Thứ Bảy đó, khi rời Hội Sách, tôi định phóng đến nhà ga và gặp người đàn ông tôi yêu ở nông thôn để cùng anh trải qua buổi tối và ngày hôm sau tại đó. François đã đến Courseilles từ hôm trước, giống như hầu hết mỗi dịp cuối tuần. Theo dòng năm tháng, ngôi nhà này, mà anh vừa mua khi tôi gặp anh, đã trở thành nơi ẩn náu của anh, nơi cố thủ của anh, và khi tôi thấy anh vào tối thứ Sáu lúc bước qua ngưỡng cửa, trong một hơi thở mang âm thanh của sự khoái lạc hoặc nhẹ nhõm, tôi nghĩ đến những chiếc điện thoại không dây cắm trên bệ sạc khi chúng hết pin, tiếng bíp nhỏ hài lòng mà chúng phát ra. Những người xung quanh chúng tôi biết ngôi nhà này có vai trò như thế nào trong việc duy trì nền tảng của sự cân bằng nơi anh và rất hiếm khi làm anh thay đổi được ý định.
François đang đợi tôi. Chúng tôi thỏa thuận rằng tôi gọi cho anh khi tôi lên chuyến tàu chậm dừng lại ở mọi ga, và ở đâu đó trong vùng bình địa, cách Courseilles vài cây số.
Khi tàu điện ngầm dừng ở bến Montparnasse, tôi đã lưỡng lự. Chắc chắn là tôi đã đứng dậy, nhưng không xuống tàu. Tôi cảm thấy lòng mình quá rối bời, không thể đi. Không sẵn sàng. Sự cố tại Hội Sách đã đột ngột để lộ sự kiệt sức của tôi, trạng thái căng thẳng, mong manh mà François lo lắng còn tôi thì khó lòng thừa nhận. Tôi tiếp tục đi tới quận mười một. Tôi gửi cho anh một tin nhắn để báo rằng tôi về nhà mình, lát nữa tôi sẽ gọi cho anh.
Khi tới khu phố nhà mình, tôi dừng chân ở siêu thị Super U. Các con tôi ở với bố chúng dịp cuối tuần, François thì ở nông thôn, trên đường đi nảy sinh kế hoạch về một buổi tối yên tĩnh, một buổi tối im lặng và cô đơn, đó chính xác là những gì tôi cần.
Khi đang lang thang giữa các kệ hàng siêu thị với một giỏ nhựa màu đỏ treo trên cẳng tay, tôi chợt nghe thấy ai đó gọi mình. Nathalie ở sau lưng tôi, vui vẻ, hơi ngạc nhiên. Chúng tôi gặp nhau nhiều lần mỗi năm ở Super U trong khu phố chúng tôi. Dần dà, những cuộc hội ngộ tình cờ này trở thành một kiểu trò đùa lặp đi lặp lại mà mỗi người chỉ phải diễn vai của mình, chúng tôi phá lên cười, chúng tôi ôm hôn nhau, dù sao cũng thật điên rồ, thật ngẫu nhiên, tôi cũng vậy, tôi không bao giờ đến vào giờ này.
Chúng tôi nói chuyện vài phút trước kệ hàng sữa chua, Nathalie cũng đã dành cả buổi chiều để ký tặng tại Hội Sách và trả lời một cuộc phỏng vấn liên quan đến cuốn Chúng ta là những sinh vật sống , cuốn sách mới nhất của cô, cô đã định đến gặp tôi ở quầy nhà xuất bản của tôi nhưng không kịp và muốn về nhà sớm hơn, vì cô được mời dự một bữa tiệc ngay tối ấy, vả lại cô đến Super U là để mua một chai rượu sâm banh. Tôi không hề nhớ làm thế nào mà trong chưa đầy ba giây tôi đã đồng ý đi cùng cô đến bữa tiệc trong khi mới vừa lúc trước tôi còn vui sướng khi được ở một mình.
Trước khi gặp François, cách đây vài năm, tôi từng trải qua không ít những buổi tối với Nathalie và một cô bạn khác, Judith. Cả ba chúng tôi đều ít nhiều còn độc thân, và muốn vui chơi. Chúng tôi gọi các buổi tối đó là những JDN (Judith, Delphine, Nathalie). Những JDN nghĩa là mỗi người trong chúng tôi phải làm cho mình được mời, cùng với hai người kia, đến các bữa tiệc đủ loại (sinh nhật, tân gia, giao thừa), thậm chí là đột nhập vào những nơi kỳ cục nhất mà không ai trong chúng tôi được mời. Vậy nên chúng tôi đã len lỏi vào lễ khánh thành các trụ sở hiệp hội, những buổi khiêu vũ giải trí, những bữa tiệc chia tay ở doanh nghiệp và thậm chí là một đám cưới mà không ai trong chúng tôi biết cô dâu chú rể.
Nếu tôi thích các bữa tiệc, thì tôi lại hầu như luôn tránh cái mà người ta gọi là bữa tối thượng lưu (tôi không nói về những bữa tối với bạn bè, tôi nói về những bữa tối mà tính thượng lưu của nó ít nhiều được thừa nhận). Thái độ ngập ngừng đó là do tôi không thể thích nghi với các quy tắc mà thể loại này đòi hỏi. Khi ấy mọi thứ xảy ra như thế tính nhút nhát của tôi bỗng nhiên lại trỗi dậy, tôi trở lại là cô bé hay cô gái đỏ mặt khi xưa, không thể tham gia cuộc trò chuyện một cách tự nhiên và trôi chảy, với cảm giác thật kinh khủng là không đủ tầm, không ở đúng vị trí, hơn nữa, thường thì khi có trên bốn khách, tôi trở nên câm lặng.
Theo thời gian rốt cuộc tôi đã hiểu ra – hay phải chăng đây chính là cái cớ giúp mọi việc trở nên có thể chấp nhận với tôi – rằng mối quan hệ với Người khác chỉ khiến tôi quan tâm khi ở một mức độ riêng tư nhất định.
Các JDN thưa dần rồi chấm dứt mà tôi không rõ tại sao. Có lẽ đơn giản bởi vì cuộc sống của mỗi chúng tôi đều thay đổi. Tối hôm đó, tại Super U, tôi nhận lời Nathalie với ý nghĩ rằng một bữa tiệc sẽ cho tôi cơ hội vốn đã trở nên rất hiếm hoi là được khiêu vũ. (Bởi vì nếu đến giờ tôi vẫn còn sợ hãi khi nghĩ mình phải tỏ ra niềm nở trong một bữa tối, thì trái lại, tôi có thể nhảy một mình ngay giữa phòng khách trong một buổi dạ hội nơi tôi chẳng quen biết ai.)
Tôi biết rõ rằng những chi tiết này có thể tạo cảm giác là tôi lạc đề sang những chuyện khác, là tôi lảng tránh, viện cớ mô tả bối cảnh hoặc khung cảnh. Nhưng không. Với tôi, sự tuần tự của chuỗi sự kiện giữ vai trò quan trọng trong việc hiểu được tôi đã gặp L. như thế nào và chắc chắn là trong khi kể câu chuyện này tôi cần phải quay lại lần nữa, xa hơn nữa, để cố gắng nắm bắt được những được mất thực sự của cuộc gặp này.
Cứ nhìn vào sự đảo lộn mà cuộc gặp này đã gây ra cho cuộc sống của tôi, thì với tôi, quan trọng là xác định xem điều gì khiến L. có ảnh hưởng tới tôi và dĩ nhiên là khiến tôi có ảnh hưởng tới L.
Tôi đang nhảy thì L. xuất hiện trước mặt tôi, và trong trí nhớ của tôi, bàn tay chúng tôi đã lướt qua nhau.