Ảo Ảnh Của Thanh Xuân

Lượt đọc: 478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2. Em là 1000%

Một tuần trôi qua kể từ buổi tiệc giao lưu, Mochizuki lại gọi điện cho tôi.

- Mày thấy tối hôm trước thế nào?

Hắn hỏi. Tôi thành thật trả lời.

- À, được tham gia với mọi người, tao vui lắm.

- Thế à? Hôm đấy tao thấy mày say bí tỉ nên cứ tưởng mày chán quá phải mượn bia giải sầu, làm tao lo chết đi được. Vui thì tốt rồi... Thế, mày nghĩ sao về mấy em đấy? Có thích em nào không?

Kiểu hỏi thẳng tuột của hắn làm tôi khó xử, đang phân vân xem có nên thú nhận hay không thì Mochizuki đã lên tiếng trước.

- Thôi, bỏ đi - Hắn nói - Tao gọi cho mày là để hỏi chuyện này... Mùng 2 tháng sau, mày có bận gì không? Có phải làm thêm hay định về quê không?

Mùng 2 tháng sau, tức là khoảng hai tuần nữa.

- Không, tao chẳng bận gì cả.

- Thế mày có muốn đi biển không? Trong buổi tiệc hôm trước, mọi người nói muốn đi biển Shizunami chơi đấy!

Buổi tiệc hôm trước? À, ra vậy.

- Được thôi.

- Ha ha, trả lời nhanh thế? Tốt rồi, để tao báo với hội còn lại.

Hắn hẹn sẽ lái xe đến đón tôi vào 8 giờ sáng hôm đó.

- Có gì tao liên lạc lại sau, trước khi ra khỏi nhà, tao sẽ gọi cho mày.

- Ờ, tao biết rồi.

Đặt ống nghe xuống, tôi hít thở sâu một lần, hai lần, ba lần. Bỗng dưng phấn khích quá!

Tôi sắp được gặp lại em.

... Mà cũng có thể không gặp lắm chứ.

Tôi có cái tính hay mường tượng trước những điều khủng khiếp nhất, để bản thân rơi tõm vào tuyệt vọng sẵn đi. Chưa chắc em sẽ đến, nhưng duy trì liên lạc với nhóm ấy là được. Tiếp tục cười đùa pha trò như lần trước là ổn thôi. Hiện tại cứ biết thế đã.

Hơn nữa, nếu gặp được em thì...

Trong suốt một tuần nay, tôi đã nghĩ về em rất nhiều. Tôi nhớ nụ cười dịu dàng của em, thậm chí còn nhớ cả nơi em làm việc - phòng khám nha khoa Akiyama ở Ichibancho. Tôi còn tra cả số điện thoại của phòng khám ấy, chỉ cần gọi đến là gặp được em, nhưng tôi không thể hành động như vậy.

Giậm chân tại chỗ vốn là bản tính của tôi. Trước đây, tôi từng xem danh bạ học sinh để tìm số điện thoại của cô bạn cùng lớp mà tôi rất thích, nhưng cũng chỉ dừng ở đó. Đến giờ, đã ba năm trôi qua, tôi vẫn có thể đọc vanh vách số điện thoại của cô bạn Kikuchi ấy.

Rốt cuộc, tôi không dám gọi dù chỉ một lần, và sau này cũng không có ý định gọi cho cô ấy. Tôi luôn cho rằng mình sẽ chẳng bao giờ gặp lại được bất cứ người con gái nào, kể cả Kikuchi hay Naruoka.

Tôi ngồi yên, miệng lẩm bẩm, “Đi biển à.”

Hai tuần đau đầu suy nghĩ loáng cái đã trôi qua. Thời tiết hôm đó là vấn đề làm tôi lo lắng nhất, may thay, đài dự báo trời sẽ nắng ráo suốt mấy ngày nên tôi cũng an tâm hơn.

Trời vừa hửng sáng, tôi đã dậy tắm rửa sạch sẽ - điều hiếm hoi lắm mới thực hiện trong đời. Trong khi chờ đến giờ hẹn, tôi tự bày ra “show diễn thời trang” cho riêng mình để giết thời gian. Tôi mặc quần bò chứ không dám mặc quần soóc vì sợ bị các cô gái chê chân lắm lông, tiếp đó là khoác chiếc áo sơ mi Aloha độc nhất ra bên ngoài áo phông. Tôi định đeo kính râm cho giống Sugiyama Kiyotaka [5] , nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì chiếc kính cận luôn gắn bó thân thiết vẫn hữu dụng hơn kính râm cả năm trời không sờ đến một lần.

7 giờ 30 phút sáng, tôi đã đóng bộ xong xuôi. Trong ba mươi phút còn lại, tôi hút hết ba điếu thuốc.

Khoảng 8 giờ 5 phút, tức là trễ hơn giờ hẹn năm phút mới thấy Mochizuki gọi điện, và phải khoảng mười phút sau hắn mới lái xe đến nhà tôi. Nghe thấy tiếng động cơ, tôi xách hành lý lên, xỏ chân vào đôi dép đi biển rồi tiến ra cửa. Đúng lúc đó, Mochizuki xuống xe. Mui ô tô bóng loáng phản xạ ánh mặt trời.

- Xin lỗi mày nhé, tao phải phóng như điên đến đây đấy.

Cửa ghế phụ cũng mở ra, Matsumoto cúi đầu chào tôi. Nghe thấy bài hát của nhóm Southern All Stars [6] vang lên trong xe, lại nhìn hàng ghế sau trống trơn, tôi bỗng cảm thấy hơi hụt hẫng.

- Nào, đi thôi!

Xe của chúng tôi lao thẳng về phía Tây theo đường Kanebo, đi xuống đường nối rồi rẽ vào quốc lộ 150. Khi hỏi về những người còn lại, tôi mới biết Oishi đi cùng xe Kitahara, còn Aoshima chở hai cô gái kia đến điểm hẹn.

Vì đường không đông lắm nên chỉ khoảng ba mươi phút sau, chúng tôi đã có mặt tại một quán rượu ở Yaizu trên đường ra bãi tắm biển Shizunami, cũng là nơi Mochizuki hẹn những người còn lại. Hai người bọn Kitahara đã đến, nhưng chưa thấy nhóm các cô gái đâu. Chúng tôi lục tục xuống xe. Bên ngoài trời nắng chói chang, đúng là thời tiết tuyệt vời để tắm biển.

Thống nhất sẽ mua đồ đạc cần thiết trước rồi mới đi tiếp, bốn tên chúng tôi vào cửa hàng, mua một đống đồ uống nhét vào thùng đá giữ lạnh rồi cất lên ô tô. Bấy giờ, chiếc xe cuối cùng mới xuất hiện.

- Bọn em xin lỗi, đi mãi mới tìm được đến nơi. Chạy tít xuống tận Oikawa rồi quay ngược trở lại đây - Aoshima xuống khỏi ghế lái, chào chúng tôi - Chào các anh, lâu quá mới gặp lại.

Hai cô gái còn lại cũng theo xuống và chào.

Dù chưa nhìn thấy Naruoka nhưng tôi đã hồi hộp đến nghẹt thở. Trời nắng chang chang nên tôi không thể nhìn em trực diện, chờ đến lúc bốn cô nàng bắt đầu mải mê trò chuyện với nhau, tôi mới dám len lén ngắm trộm.

Naruoka đang đội một chiếc mũ rơm. Nắng rọi qua nan mũ, hắt bóng xuống bờ vai trắng ngần. Em mặc chiếc áo ba lỗ màu nâu đỏ, hai sợi dây trắng mảnh - có lẽ là của bộ áo tắm mặc sẵn bên trong - buộc vòng ra phía sau cổ, kết hợp hài hòa với chiếc váy dài có các họa tiết trên nền vải trắng và đôi xăng đan cùng màu váy. Khuỷu tay trái của em khoác một chiếc túi như được đan bằng cói. Em của lúc này quá đỗi quyến rũ, đến mức tôi chỉ muốn chụp ảnh em và trưng bức ảnh đó trong phòng mình. Giá như nơi đây không phải bãi đỗ xe mà là biển thì tuyệt vời biết mấy. Em sẽ đi bộ dọc bờ biển không bóng người, tay phải cầm mũ rơm, hướng khuôn mặt bừng sáng nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Còn tôi đứng bên em bấm máy...

Tôi nhắm mắt lại, thở một hơi thật dài để kéo mình thoát khỏi cơn mơ tưởng.

Chỉ mới gặp lại em thôi mà trống ngực tôi đã đập liên hồi thế này.

Ba chiếc xe lại thẳng tiến về hướng Tây. Chừng nửa tiếng sau, chúng tôi đến được bãi biển Shizunami. Lúc này là khoảng 9 giờ rưỡi sáng. Ven bờ biển có hàng chục trạm nghỉ nằm san sát, đằng sau là các bãi đỗ đã chật kín xe. Các nhân viên phục vụ làn da cháy nắng đen sạm luôn miệng nở nụ cười khoe hàm răng trắng bóc với những du khách đang mặc đồ bơi. Nghe tiếng sóng vỗ rì rào và cảm nhận vị muối mằn mặn trong không khí, tôi càng phấn khích hơn.

Chúng tôi chia nhau xách đồ, cùng vào một trạm nghỉ gần đó, thanh toán tiền rồi đi lên tầng hai, bước vào một gian phòng rộng khoảng vài chục chiếu [7] tràn ngập nắng xen lẫn chút gió biển mặn dịu. Nhìn thấy chiếc bàn trong góc phòng, tôi liền đặt hành lý xuống và cảm ơn người lái xe theo phản xạ. Nhưng bây giờ không phải lúc nghỉ ngơi, còn rất nhiều việc cần làm. Nghĩ vậy, tôi bèn dụi điếu thuốc vừa châm vào gạt tàn rồi đứng dậy.

Đám con trai bắt tay vào dựng chỗ nghỉ ngơi trên bờ biển. Cứ bước một bước, đôi dép của tôi lại lún sâu hơn vào cát, da bàn chân có thể cảm nhận từng hạt cát nóng bỏng. Đống đồ đạc gồm hai chiếc ô che nắng lớn và bốn tấm thảm ngồi, ngoài ra còn hai chiếc ghế gấp tay vịn và hai ghế võng xếp. Người ta đã dựng rất nhiều ô và trải vô số thảm, nhưng vẫn còn khoảng trống cho chúng tôi. Phải trải thảm để giữ chỗ cái đã.

Tôi nhìn khắp bãi biển rộng lớn và nhận ra tất cả nam giới đều mặc quần bơi hoặc quần soóc như đám Mochizuki, duy chỉ có tôi là mặc quần dài. Cảm giác xấu hổ ập tới, tôi đành quay lại trạm nghỉ để thay đồ.

Về đến nơi thì bắt gặp các cô gái đã chuẩn bị xong xuôi. Matsumoto và Watanabe đều mặc áo phông ra ngoài, thân trên không khác gì trang phục ngày thường nhưng phần dưới nửa kín nửa hở trông vô cùng hấp dẫn. Aoshima thì vận nguyên đồ bơi đi ra biển, cô hỏi lúc gặp tôi, “Sao thế anh?” Tôi đáp qua loa, “Về thay đồ ấy mà,” rồi bước nhanh về phía phòng thay đồ.

Sau khi đóng cửa, tôi bắt đầu tua lại những gì mình vừa thấy lúc nãy.

Áo tắm của Naruoka là kiểu áo một mảnh có họa tiết hoa rực rỡ trên nền vải trắng, thực sự rất hợp với em. Phần lưng hở khá nhiều, nhưng không rõ do em để tóc ngắn hay do thân hình không đầy đặn cho lắm, mà trông em giống hệt một vận động viên thể thao đang mặc trang phục thi đấu, chẳng gợi cảm chút nào.

Nhưng thế lại hóa hay. Một cô gái có thân hình quyến rũ như Aoshima rất dễ gây áp lực cho tôi. Những đường cong đầy đặn căng tràn sức sống kia chính là thứ vũ khí nguy hiểm, chẳng khác gì móng vuốt hay nanh nhọn của mãnh thú. Theo bản năng, phần “con” trong tôi có vẻ dè chừng loại vũ khí đó.

Gọi là phòng thay đồ, chẳng qua chỉ là những tấm ván gỗ ép ghép lại với nhau. Cửa được chốt bằng chiếc móc sắt rẻ tiền, chỉ cần đứng ngoài kéo mạnh là dễ dàng bật tung. Ván gỗ cũng có thể bị uốn cong, tạo ra khe hở để nhìn trộm. Tôi đặt dép ngoài cửa làm dấu là buồng đang sử dụng. Dù biết sẽ không xảy ra những trường hợp như trên, nhưng trong vài giây cởi đồ lót để mặc quần bơi vào, tôi vẫn cực kỳ bồn chồn lo lắng. Chắc các cô gái cũng thay quần áo ở đây giống như tôi bây giờ, trừ Naruoka. Em đã mặc sẵn đồ bơi trên mình kia mà? Nhưng chắc chắn sau khi tắm biển về, em cũng phải vào đây chứ nhỉ? Liệu có sao không... Đấy, tôi cứ suy nghĩ toàn những chuyện không đâu.

Tôi cởi trần, khoác sơ mi Aloha, bỏ kính và thuốc lá vào túi áo.

Sau khi tôi mặc đồ xong, đám con gái tỏ vẻ ngưỡng mộ, “Ôi, anh thay đồ nhanh ghê!” Tôi ngượng ngùng thu dọn đồ đạc của mình, đang định quay ra bãi biển thì đúng lúc đó, một giọng nói vang lên.

- Anh Suzuki ơi, anh bỏ hết tiền bạc, tư trang đắt tiền vào túi này nhé.

Giọng nói này... Phải rồi, là giọng của Naruoka. Quay người lại, tôi thấy em đang quỳ trên sàn, mở rộng chiếc túi rút dây và ngước nhìn tôi.

- À, ừ...

Tôi vội vàng rút ví tiền từ túi chiếc quần đang cầm trên tay ra rồi bỏ vào túi của em. Đây là lần đầu tiên trong ngày tôi trò chuyện với em. Khi ánh mắt chạm nhau, em nở nụ cười dịu dàng. Lòng dạ tôi bị vò nát giống hệt miếng giẻ lau.

- Chúng ta ra biển thôi!

Matsumoto nói. Tôi và các cô gái cùng đi ra bãi biển. Hai chiếc ô che nắng đã được cắm sẵn sàng, công đoạn chuẩn bị coi như hoàn tất. Tôi - một kẻ đến đồ của mình cũng không biết chuẩn bị chu đáo - chỉ có thể giúp bơm những quả bóng hình thù kì dị bằng máy bơm đạp chân. Sau một hồi hì hục, mồ hôi vã ra như tắm, tôi được “thưởng” một lon bia mát lạnh. Mỗi người cầm một lon, Mochizuki bật nắp rồi hớn hở lên tiếng.

- Sau đây, chúng ta hãy cùng uống để mừng cho lần gặp mặt thứ hai này!

Tất cả cụng lon và uống liền một hơi.

Mùa hè uống bia trên bãi biển quả là tuyệt vời! Bầu trời trong xanh, cao vời vợi, mặt trời rọi những tia nắng chói chang. Tiếng sóng vỗ rì rào quyện với những âm thanh khác làm mê đắm lòng người, khiến tôi cứ ngỡ mình đang sống trong một cảnh ảo.

Chúng tôi thay phiên nhau tắm biển, ngủ trên ghế võng hoặc nằm dài phơi nắng trên thảm. Số lon bia rỗng càng lúc càng nhiều.

Mochizuki và bốn cô gái ra tắm biển, còn tôi, Kitahara và Oishi ở lại trên bờ. Lúc này, Oishi chợt nói với Kitahara.

- Nhìn em Watanabe ngon lành quá mày ơi!

Cuộc nói chuyện giữa hai tên này bắt đầu chuyển sang chủ đề bình phẩm đám con gái. Đang nằm dưới thảm, tôi cũng cố dỏng tai lên nghe cho bằng được.

Kitahara cũng ý kiến.

- Ngon gì mà ngon, ngực nẩy mà mông xẹp dí thì chán lắm.

- Với tao thế là quá OK rồi!

Mục tiêu tiếp theo là Aoshima. Hai thằng đều gật gù tán thưởng về thân hình cô nàng, nhưng chỉ được một lát lại bắt đầu chia phe.

- Tao chẳng ưng mặt em này lắm.

Oishi nói. Kitahara ngay lập tức phản bác.

- Tao thì chiến được. Con gái bây giờ cao ráo là đẹp rồi, mặt mũi không quan trọng lắm đâu.

Hóa ra hai tên này chỉ đang bàn xem em nào ngon nghẻ nhất để “xơi tái”.

- Em Naruoka thì sao?

Khi nghe Kitahara nhắc đến cái tên này, tôi thật sự không thể bình tĩnh nằm nghe được nữa. Không biết hai tên này nghĩ gì về em ấy...

- Tao thấy trong ba em, có mỗi em đó là được nhất!

Kitahara nói tiếp. Hóa ra hắn cũng đang để ý đến em.

- Tao thì xin kiếu... - Oishi lưỡng lự một hồi rồi nhận xét - Thật ra tính cách em này cũng được, trông cũng đáng yêu, nhưng ngực lép kẹp thế kia trông chẳng khác gì trẻ con. Này Kin [8] , mày thích kiểu đấy à? Đừng bảo với tao là mày thích mấy em gái mới lớn nhé?

- Vớ vẩn, mày nhìn thế nào lại thành gái mới lớn? Tao thấy em ấy đủ tiêu chuẩn lọt vào tầm ngắm của tao rồi.

- Ối chà, tầm ngắm rộng gớm! Thế mà lại chê em Watanabe à?

- Tầm ngắm của mày và tao hoàn toàn khác nhau mà - Kitahara cười khoái chí.

- Thế này vui phết nhỉ? Mấy em gái chắc cũng đang bình luận với nhau xem thằng nào được nhất trong đám con trai bọn mình...

- Cứ như mấy cặp đôi trong Feeling Couple 5vs5 [9] ấy nhỉ?

- Ờ... Nhưng tao thấy giống nhân vật trong phim Bảy nam thanh nữ tú - Câu chuyện mùa hè [10] hơn.

Oishi bỗng ngưng bặt. Có tiếng cót két phát ra từ chiếc ghế võng hắn đang nằm, hình như hắn ngó xuống xem tôi có nghe lỏm hay không. May mà lúc đó tôi vẫn giả vờ ngủ.

- Không tính thằng Suzuki thì coi như đủ rồi. Mochizuki là Sanma nhé, mày là Tsurutaro, còn tao là Okuda Eiji.

- Này này, sao mày chỉ toàn nghĩ cho mày thôi vậy? Mà thế thì Kaku Chikako sẽ là ai trong bốn em kia?

- Ối, chọn Kaku Chikako đầu tiên à? E hèm, xem nào... Em Aoshima thì sao? Có vẻ không hợp lắm...

Nói đến đây, hai thằng quay ra nhìn nhau rồi phá lên cười.

- Công nhận phim đó hay thật đấy!

Chủ đề bàn tán của bọn hắn bắt đầu chuyển sang các chương trình truyền hình. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Rồi cơn buồn ngủ bỗng dưng ập đến...

Đang say giấc, nước lạnh ập vào người khiến tôi luống cuống choàng tỉnh dậy.

Tôi ngó nghiêng xung quanh theo phản xạ thì bắt gặp Watanabe đang lùi lại phía sau, cười rúc rích. Có lẽ vừa tắm biển xong nên cô nàng mới nghĩ ra trò này. Những lọn tóc ướt tán loạn đầy quyến rũ, vô số hạt nước lấp lánh bám trên cơ thể. Thân hình mũm mĩm, nhưng dáng điệu hơi thu mình cùng đôi chân đứng chụm kiểu bồ câu khiến trong khoảnh khắc, tôi thấy cô nàng đáng yêu lạ. Trong bộ áo tắm, Watanabe đang toát ra sức hấp dẫn chết người.

- Cô thật là... - Tôi nói giọng quở trách, nhưng biểu cảm lại chẳng có vẻ gì là đang giận - Đang tắm nắng thì bị cô giội nước lên người, chẳng may tôi bị bỏng thì sao?

Tôi lấy làm tâm đắc với câu bông đùa của mình. Thấy tôi lăn ra ngủ, cô gái hài hước Watanabe tưởng rằng tôi đã chán ốm chuyến đi này nên cố tình chọc cho tôi vui lên chăng?

- Anh uống bia nhé?

Watanabe hỏi và lục lọi thùng giữ lạnh. Tư thế cúi người cho tôi chiêm ngưỡng trọn vẹn cặp mông tròn trịa của cô. Phải chăng cô ta đang cố tình khiêu khích tôi bằng dáng vẻ uyển chuyển này? Chẳng lẽ... cô nàng thích tôi?! Không, không đời nào có chuyện đó! Tự nhiên lại nghĩ ngợi linh tinh như thằng ngốc vậy.

- Nếu có Löwenbräu thì cho tôi một lon.

Giật nắp lon bia, tôi lại ngó nghiêng xung quanh một lần nữa.

- Ơ, cô có thấy Gat và Kitahara đâu không?

- Hai anh ấy xuống biển rồi ạ. Em ngồi cạnh anh được không?

Tôi nhích sang một bên nhường chỗ cho cô. Nhìn kĩ thì thân hình cô nàng không chê vào đâu được, rãnh ngực sâu và bầu ngực căng tròn cực kỳ hấp dẫn, điểm trừ duy nhất chỉ có vòng eo hơi đầy đặn. Câu nói “Với tao thế là quá OK rồi” của Oishi ban nãy chợt vang lên trong đầu, tôi vội chuyển ánh mắt bối rối của mình ra tít ngoài khơi. Một chiếc tàu chở dầu cỡ lớn đang chầm chậm di chuyển trên mặt nước lấp lánh, mọi thứ sao mà lung linh huyền ảo đến thế.

- Anh Suzuki này, anh ít nói nhỉ? Nhưng hôm đi hát karaoke ấy, anh nói chuyện vui vẻ lắm cơ. Giá mà được đi hát karaoke cùng anh lần nữa... Em đùa đấy, kìa, anh uống đi chứ!

Mặc dù hơi hồi hộp nhưng để cho phải phép, tôi vẫn cố gắng nhìn thẳng vào mặt và chăm chú lắng nghe lời cô nói. Lạ một điều là nét mặt của Watanabe đang thoáng căng thẳng. Lòng tôi bỗng nhẹ nhõm đi nhiều.

Có lẽ tôi không nhầm. Watanabe thích tôi.

Chỉ cần được một cô gái thích là tôi đã mừng rơn rồi, nhưng tại sao không phải là Naruoka chứ? Cuộc đời thật bất công.

Tôi và Watanabe tiếp tục tán gẫu vu vơ. Nói là tán gẫu nhưng chủ yếu là Watanabe nói, còn tôi ngồi cạnh chỉ thỉnh thoảng gật đầu, ậm ừ vài câu cho có. Không biết như thế có được tính là trò chuyện không nhỉ?

Ở bên Watanabe, tôi cảm thấy khá bình thản, nói đúng hơn là khá tỉnh táo. Những câu chuyện của cô chủ yếu xoay quanh giới nghệ sĩ, chẳng mảy may liên quan đến học hành. Cô luôn tỏ ra thân thiện, dễ gần, rất đáng mến, nhưng có lẽ tôi không phải là người sinh ra để dành cho cô.

Càng nghĩ như vậy, tôi càng không muốn để Naruoka nhìn thấy cảnh tôi và Watanabe nói chuyện thân thiết với nhau thế này.

- Xin lỗi cô, tôi đi vệ sinh đã nhé - Tôi khéo léo ngắt ngang câu chuyện rồi lấy chiếc áo đang vắt tạm trên ô che nắng khoác lên người, đi thẳng về hướng nhà vệ sinh. Đi được một đoạn, tôi quay lại chào để tỏ ý xin lỗi rồi bước tiếp.

Giải quyết nhu cầu xong, tôi chẳng muốn trở lại bờ biển chút nào, bèn ra phía bãi đỗ xe, leo lên cầu thang về trạm nghỉ. Ngậm điếu thuốc thứ hai trong ngày, tôi liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Kim đồng hồ chỉ đúng 1 giờ chiều. Đã quá bữa trưa nhưng bia, mỳ xào và oden [11] trước đó đã đủ khiến tôi ngang dạ.

Từ ngoài nắng vào bóng râm mát mẻ, cơ thể sảng khoái hơn hẳn. Chất liệu của thảm trải sàn rất thích, sau khi hút thuốc xong, tôi nằm lăn ra đất. Ước gì thời gian có thể ngừng trôi để tôi tận hưởng cảm giác này.

Nằm một lúc, tôi ngủ thiếp đi.

- Anh Suzuki?

Tôi choàng tỉnh. Giọng nói này... là Naruoka!

- Ôi... - Chẳng biết trong lúc ngủ, tôi có chảy nước dãi không nữa - ... Tôi ngủ quên mất.

Tôi vội vã ngồi bật dậy. Em tiến đến gần, chăm chú nhìn tôi.

- Lúc nãy tụi em xuống biển mà toàn thấy anh ngồi trên bờ uống bia. À, em xin lỗi vì đã làm anh thức giấc nhé!

- Không, không sao đâu - Tôi đảo mắt nhìn xung quanh - Đi chơi đông vui thế này mà tôi chỉ biết ngủ, thật ngại quá.

Ngoài Naruoka ra không còn ai khác. Đã tỉnh ngủ hơn một chút, tôi bắt đầu căng thẳng.

Có lẽ Naruoka lên bờ chưa lâu, tóc và đồ bơi trên mình em vẫn ướt. Em ngồi bên tay phải tôi, khuôn mặt trong sáng ngây thơ vô cùng, nói khẽ.

- Anh này... anh có thể cho em xin một điếu thuốc được không?

Quá ngạc nhiên, tôi buột miệng.

- Hả? Cô cũng hút thuốc sao?!

- Đi làm thì em không hút, nhưng ở nhà, tối nào em cũng hút trước khi đi ngủ. Chắc anh bất ngờ lắm nhỉ?

- Bất ngờ thật... À, của cô đây.

Tôi mở bao thuốc ra mời em.

- Vâng, cảm ơn anh.

Naruoka cười, rút một điếu ra châm lửa. Em hít rất sâu, để luồng khói thuốc thấm vào lồng ngực. Trông em có vẻ khá thuần thục.

- Trước mặt bạn bè em cũng không hút nên hôm nay mới để thuốc ở nhà. Nhưng giờ tự nhiên em lại thèm...

Em giải thích rồi tiếp tục hít vào phả ra những lọn khói nối tiếp nhau. Đến trong mơ tôi cũng không hình dung được cảnh Naruoka đang ngồi ngay cạnh mình, phì phèo hút điếu thuốc của tôi.

- Anh Suzuki này, anh có ghét con gái hút thuốc không?

Câu hỏi đột ngột của em khiến tôi lúng túng. Tất nhiên tôi chưa bao giờ thích phụ nữ cầm điếu thuốc trên tay, nhưng Naruoka thì khác. Em hút thuốc, nhưng tôi thích em.

- Thật lòng thì tôi không thích, nhưng có lẽ tôi hơi phiến diện rồi.

Rốt cuộc, tôi chọn cách trả lời thẳng đuột. Naruoka có vẻ không vui, lại chuyển chủ đề.

- Thuốc của anh nặng quá. Em hay hút loại tên là Capri, điếu thuốc chỉ nhỏ bằng một nửa thế này thôi. Thành ra em đang hút gấp đôi ngày thường rồi, anh nhỉ?

- Nếu đường kính bằng một nửa thì diện tích mặt cắt của điếu thuốc cô quen hút chỉ bằng một phần tư điếu này, nghĩa là cô đang hít một lượng khói gấp bốn lần bình thường đấy.

Tôi cứ nói nguyên xi những gì đang nghĩ trong đầu. Em liền hỏi với vẻ thán phục.

- Anh Suzuki này, có phải anh từng nói anh học khoa Toán không nhỉ? Lúc nào anh cũng tính toán mọi thứ như thế ạ?

- Ý cô là...

- Chắc anh giỏi nhớ số má lắm nhỉ?

Dứt lời, khuôn miệng xinh xắn của em vu vơ nhả ra sáu chữ số. Tôi nhẩm lại để ghi nhớ vào đầu.

- OK, tôi nhớ rồi.

- Vậy anh thử đọc lại đi?

Tôi nói lại một lượt.

- Một lần nữa được không anh?

Tôi lặp lại theo lời em.

- Anh cố gắng đừng quên nhé. Số điện thoại nhà em đấy.

Em ghé sát khuôn mặt nhỏ nhắn về phía tôi, thì thầm rồi đứng dậy.

- Em không muốn bị bắt gặp khi đang hút thuốc nên đành xin lỗi anh vậy - Em dụi đầu thuốc cháy dở vào gạt tàn và nghiêng đầu nói nhỏ thêm lần nữa - Em ra ngoài trước đây, một lát nữa anh hẵng ra nhé.

Naruoka bước xuống cầu thang. Sự việc diễn ra vỏn vẹn trong vài ba phút đồng hồ kể từ lúc em xuất hiện. Hình như em chỉ toàn trêu tôi thì phải. Lúc này, tôi vẫn dõi theo bóng lưng mảnh mai của em cho đến khi khuất hẳn, những điều vừa xảy ra chợt trở nên mông lung.

Đúng rồi! Những con số! May sao tôi vẫn còn nhớ. Trước mắt không thể quên số điện thoại nhà em được... Tôi lẩm bẩm để bắt mình ghi khắc chúng thật kĩ.

Những suy nghĩ vu vơ lại kéo đến. Em đến tìm tôi vì tôi cũng hút thuốc, còn em muốn hút mà không mang thuốc theo. Chắc hẳn đoán rằng tôi lên đây nên mới đi theo để xin một điếu, rồi vì không muốn bị mọi người bắt gặp nên đã vội vã trở ra...

Khoan đã nào!

Nếu em thực sự không muốn hút thuốc trước mặt bạn bè thì tại sao lại hút trước mặt tôi? Thật khó hiểu. À, cũng không hẳn. Có lẽ em nghĩ tôi sẽ thông cảm với em, hoặc mọi người đều thông cảm cho em nên em mới thản nhiên đến tìm tôi. Cứ thế, tôi dần dần chấp nhận thói quen hút thuốc của em. Nhưng vấn đề khó hiểu nhất là việc em cho tôi số điện thoại nhà. Không rõ mục đích của em là gì, có khi nào, em cũng có ý với tôi không?

Khuôn mặt em khi chúng tôi trò chuyện trước cửa nhà vệ sinh hôm tiệc giao lưu bỗng hiện lên trong tâm trí. Ngẫm lại, tôi chỉ mới nói được với em vài câu ngắn ngủi, bèn tự nhủ “Làm gì có chuyện ấy” để dập tắt hy vọng của bản thân. Một thời gian sau, chưa biết chừng em lại nhờ vả tôi mua sách vở, như sách học tiếng Anh chẳng hạn.

Sau đó, tôi chẳng còn cơ hội nào để gặp riêng Watanabe và Naruoka nữa, đành tạm gác những câu hỏi chưa có lời giải và tận dụng khoảng thời gian còn lại để vui hết mình với mọi người. Chỉ cần điềm tĩnh và cố gắng cư xử như bình thường là được. Khoảng 4 giờ chiều, chúng tôi rời khỏi trạm nghỉ và lên đường. Đi đến giữa quốc lộ 150, cả nhóm dừng chân ăn uống ở quán Kokosu rồi lại tiếp tục song hành trên ba chiếc xe để trở về thành phố. Dù bị tắc đường, cuối cùng chúng tôi vẫn trở về Abekawa an toàn khi trời vừa nhá nhem. Tôi có mặt ở nhà tầm hơn 7 giờ tối.

Sau khi thay đồ và bình tâm lại, tôi bắt đầu suy nghĩ về hai cô gái. Tuy nói vậy, kỳ thực tôi chỉ nghĩ đến Naruoka. Nghĩ một hồi cũng chẳng đưa ra được kết luận nào, tôi bất giác thở dài ngao ngán.

Một tuần trôi qua.

Vùng da cháy nắng, vết tích sau chuyến đi biển bắt đầu bong tróc. Hóa ra thời gian trôi nhanh như vậy.

Tôi vẫn chưa đủ dũng khí để gọi điện cho Naruoka.

Tôi không muốn cơ hội hiếm hoi để tiếp cận em vuột khỏi tay mình. Mong muốn được gặp lại em mạnh mẽ hơn bao giờ hết, thậm chí, tôi nguyện làm tất cả mọi điều để có thể sống lại vài phút giây ngắn ngủi bên em trong trạm nghỉ ven bờ biển.

Nhưng gọi cho em rồi, tôi biết nói gì đây?

Qua tên trường cấp ba, có thể nhận ra nhà em ở ngay trong thành phố, nơi làm việc hiện tại cũng vậy. Khả năng em đang sống cùng gia đình là rất lớn. Chẳng may gọi đến mà người nhà em nghe điện thì sao? Gặp em, có khi tôi còn cấm khẩu nữa là gặp người nhà của em.

Sự phân vân lưỡng lự và niềm mong muốn khôn nguôi cứ giày vò tôi mãi. Bất giác nhìn lại đã một tuần trôi qua, tôi không cho phép mình chần chừ thêm nữa. Hiện tại là 9 giờ rưỡi tối Chủ nhật. Có lẽ em có nhà, hoặc chí ít là nhà em đang có người.

Kể cả người nhà em nghe điện thì cũng đành vậy. Thu hết can đảm, tôi nhấc ống nghe lên và ấn những con số mình đã thuộc nằm lòng.

Hãy nghe máy đi... À không, xin đừng nghe...

Vừa thấy đầu dây bên kia có tín hiệu đổ chuông, tôi vội đặt luôn ống nghe xuống. Xấu hổ không tả nổi!

Nếu là trước đây, hẳn tôi đã chán nản mà bỏ cuộc rồi. Nhưng lần này thì không. Hít một hơi dài để lấy bình tĩnh, tôi nhấc máy lên và ấn nút gọi lại. Tiếng điện thoại tút tút như tiếng sóng biển nhịp nhàng vỗ bờ khiến tôi nhớ lại những giây phút em kề sát bên tôi, thì thầm dịu dàng.

Sau tiếng tút thứ năm, có người nhấc máy.

- A lô, đây là nhà Naruoka ạ - Giọng một cô gái trẻ vang lên.

Đoán là em, nhưng tôi vẫn hỏi lại cho chắc.

- Làm ơn cho tôi gặp Mayuko.

- Là tôi đây... Anh Suzuki ạ?

- Tôi đây - Em đã nhận ra giọng nói của tôi. Như có thêm dũng khí, tôi phấn chấn hẳn - Chào cô.

- Chào anh... Em chờ anh gọi suốt mà mãi chẳng thấy, nên em cứ nghĩ anh quên em rồi.

- Xin lỗi cô.

Tôi vội vàng xin lỗi trong niềm vui sướng được nói chuyện với em, tiếc là chỉ trao đổi qua điện thoại nên tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu kia. Dù thế nào, tôi vẫn cảm thấy hơi hụt hẫng.

- Tôi cứ nghĩ mãi, không biết gọi cho cô rồi phải nói gì, ngộ nhỡ người nhà cô nghe máy thì làm thế nào...

- Ôi, em chưa nói với anh sao? Giờ em đang sống một mình mà.

- Vậy à?

Nghe em nói đến đây, lòng tôi nhẹ nhõm hẳn. Trước mắt, tôi đã giải thích được việc liên lạc muộn là do e ngại gia đình em. Đó cũng có thể coi là một chủ đề nói chuyện đấy chứ. Ngẫm nghĩ một lúc, tôi hỏi em.

- Bây giờ cô có tiện nói chuyện không?

- Không sao ạ - Em đáp.

Tự dưng lại lo lắng chuyện không đâu khiến cuộc trò chuyện bị gián đoạn rồi! Trong lúc luống cuống tìm kiếm chủ đề khác, tôi buông ngay một câu mà không kịp nghĩ ngợi.

- Sau hôm nói chuyện với cô ở biển, tôi cứ thắc mắc mãi, tại sao tự dưng cô lại cho tôi số điện thoại...

Chết dở! Mình hỏi em ngang xương thế này là thế nào?!

- Chẳng tại sao ạ... - Em ngưng một lát rồi mới tiếp lời - Từ lâu, em đã muốn nói chuyện với anh... Anh Suzuki có thấy phiền không ạ?

- Không, không hề - Tôi phủ nhận ngay tắp lự. Bản thân tôi mong còn chẳng hết - Tôi cũng muốn nói chuyện với cô mà.

- Không chỉ nói chuyện suông đâu, em còn muốn được anh rủ đi chơi nữa cơ.

- Đi chơi?

Đầu óc tôi bỗng rơi vào hỗn loạn. Tôi vội tìm từ để đáp lại lời đề nghị của em.

- Nếu tôi mời thật thì cô sẽ đi chứ?

- Cũng không hẳn là hẹn hò đâu ạ. Từ trước đến nay, em luôn mong có người để cùng đi ăn, đi chơi... Nếu anh Suzuki không ngại, thi thoảng có thể đi với em.

Em im lặng một chút.

- Hằng ngày em tan tầm lúc 5 giờ rưỡi, sau đó về nhà ăn uống, thường xuyên lủi thủi một mình. Nếu là anh, anh có thấy cô đơn không? Ừm... vậy nên em muốn nhờ một ai đó... lấp đầy khoảng trống trong tim mình. Nhưng không phải ai cũng được đâu nhé, em cần một người phù hợp cơ. Thế là em đã tham gia buổi giao lưu, và gặp được anh...

- Cô muốn nói, người phù hợp là tôi ư?! - Tôi không sao tin nổi vào tai mình - Nói thật với cô, từ trước đến nay tôi chưa từng hẹn hò với cô gái nào cả. Hơn nữa, tôi ăn nói cũng rất vụng về...

- Chính vì lẽ đó đấy ạ. Em nghĩ anh là một người thật thà, chân chất. Như vậy là quan trọng nhất. Tất nhiên, hẹn hò với những người ăn nói khéo léo thì sẽ rất thoải mái, nhưng xét cho cùng, không biết sự khéo léo ấy đã khiến bao nhiêu cô gái phải rơi lệ rồi... Những người như vậy khó mà tin tưởng được, phải không anh? Chính vì thế, từ trước tới giờ, em vẫn mong gặp được một người con trai tính tình nghiêm túc, có thể ăn nói vụng về, nhưng tuyệt đối không lừa dối em.

- Nếu vụng về thì tôi có đủ, tôi còn rất tự tin về khoản đó nữa - Tôi vừa dứt lời thì Naruoka bật cười vui vẻ. Nụ cười của em như đang hiển hiện trước mắt tôi - Vậy là, cô rảnh vào buổi tối các ngày thường phải không?

- Vâng, em rảnh mà. Nhưng anh Suzuki đang là sinh viên năm tư, chắc bận rộn vừa học vừa làm thêm lắm ạ?

- Cũng tùy hôm thôi, tôi phải lên trường và đi làm chừng ba ngày một tuần.

- Thứ Sáu anh rảnh chứ ạ? Em nhớ hôm đi giao lưu cũng là thứ Sáu thì phải...

- Ừ, về cơ bản thì thứ Sáu tôi không bận việc gì.

- Em cũng thế ạ. Những ngày khác thì em thấy bình thường thôi, nhưng cứ đến thứ Sáu là mọi người lại nô nức rủ nhau đi chơi, chỉ có mình em đi đi về về một mình, em thấy tủi thân lắm. Nếu thứ Sáu mà anh Suzuki rảnh, chúng ta đi ăn uống gì đó được không?

- Ừ, nhất là sang tháng Tám, bọn tôi đang được nghỉ hè nữa. Tôi đi dạy gia sư vào ban ngày, nên buổi tối hầu như toàn ở nhà - Giải thích xong một hồi, tôi hít vào thật sâu rồi mở lời - Naruoka này...

- Dạ?

- Tối ngày 14, thứ Sáu tới, cô đi ăn với tôi nhé?

- Ừm... Ngày 14 ạ? Xin lỗi anh, ngày hôm ấy em có việc bận mất rồi.

- Thế sao? - Ngày 14 tháng Tám đúng vào đợt nghỉ lễ Obon [12] , có lẽ em phải về quê thăm gia đình? - Vậy ngày khác được không ? À...

Tôi đang luống cuống thì bỗng nghe thấy tiếng cười khúc khích ở đầu dây bên kia.

- Xin lỗi, em trêu anh đấy. Ban đầu em đã nói với anh là thứ Sáu rảnh rồi, làm gì có chuyện tự dưng bận được cơ chứ?

- Ra vậy... Thế thì may quá.

Em lại trêu tôi nữa rồi, nhưng từ thâm tâm, tôi chẳng thấy khó chịu chút nào cả. Với một lời nói dối vô hại như vậy, cho qua là điều đương nhiên. Hoặc có thể tôi chỉ cho qua với mình em thôi.

Chúng tôi quyết định địa điểm gặp mặt. Tôi cho em số điện thoại của mình. Đây là lần đầu tiên tôi biết được điện thoại hữu ích đến nhường nào.

« Lùi
Tiến »