Ảo Ảnh Của Thanh Xuân

Lượt đọc: 484 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6. Chỉ riêng mình em

Tôi luôn nghĩ rằng, một khi đã có quan hệ xác thịt thì sẽ có thể tiếp tục lặp lại vào những lần hò hẹn tiếp theo. Nhưng vào buổi hẹn ngày thứ Sáu, ra khỏi quán ăn, khi tôi gợi ý đi về nhà em thì Mayu lắc đầu từ chối.

- Em là nữ, lại sống một mình nên rất ngại ánh mắt của hàng xóm láng giềng. Em không muốn nghe họ xì xào là phòng đứa con gái kia thường có đàn ông ra vào.

- Nếu vậy thì... - Tôi quay mặt về phía khách sạn City. Em lại lắc đầu tiếp.

- Đến nhà anh nhé? - Tôi rủ, nhưng em vẫn dứt khoát, “Không.”

- Nếu không phải chỗ nào lãng mạn hơn thì em không thích đâu... Con gái toàn là người chịu đau nên anh phải bù đắp cho em chứ.

- Đau lắm sao em?

- Vâng... - Em đáp rồi bẽn lẽn nói tiếp bằng giọng nhỏ hơn - Nhưng khi anh đưa vào rồi, em thấy thích lắm...

Em đang đứng trước mắt tôi, mặc chiếc quần bò bó sát và áo phông thể thao. Bên dưới lớp áo là bầu ngực nhỏ xinh, và bên trong quần bò là nạm lông thẫm màu bao phủ nơi bí mật. Hôm trước, em đã để tôi nhìn và mơn trớn những nơi nhạy cảm ấy, nhưng giờ đây tôi không được phép nhìn, càng không được phép đụng chạm.

- Vậy lần tiếp theo là khi nào?

Ý tôi muốn hỏi là “Khi nào có thể làm nữa được”, nhưng Mayu lại hiểu lầm tôi đang nói về buổi hẹn kế tiếp.

- Thứ Sáu được không anh? - Em hỏi rồi à lên một tiếng như chợt nhớ ra điều gì - Nhắc mới nhớ, từ tháng Mười này bắt đầu chiếu phim Bảy nam thanh nữ tú anh ạ.

- Ừ... - Tôi cũng biết thông tin đó qua tạp chí truyền hình - Câu chuyện mùa thu [28] nhỉ?

- Vâng, em nghe nói lần này phim cũng chiếu vào các tối thứ Sáu như đợt trước. Hồi xem Câu chuyện mùa hè ấy, em không bỏ sót tập nào luôn. Giờ em cũng muốn xem đầy đủ như thế. Nên là từ tháng Mười...

Trong phút chốc, tôi bỗng thấy như bị giội một gáo nước lạnh. Có khi nào em sẽ nói rằng từ tháng Mười chúng ta đừng hẹn hò nữa? Em sắp đá tôi ư?! Nguyên nhân là vì chuyện chăn gối sao? Chỉ trong vài giây, hàng loạt câu hỏi đã thi nhau hiện lên trong đầu tôi, rồi Mayu nói tiếp.

-... mình chuyển sang thứ Năm được không anh?

- Thứ Năm à?

- Vâng, tối thứ Năm... Anh bận ạ?

Tôi có hai học sinh cần dạy vào tối hôm đó, nhưng xếp lại lịch là ổn.

- Không, anh rảnh. Vậy từ tháng Mười, anh sẽ để trống tối thứ Năm vì em.

Tôi vừa dứt lời, Mayu đã nở nụ cười ngây thơ như trẻ con.

- Cảm ơn anh!

Sang tháng Mười, tôi phải tham gia nghiên cứu chuyên đề trên trường hai lần một tuần. Ở lớp học lái xe, tôi đã đỗ kỳ thi tập lái và bắt đầu vào phần lái thực địa.

Vào đợt nghỉ lễ Thể dục thể thao [29] mùng 10 tháng Mười, tôi vừa ăn một bữa cho cả sáng và trưa rồi tống quần áo vào máy giặt xong thì Mayu gọi điện đến. Em rất hiếm khi gọi điện vào cuối tuần, tôi còn đang thắc mắc nguyên nhân thì em đã sốt sắng.

- Anh này, tối qua anh có xem Bảy nam thanh nữ tú không?

- Có chứ em - Thấy em có vẻ thích bộ phim ấy nên tôi cũng xem thử cho biết.

- Em hào hứng với cảnh phim hôm qua lắm... Takkun à, hôm nay anh rảnh không? Bây giờ anh đang làm gì thế?

Nghe cách nói chuyện của Mayu, tôi đoán ngay, rất có thể chúng tôi sắp có một cuộc hẹn.

- Hôm nay anh không có dự định gì đặc biệt cả, vẫn đang giặt quần áo.

- Bây giờ em qua nhà anh được không?

- Hả? Ngay bây giờ sao? - Tôi hơi ngạc nhiên - Em đã biết địa chỉ nhà anh chưa nhỉ? À...

Khi Mochizuki chở tôi về tận nhà sau buổi chơi tennis, em cũng đi cùng xe với tôi.

- Chỉ cần lên tuyến xe buýt nội thành chạy hướng Nam là được đúng không anh? Vâng, chắc là ổn thôi... Gặp anh sau nhé - Dứt lời, em cúp máy.

Dù nói với Mayu rằng hôm nay không có kế hoạch gì, nhưng trên thực tế, tôi đã đặt lịch tập lái từ 3 giờ chiều nên phải vội vàng gọi điện xin hủy, sau đó bắt tay vào lau dọn nhà. Khu vực ưu tiên hàng đầu là phòng vệ sinh, phải cọ hết các vết bẩn trên bồn cầu, tiếp theo là lau toàn bộ vết dầu mỡ ở những chỗ có thể lau được trong bếp. Trong lúc tôi đang hút bụi trên chiếu thì chuông cửa reo vang.

Tôi mở cửa. Mayu đang đứng ngoài hành lang.

- Em vào đi.

Tuy là con trai nhưng tôi cũng chẳng muốn hàng xóm nhìn thấy người yêu mình đến tận nhà. Giờ thì tôi đã thấu hiểu sâu sắc cảm giác lưỡng lự của Mayu khi gọi tôi tới.

- Nhiều sách thế! Phòng anh giống hệt thư viện ấy! - Vừa bước vào, Mayu đã thốt lên.

Bộ sưu tập sách của tôi chiếm dụng diện tích khoảng sáu chiếu, bao gồm toàn bộ số sách tôi đã mua và giữ gìn suốt sáu năm qua, chắc cũng phải gần một nghìn cuốn.

- Anh đọc hết chỗ này rồi sao?

- Gần hết thôi, có những cuốn anh chỉ mới mua về chứ chưa đọc.

- Tuyệt quá! Hầu như toàn những cuốn về đề tài sát nhân nhỉ? - Em vừa nói vừa nhìn một lượt kệ sách của tôi - Ôi, anh có cả sách của nhà văn Turgenev [30] kìa. Anh đọc cả thể loại này sao?

- À, cũng thỉnh thoảng…

Tôi lấp liếm cho qua. Mayu hay để ý độ mới cũ của cuốn sách nên hình như em đang hiểu lầm đó toàn là sách tôi giữ từ ngày xưa. Thực ra, một phần trong đó tôi mới mua gần đây. Có những cuốn kể từ khi gặp em, tôi mới bắt đầu mua về đọc. Để phù hợp với gu của em, để có thể thân thiết với em hơn, tôi đã mua chúng trong một cửa hàng bán sách cũ.

Tôi chợt nhớ tới cuốn sách có nhan đề Einstein đã nói như thế trong phòng Mayu. Quyển sách có vẻ không thuộc thể loại mà Mayu sẽ thích, phải chăng em mua về để tìm hiểu con người tôi? Em muốn hiểu những con người đam mê khoa học tự nhiên như tôi, như Einstein? Nếu sự thật đúng như tôi đoán thì Mayu làm tôi vui quá.

- Ôi, anh chơi cả Famicom [31] ạ? Em chưa được chơi bao giờ.

Khi phát hiện ra chiếc máy, Mayu ngỏ ý muốn chơi thử. Tôi mở một trò khá đơn giản là Super Mario Bros., đưa tay cầm và giải thích cách chơi cho em.

- À, em dừng lại ở đó đi. Sang trái một chút nữa. Ừ, nhảy ở đấy. Kìa, nấm mọc ra rồi kìa!

- Đúng thật!

- Không phải thế, em hứng nấm đi. Đấy, được tăng thêm một mạng rồi. Bên phải, bên phải, bên phải cơ mà! Ôi, dừng lại!

- Rơi mất rồi...

Sau khi để Mayu chơi thoải mái, tôi đón lấy tay cầm và làm mẫu một loạt thủ thuật. Em tỏ ra vô cùng thán phục. Sau cùng, tôi lại để em chơi tiếp.

... Hầu như chẳng có chút tiến bộ nào cả. Hẳn là thần kinh vận động của em quá yếu nên toàn để Mario lọt hố mà chết. Nhưng kể cả như vậy, em vẫn cười vui vẻ, khiến tôi ngồi xem bên cạnh cũng không hề buồn chán, thậm chí còn thấy thú vị. Chơi được khoảng ba mươi phút, em than thở.

- Mắt em làm sao ấy, cảm giác như bị khô anh ạ.

- Chắc mải nhìn màn hình quá nên quên chớp mắt đấy mà.

- Anh xem giúp em với...

Em quay về phía tôi. Tôi đang chăm chú nhìn vào tròng mắt em thì bất ngờ, em nhắm mắt lại và đưa môi tới gần.

Chúng tôi làm chuyện ấy lần thứ hai. Lần này tôi đã chuẩn bị cẩn thận đồ nghề “phòng hộ”. Người ta nói dùng bao cao su sẽ làm giảm khoái cảm, nhưng tôi không thấy có gì khác biệt. Chúng tôi có nhiều thời gian để thử các tư thế khác nhau. Em tỏ ra không thích tư thế đưa vào từ phía sau hay kiểu nữ nằm trên, nhưng tôi lại thấy vô cùng hưng phấn.

Xét về tổng thể, lần này khiến tôi thỏa mãn hơn lần đầu tiên. Trong lúc chúng tôi quấn lấy nhau, có tiếng rao bán cọc tre từ ngoài đường lọt vào phòng.

Sau khi thỏa mãn, tôi nhắc lại tiếng rao đó với em.

- Nói đến cọc tre thì em thấy cọc của anh là đủ dùng đấy.

Mayu đáp với vẻ mặt tinh quái. Ban đầu tôi không hiểu ý em, nhưng hiểu ra rồi, tôi liền cười phá lên.

Sau hôm đó, mỗi tháng em lại ghé nhà tôi một, hai lần.

Kỳ thi cấp bằng lái xe được tổ chức vào ngày 6 tháng Mười một, tôi thi một lần là qua luôn. Khoảng một tuần sau, tôi nhận được bằng lái, trong thời gian chờ đợi, tôi đã tìm bãi đỗ xe và mua một chiếc ô tô cũ. Ngay cuối tuần được cấp bằng, tôi chở Mayu cho lần lái thử và lần đầu đưa em đi dạo bằng ô tô. Nói là đi dạo nhưng chúng tôi đã đi lòng vòng khắp thành phố, ra biển Ohama ngắm cảnh một chút rồi lần đầu tiên bước vào khách sạn tình yêu.

Nội thất xa hoa, những bóng đèn đầy màu sắc cùng gương ốp trên trần nhà, mọi thứ đều vô cùng mới mẻ với chúng tôi. Mayu đặc biệt phấn khích. Không biết có phải do không gian này hay không, nhưng em chưa bao giờ chủ động như hôm đó.

Không cần bận tâm đến bất cứ ai, không cần để ý đến những tiếng ồn ào bên ngoài, chúng tôi yêu nhau và chỉ biết đến nhau.

Trong lúc tận hưởng dư âm còn sót lại, Mayu bắt đầu nói về cuộc hẹn nhân dịp Giáng sinh sắp tới. Chúng tôi trò chuyện với nhau về một đêm Giáng sinh lý tưởng, cùng ăn tối ở nhà hàng và ngắm cảnh trời đêm, sau đó ngủ lại trong một khách sạn đầy lãng mạn.

Nhưng trên thực tế, các nhà hàng, khách sạn nổi tiếng với đồ ăn ngon và cảnh đẹp đều đã bị đặt kín chỗ trong dịp này. Nghĩ đi nghĩ lại, khi trở về nhà, tôi lập tức nhấc điện thoại lên gọi thử. Đầu tiên là khách sạn Terminal. May thay, vừa có khách báo hủy bàn hai người ở nhà hàng Sky và một phòng một giường đôi. Tôi lập tức đăng ký, đúng là vận may bất ngờ!

Tôi gọi điện thông báo cho Mayu. Em nói ngay.

- Ồ... Tức là hôm nay có cặp đôi nào đó vừa chia tay nhỉ?

Công nhận. Không rõ hai người đó là ai, nhưng tôi nghĩ chúng tôi phải cảm ơn họ rất nhiều!

- Vậy tối Giáng sinh chúng mình mặc thật đẹp để đi chơi nhé! - Mayu hớn hở - Takkun à, anh giỏi quá!

Rồi em cúp máy.

Nói đến Giáng sinh là phải có quà tặng. Tôi nghĩ mình đã chi đủ số tiền cần chi cho bữa tối và phòng khách sạn rồi, nhưng nếu không có một hộp quà nho nhỏ thắt nơ xanh đỏ xinh xắn thì khung cảnh lãng mạn sẽ chẳng còn ý nghĩa nữa.

Tôi vẫn băn khoăn về việc nên bỏ gì vào chiếc hộp nhỏ xinh ấy...

Đây là lần đầu tiên tôi tặng quà cho con gái. Không biết tặng gì sẽ làm em vui lòng đây? Việc chọn quà cho em không ngờ lại mang đến cho tôi lắm phiền muộn như vậy, tôi đã phải đắn đo suốt một thời gian dài.

Giáng sinh rốt cuộc cũng đến. Chúng tôi hẹn nhau ở sảnh khách sạn. Hôm nay Mayu mới xinh đẹp làm sao, em choàng một chiếc áo khoác lông, bên trong mặc đầm đen và đi giày cao gót cùng màu. Mái tóc ngắn của em rất hợp với bộ trang phục sang trọng này. Lớp trang điểm trên mặt em vô cùng rực rỡ, khác hẳn mọi ngày, túi xách trên tay cũng không phải chiếc túi mọi khi.

- Xin lỗi đã để anh phải chờ - Phong cách đi đứng, nói chuyện của em cũng có phần tao nhã, lịch sự hơn.

Tôi đang mặc bộ vest hàng hiệu sắm ở Marui, tuy không sang trọng như Mayu nhưng nói chung vẫn đẹp hơn lần hẹn hò đầu tiên với em. Giờ nghĩ lại, tôi thấy lần đó thật thảm hại, vậy mà Mayu vẫn chấp nhận qua lại với tôi. Chẳng mấy ai may mắn được như tôi đâu!

Sánh vai bên một Mayu hào nhoáng và thời thượng, tôi hơi chìa khuỷu tay trái của mình ra.

- Nào, chúng ta đi thôi.

Mayu giơ tay phải khoác vào tay tôi, chúng tôi sóng bước về phía thang máy. Trước đó, các thủ tục lễ tân đều đã được hoàn tất.

Chúng tôi lên phòng khách sạn trước để cởi áo khoác và cất túi xách rồi mới lên nhà hàng trên tầng cao nhất để ăn tối. Trước khi ra khỏi phòng, tôi ghé sát vào môi em, nhưng em từ chối.

- Không được, son của em bị lem mất!

Tuy bàn tôi đặt không nằm cạnh cửa sổ nhưng chúng tôi vẫn có thể thấy thấp thoáng cảnh trời đêm bên ngoài. Sau khi bước chân vào nhà hàng, chúng tôi vẫn tiếp tục tỏ ra lịch thiệp cho phù hợp với trang phục đang khoác trên mình. Tôi cảm tưởng mình như một đứa trẻ đang chơi trò đóng giả làm người lớn.

Phải mất một lúc khá lâu, đồ ăn mới được dọn ra. Nếu là những cuộc hẹn bình thường như mọi khi, có lẽ lúc này chúng tôi đang hào hứng nói chuyện phiếm. Còn hôm nay, sự “cao sang” khiến chúng tôi không thể nào mở miệng ra được.

Định giết thời gian bằng việc hút thuốc, tôi vừa châm lửa thì em đã nhỏ giọng nhắc nhở.

- À... anh không được hút thuốc sao? - Tôi hỏi.

- Không phải chuyện ấy... - Mayu thì thào chỉ trích - Bật lửa của anh sẽ phá vỡ khung cảnh này mất!

Ra vậy. Chiếc bật lửa 100 yên rẻ tiền đúng là lạc quẻ thật. Tôi đặt vội điếu thuốc vào gạt tàn rồi bỏ bật lửa và bao thuốc vào túi áo ngực.

- Takkun, trang phục của anh thì ổn, nhưng những vật dụng nhỏ anh cũng phải mua sao cho phù hợp với trang phục mình đang mặc nữa chứ.

- Anh xin lỗi...

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra rằng, chi phí gần 20.000 yên cho bữa ăn hai người này không chỉ là phí tổn cho các món ăn mà còn bao gồm cả bầu không khí xa hoa nơi này nữa. Rời xa cuộc sống thực tại, chúng tôi đang trở thành nhân vật chính trong một bộ phim truyền hình ở một nơi được chỉ định sẵn, chính là nhà hàng này. À không, thực ra tôi chỉ là diễn viên phụ. Trong đêm Giáng sinh đặc biệt, người trở thành diễn viên chính chỉ có cô gái xinh đẹp - Mayu của tôi thôi.

Thi thoảng, chúng tôi có thể hẹn hò ở một thế giới sang trọng xa lạ, nhưng sinh hoạt hằng ngày cũng trôi qua giản dị như bao người. Và tôi luôn nghĩ rằng, nếu mình có thể ở bên Mayu, sống cuộc sống đa dạng đó mãi mãi thì tuyệt vời biết mấy.

Ăn xong, chúng tôi về phòng. Tôi vẫn phải cố gắng tỏ thái độ như một quý ông lịch thiệp trong khi chỉ muốn nằm lăn ra giường rên rỉ “Ôi, mệt quá!”. Chi phí cho đêm hạnh phúc hiếm hoi này không hề nhỏ, và tôi muốn làm Mayu yêu dấu hài lòng tuyệt đối.

Tôi gọi dịch vụ phòng mang sâm banh lên. Tôi và em cạn ly. Khi ấy, tôi chợt nhớ ra một điều.

- Mayu này... Nhẫn của em đâu?

- Dạ?

- Ờ thì... chiếc nhẫn mà em đeo khi anh và em lần đầu gặp nhau ấy. Hôm nay em không đeo nó à?

Trông thái độ thì rõ ràng em không mang nhẫn theo nên tôi bỗng thấy lúng túng vì câu hỏi của mình.

- À, vâng. Cái nhẫn đó... Thật ra hôm nay em rất muốn đeo nhưng tìm mãi mà không thấy. Hình như em lỡ làm mất nó rồi.

- Hả? Thật sao? Chiếc nhẫn khá đắt đúng không em?

- Vâng, em nhớ mình không đeo đi đâu cả nên chắc cất ở nhà thôi...

- Có khi nào nhà em có trộm không?

- Làm gì có chuyện đó... - Em hơi nghiêng đầu, tỏ vẻ bất an.

Nếu em đánh mất chiếc nhẫn thật thì... Không, kể cả em không đánh mất nó đi nữa... đáng ra tôi nên tặng em một chiếc nhẫn. Lòng tôi tràn đầy hối hận khi định trao cho em món quà của mình.

- Vậy sang năm, anh sẽ tặng nhẫn làm quà cho em - Tôi nói y nguyên những suy nghĩ trong đầu và lấy ra hộp quà trong túi áo khoác - Quà của em đây.

- Ôi, thật ạ? Cảm ơn anh... Em mở ra có được không?

- Em mở đi.

Đó là một sợi dây chuyền vàng. Suy nghĩ, đắn đo mãi, cuối cùng tôi đã chọn một món quà an toàn, và ấn tượng của em về món quà hẳn sẽ rất nhạt nhòa. Không ngờ, khi mở chiếc hộp ra, em lại reo lên mừng rỡ.

- Oa, cảm ơn anh! Em đeo thử nhé? À, anh đeo giúp em đi!

Tôi vòng sợi dây qua cổ em và cài khóa.

- Em sẽ đeo quà tặng này vào trong, để luôn luôn cảm nhận được nó trên da mình... - Em luồn tay nhét dây chuyền vào bên trong cổ áo - Cảm ơn anh, em sẽ giữ nó bên mình mãi mãi... Giờ đến lượt em nhé.

Em mở túi xách.

- Đây, quà của Takkun.

Thì ra em cũng chuẩn bị quà cho tôi. Đón lấy món quà của em xong, tôi vội bóc ngay lớp giấy gói rồi mở chiếc hộp có in logo Polo đó ra. Bên trong là một bộ ví và bao đựng thẻ bằng da. Tôi ồ lên thích thú. Mọi thứ đều tuyệt đẹp, quả nhiên gu thẩm mỹ của Mayu rất tốt.

- Cảm ơn em, anh sẽ giữ gìn cẩn thận.

Tôi muốn dốc hết tình cảm của mình để bày tỏ cùng em, nhưng cứ có cảm tưởng ngôn ngữ không thể diễn đạt được toàn bộ những gì tôi muốn nói.

Làm thế nào để em biết được những cảm xúc không lời này...?

Tôi đứng dậy và đặt môi mình lên môi em. Lần này, em không còn từ chối nữa.

Nụ hôn đêm Giáng sinh phảng phất hương vị của rượu sâm banh.

Có lẽ đêm nay, rất nhiều đôi tình nhân trên thế giới này đang tay trong tay tận hưởng niềm hạnh phúc đôi lứa. Nhưng có lẽ chẳng điều gì sánh được với hạnh phúc của chúng tôi, của Mayu và tôi.

« Lùi
Tiến »