Another S0

Lượt đọc: 513 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sketch 6

- Sau khi chết đi, có người biến thành ma và có người không à?

- Nếu còn điều căm hận hay hối tiếc nơi trần thế, thì khi chết đi sẽ biến thành hồn ma.

- Giả sử bị đối xử tồi tệ? Sẽ giống như ma nữ Oiwa [18] chăng?

- Nghe đồn sau khi biến thành oan hồn, họ sẽ trả thù người đã gây ra điều ác với mình. Ngoài ra, còn những trường hợp như không thể bộc bạch suy nghĩ của bản thân với người quan trọng nhất, hay không được mọi người phúng điếu đàng hoàng… Nhưng mà, những điều này suy cho cùng đều do con người tưởng tượng ra cả thôi.

- Có nghĩa là, nếu không căm hận hay hối tiếc điều gì, sẽ không biến thành hồn ma?

- Nghe nói là thành Phật. Đây là quan niệm của đạo Phật.

- Đạo Thiên Chúa thì sao?

- Chà, sao nhỉ?

- Tùy vào tôn giáo mà cái chết cũng khác nhau chăng?

- Bản chất của cái chết chỉ có một. Tuy nhiên, đúng đấy, tùy theo tôn giáo mà cách hiểu về nó cũng khác.

- …

- Nhưng mà…

- Nhưng mà?

- Tạm gác lại những chuyện về tôn giáo hay hồn ma này nọ, thì tôi…

---❊ ❖ ❊---

Dù có muốn, chưa chắc tôi đã xuất hiện được đúng thời gian hay địa điểm định trước. Đó là thực trạng của hồn ma như tôi hiểu trước giờ, nhưng rốt cuộc, khoảng hơn 2 giờ chiều ngày mùng 1 tháng Tám, tôi xuất hiện tại biệt thự bên hồ. Tôi cũng không rõ liệu đây có phải thành quả nhờ nỗ lực đáp lại lời yêu cầu “Hãy cố gắng nhé!” của Misaki Mei hay không.

Nơi tôi tìm thấy cô bé là khu vườn phía sau biệt thự.

Cô mặc quần soóc bò cùng áo thun đen, khoác áo cardigan mùa hè màu chanh, trên đầu đội mũ lưỡi trai trắng, đeo ba lô đỏ sau lưng. Misaki Mei đang đứng cạnh bia mộ của những con vật. Đặt ngón tay ở chiếc cằm thon nhỏ, cô bé ngắm nhìn mấy cây thập giá xấu xí làm bằng những mảnh gỗ vụn.

“Này!” Tôi cất tiếng.

Cô bé quay lại, trông thấy tôi. Hôm nay, ngay từ đầu cô đã không đeo băng mắt.

“Anh Sakaki?” Cô hỏi.

“Ừm, tôi đây.” Tôi trả lời.

Misaki Mei mím chặt môi, nhưng gương mặt thoáng hiện nụ cười.

“Vậy là anh đã xuất hiện đúng hẹn.”

“À ừ, không biết tại sao nữa.”

Mei quay lại mấy tấm bia mộ. Tôi chậm rãi tiến đến đứng cạnh cô bé.

“Đây là mộ của con quạ anh kể hôm nọ?”

“Đúng rồi,” tôi gật đầu, và nhìn sang dãy thập giá xếp cạnh nhau. “Cái ngoài rìa bên trái là của con quạ. Tiếp đến là mấy con vật khác.”

“Hừm.”

Mei bước đến chỗ tấm bia ngoài cùng bên trái, nhìn chăm chú, rồi di chuyển từng bước sang phải, đưa mắt nhìn theo thứ tự những ngôi mộ có kích cỡ không đồng đều. Chẳng mấy chốc, cô dừng lại trước dấu thập ngoài cùng bên phải mà tôi cũng không rõ là cái thứ mấy.

“Cứ như trong Trò chơi cấm kị [19] ấy,” cô lẩm bẩm. Tôi chẳng biết đáp lại thế nào. Thoáng nhìn về phía tôi, cô bé nói tiếp, “Một bộ phim của Pháp, từ lâu lắm rồi.”

“À, đó là…”

Tôi bối rối lục tìm trong ký ức, nhưng chỉ có vài phần khẽ dao động lạo xạo. Cảm giác bất lực, tâm trạng bứt rứt, không thể chịu nổi.

“Vậy giả sử…” Mei bước thêm một bước sang phải và nhìn xuống mặt đất, “Nếu thi thể của anh Sakaki cũng chôn ở đây, bên cạnh ngôi mộ này…”

“Hả?”

Tôi kinh ngạc, nhìn theo hướng mắt Mei. Nền đất cứng bị bao phủ bởi cỏ dại mọc um tùm.

Ở đây?

Dưới đất này có thi thể của tôi?

Không, không có chuyện đó. Tôi thầm bác bỏ.

“Không có chuyện đó đâu,” tôi đáp. “Nếu đào một cái hố đủ to để đặt vừa xác người vào rồi lấp đi, chẳng phải sẽ để lại dấu vết tương đương sao? Nhưng mặt đất ở đây hoàn toàn không có dấu hiệu khác lạ.”

Tôi từng tính tới khả năng mình bị chôn trong vườn, nên đương nhiên đã tự đi xem xét khắp lượt rồi.

“Đúng vậy nhỉ. Không chỉ mỗi chỗ này, mặt đất quanh đây cũng không có dấu hiệu khả nghi.” Mei ngước mắt lên, “Vậy chúng ta thử đi chỗ khác xem. Chỉ đường cho tôi nhé, anh chàng ma.”

“Mùa hè năm ngoái, tôi đã ngồi đây vẽ căn biệt thự này mà không hề biết đó là nhà của anh Sakaki. So nhìn thấy và dẫn tôi tới chỗ bờ hồ nơi anh đứng.”

Từ nghĩa địa của đám động vật, chúng tôi đi về hướng ngược lại, tức là về hướng Đông, tới dưới bóng cây cách biệt thự một đoạn. Misaki Mei dừng bước.

“Tôi có mang theo bức ký họa khi đó.” Cô bé bỗng quay về phía tôi, tháo ba lô đeo sau lưng xuống, lấy từ bên trong ra một quyển ký họa, lớn cỡ khổ tám, bìa màu xanh ô liu. “Năm ngoái, tôi để quên cái này ở biệt thự bờ biển. Sau đó không có dịp nào quay lại lấy nữa. Nhưng cũng may, nếu không phải như thế, thì năm nay tôi chỉ cầm theo mỗi quyển ký họa mới thôi.”

Mei muốn nói gì đây?

Tôi khựng lại một lúc vì không đoán được suy nghĩ trong lòng cô bé.

Làn gió ấm áp thổi đến, cành cây phía trên đầu Mei rung rinh. Những tia nắng lấp ló qua kẽ lá đung đưa chiếu xuống. Bóng dáng cô bé dưới tán cây như đang dao động huyền ảo.

Bầu trời giữa hạ xanh ngắt, trong veo.

Tôi đứng ngoài bóng cây. Ánh nắng chói chang đổ xuống tôi không thương tiếc. Có cảm giác, cái kẻ đáng lẽ phải sớm biến khỏi trần gian và phiêu bạt trong bóng tối nơi suối vàng như tôi sắp sửa bị thiêu rụi như một thứ “tạp chất”.

Vừa ý thức được điều này, cảnh vật rạng rỡ của buổi chiều đột nhiên biến đổi. Tưởng đâu bị ném vào một thế giới khác thường, nơi mà hình âm bản và dương bản bị đảo lộn. Tôi bất giác nhắm mắt, yếu ớt lắc đầu.

“Này, nhìn xem!” Mei mở quyển ký họa vừa lấy ra, vẫy tôi vào chỗ bóng râm. “Bức tranh này… Anh thấy sao?”

Bức tranh vẽ bằng bút chì với những đường nét tỉ mỉ, khắc họa căn biệt thự và cảnh vật xung quanh từ chính góc nhìn dưới bóng cây này.

Biệt thự hai tầng được xây dựng theo kiến trúc phương Tây. Tường ốp ván gỗ. Cửa sổ căn bản là kiểu cửa khung cao, hẹp ngang, đóng mở bằng cách đẩy lên đẩy xuống. Mái nhà không phải mái tam giác thông thường, mà ở lưng chừng có chỗ gấp khúc gập xuống tạo thành độ nghiêng dốc hơn so với phần phía trên. Ở phần tường sát mặt đất, vài cửa sổ nhỏ xếp thành hàng.

“Chà, em vẽ đẹp thật đấy!”

Tôi chân thành nói, nhưng Mei lại phì cười.

“Cảm ơn vì đã khen, anh chàng ma.” Giọng bỗng đanh lại, cô hỏi. “Anh không cảm thấy gì khi nhìn vào bức tranh này à?”

“Gì là gì?”

“Anh so sánh cảnh trong tranh và cảnh hiện tại khi quan sát từ đây xem. Tất nhiên vì không phải ảnh chụp, nên không thể chính xác hoàn toàn, nhưng…”

Nghe vậy, tôi nhìn về phía biệt thự lần nữa.

So với bức tranh, khung cảnh hiện tại trông hoang tàn hơn, cỏ dại mọc um tùm khắp nơi. Có lẽ là tại từ mùa xuân tới giờ, căn biệt thự hoàn toàn không được chăm chút. Mặt tường tầng một và dãy cửa sổ sát mặt đất đều chìm lút sau đám cỏ dại cao.

Điều tôi nhận ra, chỉ có bấy nhiêu.

“Cửa sổ nằm phía dưới kia, là cửa sổ tầng hầm?” Mei đưa tay trỏ.

“À, đúng rồi.”

“Lát nữa tôi muốn xem bên trong.”

“Không vấn đề gì.” Tôi đáp, rồi lắc đầu, “Nhưng trong hầm không có thi thể tôi đâu. Tôi đã tìm hết rồi.”

“Vậy à…” Vẫn để mở quyển ký họa, Misaki Mei bước ra khỏi bóng cây. Cô tiến về phía ngôi nhà, tiếp tục đưa tay trỏ, “Cái kia là?” Và quay đầu nhìn tôi, lúc ấy vẫn đang đứng dưới tán cây, “Không thấy trong tranh năm ngoái.”

Thứ cô bé chỉ nằm bên góc phải mặt tiền biệt thự, màu trắng, trông như vật trang trí, bị vùi lấp gần hết bởi đám cỏ đang mặc sức phát triển.

“À, đúng nhỉ…”

Món đồ khá cồng kềnh với chiều cao hơn một mét. Tôi nhìn kỹ hơn, và nhận ra là một pho tượng thiên sứ đang dang rộng hai tay, mặt ngước lên trời.

“Chắc chắn năm ngoái không có thứ này. Nó được đặt ở đây lúc nào vậy nhỉ?”

Câu trả lời của tôi chỉ là “À, ừm” một cách ngập ngừng. Tôi không biết. Hoàn toàn không còn chút ký ức nào.

Chẳng lẽ… Sự hoài nghi trỗi dậy.

Tôi chưa từng để ý thấy nó tới tận lúc này, chẳng lẽ tôi bị chôn ở đây? Nếu như pho tượng thiên sứ kia là ký hiệu…

Tuy nhiên, sau khi xem xét phần đất phía dưới pho tượng thì, cũng giống như đất ở nghĩa địa động vật phía sau biệt thự, chúng tôi không hề phát hiện ra dấu vết gì có vẻ là vùi lấp một thi thể người.

Thể theo yêu cầu của Misaki Mei, lát sau chúng tôi đến ga ra xây cạnh biệt thự. Vừa bước vào không gian tối lờ mờ, chẳng hiểu sao tôi thấy yên lòng đến lạ. Phải chăng hồn ma quả thực không hợp với ánh nắng ban ngày?

Mei bước đến bên chiếc Station Wagon bụi bặm, ngó vào ghế lái. Tôi nhìn theo cô bé, thở dài, “Tôi kiểm tra trong xe rồi. Băng sau lẫn khoang để hành lý đều không có gì khác lạ. Tất nhiên cả phía dưới xe cũng…”

“Không biết lần cuối chiếc này được sử dụng là khi nào nhỉ?”

Mei nói như đang độc thoại. Tôi chi biết lẩm bẩm, “Hừm…” Vì không biết, cũng không nhớ ra.

“Anh Sakaki thường dùng chiếc xe này để đến chỗ cô Tsukiho à?”

“Đúng thế.” Tôi đáp, “Vì đi bộ thì khá là xa.”

“Anh có hay chở So không?”

“À,” chậm chạp lục tìm trong ký ức, tôi lắc đầu. “Không. Tôi hiếm khi chở người khác lắm. Dù là So hay chị Tsukiho, nếu lên xe do chính tôi lái thì…”

Vì sao nhỉ?

Tôi tự hỏi, đồng thời cũng tìm ra ngay câu trả lời.

“Bản thân tôi không thích ngồi trong xe. Nhưng vì thấy cần thiết nên tôi vẫn lấy bằng lái, mua cả xe, rồi cũng hay lái đi loanh quanh như mọi người.”

“Anh không thích?”

“À, căn bản thì có lẽ… Đúng, tôi thấy sợ, rất sợ, sợ từ tận đáy lòng. Nguyên việc ngồi trên xe đã đáng sợ rồi. Vì vậy, tôi không muốn ai ngồi trên xe của mình hết.”

Lùi một bước khỏi cánh cửa bên ghế lái, Misaki Mei nheo mắt phải. “Là do anh nhớ đến tai nạn xe buýt mười một năm về trước?”

“Có lẽ thế.” Vẫn tiếp tục mò mẫm trong mớ ký ức liên quan, tôi gật đầu. “Vì đó là tai nạn cực kỳ thảm khốc.”

Vì đó là tai nạn cực kỳ thảm khốc.

“Khung cảnh bi thương lúc ấy, tôi không thể nào quên được.”

Không thể nào quên được…

“Tôi cũng từng tự khuyên nhủ bản thân rằng, chỉ tại tai ương mà thôi. Nhưng dù không dính líu gì đến tai ương, tai nạn xe hơi vẫn có thể xảy ra mà.”

“…”

“Nếu tôi tự lái xe rồi gặp tai nạn thì đã đành, nhưng giả sử có ai cùng ngồi trên xe thì…”

Chỉ mình tôi chết là được.

Chỉ mình tôi chết…

“Vì vậy…”

“Vì vậy mà anh không muốn chở ai hết?”

“Ừm, là thế đấy.”

“Hừm.” Mei quay lung về phía chiếc xe, “Anh vẫn luôn bị tai nạn năm ấy ám ảnh nhỉ.” Cô bé lại nói như đang độc thoại.

Mei đi quanh ga ra, kiểm tra giá treo đồ, nơi để chìa khóa xe, rồi xem xét những chiếc kệ xếp đầy dụng cụ, đồ nghề, phụ tùng linh tinh hay những món phế thải không rõ công dụng. Dõi theo hành động của cô bé, tôi bắt đầu thấy sốt ruột.

“Tôi đã tìm kiếm mọi ngóc ngách ở đây. Không thấy thi thể đâu hết.” Tôi giục Mei, “Thôi đủ rồi. Nếu em xem xong thì qua chỗ khác…”

Kéttt… Đúng lúc đó, một âm thanh khác thường vang lên.

Kéttttt… két…

Âm thanh này? Vừa nghĩ tới đây thì…

Một tiếng động rầm rĩ vang lên, làm rung chuyển bóng tối lờ mờ trong ga ra.

Tôi không biết chuyện gì vừa phát sinh nữa.

Ba lô đeo sau lưng Mei bị vướng vào đống dụng cụ chìa ra trên kệ? Cũng có thể không phải là tại cử động của cô bé, mà chiếc kệ vốn cũ kỹ và bấp bênh ấy đã mất thăng bằng, sập xuống đúng lúc Mei đang đứng cạnh đó. Trường hợp nào cũng có thể xảy ra.

Nguyên nhân gây ra tiếng động vừa rồi, chính là do chiếc kệ cao đặt sát tường, cùng đủ loại đồ đạc xếp trên đó, đồng loạt đổ về phía trước.

“Á!”

Bên dưới chiếc kệ đổ…

“Sao có thể…”

Thấp thoáng thân hình mảnh mai của Mei. Cô bé đang bị đè lên mà không thể làm gì…

“Lẽ nào…”

Bụi bặm bật tung lên như màn sương dày đặc. Tôi không rõ tình hình thế nào do tầm nhìn bị che khuất.

Nhưng chỉ vài phút sau, mắt tôi đã bắt được bóng dáng cô bé.

Mei nằm ngay cạnh chiếc kệ, hình như cô đã né được trong gang tấc. Thoát khỏi nguy cơ bị kệ đè, nhưng cô bé mất đà ngã sấp xuống sàn. Đúng lúc ấy…

Do chấn động từ sự cố vừa rồi, xẻng, cuốc… và các dụng cụ dựng sát vào kệ lần lượt đổ xuống. Tiếng động loảng xoảng vang lên nối tiếp nhau. Âm thanh khủng khiếp đầy chết chóc. Bụi bặm lại bị thổi tung, tạo thành màn sương trùm lên cô bé.

“Không… không sao chứ?” Tôi vội chạy lại gần Mei. Nhưng cô bé vẫn nằm sấp, không cử động.

Ba lô sau lưng bám đầy bụi, mất đi màu sắc vốn có. Mũ lưỡi trai bị văng ra một bên. Mũi nhọn của chiếc cuốc chim rơi xuống sát cạnh đầu Mei. Ậc, nếu nó chệch sang vài phân nữa thì… Nghĩ đến đây tôi không khỏi rợn tóc gáy.

“Em không sao chứ?” Giọng khàn đặc khó nghe, nhưng tôi vẫn ra sức gọi cô bé, “Này!”

Tôi chạy đến cạnh Mei, nhưng nghĩ mà xem, tôi còn làm gì hơn được? Một hồn ma như tôi, rốt cuộc làm được gì đây? Đỡ cô bé dậy? Băng bó vết thương hộ?

Rốt cuộc thì tôi… Ôi thật tình, tôi phải làm gì đây!?

Tôi đang bấn loạn vì lo lắng và sốt ruột…

Thì Misaki Mei bỗng cử động. Chống hai tay xuống sàn, quỳ lên đầu gối, cô bé từ từ ngồi dậy bằng chính sức của mình.

“Ồ…” Tôi cất tiếng nói đầy an tâm từ tận đáy lòng, “Em… ổn chứ?”

“Có vẻ thế.”

“Bị thương ở đâu không?”

“Hình như không.”

Mei đứng dậy, nhặt mũ lên và phủi những chỗ bẩn trên quần áo. Băng gạc nơi khuỷu tay gần như bung ra, cô hơi nhăn mặt, phủi sạch hết người rồi nhìn xuống chỗ cuốc xẻng nằm lổng chổng trên sàn.

“Hừm, thật khó chịu,” cô thở dài, lẩm bẩm. “Nhưng mà thật may, vì nơi này nằm ngoài Yomiyama.”

Bỏ lại ga ra phía sau, chúng tôi ra hồ Minazukiko. Đây cũng là yêu cầu của Misaki Mei.

“Năm ngoái, lúc gặp anh Sakaki ở đây…”

Mặt hồ phản chiếu ánh nắng chói chang, gợn lên vài đợt sóng lăn tăn. Mei dừng chân bên bờ, ngắm cảnh hồ với ánh mắt thấp thoáng nỗi ưu sầu. “Anh từng nhận xét về con mắt trái của tôi. Bữa trước anh có nhắc lại, nhưng kể cả không, tôi cũng vẫn nhớ rất rõ. Vì đó là cuộc trò chuyện khó mà quên được.”

“Ừm.”

“Anh có nói ‘cùng những thứ giống tôi’, ‘cùng một hướng với tôi’. Đó hẳn là cái chết, nhỉ?” Mei lén nhìn sang tôi, lặp lại, “Nhỉ?”

“Sao em lại nghĩ thế?” Tôi hỏi.

“Bởi vì… con mắt búp bê này của tôi chỉ trông thấy duy nhất thứ đó mà thôi.” Cô đáp.

“Em nhìn thấy cái chết?”

“Đúng hơn là ‘màu sắc’ của nó. Vì vậy…” Cô bé lặng thinh, rồi chầm chậm đưa tay lên, khẽ che đi mắt phải. “Vì vậy, lúc đó tôi có nói rồi còn gì. Tôi nói rằng, nếu giống tôi, thì cũng không phải chuyện tốt đẹp gì đâu.”

Phải rồi. Trong cuộc trò chuyện bên bờ hồ năm ngoái, cô bé từng nói vậy. Khi nghe những lời ấy, tôi đã thấy rất kỳ dị.

“Nếu thi thể của anh Sakaki…” Misaki Mei quay ra mặt hồ, “Chìm xuống đây…”

“Tại hồ này?” Tôi cũng từng nghĩ đến khả năng ấy, nhưng… “Vì sao em lại nghĩ thế?”

“Nơi này dường như phù hợp hơn chăng?”

“Phù hợp?”

“Chẳng phải một nửa hồ nước này đã chết rồi sao. Vì vậy, biết đâu…”

Không một sinh vật nào có thể tồn tại được ở tầng đáy chết chóc của hồ nước lợ này.

“Nhưng…”

“Một lúc nào đấy có thể nó sẽ nổi lên, mà cũng có thể không bao giờ. Anh có muốn tìm hiểu không? Anh sẽ tìm hiểu chứ?”

“Hả?!”

“Vì anh là hồn ma, nên đó không phải điều gì quá khó khăn. Nhưng nếu là con người với cơ thể sống mà lặn xuống tìm sẽ rất vất vả.”

À ra vậy, nhưng tôi vẫn không thể di chuyển khỏi vị trí đang đứng.

Tóm lại, chỉ cần tách ý thức của “tôi” ra khỏi “dư ảnh lúc còn sống” đang hiện hữu tại bờ hồ này, rồi thả xuống đáy hồ là được. Là như thế sao?

Nhưng tôi không biết rốt cuộc mình phải làm thế nào mới thực hiện được điều đó. Phải chăng hồn ma tôi đã bị giam hãm, ràng buộc quá nhiều vào “dư ảnh” rồi chăng?

Tôi lảng mắt khỏi mặt hồ, chầm chậm lắc đầu. Trong tâm trí tôi…

Giọng nói tối hôm đó (Em đang làm gì vậy, Teruya) lại hiện về (Dừng lại đi…), dần tiến đến (Đừng bận tâm…).

Đây có lẽ là giọng chị Tsukiho (Sao lại thế… không được), và tôi đáp lại (Cứ mặc xác tôi…), (Tôi đã…)

Giây phút sắp nắm bắt được ý nghĩa của những câu từ ấy, giọng nói trong đầu lại biến mất tăm như vừa chạy trốn.

Thay vào đó, hình ảnh quen thuộc hiện lên.

Khuôn mặt tôi lúc hấp hối phản chiếu vào gương. Cử động môi của tôi khi ấy. Rồi đến giọng nói yếu ớt, hai âm “tsu”và”ki”.

Điều tôi muốn nói bấy giờ, theo như phỏng đoán lúc trước thì hẳn là “Tsukiho”. Tôi đã cố gắng nói ra “tsu” và “ki”, còn “ho” chưa thành lời? Hay là…

Có khả năng nào khác? Liệu có phải tôi muốn nói từ nào khác không nhỉ?

Tôi nghiền ngẫm, bất chợt nhận ra mình đang quá sức nôn nóng.

Giả sử…

Giả sử điều tôi muốn nói đến là tên của hồ nước này, Minazukiko, thì sao?

Hai chữ “mi” và “na” đầu tiên, tôi chỉ mấp máy môi chứ không nói thành tiếng. Hai chữ “zu” và “ki” tiếp theo, tôi phát âm hẳn ra. Và lúc nhớ lại, tôi nghe lẫn “zu” thành “tsu”. Chữ “ko” còn lại, chữ này có nguyên âm “o” giống với “ho”. Chẳng phải khá khớp với khẩu hình miệng cuối cùng sao?

Minazukiko.

Nhưng ngay lúc cận kề cái chết, sao tôi lại nói ra tên của hồ nước… Hay là không phải? Hay là suy luận này sai?

Nếu vậy, ắt là…

“Sao thế?” Mei cắt ngang dòng suy nghĩ, khiến tôi dần tỉnh táo trở lại. “Anh mới nhớ ra điều gì à?”

“Không đâu.”

Vừa dứt câu, thì…

Ở đây…

Giọng nói lại chầm chậm xuất hiện từ đâu đó… Rời rạc…

Chí ít thì… ở đây…

Gì thế nhỉ? Giọng nói của ai vậy? Vào lúc nào?

… trong ngôi nhà này.

Đây cũng là giọng chị Tsukiho à? Tóm lại là bao giờ, trong hoàn cảnh ra sao?

Tôi hoàn toàn rối loạn, chỉ biết đứng lặng thinh.

Mei liếc sang tôi, giục, “Đi thôi!”

“Đi đâu nữa?”

“Vào nhà.” Cô bé trả lời như thể đấy là điều hiển nhiên. Cô quay lưng về phía hồ nước. “Điều tra ngôi nhà ma thôi.”

« Lùi
Tiến »