Thủy hử @

Lượt đọc: 170 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
hai việc khó nhất thế giới

Trên thế giới này có hai việc khó nhất. Thứ nhất là làm thế nào để đưa được suy nghĩ của mình vào đầu người khác. Thứ hai là làm thế nào để có thể lấy tiền của người khác cất vào túi mình.

Việc ông chủ cần làm là chuyển suy nghĩ của mình vào đầu nhân viên. Việc nhân viên phải làm là lấy tiền của người khác cất vào túi của công ty. Họ đã tạo thành một nhóm kiếm tiền hoàn hảo nhất thế giới.

Phải biết cách bật dậy

Đối với người đi xin việc, thời gian thử việc quả thật ẩn chứa rất nhiều rủi ro. Trong thời gian này, để chứng minh thực lực của bản thân, họ bắt buộc phải có đóng góp cho công ty. Sự chứng minh và đóng góp như thế trên giang hồ gọi là “công trạng”. Trong Thủy Hử có viết: “Phàm là hảo hán, muốn gia nhập đều phải có công trạng.” Có thể thấy “công trạng” đã trở thành quy tắc ngầm lưu hành trên thị trường việc làm.

Bộ phận nghiệp vụ thứ ba mà Lâm Xung phụ trách thật ra là một bộ phận chuyên phụ trách tiêu thụ sản phẩm mới được xưởng rượu Lương Sơn khai thác. Nói chính xác thì nó là bộ phận tiêu thụ tạm thời. Vương Luân hiểu rằng nếu Lâm Xung có được “công trạng” thì anh không chỉ đóng góp cho công ty mà còn có nghĩa là anh có khả năng xây dựng chức năng tiêu thụ cho bộ phận nghiệp vụ thứ ba này. Và như thế bộ phận này sẽ có cơ hội tồn tại và sau này sẽ trở thành con gà đẻ trứng vàng cho công ty. Còn nếu không, Lâm Xung sẽ phải ra đi, bộ phận này cũng giống như bong bóng dưới nước, sẽ tan biến trong nháy mắt.

Tuy rằng tính toán của Vương Luân rất tài tình, nhưng tình hình thị trường lại không được lạc quan. Ngày đầu tiên, Lâm Xung đến các cửa hàng rượu, đồ ăn và tạp hóa để quảng cáo sản phẩm, nhưng ai ngờ cửa hàng nào cũng đã có cơ sở phân phối hàng cố định, chỉ cần một cú điện thoại là hàng sẽ được giao tới tận nơi. Như vậy trung tâm phân phối hàng và các cửa hàng bán lẻ đã hình thành nên hệ thống lưu thông khá ổn định, người mới như Lâm Xung rất khó để chen vào. Lâm Xung đáng thương chạy đôn đáo cả một ngày nhưng không thu được kết quả.

Ngày hôm sau Lâm Xung đi làm sớm hơn, được người khác chỉ điểm, anh chọn mục tiêu là các cửa hàng ăn uống. Anh thấy đó là chủ ý hay, vì hàng ăn, khách sạn là nơi tiêu thụ nhiều rượu nhất. Chạy loanh quanh cả buổi sáng, anh phát hiện ra tình hình không hề lạc quan như anh tưởng. Vì có quá nhiều nhà cung ứng nên các cửa hàng vô cùng kén chọn. Mãi đến trưa mới có một nhà hàng đồng ý nhập hàng, nhưng họ lại yêu cầu làm đại lý, hơn nữa phải trả phí nhập hàng rất cao thì mới ký hợp đồng đại lý. Lâm Xung cố gắng hết sức vẫn không thể thuyết phục được ông chủ nhà hàng kia, nên đành phải về xin ý kiến công ty.

“Phí nhập hàng là cái gì?” Vương Luân nghi hoặc hỏi.

Lâm Xung giải thích, phí nhập hàng là một loại phí mà trung tâm thương mại hoặc khách sạn lợi dụng ưu thế thị trường tương đối của bên bán để thu của bên cung ứng hàng. Nhìn chung có thể chia làm hai loại: Phí thu trong hợp đồng và phí ngoài hợp đồng. Phí trong hợp đồng chủ yếu gồm chi phí được trình bày trong hợp đồng như trưng bày sản phẩm, quảng cáo, bù chiết khấu,... Phí ngoài hợp đồng là những chi phí phát sinh từ những quy định ngầm như phí đánh mã số, chi phí vị trí trưng bày sản phẩm, rồi lại còn phong bì cho những người quản lý.

“Phí vị trí trưng bày sản phẩm là cái gì?” Vương Luân hỏi.

Lâm Xung giải thích tiếp, phí vị trí trưng bày sản phẩm là chi phí dành cho những vị trí mà khách hàng dễ nhìn thấy nhất. Ví dụ như ở cửa ra vào hoặc những nơi khách hàng nhất định phải đi qua khi di chuyển trong cửa hàng.

Vương Luân nghe xong thì chép miệng, thở dài: “Mình cứ nghĩ quạ là đen nhất rồi, không ngờ còn có thằng còn đen tối hơn mình, nghĩ ra đủ thứ chi phí, phí nhập hàng, phí đánh số, rồi còn phí vị trí trưng bày sản phẩm.” Vương Luân bụng thì nghĩ vậy, nhưng miệng thì không tha cho Lâm Xung, cao giọng trách: “Tôi trọng dụng anh là mong muốn anh có thể độc lập phụ trách công việc. Giờ gặp nhiều vấn đề như vậy anh phải nghĩ ra biện pháp giải quyết hiệu quả mới đúng chứ!”

Những nhân viên giỏi đều biết rằng, khi ông chủ gặp nguy nan chính là lúc họ phải thể hiện năng lực. Nhưng Lâm Xung vừa mới chân ướt chân ráo tới công ty, lại là người câu nệ, thủ cựu và vẫn còn đang rất bối rối, nên làm sao có thể hiểu được ý của Vương Luân? Vất vả hai ngày trời nhưng chỉ đổi lại được một trận mắng, anh cảm thấy buồn bực vô cùng, nhưng cũng chỉ biết cúi đầu thở dài.

“Anh thở dài cái gì?” Vương Luân chất vấn.

Lâm Xung cười chua chát: “Nhớ hồi đó tôi bị Cao Nha Nội hãm hại, mong muốn đến Lương Sơn làm lại sự nghiệp, nhưng không ngờ khởi đầu lại khó khăn thế này, hình như tôi luôn gặp phải chuyện xui xẻo.”

Vương Luân cười khảy: “Anh thì đã xui xẻo cái gì? Nhớ hồi xưa tôi bị giám thị bắt vì quay cóp, nhưng như thế vẫn chưa xui bằng việc tôi lại còn chép phải đáp án sai. Sau này người tôi yêu còn đi lấy người khác, theo anh như thế đã đủ xui xẻo chưa? Xui hơn là cô ấy lại lấy bố tôi, tôi còn phải gọi cô ấy là mẹ. Hôm qua, tôi đi họp mà không kéo khóa quần, xui chưa? Xui hơn là tôi lại quên mặc quần lót. Vì thế anh bạn trẻ à, đừng để sự xui xẻo dễ dàng đánh gục mình, phải giống như tôi, dù có gặp phải bất kỳ chuyện xui xẻo gì thì cũng phải nở nụ cười thật tươi để đối mặt với cuộc đời!”

Lâm Xung bỗng nhận ra rằng, ngay cả ông chủ Vương ở trên cao kia cũng gặp phải rất nhiều chuyện xui xẻo. Nhưng chuyện đó đối với người anh hùng là vinh quang, còn với người thường lại là ô nhục.

Ôi chuyện xui xẻo, muốn không bị nó đánh gục thì phải bật dậy. Đương nhiên Lâm Xung chọn cách bật dậy, nhưng để bật dậy được cũng không hề đơn giản vì hiện thực luôn phũ phàng hơn những gì ta nghĩ.

Hai việc khó nhất trên thế giới

Chiều ngày thứ ba, khi sắp hết giờ làm. Suốt mấy ngày nay, Vương Luân đều cổ vũ, khích lệ Lâm Xung làm việc nhưng trên thực tế thì chẳng có chút lòng tin nào. Ông ta cầm bút viết biên bản chấm dứt hợp đồng thử việc, trịnh trọng đóng dấu của công ty rồi ngồi chờ Lâm Xung đến.

Con dấu trên giấy chấm dứt hợp đồng còn chưa khô thì Lâm Xung đã xồng xộc chạy về công ty, anh xông thẳng vào văn phòng của Vương Luân, phấn khích nói: “Tổng giám đốc Vương, tôi… đã ký được hợp đồng đầu tiên rồi!”

Vương Luân giật mình, vừa vội vàng cất tờ biên bản chấm dứt hợp đồng vào ngăn bàn vừa nói: “Tốt quá! Tốt quá! Tôi đã nói rồi mà, giám đốc Lâm là người tài. Xem ra tôi đã không nhìn nhầm người! Nói xem anh làm thế nào mà ký được hợp đồng vậy?”

Lâm Xung hào hứng kể lại cả ngày hôm nay đã vất vả chạy đôn đáo, đã nản lòng ra sao, rồi kỳ tích đã xuất hiện thế nào. Anh nói với vẻ đầy xúc động: “Ông có biết tôi đã phải dằn vặt đau khổ thế nào khi thời hạn thử việc ba ngày sắp kết thúc không? Nhưng không ngờ vào đúng giây phút cuối cùng tôi đã lại gặp được quý nhân của đời mình!”

Vị quý nhân đó chính là khách hàng quan trọng nhất của công ty Lương Sơn - Thanh Diện Thú Dương Chí. Khi Lâm Xung gặp anh này ở khách sạn chỉ thấy vẻ mặt anh ta rất dữ dằn, nghĩ chắc anh ta có tâm sự gì. Khi tới bắt chuyện mới biết, lần này tới Đông Kinh anh ta muốn tìm một chân trong nhà nước. Lâm Xung nói: “Tôi vốn là quan quân của Đông Kinh đấy!” Dương Chí mừng húm, nắm lấy tay Lâm Xung hỏi về chuyện ở Đông Kinh. Lâm Xung vui vẻ kể hết những chuyện mình biết cho Dương Chí nghe. Anh ta rất sung sướng và lập tức mua năm thùng rượu tinh phẩm mang theo đến Đông Kinh làm quà tặng.

“Tổng giám đốc Vương,” Lâm Xung vừa đắc ý vừa rụt rè hỏi, “Anh thấy ‘công trạng’ đầu tiên của tôi thế nào? Có thông qua được vòng thử việc của công ty không?”

Vương Luân ấp úng: “Đương nhiên, đương nhiên, giờ anh đã là nhân viên chính thức của công ty Lương Sơn rồi.”

Lâm Xung nắm chặt lấy tay Vương Luân: “Cảm ơn Tổng giám đốc Vương! Cảm ơn Tổng giám đốc Vương! Tôi nhất định sẽ không phụ sự bồi dưỡng, cất nhắc của ông! Tôi sẽ dùng thành tích tốt nhất để chứng minh bản thân, cũng như để báo đáp ông!”

Từ đó trở đi, Lâm Xung phát huy được tài năng của mình, với tác phong cũng như hiệu quả trong công việc, anh đã trở thành nhân viên chủ chốt của công ty Lương Sơn. Đến cuối năm, tính thành tích cũng được một khoản tiền thưởng kha khá. Thậm chí anh còn ngây thơ mà tưởng tượng sẽ mua cho người phụ nữ anh yêu - Trương thị - vài bộ quần áo đẹp đẽ, đắt tiền.

Đỗ Thiên, Tống Vạn cũng thấy hơi đố kỵ: “Đại ca,” họ hỏi Vương Luân: “Không phải ban đầu anh muốn đuổi Lâm Xung đi sao? Sao giờ lại trọng dụng anh ta như vậy?”

Vương Luân giải thích, có hai việc khó nhất trên thế giới. Một là làm thế nào để đưa được suy nghĩ của mình vào đầu người khác; hai là làm thế nào để lấy được tiền của người khác cất vào túi mình. “Bây giờ việc tôi phải làm là đưa suy nghĩ của mình vào đầu Lâm Xung. Còn việc của tên ngốc Lâm Xung là lấy tiền của người khác cất vào túi của công ty. Nếu chúng ta và hắn hợp tác tốt thì sẽ trở thành nhóm kiếm tiền hoàn hảo nhất thế giới. Đã vậy thì sao tôi phải đuổi Lâm Xung đi chứ?”

Đỗ Thiên, Tống Vạn gật gù tán thưởng: “Đại ca, anh đúng là tính toán như thần!”

Năm bước tung hoành trên thương trường

Lâm Xung thật là một tên ngốc sao?

Có lẽ phải, có lẽ không phải.

Nói ngốc, đúng là anh ta có chút ngốc nghếch thật, đã cố chấp và kiên trì để mở ra một thị trường rộng lớn. Nói không ngốc vì anh ta biết cách học tập. Không biết từ đâu anh ta có được cuốn bí kíp mở rộng thị trường tiêu thụ tên là Năm bước mở rộng thị trường , và trốn trong phòng nghiền ngẫm. Lâm Xung vốn là cao thủ võ thuật, biết rằng cuốn bí kíp này cũng giống như bộ quyền pháp, phải đọc cho hiểu mới áp dụng được. Vì thế sau khi thấm nhuần, Lâm Xung mới áp dụng vào thực tiễn kết quả là lượng sản phẩm tiêu thụ tăng lên đều đều.

Vậy năm bước đó là gì?

Thứ nhất là tăng cường lòng nhiệt tình . Nhân viên quảng cáo sản phẩm phải có ý chí quyết thắng. Việc quảng cáo sản phẩm rất dễ bị từ chối, nếu không có ý chí quyết thắng, sau khi bị từ chối hết lần này đến lần khác bạn sẽ rất khó chịu và cảm thấy chán nản. Như thế sẽ không thể có được tâm thái ung dung, cũng không thể có được sự phục vụ nhiệt tình chu đáo được.

Được biết những người đi quảng cáo sản phẩm, thường phải gặp 30 khách hàng mới ký được một hợp đồng. Vì thế sự kiên trì nhẫn nại là vô cùng quan trọng. Khi khách hàng nói “không”, tuyệt đối không được dễ dàng từ bỏ, mà phải tìm hiểu ý đồ thật sự của khách hàng khi nói vậy và kịp thời điều chỉnh đối sách. Sau nhiều lần bị từ chối, sẽ có được kinh nghiệm làm việc phong phú và khả năng quảng cáo sản phẩm không tốn công sức. Trong quá trình này, nhất định bạn phải duy trì sự nhiệt tình của mình - bạn phải dùng lòng nhiệt tình để kích thích mong muốn mua hàng của khách.

Thứ hai là tăng cường tình cảm . Cũng giống như nam nữ yêu nhau, chỉ có tình cảm từ một phía là không đủ, bạn còn phải quan tâm đến tình cảm của đối phương. Mọi sản phẩm và dịch vụ đều lấy con người làm gốc, đều phải đáp ứng nhu cầu của khách hàng. Cũng có nghĩa là bạn phải làm việc với tâm niệm “tình cảm hơn sản phẩm”.

Tiếp theo bạn phải nghĩ cách để khách hàng chấp nhận bạn và sản phẩm của bạn. Đó là quá trình từ “nói chuyện tình cảm” sang “bàn chuyện làm ăn”, nhân viên quảng cáo có kinh nghiệm gọi đó là “xây cầu”. Nếu “cầu” xây tốt thì có thể tránh được sự lúng túng khi “qua sông”.

Thứ ba là giới thiệu sản phẩm . Sau khi xây xong “cầu” thì tiến hành bước thứ ba, giới thiệu sản phẩm. Bạn phải tìm hiểu nhu cầu của khách hàng, rồi thuyết phục họ rằng sản phẩm của bạn đáp ứng nhu cầu của họ thế nào.

Nói một cách khác, điều mà khách hàng muốn không phải sản phẩm của bạn mà là những lợi ích mà sản phẩm đó mang lại cho họ. Ví dụ, khách hàng không mua quần áo mà là mua sự xinh đẹp, phóng khoáng, sức hấp dẫn và phong độ. Khách hàng không phải đang mua đồ dùng gia đình mà là mua cuộc sống xa xỉ, thoải mái. Không phải khách hàng mua thuốc mà là mua sức khỏe, không phải họ mua rượu mà là mua sự hưng phấn, sảng khoái. Bạn có thể thông qua trình bày hoặc chứng minh để khiến khách hàng nhận thấy rằng sản phẩm của bạn hoàn toàn có thể đáp ứng nhu cầu của họ.

Thứ tư là báo một mức giá vừa phải . Đó là một cách thông minh, vì mức giá không cao sẽ cho khách hàng cảm giác “mình mua được”. Đương nhiên rất nhiều khách hàng sẽ so sánh sản phẩm của bạn với những sản phẩm cùng loại khác. Lúc đó bạn phải nghĩ cách dẫn dắt sự chú ý của họ trở lại với sản phẩm của mình, đồng thời phải giải thích một cách thuyết phục về sự khác biệt giữa hai sản phẩm. Bạn phải cho khách hàng biết rằng, sản phẩm của bạn giá cao hơn vì có tỉ suất tính giá (4) cao hơn.

Thứ năm là nâng cao số lượng . Bí quyết nâng cao số lượng chính là “báo số lượng lớn” - Ý nói báo số lượng theo đơn vị lớn, bao bì lớn. Số lượng lớn có nghĩa là lượng giao dịch lớn, dù giá cả có thấp đi đôi chút, nhưng số lượng lớn vẫn có thể mang lại nhiều lợi nhuận.

Lâm Xung đã coi năm bước này là bí kíp trong kinh doanh. Những bí kíp này không chỉ giúp anh giành được những thành tích đáng nể mà đó còn là “bảo bối” để anh thường xuyên bồi dưỡng cho các nhân viên mới. Nhân lực không ngừng tăng đã khiến cho bộ phận nghiệp vụ thứ ba nhanh chóng trở thành một đội quân tiêu thụ lớn mạnh.

Đây là một thế giới đầy sự dụ dỗ

Mùa xuân năm thứ hai, ông chủ Vương Luân của công ty Lương Sơn được huyện bình chọn là Doanh nhân xuất sắc. Trong lễ trao thưởng, lần đầu tiên ông có bài phát biểu với chủ đề Tư tưởng và tiền tài, bài phát biểu đã nhận được rất nhiều sự hưởng ứng. Sau đó, bài phát biểu của ông còn được đăng trên tạp chí, và ông trở thành tấm gương để doanh nhân toàn huyện noi theo.

Lâm Xung đọc xong tạp chí, quay lại nói với Chu Quý: “Cậu thấy chưa, ông chủ của chúng ta nói thật hay! Đưa suy nghĩ của mình vào đầu người khác; lấy tiền của người khác cho vào túi mình - đó là danh ngôn trong kinh doanh đấy!”

Chu Quý vặn lại: “Cái gì mà danh ngôn? Đưa suy nghĩ của mình vào đầu người khác, lấy tiền của người khác cho vào túi mình - đó không phải là lừa đảo sao?”

Chu Quý là giám đốc trung tâm thông tin thị trường, được mọi người gọi là Hãn Địa Hốt Luật. “Hốt Luật” là tên gọi khác của cá sấu. Cá sấu vốn là bá vương dưới nước, nếu ở trên cạn thì mất hết uy phong. Vì không thực hiện được tâm nguyện của mình, nên Chu Quý lúc nào cũng có những phát ngôn gây sốc.

“Lừa đảo?” Lâm Xung cười hiền khô: “Nói theo lời của ông chủ thì đó không phải lừa đảo mà là sử dụng trí tuệ.”

“Trí tuệ?” Chu Quý kêu lên: “Anh đừng có sỉ nhục từ trí tuệ!”

Lâm Xung nghẹn lời, anh biết Chu Quý nói đúng, nhưng cũng vì thế mà trong lòng đầy mâu thuẫn. Anh nên làm thế nào đây? Đây chính là thời đại của anh, mọi người đều đã quen với việc coi giảo hoạt là thông minh, coi vô sỉ là có trình độ, coi dung tục là thời thượng. Rất nhiều vấn đề trong cuộc sống đã được thay một cái vỏ bọc hợp lý khác. Thậm chí anh không thể không thừa nhận: Năm bước mở rộng thị trường được anh coi là bí kíp kia cũng hoàn toàn là thủ đoạn lừa gạt.

Nhưng rồi anh lại nghĩ, tuy là lừa gạt nhưng dù gì nó vẫn thỏa mãn nhu cầu của người tiêu dùng, do đó nó cũng có giá trị kinh tế học không thể phủ nhận chứ? Những điều thị phi trong cuộc sống làm thế nào nói cho rõ được đây? Nhìn ra vầng tịch dương ngoài cửa sổ mà lòng anh rối bời.

Ngoài “lừa đảo” và “trí tuệ”, anh bỗng nhớ đến một từ khá thịnh hành - “dụ dỗ”. Thế nào là “dụ dỗ”? Trong từ điển khó tìm được lời giải thích rõ ràng cho từ này, nhưng nghĩ kỹ thì đại khái là “lấy lòng hoặc lừa gạt người khác một cách rất có nghệ thuật”. Điều kỳ diệu của từ này ở chỗ: Một, nó mang sắc thái vui vẻ một cách hoang đường; hai, dù là dụ dỗ thiện chí hay ác ý thì đều gọi là “dụ dỗ” cả - trong thời đại không luận thiện ác, đúng sai, chỉ luận lợi ích và cạnh tranh, từ này có thể đáp ứng nhu cầu tâm lý muốn xử lý thiện ác, đúng sai một cách mơ hồ của con người.

Hiện giờ là thời đại của kinh doanh, cũng là thời đại “dụ dỗ”, thế là sinh ra một câu ngạn ngữ trên thương trường như sau: “Doanh nghiệp dụ dỗ khách hàng gọi là kinh doanh, ông chủ dụ dỗ nhân viên gọi là huấn luyện, đàn ông dụ dỗ phụ nữ gọi là tán tỉnh, phụ nữ dụ dỗ đàn ông gọi là quyến rũ, nam nữ dụ dỗ nhau gọi là yêu.” Chà, thế còn có gì “dụ dỗ” nữa đây?

“Ồ, không!” Lâm Xung nhủ thầm: “Mình chưa bao giờ dụ dỗ tình yêu của mình!”

Anh đã đối xử với người phụ nữ anh yêu bằng cả tấm chân tình. Anh thực sự yêu cô, dù hiện giờ cô đã thuộc về người khác nhưng anh vẫn không thể kiềm chế được tình cảm của mình. Anh không oán trách điều gì, cũng không nghĩ cô đã làm sai, anh cũng đồng ý với lý luận “giá trị và giá trị trao đổi” của cô. Anh chỉ có thể trách giá trị của mình quá thấp, trước đối thủ mạnh như Cao Nha Nội, anh đành bất lực mà chấp nhận thất bại. Anh nhất định phải không ngừng phấn đấu để nâng cao giá trị bản thân. Là một người đàn ông, giá trị trao đổi của anh chính là giành lại được tình yêu của người phụ nữ anh yêu.

Anh bỗng nhớ đến một câu chuyện mà Thanh Diện Thú Dương Chí từng kể. Truyện kể rằng, ở huyện Dương Cốc có ngọn đồi Cảnh Dương, trên đồi có một quán rượu, quán rượu này bán một loại rượu làm từ ngũ cốc tự ngâm. Ai ngờ, tuy rượu này do người nông dân tự làm nhưng rất nồng, rất nặng, có tên là “Thấu bình hương” (5) . Ông chủ quán rượu gắn một cái biển quảng cáo viết “Tam uyển bất quá cương” (6) . Và nó đã trở thành đặc sản nổi tiếng gần xa thông qua “quảng cáo truyền miệng” của khách hàng tứ phương.

Lâm Xung nghĩ, quảng cáo đúng là một loại nghệ thuật “dụ dỗ” thú vị. Khác với giới thiệu sản phẩm, quảng cáo hay sẽ khiến hiệu quả tiêu thụ sản phẩm nâng lên rõ rệt.

Chương này được viết dựa theo Hồi thứ 12 “Lương Sơn Bạc, Lâm Xung lạc thảo”. Theo Baidu Baikei (7) , có hai cách giải thích về từ “lạc thảo”:

1. Lên núi làm thảo khấu.

2. Một vài dân tộc thiểu số ở Trung Quốc gọi trẻ mới ra đời là “lạc thảo”.

Giả Bảo Ngọc trong Hồng lâu mộng được miêu tả là: “Lạc thảo trên cổ đeo khóa trường mệnh, bùa kí danh, ngoài ra miệng còn ngậm một viên bảo ngọc.”

Tương tự như câu chuyện lên núi làm thảo khấu của Lâm Xung, những người mới gây dựng sự nghiệp thường được mọi người coi là anh hùng thảo khấu, thế nhưng họ lại ở vào cảnh ngộ giống như đứa trẻ sơ sinh, hoặc sẽ chết yểu, hoặc sẽ tiếp tục lớn lên. Sức sống mãnh liệt luôn tồn tại song hành cùng với những vất vả mưu sinh, sự không chắc chắn luôn tồn tại song hành với niềm tin và hy vọng. Những câu chuyện liên quan đến các doanh nghiệp tư nhân của Trung Quốc cho thấy họ cũng được bắt đầu từ những khả năng đó.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thành quân ức