Trong khoảng thời gian chờ đến lần hẹn tiếp theo, tôi có ba việc phải làm. Một là đi thử kính áp tròng, hai là tìm quần áo mới, và ba là đăng ký học lái xe. Hai việc đầu tiên đã được tôi thực hiện ngay vào ngày thứ Bảy sau khi gặp em. Tôi chạy bộ đến đường Ryutsu, mua kính áp tròng loại mềm ở siêu thị kính mắt, sau đó ghé vào cửa hàng quần áo có tên Toshi Goto cũng nằm trên cùng con đường mua vài trang phục thường ngày và một bộ vest không cà vạt. Do phải sửa lại phần vạt áo của chiếc vest nên thứ Tư tuần sau tôi mới lấy được nó. Ngoài ra, tôi còn đến trường dạy lái xe Yunoki nhận sách hướng dẫn ở quầy lễ tân rồi về nhà. Tôi bỗng cảm thấy bản thân tràn trề sinh lực một cách kỳ lạ. Tôi muốn các cô gái đều có cảm tình với mình. Đây chính là bước ngoặt tâm lý mà tôi đang cần.
Về việc chuyển từ kính cận sang kính áp tròng, các em học sinh của tôi đưa ra rất nhiều ý kiến, chẳng hạn như “Thầy ơi, cuối cùng thầy cũng có người yêu rồi ạ?” hoặc là, “Thầy cũng bắt đầu để ý đến mấy thứ này rồi ạ? Đáng ngờ quá.” Nhưng tôi đều bình thản đáp, “Kính áp tròng chỉ để phục vụ cho công cuộc tìm việc làm của thầy thôi.”
Vào thứ Tư, nhân dịp đi lấy áo vest, tôi tiện thể ghé qua trường Yunoki để hoàn tất thủ tục nhập học. Bên phía trường nói sau khi đăng ký là có thể vào học buổi đầu tiên ngay lập tức, nên tôi liền đăng ký luôn. Thật bất ngờ, ngay hôm đó đã bị bắt ngồi ghế lái rồi. Tôi mở đầu bằng bài tập khởi động nhưng chiếc xe tập lái cứ chết máy liên tục nên cả giờ học coi như công cốc. Mặc dù chẳng thu được kết quả gì sau buổi học nhưng việc đi học lái xe đúng như kế hoạch khiến bản thân tôi cảm thấy rất thỏa mãn.
Chiều thứ Sáu cuối cùng cũng đến. Tôi khoác lên mình bộ quần áo mới nhất, từ áo phông, quần bò cho đến giày (và cả đồ lót nữa), tất cả đều tinh tươm. Xách chiếc túi đã để sẵn bốn quyển sách của Awasaka Tsumao trong tay, tôi đứng chờ Naruoka ở điểm hẹn.
Khoảng mười lăm phút sau, Naruoka xuất hiện. Cũng giống lần trước, tôi lại tìm thấy em trong đám đông người trước khi em nhận ra tôi. Dáng người nhỏ bé bước từng bước nhỏ của em trông thật đáng yêu. Nhìn em, bỗng dưng tôi muốn khoe với cả thế giới rằng: Tôi đang hẹn hò với cô gái đó đấy!
- Ô, Suzuki... Kính của anh đâu? Anh đổi sang kính áp tròng rồi sao?
- Ừm, tôi đổi rồi. Cô thấy thế nào?
Em lùi lại, cách tôi khoảng một mét rồi chăm chú ngắm nghía.
- Đúng như em nghĩ, không đeo kính, trông anh đẹp trai hơn nhiều! Nhưng anh có thấy khó chịu không?
- Không hề. Lúc đầu chưa quen nhưng giờ tôi thấy thoải mái lắm!
Em lại tiến sát lại gần để nhìn tôi kĩ hơn, tỏ rõ vẻ hài lòng. Nụ cười xinh xắn của em khiến tôi cảm thấy số tiền bỏ ra mua kính áp tròng không hề uổng phí.
Chúng tôi lại đến quán có món gyoza vàng (tên quán là Jordan), gọi đồ uống giống hệt lần trước. Tôi uống bia tươi, còn em dùng cocktail chanh. Sau khi cạn ly rồi chọn đồ ăn, tôi và em bắt đầu trao đổi sách.
Khi tôi lấy sách ra, em thốt lên đầy ngạc nhiên.
- Ôi, ra là sách tanko [19] ạ?
Chắc em nghĩ tôi hay sở hữu loại bunko [20] hơn là tanko.
- Tôi mang bốn quyển như thế này, liệu có nhiều quá không? - Tôi hỏi.
- Không đâu ạ, em cũng mang nhiều mà - Em mỉm cười đáp.
Nghe tôi “báo cáo” về việc học lái xe, em reo lên “Hả? Thật sao?!” với vẻ hớn hở đúng như tôi mong đợi. Nhưng chỉ đeo kính áp tròng, thay đổi cách ăn mặc và đi học lái xe vẫn chưa đủ để đáp ứng kỳ vọng của Naruoka. Từ giờ, tôi sẽ phải học kĩ thuật lái ròng rã suốt mấy tháng trời, lấy được bằng lái rồi còn phải mua xe nữa. Để có thể làm em vui vẻ hạnh phúc hơn, tôi còn cần một khoảng thời gian dài.
Tuy vậy, chỉ nguyên buổi học lái xe đầu tiên đã cho tôi đủ thứ chuyện để nói cùng em. Khi tôi kể cho em nghe việc bất ngờ phải cầm lái và cảm thấy lái xe khó đến mức nào (đặc biệt là thao tác đạp-nhả chân côn), em lo lắng hỏi.
- Chắc lấy bằng khó lắm anh nhỉ?
Tôi cười và lắc đầu để trấn an em.
- Không đến nỗi, lúc tập, tôi để ý thấy một bà cô lái xe điêu luyện lắm. Tôi nghĩ ai cũng lái được thôi... Chính vì thế, Mayu à, nếu cô muốn thi lấy bằng thì đơn giản như đan rổ ấy mà.
Cách gọi “Mayu” vẫn làm tôi ngượng ngùng.
- Thật ư? - Naruoka nghiêng cái đầu nhỏ xinh - Em hay bị mọi người chê là lề mề chậm chạp lắm. Hôm nay cũng vừa bị chê này. Ở phòng khám của em có một chị cũng là vệ sinh viên nha khoa giống em, em gọi chị ấy là Iyo.
- Iyo?
- Vâng, nhưng đó là biệt danh thôi. Khuôn mặt chị ấy hơi giống diễn viên Matsumoto Iyo nên em gọi như vậy. Chị ấy bảo em trộn thạch cao làm khuôn răng. Em phải lấy một thứ bột hơi giống bột đánh răng trong tuýp ra đĩa rồi trộn một lúc, khi đó mới cho bệnh nhân dùng được. Nhưng em trộn chậm quá, thế là bột đông cứng luôn trên đĩa. Iyo bảo em “Chẳng được tích sự gì cả”.
Naruoka bắt đầu kéo tôi vào câu chuyện về những con người xa lạ. Tên gọi của các nhân vật cứ lần lượt xuất hiện, sau một cô tên “Iyo” là đến một người tên “Joy”, rồi lại tới “Gora”. Tôi không hề biết tên thật của họ, tất cả đều là biệt danh (có khi là cách gọi yêu chăng), nhưng lắng nghe câu chuyện của em và dần dần cảm thụ sự khác biệt về tính cách của từng người khiến tôi cảm thấy hứng thú vô cùng.
Đúng lúc tôi đang băn khoăn chừng nào em mới thay “Suzuki” bằng một biệt danh thân thiết, gần gũi hơn thì em bắt đầu gợi ý.
- Suzuki thường được bạn bè gọi là gì?
- A... bình thường họ gọi tôi bằng họ Suzuki, hoặc bằng tên, Yuki ấy.
- Vậy em cũng gọi anh là Yuki nhé. Khổ nỗi... em có bạn học cùng cấp ba cũng tên Yuki, nhưng em không thích bạn ấy lắm nên hơi dị ứng với cái tên này. Mà cứ gọi anh là Suzuki thì nghe khách sáo thế nào ấy. Suzuki, anh thích được gọi là gì?
Tôi ngẫm nghĩ. Nếu “Yuki” mà không ổn thì tôi cũng chịu, chẳng nghĩ ra được cái tên nào hay ho hơn. Thấy tôi im lặng một hồi, em bèn hỏi tiếp.
- Tên Yuki của anh, “yu” là chữ “tịch” trong từ “tịch phương”, “ki” là chữ “thụ” trong từ “thụ mộc” đúng không ạ?
Ôi, hóa ra em vẫn còn nhớ tên tôi! Tôi mừng thầm, gật gật đầu. Em lại nói.
- Anh có thấy chữ “tịch” ấy giống chữ “ta” trong bảng chữ Katakana [21] không? Đứng cạnh chữ “ki” mình sẽ được từ Taki, nên em gọi anh là Takkun nhé?
- Takkun...
Tôi nói thử. Chưa từng có ai gọi tôi như vậy nên trong chốc lát, tôi thấy suy nghĩ của em thật kỳ lạ. Nhưng nếu đó là biệt danh chỉ riêng mình em đặt cho tôi thì cũng tuyệt đấy chứ?
- Cái tên đó... ừm... tôi thấy khá hay. Vậy từ hôm nay trở đi, cô cứ gọi tôi là Takkun nhé.
- Vâng, Takkun.
Tôi hơi xấu hổ nên đành cười để chữa ngượng, còn em thì mỉm cười dịu dàng.
Câu chuyện của chúng tôi lại tiếp tục với các bộ phim và tiểu thuyết. Em còn hỏi, “Ở trường anh học những môn gì?” Tôi cũng trả lời thành thật.
Tôi cứ nghĩ mãi lý do mình vẫn độc thân cho đến tận bây giờ. Có lẽ vì tôi chưa gặp được người có thể lắng nghe và tâm sự về những chủ đề thế này (văn chương và chuyện học hành chẳng hạn).
Những giây phút vui vẻ ở bên em trôi qua thật nhanh. Sau khi hẹn lần gặp mặt tiếp theo vào thứ Sáu tới, chúng tôi chia tay nhau.
Dù vậy, không phải kế hoạch nào cũng diễn ra suôn sẻ. Cuộc đời là những viên gạch được xây nối tiếp nhau, là những sự việc xảy ra mà ta không thể nào đoán trước. Hai ngày trước cuộc hẹn, tức là vào thứ Tư, em gọi điện cho tôi báo hủy hẹn.
- Tôi biết rồi. Cô có chuyện gì sao?
Giọng em trong điện thoại nghe là lạ, khác hẳn mọi khi.
- Em thấy trong người không được khỏe. Xin lỗi anh nhé.
- Cô không sao chứ? - Đoán em bị cảm lạnh, tôi sốt ruột hỏi.
- Vâng, chắc sang tuần là khỏi thôi ạ... À, từ tháng Chín anh bắt đầu đi học lại đúng không?
- Không, bọn tôi đi học từ tháng Mười cơ.
Chính xác thì trường cũng có vài môn học và bài kiểm tra cuối kỳ 1 vào tháng Chín. Tuy nhiên, đã lên năm thứ tư rồi, tôi chỉ còn phải học một môn duy nhất, lịch học bắt đầu vào tháng Mười. Hơn nữa, tôi không có giờ học nào rơi vào thứ Sáu.
- Vậy hẹn anh vào thứ Sáu tuần sau nhé. Thời gian và địa điểm vẫn như mọi khi. Tuần sau nếu có việc bận đột xuất gì, em sẽ liên lạc trước với anh.
- Được rồi.
- Tạm biệt Takkun.
- Tạm biệt cô. Mau khỏi bệnh nhé, Mayu.
Cuộc điện thoại kết thúc như vậy đấy. Tuy cuộc hẹn hằng mong đợi bị hoãn lại, nhưng tôi lo lắng cho sức khỏe của em nhiều hơn là nuối tiếc. Ý tưởng đến thăm em chợt lóe lên trong đầu tôi. Nghĩ đi nghĩ lại, việc đó giống như lấy cớ để đến nhà em thì đúng hơn, thế là tôi gạt phắt ý tưởng này đi.
Tôi dành trọn hai mươi tiếng đồng hồ mỗi tuần (bao gồm cả thời gian di chuyển) cho việc dạy gia sư. Thời gian rảnh còn lại, tôi đặt lịch học lái xe, tập trung tinh thần làm đống đề thi về luật giao thông đường bộ và đọc cuốn Rebecca của Daphne du Maurier. Mải mê bận rộn với những việc ấy, khi để ý lịch thì đã sang tháng Chín. Về cơ bản, tháng Chín không khác gì so với tháng Tám, nhưng năm học mới của các trường cấp hai và cấp ba sẽ bắt đầu vào tháng Chín nên cuộc sống của tôi cũng có chút thay đổi. Đầu tiên là lịch dạy gia sư, giờ dạy chủ yếu vào ban ngày trong kỳ nghỉ hè được chuyển hết sang buổi tối. Nhờ vậy, tôi có thể học lái xe trong ngày. Ngoài ra, vài em học sinh cấp ba - chiếm khoảng 10% số học sinh tôi đang dạy - xin nghỉ học nên việc sắp xếp lịch dạy cũng dễ dàng hơn.
Có lẽ do nghiêm túc và dành nhiều thời gian luyện tập mà tay lái của tôi tốt lên đáng kể.
Sang đến tuần thứ hai, tôi đã sử dụng chân côn gần như thành thạo. Tiếp đó là thao tác điều khiển xe, tôi có thể điều khiển cần số một cách thuần thục. Hơn nữa, ngay từ thời gian đầu, tôi đã lái ngon lành qua những đoạn đường hình chữ S quanh co khúc khuỷu. Dần dà, việc lái xe trở thành một niềm vui. Sáng và chiều tôi học lái xe, tối thì đi dạy thêm và đọc sách. Mỗi ngày trôi qua thật thú vị.
Sau bao nhiêu chờ đợi, buổi hẹn với em cuối cùng cũng đến. Thứ Sáu, ngày 4 tháng Chín. Tôi đã dành sẵn cả buổi tối cho em.
Không biết có phải do đã biết em bị ốm hay không mà sau hai tuần cách mặt, tôi thấy em gầy đi một chút. Vừa gặp nhau, tôi đã hỏi ngay.
- Cô thấy sao?
- Em khỏe hẳn rồi ạ! - Em tươi cười với tôi - Xin lỗi đã để anh phải lo lắng...
Em cười thật tươi. Cảm thấy em đã khỏi hẳn, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chúng tôi trả sách cho nhau (bốn cuốn sách bìa cứng có vẻ hơi nặng với em) rồi cho nhau mượn những cuốn khác. Xong xuôi, em đề nghị.
- Hôm nay mình đi thử một quán khác nhé.
Theo ý của Naruoka, chúng tôi không đến quán Jordan như thường lệ mà vào một quán ăn Ý có tên DADA nằm trên đường Aoba. Sau khi gọi bia, hai pizza đế mỏng và một đĩa pasta, tôi và em cạn cốc.
- Ôi, ngon quá! - Em tu một hơi hết nửa cốc và thở ra với vẻ vô cùng mãn nguyện, liếm bọt bia trắng còn dính ở viền môi. Hình như mùa thu đang đến. Nhiệt độ giảm hẳn so với hôm qua nhưng em vẫn uống bia ngon lành.
- Em cảm giác mình thật tự do - Naruoka vừa cười vừa giải thích - Phần việc của ngày cuối cùng trong tuần đã kết thúc, em cũng khỏi bệnh hẳn, sảng khoái lắm anh ạ!
- Đúng, mình cùng uống nào!
- Vâng, uống thôi!
Em cười và đưa cốc lên miệng. Chưa đầy năm phút sau, em đã uống cạn cốc bia đầu tiên. Thấy vậy, tôi vội uống hết cốc của mình và gọi thêm bia cho cả hai.
Trong lúc chờ đợi, tôi rút thuốc lá ra châm lửa để lấy lại bình tĩnh. Như bị tác động, Naruoka cũng mở túi lấy thuốc.
- Ồ, đó có phải loại thuốc cô từng kể cho tôi không?
- Vâng, thuốc Capri đấy. Anh xem, nhỏ không này? - Em đáp và châm thuốc bằng bật lửa của tôi.
Nói mới nhớ, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Naruoka hút thuốc lá của em. Tôi vẫn luôn cảm thấy việc hút thuốc không phù hợp với em, nhưng có thể tạm chấp nhận điếu thuốc trắng mảnh mai này. Dáng em cầm điếu thuốc nho nhỏ trên tay trông cũng thật dễ thương. Vào cái ngày chúng tôi ở trạm nghỉ bên bờ biển, khi em hút thuốc trước mặt tôi, tôi từng muốn hỏi thẳng rằng, “Cô luôn sống thế này hả?” Nhưng cảm giác của tôi giờ đây đã khác hẳn. Tôi đã chấp nhận thói quen của em.
Dụi đầu thuốc vào gạt tàn rồi đưa cốc bia thứ hai lên miệng, em mở lời như muốn tâm sự gì đó.
- À, phải rồi. Tuần trước, em có nói với anh là không được khỏe ấy... - Em ngập ngừng một lúc, tỏ vẻ bối rối rồi tiếp tục với giọng nhỏ hơn - ... Thật ra, em bị táo bón.
- Táo bón?
Tôi hỏi lại với ngụ ý rành rành “Chỉ có thế thôi à?”. Em khó chịu ra mặt nhưng vẫn gật đầu.
- Bệnh táo bón ấy... Chắc Takkun nghĩ nó bình thường lắm đúng không? Nhưng đây là bệnh bọn con gái chúng em hay mắc, nghe có vẻ đơn giản nhưng cũng nhiều biến chứng nguy hiểm lắm anh ạ. Bụng cứ căng cứng lên, vô cùng khó chịu, có trường hợp phải nhập viện đó anh. Em phải vào viện nằm một hôm mới đỡ...
Tôi thấy mình cần thay đổi quan niệm về bệnh táo bón ngay lập tức. Theo lời em, có lẽ em đã phải đến bệnh viện để điều trị sao đó, rửa ruột chẳng hạn. Những hình ảnh trong một video tôi từng xem về việc rửa ruột chợt hiện lên, nếu hỏi thêm chắc chẳng hay ho gì nên chúng tôi ngừng câu chuyện về táo bón ở đây.
Tôi và em bắt đầu bình luận về những cuốn sách vừa mượn thì đồ ăn cũng được dọn ra. Trong lúc ăn, em hỏi.
- Phải rồi, anh đã nghe về kế hoạch đi chơi tennis chưa?
Tôi ngơ ngác hỏi lại thì được biết, tiếp sau đợt đi biển vừa rồi, nhóm giao lưu sẽ tổ chức đi chơi tennis.
- Hình như dự định là ngày 15 tháng Chín... Ngày Kính lão [22] thì phải, tóm lại là rơi vào kỳ nghỉ nào đó, nhân dịp Yu [23] thi xong. Có phải gọi là kỳ nghỉ thu không anh?
- Ừ, đúng rồi.
Lịch học của kỳ 1 sẽ kết thúc vào nửa đầu tháng Chín (nhiều môn học bắt đầu tổ chức thi), từ tháng Mười sẽ bắt đầu học kỳ 2. Giữa khoảng thời gian đó, sẽ có một kỳ nghỉ kéo dài khoảng hai tuần. Ở trường Đại học Shizuoka, người ta gọi vui là “kỳ nghỉ thu”. Do Matsumoto Yuko và Aoshima Natsuko đều đang là sinh viên khoa Văn học của trường này, có lẽ hai cô nàng vừa kết thúc học kỳ 1, đang đắm chìm trong cảm giác tự do sau đợt thi cử căng thẳng nên nổi hứng đi chơi. Nếu tôi nhớ không nhầm, Watanabe Kazumi đang là sinh viên Đại học Y. Naruoka thì đã đi làm nên các cô ấy mới chọn một ngày nghỉ lễ để lên kế hoạch cho dễ dàng chăng?
- Anh có biết mấy sân tennis của công ty mỹ phẩm Chanson trong khu Kuniyoshida không ạ?
- Hình như tôi biết. Có phải công ty đó là tòa nhà nằm dọc đường ray, ngay chỗ góc phố có cửa hàng Apia không nhỉ?
- Vâng, Yu nói hôm qua mới đặt hai sân trong đó. Bạn ấy còn bảo anh Mochizuki sẽ liên lạc với các anh còn lại.
- Vậy sao? Hắn vẫn chưa gọi cho tôi - Tôi buột miệng với giọng hơi nản - Tennis à...
Không phải tôi không tự tin trong khoản chơi tennis, ngược lại, tôi còn chắc cú rằng mình phải giỏi hơn Gat. Nhưng một khi đã có thể hẹn riêng em, việc tụ tập với nhóm đâu còn ý nghĩa nữa?
- Mayu... Cô định thế nào?
- Dạ? Em rảnh rỗi nên sẽ đi thôi. Anh thì sao?
- Ừm, nếu vậy tôi cũng đi.
Trả lời em xong, tôi hơi bất an.
Có nhiều cặp đôi sẵn sàng công khai chuyện hẹn hò như Mochizuki và Matsumoto, nhưng tôi luôn quan niệm nên giữ bí mật về quan hệ yêu đương nam nữ. Tôi chưa bao giờ chia sẻ với ai về việc gặp gỡ Naruoka cả, không biết em thế nào... Tôi nghĩ em cũng giống tôi (suy ra từ việc em muốn giấu thói quen hút thuốc), nhưng rốt cuộc, tôi vẫn hỏi lại em cho chắc chắn.
- Mayu này, chuyện của chúng ta... Ừm... chuyện tôi và cô gặp riêng nhau thế này, cô có nói với Matsumoto không?
Tôi còn đang lúng túng ướm lời thì em đã lắc đầu ngay tức khắc. Tảng đá đè trong lòng tôi nhanh chóng biến mất.
- Vậy... khi đi chơi tennis, chúng mình cũng...
- Vâng, khi đi chơi tennis, mình cứ tỏ ra bình thường như đợt đi chơi biển là được.
- Phải diễn kịch à? Ừ... nhưng khoản đấy anh hơi kém - Không cố ý nhưng tôi đã xưng “anh” một cách rất tự nhiên rồi mới luống cuống xin lỗi - Cô bỏ qua nhé, hình như tôi hơi thất lễ.
- Không sao mà, em vui lắm. Takkun à, khi nói chuyện với em, anh luôn... nói một cách tích cực thì là rất đứng đắn, nghiêm túc, nhưng em cứ có cảm giác anh đang giữ khoảng cách với em vậy... Anh nghĩ xem, Takkun, anh hơn em hai tuổi đúng không? Anh cứ tự xưng là “anh” như vừa nãy nghe sẽ thân thiết hơn nhiều so với cứ xưng “tôi”, còn ra dáng đàn ông hơn nữa đấy...
- Khi nãy tôi chỉ buột miệng thôi, nhưng cô đã nói thế thì...
- Em nghĩ cứ tự nhiên là hay nhất, lúc xưng hô anh thấy thoải mái là được rồi.
Em muốn tôi mạnh mẽ, nam tính hơn chăng? Em muốn trong mối quan hệ giữa này, tôi phải là người chủ động?
Nghĩa là từ giờ trở đi, tôi phải dẫn dắt em.
Nói thì dễ, làm mới khó. Đây không phải chuyện đơn giản đâu.
Ngay ngày hôm sau, thứ Bảy, Mochizuki gọi điện cho tôi, đương nhiên là để rủ đi chơi tennis. Tôi phải vờ như mới nghe chuyện này lần đầu rồi đồng ý.
Trước ngày đi chơi tennis với mọi người, tôi đã có cuộc hẹn thứ tư với em vào chiều tối thứ Sáu. Tôi mang cho em một quyển sách mới ra khá thú vị, đổi lại, em cho tôi mượn cuốn Mai Nương Lệ Cốt của nhà văn Abbé Prévost [24] . Cuộc hẹn hò diễn ra khá suôn sẻ. Với tôi, được gặp em để trò chuyện đã trở thành niềm vui nho nhỏ vào mỗi cuối tuần, và tôi thầm ước niềm vui ấy sẽ kéo dài mãi, không bao giờ kết thúc. Sau này, khi tôi đã lấy được bằng lái, tôi và em sẽ cùng nhau lái xe đi ngắm cảnh. Khóa học của tôi đã chuyển sang nội dung xử lý địa hình dốc, lịch thi thử cũng có rồi.
Ngày 15 tháng Chín cuối cùng cũng đến trong trời thu xanh ngắt. Mochizuki tới đón tôi như lần trước. Matsumoto và Naruoka đang ngồi trong xe. Tôi giả bộ đây là lần đầu gặp lại em kể từ kỳ đi biển, đúng như đã bàn trước.
Chúng tôi gặp bốn người còn lại ở bãi đỗ xe của công ty Chanson. Sau khi thay quần áo ở khu vực tủ đồ cá nhân, trên đường ra sân, tôi gặp Watanabe Kazumi nên hỏi thăm. Trông cô nàng có vẻ gầy hơn hồi đi biển.
- Ồ, anh cũng thấy vậy sao? Thật ra em đang giảm cân đấy - Watanabe cười tươi rói. Tôi cứ tưởng thế là xong, ai ngờ cô nàng nói tiếp luôn - À anh Suzuki này, anh không đeo kính gọng nữa mà chuyển sang kính áp tròng rồi ạ?
Cuộc nói chuyện giữa tôi và Watanabe bắt đầu theo cách mà tôi không hề lường trước.
Tôi định bụng sẽ nhiệt tình với tất cả mọi người để có thể trò chuyện với Naruoka mà không bị ai nghi ngờ. Chỉ vì thế nên tôi mới bắt chuyện với Watanabe, cũng như cô nàng từng bắt chuyện với tôi ở bãi biển. Vậy mà...
- Anh Suzuki đã chơi tennis bao giờ chưa?
- Tôi có chơi trong giờ Thể dục hồi cấp ba thôi.
- Thế ạ? Chúng em thì thỉnh thoảng cứ thuê sân rồi chơi như thế này, nhưng chẳng hiểu sao chơi mãi không giỏi. Anh có biết lý do là gì không?
Cô ta cứ hỏi luôn mồm khiến tôi không thể nào dứt ra được, và có vẻ như mọi người đã kết luận tôi và Watanabe là một cặp. Sau khi luyện tập đánh đơn, chúng tôi bắt đầu đánh theo cặp. Tôi bị cố tình ghép cặp với Watanabe, còn Naruoka bị ghép với Kitahara, kẻ cứ liên tục bắt chuyện với em từ lúc luyện tập. Chẳng vui chút nào, nhưng tôi chỉ còn cách cố nén cảm giác khó chịu trong lòng.
Trên sân lúc này, cặp Kitahara và Naruoka đang thi đấu với cặp Oishi và Aoshima. Mochizuki ngồi trên ghế trọng tài. Tôi cùng Watanabe, Matsumoto ngồi trên băng ghế dài để theo dõi trận đấu.
Đúng như em thừa nhận khi được tôi gợi ý đi thi bằng lái xe, thần kinh vận động của em có vẻ hơi kém. Em chạy khá nhanh, tay khua vợt liên hồi nhưng chẳng mấy khi đánh trúng bóng, Kitahara luôn phải đứng sau hỗ trợ.
Hai cô nàng Watanabe và Matsumoto bắt đầu bình luận.
- Anh Kitahara chơi tennis giỏi quá! - Watanabe khen ngợi.
- Có khi còn giỏi hơn cả Dai ấy, khả năng vận động, đón bóng cũng tốt nữa - Matsumoto cũng gật gù theo.
Dai mà cô ấy nhắc đến chính là Mochizuki Daisuke.
- Mayu trông cứ như học sinh tiểu học ấy. Dễ thương kinh khủng!!!
- Đáng lẽ nên để cậu ấy cầm cái vợt to hơn nhỉ?
- Như thế này á?
Matsumoto Yuko vừa nói vừa dang rộng hai tay, cả hai cười khúc khích. Tôi đồng ý rằng Naruoka rất dễ thương, nhưng cách họ nói chuyện khiến tôi cảm giác họ đang chế giễu sự vụng về của em vậy. Ngồi ngay bên cạnh, tôi khổ sở che giấu sự khó chịu của mình.
- Anh Kitahara lúc nào cũng khéo léo xử lý được hết các tình huống nhỉ?
Lời bình luận tuy đúng nhưng lại làm nỗi bực tức trong tôi tăng lên bội phần. Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ ganh ghét tài hoa của bạn bè, nhưng giờ thì khác.
Aoshima và Gat rõ là một đôi kỳ quặc, y như cặp diễn viên tấu hài Manzai [25] . Lúc thi đấu, họ cự cãi liên tục, đại loại như, “Kìa, đằng kia cơ mà,” “Tránh ra! Vướng quá đi!” Khi không đánh được bóng thì họ bắt đầu to tiếng hơn, “Quả vừa rồi là lỗi của đằng ấy đấy nhé”, “Làm cái quái gì thế?” Chứng kiến cuộc cãi vã của họ, tôi không nhịn được cười, nhất là khi quả bóng Aoshima đánh trả cho đội bạn rơi trúng đầu Gat, tất cả mọi người đều cười ồ lên.
Kết quả là cặp Kitahara và Naruoka thắng đậm, hắn bắt tay em. Cảm giác bực bội trong tôi như muốn nổ tung khi chứng kiến cảnh đó. Rồi hai cặp đôi bắt tay nhau. Nhìn em bắt tay Gat, tôi lại chẳng cảm thấy gì cả.
Tôi nhận ra mình chưa nắm tay Naruoka lần nào. Suy nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong đầu tôi ngay cả khi bước vào sân để bắt đầu trận đấu tiếp theo. Chỉ cần tôi giành chiến thắng trong trận này là có thể đánh với cặp Kitahara và Naruoka ở trận chung kết. Khi trận đấu kết thúc, tôi cũng có thể bắt tay em như vậy. Đó sẽ là lần đụng chạm da thịt đầu tiên giữa tôi và em. Đợi làm cho tên Kitahara thua tơi bời hoa lá xong, tôi nhất định sẽ bắt tay em với tư cách người chiến thắng! Những tưởng tượng cứ lần lượt hiện ra, tôi cố gắng hết sức, nhưng không ngờ lại bị cặp Mochizuki và Matsumoto đánh bại.
Tôi xin làm trọng tài trận chung kết vì đã ngán tận cổ cuộc nói chuyện của các cô nàng trên khán đài. Nhìn ba người Watanabe, Aoshima và Gat nói chuyện như bắn súng liên thanh, chốc chốc lại cười nghiêng ngả, tôi cảm thấy quyết định của mình mới chính xác làm sao. Trên sân lúc này, Naruoka vẫn tiếp tục duy trì phong độ tệ hại như trận đầu. Dù không có ý cổ vũ cho tên Kitahara nhưng tôi vẫn mong Naruoka giành chiến thắng. Tôi vừa cổ vũ em, vừa đóng vai trò trọng tài. Nhưng kết quả sau cùng, do trình độ của cặp Mochizuki-Matsumoto khá đồng đều và trên cơ hẳn, nên cặp Kitahara-Naruoka thua liểng xiểng. Tuy vậy, cả hắn và em đều cười thoải mái. Khi thấy em bắt tay Kitahara thêm lần nữa, một ngọn đuốc như cháy rừng rực trong tôi.
Trận tennis cuối cùng kết thúc lúc gần 5 giờ. Mặc dù còn hơi sớm, chúng tôi vẫn quyết định lái ba chiếc ô tô đến quán ăn Ý tên Sicilia để ăn tối. Trên đường đi, trong xe Mochizuki lúc này, Kitahara và Naruoka đang trò chuyện với nhau rất ăn ý trên băng ghế sau, thi thoảng Mochizuki lại chêm vào vài câu, chỉ mình tôi là mặt mày ủ ê. Thấy thế, Mochizuki liền hỏi.
- Mày muốn lên xe của em Aoshima [26] hơn hả?
Câu hỏi của hắn khiến tôi càng cảm thấy u ám. Cứ nghĩ đến việc phải tỏ ra vui vẻ là tôi lại không kiểm soát được cảm xúc của bản thân.
Hai chiếc bàn bốn người trong quán Sicilia được kê sát vào nhau. Mochizuki và Matsumoto ngồi xuống cạnh nhau để tỏ ý muốn ngồi theo cặp. Đang hy vọng đi cùng xe sẽ được ngồi cùng em thì Naruoka lại chủ động ngồi xuống cạnh Kitahara, đối diện Mochizuki và Matsumoto. Tôi đành phải ngồi ghép với Watanabe vào bàn của Aoshima và Oishi. Dù rất muốn nhìn trộm Naruoka nhưng tôi vẫn phải kiềm chế, không cho phép mình hướng mắt về phía em.
Ăn uống xong, Kitahara lại bắt đầu chiêu trò ảo thuật cũ rích. Hắn rút từ trong cặp ra một sợi dây dài khoảng một mét, kéo căng, đặt lên bàn rồi hỏi Naruoka.
- Hôm nay em không đeo chiếc nhẫn đó à?
Có lẽ hắn đang nhắc đến chiếc nhẫn em đã đeo trên ngón áp út trong buổi tiệc giao lưu hôm nọ. Tuy biết hắn chỉ cần đạo cụ để biểu diễn, nhưng tôi vẫn muốn hét vào mặt hắn, “Đừng có tỏ vẻ thân thiết với em ấy!”
- À, hôm nay em không mang theo.
- Em có nhẫn đấy - Aoshima ngắt lời rồi lục lọi túi mình. Thấy vậy, Kitahara liền xua tay rồi vẫn hướng về phía Naruoka mà hỏi.
- Không phải nhẫn cũng được... Em có mang chìa khóa nhà không?
Suy cho cùng, hắn chỉ muốn lấy đồ của Naruoka. Em đành tìm chìa khóa trong túi. Sau khi nhận chiếc chìa khóa từ tay Naruoka, Kitahara lấy chiếc khăn ăn đang đặt trên đầu gối trải lên bàn, luồn hai tay vào dưới tấm khăn và cử động các ngón tay.
- Không được nhìn nghiêng nhé - Sau khi nhắc nhở hai người ngồi cạnh mình là Naruoka và Oishi, hắn nói tiếp - Nếu bây giờ tớ làm cho sợi dây xuyên qua được lỗ của chiếc chìa khóa thì các bạn có ngạc nhiên không?
Hai đầu sợi dây ngay từ đầu vẫn nằm im thin thít bên ngoài chiếc khăn, tôi suy đoán, có thể hắn cắt đoạn dây nằm dưới khăn, sau khi xâu xong sẽ dùng một loại keo dính tức thì nào đó để gắn sợi dây lại? Tôi chăm chú quan sát thì thấy tay phải của hắn hình như thò vào túi quần bò trong tích tắc. Chắc hắn vừa lấy đạo cụ, không biết là kéo hay keo dính đây?
- Nào, tất cả nhìn kĩ nhé!
Kitahara dõng dạc tuyên bố rồi rút hai tay ra khỏi khăn, kéo căng hai đầu của sợi dây, giơ ra phía trước mặt. Chiếc chìa khóa đang lủng lẳng ngay giữa sợi dây thật. Hắn cứ giữ nguyên như vậy mà đưa lại cho Naruoka.
- Em nhìn kĩ xem, đây có đúng là chìa khóa của em không?
- Vâng, đúng rồi ạ.
Theo tôi biết thì chìa khóa cửa nhà thường có màu bạc, tuy nhiên, chìa khóa của Naruoka lại có màu đồng nên chỉ cần nhìn từ xa cũng có thể nhận ra. Kitahara khó mà chuẩn bị sẵn một chiếc chìa tương tự, hơn nữa, ban đầu hắn hỏi mượn chiếc nhẫn của em nên chắc chắn không sử dụng chiêu đánh tráo.
- Em chuyển cho mọi người xem đi.
Kitahara nói. Cứ thế, sợi dây và chiếc chìa khóa được chuyền tay từ Mochizuki sang Matsumoto, và tiếp theo là đến chỗ tôi. Tôi đặt chúng lên bàn. Sau khi sờ thử, tôi không hề thấy vết chắp nối trên sợi dây như suy đoán ban đầu. Ngay cả phần lỗ trên chìa khóa cũng rất gọn gàng, không có dấu hiệu bị cắt hay khoan ra.
Sau khi hai đạo cụ được chuyền tay đúng một vòng và quay trở lại chỗ của Kitahara, tất cả đều vỗ tay tán thưởng. Thật lòng, tôi cũng không nhìn ra được mánh khóe của hắn, đành miễn cưỡng vỗ tay như mọi người. Kitahara quay sang phía Naruoka, “Cảm ơn em đã giúp anh,” hắn long trọng cúi đầu rồi trả chìa khóa lại cho em.
Màn ảo thuật của Kitahara là phần cuối của chương trình hôm nay. Sau khi thanh toán tiền ở quầy, chúng tôi tuyên bố giải tán rồi lần lượt yên vị trong từng chiếc xe. Trên xe Mochizuki, tôi là người sống gần đây nhất nên cũng là người xuống đầu tiên. Tôi đứng trước cửa nhà mình, chào tạm biệt ba người bạn đồng hành.
- Chúc mọi người ngủ ngon.
- Cảm ơn anh đã đi cùng chúng em.
Vào những giây phút cuối của chuyến đi này, tôi thực sự muốn nhìn vào mắt Naruoka nhưng dường như em không để ý mà quay luôn lên xe. Tôi đứng trên vỉa hè chờ đến khi chiếc xe chuyển bánh trong niềm nuối tiếc dâng trào. Hai cô gái trên băng ghế sau đang say sưa trò chuyện, cho đến khi xe đi khuất hẳn, em cũng không ngoái lại nhìn tôi lấy một lần.
Về đến phòng được chừng mười lăm phút, điện thoại tôi đổ chuông. Là Naruoka. Có lẽ em vừa về nhà liền gọi luôn cho tôi. Nỗi buồn trong tôi như nguôi ngoai đi phần nào.
- Takkun, em xin lỗi. Hôm nay anh không vui đúng không?
- Không đâu em - Tôi nói dối - Anh chỉ thấy mệt thôi, cả ngày hôm nay, anh cứ phải ngăn mình nhìn Mayu suốt.
- Nếu muốn nhìn thì anh cứ nhìn chứ. Làm thế, Wat cũng sẽ không hiểu lầm là anh thích bạn ấy.
- Wat á?
- Watanabe Kazumi ấy. Em thấy bạn ấy có vẻ quan tâm tới Takkun.
Tôi chỉ nghĩ sơ qua điều đó trong chuyến đi biển nên hoàn toàn không thấy bối rối. Đang cố gắng nhìn nhận khách quan và tự hỏi mình “Hay là thế thật?” thì tôi nghe Naruoka nói vu vơ, giọng rất khẽ.
- Takkun thì sao...?
- Em muốn hỏi gì cơ?
- Anh nghĩ thế nào về Wat? Khi nãy, em có hơi chủ quan khi nói rằng bạn ấy đang hiểu lầm anh...
Tôi chợt hiểu câu hỏi của em.
- Ừm... Xin lỗi em, không phải anh thấy bạn em không tốt, nhưng thật lòng mà nói, cô ấy không phải tuýp người anh thích...
- Aaaaaaa! - Naruoka bất chợt hét lên.
- Em làm anh giật cả mình. Nhưng anh vẫn phải xin lỗi Mayu... - Tôi vội vàng nói thêm - À không, ý anh là, có chuyện này anh muốn hỏi em. Em nghĩ sao về Kitahara? Cả ngày hôm nay em ở bên cậu ta suốt còn gì?
Một lúc lâu sau, em vẫn chưa trả lời. Câu hỏi của tôi khó lắm sao? Tức là em thích Kitahara? Những suy nghĩ tiêu cực đang dồn dập hiện lên trong đầu thì tôi nghe tiếng em thở dài ở đầu dây bên kia.
- Tức là ngày hôm nay, cả em và Takkun đều ghen tuông vô nghĩa à?
Ghen tuông ư? Tôi chợt nhớ đến ngọn đuốc cháy trong người khi nhìn em và Kitahara bên nhau. Chẳng lẽ đó là ghen?
Không thấy tôi đáp, em liền lựa từ khác, “Thực ra cũng không hẳn là ghen tuông...”
Tôi liền ngắt lời.
- Mayu nói đúng đấy. Anh nghĩ đúng là do ghen tuông. Ít nhất là từ phía anh.
- Cả ngày hôm nay, em cũng ghen với Wat lắm.
Em bật cười khúc khích. Tôi cũng ngượng ngùng cười theo em. Ghen tuông bắt nguồn từ sự lưu luyến, muốn chiếm hữu một người. Đúng vậy. Tôi chỉ muốn giữ Naruoka cho riêng mình mà thôi, và em cũng thế. Em cũng cảm thấy như tôi nên mới ghen với Watanabe.
Ghen tuông vô nghĩa, tức là không cần phải ghen tuông làm gì cả. Cho dù không ở gần nhau hay thân thiết với bất cứ ai đi nữa, trong thâm tâm, chúng tôi vẫn luôn nghĩ về nhau. Có một mối liên kết rõ ràng đang hiện hữu giữa tôi và em.
- Nhưng, như Takkun vừa nói, cứ phải kiềm chế cảm xúc của mình thì mệt mỏi thật nhỉ? Rồi cả việc giả vờ như chúng ta không hề thân thiết nữa...
- Anh cũng nghĩ thế, nhưng nếu không đi cùng thì anh càng ghen hơn ấy chứ.
Chỉ cần ngồi nhà rồi tưởng tượng ra cảnh em mùi mẫn trò chuyện với Kitahara cũng đủ làm tôi ghen đến phát điên rồi.
- Dù có đi hay không, chúng ta vẫn sẽ ghen thôi. Nhưng thế cũng hay, vì ghen tuông chính là cách thể hiện tình yêu của mình với đối phương mà.
Chữ “yêu” thốt ra từ miệng em thật dịu dàng, nhẹ đến mức suýt lọt khỏi tai tôi. Nhưng câu nói ấy chắc chắn là dành cho tôi.
Lồng ngực tôi chợt nóng bừng, giống như những xúc cảm dành cho em từ toàn cơ thể đang dồn lại ở đó. Đầu tôi trống rỗng. Trái tim đang giục giã bản thân phải nói điều gì, tôi liền gọi tên em “Mayu” như một phản xạ tự nhiên.
- Dạ?
- Anh thích em... Anh yêu em...
Đây là lần đầu tiên những cảm xúc tích tụ trong lòng tôi tuôn ra thành lời. Tim tôi đang đập nhanh hơn bao giờ hết.
- Cảm ơn anh, Takkun... Em cũng thích Takkun...
Đó là câu trả lời của em.
- Anh muốn gặp em - Trong khoảnh khắc, tôi đã nghĩ, thôi xong rồi, nhưng lời nói ra không rút lại được nữa. Thậm chí tôi còn bổ sung - Ngay bây giờ, anh muốn gặp em.
Thà thành thật nói ra suy nghĩ của mình để đối phương hiểu, còn hơn cứ mãi ôm ấp tình cảm mà không bày tỏ được. Em có giận, có ghét tôi cũng chịu, nhưng đó là những cảm xúc chân thật nhất của tôi. Tôi muốn gặp Mayu ngay lập tức.
- Anh đến đây đi...
Tôi những tưởng mình nghe nhầm, nhưng không, em đang thì thầm với tôi.
- Anh đến nhà em đi.
Em lặp lại một lần nữa.
- Anh sẽ đến. Anh đến ngay bây giờ đây!
Tôi đáp. Em liền chỉ đường cho tôi. Đồng hồ sắp chỉ 7 giờ tối.
Tôi vừa ghi lại những thông tin em nói, vừa thầm nghĩ, thế này liệu có ổn không? Sau khi đến nhà em, trong vài tiếng đồng hồ sắp tới, tôi sẽ đưa ra quyết định lớn nhất đời mình. Trái tim tôi đập thình thịch liên hồi.
Đặt ống nghe xuống, tôi có cảm giác như mình vừa bước ra từ cơn mơ để trở về với thực tại. Tôi nhìn xung quanh. Giấc mơ vẫn đang tiếp diễn. Không phải, một hiện thực giống như mơ vẫn đang tiếp diễn.
Mình phải lên đường thôi, trước khi hiện thực đẹp đẽ này chấm dứt.
Tôi nhanh chóng thay quần áo, chộp lấy chìa khóa xe máy và lao như bay ra khỏi phòng.