Năm ngày trước thứ Sáu là chuỗi ngày dài tưởng như vô tận.
Nhưng việc chờ đợi sự kiện đáng mong ngóng ấy đem lại cho tôi cảm giác thích thú vô cùng. Đó là niềm hạnh phúc khi biết có điều gì đó đang chờ phía trước, và niềm hy vọng vào những câu nói của Naruoka. Tuy vậy, nếu chẳng may phải thất vọng thì sẽ suy sụp vô cùng nên tôi đành cố dằn lòng không tưởng tượng quá xa xôi. Trước mắt, tôi chỉ nghĩ đến cuộc hẹn với em vào thứ Sáu tuần này thôi.
Ngày thứ Hai, tôi tập trung vào công việc gia sư. Tối thứ Ba, tôi hoảng hốt vì tiếng chuông điện thoại (lúc đầu tôi cứ nghĩ là Naruoka gọi điện báo hủy cuộc hẹn, thực ra là mẹ tôi gọi đến). Thứ Tư, tôi lên thư viện trường để giết thời gian. Thứ Năm, lại là một ngày làm thêm trong tuần. Và thứ Sáu - ngày mà tôi mong đợi - cuối cùng cũng đến. Tôi định sẽ đọc sách suốt ngày cho thời gian trôi nhanh, nhưng rốt cuộc cứ đọc được một chút lại đóng sách vào, bồn chồn đi quanh phòng rồi mới ngồi xuống đọc tiếp. Cứ thế, buổi chiều đằng đẵng trôi qua trong mớ cảm xúc hỗn độn, chẳng được chữ nào vào đầu.
Khi đồng hồ chỉ đúng 5 giờ, dù biết vẫn còn sớm nhưng không thể kiên nhẫn thêm được nữa, tôi quyết định ra khỏi nhà. Sau khi đi xe buýt đến trung tâm thành phố, tôi đi bộ về hướng công viên Aoba. Tôi đến điểm hẹn vào lúc 5 giờ rưỡi, tức là phải chờ tận ba mươi phút đồng hồ mới đến cuộc hẹn lúc 6 giờ với em.
Không sao, ba mươi phút này có là gì nếu đem so với năm ngày dài đằng đẵng kia. Chỉ lát nữa thôi, tôi có thể nhìn thấy em rồi. Chúng tôi sẽ cùng nhau ăn uống, cùng nhau chuyện trò... Mải mê chìm đắm trong suy tưởng, thời gian bỗng như trôi nhanh hơn, khi tôi nhìn đồng hồ thì chỉ còn mười phút. Trong những giây phút ngắn ngủi cuối cùng, tôi nghĩ xem nên đưa em đi đâu, làm gì để khiến em được vui...
Ngồi trên băng ghế giữa công viên, tôi chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh. Đèn đã bật trên những bảng quảng cáo, nhưng nền trời vẫn còn sáng lắm. Người người đang hối hả đi về hướng nhà ga. Các nữ sinh cấp ba đạp xe với dáng vẻ tràn đầy sức sống. Dù đã sống ở Shizuoka được ba năm rưỡi, nhưng tôi hầu như chẳng biết gì về hàng quán ở trung tâm thành phố này. Nơi tôi tự tin rằng mình tường tận mọi ngõ ngách chỉ là khu vực trường đại học, khu căn hộ tôi đang sống, đường đến nhà những em học sinh mà tôi đang dạy, còn lại là các ga JR [13] . Tôi có thể đọc vanh vách tên các cuốn sách trong nhà sách Toda hoặc tên các món trong thực đơn của cửa hàng cơm hộp Yoshida, nhưng những thông tin đó chẳng ích lợi gì cho buổi hẹn với em.
Khi vứt điếu thuốc thứ hai vào gạt tàn, tôi chợt nhìn thấy Naruoka đang băng qua ngã tư trước mặt. Một cô gái có mái tóc ngắn như em, kể cả nhìn từ xa cũng vẫn vô cùng nổi bật. Áo voan và chiếc váy gọn gàng trên mình em y như phong cách khi tôi gặp em lần đầu ở buổi giao lưu. Khoác một chiếc túi xách màu đen, em bước từng bước cẩn trọng giống hệt một đứa trẻ đang chập chững tập đi. Thấy em, tôi lập tức đứng dậy và tiến đến.
Buồn thay, em không nhìn thấy tôi, phải mất một lúc em mới nhận ra tôi đang đứng trước mặt mình. Khoảnh khắc bốn mắt gặp nhau, em đứng sững lại tỏ vẻ bất ngờ, nhưng ngay sau đó, khuôn mặt lập tức sáng bừng lên. Để giấu đi sự ngượng ngùng, tôi gãi đầu cười trừ.
- Tôi lỡ đến sớm quá.
- Xin lỗi anh, em không nghĩ anh sẽ mặc thế này nên không nhận ra - Em đáp rồi đưa mắt nhìn bộ vest của tôi một lượt từ trên xuống dưới.
- Trông buồn cười lắm sao? - Tôi lo lắng hỏi. Đương nhiên tôi không muốn ăn mặc kỳ quặc khi đi cùng em, chẳng qua đây là giờ em tan làm nên tôi muốn chọn một bộ đồ nghiêm túc cho phù hợp. Bộ vest này tôi đã mua để đi xin việc vào mùa xuân năm nay, trời khá nóng nên tôi cởi áo ngoài, vắt trên tay.
- Không đâu, em chỉ sợ anh nóng thôi. Bình thường em ăn mặc đơn giản lắm, nên anh cứ mặc quần bò áo phông cho thoải mái - Em cười, cứ như đang gợi ý cho những lần hẹn hò tiếp theo. Lòng tôi mừng thầm.
- Giờ mình đi đâu anh nhỉ?
Em bất ngờ hỏi làm tôi lúng túng.
- Đi đâu bây giờ...
- Mà anh Suzuki này, chuyện tiền nong ấy...
- Hôm nay đi ăn trong tầm 30.000 yên là ổn, Naruoka ạ.
Tôi nói ngay. Hiện tại trong tay tôi chỉ có đúng 30.000 yên, tiêu hết hay không lại là chuyện khác. Tôi muốn giải thích để em hiểu nhưng mãi không tìm được từ ngữ phù hợp. Naruoka bỗng mỉm cười:
- À, thanh toán hết bao nhiêu, mình chia nhau anh nhé. Hôm nay cũng thế mà cả sau này cũng vậy. Em không có nhiều tiền nên mình đi ăn chỗ nào re rẻ chút. McDonald’s cũng được đó anh.
- Vậy chúng ta ra McDonald’s.
Như vớ được phao cứu sinh, tôi dẫn em tới cửa hàng đồ ăn nhanh trên một con phố nhỏ. Tôi định bụng sẽ hỏi lại em về việc chia nhau tiền ăn vì trên cơ bản tôi là người mời, mà kể cả không mời thì trong suy nghĩ của tôi, việc con trai trả tiền cho con gái là lẽ dĩ nhiên. Nhưng cứ định mở miệng là tôi lại không thốt ra được câu nào.
Gọi món xong, tôi lên nhà vệ sinh trên tầng hai. Cửa hàng này chỉ mất đúng bảy phút để các bàn chật kín chỗ. Tôi và em cùng ngồi xuống một góc còn trống trong khu vực hút thuốc. Chiếc bàn nhỏ xíu, ăn uống có vẻ bất tiện nhưng lại góp phần thu ngắn khoảng cách của hai người ngồi đối diện.
- Chắc cô mệt lắm! - Sau khi yên vị, tôi cầm ly đồ uống của mình lên, cụng với em như thể đang cụng bia.
Naruoka nhấp cà phê đá.
- A, em quên béng đi mất, ở gần đây có một quán Beer Garden đấy anh.
Đúng rồi, rõ là đi làm về thì uống bia là chuẩn nhất. Dù không rành các địa điểm ăn chơi ở khu này nhưng tôi cũng biết trên tầng thượng của trung tâm Shin Shizuoka có quán bia. Sao mình không nhớ ra sớm hơn chứ, tôi tự dằn vặt. May sao, Naruoka lại nói tiếp.
- Ngồi đây lâu cũng không được anh nhỉ? Hay lát nữa mình đi uống gì nhé? Anh có bận không ạ?
Tôi nhận lời, thở phào như vừa trút được gánh nặng rồi uống một ngụm Coca cho đỡ khát. Bọt khí của nước uống có ga kích thích vòm họng đã khô khốc của tôi, đem lại cảm giác thật sảng khoái. Khi đưa ống hút lên miệng, tôi nhận ra mình có thể ngắm khuôn mặt em thật gần. Em nhìn thẳng vào mắt tôi, khuôn mặt tinh nghịch như trẻ thơ đầy vẻ vui sướng. Phải chăng đây chỉ là một giấc mơ, một ảo ảnh do tôi quá mong ngóng mà tự huyễn hoặc bản thân? Thái độ của em khiến tôi hồ nghi thực tại.
- Ôi, da anh tróc hết rồi kìa - Em chỉ vào bàn tay bị cháy nắng đang bong tróc của tôi - Sau lần đấy anh lại đi tắm biển nữa ạ?
- Không, tôi ở nhà suốt. Sau đợt vừa rồi, tay tôi bắt đầu bong da đến tận giờ. Naruoka không bị à?
- Em chỉ bị đen thôi, chắc là nhờ bôi kem chống nắng đấy.
Cuộc nói chuyện lại ngắt quãng. Tôi còn đang luống cuống tìm chủ đề mới thì Naruoka đã hỏi.
- Anh Suzuki là sinh viên năm tư đúng không ạ? Anh đã đi xin việc chưa?
- À, mùa xuân năm nay tôi vừa nhận được thư mời làm việc của một công ty.
- Anh sẽ làm ở đâu?
- Fujitsu, một công ty liên quan đến máy tính, có mấy sản phẩm như máy tính FM-7 hay phần mềm Oasys...
- Công ty đó... ở Tokyo phải không ạ?
- Đúng rồi, sau này không biết tôi sẽ được bổ nhiệm về đâu, nhưng trước mắt, tôi đã tham gia kỳ thi tại trụ sở chính của công ty ở Tokyo và được nhận vào làm.
- Vậy ạ... - Naruoka nhỏ giọng hờ hững đáp, hình như em không hứng thú lắm thì phải. Phản ứng này làm tôi băn khoăn. Có lẽ em đang lo việc phải yêu xa nếu quan hệ giữa chúng tôi tiến triển. Tôi thấy vui trong lòng, nhưng không biết nên trả lời em ra sao.
Giờ tôi nên là người bắt chuyện thì hơn. Tôi cũng có rất nhiều điều để hỏi em mà.
- À, có một chuyện tôi thắc mắc lâu rồi. Tên Mayuko của cô viết bằng chữ Hán gì?
- “Mayu” là kén tằm đấy anh, còn “ko” là chữ “tử”, trẻ con ấy.
Tôi không thể nhớ ra ngay chữ “kén tằm” mà em nhắc đến viết như thế nào. Thấy tôi ngẩn người, em đưa đầu ngón tay vạch nét lên khay đựng đồ.
- Ồ, ra là chữ này... - Tôi ngắc ngứ hồi lâu rồi lại thầm trách bản thân. Đáng ra phải khen tên em đẹp chứ!
- Thật ra em không thích chữ đó lắm đâu, tuy phát âm nghe hay đấy - Em bỗng nói tiếp - Ngày bé em ghét cái chữ liên quan đến sâu bọ này ghê gớm, tới tận bây giờ mới không quan tâm nữa. Mỗi khi giới thiệu tên, em không bao giờ giải thích cách viết cả. May mà anh Suzuki không khen tên em đẹp, nếu không chắc em xấu hổ chết mất.
Hóa ra cái tên này gắn với những kỷ niệm không vui của em.
Không khí hơi chùng xuống, Naruoka phải giục.
- Mình ăn mau kẻo nguội anh!
Nghe lời em, tôi bắt đầu ăn món bánh kẹp và khoai tây. Chúng tôi vừa ăn vừa tiếp tục trò chuyện. Nói là trò chuyện chứ thực ra là hỏi đáp, một bên hỏi và một bên trả lời. Tuy mất khá nhiều thời gian nhưng tôi cũng hiểu thêm kha khá về em.
Cũng như tôi, em có sở thích đọc sách, đó là điều khiến tôi để tâm nhất trong buổi giao lưu hôm nọ. Tuy nhiên, trong khi tôi chỉ đọc thể loại trinh thám thì em lại rất thích các tác phẩm văn học cổ điển. Vậy là chẳng có điểm chung nào cả. Kể tên các tác giả yêu thích một hồi, chỉ có mỗi Renjo Mikihiko [14] là trùng nhau. Tiếc thật!
- Nếu chúng ta gợi ý cho nhau thì cả anh và em sẽ để tâm hơn đến những nhà văn trước giờ chưa từng tiếp xúc, nhờ thế cũng đọc được nhiều loại sách phong phú hơn - Em suy nghĩ vô cùng lạc quan - Lần tới gặp nhau, chúng mình cùng trao đổi sách nhé?
Những lời này như tiếp thêm dũng khí cho tôi. Tôi hỏi về lý do em sống một mình. Câu trả lời rất đơn giản, đúng là nhà bố mẹ em ở trong thành phố này thật, nhưng lại nằm tít tận khu Mariko bên kia sông, đi làm bất tiện. Em liền thuê một căn hộ gần nơi làm việc và sống một mình từ hồi mùa xuân. Căn hộ nằm ở khu phố Sumiyoshi, nơi giao nhau giữa hai đường Hondori và Anzaidori. Thậm chí em còn nói luôn địa chỉ cụ thể, điều mà tôi vẫn ngại ngần không dám hỏi.
Năm ngoái, em theo học khóa đào tạo vệ sinh viên nha khoa tại một trường dạy nghề nằm ở quận Shimizu. Hóa ra có cả trường dạy nghề với khóa học một năm như vậy. Tôi vẫn lấy làm lạ khi biết em mới tốt nghiệp cấp ba một năm mà đã đi làm. Chúng tôi cứ ngồi trò chuyện, thông tin về em cũng tăng dần lên.
- Cấp ba em học trường nữ sinh, lên trường nghề cũng chỉ toàn con gái với nhau thôi. Từ hồi tốt nghiệp cấp hai, đây là lần đầu tiên em có dịp nói chuyện nhiều thế này với một người con trai - Em tâm sự với tôi.
Ngụ ý “Em chưa từng hẹn hò với bất cứ ai”?!
- Tôi cũng giống cô đó, khoa Toán của tôi hầu như chẳng có mống con gái nào, không khác gì trường nam sinh - Câu nói của tôi cứ như nhấn mạnh vào việc từ nhỏ đến giờ vẫn độc thân, nhưng thôi kệ!
Ăn xong, tôi xin phép em hút thuốc. Hít một hơi rồi gảy tàn thuốc, tôi hỏi em.
- Hôm nay cô có hút không?
Em đáp với vẻ chột dạ như một đứa trẻ đang bày trò nghịch ngợm thì bị bắt gặp.
- Thật ra em có mang đi đấy, nhưng thôi ạ.
Khoảng 7 giờ tối, chúng tôi rời khỏi cửa hàng, cùng đi bộ về phía nhà ga. Mặt trời đã khuất hẳn nhưng không gian vẫn nhuộm màu đỏ sẫm. Hiệu sách Yajimaya đang rục rịch đóng cửa. Chúng tôi rẽ phải ở góc phố, vừa tản bộ vừa bàn xem kế tiếp sẽ đi đâu.
- Giá như bây giờ có quán nào làm căn cứ bí mật, không ai biết thì tốt anh nhỉ?
Naruoka đưa ra một gợi ý. Tôi cũng muốn đáp ứng yêu cầu của em lắm, nhưng bản thân lại mù tịt. Có lẽ Naruoka, cô gái chỉ mới tròn 20 tuổi vào tháng trước cũng mù tịt như tôi. Phía Nam công viên Aoba là khu phố nhậu. Từ những lồng đèn đỏ rực rỡ cho đến những biển hiệu màu mè đều mang lại cảm giác thiếu lành mạnh, chỉ nhìn từ bên ngoài thì không thể biết bên trong có gì. Cả hai chúng tôi đều e ngại không nhắc đến quán nhậu đã tổ chức giao lưu lần trước. Quán này về cơ bản không tệ nhưng lại là nơi Mochizuki và Matsumoto từng đặt bàn, giờ tôi và Naruoka quay lại đó, có khi chuyện chúng tôi hẹn hò sẽ đến tai họ cũng nên.
Đi được một quãng, bất chợt, Naruoka dừng lại và rủ tôi.
- Mình vào đây đi anh.
Chúng tôi đang đứng trước một quán nhậu khá sang trọng, nằm thấp hơn mặt đường chừng vài bậc thang, trước lối vào đặt một vại bia lớn, bên cạnh có một biển hiệu gỗ được treo bằng xích. Dù chìm một nửa xuống lòng đất nhưng vẫn thấy rõ mồn một không gian rực rỡ ánh đèn màu bên trong quán qua lớp kính mỏng.
- Chào mừng quý khách!
Tiếng chào khách của nhân viên quán vang lên, chúng tôi được dẫn đến ghế ngồi ở khu vực quầy bar. Tôi muốn ngồi đối diện em, nhưng ở cạnh nhau thế này cũng tốt. Naruoka giúp tôi treo áo vest lên móc. Tôi gọi một cốc bia tươi cỡ vừa còn em gọi một ly cocktail chanh. Khi đồ uống của em được mang ra kèm một lát chanh, tôi nhận việc vắt chanh cho em. Chúng tôi cạn ly rồi xem thực đơn để gọi đồ ăn nhẹ.
- Mình ăn thử món gyoza [15] vàng nhé?
- Đâu, món nào hả anh?
Chỉ vài câu nói bình thường như thế cũng khiến độ thân thiết giữa tôi và em dần tăng lên. Khi nói chuyện với người ngồi ngay cạnh, rõ ràng ta chỉ cần nói vừa đủ nghe. Cuộc hội thoại của chúng tôi trở thành bí mật với những khách hàng xung quanh.
Chúng tôi lại bắt đầu hỏi đáp hệt như lúc ở quán McDonald’s.
- Anh Suzuki có bằng lái ô tô chưa ạ?
Khi tôi trả lời là chưa, em phản ứng giống hệt khi tôi kể sẽ lên Tokyo làm việc, như thể đối với em, một chàng trai lý tưởng phải có bằng lái ô tô và làm việc ở Shizuoka vậy. Không bàn đến nơi làm việc, nhưng bằng lái xe thì trước sau gì chẳng có. Bản thân tôi cũng đang muốn thi lấy một cái.
- Chắc tôi phải đăng ký học lái xe thôi.
Tôi vừa dứt lời, khuôn mặt em lập tức sáng bừng lên.
- Đúng đấy anh, em nghĩ đó là thứ nhất định phải có - Giọng em đầy vẻ mừng rỡ - Nghe nói ở Mỹ, kể cả đàn ông sống ở các vùng quê, khi tròn 18 tuổi, ai cũng đi thi lấy bằng và mua một chiếc xe cho riêng mình, bất kể xe tồi tàn cỡ nào đi nữa. Nếu không mua, sẽ chẳng có cô nào chịu làm bạn gái anh ta. Ở bên đó, các khu nhà cách nhau xa lắm, nếu không có ô tô thì làm sao vui vẻ đi hẹn hò với bạn gái được? Chuyện này em đọc được trong sách đấy... Chưa kể xã hội bây giờ, nếu không có bằng lái thì công việc tương lai thế nào cũng gặp khó khăn. Anh thấy đúng không?
Em luống cuống chêm thêm mấy câu cuối, nhưng những câu đầu đã tóm gọn tất cả những gì em muốn nói với tôi. Hẳn là em thích người yêu mình có ô tô. Được rồi! Tôi nhất định sẽ thi lấy bằng, nhất định sẽ mua xe cho em xem!
Naruoka gọi thêm vài món khác.
- Với cả, em nghĩ anh Suzuki nên xem lại cách ăn mặc một chút. À không, anh cứ mặc thế này cũng ổn rồi, nhưng em nghĩ, chỉ cần anh chăm chút thêm tí xíu nữa thôi, nhất định trông anh sẽ đẹp trai hơn nhiều. Đôi khi em cứ cảm tưởng khuôn mặt anh đang bị lãng phí ấy!
Ôi, cuối cùng em cũng nhắc đến cách ăn mặc của tôi. Đây chính là điều tôi e ngại nhất.
Từ trước đến nay, tôi chẳng mấy khi quan tâm đến hình thức bề ngoài của mình, họa hoằn lắm mới có dịp chải chuốt. Tôi ăn mặc không quá khó coi, cũng biết nhận xét màu này hợp, màu kia không hợp, nhưng những thông tin như cửa hàng nào có nhiều quần áo đẹp, nhãn hiệu thời trang nào nổi tiếng, mẫu thiết kế nào đang được ưa chuộng… thì so với bạn bè cùng trang lứa, tôi kém hơn nhiều lắm.
Chăm chút cho vẻ bề ngoài thì dễ, nuôi dưỡng tâm hồn bên trong mới khó. Tôi luôn quan niệm phải nuôi dưỡng tâm hồn mình, ăn mặc đơn giản cũng được, tốt gỗ hơn tốt nước sơn mà. Đối với những kẻ chỉ biết đánh giá qua vẻ bề ngoài, tôi cũng chẳng cần họ phải nhìn nhận, coi trọng tôi, mà họ cũng không nên coi trọng tôi làm gì. Tôi chỉ muốn tìm ai đó thực sự phù hợp với bản thân. Một người để ý đến tôi ngay cả khi tôi ăn mặc giản đơn mới thực sự là người đặt nhân cách lên hàng đầu, giống như tôi.
Tôi và Naruoka chắc chắn giống nhau. Em thích đọc sách, suy nghĩ khá truyền thống, có chút dè dặt về quan hệ nam nữ, nên những nhận định của tôi về em không thể nào sai được.
Vấn đề nằm ở chỗ, sau khi lựa chọn được người phù hợp dựa trên nét đẹp tâm hồn, ai cũng muốn sánh bước trên đường cùng một người ăn mặc hợp thời trang thay vì một anh chàng hay cô nàng xoàng xĩnh. Tôi hiểu điều đó. Từ giờ, tôi phải để ý trang phục của mình hơn mới được. Vì Naruoka!
Trong lúc tôi còn mải hô quyết tâm trong đầu, Naruoka đã đi thẳng vào đề.
- Ví dụ như chiếc kính này. Chỉ cần anh chuyển sang dùng một chiếc kính hợp mốt hơn là trông đã khác rồi... Anh đeo kính áp tròng bao giờ chưa? Takku ... - Thình lình, em ngưng bặt rồi chăm chăm nhìn tôi với vẻ thật nghiêm túc - Anh có biết takku là cái gì không?
Hơi bối rối trước câu hỏi của em nhưng tôi vẫn đáp.
- Đương nhiên tôi biết chứ. Là nếp gấp vải, thường thấy ở quần áo đúng không?
- Đúng rồi, xin lỗi anh nhé - Em cười khúc khích - Đấy, ý em đang nói đến những li xếp trên quần áo. Một chiếc áo xếp li trông đã khác hẳn chiếc không xếp rồi. Thay vì mua một chiếc áo vest bình thường, ta có thể chọn thứ trang phục khác, cùng mức giá mà lại hợp thời trang, hợp với mình hơn, phải không anh?
- Cô nói phải - Tôi hoàn toàn tán thành ý kiến không thể bắt bẻ của em.
- Nhưng mua nhiều quá thì tốn kém lắm.
Thấy em tỏ ra lo lắng thay mình, tôi liền buột miệng ra oai.
- Không sao đâu, tôi làm thêm khá nhiều nên tiền nong cũng không vấn đề gì mấy.
Lát sau, tôi mới nhớ ra rằng em cũng đang đi làm, nhưng có khi số tiền tiết kiệm của tôi còn nhiều hơn em cũng nên.
- Vậy anh cố gắng chỉn chu hơn nhé?
- Tôi biết rồi.
Câu chuyện thời trang dừng lại ở đó.
Cốc thứ ba, rồi thứ tư, men bắt đầu ngấm. Chúng tôi nói chuyện suồng sã và thân mật hơn.
- Suzuki, anh có hay xem phim không?
Naruoka đột ngột chuyển sang gọi tôi là Suzuki.
- Ừm, trước đây tôi chỉ hay đi xem phim cùng gia đình thôi... Lần gần đây nhất là khoảng hai năm trước. Khi người ta chiếu lưu động một bộ phim của đạo diễn Hitchcock [16] , tôi đã đi xem một mình. Tôi còn đi cả Liên hoan phim tỉnh Shizuoka nữa.
- Hitchcock ư? Ra là anh thích phim kinh dị. Em biết một phim tên là Rebecca, cũng của đạo diễn Hitchcock phải không anh?
- Ừ, đúng rồi, nhưng phim đó thì tôi chưa xem.
- Em cũng thế. Chẳng là trước đây, em từng đọc một cuốn tiểu thuyết tên là Rebecca của Daphne du Maurier [17] . Khá hay anh ạ... Chuyện xoay quanh một phụ nữ kết hôn với một người đàn ông giàu từng có một đời vợ. Vợ trước của ông ta không may mất sớm. Khi người phụ nữ này về nhà ông ta làm dâu, tất cả tôi tớ, kể cả bà quản gia 80 tuổi, ai cũng khen ngợi Rebecca bà vợ trước. Họ khen bà ta vô cùng xinh đẹp, là một người phụ nữ tử tế...
- À... - Tôi chợt nhớ ra một điều nên vội cắt lời em - Cô có biết nhà văn chuyên viết truyện bí ẩn, ông Awasaka Tsumao [18] không? Ông ấy có một cuốn tiểu thuyết mang tên Tiếng khóc của tân nương, nội dung cũng tương tự. Tôi có cảm giác truyện đó được viết theo mô típ các bộ phim của Hitchcock...
- Thật sao? Để em đọc thử. Có thú vị không anh?
- Không... À, ý tôi không hẳn là không thú vị, chỉ có điều, tác giả này có nhiều truyện đặc sắc hơn. Nhưng tôi nghĩ là Naruoka... À không, Mayu đọc sẽ thấy hay.
Khi tôi lúng túng thử thay đổi kiểu xưng hô, khuôn mặt em rạng rỡ hẳn lên.
- Cuối cùng anh cũng chịu thay đổi cách gọi rồi... Em cứ băn khoăn mãi, không biết anh định gọi em là Naruoka đến bao giờ nữa.
- Thế từ nay, tôi gọi cô là Mayu được không?
- Đương nhiên rồi!
- Mayu này... ờ... mình đang nói gì nhỉ? À, đúng rồi, trong các truyện của tác giả Awasaka Tsumao, tôi thích nhất là Cú lừa ngoạn mục, tiếp đó là Mười một lá bài. Truyện này chắc cũng dễ đọc đấy. Ngoài ra, cá nhân tôi còn thích một truyện tên là Đảo Cánh bướm đi lạc, viết về những con bướm bị lạc mất phương hướng. Thể nào cô cũng thích cho mà xem.
- Vậy lần tới mình gặp nhau, anh mang cho em tất cả chỗ sách đó nhé?
- Tất cả ư?
- Vâng, tất cả luôn. Em sẽ đọc hết, em đọc nhanh lắm. Còn em sẽ mang cuốn Rebecca của Daphne du Maurier cho anh.
- Ừ, tôi nhớ rồi.
Chúng tôi mải mê trò chuyện về những cuốn sách và hẹn lần gặp tiếp theo vào thứ Sáu tuần sau. Tôi vui vì em nhận lời còn hơn cả việc mượn được vài cuốn sách. Nếu hôm đó có việc bận, chúng tôi sẽ gọi điện thông báo cho người kia biết từ ngày hôm trước.
Đồng hồ đã chỉ hơn 9 giờ tối, tôi và em quyết định ra về. Sau khi nhân viên quán kiểm tra hóa đơn, chúng tôi ra quầy trả tiền trong khi vẫn tiếp tục trò chuyện.
- Quán này thích ghê, đồ ăn cũng ngon nữa.
- Ừ, gyoza vàng rất ngon. Lần sau mình lại đến đây nữa nhé.
- Vâng, nhưng chỗ này để làm căn cứ bí mật của chúng mình, còn đâu, mình sẽ đi khám phá thêm những địa điểm khác, được không anh?
Khuôn mặt em kề sát tôi, đôi má ửng đỏ đáng yêu vô cùng. Có thể trò chuyện với người mình thích ở khoảng cách gần thế này mà không hề bối rối hay căng thẳng, đủ thấy qua ngày hôm nay, tâm lý tôi đã được rèn luyện rất nhiều.
Ra khỏi quán là cảm nhận được ngay không khí mát mẻ của đêm hè.
Đi bộ từ cầu thang lên con đường nhỏ, Naruoka nói.
- Hôm nay cảm ơn anh nhiều lắm. Thật đấy. Cảm ơn vì anh đã chấp nhận yêu cầu ích kỷ của em.
Nói đoạn, em cúi đầu xuống. Tôi bối rối đáp.
- Cô đừng nói thế, tôi cũng thấy mình ích kỷ, thậm chí còn không dám mở lời trước như cô... Nếu Mayu không ngỏ ý, chúng ta đã không thể đi chơi vui vẻ thế này - Rồi tôi cũng hơi cúi đầu, tỏ ý chào tạm biệt - Đi cùng cô, tôi vui lắm.
- Chào anh! - Em chỉ về đằng sau - Nhà em ở phía này ạ.
- Còn nhà ga ở hướng này nhỉ?
Tôi chỉ về hướng ngược lại. Thấy em gật đầu, tôi nói.
- Vậy... chào cô.
Khoảng thời gian hạnh phúc của chúng tôi tạm kết thúc.
- Chúc anh ngủ ngon ạ. Tuần sau anh nhớ mang sách cho em nhé.
- Ừ, tạm biệt.
Hai chúng tôi đi về hai phía khác nhau. Bước được vài bước, cổng vào khách sạn City chợt đập vào mắt tôi. Một nơi để nghỉ lại... Giường ngủ... Tôi thả mình vào liên tưởng rồi lại tự dập tắt ngay những ý nghĩ đó.
Ngày hôm nay chỉ đến đây thôi. Nhưng lần tiếp theo, chắc chắn còn có những lần tiếp theo. Từ giờ, cứ mỗi tuần một lần, tôi sẽ có thời gian bên em. Nghĩ đến đây, nỗi buồn chia tay trong tôi không còn nữa.
Đi thêm một quãng, tôi ngoảnh đầu lại. Trên dãy phố chìm trong ánh đèn neon, em đã khuất dạng tự lúc nào.