Ambre (Kiếp Hồng Nhan)

Lượt đọc: 8337 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- VIII -

Tám ngày sau, Amber được sắm vai thị nữ thứ nhất, với bốn dòng chữ phải nói. Ít lâu sau cô sắm những vai quan trọng hơn, ca hát, mặc cái quần cộc, áo sơmi cộc tay trắng, thực hiện một điệu nhảy cuối vở. Đức tính của một nữ diễn viên là tài bắt chước, cái khả năng thích ứng với bất kỳ một vai phụ nữ nào, một bà lớn hay một chị hầu bàn. Hơi phóng lên một chút là cần thiết, vì khán giả không thích màu mè và tế nhị. Thị hiếu là ở những hiệu quả mạnh mẽ và dễ dàng, mặc dù là phụ nữ, trong hài kịch hoặc bi hài kịch.

Công chúng ưa thích những tấn bi kịch đẫm máu của Beaumont hay Fletcher, coi Ben Jonson là một nhà viết kịch lớn nhất trong các thời đại, thấy Shakespeare quá tả chân và thi sĩ quèn. Rất nhiều bài ca, điệu vũ, thay đổi luôn luôn về phong cảnh, về quần áo, những trận đánh người chết, ma quái, những câu nói ngang tàng, đó là những thứ người ta thích.

Amber rất được quần chúng biết đến, vì là đào mới, hàng ngày sau buổi biểu diễn đám đông những khán giả tài hoa vây quanh, họ ôm hôn, hoan hô cô, họ đến xem cô thay quần áo, mời cô đi ăn, đi chơi đêm với một trong bọn họ hay cùng với tất cả bọn. Nghe họ nói, cô cười đùa với họ, nhưng bao giờ cũng ra về với Michael.

Cô sợ Michael nổi ghen vì anh ta biết hết bí mật của cô và có thể hại cô nếu anh ta muốn. Mặc dù cô được tự do nhưng chưa hợp pháp. Cô tìm một người đàn ông vừa giàu vừa trông được, có thể đem lại cho mình một lối sống, quần áo đẹp, nhiều đồ nữ trang, một cỗ xe, tiền tiêu hàng tháng kha khá, một căn phòng đẹp có nhiều đồ đạc, một người hầu phòng và một người hầu xe. Người mà có thể cung cấp được cho cô tất cả những thứ đó không phải dễ tìm và nếu đã tìm được lại khó lòng mà chinh phục. Amber sốt ruột muốn cải thiện sinh hoạt, nhưng nhất thiết là không được phạm sai lầm. Cô quyết phải tận dụng nhược điểm của phái đàn ông.

Một tháng như vậy trôi qua, Amber vẫn chưa có được mối thiện cảm với những nữ diễn viên khác. Họ không bỏ lỡ cơ hội nào để nói xấu cô; trên sân khấu, hoặc trong hậu trường; họ tung ra những điều xuyên tạc: cô mắc bệnh đậu, cô sống loạn luân với người anh là Michael… Họ bực tức thấy Amber đón tiếp những dư luận đó với vẻ khinh thường và bề trên. Tuy nhiên không gì có thể làm nản lòng những người hâm mộ cô, họ không thừa nhận tất cả những lời kết tội ấy mà chỉ cho đấy là những điều vu khống của bọn đàn bà ghen tỵ.

Một hôm, một nữ diễn viên tên là Beck Marshall nói với cô:

- Vâng, trong hậu trường này họ nhìn bà với cặp mắt hữu ái, nhưng tôi chưa trông thấy ai biếu bà lấy một nửa đồng xu.

Amber đang ngồi trước bàn hóa trang, hai chân bắt chéo, tay cầm gương sửa lông mày. Cô đáp:

- Thưa bà, nếu chúng ta nói về bà? Xin bà cho biết tiêu chuẩn của bà là gì? Quận công York chắc?

Beck mỉm cười ân cần:

- Không, không phải là Hoàng thân. Mà là đại úy Morgan, chàng không phải là người không có giá trị.

- Thế đại úy Morgan là của quỷ nào thế? Là cái anh chàng ngu ngốc có bộ tóc cứng queo tối hôm vừa rồi đưa bà đến Chatelin phải không?

Beck đứng lên ra hiệu cho người sắm sửa y phục đến mặc áo giúp:

- Đại úy Morgan là sĩ quan đội kỵ binh cận vệ của Hoàng Thượng, hơn thế nữa còn là một chàng đẹp trai. Chàng say mê tôi đến nỗi chàng đã tính đến chuyện tậu nhà cửa cho tôi ở và cho tôi thôi nghề diễn viên. Tôi tin chắc là chàng sẽ lấy tôi, nếu tôi có ý kiến đó.

Amber vừa mặc áo vừa nói khích:

- Bà nên có ý kiến đó đi, nếu không lại già mất đó. Nhưng bà cất của quý đó ở đâu thế? Đóng khóa kỹ chắc?

- Chàng đi vắng đã từ hai tháng nay rồi. Gia đình chàng có những đồn điền rộng lớn ở xứ Wales, cha chàng vừa mới chết. Nhưng chàng mới viết thư cho tôi là chàng sẽ về trong tuần lễ này.

- Ôi! Trông thấy chàng tôi sẽ đến ốm mất!

Đúng lúc đó một người thò đầu vào trong cửa hô:

- Xin mời ba bà lên sân khấu, cả ba bà!

Amber không còn nghĩ đến đại úy Morgan nữa và nhiều ngày trôi đi. Nhưng một buổi chiều, vào lúc đã quá trưa, cô đang mặc áo sau buổi biểu diễn, xung quanh một vòng những người hâm mộ, một người đàn ông xuất hiện trong hành lang làm cô phải chú ý đến.

Anh ta cao to, vượt quá sáu piê[9], vai rộng, háng hẹp, đôi chân tuyệt vời. Khỏe mạnh và nhanh nhẹn trong bộ đồng phục đỏ và xanh, trông trái ngược hẳn với những người thanh niên mảnh khảnh, xanh xao, lúc nào cũng nói đến những cái nhọt mưng mủ và kéo theo khắp nơi cái hộp đựng những viên thuốc turpentine[10]. Khuôn mặt anh có vẻ đẹp khắc nghiệt với những đường nét rõ ràng, tóc nâu quăn, nước da tươi sáng. Amber nhìn anh với vẻ ngạc nhiên và mến phục, tự hỏi anh ta là ai, thấy anh hơi cười, cô ngước nhìn lên và kín đáo đáp lại.

Vừa lúc đó Beck reo lên:

- Morgan!

Chị lao vào cánh tay anh, anh nắm lấy bàn tay chị kéo vào góc buồng phía bên kia. Beck vội vàng mặc áo và đi ra với anh. Nhưng trước khi đi, anh còn liếc nhìn về phía Amber.

Sáng hôm sau lúc hai người ngồi dưới nhà dự diễn tập, Beck nói:

- Thế nào?

Amber mỉm cười một cách ngây thơ và hơi nhún vai:

- Ồ! Trông được đấy chứ! Vì thế tôi không lấy làm lạ thấy bà nhảy xổ vào anh chàng như vào một bà đỡ! - trong mắt cô ánh lên vẻ ranh mãnh - Nếu tôi là bà, tôi không cho phép anh chàng làm quen với những người phụ nữ khác.

Beck nóng tiết:

- Tôi nghi ý định của bà lắm đấy! Này, tôi bảo bà biết, nếu tôi bắt được bà giăng lưới với chàng, bà sẽ phải hối hận đấy! Tôi sẽ móc mắt bà ra, thật như tôi có mặt ở đây!

- Chao ôi! - Amber vừa đứng lên vừa nói - tiếng kêu la của bà không làm tôi sợ đâu!

Tuy nhiên, Morgan không xuất hiện trong hậu trường mấy ngày liền; khi Amber trêu tức Beck, chị ta không dám phô trương nữa, nhưng Anne, chị của Beck, nổi trận lôi đình:

- Cứ thử lại gần đại úy Morgan mà xem, cứ gọi là có án mạng!

Anne vốn là diễn viên bi kịch. Những lời đe dọa ấy không lay chuyển được Amber, cô không bỏ lỡ một cơ hội nào để ve vãn công khai anh chàng ấy mỗi khi trông thấy nhau. Ý nghĩ đỡ nhẹ người yêu của Beck làm cô thích thú dù là anh chàng muôn phần kém hấp dẫn.

Một hôm, vào buổi trưa, cô đến nhà hát rất sớm, một người ăn mày rách rưới bước vào, đảo mắt rất nhanh quan sát chung quanh rồi luồn cho cô một bức thư nhỏ có đóng dấu hẳn hoi. Tò mò Amber vội mở nó ra: “Gửi bà St. Clare (người ta gọi tất cả các nữ diễn viên đều bằng bà): Thưa bà, xin thú thật là tôi bị bà hấp dẫn quá chừng, mặc dù có một người phụ nữ mà chúng ta quen biết, đã báo trước cho tôi là bà là người không đáng tin cậy, và bà đã thuộc vào một người nào khác rồi. Tuy nhiên tôi cũng tự cho phép giữ một bàn cho chúng ta trong khách sạn Cáo Trên Đồi, ở cầu Bạch Dương[11]. Tôi hi vọng rằng sẽ được gặp bà vào lúc bảy giờ tối mai. Xin bà làm ơn đừng nói cho ai biết về lá thư này”.

Amber mỉm cười tinh quái, lát sau xé vụn lá thư tung nó ra ngoài. Cô không có ý định nói cho Beck biết. Dù sao cô không thể không gửi cho Beck một nụ cười chế nhạo làm cho đối thủ mình rất thắc mắc.

Ngày hôm sau cô không có buổi diễn tập, vì vậy suốt ngày cô chải chuốt, mặc dầu theo lịch ngày hôm đó không tốt, rồi quyết định nên ăn mặc như thế nào, tìm cách cáo lỗi với Michael. Cô vẫn còn lưỡng lự trong khi ngồi lên xe ngựa để tới Mậu dịch mua găng tay, ruybăng và một lọ nước hoa. Tay mang những gói đồ áo khoác và mũ trùm ướt những giọt nước mưa, Amber mở cửa và trông thấy Michael đang tranh luận với một người đàn ông lạ.

Ông này nom nhiều tuổi hơn khi ông ta quay lại phía cô, bộ mặt nghiêm khắc. Lập tức cô hiểu ngay người đó là ai: bố Michael. Ít lâu nay Michael nhận được nhiều thư của ông, đòi anh phải trở về ngay tức khắc. Michael đã đọc cho cô nghe một lá, anh cười gằn và nói đùa rằng cha anh là một ông già điên rồ và quá nguyên tắc; sau đó anh ném bức thư vào lửa và không trả lời. Thế mà bây giờ anh ta đứng đó như con chó cụp tai, không có phản ứng gì. Sau cùng anh nói:

- Amber, đây là cha anh. Thưa cha con xin phép được giới thiệu bà St. Clare.

Ông già nhìn cô không nói một câu; một lát sau cô đi ngang qua buồng, cất các gói hàng và cởi áo khoác vắt lên ghế trước ngọn lửa. Xong xuôi cô quay lại nhìn hai người đàn ông đang nhìn mình chằm chằm, cặp mắt không tán thành của ông già làm cô hiểu rằng quần áo cô hở hang quá, và bộ mặt tô điểm nhiều quá. Ông quay lại nói:

- Đây có phải là người đàn bà mà anh đã bao trong thời gian gần đây không?

Amber có cảm giác khó chịu vì bị coi như một gái điếm.

- Vâng, thưa cha.

Trông Michael thật thảm hại, rầu rĩ. Cậu thanh niên tối nào cũng say mê chơi nghịch ném vỡ cửa kính những thị dân lương thiện, đã đổi thành một người con trai có hiếu với cha, lúng túng và rầu rĩ. Ông già quay lại nói với Amber:

- Tôi cho rằng chị nên đi kiếm một thanh niên điên rồ nào khác để mà được cấp dưỡng. Còn thằng con trai tôi phải trở về quê với tôi, và chị đừng hòng có thêm một đồng xu do lòng hào hiệp không đúng chỗ của nó!

Amber đáp lại ông già bằng cái nhìn lạnh lùng và cố nén một câu trả lời tàn tệ vì cô nhớ đến tất cả những gì Michael đã làm vì cô, cô có thể gây sai lầm cho anh.

Ông già ra hiệu cho con trai phải rời khỏi phòng, anh ta lưỡng lự một lát, ngước mắt nhìn vĩnh biệt và van nài Amber, nhưng người cha đẩy mạnh anh ra ngoài cửa rồi đóng sầm cửa lại.

Amber ngao ngán vì Michael, tất nhiên là cuộc sống có một sự thay đổi đáng buồn, nhưng cô lập tức được an ủi ngay, rồi sốt ruột mong đến tối.

“Ta thế mà may mắn!” Cô thầm nghĩ đầy chủ quan. “Đúng lúc ta không cần đến hắn nữa… thì hắn xéo!”

Amber đến chỗ hẹn hơi muộn, nhưng lúc người ta dẫn cô lên phòng khách đặc biệt trên lầu một, đại úy Morgan mở to cánh cửa và nồng nhiệt đón tiếp cô:

- Thế là bà đây rồi! Thật là quý hóa quá!

Cặp mắt anh sáng lên vì sung sướng. Anh cởi áo ngoài cho cô, để nó xuống một cái ghế, và cầm một tay cô, làm cô quay một vòng trước mặt anh:

- Trời ơi! Bà là người phụ nữ đẹp nhất tôi chưa từng gặp.

Amber cười đáp:

- Thôi, đại úy Morgan, Beck Marshall còn nghe từ miệng ông nhiều câu khác nữa, đã kể tôi nghe rồi!

Nhưng cô hả hê với lời thán phục đó, chỉ nhìn vẻ mặt cũng thấy cô sung sướng vì ấm áp và hạnh phúc tràn ngập tâm khảm cô. Đã từ lâu, từ khi rời bỏ Marygreen đến nay, thực tế là chưa có một người đàn ông nào lại có vẻ say mê cô đến thế. Cô sung sướng thấy anh biết giá trị của một cái áo đẹp vì cô đã mặc cái hạng nhất: đa số trong những người tiểu tư sản kia chỉ mải nghĩ đến bộ đồ của bản thân mình, họ đâu có biết người phụ nữ đi với mình mặc cái gì.

Amber mặc một cái áo nhung màu xanh tươi, xẻ đằng trước phủ lên một cái váy trong bằng satanh đen thêu chỉ vàng; và bên mỗi thái dương cô đều gài một cái nơ bằng satanh đen.

Morgan búng cho ngón tay kêu:

- Quỷ nó tha Beck đi! Tôi coi cô ấy có ra cái gì, xin khẳng định với bà như vậy.

- Đó là điều mà mọi người đàn ông đều nói về nhân tình cũ của mình như vậy.

Morgan cười:

- Tôi thấy bà thông minh như sắc đẹp của bà. Một người thật hoàn hảo!

Lúc đó có tiếng gõ cửa: Morgan cho phép, ông chủ khách sạn xuất hiện, theo sau là bà người hầu bàn mang nặng những bát đĩa đựng thức ăn, dao, cùi dìa, phốc sết cùng những chai rượu; họ bày đầy lên bàn ăn, rồi rút lui. Hai người ngồi vào bàn.

Ngồi bên nhau, trước ngọn lửa ấm cúng, họ cảm thấy thoải mái và vui vẻ chuyện trò tán thưởng món ăn ngon và chiêm ngưỡng nhau.

Morgan nói cô có cặp mắt đẹp tuyệt trần, bộ tóc mượt mà nhất, bộ ngực tròn trặn nhất và đôi chân tuyệt vời, anh chưa từng thấy. Giọng nói của anh chân thật, ngắm cô với một niềm thán phục trung trực và lòng ham muốn không giấu giếm. Amber sung sướng nghĩ thầm: “anh ta mê mình như điên dại!” Và cô tưởng tượng ngày mai sẽ dắt anh chàng đi chơi vào trong hậu trường, như dắt một con khỉ đã thuần thục ở đầu dây.

Trong khi hai người nhấm nháp miếng bánh ngọt, Morgan hỏi:

- Nghe nói bà đang sống với một anh sinh viên luật, có đúng thế không?

- Trời ơi! Ai nói với ông như thế!

- Tất cả những ai mà tôi biết đã nói với tôi về bà, có đúng thế không?

- Tất nhiên là không đúng rồi! Trời! Tôi công nhận là đã có một thời gian tôi ở với một thanh niên, nhưng đó là người anh họ tôi, anh ấy đã trở về nhà ở Yorkshire rồi. Trời! Tôi tự hỏi không biết cha tôi sẽ nói gì nếu ông nghe thấy những lời đồn đại độc ác ấy, không về vấn đề gì cả!

Amber làm ra vẻ bực mình.

- Thế thì may mắn cho người anh họ của bà đấy. Nếu không tôi sẽ thách đấu gươm để loại trừ anh ta. Nhưng tôi rất sung sướng thấy anh ta đã đi rồi. Vậy đề nghị bà cho biết: bà là ai? Mỗi người kể một câu chuyện khác nhau về bà.

- Tôi là St. Clare, tôi từ Essex đến. Ông còn muốn biết gì thêm?

- Bà làm gì ở nhà hát? Trông bà có vẻ không thuộc những hạng người ấy.

- Có thật không? Người ta thường không nói thế.

- Ồ! Không phải tôi muốn nói thế. Bà có vẻ một bà quyền quý.

- A! Đúng rồi!…

Amber liếc mắt nhìn khi anh đang rót rượu.

- Sự thật mà nói, tôi là như vậy đấy.

Cô cầm lấy cốc rượu anh đưa cho, ngồi sâu vào trong ghế bành và bắt đầu bịa ra một câu chuyện mà cô đã thêu dệt nên, từ khi cô tới Luân Đôn, khi có một ý nghĩ mới, cô lại còn tô vẽ thêm:

- Tôi xuất thân từ một gia đình cổ danh tiếng, có rất nhiều đồn điền ở Essex. Nhưng các cụ đã bán hết cả để phò tá Hoàng thượng trong suốt cuộc chiến tranh. Do đó, khi một bá tước già gớm ghiếc hỏi tôi làm vợ, cha tôi ép buộc tôi phải đồng ý để giúp đỡ gia đình khôi phục lại tình thế. Nhưng tôi không thể ưa được con dê cụ ấy, cha tôi nổi giận mang nhốt tôi vào trong buồng. Tôi trốn thoát và đến Luân Đôn. Tất nhiên là tôi phải thay đổi họ tên, tên tôi không đúng là St. Clare!

Cô mỉm cười với anh qua miệng cốc, hài lòng thấy anh nuốt từng lời của câu chuyện đó.

Morgan đứng dậy, mang ghế của họ lại gần ngọn lửa sắp tàn, hai người ngồi cạnh nhau. Amber nằm ngả ra, chân gác lên cao, cố tình để lộ đôi chân đi bít tất lụa cao với những dây nịt thêu đăng ten. Anh cầm tay cô trong tay anh, và họ cứ như vậy, hoàn toàn yên lặng, cảm thấy trong lòng rạo rực.

“Làm thế nào được? Cô tự hỏi. Nếu ta nhận, anh ấy sẽ cho ta là một con gái điếm… và nếu ta từ chối, anh ấy sẽ không đến nữa!”

Cuối cùng, cô quay lại, cặp mắt anh dữ dội, nghiêm nghị, rực lửa ham muốn. Luồn một cánh tay ngang lưng, anh nhẹ nhàng kéo cô lại và đặt cô ngồi lên đầu gối anh. Còn đang lưỡng lự, cô bỗng cảm thấy đôi môi mình ép chặt vào miệng anh ấm áp, ẩm ướt, mãnh liệt. Một tay anh vuốt ve bộ ngực tròn trĩnh của cô và cô có thể cảm thấy những tiếng đập nặng nề của trái tim anh kề sát vào trái tim mình. Một luồng nóng đột ngột tràn ngập lòng cô, mạch máu lưu thông nhanh hơn, cô thấy mình đã sẵn sàng hàng phục.

Nhưng lúc anh quỳ trước mặt cô, cô bỗng đứng lên chạy ra cửa sổ, giấu mặt vào hai lòng bàn tay. Lập tức anh đến sau lưng ôm lấy cô. Giọng nói của anh nóng hổi, van nài thì thầm những lời ân ái, lúc cặp môi anh lướt trên gáy cô, một cái rùng mình vì sung sướng chạy khắp sống lưng cô.

- Em yêu! Xin em đừng giận! Anh yêu em, anh xin thề là như vậy! Sự thật là như thế! Anh yêu em!

Những ngón tay anh bấu vào vai cô và giọng nói anh đầy xúc động:

- Anh xin em đấy, Amber! Anh xin em! Anh sẽ không làm em đau đâu… Sẽ không việc gì đâu… Lại đây em yêu!

Amber đột nhiên vùng ra, cặp mắt hơi ngơ ngác, mặt đỏ bừng:

- Ông nghĩ sai về tôi rồi, thưa đại úy Morgan! Tôi là một đào hát, đúng như thế, nhưng tôi đâu có phải là một con đĩ. Người cha tội nghiệp của tôi sẽ phải chết khi biết tôi có một cuộc sinh hoạt tội lỗi. Thôi, xin ông để mặc tôi.

Cô đi nhanh qua trước mặt anh để đến lấy cái áo khoác, anh nắm lấy cô giữa đường, mặt đanh lại, cô nghiến răng và kêu lên:

- Thưa ông, ông hãy coi chừng, tôi không phải là một con mồi dễ dàng đâu!

Vội vàng khoác áo măng tô lên vai, cô nhặt cái bao tay rồi tiến ra cửa:

- Xin chào ông Morgan. Nếu ông nói trước với tôi là ông mời tôi đến với mục đích gì, thì tôi đã tránh được cho ông khỏi phải trả một bữa ăn đắt tiền.

Cô kiêu hãnh nhìn anh, nhưng thấy anh có vẻ lạnh lùng và bực tức, cô đâm ra lo lắng: “Nếu anh ta không yêu mình thật sự, thì hỏng bét cả!”.

Anh nhìn cô, cặp lông mày dướn lên, một nếp nhăn ở góc mép:

- Thưa bà St. Clare, xin bà đừng đi như vậy. Tôi rất ân hận đã xúc phạm đến bà. Người ta đã nói với tôi là… Nhưng thôi mặc họ! Trông bà hấp dẫn một cách kỳ quái. Một người đàn ông phải là một đứa trẻ con mới không ham muốn bà, tôi không như vậy! Xin phép bà cho tôi được đưa bà về nhà.

Sau buổi đó cô thường gặp anh luôn, nhưng không ở nhà hát vì cô chưa tin anh lắm. Cô dùng mọi mánh lới để lôi cuốn anh thêm. Nhưng mỗi khi anh tưởng là sắp thành công thì cô lại đẩy anh ra, chơi trò phụ nữ đức hạnh. Cho đến một buổi tối, bộ mặt thảm hại, cà vạt xộc xệch, anh buông mình xuống ghế rên rỉ:

- Anh không hiểu em muốn đi đến đâu? Anh không thể tiếp tục như thế này mãi được nữa! Ruột gan anh đã xoắn lại như sợi dây đàn viôlông!

“Xong rồi”. Cô hể hả nghĩ thầm. Và mặc dù phút đầu tiên cô đã cảm thấy mỏi mệt, thất vọng, và kém đạo đức hơn bao giờ hết, cô cười, đứng lên ra trước gương chải tóc rồi nói:

- Beck không yêu cầu như vậy. Hôm nay chị ta còn nói chuyện với em về anh và về sự săn đón của anh.

Anh nhăn mặt như một đứa trẻ bị lúng túng:

- Beck khoe khoang hão đấy thôi! Xin em hãy trả lời anh: em chờ đợi gì ở anh? Em muốn gì? Lễ thành hôn chăng?

Amber biết anh chàng rất lo sợ khi phải đặt vấn đề ấy, vì anh đâu có muốn lấy vợ như phần lớn những thanh niên khác, và chấp nhận hay không thuyết gia đình quý tộc, anh không bao giờ có ý định lấy một đào hát.

- Thành hôn? - Cô nhắc lại với vẻ ngạc nhiên nhạo báng và vẫn cứ tiếp tục soi gương, - chỉ một câu ấy thôi cũng đủ làm cho người ta choáng váng. Người đàn bà có lương tri nào muốn lấy chồng?

- Anh cho là tất cả!

- Nếu vậy, khi họ đã nếm mùi rồi thì họ không muốn trở lại nữa đâu.

- Trời ơi! Thế cô đã lấy chồng chưa?

- Tất nhiên là chưa rồi! Nhưng em không phải là đứa mù quáng. Em có những nhận xét của em. Anh hãy cho biết người vợ là gì nào? Ngày nay bọn đàn ông các anh đối xử với người vợ không bằng một con chó. Đi với họ, vợ chỉ là để rửa ráy những đứa tí nhau của họ và dùng để đẩy lùi một cô nhân tình. Người vợ mỗi năm mang cái bụng phưỡn, còn cô nhân tình thì ních đầy túi bạc. Tôi mà làm một người vợ ấy à? Xì! Xin cảm ơn nhiều! Không phải là với một ngàn livrơ đâu!

- Tốt lắm! - Morgan nói, rõ ràng đã được khuây khỏa - Em nói như một phụ nữ thực sự khôn ngoan. Nhưng anh thấy em thích làm nhân tình một người đàn ông hơn là làm vợ người đó? Thế nào, em không thể giữ trinh tiết mãi suốt đời được, cái đó chẳng có giá trị gì đâu! Không xứng với một phụ nữ như em!

- Em có nói đấy là ý định của em đâu? Nếu một người đàn ông yêu em, hứa tặng em mà em có thể chấp nhận được, em xin thề là em sẽ suy nghĩ.

- Tốt lắm! Chúng ta đã bắt đầu thấy sáng tỏ vấn đề rồi đấy! Đề nghị em cho biết như thế nào thì có thể chấp nhận được?

Cô tỳ khuỷu tay lên mặt lò sưởi và bắt đầu đếm trên đầu ngón tay:

- Em muốn có một món trợ cấp hàng năm là hai trăm livrơ, một căn nhà mà em chọn, một người hầu phòng, một cỗ xe xinh xinh với bốn con ngựa, tất nhiên là với đầy đủ đánh xe, hầu xe và được phép ở lại nhà hát.

Cô không thích rời bỏ sân khấu, vì cô đã gặp anh ở đấy và hi vọng còn gặp được sau này một người quan trọng hơn anh.

- Em tự đánh giá quá đắt đấy!

- Thật không? - Amber mỉm cười và khẽ nhún vai, nói tiếp:

- Ồ! Anh cũng biết rằng giá càng đắt càng tránh được những mối quan hệ không tốt!

- Được, anh tin lời em nhé! Anh sẽ cấm mọi mối quan hệ khác, trừ của anh.

Amber phải mất nhiều ngày để tìm một căn nhà thích hợp với mình và sau buổi hát cô ngồi xe đi khắp thành phố. Cuối cùng cô tìm được ba phòng ở lầu ba của Ban công Xanh đầu khu Drury Lane lịch sự, gần Strand. Giá thuê nhà rất đắt, bốn mươi livrơ một năm, nhưng đại úy Morgan trả ngay tiền trước.

Tất cả đều được trang trí hiện đại, theo một thị hiếu nhẹ nhàng, vui tươi, màu sắc. Khi hai người đến thăm căn hộ, Amber reo lên:

- Ô! Em thích quá! Cảm ơn anh nhiều lắm. Em sốt ruột muốn đến ở đây ngay!

- Anh cũng vậy.

Nhưng cô khẽ phát vào người anh một cái và mỉm cười nói:

- Thôi đi anh! Anh còn nhớ anh đã nói gì không? Anh đã hứa là sẽ đợi chờ kia mà!

- Đúng thế! Nhưng, vì tình yêu Chúa! Xin đừng có quá lâu!

Cô đề nghị được nhận trước toàn bộ món tiền trợ cấp, sau khi đã nhận được, sẽ đem thẳng đến tiệm Shadrac Newbold mà cô còn nhớ đến lời dặn dò của Bruce Carlton. Cô ký gửi tiền ở đấy với lãi suất là sáu phần trăm. Sau đó họ mua một cỗ xe ngựa tuy nhỏ nhưng đẹp đẽ: bánh xe màu đen, yên cương đỏ. Morgan mua bốn con ngựa đẹp. Người đánh xe và phu xe mang tên Tempest và Jeremiah. Amber còn đặt làm thêm cho họ một bộ chế phục đỏ có cầu vai bạc.

Cô thuê một người hầu phòng gái do bà già Scroggs giới thiệu. Người ta bảo đảm với cô, đó là một người con gái thật thà, giản dị và có học thức, biết cắt may giặt giũ, không dậy trưa, không ngồi lê đôi mách, không ăn mặc lôi thôi lếch thếch. Chị ta có một bộ mặt tầm thường, hàm răng rất thưa, có nhiều những chấm đỏ. Tên chị ta là Prudence; Amber không thích cái tên đó, vì cô nhớ đến Honour, người hầu gái trước kia có quan hệ với hai tên cướp đã cuỗm sạch của mình. Nhưng chị hầu này nom dễ ưa và đang ủ rũ nếu không được chấp nhận, thế là Amber đồng ý.

Buổi tối hôm thứ nhất, trong căn phòng mới của họ, hai người đã đặt một bữa ăn thịnh soạn tại khách sạn Hoa Hồng gần nhà, mở chai sâm banh, vừa mới uống chưa hết một ly thì Morgan đã nhảy chồm vào Amber và bế thốc cô vào phòng ngủ. Mặc dù hăng say, anh vẫn tỏ ra nhẹ nhàng và đặc biệt chăm chú, thích cho cũng như thích nhận. Amber thấy hoàn toàn khác hẳn cái đêm tân hôn với Luke Channell khốn nạn mà cô vẫn còn giữ được kỷ niệm đau buồn. Từ một năm nay, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy thỏa mãn hoàn toàn và đầy đủ; vì Morgan cũng có những kinh nghiệm vừa cả quyết vừa mãnh liệt.

Cô tự nhủ thầm, giữa làm nhân tình và làm vợ một người đàn ông, đối với cô, cô chọn trường hợp thứ nhất.

Buổi trưa hôm sau, Amber thấy trong buồng các diễn viên ồn ào như ong vỡ tổ, mà Beck là trung tâm của cuộc hỗn loạn đó. Amber hiểu ngay là người ta đã nghe nói về cô với Morgan. Do đó, tha hồ cho các cặp mắt giận dữ và lạnh giá chĩa vào cô, cô cứ phớt lờ đi vào và cởi bỏ găng tay. Bà già Scroggs lập tức đi lại phía cô với nụ cười mãn nguyện trên khuôn mặt già nua xấu xí. Bà nói giọng ồm ồm át cả tiếng ồn ào:

- Tôi được nghe nói đến điều may mắn của bà, tôi rất vui lòng. - Bà ta cúi xuống phả cả hơi rượu và hơi cá thối. - Hôm vừa rồi, khi bà bảo tôi tìm cho bà một chị hầu phòng, tôi tự bảo: “Ha, ha! Bà St. Clare đã tìm được một ông rồi, tôi cuộc đấy!” Nhưng xin thú thật tôi không dám ngờ lại là đại úy Morgan!

Bà chỉ ngón tay cái vào đám người đang tức giận, rồi giúp cô cởi áo khoác và áo ngoài.

- Những người khác cũng đâu có ngờ - Amber thì thầm.

- Úi chà chà! Người đó mà biết thì đến phát rồ lên mất, tôi nói thật đấy!

Amber mỉm cười và gỡ bỏ những cái trâm cài tóc, gật đầu. Rồi khi cô nhìn, Beck quay đầu lại, hai cặp mắt gặp nhau như tóe lửa. Họ nhìn nhau như vậy trong một lúc lâu. Amber mừng quýnh lên, còn Beck rên lên vì tức giận. Sau đó Beck đột nhiên quay đi, giơ bàn tay phải lên để Amber thấy ngón tay giữa của mình dựng lên cứng ngắc. Amber cười phá lên và cầm lấy bộ tóc giả đen đóng vai Cleopatra trong tấn bi kịch của Shakespeare, cô cắm vào bộ tóc bóng láng của mình.

Tuy nhiên, khi trở lại nhà hát sau vụ nghỉ hè, cô nhận thấy những phụ nữ khác, tất nhiên là không mến cô thêm. Lần đầu tiên lúc gặp Beck ở trong phòng thay quần áo, không khí căng thẳng đôi chút, nhưng rồi hai người cũng buộc lòng phải trao đổi với nhau một cái nhìn và tiếng chào lạnh nhạt.

Mấy ngày sau Scroggs bí mật đưa cho Amber một cái khăn trùm đầu bằng nhung xanh có lót xám của một bà lớn nào đó đã hào hiệp tặng cho cửa hàng phụ tùng. Màu xanh không phải là màu của Amber, biết vậy, cô nói:

- Có lẽ bà nên đưa cho Beck thì hơn, vì nó hợp với cái áo dài của chị ấy.

Beck đang thay bít tất cách đấy mấy bước, nghe thấy, liền ngẩng đầu lên ngạc nhiên nói:

- Tại sao lại tôi? Vai trò của tôi có đáng kể gì? Killigrew cũng đóng tốt và không một bà nào còn có những vai xứng đáng với họ.

- Tôi cũng vậy thôi, - Amber nói - Vả lại tôi đã nhận được cái váy mới rồi.

Beck nhận và cảm ơn, nhưng vẫn nghi ngại.

Trong phòng, hai người sắm vai hai thanh niên du đãng thân nhau. Bỗng nhiên trong màn đầu, họ cảm thấy mến nhau. Sau buổi diễn, mọi người đều ngạc nhiên thấy hai cô trong nhà hát bước ra, tay cầm tay, nói cười vui vẻ. Sau đó họ trở thành đôi bạn thân như phần lớn các phụ nữ khác, và đôi khi Beck còn ve vãn Morgan khi anh vào hậu trường, mặc dù biết vậy nhưng Amber không ngại. Đó chỉ là bằng chứng của thiện ý.

« Lùi
Tiến »