Anh Hùng Ca

Lượt đọc: 1445 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
khởi hành

Mười năm sau.

Đang dịp cuối xuân đầu hạ, hoa nở như gấm khắp núi rừng, cây cối xanh tươi mơn mởn. Trên đỉnh một ngọn núi biếc xanh có một ngôi nhà trúc nhỏ, bên ngoài không hề dựng hàng rào, chỉ có một khu rừng trúc trải dài bất tận, gần như phủ kín một nửa ngọn núi. Bên ngoài rừng trúc có mấy khu vườn rau trồng cải xanh, cải trắng, còn có cả những quả cà tím tròn xoe căng đầy, tuy không được rạng rỡ như hoa nhưng tất thảy đều tươi mới, mang một nét đẹp riêng.

“Ợ!” Từ trong ngôi nhà trúc vang ra một tiếng ợ rất to. Chỉ thấy một thanh niên tuấn tú tóc đen áo trắng đứng dậy bên cạnh chiếc bàn để đẩy bát đĩa trống không, sau đó một tay vỗ bụng, một tay lấy tăm xỉa răng. Sau khi xỉa răng xong, y hài lòng, gật đầu nói: “Món cá xốt cà chuanày nấu không tệ, nha đầu mau thu dọn đi, lát nữa ta sẽ dạy mi một môn pháp thuật mới.”

Vị cô nương được gọi là “nha đầu” kia xem chừng còn chưa đầy hai mươi tuổi, mặt mày thanh tú, răng trắng mắt sáng, mặc một bộ váy áo màu xanh lục, bên hông đeo một chiếc hồ lô ngọc phỉ thúy nhỏ nhắn. Nghe thấy thanh niên gọi, nàng liền đi tới thu dọn bát đĩa mang vào trong bếp, đồng thời ngoảnh đầu lại làm mặt quỷ với sư phụ của mình. “Học pháp thuật thì có ích gì chứ? Nó không thể giúp con hái rau, cũng không thể giúp con rửa bát, cho dù con có học thếnào đi nữa thì cũng không thể đánh lại sư phụ, càng không thểbắt sư phụ làm cơm cho con ăn được.”

“Này này, lúc ta nhặt được mi trong rừng trúc, mi còn chưa cao bằng cái chân ghế này. Khi đó, nếu không phải ta làm cơm cho mi ăn, lẽ nào là mi làm cơm cho ta ăn chắc?”

Nghe thấy những lời phản bác của sư phụ, cô nương đó liền chụp lấy một miếng bánh hoa quế, vung tay ném ra ngoài. “Phải rồi, có điều người chỉ toàn nấu canh lá trúc mà thôi, khá hơn một chút cũng chỉ là măng luộc. Con đây có thể sống được đến bây giờ thật chẳng phảl là điều dễ dàng gì.”

Miếng bánh hoa quế đẹp mắt như được buộc dây, sau khi bay một vòng giữa không trung liền lao về hướng người thanh niên. Người thanh niên há miệng ra đón lấy miếng bánh, sau khi nhai chóp chép một lúc liền búng ngón tay nghe “tách” một tiếng, tức thì trongphòng xuất hiện mấy dòng nước trong veo. Mấy dòngnước đó chẳng khác nào những con rồng nhỏ màu trắngbạc, sau khi bay qua phía bên trên những chiếc bát đĩa dính đầy dầu mỡ, tất cả bát đĩa lập tức được rửa sạch bong như mới.

“Thế nào?” Người thanh niên đắc ý hỏi. “Chiêu này mi có muốn học không?”

Cô nương kia liền lao vọt tới, ôm lấy cánh tay của y mà lay không ngừng. “Sư phụ xấu quá đi, có chiêu này mà sao không sớm dạy cho con? Hại con phải rửa bát đĩa mười mấy năm trời!”

“Trời đã trao nhiệm vụ cao cả cho ai, trước tiên sẽkhiến người đó phải mệt gân mỏi cốt…” Thanh niên vừa nói vừa gật gà gật gù.

“Bữa tối hôm nay, sư phụ đi mà gặm trúc nhé!” Vị cô nương khoanh tròn hai tay trước ngực, tuyên bốbãi công.

“Ta sai rồi, ta sai rồi mà, tại ta đãng trí nên mới quên mất đấy thôi…” Thanh niên lập tức hạ giọng cầu xin.

“Sao sư phụ không quên luôn chuyện ăn cơm đi?” Một ánh mắt sắc bén lập tức chiếu tới.

“Được rồi, được rồi mà, mất bò mới lo làm chuồng cũng chưa tính là quá muộn, bây giờ sư phụ sẽ dạy cho con luôn đây.”

Dứt lời, thanh niên bước ra khỏi căn nhàtrúc, dừng chân lại giữa cái sân nhỏ ở ngay ngoài cửa. Ánh dương dìu dịu đầu chiều trải xuống khắp sân, bao phủ lên cảnhững ngọn núi xanh biếc xung quanh. Làn gió cuốixuân ấm áp thổi qua những cành trúc, phát ra tiếng xào xạc nhẹ nhàng. Mí mắt người thanh niên dần trở nên nặng trĩu, y nheo mắt lại, bước lên phía trước một bước, hai tay ôm thành một vòng tròn giữa không trung, tay phải ở trên, tay trái ở dưới, hai lòng bàn tay hướng vào nhau. “Nha đầu, chú ý cảm nhận sự biến hóa trong cơ thể đấy...”

Cô nương xinh đẹp lập tức làm theo. Động tác này là tư thế khởi đầu trong khi tu luyện, nàng theo sư phụnhiều năm, sớm đã thuần thục lắm rồi, chẳng bao lâu sau đã cảm nhận được sự chuyển động của những dòng khí nóng trong cơ thể. Kế đó, nàng lẳng lặng chờ đợi sư phụ mình đưa ra chỉ thị tiếp theo, vậy nhưng chờ suốt một hồi lâu mà đối phương vẫn chẳng có động tĩnh gì. Nguyệt Tiểu Trúc hơi nhướng mày lên, thu tư thế lại, sau đó rảo bước đi tới trước mặt thanh niên, thấy hai mắt đối phương đã híp lại thành một đường thẳng, hiển nhiên sắp chìm vào giấc ngủ.

“Sư phụ!”

Tiếng gọi của vị cô nương khiến người thanh niên rùng mình một cái, khói trắng lập tức bốc lên, thanh niên tuấn tú sau nháy mắt đã biến thành một con gấu trúc tròn xoe béonúc. Sau khi hiện nguyên hình, gấu trúc liền bò rạp xuống đất, thích thú hưởng thụ ánh dương ấm áp chiếu lên người. Thấy bộ dạng này của sư phụ, Tiểu Trúc dở khóc dở cười, miệng lẩm bẩm: “Mình biết ngay mà”, sau đó liền ngồi xuống bên cạnh gấu trúc, tựa người vào lớp lông nửa đen nửa trắng mềm mại, cảm nhận bầu không khí thanh bình xung quanh.

Không biết qua bao lâu sau, đang trong cơn mơ màng, Tiểu Trúc chợt cảm thấy mặt đất hơi chấn động, dường như có một tràng tiếng vó ngựa tới gần dưới chân núi. Nàng lập tức mở mắt, thấy sư phụ của mình đã biến thành hình người từ lúc nào. Lúc này y đang ưỡn thẳng lưng, đứng lặng lẽ ngay trước cổng, vẻ mặt nặng nề chưa từng có.

Tiểu Trúc vừa định lên tiếng dò hỏi thì chợt thấy giữa nơi rừng núi, chim chóc bay loạn xạ, từ bốn hướng đông, tây, nam, bắc có bốn thanh trường kiếm đồng loạt bay vụt lên, treo lửng lơ giữa đất trời. Bốn thanh kiếm cùng ngân vang, sau đó chiếu ra bốn luồng ánh sáng chói mắt. Thanh kiếm ở phía bắc chiếu ra ánh sáng màu trắng bạc, thanh kiếm ở phía nam chiếu ra ánh sáng màu đỏ thẫm, thanh kiếm ở phía đông chiếu ra ánh sáng màu xanh lục, thanh kiếm ở phía tây chiếu ra ánh sáng màu vàng kim. Bốn luồng ánh sáng này giao thoa với nhau, tạo nên một hình vuông, hoàn toàn phong tỏa ngọn núi.

“Tứ Tượng trận?” Tiểu Trúc kinh hãi kêu lên. Nàng tuy là con người, tư chất tu hành cũng chỉ thuộc hàng trung đẳng, nhưng nếu xét về khả năng ghi nhớ thì lại chẳng mấy ai so được. Mười mấy năm nay, cứ mỗi khi rảnh rỗi là nàng lại mang đống kỳ thư của sư phụ ra đọc, kiến thức có thể nói là cực kỳ uyên thâm. Trận pháp do bốn thanh kiếm kia tạo thành chính là Tứ Tượng trận nổi danh thiên hạ của Thiên Huyền môn, theo truyền thuyếtcó thể phong ấn được tất thảy mọi thứ trên đời, đừng nói là mãnh thú hay yêu linh, cho dù là địa tiên cũng chớ hòng thoát ra khỏi nó. Quả nhiên, những con chim đang nháo nhác bỏ chạy kia như bị va phải một tấm lưới lớn vô hình giữa trời đất, lần lượt rơi xuống.

Nguyệt Tiểu Trúc lo lắng đưa mắt nhìn sư phụ, nhưng y chẳng buồn quay đầu lại, chỉ cất giọng hờ hững: “Nha đầu, vào trong nhà trước đi!”

Tuy thường ngày hay cãi cọ với sư phụ, nhưng mỗi lần gặp chuyện nghiêm trọng, Nguyệt Tiểu Trúc đều không bao giờ làm trái ý người đã nuôi dưỡng mình lớn khôn. Nàng khẽ gật đầu một cái, ân cần dặn dò: “Sư phụ, người phải cẩn thận đấy!” Sau đó liền quay vào trong nhà, lén quan sát tình hình bên ngoài qua khe cửa sổ.

Không lâu sau, chỉ thấy có sáu nam nhân cao lớn chạy ra từ trên con đường núi ngợp bóng cây xanh. Bọn họ ai nấy đầu đội mũ cao, mặc đạo bào màu xanh da trời, bên hông đeo trường kiếm, trang phục cực kỳ giống với “tên hung dữ” Mộ Tử Chân của mười năm về trước. Sau chốc lát, lại có hơn hai mươi người nữa xuất hiện, song trang phục rất khác so với sáu người kia.

Một nhóm tay cầm bút sắt chạm trổ hình mây, mình khoác trường bào đỏ rực, trên tay áo và cổ áo đều thêu hình mây màu trắng bạc; một nhóm tay cầm trường kích, ăn mặc theo lối người luyện võ, trên chiếc áo màu đen có thêu hình một con rồng vàng nhe nanh múa vuốt trải dài từ giữa ngực xuống tới hông; một nhóm tay cầm phất trần màu xám, tóc búi cao trênđầu, mình mặc áo dài màu xanh với ống tay áo rộng, bộ dạng hệt như một thư sinh bình thường, bên hông thì lại đeo mõ và tràng hạt.

Chính vào lúc này, một nam tử đeo kiếm chậm rãi bước ra từ giữa đám đông. Người này không phải ai xa lạ, chính là Mộ Tử Chân đã từng có duyên gặp mặt Tiểu Trúc một lần. Chỉ thấy y dõi mắt nhìn về phía thanh niên, trầm giọng nói: “Mặc Bạch tiên quân, lâu rồi không gặp, xem chừng ngài vẫn mạnh giỏi như thuở nào.”

Mặc Bạch thoáng nhếch môi cười khẽ, nhưng nơi đáy mắt lại chẳng hề có nét cười. “Lần này các ngươi lên núi, có mạnh giỏi e cũng sẽ biến thành không mạnh giỏi. Rốt cuộc là cơn gió độc nào đã thổi cả tứ đại phái tru yêu các ngươi tới vùng đất khỉ ho cò gáy này của ta vậy?”

Thì ra nhóm hai mươi tám người này đến từ tứ đại môn phái đang chấp hành Tru Yêu lệnh.

Thiên Huyền môn kiếm pháp vô song, kiếm trận lại càng tinh diệu. Theo truyền thuyết, cao nhân trong Thiên Huyền môn có thể ngự kiếm phi hành, ngày bay ngàn dặm.

Xích Vân lâu nổi tiếng với Đan Chu thiết bút, pháp thuật phi phàm. Bùa hộ thân mà phái này vẽ ra còn có công hiệu cực kỳ lợi hại, là thứ mà trăm họ ai ai cũng muốn có.

Độ Tội cốc sở trường về võ thuật, toàn thể đệ tử trong cốc đều tin rằng chỉ có dùng võ để trị thiên hạ mới có thểquét sạch mọi tội ác trên thế gian, trả lại cho Thần Châu sự yên bình.

Thập Phương điện chuyên về luyện đan và chế thuốc, có biệt hiệu là “Thập Phương thám tầm Nho Thích Đạo, Thập điện Diêm la bất cảm thu” [1] . Môn phái này cho rằng cần phải hợp nhất tam giáo Nho, Thích, Đạo thì mới có thể cứu được lê dân trăm họ khỏi cơn nước lửa.

[1] Thập Phương điện dốc lòng tìm hiểu về tam giáo Nho, Thích, Đạo, người bệnh mà Thập Phương điện chạy chữa, Thập điện Diêm Vương cũng chẳng dám lấy đi tính mạng.

Hiện giờ, tứ đại môn phái tề tụ trên núi Thanh Xuyên, còn dùng Tứ Tượng trận để tiến hành phong tỏa, nhìn bộ dạng thì hiển nhiên là chẳng hề có ý tốt. Một gã võ sĩ của Độ Tội cốc bước lên phía trước một bước, nện mạnh thanh trường kích trong tay xuống đất làm bụi đất bốc lên mù mịt, sau đó gằn giọng nói: “Gọi ngươi một tiếng tiên quân chẳng qua là nể mặt ngươi thôi, nói trắng ra ngươi chỉ là một con dã thú nơi rừng rú, nhờ cơ duyên xảo hợp nên mới tu luyện được thành địa tiên. Mặc Bạch, chỉ cần ngươi chịu giao ra Vân Sinh kính, bọn ta tuyệt đối sẽ không làm khó ngươi, nhược bằng ngươi rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt, vậy thì chớ trách bọn ta…”

Gã võ sĩ còn chưa dứt lời, Mặc Bạch đột nhiên búng ngón tay một cái rất vang. Lập tức có một mũi dùi băng lấp lánh ánh sáng xuất hiện dưới ánh mặt trời rực rỡ, lao thẳng về phía mặt của gã võ sĩ. Hắn ta biến hẳn sắc mặt, lập tức vung thanh trường kích màu bạc của mình lên, muốn chém rơi mũi dùi băng kia. Có điều, động tác của hắn tuy nhanh nhưng tốc độ của mũi dùi băng còn nhanh hơn, chừng như chuẩn bị đâm thẳng vào ấnđường của hắn. Đột nhiên, mũi dùi băng nổ tung khi còn cách trán gã võ sĩ chưa đầy nửa tấc, những mảnh băng vụn tựa như vô số ngôi sao lấp lánh tỏa ra xung quanh, bịt chặt miệng gã võ sĩ lại, khiến hắn chẳng thể nói nổi một câu nào, chỉ có thể phát ra những âm thanh “ú ớ”.

Thấy Mặc Bạch ra tay, sáu tên võ sĩ còn lại của Độ Tội cốc đều giơ cao vũ khí, vây chặt y vào giữa. Trong số đó có một nữ tử mặc đồ bó sát người, tay cầm bán nguyệt kích, quát lớn: “Ngươi thân là địa tiên, vậy mà lại ra tay với loài người, ỷ lớn hiếp nhỏ, thực là bỉ ổi!”

“Xét về sự bỉ ổi, ta còn lâu mới so được với đám người đầy bụng thi thư các ngươi. Rặt một lũ chỉ muốn lấy đông hiếp ít, ỷ mạnh hiếp yếu.” Mặc Bạch cười khẩy một tiếng, cất lời giễu cợt. “Hơn nữa, vừa rồi hắn nói không sai, ta chỉ là một con dã thú nơi rừng rú, đâu hiểu gì về tôn ti lớn nhỏ, chỉ biết rằng kẻ nào dám xúc phạm ta, dù ở xa ta cũng phải diệt trừ!”

Mặc Bạch thường ngày vẫn luôn uể oải lười nhác, bộ dạng lúc nào cũng như thiếu ngủ, ấy vậy mà lúc này cặp mắt lại sáng như sao, hờ hững liếc nhìn mọi người một lượt.

• Page: Eb00kngôntìnhmiễnphí

Thấy y tức giận, Mộ Tử Chân bước tới chặn đám người của Độ Tội cốc lại, sau đó quay qua nhìn Mặc Bạch, trầm giọng nói: “Tiên quân, Kinh huynh tính tình thẳng thắn, vừa rồi quả thực có điều đắc tội. Có điều, vì sự việc đang hồi khẩn cấp nên y mới nói chẳng lựa lời.Không giấu gì tiên quân, lần này chúng tôi tới đây làmuốn mượn tiên quân một món bảo vật…”

“Mượn?” Mặc Bạch cười lạnh một tiếng, cắt ngang lời đối phương. “Đã có việc muốn nhờ người khác, vậy thì cần phải có thái độ đúng mực mới được. Các ngươi phong tỏa ngọn núi này, còn xông vào nơi ở của ta mà hô to gọi nhỏ, trên đời này có kiểu “mượn” nào như của các ngươi không?”

Nghe thấy những lời này của y, đám người của ĐộTội cốc ngơ ngác nhìn nhau, tên võ sĩ khi nãy đứng ra lau những mảnh băng vụn bên khóe miệng, nhưng vừa định nói gì đó thì đã bị sư tỷ của mình dùng ánh mắt chặn lại. Người dẫn đầu của Xích Vân lâu là một thanh niên mặc áo đỏ, tay cầm Đan Chu thiết bút, y chậm rãi đi tới trước mặt Mặc Bạch, khom người vái một cái thật sâu, nói: “Vãn bối Tất Phi xin được bái kiến tiền bối. Thực không dám giấu, vãn bối quả thực có chuyện muốn cậy nhờ.”

Gã Tất Phi này mi thanh mục tú, vóc người mảnh khảnh, toàn thân toát ra khí chất thoát tục, chẳng vướng bụi trần. Đáng tiếc, tuy y phong thái ngời ngời nhưng chân trái lại hơi có tật, vừa rồi chỉ mới bước đi vài bước đã để lộ vẻ khập khiễng. Sau khi khom người hành lễ, y đứng thẳng người dậy, cất giọng sang sảng nói: “Mười năm trước, hai thượng cổthần ma là Ứng Long và Tương Liễu đại chiến với nhau nơi Đông Hải, làm cho trời long đất lở, sinh linh đồ thán, người chết nhiều không kể xiết. Thảm trạng năm xưa chắc hẳn tiền bối cũng có nghe nói rồi.”

Khác với vẻ hằm hè khiêu khích của những người khác, Tất Phi khi mở lời đã cất cây bút sắt của mình vào trong tay áo. Thấy đối phương lời lẽ khiêm cung, lễ sốđầy đủ, sắc mặt Mặc Bạch dãn ra đôi phần, rồi y chắp taysau lưng, hờ hững nói: “Đúng vậy.”

“Vậy chắc tiền bối cũng biết, năm xưa chưởng môn của tứ đại môn phái là Thiên Huyền môn, Xích Vân lâu, Độ Tội cốc, Thập Phương điện đã cùng nhau lập ra Tru Yêu lệnh, bắt đầu hạ sát tất thảy yêu linh dị thú chốn nhân gian. Khi đó, Thần Châu lâm nạn, không chỉ trăm họ bình thường lang bạt kỳ hồ, ngay cả đám yêu linh cũng chẳng có chỗ náu thân…”

Nói tới đây, Tất Phi thở dài một tiếng, trên mặt lộ vẻxót thương, rồi lại nói tiếp với Mặc Bạch: “Nhưng có điều này chắc tiền bối còn chưa biết, tứ đại môn phái hợp lực tru yêu thực ra còn có nguyên nhân khác. Năm đó, cuộc chiến giữa Ứng Long và Tương Liễu kéo dài tới cả trăm ngày, không chỉ chưa phân thắng bại mà còn có xu thếcàng lúc càng mãnh liệt, bất cứ lúc nào cũng có thể xông vào nội địa Thần Châu rồi đánh tiếp. Vì điều này, chúng sinh trong thiên hạ phải chịu đủ nỗi khổ sở, nhưng thần linh trên trời vẫn chẳng bận tâm, Phật Tổ chốn Tây Thiên cũng không buồn ngó đến, thế nên loài người đành tìm cách tự cứu mình. Khi đó, chưởng môn của tứ đại môn phái đã bàn bạc với nhau, cuối cùng nghĩ ra được biện pháp duy nhất để phong ấn Ứng Long và Tương Liễu, đó là tập hợp nội đan của yêu linh trong thiên hạ, dùng yêu lực làm vách ngăn, như vậy mới có thể giam cầm Ứng Long và Tương Liễu ở bên bờ Đông Hải.”

Nghe Tất Phi nói vậy, Mộ Tử Chân cúi đầu nhìn chằm chằm thanh trường kiếm trong tay. Cònnữ tử tay cầm bán nguyệt kích kia thì chống cán kích xuống đất, cao giọng nói: “Ta cũng biết Mặc Bạch tiên quân ngài tu hành đắc đạo từ tấm thân dã thú, tất nhiên không vừa mắt chuyện bọn ta tàn sát yêu linh, còn coi bọn ta là những kẻ hiếu sát tội ác tày trời. Nhưng trong tình hình khi đó, bọn ta còn có thể do dự được ư? Nếu không tru diệt yêu linh, đoạt lấy nội đan từ trong cơ thể bọn chúng, Thần Châu ắt khó tránh khỏi cảnh bị nhấn chìm, đến lúc đó đừng hòng ai mong sống sót!”

Những lời này của nữ tử khiến người của tứ đại môn phái nhao nhao gật đầu. Mặc Bạch nghe thấy vậy thì chỉhơi nhếch khóe môi, nở nụ cười giễu cợt, sau đó lạnh lùng hỏi lại: “Ứng Long và Tương Liễu hẳn nhiên đã bịphong ấn bên bờ Đông Hải từ mười năm trước, có gì mà từ đó đến nay Tru Yêu lệnh vẫn chẳng được rút về, hành động tàn sát vẫn kéo dài không dứt?”

Nữ tử đến từ Độ Tội cốc ngẩng cao đầu trả lời: “Thu hồi Tru Yêu lệnh thì có khác nào thả hố về rừng. Lũ yêu nghiệt vốn luôn gây họa cho nhân gian, sau khi bị tổn thất nặng nề ắt sẽ rình rập chờ thời cơ phản kích. Để tránh yêu nghiệt hoành hành, gây họa cho chúng sinh cũng là để bảo vệ lê dân thiên hạ, bọn ta chỉ có cách giết sạch yêu ma, như vậy mới có thể mang lại sự bình yên vĩnh viễn!”

“Thực là những lời hết mức quàng xiên!” Mặc Bạch lạnh lùng đưa mắt nhìn nữ tử đó, nói: “Đuổi tậngiết tuyệt mà còn nói như là bản thân rất quang minh chính đại, cái gì mà “bảo vệ lê dân thiên hạ” chứ? Nói trắng ra là sợ bị các yêu linh mà các ngươi làm hại trả thù mà thôi.”

“Ngươi... ngươi chớ có ăn nói bậy bạ! Tà ma ngoại đạo, ai ai cũng có trách nhiệm tru diệt! Độ Tội cốc ta lòng mang chính nghĩa, há cho phép ngươi buông lời nhục mạ?”

Tiếng tranh luận của nữ tử đó vọng vào trong ngôinhà trúc, lọt vào tai Nguyệt Tiểu Trúc. Đây là lần đầu tiên nàng được biết đằng sau Tru Yêu lệnh còn có nội tình như thế, rồi nàng bỗng nhớ lại rắn con ca ca mà mình từng gặp mười năm trước. Hồi đó, y bị loài người đánh trọng thương, vốn mang đầy lòng thù hận, quảthực từng muốn giết sạch người đời, còn định bẻ gãy cổ của nàng, nhưng cũng chính rắn con ca ca đã kiên định đứng chắn trước mặt nàng, giúp nàng chặn thanh trường kiếm của Mộ Tử Chân.

Đương khi Nguyệt Tiểu Trúc nhớ lại chuyện xưa, tình hình bên ngoài căn nhà trúc lại phát sinh biến hóa. Nghe xong mấy lời của Tất Phi, Mặc Bạch đã đoán được đại khái ý đồ của đám người này, bèn cất giọng lạnh lùng: “Phong ấn bên bờ Đông Hải ắt có chỗ sơ hở, thếnên các ngươi mới nảy sinh ý đổ với ta như thế. Có điều phen này chỉ e các ngươi phải thất vọng rồi, ta chưa từng nghe nói tới Vân Sinh kính.”

“Nói bậy!” Nữ tử kia gằn giọng quát. “Sư tôn [2] ta từng nói rõ, Vân Sinh kính có công hiệu cải tử hoàn sinh, người phàm mà có được nó, chỉ cần tu luyện đúng cách thì chẳng tới mấy mươi năm đã có thể đắc đạo phi thăng. Mặc Bạch ngươi vốn chỉ là loài dã thú, dương thọ liệu có được bao nhiêu? Nếu khôngcó Vân Sinh kính trong tay, lẽ nào ngươi có thể dễ dàng tu luyện thành địa tiên như thế? Đừng coi ta là trẻ con ba tuổi mà buông lời lừa gạt!”

[2] Cách xưng hô tỏ ý kính trọng đối với sư phụ.

“Lục cô nương, xin đừng nôn nóng!” Tất Phi cất lời ngăn cản Lục Linh, sau đó lại quay sang nhìn Mặc Bạch, thấp giọng thỉnh cầu: “Tiền bối, nếu không vì tình thế nguy cấp, bọn vãn bối đã chẳng tới đây quấy rầy. Chính như tiền bối vừa nói, phong ấn bên bờĐông Hải đã nguy ngập lắm rồi, Ứng Long và Tương Liễu không lâu sau sẽ phá phong ấn thoát ra, tới lúc đó thảm trạng mười năm trước sẽ lại một lần nữa xảy đến. Tiền bối thân là tiên quân, lẽ nào lại không quan tâm tới việc này, thản nhiên sống cuộc sống thanh bình của mình trên núi, để mặc cho muôn vạn chúng sinh phải rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng hay sao?”

Lời của Tất Phi khiến Mặc Bạch bất giác trầm ngâm một lát, rồi y chậm rãi nói: “Trời cao lồng lộng, tự có an bài. Không phải ta cố tình khoanh tay đứng nhìn, thật sự là trong tay ta không có vật mà các ngươi đang tìm kiếm.”

Mộ Tử Chân và Tất Phi ngơ ngác nhìn nhau, suốt hồi lâu chẳng nói năng gì. Đám người của Độ Tội cốc thì đã bắt đầu xao động, gã hán tử vừa rồi kêu to: “Đừng nghe hắn nói linhtinh! Phán đoán của sư phụ ta chưa bao giờsai, Vân Sinh kính nhất định nằm trong tay kẻ này! Các huynh đệ, ra tay thôi!”

Dứt lời, hắn quát to một tiếng, tung mình nhảy vọt lên, thanh trường kích màu trắng bạc trong tay chém thẳng về phía đỉnh đầu Mặc Bạch. Mặc Bạch khẽ xoay người một chút, đầu ngón tay phất nhẹ, lập tức có một chiếc lá trúc xanh biếc lao thẳng về phía bả vai của đối phương, cắm sâu vào trong thịt, tuy không đến nỗi khiến kẻ này bị trọng thương nhưng cũng làm cho vai hắn tê rần, không thể nào nhấc thanh trường kích nặng nề kialên được nữa.

“Lui xuống!” Sau một tiếng quát lớn, Lục Linh vung cây bán nguyệt kích của mình lên, nhắm thẳng hướng Mặc Bạch mà bổ tới, mấy gã môn nhân còn lại của ĐộTội cốc cũng lập tức ra tay. Tức thì, ánh bạc bừng lên lấp lánh, gió lớn nổi lên vù vù.

Mặc Bạch trầm hẳn sắc mặt, tay phải rút cây gậy trúc xanh cài ở bên hông, vung lên chặn thanh bán nguyệt kích kia lại, cùng lúc đó, tay trái y bắt quyết tạo ra một cơn gió lốc. Đột nhiên, trên đỉnh núi gió mây biến sắc, giữa trời đất đột nhiên xuất hiện một cái bóng lớn tựa như con rồng khổng lồ, rừng trúc xào xạc dữ đội, vô số chiếc lá trúc bị cuốn vào cơn lốc, xoay tròn không ngớt, quét qua khắp cả ngọn núi.

Những chiếc lá trúc thường ngày vốn xanh biếc hiền hòa, ấy vậy mà lúc này lại giống như vô vàn lưỡi dao sắc bén lao đi vun vút bên cạnh mọi người. Má trái của Lục Linh bị lá trúc quét qua một đường, lập tức lưu lại một vết máu rất dài. Cô ta phẫn nộ hét lớn, dốc hết sức mình vung trường kích đâm thẳng vềphía Mặc Bạch. Cùng lúc đó, đệ tử của ba phái khác thấy người của Độ Tội cốc gặp khó khăn, nhất tề nhắm thẳng hướng Mặc Bạch mà xuất thủ.

Người của Xích Vân lâu lập tức móc ra những tấm bùa, ngoài Tất Phi thì sáu người còn lại đều xông tới vây Mặc Bạch vào giữa, sau đó kẹp Phược Giáp phù [3] giữa hai ngón tay, dùng sức ném về phía Mặc Bạch, đồng thời cất tiếng hô to: “Phong!” Sáu lá bùa tựa như sáu mũi tên vừa rời khỏi dây, đồng loạt cháy bùng giữa không trung và lao thẳng về phía Mặc Bạch. Mặc Bạch vung tay phải một cái, dùng cây gậy trúc quét bay một lá bùa đi, nhưng đúng vào lúc này, Mộ Tử Chân đã dẫn theo môn nhân của Thiên Huyền môn gia nhập vào vòng chiến.

[3] Phù tức là bùa.

“Tiên quân, xin đắc tội!” Mộ Tử Chân trầm giọng nói, sau đó liền cất giọng sang sảng hô to: “Tứ Tượng Lục Hợp, kiếm trận, khởi!”

Lập tức, sáu gã kiếm sĩ nhất tề ra tay. Bốn người trong số đó đứng về bốn hướng, hai người còn lại thì một người bay lên tấn công đỉnh đầu Mặc Bạch, người còn lại tập trung tấn công vào hạ bàn. Kiếm trận này vô cùng kín kẽ, hoàn toàn chặn đứng đường lui của MặcBạch, mà bốn gã kiếm sĩ ở bốn hướng đông, tây, nam,bắc còn có thể phối hợp với Tứ Tượng trận vốn đang phong tỏa ngọn núi này, tạo ra một tấm luới lớn giữa trời đất. Mặc Bạch cầm gậy trúc trong tay, nhắm vào gã kiếm sĩ ở hướng nam mà đánh tới, muốn mở ra một kẽ hở, nào ngờ Mộ Tử Chân lại nhảy vào giữa trận, dồn hết nội kình vào thanh trường kiếm và quấn lấy cây gậy trúc của Mặc Bạch, không cho y có cơ hội phá trận.

“Phá!” Mộ Tử Chân quát lớn một tiếng, sáu gã kiếm sĩ lập tức hướng lòng bàn tay phải lên trời, trường kiếm trên tay vẫn xoay tròn không ngớt, tốc độ nhanh tới nỗi khiến người ta không mở mắt ra nổi. Môn nhân của Xích Vân lâu thừa dịp này lại một lần nữa phóng ra Phược Giáp phù. Mặc Bạch vừa định dùng gió lốc ngăn cản thì chợt cảm thấy chân khí trong lồng ngực tắc nghẽn, chẳng thể sử ra chút pháp thuật nào.

“Người tuy là tiên quân nhưng cũng chớ nên coithường thủ đoạn của người phàm bọn ta.” Chợt nghe một giọng nam âm nhu vang lên kèm theo tiếng cười khẽ. Người này chính là Lận Bạch Trạch, thủ lĩnh của đám người Thập Phương điện. Hóa ra vừa rồi khi Mặc Bạch dùng gió lốc để cự địch, Lận Bạch Trạch đã thừa dịp lấy ra loại một dược vật chuyên dùng để khắc chế tiên linh là bột của Thị Khô đằng [4] , sau đó tìm cơ hội rắc vào trong gió.

[4] Đằng tức là cây mây.

Chân khí bị tắc nghẽn, không thể sử dụng pháp thuật, Mặc Bạch đành giao đấu với đối phương bằngchiêu thức võ công. Người của Độ Tội cốc lập tức ùa lên, toàn ra chiêu triệt hạ. Mặc Bạch di chuyển mau lẹ như gió, nhưng vừa mới né được một chiêu thức dữ dội của Lục Linh thì phía bên kia, Phược Giáp phù của môn nhân Xích Vân lâu đã bay tới. Lá bùa nổ tung và đánh trúng vào giữa lưng Mặc Bạch, khiến y loạng choạng ngã nhào về phía trước.

Lục Linh thấy thế thì lại tiếp tục tung sát chiêu, sau khi xoay người một vòng giữa không trung liền vung trường kích đâm thẳng về phía lưng Mặc Bạch. Đúng vào khoảnh khắc mũi kích sắc bén chuẩn bị đâm ngập vào lưng người thanh niên, tiếng gió bỗng rít lên dữ dội, một sợi dây dài xanh biếc chợt quấn lấy cán kích, khiến cho đòn tấn công của Lục Linh trật hướng. Lục Linh cả giận, khi ngước mắt lên thì thấy từ trong ngôi nhà trúc có một bóng dáng nhanh nhẹn tựa chim én bay ra, sau nháy mắt đã tới bên cạnh Mặc Bạch.

“Không được đả thương sư phụ ta! Lũ các ngươi luôn mồm nói đến chính nghĩa, thế mà khi mượn đồ không được lại bày trò cướp đoạt, chính nghĩa của các ngươi là như vậy ư?”

Giọng nói của cô nương đó ngọt ngào, êm tai, nhưng lời lẽ toát ra lại vô cùng kiên định.

Nghe thấy những lời này của nàng, Tất Phi cúi đầu trầm tư, thần sắc lộ rõ vẻ ảm đạm. Nhưng gã hán tửđến từ Độ Tội cốc kia thì lại nhếch môi cười dâm dật, nói: “Quả đúng là dã thú thành tiên, còn nuôi một tiểu tình nhân trong nhà nữa.”

Nghe thấy những lời này của hắn, sắc mặt Mặc Bạch trầm hẳn xuống, trong mắt bừng lên những tia băng giá chưa từng có. Y lập tức vung tay, một chiếc lá trúc liền xé gió bay vụt tới, tựa như một lưỡi dao cắm vào môi dưới của gã hán tử vừa cất lời xằng bậy, sau đó xuyên ra ngoài qua môi trên của hắn. Mặc Bạch cất giọng lạnh lùng: “Cái miệng chỉ biết nói năng xằng bậy này nên khâu lại là hơn.”

Gã hán tử đó đau đến nỗi khóe miệng co giật, vậy nhưng chẳng thể nào mở miệng để kêu lên một tiếng, chỉ có thể rên rỉ không ngớt. Thấy thế, đám người còn lại của bốn môn phái lại càng tấn công mãnh liệt, MộTử Chân thì chỉ huy các môn nhân của Thiên Huyền môn dùng trường kiếm tái lập Tứ Tượng Lục Hợp kiếm trận. Lúc này, Mặc Bạch đã không thể sử dụng pháp thuật để ngăn cản, Nguyệt Tiểu Trúc lập tức dùng dây tấn công, muốn đánh rớt một thanh kiếm trong số đó để phá kiếm trận. Nhưng ý đồ của nàng sớm đã bị MộTử Chân nhìn thấu, hắn lật cổ tay một cái, trường kiếm đâm ra, dễ dàng chặn sợi xích của Tiểu Trúc lại.

“Vạn Tượng Quy Nguyên, thu!”

Sau một tiếng quát lớn của Mộ Tử Chân, Tứ TượngLục Hợp kiếm trận tỏa ra những tia sáng vô cùng chói mắt, vẽ ra giữa không trung hình một ngôi sao lục giác, mà vị trí của Mặc Bạch chính là ở giữa ngôi sao đó. Ánh sáng nhanh chóng co rút lại, cuối cùng hóa thành một sợi dây trói chặt toàn thân Mặc Bạch. Thanh niên tuấn tú lậptức bị ép trở về nguyên hình, hóa thành một con gấu trúc tròn xoe nửa đen nửa trắng.

“Úi chà, ra vẻ đại tiên cái gì cơ chứ, bộ dạng ngốc nghếch của ngươi hiện giờđúng là đáng yêu quá chừng.” Lục Linh cất tiếng cười giễu cợt, đám môn nhân của Độ Tội cốc cũng đều cười vang.

Thân thể đã bị trói chặt, lúc này Mặc Bạch đừng nói là sử dụng tiên pháp, ngay đến nói năng cũng chẳng được, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào Lục Linh bằng cặp mắt đen láy. Bộ dạng này càng khiến đám người kia cuời sặc sụa, Lục Linh còn đưa tay tới định xoa cằm Mặc Bạch. Đột nhiên, Nguyệt Tiểu Trúc lao nhanh tới chặn trước mặt sư phụ, cặp mắt màu hổ phách quét qua đám kẻđịch một lượt. “Chớ đụng vào sư phụ ta!”

“Ta cứ đụng đấy, thì sao nào?” Lục Linh vung mạnh bán nguyệt kích một cái, đánh thẳng về phía Tiểu Trúc.

Tiểu Trúc không dám né tránh, sợ cây trường kích đó sẽ làm sư phụ mình bị thương, đành giơ sợi dây trong tay lên gắng gượng chặn chiêu này của đối phương. Lục Linh vốn là đại đệ tử của Độ Tội cốc, xét về mặt thân thủ đã có thể xếp vào hàng nhất lưu ở Thần Châu, một người thường ngày vốn lười luyện võ như Tiểu Trúc há có thể địch lại? Nhát kích này đánh xuống mang theo sức nặng ngàn cân, tuy Tiểu Trúc chặn lại được nhưng hai đầu gối khuỵu hẳn xuống, bể khí Đan điền lại càng nhộn nhạo, khóe miệng rỉ ra một dòng máu tươi. Nhưng nàng vẫn chẳng nhích sang bên chút nào, kiên định chặn trước mặt sư phụ.

“Úi chà, con nha đầu này cứng cỏi ghê nhỉ!” Lận Bạch Trạch của Thập Phương điện phẩy phất trần một cái, khóe miệng hơi nhếch lên, nở một nụ cười xấu xa, sau đó cất lời dối gạt: “Tiểu cô nương, chỉ cần cô chịu tránh ra, bọn ta tuyệt đối sẽ không làm cô bị thương. Nhược bằng cô cứ nhất quyết làm theo ý mình, bao che cho con súc sinh này, vậy thì chớ trách bọn ta không biết thương hương tiếc ngọc.”

Tiểu Trúc quật cường dùng mu bàn tay lau đi vệt máu bên khóe miệng, sau đó chớp chớp mắt, cố tình làm ra vẻ nghi hoặc nói: “Ô kìa, ở đâu ra con tiểu súc sinh vậy nhỉ? Cứ kêu gâu gâu suốt thôi. Đúng là miệng chó chẳng mọc được ngà voi.”

Lận Bạch Trạch nghe thế thì cả giận, gằn giọng nói: “Tiểu nha đầu, ngươi muốn chết à!”

Tiểu Trúc lạnh lùng liếc nhìn đối phương, trong mắt ngợp đầy vẻ khinh thường không chút che giấu. Nàng cất giọng ngọt ngào, song lại mang đầy vẻ giễu cợt: “Có một số người miệng thì thao thao những lời nhân nghĩa đạo đức, nói cái gì mà bảo vệ trăm họ, trảm yêu trừ ma, nhưng lại nói một đằng làm một nẻo. Gìmà “Thập Phương thám tầm Nho Thích Đạo”, chẳng lẽ tam giáo Nho, Thích, Đạo lại dạy các ngươi không coi ai ra gì, chẳng để tâm tới lễ giáo, tùy tiện ra tay với người vô tội ư?”

Nghe thấy những lời này của nàng, Lận Bạch Trạch thẹn quá hóa giận, liền vung cây phất trần trong tay định đánh về phía Tiểu Trúc. Đột nhiên, một bàn tay vươn tớichặn hắn lại, người xuất thủ chính là Tất Phi của Xích Vân lâu. Người thanh niên tuấn tú nho nhã này hơi cau mày, chậm rãi nói với Lận Bạch Trạch: “Lận huynh, chớ nên lạm sát người vô tội!”

“Vô tội? Cô ta đứng cùng phe với con súc sinh này, há có thể coi là vô tội!” Lận Bạch Trạch giận dữ quát.

“Cho dù là thế thì cũng không nên ra tay quá tàn độc.” Tất Phi cau mày, nói. “Chúng ta chấp hành Tru Yêu lệnh chủ yếu là để phong ấn Ứng Long và Tưong Liễu, cứu lê dân khỏi cơn nước lửa. Tiểu cô nương này có một câu nói không sai, nếu như lạm sát người vô tội, chúng ta còn có mặt mũi nào mà tự xưng là chính nghĩa nữa?”

Thấy Tất Phi ra tay ngăn cản, Lục Linh hâm hực nói: “Đừng có rề rà nữa, ta ghét nhất là phải nghe mấy thứđạo lý đó đấy! Đã không thể giết cô ta, vậy thì cứ đánh ngất đi là được rồi! Ta không tin là cô ta có thểbảo vệ con gấu trúc chết tiệt này mãi!”

Dứt lời, Lục Linh vung cây bán nguyệt kích trong tay lên, đánh thẳng về phía gáy Tiểu Trúc. Mắt thấy thanh trường kích màu trắng bạc đó sắp đánh trúng mình, vậy mà vị cô nương trẻ tuổi xinh đẹp này lại chẳng hề tỏ ra nôn nóng hay sợ hãi, ngược lại còn nhếch khóe môi dính máu lên, cười giễu cợt, hô to: “Máu ta làm bằng, mạng ta làm khế, phệ!”

Lập tức, giữa trời đất xuất hiện một màn sương mù màu máu vô cùng nồng đậm. Ở giữa màn sương mù ấy dường như có vô số con bướm nhao nhao lao về phía mọingười, sau nháy mắt đã tới nơi. Lận Bạch Trạch thấy thếthì cả kinh, thất thanh hô lớn: “Phệ Linh Huyết Pháp!”

Nghe thấy câu nói này, Tất Phi biến hẳn sắc mặt, vội lấy bút sắt và bùa ra tạo thành kết giới bảo vệ môn nhân của Xích Vân lâu. Còn Mộ Tử Chân và các môn nhân của Thiên Huyền môn chẳng còn tâm tư đầu mà để tâm tới Tứ Tượng Lục Hợp kiếm trận nữa, vội vã vung kiếm chém về phía những con bướm máu kia, những luồng kiếm khí kết hợp lại với nhau tạo thành một tấm lưới kín kẽ, chặn đám bướm lại bên ngoài.

Hóa ra Phệ Linh Huyết Pháp này là một loại pháp thuật cấm kỵ của tà phải, người thi triển cần dùng xương và máu của mình để biến thành những con bướm máu yêu linh, chuyên đi cắn nuốt ba hồn bảy phách của đối thủ. Nếu bị loại bướm máu này chạm phải, nhẹ thì sẽ mất một phần hồn phách, trở thành si ngốc cả đời, nặng thì hồn bay phách tán, không chỉ lập tức mất mạng mà còn không thể bước vào vòng luân hồi, vĩnh viễn không được siêu sinh. Tóm lại, đây là một thứ pháp thuật liều mạng không được chấp nhận ở bất cứ nơi nào trên thế gian này.

Không ngờ vị cô nương trẻ tuổi trước mắt lại có thể sử ra thứ tà pháp đáng sợ nhường này, người của tứ đạimôn phái đều trở tay không kịp, vội vàng ra tay ứng phó với bướm máu. Gã Lận Bạch Trạch liên tục múa may phất trần hòng ngăn cản mọi thứ đến gần mình, song chính vào lúc này, chợt có một con bướm máu đậu xuống má hắn, khiến hắn kêu ầm ĩ. Nỗi sợ hãi dâng lêntới cực điểm, Lận Bạch Trạch khua khoắng chântay loạn xạ một hồi rồi loạng choạng ngồi bệt xuống đất, lập tức có mấy trăm con bướm tràn tới đậu lên người hắn, khiến quần áo trên người hắn bị nhuộm đỏ.

“A…” Tiếng kêu thê thảm như xé rách cả trời xanh, Lận Bạch Trạch ôm đầu gào rú, sợ hãi cảm nhận nỗi đau đớn khi hồn bay phách tán. Nhưng chờ suốt một hồi lâu mà vẫn chẳng thấy cơ thểcó chút phản ứng lạ thường nào, hắn kinh ngạc mở mặt, chợt thấy đám bướm máu biến thành những bông tuyết màu đỏ và bay đi tứ tán. Khi nhìn về phía trước ngôi nhà trúc, hắn phát hiện thiếu nữ kia và sư phụ gấu trúc của nàng đã sớm biến mất chẳng còn bóng dáng.

Lận Bạch Trạch thoáng sững người, sau đó căm phẫn hô to: “Mẹ kiếp, trúng kếrồi!”

Mọi người đều dừng động tác lại. Lục Linh chỉ mũi kích về phía Lận Bạch Trạch, giận dữ quát: “Đều tại ngươi cả, tự dưng hò hét linh tinh! Mới mở miệng ra đã hô cái gì mà Phệ Linh Huyết Pháp, khiến bọn ta đều bị con ranh đó lừa!”

“Trách ta ư?” Lận Bạch Trạch đưa mắt lườm đối phương, cười khẩy nói: “Bản thân ngươi vừa rồi không phải cũng sợ đến nỗi thất hồn lạc phách đó sao? Còn nói gì ta nữa?”

Mộ Tử Chân đưa tay lên ngăn hai người bọn họ tranh cãi tiếp, hờ hững nói: “Không sao, cả vùng núinày đều đã bị Tứ Tượng trận phong tỏa rồi, bọn họ không trốn thoát được đâu.”

Dứt lời, hắn ngưng thần tĩnh khí, lật bàn tay phải, thanh trường kiếm vốn đang xoay tròn chợt chĩa mũi kiếm xuống phía dưới, trỏ về hướng nam. Thấy vậy, cảđoàn người lập tức đề khí nhảy vọt lên cao, lao thẳng vềhướng nam, tiến hành truy kích.

***

Chạy! Chạy! Chạy!

Bên tai vang lên tiếng gió rít vù vù, những gốc cây xanh biếc không ngừng lùi lại phía sau, Nguyệt Tiểu Trúc một tay bắt Trì Phong quyết, một tay kéo theo sư phụ Mặc Bạch chạy như bay trong rừng.

“Sư phụ, người nên giảm béo rồi đấy!” Tiểu Trúc cắn răng nói. Sư phụ nàng thường ngày luôn tuấn tú phi phàm, nhưng một khi biến về nguyên hình thì trọng lượng sẽ tăng lên gấp mấy lần, Tiểu Trúc phải dùng hết sức bình sinh mới có thể kéo theo y chạy thoát khỏi tầm mắt của đám người kia.

Đầu Tiểu Trúc bị vỗ nhẹ một cái, hiển nhiên là sư phụkhông vừa lòng với những lời này của nàng. Có điều, cái vỗ này, khiến đầu óc Tiểu Trúc sáng suốt hẳn ra. Nàng đảo mắt một cái, mừng rỡ kêu lên: “Có cách rồi! Sư phụ,người cố chịu ấm ức một chút nhé!”

Dứt lời, nàng giơ hai ngón tay lên, liên tục vẽ ra mấy đường, sau đó hô một tiếng: “Hóa!” Sau nháy mắt, thân thể tròn xoe của Mặc Bạch đột nhiên bị thu nhỏ lại, hóa thành một con gấu trúc nhỏ chỉ cao chừng một thước.Tiểu Trúc kéo sư phụ Mặc Bạch của mình lên vai, khoác một bàn tay ngắn ngủn tròn xoe của y qua cổ mình.

Giờ thì nàng không còn phải hao tốn quá nhiều sức lực nữa, nhưng khi sắp thoát ra khỏi núi Thanh Xuyên, chợt nghe thấy những tiếng leng keng vang lên không dứt, thế rồi một luồng sáng đỏ rực từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng về phía Tiểu Trúc.

Đòn tấn công này quá đột ngột, Tiểu Trúc thấy không sao tránh kịp, lập tức kéo con gấu trúc nhỏ từ trên vai xuống mà ôm vào lòng, sau đó vội vã lăn xuống đất. Luồng sáng màu đỏ sậm rạch một đường qua vai nàng, lưu lại một vệt cắt rất sâu, máu tươi bắn ra tung tóe.

Tiểu Trúc đau đến nỗi thân thể hơi co giật, khi ngước mắt nhìn lên thì thấy một thanh trường kiếm màu đỏ sậm đứng sừng sững giữa nền trời xanh biếc, chính là trận nhãn Chu Tước của Tứ Tượng trận do các môn nhân của Thiên Huyền môn lập nên.

Phía trước có kiếm trận ngăn cản, phía sau có truy binh đuổi theo, Nguyệt Tiểu Trúc lòng nóng như lửa đốt. Nàng đặt sư phụ xuống dưới một gốc cây ở bên cạnh, chuẩn bị lấy vũ khí ra hòng phá vỡ trận nhãn, bỗng cảm thấy góc áo trĩu xuống. Nàng cúi đầu nhìn, thấy sư phụMặc Bạch đưa bàn tay nhỏ xíu tới níu áo mình, không ngừng lắc lắc đầu.

“Sư phụ, người yên tâm đi, con tự có chừng mực.” Tiểu Trúc dịu dàng an ủi. Kế đó, nàng khomlưng xuống, nhẹ nhàng gỡ bàn tay của gấu trúc ra, rồi rút từ trong tay áo ra sợi dây dài màu xanh lục, đột ngột nhắm thẳng hướng thanh trường kiếm ở giữa không trung mà xuất thủ.

Chỉ thấy bóng xanh máy động, tựa như một con rồng xanh lao thẳng lên trời. Nhưng đúng vào khoảnh khắc sợi dây quấn lấy chuôi kiếm, trên thanh kiếm liền bùng lên một ngọn lửa màu đỏ dữ dội, khiến sợi dây bị thiêu cháy hoàn toàn.

Tiểu Trúc cắn chặt răng, đưa tay kẹp mấy chiếc lá trúc, sau đó quát vang: “Tật Phong, khởi!”

Những chiếc lá trúc xanh biếc tựa như vô vàn lưỡi dao sắc bén, được một cơn gió dữ dội cuốn về phía thanh kiếm ở giữa không trung. Chỉ nghe mấy tiếng “keng, keng”, thanh trường kiếm xoay tròn liên tục, đánh bay những chiếc lá trúc. Tiểu Trúc vội vàng chụp lấy gáy sư phụ mình rồi tung người nhảy vào bụi cây bên cạnh, lăn người xuống đất. Gần như cùng lúc, “phập, phập” mấy tiếng, những chiếc lá trúc cắm sâu xuống đất.

“Tứ Tượng trận quả nhiên danh bất hư truyền!” Tiểu Trúc không khỏi có chút sợ hãi, đưa tay tới khẽxoa lên cái lưng nửa đen nửa trắng của sư phụ, làu bàu nói: “Sợ chết mất, sư phụ thiếu chút nữa đã biến thành cái sàng rồi.”

Mặc Bạch ngước đôi mắt tròn xoe đen láy lên, hậmhực lườm Tiểu Trúc một cái, như thể đang cảm thán rằng nàng học nghệ không tinh vậy. Tiểu Trúc trề môi ra, đưa tay tới khẽ nhéo mũi sư phụ, nói giọng buồn bực: “Này nhé, sư phụ, người suốt ngày nói là sẽ dạy con phápthuật, thếnhưng cứ ra ngoài trời phơi nắng một chút là ngủ gật luôn, người còn trách con cái gì chứ?”

Mặc Bạch ra vẻ vô tội ngước mắt nhìn trời, bộ dạng thoái thác trách nhiệm đó khiến Tiểu Trúc thực là khóc không được, cười cũng chẳng xong. Trong bộ dạng nhem nhuốc, Tiểu Trúc gượng đứng dậy, nhưng động tác này đã làm ảnh hưởng tới vết thương trên vai phải, một dòng máu ấm nóng tức thì chảy xuống dọc theo cánh tay nàng, khiến khóe mắt nàng khẽ co giật. Tất cả mọi biểu cảm của nàng đều không giấu được cặp mắt của Mặc Bạch, y bò ra khỏi lòng nàng, chậm rãi đi về hướng mà hai thầy trò nàng vừa chạy trốn.

“Sư phụ, người làm gì vậy?” Tiểu Trúc nôn nóng kêu lên.

Mặc Bạch dừng chân lại, ngoảnh đầu nhìn Tiểu Trúc, lẳng lặng lắc đầu. Tuy y lúc này chẳng thể nói năng nhưng tâm ý của y thì Tiểu Trúc vẫn hiểu được tám, chín phần. Nàng cố nhịn đau, ráo bước đi nhanh về phía trước, chặn đường Mặc Bạch, vội vã nói: “Sư phụ, người đừng vội nản chí, con nhất định sẽ tìm được cách phá vỡ Tứ Tượng trận!”

“Cô nương, e là cô sẽ phải thất vọng thôi.” Chính vào lúc này, một giọng nam chợt vang lên, thì ra Mộ Tử Chân đã ngự kiếm đuổi kịp hai thầy trò Tiểu Trúc. Hắn đưa tay bắt kiếm quyết, đoạn tung mình nhảy xuống khỏi phi kiếm, thanh kiếm ngay sau đó tự động quay trở về bao. Hắn đứng trước mặt Tiểu Trúc và Mặc Bạch, trầm giọng nói: “Tứ Tượng trận là chí bảo của Thiên Huyền môn ta, cho dù là địa tiên cũng khó có cách nào thoátkhỏi nó. Tiểu cô nương, cô đừng nên uổng phí tâm sức nữa, hãy nghe theo lời sư phụ của cô mà mau mau rời khỏi nơi này đi!”

“Nực cười!” Tiểu Trúc túm gáy xách Mặc Bạch lên, ôm chặt y vào lòng. “Một ngày làm thầy, cả đời làm cha, ở đâu ra cái đạo lý bảo con vứt bỏ cha mẹ mà bỏ chạy một mình như thế? Ta còn chưa muốn bị trời phạt đâu!”

Mộ Tử Chân cau mày lại, hờ hững nói: “Vậy thì chớtrách ta ra tay vô tình!”

Lời còn chưa dứt, thanh trường kiếm sau lưng MộTử Chân đã tự động rời bao, hắn liền cầm kiếm đâm thẳng về phía Tiểu Trúc bằng tốc độ nhanh như điện xẹt.

Tiểu Trúc cầm lấy cây gậy trúc trong tay Mặc Bạch, lùi nhanh về phía sau mấy bước, cổ tay phải xoay mạnh, cố gắng chặn đứng lưỡi kiếm của đối phương. Mộ TửChân trầm hẳn sắc mặt, liên tục xuất chiêu. Kiếm pháp của hắn cực kỳ quỷ dị, một người một kiếm mà lại có thể hình thành nên mười cái bóng mờ, tất thảy cùng tấn công Tiểu Trúc từ bốn phương tám hướng. Tiểu Trúc cầm gậy trúc gắng sức ngăn cản, nhưng xét về võ nghệ, nàng có thể là đối thủ của đại đệ tử Thiên Huyền môn được ư? Chỉ thấy nàng liên tục bị Mộ Tử Chân ép lui về phía sau, đúng vào khoảnh khắc chuẩn bị bước ra ngoàiTứ Tượng trận thì Chu Tước kiếm phát sinh cảm ứng vàbừng lên những tia sáng màu đỏ, kiếm quang rực rỡ lập tức chém xuống với thanh thế vô cùng dữ dội.

Nói thì chậm nhưng việc xảy ra rất nhanh, khi đạo kiếm quang đó sắp chém trúng Tiểu Trúc, giữa nền trời xanh biếc đột nhiên lóe lên một luồng sáng màu trắng bạc vô cùng chói mắt, kèm theo đó là môt tiếng rít dữ dội như xé nát cả không gian.

“Keng!”

Một âm thanh giòn tan vang lên, tựa như tiếng kim loại va chạm, thanh Chu Tước kiếm kia gãy lìa thành hai đoạn và rơi xuống từ giữa không trung.

Kế đó, một bóng người cao gầy xuất hiện, chặn trước người Tiểu Trúc.

Người này đầu đội mũ cao, mái tóc dài tới vai bạc trắng, lất phất bay trong làn gió nhẹ. Sống lưng y ưõn thẳng, vai rộng eo thon, trông vô cùng cường tráng. Tay phải y cầm chắc một ngọn trường thương màu bạc, cơ bắp trên tay căng tràn, ngọn trường thương tỏa ra những tia sáng lạnh ngắt dưới ánh mặt trời, mũi thương sắc bén chĩa thẳng vào cổ họng Mộ Tử Chân, chỉ cần nhích thêm một chút sẽ có thể dồn đối phương vào chỗ chết.

Đột nhiên có cứu binh từ trên trời bay xuống, phá vỡ Tứ Tượng trận, Tiểu Trúc vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, ngước mắt lên quan sát người trước mặt.Người đó lẳng lặng ngoảnh mặt qua, đôi mắt đen láy và sâu thẳm nhìn chằm chằm vào vai phải nàng, như đang quan sát thương thếcủa nàng vậy.

Mộ Tử Chân bị mũi thương chĩa thẳng vào cổ họng,không dám khinh suất, đành gằn giọng chất vấn: “Ngươi rốt cuộc là ai, dựa vào đâu mà dám đối địch với ThiênHuyền môn ta?”

Thanh niên đó hờ hững nhìn đối phương, lạnh lùng nói: “Là người đến lấy mạng ngươi.”

Dứt lời, người thanh niên đẩy tay về phía trước. MộTử Chân hoang mang lùi ra sau, có điều, tốc độ của hắn tuy nhanh nhưng tốc độ của người thanh niên kia còn nhanh hơn, sau nháy mắt mũi thương đã đâm rách da hắn, một tia máu bắn ra dính cả lên khuôn mặt lạnh băng của người thanh niên. Trong mắt ánh lên những tia lạnh ngắt, người thanh niên chuẩn bị kết liễu tính mạng của đối phương, nhưng đúng vào lúc này, từ trong rừng lại vang ra một tiếng hét đầy vẻ thê lương: “Đại sư huynh!”

Người thanh niên nhướng đôi mày kiếm, dừng động tác đoạt mạng lại. Y ngước mắt nhìn về phía khu rừng, phát hiện môn nhân của Thiên Huyền môn và ba phái kia đang cật lực chạy về phía mình. Thấy Mộ Tử Chân gặp nguy, người của Thiên Huyền môn nhao nhao xuất kiếm, tất thảy cùng đánh về phía người thanh niên.

Những luồng kiếm quang đánh tới đều vô cùng dữdội, hiển nhiên là muốn xẻ người thanh niên cầm thươngnày ra thành tám mảnh. Tiểu Trúc thấy thế thì vội chụplấy mấy phiến lá trúc ném ra, muốn hóa giải thế côngcủa đối phương. Nhưng trong thời khắc nguy cấp này,người thanh niên vẫn chẳng hề né tránh, thần thái vẫn giữ nguyên vẻ hờ hững, bình thản. Ngọn trường thương trong tay phải y vẫn khóa chặt cổ họng Mộ Tử Chân, tuy không lấy mạng hắn song cũng không để cho hắn có cơhội chạy thoát. Lúc này, giữa lòng bàn tay trái y bỗng xuất hiện một ngọn lửa màu xanh lam, không ngừng lập lòe phát sáng giữa không trung.

“Hoang Hỏa Phần Thiên.”

Với giọng lạnh lùng và trầm thấp, người thanh niên tóc trắng chậm rãi nói ra tên của loại pháp thuật này.

Lập tức, ngọn lửa màu xanh lam đó bùng lên dữ dội, lưỡi lửa cuốn khắp cả núi rừng, tựa như một con rắn dài linh động vây chặt người của tứ đại môn phái vào giữa. Lục Linh vốn nóng tính nhất, lập tức đề khí nhảy vọt lên cao, muốn thoát ra khỏi vòng vây của ngọn lửa. Có điều, cô ta nhảy lên càng cao thì ngọn lửa càng bùng lên dữ dội, không cho cô ta có cơ hội trốn thoát.

“Yêu lực kinh người quá!” Tất Phi cả kinh bật thốt.

Lục Linh giận dữ vô cùng, lập tức vung mạnh cây bán nguyệt kích trong tay, muốn xẻ đôi bức tường lửa. Nhưng khi mũi kích của cô ta chạm vào bức tường lửa, một ngọn lửa đột ngột tràn tới, sau nháy mắt đã quấn lấy bán nguyệt kích. Đó vốn là thứ vũ khí nặng nề được đúc bằng thép tốt, ấy vậy mà lúc này lại giống như đồ hàng mã, chỉ sau nháy mắt đã bị thiêu đốt thành tro bụi. Nếu không phải Tất Phi nhanh tay nhanh mắt, kịp thời kéo Lục Linh về phía sau, chỉ e lúc này cô ta đã biến thành tro bụi giống như món vũkhí tùy thân của mình rồi.

Một làn gió núi thổi tới, tro bụi bay lên mù mịt, sau nháy mắt đã tan đi giữa không trung. Có ai ngờ đám tro bụi này từng làmột món vũ khí lợi hại, lấy đi tính mạng của vô vàn yêu quái? Lục Linh sợ đến nỗi sắc mặttái nhợt, còn Lận Bạch Trạch ở bên cạnh cô ta thì mặt vàng như đất, ngay đến giọng nói cũng trở nên run rẩy: “Hoang... Hoang Hỏa Phần Thiên… Ứng... Ứng Long!”

Nghe thấy những lời này của Lận Bạch Trạch, người của tứ đại môn phái đều biến hẳn sắc mặt, có mấy người nhát gan thậm chí còn lùi về phía sau mấy bước, cố gắng kéo dãn khoảng cách với người thanh niên kia. Hóa ra Hoang Hỏa Phần Thiên chính là một trong các tuyệt chiêu của Ứng Long, một khi bị trúng phải thì đừng nói là con người hay cỏ cây, ngay đến sỏi đá và kim loại cũng dễ dàng bị nó thiêu đốt thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.

Nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của mọi người, thanh niên kia vẫn mặt không đổi sắc. Trong đôi mắt đen láy và sâu thẳm ánh lên một ngọn lửa màu xanh lam, y dõi nhìn vềphía một môn nhân của Thiên Huyền môn, lạnh lùng hỏi: “Vừa rồi là ngươi gọi hắn sao?”

“Hắn” trong lời của người thanh niên chính là MộTử Chân lúc này đang bị mũi thương tì vào cổ họng. Còn môn nhân của Thiên Huyền môn được người thanh niên hỏi đến thì có lẽ vì mang khuôn mặt non nớt trời sinhnên thoạt nhìn còn rất trẻ, hơn nữa khóe môi lại luôn hơinhếch lên, thành ra lúc nào cũng có vẻ như đang mỉmcười. Lúc này đây, trên khuôn mặt non nớt lộ rõ vẻ nôn nóng, đạo sĩ đó vội vàng nói: “Đúng vậy, xin ngươi hãy tha cho đại sư huynh của ta!”

Thanh niên tóc bạc hơi cụp mắt xuống, sắc mặt ngợp đầy vé âm u tột độ. Y liếc nhìn Mộ Tử Chân một chút, đôi mày kiếm đột nhiên nhíu chặt, nơi đáy mắt bừng lênnhững luồng sát khí dữ dằn. Thế nhưng y rốt cuộc vẫn buông cánh tay phải xuống, thu mũi thương về, lạnh lùng nói: “Thù tất báo, ơn tất trả. Hôm nay ngươi đã cầu xin cho hắn, vậy ta sẽ tạm tha cho hắn một lần. Ântình của ngươi ta coi như đã trả hết.”

Mộ Tử Chân và tiểu đạo sĩ nghe thấy thế thì đều kinh ngạc. Còn Tiểu Trúc nghe thấy câu “thù tất báo, ơn tất trả” kia thì đột nhiên nhớ tới một khuôn mặt non nớt trong ký ức, thế rồi khuôn mặt ấy và khuôn mặt lạnh lùng của người thanh niên trước mặt dần dần hợp lại làm một. Nàng chợt vỗ mạnh tay, bật thốt lên: “Rắn con ca ca!”

Chỉ thấy Quy Hải Minh phất nhẹ tay áo, một luồng gió dữ lập tức nổi lên, Mộ Tử Chân liền như con diều đứt đây bị thổi bay đi, sau khi đập mạnh vào một gốc cây mới rơi xuống đất. Tiểu đạo sĩ kia lập tức chạy tới đỡ sư huynh của mình dậy, thấy cổ họng Mộ Tử Chân vẫn đang chảy máu ròng ròng, nhưng may mà chưa bị thương tới khí quản, vẫn còn giữ được tính mạng. Tiểu đạo sĩ thở phào một hơi, vội vàng ôm quyền hành lễ với Quy Hải Minh. “Ta là Cư Trần, xin tạ ơn không giết hôm nay.”

“Không cần cảm ơn, ta chỉ trả lại cho ngươi mối ân tình ngày đó mà thôi.” Quy Hải Minh lạnh lùng trả lời, sau đó lại quay sang nhìn Mộ Tử Chân, nói chậm rãi từng từ một: “Mối thù giữa ngươi và ta sâu dày tựa biển, ngày sau gặp lại ta ắt sẽ lấy mạng ngươi.”

Nghe thấy câu ngày, Cư Trần vội đỡ Mộ Tử Chân đứng dậy, sau đó cùng hắn dẫn theo người của Thiên Huyền môn rời đi. Lục Linh của Đô Tội cốc vừa mới mở miệng định chất vấn thì đã bị Tất Phi ngăn lại, kế đó chàng thanh niên tuấn tú này liền khẽ lắc đầu, nói: “Người này thân mang thần lực của Ứng Long, chúng ta tuyệt đối không thể nào ngăn cản nổi. Chuyện này cần phải tính kế lâu dài, chúng ta cứ nên quay về sư môn bẩm rõ nguồn cơn sự việc thì hơn.”

“Đúng vậy!” Lận Bạch Trạch vội gật đầu lia lịa, đồng thời hạ thấp giọng, nói: “Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, chúng ta chỉ cần bấm báo rõ ràng mọi việc với sư môn thì ắt sẽ có biện pháp giải quyết.”

Lục Linh mặt mũi âm trầm, sau khi suy nghĩ một lát thì hô lên một tiếng: “Rút!” Không lâu sau, đệ tử của tứđại môn phái rút đi toàn bộ, ngọn núi lại một lần nữa trởnên thanh bình.

Quy Hải Minh giơ bàn tay phải lên, năm ngón tay khum lại, ngọn lửa trên tay tức thì tắt lịm. Tới lúc này y mới xoay người lại, nhìn về phía vị cô nương được mình bảo vệ sau lưng, thấy trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng là một nụ cười rạng rỡ, tuy rất giống với trước đây nhưng lại có vẻ khang khác.

“Rắn con ca ca, lâu rồi không gặp!”

Mặc Bạch vốn luôn được Tiểu Trúc ôm trong lòng cũng giơ đôi tay ngắn ngủn lên, coi như lời chào.

“Tiểu Trúc, tiên quân, lâu rồi không gặp.” Quy Hải Minh khẽ gật đầu, trầm giọng nói.

Nghe y gọi tên của mình, nụ cười trên mặt Tiểu Trúc càng rạng rỡ. “Lần này may mà huynh kịpthời xuất hiện, bằng không sư phụ đã bị người ta bắt mang đi làm thú cưng rồi.”

Mặc Bạch giơ tay lên, định vỗ cho cô nàng đồ nhi ăn nói không biết lựa lời của mình một cái, nhưng đột nhiên lại nhìn thấy vết thương trên vai phải của nàng, bèn chuyển sang dùng móng vuốt chụp lấy ống tay áo của nàng mà lay qua lay lại. Khóe mắt hơi co giật, Tiểu Trúc vừa định nói một tiếng “không sao” đã bị một bàn tay giữ chặt lấy vai. Quy Hải Minh ngồi xuống trước mặt nàng, xé một miếng vải trên áo giúp nàng băng bó vết thương. Tuy sắc mặt có vẻ lạnh lùng hờ hững nhưng động tác của y thì lại hết sức dịu dàng.

Mặc Bạch ngước cái đầu nặng nề của mình, lẳng lặng dõi nhìn động tác của người thanh niên tóc bạc, bàn taythỉnh thoảng lại đưa lên gãi cằm, nhìn bộ dạng có vẻnhư đang trầm tư suy nghĩ. Tiểu Trúc khẽ nói một tiếng”cảm ơn”, sau đó tò mò hỏi: “Rắn con ca ca, sao huynhtự dưng lại xuất hiện ở đây? Những năm nay huynh vẫnổn chứ?”

“Ừm.”

Quy Hải Minh tuy ít nói nhưng cũng không làm choTiểu Trúc biết khó mà lui. Nàng suy nghĩ một chút, rồi hiểu ra điều mấu chốt bên trong. “Muội hiểu rồi, nhất định, là huynh đã nhìn thấy Tứ Tượng kiếm trận, bèn muốn tìm đến tính sổ với Thiên Huyền môn, vừa hay lại gặp được bọn muội.”

“Đúng vậy.”

Nghe tới đây, Mặc Bạch đưa đôi tay ngắn ngủn lên, không ngừng lắc qua lắc lại. Tiểu Trúc thấy thế thì hiểu ý ngay, liền hỏi thay sư phụ: “Rắn con ca ca, sư phụ muội muốn hỏi huynh là tại sao huynh lại biết môn phép thuật Hoang Hỏa Phần Thiên kia.”

Trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh, Quy Hải Minh cất giọng hờ hững, nói: “Không thể nói được.”

Lời của y vừa dứt, thiếu nữ thanh tú trước mặt và cả con gấu trúc nhỏ xíu trong lòng nàng đồng thời mởto mắt, cùng nhìn y bằng ánh mắt mong chờ. Một người một gấu, cả thần thái và động tác đều giống hệt nhau. Trong đôi mắt dịu dàng màu hổ phách kia thấp thoáng ánh lên những tia sáng tò mò. Quy Hải Minh từng mấy lần vào sinh ra tử nhưng chưa từng sợ hãi nửa phần, ấy vậy mà lúc này lại đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh ngắt, sau khi trầm lặng một lát, y rốt cuộc lạnh lùng nói: “Ta từng lập lời thề với người ta, tuyệt đối không thể tiết lộ nửa lời về chuyện này.”

“Ồ…” Tiểu Trúc kéo dài giọng, sau đó cúi đầu nhìn sư phụ trong lòng mình. Còn Mặc Bạch thì hơi nhún vai, tỏ ý chẳng thể làm gì hơn được.

Lúc này, Quy Hải Minh đã giúp Tiểu Trúc băng bó xong xuôi vết thương, Tiểu Trúc liền tươi cười ngẩng mặt lên, định cất lời cảm ơn lần nữa, nhưng lại bị sư phụMặc Bạch vỗ đánh “bốp” một cái vào sau gáy. Chỉ thấy Mặc Bạch giơ hai tay lên, sau đó liên tục đập mạnh từtrên xuống dưới, làm ra tư thế như đang bay.

“Sư phụ muốn hỏi con về Phệ Linh Huyết Pháp hay sao?” Thấy Mặc Bạch gật đầu lia lịa, Tiểu Trúc cười hì hì, nói tiếp: “Sư phụ yên tâm đi, con đâu có ngốc như thế, tự nhiên đem mạng của mình ra liều với đám người đó làm gì. Con từng nhìn thấy chiêu này trong một cuốn sách của sư phụ nên vừa rồi mới cố tình cứa rách lòng bàn tay, sau đó sử ra Tật Phong quyết và một chút phép thuật tạo ảo giác để lừa gạt đám người đó thôi.”

Mặc Bạch hai tay chống nạnh, hậm hực trợn trừng đôi mắt tròn xoe, vẻ như muốn nói: “Ngươi đúng là đồ lừa đảo!” Tiểu Trúc lè lưỡi cầu xin: “Được rồi, được rồi mà, lần sau con sẽ không dùng đến chiêu này nữa. Sư phụ, người đừng giận, việc cấp bách bây giờ là phải tìm cách giải trừ cấm chế trên người sư phụ, không thì nguy hiểm lắm.”

Nói tới đây, sắc mặt Tiểu Trúc dần trở nên nặng nề. Nàng một mặt nhớ lại những lời miêu tả trong sách, một mặt chậm rãi nói: “Nếu con đoán không nhầm thì sư phụ không chỉ bị trúng chiêu Vạn Tượng Quy Nguyên của Thiên Huyền môn, còn dính phải Phược Giáp thần phù của Xích Vân lâu và Thị Khô đằng của Thập Phương điện nữa. Mấy thứ này trộn lẫn với nhau, cho dù có tìm người của ba phái đó đến hóa giải thì e cũng không thể hoàn toàn giải trừ cấm chế trên người sư phụ được. Sư phụ ơi sư phụ, người có biện pháp gì không?”

Mặc Bạch suy nghĩ một chút, đột nhiên cầm lấy cây gậy trúc và viết ra bốn chữ xiêu vẹo trên mặt đất: Thanh Sương Tạp thảo.

Tiểu Trúc bùng ngón tay nghe “tách” một tiếng, cười nói: “Con nhớ là trên sách Sâm la đồ chí có nói Thanh Sương Tạp thảo sinh trưởng ở vùng Đỉnh Sơn, có yêu linh trông giữ. Bất kể thế nào, chỉ cần có cách là tốt rồi. Sư phụ, chúng ta mau xuất phát thôi!”

Nói xong, Tiểu Trúc xoay người lại, học theo bộ dạng của những người luyện võ, ôm quyền nói với Quy Hải Minh: “Rắn con ca ca, lần này xin cảm ơn huynh. Hẹn ngày sau gặp lại.”

Quy Hải Minh hờ hững đưa mắt liếc nhìn nàng, nhưng không hề lên tiếng cáo từ mà chỉ một tay cầm Bàn Long thương, một tay chụp lấy gáy của Mặc Bạch ởtrong lòng nàng, sau đó đặt đối phương ngồi lên vai phải của mình. Tuy không nói một lời nhưng quyết tâm đồng hành của y đã được thể hiện rất rõ. Nhìn bóng lưng cao gầy hiên ngang trước mặt, Tiểu Trúc bất giác hơi nhếch khóe môi, nét cười hiện rõ cả trong đáy mắt.

Trong buổi chiều trời trong nắng ấm cuối xuân đó,Nguyệt Tiểu Trúc, Quy Hải Minh, còn cả sư phụ MặcBạch nữa, đã gặp lại nhau nơi núi Thanh Xuyên, sau đócùng tiến cùng lùi trước sự bức ép không ngừng của tứđại môn phái.

Lúc này, Nguyệt Tiểu Trúc và Quy Hải Minh vẫn chưa biết rằng bọn họ sẽ gặp phải những khó khăn và nguy hiểm thếnào trong tương lai, cũng chưa biết rằng đối phương sẽ có vai diễn như thếnào trong sinh mệnh của mình sau này. Bọn họ lại càng không biết, sau mấy phen cùng hoạn nạn, chung sinh tử, bọn họ sẽ ân đoạnnghĩa tuyệt, trở mặt thành thù, thậm chí còn liều mạng với nhau, đến chết mới thôi…

Giờ phút này, bọn họ chỉ biết đón lấy làn gió núi êm ả, cùng đi giữa những rặng núi biếc xanh, vai kề vai, chung sức đặt chân trên một chặng hành trình hiểm nguy và kỳ lạ để tìm cách phá giải cấm chếtrên người sư phụ Mặc Bạch.

« Lùi
Tiến »