Ảo Ảnh Của Thanh Xuân

Lượt đọc: 483 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5. Kỷ niệm tình yêu

Chân trời phía Tây loang lổ trong màu xám khói lẫn với sắc cam. Đối lập với chút ánh sáng hiu hắt ấy, mặt đất gần như chìm hẳn vào bóng tối. Những dãy nhà dọc hai bên đường cứ lần lượt hiện ra rồi lại vụt biến mất trước mắt tôi.

Tôi bình tĩnh chạy xe, nhưng ngọn lửa trong tim khi nói “Anh yêu em” vẫn bốc lên ngùn ngụt. Vòng qua con đường nhỏ rẽ vào một khu phố, tôi giảm tốc, tìm những cột điện làm mốc theo đúng lời chỉ dẫn của em. Khi đến khu Sumiyoshi, tôi dễ dàng thấy ngay tòa nhà bốn tầng màu trắng mà em miêu tả. Dựng xe máy dưới đường, tôi xác nhận tên tòa nhà rồi mới bước vào trong. Lên cầu thang rồi dừng chân lại trước căn hộ số 205, tôi hít một hơi thật sâu. Trên cửa không đính bảng tên, có lẽ em không muốn để lộ thông tin cá nhân do đang sống một mình.

Tôi thu hết sức bình sinh và bấm chuông. Một tiếng “Vâng” đáng yêu vọng ra từ bên trong, cánh cửa được mở ra ngay. Khuôn mặt khả ái mới chia tay cách đây vài chục phút của em hiện ra. Em nhìn tôi, khẽ mỉm cười bẽn lẽn, rồi lùi lại nhường lối cho tôi vào nhà. Đi qua cửa có một tấm rèm rủ, tôi cuộn nó lên rồi bước vào trong. Cánh cửa bằng sắt đóng lại sau lưng. Tôi hơi lúng túng vì không thấy em khóa cửa, nhưng cứ để vậy chắc cũng không sao.

Trước mặt tôi là một lối đi dài hẹp, bên phải là nhà bếp, bên trái có lẽ là nhà tắm.

- Nhà em cũng đơn giản thôi anh à...

Em nói. Lúc này, tôi mới để ý em vẫn mặc nguyên chiếc áo phông rộng và quần lửng đến đầu gối mà tôi trông thấy suốt cả ngày hôm nay, duy chỉ có đôi bàn chân là để trần, không mang tất. Chắc em đang nghỉ ngơi sau một ngày dài. Nhà bếp bày rất nhiều đồ nấu nướng nhưng không hề bừa bãi, băng qua lối đi là bước vào một căn phòng thoáng đãng khá rộng, được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ.

Có lẽ diện tích căn phòng vào khoảng mười chiếu, phân nửa được sử dụng làm không gian tiếp khách, ngay gần cửa vào có trải thảm, trên đó kê một chiếc bàn sưởi. Cuốn Thập Giác Quán mà tôi cho em mượn hôm thứ Sáu đang để trên bàn, thẻ đánh dấu kẹp ở giữa sách. Phía trước bức tường ngăn cách với khu vực bếp là các thiết bị nghe nhìn như vô tuyến, đầu đọc băng. Kê dọc bức tường bên phải căn phòng là một chiếc giá lèn cứng những sách. Tường bên trái có cánh cửa mở sang hai bên, có vẻ là tủ đựng quần áo, và cạnh đó là bàn trang điểm. Chiếc giường khá lớn được kê ở cuối phòng, sát chân tường. Trên tường trổ một khung cửa sổ, bên ngoài cửa sổ hình như có lan can. Qua lớp kính mờ, tôi thấy thấp thoáng thứ gì trăng trắng như máy giặt. Bề ngoài tòa nhà khá cũ, nhưng nội thất thì khó mà chê được.

Thấy tôi đứng tần ngần ở cửa phòng, Naruoka giục tôi vào trong. Em có bật điều hòa nhưng không rõ do để nhiệt độ cao, hay do cơ thể tôi đã quen với nhiệt độ trong nhà mà tôi chỉ thấy không khí hơi dịu đi một chút.

Lần đầu tiên trong đời bước vào phòng con gái, tôi cứ nhìn ngang liếc dọc mọi thứ. Ở cùng em trong không gian nhỏ mà tôi chỉ thấy căng thẳng, bao cảm xúc yêu đương ban nãy đã tiêu tan đi đâu hết.

- Phòng em đẹp quá... - Tôi đưa ra một lời khen khách sáo.

- Anh quá lời rồi - Naruoka ôm chặt lấy chiếc gối dựa, đáp lại với vẻ thẹn thùng.

- Em cứ khiêm tốn. Nhưng công nhận chỗ này rộng thật. Một tháng tiền nhà hết bao nhiêu vậy em?

Câu hỏi của tôi có vẻ hơi bất lịch sự nhưng em vẫn trả lời.

- À, khoảng 52.000 yên ạ - Em nói thêm - Nhưng Takkun này, anh thú vị thật đấy.

- Sao cơ?

- Bây giờ, hiếm ai nói người khác là “cứ khiêm tốn” lắm đấy.

- Thật à?

Chỉ vài ba câu bông đùa nhưng tôi lại thấy hồi hộp hơn bao giờ hết. Tôi tiếp tục ngắm nghía quanh căn phòng. Em xếp khoảng trên dưới trăm cuốn sách vào vừa gọn trong một giá, mặc dù số lượng ít hơn tôi nghĩ nhưng lại vô cùng phong phú về thể loại, muôn màu muôn vẻ. Có đủ các tác giả xuất hiện trên đó, từ Mori Ogai, Akutagawa Ryunosuke, Natsume Soseki cho đến những tác giả tôi chỉ mới nghe tên như Miyao Tomiko và Dan Kazuo. Sách của Hoshi Shinichi và Murakami Haruki cũng rất đa dạng.

Tôi để ý thấy một cuốn trong dòng sách blue backs [27] của nhà xuất bản Kodansha nằm lẫn trong số đó, và biết chắc cuốn sách có nhan đề Einstein đã nói như thế ấy khác hoàn toàn với sở thích của em.

- Anh cứ nhìn quanh phòng em suốt, làm em có cảm giác mình đang phô bày mọi thứ ra cho anh xem ấy. Em hơi xấu hổ, nhưng... anh thấy sao?

Em cất lời khiến tôi ngừng việc quan sát căn phòng và đưa mắt nhìn về phía em.

- Rất đẹp, thoải mái nữa... - Tôi lựa chọn từ ngữ cho phù hợp - Anh nằm thử có được không?

Đột nhiên đến phòng của một cô gái rồi nằm lăn ra thì hơi vô duyên, nhưng tôi cần thư giãn để lấy lại những cảm xúc cháy bỏng khi nãy.

- Anh cứ tự nhiên - Em đưa cho tôi chiếc gối đang ôm.

Tôi gối lên, nằm ngửa ra sàn một cách thoải mái và bắt đầu suy nghĩ về những việc sẽ làm.

Tôi đang ở nhà em. Chỉ có mình tôi và em. Hôm nay đến đây là quá đủ, tôi đã thỏa mãn phần nào. Những chuyện tiếp theo thì thôi, cứ để đến một lúc nào đó đã, có thể là sau khi kết hôn cũng được. Vậy sau đây mình nên làm gì? Nên xin phép ra về lúc nào thì được? Bản thân tôi có cách nghĩ của riêng tôi, dù có bị coi là nhát gái cũng đành chịu.

Với đức tin của mình, tôi không thể vội vã hay hấp tấp. Trước khi đóng dấu lên cơ thể em, một dấu ấn không bao giờ có thể xóa nhòa, tôi phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng bởi một khi làm điều đó, tôi sẽ phải bảo đảm cho cuộc đời em, và em cũng sẽ trao thân gửi phận cho tôi. Tôi và em chỉ mới hẹn hò trong vỏn vẹn một tháng ngắn ngủi, hơn nữa, tôi vẫn còn là sinh viên, tôi chưa thể chịu trách nhiệm cho những việc quá sức như thế. Không, kể cả có thấy bản thân đã ổn rồi đi nữa, tôi cũng nghĩ mình chưa thể đáp ứng những yêu cầu của em.

Dường như nhìn thấu được sự dè chừng của tôi, em bắt đầu chủ động hơn.

- Anh, giờ đang ở bên nhau thế này, mình hãy tiếp tục câu chuyện vừa nãy đi...

- Câu chuyện vừa nãy?

- Ngồi dậy đi anh. Nào, anh hãy ngồi dậy và nhìn em đi.

Tôi lờ phắt tiếng nội tâm đang nhắc nhở rằng “Mình có đức tin...” và ngoan ngoãn ngồi dậy.

- Anh hãy nhìn vào mắt em và nói đi.

- Nói gì cơ?

- Thì... điều anh nói qua điện thoại lúc nãy ấy.

Naruoka xấu hổ nói, ngại ngùng vòng tay ôm lấy hai đầu gối và vùi mặt mình xuống. Tôi chợt thấy khát khô cổ. Đang giả vờ ho thì tôi nhận được ánh mắt như khuyến khích “Nhanh lên nào” của em. Tôi quyết định rồi.

- Anh... - Chỉ mới nói đến đây, toàn thân tôi bỗng nhiên nóng bừng. Việc mặt đối mặt với em và nói lại câu đó khiến tôi cảm thấy khó khăn hơn nhiều so với lúc gọi điện. Nhưng nhất định tôi phải nói ra - ... thích Mayu.

- Em cũng... - Đôi môi Naruoka mấp máy - ... thích Takkun.

Lúc này, thân thể tôi đã thả lỏng hơn. Em đang áp sát khuôn mặt mình vào mặt tôi, hơi thở ấm áp của em mơn man dưới cằm. Cả hai chúng tôi nhắm nghiền mắt.

Môi em còn mềm mại hơn tôi tưởng. Năm giây, rồi mười giây trôi qua. Tôi chỉ muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi, nhưng thấy hơi khó thở nên tôi ngừng hôn. Tôi phải cố nín thở suốt khi hôn vì không muốn thở vào mặt em.

Khi mở mắt và bắt gặp ánh mắt em, như nhận được một thỏa thuận ngầm, tôi tìm đến môi em lần nữa. Lưỡi chúng tôi quyện vào nhau, tôi chạm tới cả những chiếc răng trong hàm em rồi dần dần không còn phân biệt được đâu là lưỡi, đâu là răng nữa. Nhưng tôi chưa bao giờ sung sướng đến vậy.

Em vòng tay ra sau cổ tôi ôm chặt, còn tôi siết lấy eo lưng mảnh dẻ của em. Cứ thế, chúng tôi ghì lấy nhau. Ngực em dán lên ngực tôi, thân thể dưới lớp áo quần của em thật mềm mại.

Nụ hôn thứ hai tưởng như dài bất tận, nhưng tôi đột nhiên mất thăng bằng, phải vươn tay trái chống xuống đất nên môi chúng tôi lại rời nhau. Vẫn bám lấy cổ tôi, em ngẩng mặt lên, hai gò má đỏ bừng. Mặt tôi có lẽ cũng đỏ không khác gì má em, tôi cảm nhận được sức nóng của máu đang cuồn cuộn sôi trào.

Một phần máu đó đang xông thẳng xuống thân dưới, đang rục rịch nổi dậy, tạo thành hình thù kỳ cục khi bị bó trong quần bò. Nếu không nhanh chóng chỉnh lại tư thế, tôi chỉ e nó gãy mất. Tôi không muốn em phát hiện ra phản ứng đáng xấu hổ này, nhưng cơ thể tôi cứ cực lực chống đối việc phải rời khỏi em.

Chỉ là một chiếc hôn thôi mà, ở Âu Mỹ, người ta còn hôn nhau thay cho lời chào hỏi. Mình phải dừng lại ở đây thôi! Những ý nghĩ ấy cứ lởn vởn trong đầu tôi.

Naruoka cử động trước. Vẫn ôm tôi, em ngả mình nằm ngửa ra sàn, kéo cả cơ thể tôi đổ lên, bao trọn lấy người em. Tôi chống hai tay sát hai bên thân em, tay phải trượt hẳn ra mép thảm. Hông chúng tôi tì vào nhau.

Lúc đó, em bỗng níu chặt lấy cổ tôi, dùng lực đu cả thân mình lên và gắn môi vào môi tôi trong một nụ hôn ngắn ngủi. Hôn xong, em áp má mình lên má tôi. Tôi lỏng một tay, thả hầu như toàn bộ sức nặng lên em. Bầu ngực em gây cảm giác rõ mồn một trên da thịt tôi. Chỉ chống hờ bằng tay phải, tôi vội vã dùng tay trái chỉnh lại nó trước khi em phát hiện ra. Đưa “thanh tre” đang uốn cong trở về trạng thái ban đầu xong, tôi đặt tay về lại hông em.

- Anh yêu em... - Tôi thì thầm vào tai em - Anh muốn bên em như thế này mãi mãi...

- Em cũng thế - Em khẽ khàng đáp lại - Nhưng em thấy hơi nặng...

Đúng là người nằm bên dưới sẽ cảm nhận rõ thể trọng của đối phương. Tôi liền bảo em.

- Vậy... Mayu nằm lên trên đi.

Nghe lời, em vẫn ôm tôi và lật người lại, chủ động nằm đè lên người tôi. Có tiếng “kịch” vang lên, chắc em vừa đá phải chiếc bàn sưởi. Chân trái của em luồn vào giữa hai chân tôi, cả hai cơ thể đã dán sát vào nhau từ trên xuống dưới. Tôi chỉ muốn được gần em, gần hơn nữa, bao nhiêu sức mạnh như dồn hết vào cánh tay trái đang ôm lấy vai và cánh tay phải đang ôm lấy hông em. Tôi không thể để cho bất cứ phần tử không khí nào lọt vào giữa tôi và em.

- Nóng quá... - Em nói nhỏ.

Trong phòng nóng thật, ôm nhau thế này thì càng nóng hơn nữa. Suy nghĩ một lúc, tôi bảo.

- Chúng ta làm gì đó cho mát hơn đi... Em nghĩ mình nên làm gì?

- Bật điều hòa...

Em định ngồi dậy nhưng tôi ghì em lại rồi lật người như em làm khi nãy. Tôi chẳng bận tâm chân mình có va phải đồ đạc trong phòng hay không. Em nằm bên dưới, còn tôi nhỏm nửa thân trên dậy như đang cưỡi ngựa. Chúng tôi đã lăn khỏi thảm trải sàn từ lúc nào.

- Khi nóng chỉ cần cởi quần áo ra là được em ạ. Như thế này này...

Nói đoạn, tôi lột chiếc áo phông trên mình ra, quăng đại vào một góc nào đó trong phòng. Naruoka chăm chăm nhìn phần ngực trần của tôi, em có vẻ ngượng ngùng nhưng không hề tỏ ra ghê sợ. Cố gắng lấy thêm dũng khí, tôi hỏi em.

- Em vẫn thấy nóng à?

Lưỡng lự trong chốc lát, em gật đầu.

- Vậy, Mayu cũng cởi ra đi.

Tôi đặt hai tay lên vạt áo phông của em. Khoảnh khắc tiếp theo, em co rúm người, định cử động hai tay nhưng rồi ngưng lại và thả lỏng cơ thể. Tôi vén áo em lên, màu áo lót hồng nhạt dần lộ ra bên dưới lớp áo phông. Thật may mắn, em không tỏ ra bài xích mà vẫn lặng im để tôi cởi áo em.

Kéo chiếc áo lên đến nách, em còn chủ động giơ tay để tôi lột nó ra dễ hơn. Khi nửa thân trên chỉ còn đồ lót, em luống cuống đan chéo hai tay che trước ngực, nhưng tôi đã gỡ tay em ra. Em không chống cự, ngoan ngoãn chiều ý tôi.

Trước mắt tôi là phần thân gần như trần trụi của Naruoka. Làn da em trắng muốt không tì vết, không một đốm tàn nhang hay nốt ruồi. Đúng là tuyệt tác của tạo hóa. Nhiệt độ cơ thể ấm nóng như đang thoát ra qua làn da mịn màng ấy. Em bỗng ôm lấy tôi, hôn say đắm.

Trong lúc hôn nhau, tôi liên tục thì thầm bên tai em.

- Em đẹp quá... Anh yêu em...

Để chuẩn bị cho giai đoạn kế tiếp, tôi vẫn giữ nguyên tư thế áp thân trên lên người em, nhưng hơi cong nửa thân dưới, sờ xuống thắt lưng định cởi quần mình bằng một tay. Tôi có thể làm điều đó nhưng không tập trung hôn em được nữa.

Kế hoạch tác chiến đành phải thay đổi. Tôi buông em ra một lúc rồi nhanh chóng đứng dậy, lột phăng quần bò. Gấu quần hơi mắc ở cổ chân nhưng tôi cứ thế rút mạnh, đôi tất đang đi cũng tuột ra nốt, cả thảy chỉ mất khoảng vài giây. Quần lót trở thành mảnh vải duy nhất trên người tôi lúc này, nó đang dựng đứng lộ liễu dưới lần vải. Xấu hổ muốn chết, tôi lúng túng sửa lại tư thế đứng thì thấy em đưa tay che ngực, đôi mắt chăm chăm nhìn vào nơi kỳ cục của tôi.

Trước nét mặt bối rối pha lẫn chút sợ sệt của em, tôi chợt lưỡng lự, không biết nên đi tiếp hay ngừng.

Hít một hơi thật sâu, tôi bình tĩnh khom người xuống, ghé vào tai em.

-... Mình làm nhé?

Sau vài giây nhìn vào mắt tôi, em chậm rãi gật đầu, tỏ ý sẵn sàng. Em vươn hai tay lên, tôi đón lấy, kéo em đứng dậy. Chúng tôi bước vài bước và em ngồi xuống giường.

Giờ thì chẳng cần vội vàng gì. Thấy tôi loay hoay với chiếc quần lửng, em thậm chí còn giúp tôi cởi nó ra. Quần lót của em cũng cùng kiểu với áo ngực, nạm lông thẫm màu thấp thoáng dưới lần vải màu hồng. Chỉ mới nhìn thế thôi mà đầu óc tôi đã quay cuồng trong hưng phấn.

Naruoka nằm xuống, trên mình còn mỗi đồ lót. Tôi vừa định nằm xuống theo thì thấy em yêu cầu.

- Chờ đã, anh tắt đèn đi. Anh kéo sợi dây ấy hai lần nhé.

Thật lòng tôi rất muốn ngắm nhìn thân thể mơn mởn, xinh đẹp của em dưới ánh đèn sáng rực, nhưng tôi hiểu cảm giác ngượng ngùng của em. Tuy vậy, trong phòng em có tận hai cái đèn, dù tôi có tắt đèn phía trên giường đi chăng nữa thì đèn chỗ bàn sưởi vẫn cung cấp đủ ánh sáng để tôi có thể thỏa thích ngắm nhìn làn da trắng ngần của Naruoka.

- Thế này đã được chưa em?

Tôi hỏi. Khi em gật đầu, tôi mừng như mở cờ trong bụng.

Tôi leo lên giường, hôn em và định cởi nốt hai thứ còn lại trên người em. Hiện giờ, Naruoka không khác gì các cô gái mặc đồ tắm dạo chơi trên bãi biển, nhưng những hành động tiếp sau đây của tôi sẽ là điều đặc biệt chỉ xảy ra giữa hai người yêu nhau. Tôi sẽ khám phá những nơi thầm kín nhất trên cơ thể em bằng chính đôi tay mình.

Tôi nâng nửa người em dậy, luồn hai tay qua nách em như đang ôm và mở khóa áo lót cài sau lưng. Tôi không rõ cấu tạo chiếc áo thế nào nhưng rốt cuộc cũng cởi ra được. Khi bị tôi tuột hai sợi dây trên vai xuống, em che vội phần ngực bị lộ ra ngoài, nhưng một lần nữa tôi ngăn em lại.

Đã từng xem qua tranh ảnh, video, nhưng đây là lần đầu tiên tôi chiêm ngưỡng tận mắt bộ ngực của một người con gái. Ngực em không quá lớn, nhưng nảy nở hơn tôi tưởng tượng, hình dáng bầu ngực cũng đẹp vô cùng. Những mạch máu mỏng manh như nổi hẳn trên làn da trắng ngần, nơi đầu nhũ gờn gợn những hạt nhỏ như da gà. Tôi chạm nhẹ vào ngực em, thú nhận.

- Đây là lần đầu tiên anh động vào ngực con gái đấy.

- Thật ư? - Em nhắm mắt thì thầm - Em thấy con trai hay chơi bời lắm...

- Anh chưa từng làm thế - Tôi hôn em - Đối với anh, mọi thứ đều là lần đầu.

- Em cũng thế, đây là lần đầu tiên em để con trai chạm vào thế này... - Giọng em run rẩy.

- Nơi này mềm quá, sờ thật thích. Anh ước gì mình có thể làm thế này mãi...

Tôi chưa bao giờ cảm thấy sung sướng đến vậy. Vuốt ve một lúc, tôi buông tay ra, khẽ lướt đầu lưỡi trên ngực em, rồi ngậm cả đầu nhũ vào miệng. Em rên không thành tiếng.

Tôi xoa lưng và bầu ngực bên phải, âu yếm phía bên trái bằng miệng và chủ động dịch cánh tay trái đang thừa thãi xuống vùng kín của em. Tôi có thể cảm nhận rất rõ lớp lông bên dưới chiếc quần lót mỏng manh. Vờn quanh bên ngoài một lát, tôi quyết định luồn tay vào trong.

Từ nãy đến giờ, tôi cứ ngỡ những gì mình đang trải nghiệm chỉ là mơ. Đã mười năm trôi qua kể từ khi tôi bắt đầu cảm thấy hứng thú với cơ thể con gái, và những mộng tưởng của tôi trong suốt quãng thời gian đó đang trở thành hiện thực. Đến giờ tôi vẫn chưa thể tin được. Sống trong mơ là thế này chăng? Chạm vào nơi chốn thân mật nhất của em, cảm giác đê mê của tôi rõ rệt hơn bao giờ hết.

Tôi hơi nâng cổ tay lên để nhìn cho rõ hơn. Khi những ngón tay tôi tiến sâu vào lớp lông, em lại rên khe khẽ. Tôi không biết nơi thầm kín của con gái có hình dạng cụ thể ra sao dù đã xem vài bộ phim có cảnh giường chiếu. Giờ tôi đang đích thân khám phá bí mật của em. Phía trong có một rãnh sâu, luồn tay vào đó, sự ẩm ướt lập tức bám lấy các đầu ngón.

- Aaa...

Naruoka khẽ kêu, toàn thân run lên như bị chạm vào vết thương.

- Em đau à?

Tôi luống cuống hỏi nhưng em chỉ nhắm chặt mắt lắc đầu quầy quậy, hai gò má càng lúc càng đỏ lên. Nếu bị chạm vào chốn riêng tư, hẳn người ta sẽ thấy xấu hổ hơn là đau.

Tôi không thám hiểm nữa mà quyết định cởi nốt chiếc quần lót vướng víu này ra. Để ý thấy hành động của tôi, em hơi ưỡn người lên. Khi chiếc quần tuột khỏi chân, để lộ hoàn toàn phần thân dưới, em không còn dùng tay che đậy nữa.

Cởi cả quần lót của mình xong, tôi chậm rãi nằm đè lên người em. Hai tấm thân trần trụi áp sát, tôi xoa mái tóc ngắn rồi hôn em. Tuy đang gồng mình lên nhưng em vẫn hưởng ứng nụ hôn này, thân thể mềm dần. Lát sau, em ôm lấy tôi.

Cây gậy của tôi chạm vào da thịt Naruoka. Trong trạng thái như vậy, tôi thử cử động hông để kích thích bản thân, khoái cảm bất thần xộc thẳng từ thân dưới lên đến tận đỉnh đầu. Tôi kêu lên một tiếng rồi vội vã nhích người xuống đôi chút để ngăn mình thăng hoa quá sớm, tiếp tục ve vuốt ngực em bằng đôi tay và lưỡi. Hai chân em đã dang rộng sang hai bên từ lúc nào, cặp đùi thon thả kẹp chặt lấy hông tôi. Tôi nhích người xuống một chút, nhưng chạm phải thành giường. Biết không thể lùi thêm được nữa, tôi hơi nhổm dậy, quỳ trên hai chân để ngắm nhìn cho rõ hơn. Em phản đối bằng cách khép ngay đùi lại.

Sự kiềm chế đã đến cực hạn, tôi ghé sát vào tai em.

- Có được không em?

Đến nước này, tôi cứ đinh ninh em đã hoàn toàn sẵn sàng, nhưng em chỉ lặng lẽ mở mắt. Trong đôi mắt ánh lên nét lưỡng lự.

Tôi bèn nhìn thẳng vào em.

- Mayu, anh yêu em.

Tôi muốn em đọc được sự chân thành trong ánh mắt tôi. Mãi một lúc sau em mới lên tiếng.

- Takkun... Cái đó thì sao? - Em hỏi tôi như đang cầu khẩn.

- Cái đó ... là cái gì cơ?

- Thì... cái để đeo vào ấy - Naruoka khua tay giải thích.

- À...

Tôi ngẩn người. Ra là phải có cái đó sao? Tôi cứ nghĩ không cần cũng được. Tuy đã từng nghe vài câu chuyện về những cô gái dính bầu ngoài ý muốn, nhưng theo suy đoán của tôi, những trường hợp như thế có lẽ chỉ chiếm tỉ lệ rất nhỏ. Xác suất dính bầu hẳn là rất thấp.

- Xin lỗi em, anh không mang theo - Tôi thành thật trả lời nhưng đã chuẩn bị sẵn lý lẽ của mình - Không sao đâu, anh sẽ cho ra ngoài mà.

Đây là kinh nghiệm đầu tiên của tôi về sex, tuy vậy, lý thuyết tích lũy suốt bao nhiêu năm chắc sẽ giúp tôi vượt qua.

- Nên là... được không em?

Tôi hỏi lại lần nữa. Khuôn mặt lộ vẻ khó xử nhưng em gật đầu, thể hiện rõ quyết định của mình.

Trong khoảnh khắc thuyết phục Naruoka, tôi chợt cảm giác mình đã tỉnh mộng, nhưng sự chấp thuận của em đã đưa tôi quay trở lại với giấc mơ êm đềm này lần nữa. Giây phút định mệnh giữa tôi và Naruoka cuối cùng cũng đến. Tôi và em sẽ chính thức trở thành đàn ông và đàn bà. Nghi lễ lớn nhất trong cuộc đời chúng tôi sắp bắt đầu.

Tôi mở rộng chân Naruoka, đưa mình vào nơi nhạy cảm nhất của em, chậm rãi dồn sức. Thấy nét mặt em có vẻ đau đớn, tôi hơi nâng người lên, khẽ hỏi, “Em đau à?” Em gật mạnh đầu thay cho câu trả lời. Tôi lớn như thế, chen vào cơ thể nhỏ nhắn này đương nhiên sẽ làm em đau, nhưng chỉ vì đau mà cứ nấn ná thì tôi sẽ mãi là trai tân, còn em vĩnh viễn là trinh nữ mất. Trước sau gì chúng tôi cũng phải làm việc đó.

Tôi tạm thời thả lỏng, nhỏm hẳn dậy để điều chỉnh vị trí rồi lao mạnh tới...

Em bật ra tiếng kêu đầy đau đớn.

- Đau lắm hả em?

Em gật đầu lia lịa. Điều đó chẳng cần hỏi cũng biết, móng tay cào cấu trên lưng tôi là bằng chứng rõ nhất.

- Anh hiểu rồi, anh sẽ làm thật chậm, thật chậm... Anh sẽ cố gắng hết sức để không làm em đau...

Tôi từ tốn chuyển động ra rồi vào, được một lúc, chúng tôi đều trở nên ướt át. Chất bôi trơn đã được tiết ra. Lực ma sát ban đầu giảm hẳn, tôi có thể vào sâu dễ dàng hơn.

- Em có đau không?

Tôi hỏi lại. Em vẫn gật đầu, nhưng gương mặt giãn ra ít nhiều.

- Chỉ một chút nữa thôi, em cố chịu đựng nhé.

Tôi đã vào được hơn phân nửa, và cứ đều đặn tiếp tục. Phải mất hơn năm phút mới vào được đến nơi sâu nhất của em, mà tôi vẫn còn một phần ba bên ngoài.

- Được rồi!

Nghe tôi thông báo, em nhắm chặt mắt, gật đầu, vẻ mặt đau đớn.

Chất bôi trơn phát huy tác dụng, nên có thể ra vào suôn sẻ. Tôi bắt đầu nhịp nhàng cử động thân dưới. Cơ thịt ấm nóng, mềm mại của em bao bọc tôi, sức co bóp của em khiến tôi chỉ hơi di chuyển đã cảm thấy sung sướng hơn tự mình “giải quyết” gấp bội lần.

Bỗng cảm giác cơn bùng nổ đang tới gần, tôi vội vã rút ra, buột miệng kêu lên theo phản xạ.

Phần thân dưới vẫn ướt át và dựng đứng. Chưa kịp dùng tay trái để ấn xuống, tinh dịch đã bắn tung tóe, vấy ướt hết ngực tôi.

Đợt thứ hai, vì không còn chỗ nào để cho ra nữa, tôi bắn nó lên người Naruoka. Các đợt xuất tinh tiếp diễn một cách rời rạc. Sau đợt thứ năm, phong độ của tôi giảm dần. Đến lần thứ sáu, chỉ còn vài giọt rớt xuống. Mãi sau, tôi mới tá hỏa nhận ra rằng thứ dịch trắng đục ấy đã bám đầy trên người Naruoka, từ bụng dưới lên đến ngực.

Đương nhiên em cũng nhận ra, tuy vậy, ngoài việc bầu ngực vẫn đang căng lên, em cứ nằm im thin thít như đã chết. Tựa hồ chưa hoàn hồn. Ngược lại, tôi không sao kiềm chế được cơn phấn khích của mình. Dù đã thỏa mãn, tôi vẫn dựng cờ nguyên như thế.

Tôi vớ lấy hộp giấy ăn đầu giường, loay hoay thu dọn bãi chiến trường. Đầu tiên, tôi lau sạch người Naruoka, tiếp theo là thân dưới của mình. Bỗng em vùng dậy, rút mấy tờ giấy ăn và tự lau vùng kín. Đó là nơi đám con trai chúng tôi thường không dám nhìn thẳng nên tôi đã sơ suất bỏ qua.

- Takkun... - Em gọi.

Quay lại và thấy em đã lau chùi xong xuôi, tôi cũng bớt căng thẳng phần nào.

-... Ôm em đi!

Em dang rộng hai tay. Tôi ngồi cạnh em, ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé, đáng yêu. Em cũng níu chặt lấy cổ tôi, chúng tôi lại cùng nhau lăn ra giường.

- Xin lỗi em nhé, Mayu! - Tôi thì thầm - Em đau lắm phải không?

Em gật đầu, vẻ mặt như sắp khóc. Phải chịu nhiều thiệt thòi như thế mà em vẫn đón nhận tôi.

- Anh yêu em nhiều lắm.

- Em cũng thế - Em nửa rưng rưng, nửa lại mỉm cười - Vì người đó là Takkun... Vì em yêu Takkun nhiều như vậy... Vì em muốn chúng ta là một.

Chúng tôi trần trụi nằm bên nhau. Cơ thể tôi vẫn rạo rực phản ứng như lúc đầu, nhưng tôi không muốn làm chuyện ấy với em nữa. Chỉ cần được ôm em thế này là đủ rồi. Sex là hành động để thỏa mãn bản năng, nhưng giờ tôi muốn yêu Mayu với tư cách con người. Tôi yên lặng ôm chặt lấy em.

- Này, em sờ một chút có được không? - Em chợt hỏi tôi. Dù không nói rõ hẳn, nhưng tôi hiểu ý khi em khẽ cử động bàn tay nhỏ nhắn. Không chờ câu trả lời, em đã chạm vào đó.

- Lớn quá... Của con trai... ai cũng thế này hả anh?

- Anh nghĩ vậy... Anh chưa bao giờ so sánh cả.

- Các anh không tắm cùng nhau sao?

- Có chứ, nhưng lúc đi tắm thì trông đều giống nhau. Em tưởng tượng xem, ở nhà tắm nam mà ai cũng dựng đứng thì có kỳ cục không?

- À, ra thế.

Phụ nữ tò mò về chuyện đàn ông cũng là điều dễ hiểu. Em tiếp tục sờ soạng tôi, vô tình động vào phần nhạy cảm khiến tôi đột ngột co người, nằm sấp xuống.

- Anh trả thù này! - Tôi vươn tay trái đến thẳng chỗ hiểm của em.

- Á! - Em la lên rồi cũng nằm úp xuống như tôi. Tôi và em nhìn nhau rồi cùng cười khúc khích. Em nhích tay phải về phía tay trái tôi, đan ngón tay vào nhau. Chúng tôi nắm tay nhau thật chặt. Em nghiêm túc căn dặn - Nhưng mà, lần sau anh nhất định phải đeo cái kia đấy nhé.

- Anh nhớ rồi. Anh hứa.

- Nếu hôm nay, trên đường đến đây anh đoán được điều gì sẽ xảy ra mà mua trước thì em sẽ yên tâm hơn đấy.

- Xin lỗi em...

Tôi lí nhí. Đây hoàn toàn là thiếu sót của tôi. Naruoka mỉm cười dịu dàng tha lỗi cho tôi. Em bỗng nhìn xa xăm rồi nói.

- Có lẽ cả đời em sẽ không bao giờ quên ngày hôm nay. Người đầu tiên làm chuyện này với em là Takkun, em thấy rất hạnh phúc.

- Người đầu tiên thôi sao?

Em mỉm cười lắc đầu.

- Không, lần thứ hai cũng là với Takkun, lần thứ ba cũng là với Takkun. Từ nay về sau, suốt đời này, cho đến khi chết, em sẽ chỉ làm cùng một người là Takkun mà thôi.

- Ừ - Tôi quay hẳn về phía em - Vậy lần thứ hai là khi nào?

- Lần thứ hai thì... - Em cũng quay hẳn lại, đối diện với tôi. Tôi chỉ mong em nói rằng “Ngay bây giờ”, vì thân thể tôi vẫn đang biểu tình, nhưng em lắc đầu.

- Em còn đau lắm, nên... Trước mắt em phải chờ cho khỏi hẳn đã.

Tôi đành chấp nhận.

Đêm ấy, tôi ngủ lại phòng em. Chúng tôi cứ trần truồng nằm bên nhau và chìm vào giấc ngủ. Đôi khi, chúng tôi lại vô thức chạm vào nhau. Sau khi tắt điện hẳn, cảm xúc lúc đụng chạm vào đối phương còn rõ rệt hơn nữa. Naruoka ngủ trước. Nghe tiếng thở đều đều của em, tôi cũng dần thiếp đi.

Tôi ngủ một giấc không mộng mị. Cũng đúng thôi. Vì không giấc mơ nào có thể tuyệt vời như hiện thực.

« Lùi
Tiến »