trước tới giờ đều rất nhiều mưu kế và rất biết nhẫn nại. Nhà binh pháp Tôn Tẫn (8) nổi tiếng một thời chính là người A Thành Chấn của huyện Dương Cốc. Huyện Dương Cốc có từ năm thứ 16 Khai Hoàng Tùy Văn Đế (năm 596 Công nguyên). Lịch sử ghi chép, Hoàng Hà nhiều lần lũ lụt khiến cuộc sống của dân chúng gặp khó khăn, nhưng họ buôn bán rất giỏi. Tây Môn Khánh nói: Ví dụ quảng cáo điển hình nhất của huyện Dương Cốc, thật ra không phải “Tam uyển bất quá cương”, mà là “bà Vương bán dưa, tự bán tự khen”.

“Thế…” Võ Tòng tò mò hỏi: “Bà Vương đó còn bán dưa không? Việc làm ăn của bà ấy lớn đến mức nào?”

Tây Môn Khánh nói: “Bà Vương ấy à, không bán dưa từ lâu rồi. Bà ấy mở một quán trà ở đường Tử Thạch, tên là Phong Vận Các, trong có khoảng 17, 18 phòng riêng, toàn đón khách quen, làm ăn phát đạt lắm!”

“Phong Vận Các? Nghe có vẻ lãng mạn!”

“Chẳng có gì lạ cả.” Tây Môn Khánh trả lời qua loa, “Bà ấy kinh doanh theo phương thức riêng, tức là tạo dựng đặc điểm riêng cho sản phẩm của mình.”

Võ Tòng nghĩ cũng thấy phải. Anh đã biết hai bí quyết trong kinh doanh, thứ nhất là sử dụng tài nguyên, thứ hai chính là tạo dựng đặc điểm riêng cho sản phẩm.

“Anh có thể miêu tả tổng quát cho tôi được không? Tôi biết một số chi tiết rồi nhưng vẫn muốn tìm hiểu cả quá trình.”

“Trước đây gọi là buôn bán, giờ gọi là kinh doanh, tôi sẽ nói lần lượt từng cái cho anh.” Tây Môn Khánh vừa thưởng trà vừa phe phẩy quạt, chép miệng nói: “Nếu muốn buôn bán thì trước hết anh phải tìm hiểu tình hình kinh tế của huyện ta. Đến các con đường như Huyện Tiền, Tử Thạch, Ngưu Hoàng, Mã Bảo để xem xét, đó gọi là nghiên cứu thị trường. Quan sát xong, anh phải suy nghĩ xem nên chọn lĩnh vực nào, đó gọi là lên kế hoạch lập nghiệp. Ví dụ thế này nhé, anh định tự mình dùng thử một loại sản phẩm mới, đó là tự mình nghiên cứu sản phẩm. Anh tặng sản phẩm cho người nhà và bạn bè dùng thử, đó là cho mọi người thử nghiệm sản phẩm. Mọi người dùng thử xong đều nói tốt thì có nghĩa thị trường có tiềm năng lớn. Anh mở một cửa hàng trên đường Huyện Tiền, đó gọi là đi vào hoạt động. Sau khi đi vào hoạt động, phát hiện làm ăn không hiệu quả, đó là kỳ vọng không đạt được. Vì mọi người có thể dùng sản phẩm khác, đó gọi là nguy cơ có tính thay thế. Vậy là anh sẽ lập kế hoạch tạo ra một sự kiện khiến mọi người chú ý đến mình, đó là bùng nổ thông tin. Rồi anh sửa lại quầy hàng để nâng cao hiệu quả trưng bày, đó gọi là nghệ thuật trưng bày sản phẩm. Anh còn làm cho sản phẩm một cái hộp đựng thật đẹp, đó gọi là bao bì. Anh nói với mọi người rằng đến hoàng hậu cũng dùng sản phẩm này, đó là quảng cáo. Có hai mỹ nữ nói sản phẩm của anh rất thú vị, đó chính là đặc điểm riêng của sản phẩm. Họ hỏi anh có thể ưu đãi một chút không, đó là giảm giá. Anh không nhận lời nhưng lại hứa sẽ tặng họ một món quà, như thế là mua một tặng một hay khuyến mãi. Hai vị mỹ nữ đó khen anh có lòng, đó chính là danh tiếng. Anh yêu họ, đó gọi là chăm sóc khách hàng. Họ thể hiện sự nghi ngờ, đó gọi là phản ứng trái chiều của khách hàng. Anh mặt dày bảo họ giới thiệu người quen mua hàng, đó gọi là tiêu thụ nhờ quan hệ. Mọi người ồ ạt mua khiến cung không đủ cầu, đó gọi là khả năng đáp ứng của thị trường có hạn. Không lâu sau, phía đối diện cũng mở một cửa hàng, đó gọi là cạnh tranh. Đối phương tung tin sản phẩm của anh chỉ được cái mẽ, chất lượng không tốt, đó là cạnh tranh không lành mạnh. Khách hàng kêu rằng sản phẩm của đối phương rẻ hơn, đó là cuộc chiến giá cả. Anh không hạ giá, nhưng quyết định thay đổi phương thức phục vụ nhằm vào tầng lớp khách hàng cao hơn, đó là phân khúc thị trường. Tất cả khách hàng đều sẽ nhận được quà từ anh, đó là đẩy mạnh tiêu thụ. Anh cảm thấy mình phân khúc thị trường đã đúng, đó gọi là khách hàng mang tính lợi nhuận. Mọi người đều đến học hỏi từ anh, đó gọi là hình mẫu. Thương nhân huyện bên cạnh muốn hợp tác với anh, đó là xây dựng kênh tiêu thụ. Thực tế là sản phẩm không tốt như anh nói, đó là quảng cáo sai sự thật. Anh phải nghĩ cách làm dịu đi sự bất mãn của khách hàng, đó là dịch vụ hậu mãi. Anh còn phải xoa dịu những đại lý bán sản phẩm của mình, đó là quản lý các kênh bán hàng.”

Tây Môn Khánh say sưa giảng giải, Võ Tòng há hốc mồm lắng nghe. Chỉ nghe nói kinh doanh là một môn nghệ thuật, không ngờ nó lại cao siêu đến mức đó.

“Mạo muội hỏi đại quan nhân,” Võ Tòng lưỡng lự một chút rồi hỏi: “Làm thế nào anh nhận định rằng sự kiện đánh hổ của tôi là bùng nổ thông tin?”

Tây Môn Khánh cười ha hả: “Vì có dấu hiệu của sự bùng nổ mà! Còn nữa, anh chỉ là người từ nơi khác đi ngang qua đồi Cảnh Dương, tại sao anh lại muốn gây náo động? Đáp án chỉ có một, lúc đó anh đang ở vào tình cảnh rất khó khăn, và anh đã nhận được một khoản thù lao qua lần biểu diễn võ nghệ đó. Dù là vậy tôi vẫn khâm phục anh, vì đánh hổ vốn rất nguy hiểm, nói thế nào thì anh cũng là một anh hùng.”

Võ Tòng cười theo, cũng không giải thích gì thêm, rồi chuyển chủ đề: “Theo như những gì anh nói thì việc kinh doanh quả là rất rắc rối!”

Tây Môn Khánh nói: “Chỉ cần anh nắm chắc bốn trọng điểm sau là được: (1) sản phẩm hấp dẫn, (2) giá cả cạnh tranh, (3) địa điểm bán hàng khách dễ mua, (4) có phương án xúc tiến thương mại hiệu quả.” Đó chính là 4P mà người đời sau nói đến, bao gồm Product - sản phẩm, Price - giá cả, Place - địa điểm, Promotion - xúc tiến thương mại.

“Quảng cáo là một cách xúc tiến thương mại đúng không?” Võ Tòng hỏi.

“Tôi nghĩ là như vậy.” Tây Môn Khánh gật đầu nói, “Quảng cáo tốt thậm chí có thể coi là nghệ thuật xúc tiến thương mại.”

Võ Tòng trầm tư, đúng là anh có kế hoạch lập nghiệp, đó chính là món bánh bao mà anh trai Võ Đại Lang của anh sáng tạo ra.

“Nguyên liệu” dùng để viết nên chương này lấy từ Hồi thứ 23 “Núi Cảnh Dương, Võ Tòng đánh hổ”. Tuy là lấy nguyên liệu từ đó nhưng vẫn cần phải nấu lại. Muốn có thành tựu gì đó trong sự nghiệp thật sự là không thể không nói đến kinh doanh. Biến chuyện Võ Tòng đánh hổ thành một kế hoạch kinh doanh, đó là “nấu lần một”. Biến công tử đào hoa Tây Môn Khánh thành một bậc thầy trong kinh doanh, đó là “nấu lần hai”. Để Võ Tòng học tập Tây Môn Khánh, đó là “nấu lần ba”. Phải nấu nhiều lần như vậy chính là muốn nói rằng trí tuệ trong kinh doanh còn hơn cả sự dũng mãnh khi đánh hổ.

Nói đến sách lược, mọi người sẽ không nghĩ đến anh hùng đánh hổ Võ Tòng, mà sẽ nghĩ đến “vua bóng đèn” Hà Dương. Sau bài báo ra ngày 29 tháng 7 năm 1992 trên tờ Thanh niên Trung Quốc , ông đã nhanh chóng trở thành nhân vật túc trí đa mưu trong giới kinh doanh trên toàn quốc. Nghe nói ông ta đã lắp đèn cho xưởng sản xuất nhựa, in địa danh lên những chiếc cốc không bán được và đem ra bán ở các bến xe dọc theo tuyến đường sắt Bắc Kinh - Quảng Châu, hiệu quả ngoài sức tưởng tượng. Trong thời gian chiến tranh vùng vịnh, ông đã kiến nghị một xưởng dụng cụ đèn sản xuất loại đèn có hình dáng của loại “đạn đạo yêu nước”, kết quả là ký được hợp đồng tiêu thụ rất lớn ở hội chợ triển lãm. Nhờ có Hà Dương, rất nhiều người thông minh cũng bắt đầu bán chất xám của mình, trở thành những nhân tố tích cực trên thị trường. Một thời gian dài sau đó cũng có rất nhiều sách lược kinh doanh mới mẻ được đưa ra, đồng thời cũng tạo nên những trang lịch sử kinh doanh đặc sắc. Trong giai đoạn đó cũng có không ít sách báo tài liệu kinh doanh từ phương Tây. Lý luận 4P của giáo sư McCarthy bắt đầu trở thành kim chỉ nam hướng dẫn cho các doanh nghiệp.

Kim Thánh Thán cho rằng: “Thiên hạ xưa nay, quỷ dễ hổ khó.” Ý muốn nói rằng việc quỷ rối linh tinh thì nói dễ, tính tình của hổ lại khó nói. Nhưng theo tôi, tính tình của hổ khó nắm bắt đến mấy cũng không thể so sánh với mưu cao kế dày của thương nhân. Võ Tòng đánh chết hổ nhưng lại cam tâm tình nguyện bái Lưu Ly Sư Tử Tây Môn Khánh làm thầy, điều kỳ diệu nằm ở chính đây.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thành quân ức