Tôi không rõ Mochizuki định rủ ai tham gia buổi tối hôm đó với tư cách là người thứ tư, nhưng có lẽ tôi phải cảm ơn hắn suốt cuộc đời này.
Nhờ kẻ thứ tư ban đầu hủy hẹn mà kẻ thay thế là tôi mới có thể gặp được em.
Khoảng 5 giờ rưỡi chiều, điện thoại tôi đổ chuông. Sau khi chào hỏi qua loa, Mochizuki vào luôn chủ đề chính.
- Xin lỗi mày vì chuyện hơi gấp... Chẳng là tối nay có chầu nhậu, mà tự nhiên một thằng tao rủ lại có việc đột xuất nên bùng hẹn. Thế... mày rảnh không? Có hẹn với ai chưa?
- Không, tao rảnh lắm.
Tôi trả lời luôn dù cũng hơi bối rối vì lời mời bất ngờ này. Chẳng mấy khi học cùng ca với nhau nên từ năm tư, tôi và hắn chỉ dừng ở mức độ bạn bè bình thường, thi thoảng gặp nhau ở căng tin trường.
- Có những ai thế mày?
- À, tao này, Gat này, thằng Kitahara này... với bốn cô em nữa, kiểu gì cũng cần thêm một thằng cho cân... Tao bảo, chẳng mấy khi thiếu con trai thế này đâu nhé.
Thì ra “chầu nhậu” mà Mochizuki nói chính là hoạt động người ta vẫn hay tổ chức với tên gọi “tiệc giao lưu [1] ”. Nghe xong, bao nhiêu hứng thú của tôi bay sạch.
- Uống với mấy đứa con gái lạ hoắc thì có gì vui? Lấy đâu ra chuyện để nói?
- Sao không có? Tao nghĩ thỉnh thoảng mày cũng nên tham gia mấy vụ thế này, chứ cứ ru rú trong phòng suốt thì đến kiếp nào mới có người yêu? Mà rõ là mày chưa có người yêu đúng không?
Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương. Nói thật lòng thì không phải tôi không muốn có người yêu, chính xác là tôi không muốn yêu những cô nàng dễ dãi, chỉ quen biết sơ qua một buổi giao lưu đã vội hẹn hò rồi cả thèm chóng chán. Tôi biết rằng trong xã hội này có khối người như vậy, nhưng tôi thì khác. Nếu có hẹn hò, tôi muốn hẹn hò với những người con gái nghiêm túc cơ.
Tuy nhiên, không phải tất cả những người tham gia “giao lưu” kiểu này đều có mục đích tìm người yêu. Thế nên tôi nhận lời với vai trò nhẹ nhàng là chỉ ngồi ăn uống.
Buổi “giao lưu” sẽ được tổ chức vào 6 giờ 30 phút tối ở một quán trong trung tâm thành phố. Vẫn còn sớm nên không phải lo về thời gian, nhưng địa điểm thì hơi bất tiện. “Giao lưu” ở đó cũng phù hợp, nhưng thế nào chẳng nhậu nhẹt, muốn tham gia thì phải đi bằng xe buýt mất. Chỉ nghĩ đến đây thôi tôi đã thấy phiền phức rồi, đang định từ chối thì lại nghe Mochizuki nói tiếp.
- À, đúng rồi! Trong mấy em hôm nay có một em tao dẫn đến, là Matsumoto Yuko, mày đừng nhắm vào nàng đấy nhé, muốn cưa cẩm thì cưa ba em còn lại thôi. Trông cậy ở mày đấy!
Hắn ta liến thoắng thêm một hồi rồi cúp máy.
Tôi găm nội dung hắn đã nhắc trước vào đầu, “Không được chấm em Matsumoto Yuko nhé nhé nhé.”
Mặc dù bị gọi đột ngột nhưng rốt cuộc, tôi lại là người đến điểm hẹn sớm nhất. Lúc đó đã 6 giờ 45 phút. Sau khi báo tên Mochizuki, nhân viên quán dẫn tôi tới chỗ đặt trước trong một gian phòng nhỏ, trên bàn sắp sẵn bát đũa cho tám người. Ngoài địa thế đẹp ra thì thiết kế và thực đơn của nơi này chẳng khác gì những quán nhậu xung quanh các trường đại học. Kể cũng may, đây mà là nhà hàng cao cấp thì có lẽ tôi sẽ hối hận đến chết vì tiếc tiền mất.
Tôi ngồi vào tít góc trong cùng, vừa lau mồ hôi vừa chờ mọi người đến. Khoảng mười phút sau, cửa phòng hé mở, Mochizuki ngó qua khe cửa. Khi nhìn thấy tôi, hắn ồ lên, nói vọng về phía sau “Cậu ấy đến rồi này” và điềm nhiên bước vào. Tôi nghe thấy tiếng nhân viên phục vụ chào khách.
Theo sau Mochizuki, một đoàn sáu người cả nam lẫn nữ lần lượt xuất hiện. Hình như họ hẹn gặp nhau ở trước quán. Lối vào có khúc quanh nên khi nhìn chếch, tôi có thể trông thấy tất cả những người đang xếp hàng, dễ dàng đánh giá từng cô gái.
Bốn cô gái đứng liền nhau. Trong khoảnh khắc, khi vừa bắt gặp cô đứng thứ hai, ánh mắt tôi lập tức dao động.
Em cắt mái tóc ngắn cũn như một cậu con trai, để lộ khuôn mặt sáng với vầng trán trắng ngần và những nét rất riêng. Nhìn em, tôi cảm tưởng em là một cô gái dí dỏm và đáng yêu, lúc nào cũng có thể tươi cười. Em không xinh đẹp, nhưng khả ái vô cùng. Vẻ yêu kiều của em khiến góc phòng tối mờ chợt như bừng sáng.
Dáng người gầy, nhỏ nhắn làm em trông giống một cô bé hơn là một thiếu nữ. Chiếc áo voan trắng cùng váy xanh sẫm dài đến đầu gối của em chẳng hề nổi bật nếu so với những trang phục toàn tông màu mạnh của ba cô gái kia, nhưng lại có vẻ tự nhiên rất dễ gây thiện cảm.
Trong chớp mắt, tôi mong sao em không phải là Matsumoto Yuko. Có lẽ từ giây phút ấy, tôi đã lỡ yêu em rồi. Và phải mất một thời gian, tôi mới nhận ra điều đó.
Mấy đứa con trai ngồi bên phía tôi, còn các cô gái ngồi đối diện. Đúng là chiếc bàn được sắp đặt dành riêng cho những dịp thế này. Hóa ra đây là “tiệc giao lưu”, tôi thầm nghĩ. Thấy Mochizuki thì thào với cô gái xinh xắn trước mặt hắn, tôi đoán ngay cô nàng là Matsumoto Yuko. Ngồi cạnh cô nàng là cô tóc ngắn, tiếp theo là một cô gái ăn mặc màu mè nhưng gương mặt thì mờ nhạt, cuối cùng là cô gái hơi đậm người nhưng khá hoạt bát. Cô ta ngồi đối diện tôi.
Mọi người bắt đầu gọi đồ uống. Sau khi đồ được mang lên, Mochizuki lập tức hô hào cả nhóm chạm cốc. Mấy cô gái đều cầm cốc bia trên tay. Tôi biết con gái thời nay rượu bia rất giỏi, nhưng chí ít cũng phải có một trong bốn cô thỏ thẻ “Em không uống được ạ” chứ nhỉ? Song, nghĩ lại vai trò của mình khi tham gia buổi tiệc này, tôi quyết định dựng một bức tường bao quanh và tự cô lập với mọi người. Tôi nốc bia để nuốt trôi sự khó chịu vì phải ngồi chờ ban nãy, bia lạnh trôi qua cổ họng tôi, thấm vào từng thớ thịt.
Lát sau là đến màn chào hỏi giới thiệu của từng người. Đám con trai bắt đầu trước, Mochizuki, Oishi, Kitahara, và cuối cùng là tôi. Tự dưng tôi cảm thấy căng thẳng.
Đầu tiên là Mochizuki, hắn ta lại khua môi múa mép như thường lệ để khuấy động bầu không khí. Tiếp đó, Oishi cũng giải thích về biệt danh của hắn để chọc cười các cô, “Muốn ăn một tảng đá thì phải ngoác mồm ra nên mọi người gọi anh là Gat [2] ,” nói đoạn, hắn ta cười ha hả. Còn Kitahara, vừa khoe “Anh biết làm ảo thuật nhé”, vừa bắt đầu trò dính đũa vào lòng bàn tay. Thấy thế, Mochizuki liền chen vào, “Này này, nếu chỉ thế thôi thì tao thừa sức!” Nhưng như tôi từng nghe thì Kitahara biết làm ảo thuật thật, có lẽ chỉ lát nữa thôi, hắn sẽ biểu diễn một màn ảo thuật ra trò cho xem. Tức là cả ba tên này đều đã tính toán trước và hoàn toàn thành công trong việc mua vui cho các cô gái đang ngồi đây. Mải suy nghĩ về vấn đề đó, khi đến lượt mình, tôi càng căng thẳng hơn gấp bội.
- À... ừm... chào các cô. Tôi là Suzuki...
Trước mắt phải xưng tên đã, trong khoảng thời gian ậm ừ, tôi gắng vắt óc suy nghĩ để tìm vài câu mới mẻ hơn. Mình nên nói gì bây giờ? Sở trường à... Mình thì giỏi cái gì? Hay nói về sở thích nhỉ?
- À, tôi thích đọc sách...
Tôi chỉ nói được đến đó. Đầu tôi hoàn toàn trống rỗng. Không được, mình không thể bỏ lửng thế này.
- Ừm, hôm nay, thật ra là... khoảng một tiếng trước, Mochi... à không, anh Mochizuki có gọi điện cho tôi, đột nhiên hẹn đến tham dự tiệc. Đến nơi thì được gặp các cô gái xinh đẹp đây...
- Hôm nay là lần đầu tiên Suzuki tham gia giao lưu thế này, nãy giờ cậu ấy hơi căng thẳng. Đúng không, Suzuki?
May sao Mochizuki đỡ lời giúp, tôi gật lia lịa rồi cúi đầu.
- Đúng vậy. Mong mọi người giúp đỡ.
- Ôi chao, nghiêm túc quá!
Cô em mập mạp ngồi đối diện tôi vỗ tay bồm bộp khoái chí, còn cô gái ăn mặc diêm dúa ngồi cạnh cô ta thì lên tiếng với giọng điệu y như má mì.
- Chúng em đây cũng là lần đầu tham dự tiệc giao lưu, nên nếu có gì các anh bỏ qua nhé.
May mà không phá vỡ không khí vui vẻ của mọi người. Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì cô gái tóc ngắn đã hỏi.
- Anh Suzuki ơi, họ tên đầy đủ của anh là gì vậy? Ý em muốn hỏi tên của anh ấy...
- À, họ của tôi là Suzuki, tên Yuki. “Yu” là chữ “tịch” của “tịch phương (chiều tối)”, còn “ki” là chữ “thụ” trong “thụ mộc (cây cối)”.
Chao ôi, đó là lần đầu tiên tôi và em nói chuyện cùng nhau. Chẳng phải nội dung gì to tát, nhưng sau khi nghe xong câu trả lời của tôi, em vẫn dịu dàng mỉm cười rồi lịch sự cúi đầu.
Sau tôi là tới lượt Matsumoto Yuko. Tôi lén tháo kính ra, lau mồ hôi đang đầm đìa trên mặt và tu một hơi cạn cốc bia lạnh để làm dịu cơn khát khô của cổ họng, nhưng không hiểu sao mồ hôi cứ vã ra như tắm nên lại phải lấy khăn ra lau tiếp. Trong lúc đó, Matsumoto Yuko cũng đã giới thiệu xong. Cô đang là sinh viên năm hai, khoa Văn học. Ba cô gái cô dẫn đến đây hôm nay đều là bạn học cùng thời phổ thông. Tôi ghi nhớ những chi tiết này. Sinh viên năm hai, tức là năm nay 20 tuổi, kém chúng tôi hai tuổi. Thế thì tôi với em cũng khá xứng đôi vừa lứa đấy chứ?
Cô gái tóc ngắn tiếp lời Matsumoto Yuko.
- Em tên Naruoka Mayuko.
Em cúi đầu chào mọi người. Tôi hồi hộp kinh khủng, còn em lại có vẻ rất phấn khởi khi ngồi đây tham gia buổi giao lưu này.
-... Hiện em đang làm vệ sinh viên nha khoa tại phòng khám Akiyama ở Ichibancho ạ.
- Vệ sinh viên nha khoa... Có phải giống y tá của các nha sĩ không em? - Oishi nhanh miệng hỏi.
- Vâng, đúng rồi ạ.
Em vừa dứt lời, hắn ta đã độp ngay một câu chẳng ra sao.
- Thế thì khi đi làm, em mặc đồng phục màu trắng à?
- Chúng em có đồng phục nhưng không phải màu trắng mà là màu hồng anh ạ.
Nghe em trả lời, hai tên Oishi và Mochizuki cùng ồ lên rồi vỗ tay đầy thán phục. Thấy thế, tôi cũng vội vỗ tay hưởng ứng.
Hóa ra không phải tất cả những người ngồi đây đều là sinh viên. Em đã đi làm, mỗi ngày đều tiếp xúc với bệnh nhân bằng nụ cười dịu dàng ấy.
Em không giải thích họ tên mình viết thế nào, nhưng tôi đoán “Naruoka” là chữ “thành cương”, còn “Mayuko” có rất nhiều cách viết, đành bó tay. Không thấy ai hỏi thêm nên tôi định sau này nếu có dịp sẽ hỏi riêng em ấy.
Tiếp theo là lời giới thiệu của hai cô gái còn lại. Cô ăn mặc lòe loẹt tên Aoshima Natsuko, còn cô mập mạp là Watanabe Kazumi. Đồ ăn được dọn ra, cả hội bắt đầu huyên thuyên đủ mọi chủ đề trên trời dưới biển. Đầu tiên Mochizuki và Aoshima Natsuko nói là chính rồi mọi người hùa theo, nhưng chỉ lát sau đã chia thành hai nhóm, một nhóm Mochizuki làm chủ xị, nhóm còn lại có tôi, Kitahara, Aoshima Natsuko và Watanabe Kazumi.
- Anh Suzuki ơi, em cứ cảm thấy anh giống phát thanh viên đài NHK ấy!
- Đúng đấy, nhìn anh đến là nghiêm chỉnh!
Aoshima Natsuko và Watanabe Kazumi bắt đầu bình luận về tôi. Thấy thế, Kitahara ngồi cạnh tôi tung hứng theo.
- Này này, cậu làm thử đi. Bắt chước phát thanh viên trên truyền hình ấy.
Hắn nài nỉ. Bất đắc dĩ, tôi đành phải nhập vai.
- E hèm, sau đây, theo thông tin chúng tôi mới nhận được thì...
Chưa nói xong tôi đã ngượng chín người.
- Ôi, mặt anh ấy đỏ như cà chua kìa! Anh đừng có cố quá, kẻo lại thành quá cố bây giờ.
Watanabe Kazumi chọc ngoáy tôi, Aoshima Natsuko cũng không chịu thua kém.
- Kazumi à, cậu vừa phải thôi chứ! Sao lại nói thế, anh Suzuki vốn là người chất phác mà...
Cô ta cười khúc khích. Thôi thì, thay vì khiến cho không khí trở nên ảm đạm thì thế này vẫn còn tốt chán. Dù bị hai cô gái trêu chọc nhưng tôi vẫn vờ vịt cười, lòng hơi ghen tị với Mochizuki và Oishi. Hai tên đó có thể nói chuyện thoải mái, khiến các cô gái vui vẻ chứ không bị lôi ra làm trò đùa như tôi. Nếu chỉ toàn con trai với nhau thì tôi sẽ ăn nói bạt mạng hơn nhiều.
- À, anh Suzuki ơi, có phải vừa nãy anh tháo kính ra không?
Watanabe Kazumi hỏi tôi rồi quay sang nói với Aoshima Natsuko.
- Tớ trót nhìn mất rồi, không ngờ anh ấy bỏ kính ra lại đẹp trai thế!
Nghe vậy, Aoshima Natsuko phấn khích.
- Thật sao?! Anh bỏ kính ra đi, cho em xem với!
Bất đắc dĩ, tôi đành gỡ kính ra. Thú thực là tôi chẳng thấy thoải mái chút nào. Đây là lần đầu tiên tôi nghe con gái bình luận về khuôn mặt mình. Hơn nữa, tôi luôn nghĩ từ “đẹp trai” không hề có duyên với mình. Kiểu gì tôi cũng bị cười vào mũi cho xem, nhưng nếu cười thật thì mấy cô này đúng là vô duyên quá thể.
- Cũng đúng... Ừm, nhưng mà… đẹp trai thì...
Aoshima Natsuko nghiêng cần cổ mảnh dẻ, suy nghĩ một hồi rồi nói tiếp.
- Em thấy anh đừng nên đeo kính nữa thì hơn, còn nếu phải đeo thì anh nên chọn cái nào sành điệu vào.
Lời khuyên có vẻ chân thành nên tôi khá cảm kích cô nàng, nhưng cô ta lại lập tức bồi thêm.
- Tớ ấy mà, nói đến đẹp trai thì tớ thích khuôn mặt của anh Kitahara cơ.
Thể hiện quan điểm rõ ràng thật. Bản thân tôi cũng phải công nhận Kitahara đẹp trai hơn mình.
Tôi luôn nghĩ rằng, nam hay nữ, điều đáng giá đâu chỉ ở khuôn mặt, quan trọng là nhân phẩm và tính cách của họ thế nào. Nếu phải chọn giữa Watanabe Kazumi, cô gái ngồi trước mặt đã trò chuyện với tôi nãy giờ và Naruoka Mayuko đằng kia, thì đương nhiên tôi sẽ chọn Naruoka ngay, mặc dù tôi chẳng biết gì nhiều về em cả.
Không, em khác, Naruoka khác. Tôi cứ đinh ninh như vậy. Vẻ đẹp tâm hồn của em hiển hiện hết ra ngoại hình đáng yêu kia rồi. Tôi đã dựa trên điều đó để đưa ra quyết định của mình, nghĩa là thấu hiểu tính cách em rồi mới so sánh, chọn lựa đấy chứ.
Mặc dù cảm thấy Naruoka là người con gái tuyệt vời nhất trong bốn cô gái của buổi giao lưu hôm nay, nhưng tôi không hề nghĩ đến chuyện sau này. Tôi chưa từng mong được hẹn hò với em.
Tuy vậy, tôi vẫn tò mò không biết em có bạn trai hay chưa. Đúng lúc đó, câu hỏi của Oishi bất ngờ dội vào tai tôi.
- Mayu ơi, em có bạn trai chưa?
Hóa ra họ đã thân thiết đến mức gọi tên là “Mayu” rồi cơ à?! Sao hắn có thể hỏi một câu thẳng đuột như vậy nhỉ? Thôi kệ, tôi cứ căng tai ra hết cỡ để nghe câu trả lời của em đã.
- Sao cơ ạ? Em vẫn chưa anh ạ...
Naruoka trả lời. Oishi lại hỏi tiếp.
- Thật ư? Thế cái nhẫn trên tay em là sao?
Câu hỏi đúng trọng tâm của hắn khiến cho không chỉ tôi mà dường như tất cả mọi người đều quan tâm. Aoshima Natsuko và Watanabe Kazumi đều dừng cuộc trò chuyện của mình để hướng cái nhìn về phía Naruoka.
- À, chiếc nhẫn này là em tự mua đấy. Suốt ba tháng trời kể từ khi bắt đầu đi làm, em đã làm việc rất chăm chỉ và mua nhẫn để thưởng cho bản thân vào ngày sinh nhật. Thực ra thứ Năm tuần trước, ngày 2 tháng Bảy là sinh nhật của em. Mua xong em rất muốn khoe với mọi người, nhưng ở nơi làm việc không được đeo nên hôm nay em mới đeo tới đây ạ.
- Tớ đây này, lúc gặp cậu trước quán cũng để ý đến chiếc nhẫn - Aoshima Natsuko nói - Tớ có thắc mắc nhưng ngại hỏi trước mặt mọi người. Lỡ đây lại là quà bạn trai cậu tặng thì không hay lắm, đúng không? Nên tớ cứ thấy bồn chồn. Ồ, mặt nhẫn là ruby à?
- Đúng vậy! - Naruoka đáp với vẻ mặt vô cùng rạng rỡ. Dường như em rất vui khi Aoshima Natsuko quan tâm đến chiếc nhẫn. Ruby được mệnh danh là “đá quý dành cho những người sinh tháng Bảy”.
- Ừm, trừ Mayu ra, chẳng ai đi tiệc giao lưu mà lại đeo nhẫn lên ngón áp út cả. Cậu lúc nào cũng suy nghĩ khác thường mà.
- Không có chuyện đó đâu, tớ còn bình thường hơn Nat [3] chán!
Em lập tức hếch mặt lên. Quả là một cô gái có thể thay đổi nét mặt xoành xoạch. Nếu vẽ chân dung, có thể phác họa em y như nhân vật bước ra từ truyện tranh, đặc biệt là đôi mắt ấy, giống hệt chữ “のの [4] ” vậy.
- Có phải em vừa bảo tuần trước là sinh nhật em không? - Kitahara bỗng chen ngang - Sinh nhật em tròn 20 tuổi?
- Dạ vâng - Naruoka mỉm cười đáp.
Kitahara bèn hăng hái giơ cao cốc bia.
- Nào tất cả mọi người, dù đã qua một tuần rồi, nhưng chúng ta hãy cùng nâng cốc chúc mừng sinh nhật tròn 20 tuổi của em Narioka !!!
- Naruoka chứ! - Oishi nhỏ giọng nhắc nhở hắn.
- Ối, chết thật... Chúc mừng sinh nhật tròn 20 tuổi của Naruoka! Nâng cốc nào cả nhà!
Đây là lần thứ hai trong buổi tối hôm nay chúng tôi nâng cốc. Đáp lại tiếng vỗ tay chúc mừng sau khi cạn ly, Naruoka đặt hai tay lên ngực rồi nói, “Em cảm ơn mọi người.” Đến thời điểm này, tám người chúng tôi đã thân mật với nhau hơn rất nhiều.
Trong số bốn thằng con trai, chỉ có Kitahara nhanh trí nghĩ ra việc “chúc mừng sinh nhật” là điều rất đáng hoan nghênh, nhưng chuyện hắn gọi nhầm tên em đúng là một điểm trừ to đùng. Tôi ngờ rằng đánh giá của Naruoka về hắn chỉ ở mức độ tầm tầm thôi. Nếu người đưa ra ý kiến chúc mừng sinh nhật em trước là tôi thì tôi sẽ tuyệt đối không nói nhầm như thế, kiểu gì cũng gây được ấn tượng tốt đẹp. Tiếc là không có cơ hội thứ hai. Tuy nhiên, khách quan mà nói, kể cả tôi có nghĩ ra được ý tưởng đó trước mấy thằng con trai khác, chắc tôi cũng chẳng đủ dũng khí nói ra. Kết quả cuối cùng vẫn không khác gì.
- Sau đây, anh xin biểu diễn một màn ảo thuật nho nhỏ thay cho món quà mừng sinh nhật em Naruoka.
Dứt lời, Kitahara bắt đầu lôi bốn đồng xu 100 yên ra. Lúc nào cũng là cái trò cũ rích này. Hắn đâu thèm biểu diễn để chuộc lỗi, có mà muốn thể hiện thì đúng hơn.
Cô nàng Aoshima bỗng đột ngột vung tay. Tuy nhiên, Kitahara không hề tỏ ra bối rối mà vẫn thuần thục khiến những đồng xu kẹp trong tay trái của hắn biến mất một cách ngoạn mục làm tôi không khỏi bất ngờ. Có lẽ hắn đã luyện tập kĩ càng để dù gặp phải tình huống rắc rối đi chăng nữa vẫn có thể xử lý một cách hoàn hảo, hoặc hắn đã để ý tác phong của Aoshima từ trước, từ đó liệu được cô ta sẽ vung tay vung chân làm ảnh hưởng đến màn thể hiện của hắn mà thay đổi cách biểu diễn.
Đúng như lời đồn, Kitahara không chỉ thu hút các cô gái bằng những trò ảo thuật khéo léo và chuyên nghiệp mà còn rất nhanh nhạy trong ứng xử. Dù ở hoàn cảnh nào, hắn cũng có thể ứng phó mọi chuyện vô cùng bình tĩnh.
Trong khi chăm chú theo dõi màn trình diễn của Kitahara, cả Mochizuki và Oishi vẫn không ngừng trò chuyện cười đùa với các cô. Nói thế là đủ để hiểu độ “nhanh nhạy” của bọn hắn.
Chỉ còn mỗi tôi. Tôi chẳng nói được câu nào hay ho thú vị như họ, chỉ có thể ngồi một góc cười trừ. Lúc nãy, Aoshima và Watanabe còn coi tôi như đồ chơi của họ, nào là bảo bắt chước phát thanh viên truyền hình, nào là bỏ kính ra cho họ xem mặt. Nhưng suy cho cùng, những việc đó cũng làm họ vui vẻ hơn đấy chứ? Với tôi như thế là được rồi. Nếu đối tượng giao tiếp của tôi không phải bọn họ mà là những cô gái hướng nội, có khi tôi còn rơi vào tình huống bi đát hơn nhiều. Hoặc, nếu tôi phải ngồi nói chuyện riêng với một cô gái mà không có tên con trai nào trợ giúp, liệu tôi có thể làm cô ấy vui vẻ hay không?
Khoảng mười phút sau, màn ảo thuật của Kitahara kết thúc. Hắn nhận được tràng pháo tay vang dội của chúng tôi (trong lúc hắn đang biểu diễn còn có một nhân viên bê đồ ăn đứng xem mê mải, đến khi kết thúc anh ta mới đặt đồ lên bàn và cuống cuồng quay ra quầy. Bộ dạng đó trông hết sức buồn cười). Chúng tôi lại trở về với những cuộc trò chuyện của mình.
Phấn khích trước tài năng ảo thuật của Kitahara, Aoshima và Watanabe bắt đầu chú ý đến hắn. Cứ thế, chẳng bị ai đả động gì đến, tôi ngồi im một xó nghe ngóng câu chuyện của ba người họ. Chỉ một lúc sau, tôi bắt đầu thèm thuốc lá. Dù đã tự nhủ không được hút thuốc trước mặt con gái, nhưng cuối cùng tôi vẫn không nhịn được. Mãi mới mở miệng, mà lại để nói một câu “Anh hút thuốc được không?” thì thật đáng xấu hổ, nhưng không ngờ, câu nói đó lại trở thành một chủ đề nóng.
- Ôi, anh Suzuki hút thuốc ạ? Em không ngờ đấy!
- Thế mà cứ nghĩ anh ấy là phát thanh viên đài NHK cơ!
- Có phải phát thanh viên đài NHK thì không được hút thuốc đâu?
Hai cô nàng bắt đầu câu chuyện hút thuốc như vậy, nhưng cuộc đối thoại cũng chẳng kéo dài lâu. Sau khi hút xong một điếu, tôi rời khỏi bàn để vào toa lét. “Nhu cầu” chưa đến nỗi bức thiết, nhưng cái chính là cần thay đổi không khí.
Đang ở trong nhà vệ sinh thì Mochizuki cũng đi vào. Hình như hắn thấy tôi gặp khó khăn nên mới lo lắng chạy theo hỏi thăm. Khi đứng cạnh nhau, hắn lên tiếng.
- Suzuki này, mày vẫn ổn chứ? Tại tao ép mày cả. Mày có thấy khó chịu không?
- Không không, tao thấy vui mà.
Câu trả lời không hề gượng ép. Trước khi đi, tôi đã nghĩ hẳn mình sẽ cô độc lắm, nhưng buổi giao lưu lại vui vẻ ngoài dự kiến.
Tôi từng nghĩ bản thân nhát gái, không bao giờ hấp dẫn được con gái xung quanh, tuy nhiên, tham gia vào một nhóm thế này và nhường quyền mua vui cho bọn Mochizuki thì lại là chuyện khác. Trong cuộc vui, tôi chẳng có nghĩa vụ hay trách nhiệm gì nặng nề, cứ việc ngồi cạnh các cô là xong. Cũng thú vị đấy chứ?
Nhất là khi trong cuộc vui ấy có người như Naruoka. Chỉ cần nhìn gương mặt tươi cười của em, tôi đã thấy thoải mái rồi.
Đang mải suy nghĩ linh tinh, tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh và chạm trán ngay với em ở chỗ rèm cửa. Tôi lúng túng như gà mắc tóc, định bụng chỉ cúi chào rồi bước nhanh vào phòng vì chẳng biết nói gì thì em cất lời.
- Xin lỗi, anh Suzuki ạ?
- Ừ...
Thoáng chốc, tôi trở nên bối rối vì bị em nhìn thẳng vào khuôn mặt đang mang nhiều biểu cảm kỳ quái.
- Ừm... lát nữa mọi người định đi hát karaoke. Anh Suzuki cũng tham gia chứ ạ?
- À, có chứ.
Tôi trả lời theo phản xạ. Không ngờ lại còn cả tăng hai. Nếu không gặp em ở đây, lát nữa thể nào tôi cũng từ chối vụ này để về luôn cho mà xem.
- Vậy thì hay quá! - Naruoka nói, không quên tặng cho tôi một nụ cười ấm áp. Giờ đây, tôi bỗng để ý khoảng cách giữa tôi và em chỉ vỏn vẹn mấy chục centimet, và tôi đang say đắm ngắm nhìn khuôn mặt em. Mãi cho đến khi em vào nhà vệ sinh nữ, tôi mới nhận ra mình thật thô lỗ.
Tôi trở lại phòng ăn, Watanabe bỗng hỏi, “Sao trông anh vui thế?” Tôi không nhận ra mình đang cười. Không thể thú nhận sự thật với cô ta được, tôi đành nói dối.
- À, thật ra anh nhịn lâu quá, mãi mới xả được nên thấy nhẹ nhõm ấy mà.
- Ôi thôi, thế là sụp đổ hình tượng về anh phát thanh viên NHK Suzuki mất rồi!
Thật không ngờ cô ta lại khôi hài như vậy. Có vẻ như tôi đã vô tình tạo ra một pha đối đáp hài hước với Watanabe.
Tự dưng tôi thấy thoải mái lạ. Hóa ra chỉ cần nói những điều vu vơ là được. Nửa sau bữa ăn, tôi uống rất nhiều và nói liên tục. Tôi nhận ra mình cũng có thể hăng hái như Mochizuki hay Oishi. Ở quán karaoke, thậm chí tôi còn thú nhận đây là lần đầu tiên trong đời đi hát để pha trò cười cho mọi người. Nhưng bản thân vốn thích văn nghệ nên khi cầm mic, tôi hát hay đến mức ai cũng ngỡ ngàng, “Có thật đây là lần đầu tiên Suzuki hát karaoke không vậy?”
Trong lúc hát, tôi uống như hũ chìm...
Hình như do uống quá nhiều nên tôi chẳng còn chút ký ức nào về chuyện ở quán karaoke. Tôi không nhớ mình đã nói với ai, nói những gì, ngay cả việc Naruoka đã hát bài gì tôi cũng không nhớ luôn.
Khi hát xong và ra khỏi quán, luồng gió đêm ùa tới làm dịu bớt cơn say trong tôi, chính vì thế, tôi vẫn còn nhớ việc bốn tên con trai chúng tôi cùng lảo đảo leo lên tắc xi. Tôi xuống ở Magarikane, ba tên còn lại đi đến Oshika nên chúng tôi chia tay nhau. Mà không rõ bọn tôi đã chia tiền tắc xi với nhau thế nào nhỉ?
Tôi xiêu vẹo bước vào căn hộ rồi lăn ra nệm. Trần nhà đang quay mòng mòng trong cơn say mèm của tôi, ngay sau đó, cảm giác buồn nôn khiến tôi lao như bay vào nhà vệ sinh.
Ngồi thụp xuống, ôm bồn cầu một lúc, tôi dần lấy lại được bình tĩnh, cảm thấy như mình vừa tỉnh khỏi cơn mộng.
Hôm nay đúng là một giấc mơ. Đầu tiên là buổi giao lưu đột ngột, kế đến là những cảm nhận của tôi trong suốt cuộc vui dài. Giả dụ thích ai, tôi hoàn toàn có thể nhờ Mochizuki hỏi Matsumoto Yuko để có địa chỉ liên lạc, nhưng đương nhiên tôi sẽ không làm việc đó. Và tất nhiên, cũng chẳng cô gái nào có ý với tôi cả.
Những chuyện xảy ra tối nay sẽ không bao giờ lặp lại lần thứ hai.
Chỉ lột mỗi chiếc quần bò ra, tôi lại nằm vật xuống và hồi tưởng những ký ức như mơ ấy. Cơn say chưa dứt làm cơ thể tôi mềm oặt, ảo giác dần dần xâm chiếm đầu óc tôi.
Tôi chìm vào cơn mê. Trong thế giới ấy, người con gái có mái tóc ngắn cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt tôi bằng đôi mắt ma mị như phù thủy rồi lặng lẽ mỉm cười.