- Con người dù có chết đi cũng không biến thành hư vô đâu. Tôi nghĩ vậy.
- Nghĩa là sau khi chết, linh hồn vẫn ở lại?
- Có lẽ là vậy nhỉ. Tuy tôi không biết quan điểm đó có đúng hay không.
- Vậy còn thiên đường hay địa ngục?
- Cái đó, tôi cũng không rõ lắm…
- Ma thì sao?
- Hử?
- Ma có thật không? Linh hồn lưu lạc trên trần gian sẽ biến thành ma sao?
- “Không có ma đâu.” Một người lớn đích thực có nghĩa vụ phải trả lời như vậy, nhưng… chưa biết chừng chúng vẫn “tồn tại “ đấy.
- Hừm.
- Dường như tôi luôn mong đợi rằng, chúng tồn tại. Ừ thì, giả sử nếu chúng có thật, tất cả mọi người rồi sẽ biến thành ma, không phải sao?
---❊ ❖ ❊---
Đôi môi mấp máy lúc tôi hấp hối, tối mùng 3 tháng Năm.
Hình ảnh phản chiếu vào gương ấy liên tục sống dậy trong tâm trí khiến tôi khó bề nguôi ngoai.
Bấy giờ tôi định nói gì?
Bấy giờ tôi đã nói gì?
Khuôn mặt vấy máu. Cơ thịt méo mó căng cứng chợt giãn ra, và…
Miệng tôi hé mở, như thể kinh ngạc. Nhưng không có tiếng nói nào phát ra… Tôi nghĩ thế.
Rồi đôi môi mấp máy.
Cử động run rẩy khẽ khàng. Lúc ấy… chắc chắn là có tiếng nói. Cuối cùng, tôi cũng nghe được giọng và lời nói ấy.
Tôi từng cố gắng lôi kéo trí nhớ, có những lúc tưởng chừng sắp nghe thấy, sắp nhìn thấy, mà sau vẫn xôi hỏng bỏng không, như thể nó chuồn mất trước khi chạm vào tôi. Trạng thái bứt rứt này đã kéo dài một thời gian. Giờ đây, cuối cùng tôi cũng nhớ được…
Âm đầu tiên tôi thốt ra.
Nghe như “tsu”.
Âm thứ hai, như “ki”.
Đôi môi tiếp tục cử động. Đến âm thứ ba thì không phát thành tiếng, nhưng khuôn miệng mở theo hình tròn, trông như “o”.
Nếu vậy thì…
Câu trăng trối của tôi gồm “tsu” và “ki”.
“Tsu”, “ki”, “tsuki”. Là “trăng” sao? Nói mới nhớ, tối ấy trăng khuyết. Nhưng thế thì liên quan gì chứ?
Nghĩa là, “tsu” “ki” chưa phải toàn bộ lời tôi muốn nói.
Chưa phải tất cả, mà chỉ là một phần. Đằng sau còn nữa, nhưng không phát thành tiếng. Nếu xét theo hướng ấy…
Khuôn miệng mở ra thành hình tròn, nguyên âm “o”. Các khả năng có thể là “o”, “ko”, “so”, “to”, “no”, “ho”…
Là “ho” chăng?
“Tsu”, “ki”, “ho”. Tsukiho.
“Tsukiho” là “Nguyệt Tuệ”, tên chị tôi.
Bấy giờ tôi định kêu tên chị chăng. Nhưng kêu để làm gì, vào lúc cận kề cái chết?
Chị Tsukiho ấy nở nụ cười lãnh đạm, nhưng vẫn phảng phất đôi chút lo âu.
“Vâng, là vậy đấy ạ.” Chị nói. “Hình như em em đi du lịch đâu đó từ mùa xuân vừa rồi.”
“Cậu ấy du lịch ở đâu thế?”
Người hỏi câu này là cô Kirika, mẹ của Misaki Mei, chính là nghệ nhân búp bê đã làm ra búp bê bé gái mặc váy đen ở nhà tôi. Cô hơn Tsukiho vài tuổi, gương mặt sắc sảo.
“À…” Vẫn giữ nụ cười, Tsukiho nghiêng đầu. “Thằng bé xưa nay đã vậy rồi. Nó thường ngao du khắp nơi mà chẳng cho ai biết. Có khi đi khá lâu… nói sao nhỉ, nó là kiểu người thích lang thang đây đó.”
“Phong cách tự do nhỉ.”
“Lắm khi em nghĩ, sau một thời gian dài cuối cùng thằng bé cũng chịu trở về, nhưng mắt trước mắt sau nó lại ra nước ngoài luôn. Dần dần gia đình em đã quen.”
Hả, không đúng… Rõ ràng không đúng.
Lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người họ, tôi bực tức đến mức muốn giậm chân bình bịch.
Lần này không phải như vậy. Tôi đã chết và biến thành hồn ma, đang chầu chực ở đây này.
Tại biệt thự nhà Misaki.
Những tia nắng xuyên qua tấm rèm ren, dệt chéo căn phòng khách rộng rãi. Biệt thự xây cạnh biển, cửa sổ luôn mở rộng đón gió nên lúc nào cũng nghe thấy tiếng sóng xen lẫn tiếng kêu của hải âu hay loài chim biển nào đó từ xa vọng lại.
Hôm nay, chị Tsukiho dẫn hai đứa con đến buổi trà chiều theo lời mời của cô Kirika. Giữa chừng, tôi xuất hiện, như thể vừa khẽ khàng đáp xuống khung cảnh ấy.
Sáu người ngồi quanh bàn lớn. Trên bàn có những chiếc đĩa bày bánh kẹo và tách uống trà. Ba người tới chơi là Tsukiho, So và Mirei. Phía nhà Misaki có cô Kirika, Mei và cả bố Mei. Ông Misaki cũng tầm tuổi Hiratsuka Shuji, chồng chị Tsukiho, nhưng trông trẻ trung hơn với dáng vẻ nhanh nhẹn của người hay tập luyện thể thao.
“Gia đình mình đã có lời mời, vậy mà anh nhà em lại bận việc không đến được. Thành thật xin lỗi anh chị.”
Ông Misaki đáp ngay, “Không sao đâu, không sao. Chúng tôi đang nghỉ hè nên mới đến đây chơi, còn anh Hiratsuka rất bận mà. Lần này nhất định anh ấy sẽ trúng cử vào hội đồng cấp tỉnh thôi.”
“À, vâng. Anh ấy được mọi người xung quanh ủng hộ hết lòng nên cũng rất quyết tâm.”
“Anh Hiratsuka là người có năng lực, lại am hiểu nhiều lĩnh vực nên đương nhiên sẽ được mọi người ủng hộ. Cuộc bầu cử sẽ diễn ra vào đầu thu phải không nhỉ?”
“Vâng. Không biết kết quả thế nào đây.”
“Em cũng vất vả rồi.” Cô Kirika nói.
“Không đâu, thật tình em không giúp được gì cho anh ấy…”
“Lời mời hôm nay, thật ra do Mei đấy.”
“Ồ, bé Mei à?”
“Con bé bảo muốn gặp mọi người, gì thế không biết, bỗng dưng nằng nặc đòi mời. Nó còn nhấn mạnh là nhất định cậu Teruya cũng phải có mặt. Mei nhỉ?”
Câu chuyện chuyển hướng sang Mei, cô bé lễ phép đáp, “Vâng ạ. Năm ngoái, tại biệt thự bên hồ, anh Sakaki đã kể cho cháu nghe rất nhiều chuyện thú vị. Vậy nên…”
“Ồ, ra thế.” Ông Misaki mỉm cười, tay vuốt hàng ria mép lưa thưa.
“Vâng.” Mei vẫn lễ phép đáp.
“Nói vậy, năm ngoái cháu có đến biệt thự bên hồ chơi à?” Tsukiho hỏi.
“Tình cờ thôi ạ. Hôm ấy có cả So với Mirei nữa…”
Chị Tsukiho chợt nheo mắt, như thể đang cố kìm những giọt lệ sấp tuôn rơi, nhưng lại mau chóng thay đổi nét mặt, không để gia đình Misaki nhận ra.
“Cô xin lỗi nhé, Teruya không đến được rồi.”
“Khi nào anh Sakaki về ạ?”
Mei hỏi xong, Tsukiho lại nở nụ cười lãnh đạm rồi nghiêng đầu.
“Chà, nó thực sự là người tùy tiện và thất thường, vậy nên…”
“Ừm, có thể liên lạc với anh ấy bằng điện thoại di động hay gì không ạ?”
“Teruya không có di động đâu. Sóng điện thoại ở khu vực biệt thự vẫn còn kém lắm.”
“Khu này cũng vậy. Tùy từng nhà mạng mà có khi di động nằm ngoài vùng phủ sóng luôn,” cô Kirika phụ họa.
“Vậy ạ!” Mei gật đầu. Cô bé chuyển ánh nhìn từ chị Tsukiho qua cô Kirika, rồi quay phắt sang ngang, dừng mắt ở một hướng cố định, khoảng không đằng sau hai chiếc ghế Mirei và So đang ngồi. Chính là nơi tôi vừa xuất hiện.
Cô bé không đeo băng mắt. Trong khoảnh khắc, tôi có cảm giác con mắt xanh bên trái của cô bé ánh lên tia sáng khác thường. Quả nhiên là vậy sao? Hôm nay cô bé cũng nhìn thấy tôi.
“Ô này, Mei. Sao cháu phải băng bó thế kia?” Tsukiho hỏi thăm. Trong thâm tâm, chị muốn chớp lấy thời cơ để thay đổi chủ đề câu chuyện. Tuy nhiên, đúng là khuỷu tay phải của Mei đang quấn băng thật.
“Hôm qua, tại chiếc xe đạp có chút…” Mei trả lời. “Không phải vết thương gì đáng kể đâu ạ.”
“Con bé đang tập đi xe đạp đấy.” Cô Kirika nói thêm.
“Chà, Mei không biết đi xe đạp á?”
“Đến giờ này mà còn không đi được xe đạp thì không hay cho lắm, nên tôi đã đề nghị huấn luyện đặc biệt cho con bé.” Ông Misaki bổ sung. “À nhưng, con cũng không cần luyện tập quá sức đâu, mỗi người có điểm mạnh điểm yếu riêng mà, Mei nhỉ?”
Ông Misaki nhìn về phía cô con gái, cười ha hả. Mei lặng thinh, nét mặt vô cảm, nhưng cũng không phải là do đang giận dỗi hay buồn bực gì.
“Chị Mei, chị Mei.” Mirei đứng dậy khỏi ghế, đến chỗ Mei. “Nè, chị Mei. Mình cùng chơi búp bê đi.”
“Ừm?”
Mei đang nghiêng đầu khó hiểu thì Mirei trỏ lên phía tủ trưng bày đặt trong phòng.
“Kia kìa. Búp bê.”
“Mirei!” Chị Tsukiho ngắt lời, “Cái đó không phải búp bê để chơi đâu con à.”
Trên tủ bày vài búp bê bé gái nhỏ nhắn nhưng chế tác cực kỳ tinh xảo. Hẳn là tác phẩm của cô Kirika.
Mirei tỏ vẻ bất mãn, con bé “Hứ” một tiếng. So liếc nhìn Mirei rồi bước tới chỗ sofa. Chị Tsukiho dõi theo thằng bé.
“Bé So có vẻ không được khỏe ở đâu thì phải.” Cô Kirika nói.
“Vâng… phức tạp lắm, hình như đến độ tuổi khó chiều hay sao ấy.” Lo lắng quan sát So, chị Tsukiho lúng túng đáp. “Hôm nay, em cứ nghĩ So không muốn đi. Nhưng vừa nghe nói đến buổi tiệc trà bên nhà mình, thằng bé lại bảo ‘Con cũng đi nữa’.”
“Hay vì So thân thiết với cậu Teruya nên thấy buồn chăng?” Cô Kirika hỏi. Vẫn ngồi trên ghế, cô xoay người sang gọi, “So ơi! Cháu ăn thêm bánh kẹo không? Hay nước trái cây lạnh này?”
So lặng lẽ lắc đầu. Thằng bé đứng dậy, rời khỏi sofa, tiến đến chỗ tủ trưng bày Mirei vừa chỉ, ngắm những con búp bê bên trong qua lớp kính.
“So cũng thích búp bê à?”
Misaki Mei hỏi, bước tới cạnh So. Trong phút chốc, vai So run lên như bất ngờ, rồi thằng bé khẽ gật đầu, “Dạ.”
“Anh Sakaki cũng thích phải không, búp bê ấy?”
“Dạ…”
“Nên So cũng thế?”
“Chắc vậy…”
“Trong số này, cậu thích con búp bê nào?”
“À, ừm…”
“Chị Mei!” Mirei lại chạy ra đằng đó. “Chị Mei ơi, mình cùng chơi đi. Chơi búp bê đi mà.”
“Này Mirei.” Chị Tsukiho ngắt lời Mirei y như lúc nãy. “Không được đâu. Con đang làm phiền chị đấy.”
So quay trở lại sofa, đôi mắt cụp xuống ánh lên vẻ cô độc. Thằng bé khẽ thở dài. Không lâu sau…
“Không biết.” Thằng bé lẩm bẩm. “Con không biết… gì cả.”
“So?” Chị Tsukiho nhấp nhổm trên ghế, hốt hoảng gọi tên con trai. “Đừng như vậy chứ. Con lại thế nữa.”
“A… vâng.”
“Ừm, thời tiết đẹp thật.” Lần này là Mei nói. Cô bé tiến đến chỗ cửa sổ có tấm rèm ren đang phấp phới vì gió. Tuy khuỷu tay phải đang băng bó, nhưng cô vẫn vươn vai hết cỡ. ”Con ra bên ngoài một chút.”
“Bên ngoài” mà Mei nói là hiên nhà ngay trước phòng khách.
Không hiểu sao tôi có cảm giác Mei đang ám thị cho mình đi cùng. Tuy hơi do dự, tôi vẫn theo sau.
Từ hiên nhà, Mei bước xuống bãi cỏ, dõi mắt ra biển. Tôi nhanh chóng tiến đến gần.
“Anh Sakaki?” Cô bé đột ngột quay lại, tròng mắt trái màu xanh nhìn thẳng vào tôi.
“Ừ. Tôi đây. Đúng ra là, hồn ma của tôi đây.”
“Từ lần ở biệt thự bên hồ vào hôm kia, giờ anh mới xuất hiện lại à?”
“Ừm… có lẽ vậy.”
“Ra thế.” Mei lại đột ngột xoay người đi, hướng về phía biển.
Tuy nói là biệt thự bên biển, nhưng không có nghĩa là bãi cát nằm ngay trước mắt. Biệt thự cách bờ biển vài phút đi bộ, nằm trên mảnh đất hơi vun cao nên có tầm nhìn rất đẹp.
Một lát sau, Mei nói, “Có lần ở đây, tôi từng nhìn thấy ảo ảnh.”
“Ồ, khi nào?”
“Tháng Tám năm ngoái. Trước hôm tôi quay về Yomiyama.”
“Ảo ảnh giữa mùa hè à?”
“Cũng không có gì đặc sắc lắm. Bên trên con thuyền đang tiến ra ngoài khơi, dường như có một con thuyền tương tự nhưng lộn ngược, trôi lơ lửng mờ ảo.”
“Giữa mùa hè mà gặp cảnh đó là rất hiếm đấy.”
“Phần không khí sát mặt biển thì lạnh, phần không khí bên trên lại nóng, sự khác biệt về nhiệt độ sinh ra khúc xạ ánh sáng, khiến chúng ta thấy ảo ảnh…”
“Đúng vậy, đó là ảo ảnh bên trên, hay xảy ra vào mùa xuân.” Tôi phát biểu trôi chảy vốn kiến thức mình có. “Ảo ảnh mùa đông thì ngược lại, không khí gần mặt biển ấm hơn, bên trên lại lạnh, nên ta thấy ảo ảnh phía dưới vật thật. Vì vậy được gọi là ảo ảnh bên dưới. Ảo ảnh loại nào tôi cũng có hình chụp treo trong nhà hết.”
“Tôi có xem. Năm ngoái anh cũng đã giải thích tương tự.”
“A, vậy sao?”
“Mà…” Lại quay về phía tôi, Misaki Mei nói. “Tôi nhận ra mình vẫn chưa cho anh biết vì sao hôm kia tôi lại đến thăm biệt thự bên hồ.”
“Ừ, lý do là…”
Tại hôm ấy tôi chỉ chú tâm kể về tình cảnh của mình.
“Thật ra…” Mei nhắm mắt rồi lại từ từ mở ra. “Tôi muốn nghe chi tiết hơn về vụ tai nạn anh gặp ngày xưa. Vụ tai nạn cách đây mười một năm, thời điểm anh học cấp hai.”
“…”
“Có lần anh kể là từng học lớp 9-3 của trường Bắc Yomi cho đến học kỳ một năm lớp Chín. Vụ tai nạn gây dị tật cho chân trái anh xảy ra trên đường cả lớp đi dã ngoại. Hôm ấy đã có rất nhiều người chết.”
“Đúng…”
“Sau đó, mẹ anh Sakaki qua đời, nên trước kỳ nghỉ hè, gia đình anh chuyển từ Yomiyama đến sống ở đây. Anh cũng chuyển trường luôn. Nhờ thế mới thoát khỏi tai ương.”
“Tai ương! Đúng thế. Đúng là tôi từng kể như vậy.” Tôi lặng lẽ gật đầu. Mei cũng gật đầu.
“Thật ra, tôi…”
Cô bé đang định nói tiếp thì tôi chen ngang, do đã đoán trước được.
“Hiện tại, em cũng đang học lớp 9-3?”
Sau khi đọc bài báo về tai nạn chết người của học sinh kia, tôi đã nghĩ “Không phải là không có khả năng”.
Mei chừng như run rẩy, nhưng không đáp mà chỉ gật đầu. Tôi tiếp tục.
“Cuối tháng Năm, tôi vô tình đọc được bài báo về một học sinh tên là Sakuragi Yukari thì phải? Cô bé học lớp Chín trường Bắc Yomi ấy đã thiệt mạng trong khuôn viên trường, cùng ngày mẹ cô bé cũng… Bấy giờ, tôi đã liên tưởng mấy chuyện lung tung. Tôi nghĩ có khi nào nữ sinh nọ là bạn cùng lớp với em không…”
Vẫn run rẩy, Mei tiếp tục gật đầu.
“Năm nay là năm phát sinh, phải không?” Tôi hỏi. “Người dư ra trà trộn vào lớp và tai ương đã…”
“… đã bắt đầu.” Mei trả lời, giọng nghẹn lại. “Có tới mấy người chết rồi. Trước kỳ nghỉ hè, ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng…”
“A!”
“Vì vậy…”
“Vì vậy?”
“Vì vậy tôi nghĩ, nếu anh Sakaki từng trải qua tai ương năm 87, dù ít ỏi đi chăng nữa, có lẽ tôi sẽ hỏi thăm được thông tin hữu ích nào đó. Thế nên tôi đã tìm đến biệt thự.”
“Buồn thay tôi lại chết rồi, còn biến thành hồn ma nữa. Em thấy bất ngờ chứ? Hay thất vọng?”
Mei không trả lời mà chỉ nghiêng nghiêng đầu.
“Kíttt, kéttt…” tiếng chim kêu vang vọng bầu trời. Tôi ngước lên, thấy vài con hải âu bay lượn là là.
“Giả sử tôi còn sống đi chăng nữa, chắc cũng không thể cho em biết điều gì hữu ích đâu.”
Tôi nói. Mei vẫn nghiêng đầu.
“Vậy sao?”
“Tôi chỉ có thể hướng dẫn em cách chạy trốn, giống như gia đình tôi hồi ấy.”
“Chạy trốn…”
“Chí ít thì nhờ vậy gia đình tôi đã thoát nạn. Mấy người bạn cùng lớp cũng bình an vô sự trong khoảng thời gian nghỉ hè đến đây sơ tán.”
“Mấy người trong tấm hình?”
“À, đúng rồi.”
Yagisawa. Hoguchi. Mitarai. Arai. Khuôn mặt bốn người chụp hình cùng tôi lần lượt hiện lên theo thứ tự.
Bỗng dưng, tôi nghe thấy âm thanh ồn ào.
Âm thanh khuấy động nỗi bất an khủng khiếp, khác biệt và trái ngược hẳn với những âm thanh quanh đây từ nãy đến giờ.
Tiếng còi hụ chói tai. Có lẽ là của xe cảnh sát. Hơn nữa, còn rất nhiều xe.
Đoàn xe tiến đến gần rồi dừng lại trên con đường dọc bờ biển. Đứng từ đây cũng có thể nhìn thấy.
“Gì thế?” Mei thắc mắc.
“Gì vậy nhỉ.” Tôi cũng bất giác lẩm bẩm. “Có tai nạn sao?”
“Nếu là tai nạn xe, chắc chắn phải nghe được tiếng va chạm hay tiếng động lớn gì rồi. Từ chỗ chúng ta tới đấy cũng không xa mấy mà.”
“Vậy…”
“Chắc có ai đuối nước ngoài biển. Phía đó cũng gần với bãi tắm.” Vừa nói, Mei vừa rướn người nhìn về phía xe cảnh sát. Dù không thấy rõ, cô bé vẫn tập trung nhãn lực quan sát tình hình. “A, nhìn kìa. Không hiểu sao rất nhiều người tập trung ở đấy. Cảnh sát nữa, tất cả đều tiến ra bờ biển…”
Tiếng người xôn xao theo gió truyền đến. Tuy nghe không rõ ràng, tôi vẫn cảm nhận được bầu không khí cực kỳ căng thẳng ngoài kia.
“Quả nhiên, tai nạn ngoài biển…”
“Có lẽ không phải tai nạn mà là một sự cố nào đó.” Mei quay về phía tôi. “Biết đâu cảnh sát nhận được thông tin từ những vị khách đang tắm biển, báo rằng có sự cố xảy ra, chẳng hạn như…”
Nói đến đây, cô bé im lặng đầy ẩn ý.
“Như?” Tôi thúc giục.
Cô bé im lặng một lúc nữa mới trả lời.
“Như thi thể dạt vào bờ. Không hẳn không có khả năng ấy, đúng chú?”
“A…”
Từ “thi thể” khiến tâm trí tôi dậy sóng.
Thi thể dạt vào bờ. Trước lúc dạt bờ nó đã lênh đênh hay chìm nổi ra sao… Có lẽ nào, đó là…
Thi thể của tôi?
Dòng suy tưởng khiến tầm nhìn của tôi méo mó hẳn đi.
Thi thể… của tôi?
Sau khi chết, nó bị quẳng xuống biển sao? Bây giờ nó…
Thi thể của tôi ở ngoài kia. Chắc chắn đã mục rữa vì ngâm nước quá lâu. Thịt chắc cũng bị cá ria nát bươm…
“Nếu anh băn khoăn thì đi tìm hiểu thử xem?” Như thể nhìn thấu tâm trạng nao núng của tôi, Mei nói. “Dù tôi nghĩ kể cả chúng ta không vội vã ra đó bây giờ thì sớm muộn gì thông tin cũng sẽ truyền đến đây thôi.”
“À, ừm.”
Tuy gật đầu, tôi vẫn đứng ngồi không yên. Cơ thể tôi bất giác cử động như bị thu hút bởi ánh đèn hiệu của xe cảnh sát. Đúng lúc này…
“Gì vậy? Ồn ào thật đấy.” Ông Misaki lên tiếng. Ông đã ra đến hiên nhà. “Hửm? Cảnh sát đến tận đây cơ á? Xảy ra chuyện gì à?”
Không hiểu sao tôi có cảm giác sự hiện hữu của mình bỗng mờ nhạt dần. Có vẻ tôi lại sắp sửa bị kéo vào “bóng tối trống rỗng” mọi khi. Trái ngược với xuất hiện, tôi sẽ tan biến. Tôi linh cảm như vậy.
“Xem ra không nên nói chuyện nữa.” Misaki Mei thì thầm. “Hẹn gặp lại lúc không có ai nhé, anh chàng ma.”
Rốt cuộc, dù rơi vào trạng thái mong manh chưa từng thấy, “tôi” vẫn không tan biến, thay vào đó là trạng thái mang tính “ngắt quãng”. Tôi xuất hiện trong thời gian ngắn rồi gần như biến mất, hay thực sự biến mất rồi lại xuất hiện… cứ lặp đi lặp lại như thế.
Tôi không biết dáng vẻ như vậy của mình sẽ phản chiếu như thế nào trong con mắt trái của Misaki Mei.
Tiếng ồn từ sự cố xảy ra tại bờ biển vẫn tiếp tục vọng tới. Nhưng cuối cùng hai đứa tôi cũng không đi tìm hiểu tình hình. Mười phút sau, thông tin về vụ việc được chính ông Misaki tiết lộ. Tôi không biết bằng cách nào ông có được thông tin ấy. Hình như ông về phòng riêng và gọi điện đi hỏi. Chưa biết chừng ông lại có mối liên hệ với phía cảnh sát.
Từ phòng riêng trở ra, ông Misaki lên tiếng, “Nghe nói họ tìm thấy xác chết trên bờ biển.”
Ngay trước đó, tôi đã gần như biến mất khỏi căn phòng, nhưng không hiểu sao lại khôi phục tức khắc trước thông báo của ông Misaki.
Phản ứng của mọi người rất khác nhau.
“Ôi trời!” Cô Kirika kêu lên, tay che miệng, chân mày cau lại, nhưng vẫn giữ nguyên dáng vẻ trang nhã, dõi mắt ra cửa sổ.
“Hả?!” Tsukiho khẽ buột miệng, chị cúi đầu, gương mặt thoáng chút bối rối. Có lẽ do tôi tưởng tượng chăng, nhưng mặt chị hơi tái đi.
“Xác chết?” Mirei nghiêng đầu nhìn mẹ.
“À, không có gì đâu con.” Chị Tsukiho kéo con gái, ôm vào lòng. “Không liên quan gì đến Mirei cả. Con đừng lo nhé.”
Ngồi trên sofa cách xa mẹ và em gái, So nhẹ nhàng đứng dậy. Vẫn với vẻ mặt không cảm xúc, thẳng bé đưa mắt nhìn ra phía bờ biển, khẽ lẩm bẩm, “Không biết.” Nói xong lại thả mình xuống sofa.
“Xác chết thế nào ạ?” Mei lên tiếng.
Chừng như hối hận vì thông báo sự việc không đúng nơi đúng chỗ, ông Misaki bối rối vuốt ria mép, “Có một cặp đôi mất tích thì phải. Họ đi thuyền ra biển từ bờ bên kia của Raimizaki rồi không quay về. Ừm, bố cũng không rõ lắm, nhưng mấy ngày gần đây người ta khá là xôn xao về vụ việc này. Thi thể mới tìm thấy có lẽ là một trong hai người đó.”
“Thế ạ…”
“Nghe nói xác chết đuối là một phụ nữ. Về phía người đàn ông, hiện vẫn chưa rõ.”
“Là phụ nữ sao?”
“Ừ, theo như thông tin bố nghe được thì là vậy.”
Xác chết đuối là phụ nữ…
Sự hiện hữu của tôi lại bắt đầu mờ dần, nhưng tôi vẫn cố gắng lắng nghe, nắm bắt cuộc đối thoại giữa hai người họ.
Thi thể dạt lên bờ biển là nữ giới.
Có nghĩa không phải là thi thể của tôi.
Sau khi hiểu ra, tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm. Một tâm trạng kỳ lạ.
Vì sao tôi lại thở phào nhẹ nhõm?
Vì sao tôi lại thấy an tâm đến vậy?
Thi thể của mình bây giờ đang ở đâu và ra sao, chính bản thân còn không biết. Tôi vãn đang tiếp tục tìm kiếm nó… Thế thì, tại sao?
Lẽ nào trong thực tế, tôi vẫn không muốn chấp nhận cái chết của mình? Đến lúc này rồi mà tôi còn suy nghĩ như thế ư? Thật tình…
Không có lý nào lại vậy. Có lẽ vì tâm trí tôi đang rối bời, hay cũng có thể là do phản xạ dựa trên cảm giác lúc còn sống mà thôi.
Suốt khoảng thời gian diễn ra buổi tiệc trà, rốt cuộc tôi vẫn loanh quanh trong phòng, xuất hiện rồi biến mất, hay biến mất nửa vời… cứ lặp đi lặp lại như thế.
Trong lúc tôi đang rơi vào tình trạng bất thường ấy, Misaki Mei bắt chuyện. Cô bé lựa lúc không có ai gần đấy.
“Ngày mai tôi định đến biệt thự bên hồ lần nữa.” Cô bé thì thầm, “Chắc khoảng 2 giờ chiều.”
“Hả!?” Tôi ngạc nhiên.
Mei mỉm cười nhìn tôi, “Chúng ta sẽ tiếp tục câu chuyện ở đó nhé?”
Cứ cho là trả lời “Ừ được thôi” thì cũng chưa chắc tôi xuất hiện được ở đúng nơi như đã hứa. Thực trạng của hồn ma là vậy.
“…”
“Ngày mai không được sao?”
“Vấn đề không phải là được hay không.”
“Hừm, ra vậy.” Misaki Mei hơi phồng một bên má, nhưng ngay lập tức trở lại bình thường. “Dù gì tôi vẫn sẽ tới xem sao.” Nói đoạn, cô chầm chậm đưa tay che mắt phải. Phần rìa dải băng quấn khuỷu tay cô bé lỏng lẻo gần như bung ra. “Còn nhiều điều tôi thấy băn khoăn.”
“Ừm,” tôi bối rối đáp.
Cô bé hướng thẳng tròng mắt màu xanh về phía tôi.
“Tôi nghĩ là tôi hiểu tình huống hiện tại… Nhưng mà nơi đó vốn dĩ là nhà của anh Sakaki, vậy nên hãy cố gắng xuất hiện đúng lúc nhé, anh chàng ma.”