Áo Trắng Bên Sông

Lượt đọc: 84714 | 26 Đánh giá: 6,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

 Quả thật , lần này Hoài đến thẳng nhà để tìm Ngọc Quỳnh . Nhác trông thấy Hoài , Quỳnh sợ điếng cả người , giả lả phân bua với mẹ chồng .

- Mẹ ! Đây là bác sĩ chửa bệnh cho con .

- Vậy hả ?

Bà Hải đon đả :

- Mời bác sĩ ngồi !

Rồi bà vào trong lấy nước . Hoài nhìn Quỳnh tóe lửa :

- Nội trong ba ngày , tôi muốn có một trăm ngàn đô la , cô hiểu chưa ? Gặp tại khách sạn X như mọi khi . Nếu không tôi sẽ đi gặp Đại .

Anh ta hằn học bỏ đi , Quỳnh ngồi chết sững . Một trăm ngàn đô la , anh ta tưởng cô là cái máy in tiền hay sao vậy ? Cô làm sao trong ba ngày có thể huy động một số tiền lớn như vậy .

Mang ly nước ra , bà Hải ngạc nhiên :

- Sao bác sĩ đi về nhanh vậy con ?

- Dạ ... bác sĩ nói nếu như con không khỏe thì đến phòng mạch khám lại .

- À ! Con cũng nên đi khám . Điện thoại bảo Đại về đưa con đi .

- Dạ .

Về phòng mình đóng cửa lại , Quỳnh như giẫm phải lửa . Cô biết nếu không có số tiền đó , cô sẽ mất Đại . Trăm ngàn lần cô không thể mất anh . Phải làm sao đây ?

Thay quần áo về nhà mẹ ruột , Quỳnh lại không dám nói sự thật , mẹ sẽ chết mất , nếu cô nói sự thật gây xúc động cho bà .

- Em đã gặp anh ta rồi chưa ?

Nhìn bộ dạng thiểu não của Quỳnh , Ngọc Minh biết anh ta đã gặp Quỳnh , Ngọc Minh giận dữ :

- Anh ta ra điều kiện gì vậy ?

- Một trăm ngàn đô để đổi lấy sự im lặng .

- Một trăm ngàn đô ?

Ngọc Minh tức giận la lên :

- Anh ta ăn cướp hay sao vậy . Em đi báo công an đi .

Quỳnh sợ hãi xua tay :

- Đừng ! Em van chị . Mọi việc vỡ lở , anh Đại sẽ biết .

- Em cho là em sẽ bưng bít được sự thật mãi mãi ?

Quỳnh ứa nước mắt :

- Em không biết ...

- Tốt nhất , em nên báo công an . Nếu được một trăm ngàn này , anh ta sẽ đòi một trăm ngàn nữa hay nhiều hơn , em thoả mãn đuợc yêu sách đó hay sao ? Và bây giờ , em lấy đâu ra số tiền đó ?

- Em đang muốn điên , chị còn làm cho em rối hơn . Em không muốn mất anh Đại , chị hiểu không ? Lúc này anh ấy đã tốt với em , đứa con sẽ làm cho anh ấy yêu em .

Ngọc Minh thở dài . Cô thấy sợ cho tính cố chấp của Quỳnh . Để chiếm được Đại , Quỳnh hành động bất chấp hậu quả .

- Vậy em tính làm sao để có số tiền lớn như vậy , nếu như không có bàn tay can thiệp của mẹ , mà mẹ ... sự thật này liệu mẹ có chịu nổi hay không ?

- Em van chị , đừng làm em rối hơn nữa . Tốt nhất chị hãy giúp em nghĩ cách làm sao có tiền .

- Nữ trang cưới của em mang đi bán được bao nhiêu tiền và nếu như em nói với chị Duyên em cần tiền , khoảng năm mươi ngàn đô , có thể chị Duyên sẽ giúp em . Nhưng nếu kiểm tra sổ sách mẹ sẽ hỏi em đó .

Quỳnh thẫn thờ . Cô như người đang đi trên lưng cọp , con đường nào cũng đưa cô đến chỗ chết và mất Đại . Có thể Hoài đang giận . Mọi khi anh ta nói anh ta cần cô và không cần tiền . Chút hy vọng nhóm lên trong lòng Quỳnh . Quỳnh đứng lên :

- Em đi đây , chiều quay lại , nhớ không được nói gì với mẹ .

- Em định đi đâu ?

- Gặp anh ta .

- Lại gặp anh ta ?

- Hôm qua , chị đã chọc giận anh ta , em hy vọng gặp mặt , anh ta thay đổi ý .

- Và em tiếp tục mối quan hệ này ?

- Em không còn cách nào khác .

Ngọc Minh bực tức :

- Sao em không chịu hiểu vậy ? Em sẽ bưng bít sự thật được bao lâu ?

- Chị để cho em đi .

Nhận điện thoại của Quỳnh , Hoài lạnh nhạt :

- Tôi đang làm việc , cô không thấy sao ?

- Em sẽ đợi anh .

- Được rồi , mười hai giờ trưa , đợi tôi ở khách sạn .

Quỳnh đến khách sạn nằm chờ . Tay trót đã nhúng chàm , cô đành để cho vấy bẩn chớ làm sao bây giờ .

Mười hai giờ mười lăm , Hoài mới đến . Đóng cửa lại , anh ta lạnh lùng :

- Cô đừng hòng tôi thay đổi ý . Tôi sẽ không đổi ý đâu , phải có một trăm ngàn đô cho tôi .

- Tôi làm gì có một số tiền lớn như vậy cho anh ?

- Tôi không cần biết .

- Anh tàn nhẫn với tôi như vậy sao ?

- Cô muốn chia tay , chính cô ép tôi mà .

- Như vậy anh muốn gì ở tôi ?

- Tiền .

- Tôi đã bảo không có .

- Nhượng hết phần tài sản được chia của cô sang cho tôi .

Quỳnh căm hờn nhìn anh ta :

- Được . Nội trong tuần này , tôi sẽ báo với luật sư .

- Nói trước , tôi sẽ rao bán cổ phần đó , tôi muốn lấy tiền mặt ? Trước tiên chuyển hết tiền trong tài khoản của cô sang cho tôi .

- Còn gì nữa ?

- Tôi chưa nghĩ ra .

Hoài cười đểu cáng :

-- Khi nào nghĩ ra tôi sẽ nói .

- Có nghĩa anh vẫn chưa buông tha tôi sau khi tôi thỏa mãn yêu sách của anh ?

- Bởi vì tôi yêu em và em đang mang thai con tôi .

- Anh Hoài ! Anh là con quỷ không phải người .

- Em muốn xem anh như thế nào cũng được .

Cười vang , Hoài ngồi sát vào Quỳnh , anh ta ôm Quỳnh kéo mạnh vào mình mà hôn .

- Buông tôi ra ! Đồ khốn kiếp !

Như không nghe tiếng chửi mắng , Hoài lầm lì tiến đến mục tiêu của mình , dằn ngửa Quỳnh ra trên nệm anh ta vừa cười , vừa chậm rãi tháo từng cúc áo trên người cô :

- Bỏ tôi ra , đồ bẩn thỉu đê tiện !

Mặc kệ , anh ta cúi xuống trên người Quỳnh như con thú đói mồi . Quỳnh ứa nước mắt , lòng thù hận của cô dâng cao tột đỉnh ...

Chai rượu hãy còn nguyên trên bàn , Quỳnh mím môi rướn người lên , một cái rướn người nữa , chai rượu nằm trong tay cô . Quỳnh nghiến răng đập mạnh xuống trên đầu Hoài .

Bụp ! Một tiếng kêu khô khốc , chai rượu võ tan tành , màu vàng hổ phách của rượu văng bắn tung tóe , hoà lẫn máu trên đầu Hoài tuôn xối xả .

Quỳnh nghe tay mình đau buốt , những mảnh thuỷ tinh vỡ cứa vào tay cô đau không thể tả , máu ở bàn tay cô tươm nhỏ giọt .

- Qu ...ỳ.. nh ...

Hoài kêu lên đau đớn , toàn thân anh ta đổ gục xuống , co giật ... mắt mở to trừng trừng . Quỳnh khiếp đảm sững sờ nhìn . Hoài nằm lặng im , còn Quỳnh cứ lùi mãi , lùi mãi ... Vấp phải chiếc ghế , cô té ngã lăn . Quỳnh hét lên đau đớn , cô không còn biết gì nữa .

o O o

Đứa bé chết trong bụng mẹ , người ta phải phẩu thuật mới đưa đứa bé ra . Quỳnh nằm mê man . Cả cô và Hoài đều phải trả giá đắt cho những việc làm của mình .

Duy có Đại , anh gần như điên lên trước sự thật . Một sự thật phủ phàng đánh anh ngã gục , anh từ chối tất cả mọi tiếp xúc .

Tình yêu có tội hay vô tội ?

- Anh Đại ! Mở cửa cho em đi .

Ngọc Minh gọi lâu lắm , Đại mới mở cửa . Mới mấy hôm thôi , nhìn anh mà Ngọc Minh đau lòng . Gương mặt hốc hác mệt mỏi :

- Em nấu cho anh tô mì , anh hãy đi rửa mặt và ăn đi . Mấy ngày nay , bác gái nói anh cứ nhốt mình trong phòng , không chịu ăn uống gì cả . Lỗi đâu phải do anh .

Đại nghẹn ngào :

- Nhưng anh là nguyên nhân .

- Đừng như vậy anh .

Ngọc Minh nhúng chiếc khăn ướt , đưa cho Đại .

- Anh lau mặt và ăn mì , kẻo nguội mất ngon .

- Anh còn lòng dạ nào để ăn uống , hả em .

- Dù thế nào anh cũng phải ăn . Anh dằn vặt mình có ích lợi gì đâu . Thật ra Quỳnh làm như vậy chẳng qua quá yêu anh .

- Tại sao Quỳnh ngốc như vậy , tình yêu mà toan tính thủ đoạn sao ?

- Anh có trách hay nói gì đi nữa , Quỳnh cũng nhận lấy hậu quả đã gây nên rồi . Ngồi lại ăn mì đi anh .

- Cám ơn em .

Đại miễn cưỡng ăn , anh ăn có ngon gì đâu , như ăn đá sỏi .

- Anh muốn đi thăm Quỳnh .

- Quỳnh còn yếu lắm .

---------------------------

Duyên đang chăm sóc cho Quỳnh , thấy Đại , cô lùi lại và đi ra ngoài . Đại nhìn Quỳnh , anh không thấy giận cô mà xót xa .

Đưa tay nắm bàn tay đầy vết cắt của cô , Đại ngậm ngùi :

- Tại sao em dại dột như vậy hả Quỳnh ?

Quỳnh không dám nhìn Đại , cô thấy xấu hổ trước anh . Cuối cùng rồi cô cũng mất anh , cánh cửa nhà giam đang rộng mở chờ cô .

- Em cứ yên tâm dưỡng bệnh , đừng suy nghĩ gì cả , nghe Quỳnh .

- Anh Đại ... em xin lỗi .

- Anh không trách em đâu , tuy nhiên em phải nhận hậu quả do em gây nên .

- Em biết . Anh Đại ! Có một điều em muốn nói với anh , bé Khang là con của anh .

- Cám ơn em đã cho anh biết điều này .

Quỳnh chỉ biết khóc . Đại đã tha thứ những lỗi lầm của cô , nhưng chắc chắn một điều , duyên nợ vợ chồng giữa anh và cô chấm dứt .

Cô làm tất cả vì anh , nhưng cuối cùng vẫn như dã tràng xe cát biển Đông .

o O o

Buổi họp kết thúc sau khi giới thiệu Hữu Khôi . Anh được điều động từ một chi nhánh về tổng công ty giữ chức vụ trưởng phòng kế toán .

Duyên cứ nhìn Khôi mãi , còn anh đã nhận ngay ra cô . Cho đến khi Duyên vui mừng gọi to :

- Anh Khôi !

- Duyên !

Cả Duyên lẫn Hữu Khôi cùng kêu lên rồi cùng cười . Khôi giành nói trước :

- Lâu quá mới gặp Duyên và càng không ngờ Duyên lại là giám đốc của tôi .

Duyên đùa :

- Còn tôi không ngờ trưởng phòng kế toán của tôi lại là anh chàng Khôi .

Hai người lại cười , Khôi thắc mắc :

- Lúc ấy gần thi tốt nghiệp , sao Duyên biến đi đâu mất vậy ?

- À ! Nhà tôi mất .

- Nhà tôi ? Hoá ra Duyên đã có chồng ?

- Lần anh theo tôi về nhà , đó là nhà chồng của tôi .

Nhìn thấy ngọc Minh đi vào , Duyên gọi cô :

- Chuyện gì vậy Minh ?

- Không , em để quên cây kẹp .

Cô mỉm cười với Khôi :

- Anh Khôi còn ở đây à ?

- Cũng định đi .

Duyên đứng lên :

- Anh Khôi nói chuyện với Ngọc Minh nhé .

Cô ôm mớ hồ sơ đi ra khỏi phòng họp , Ngọc Minh cũng bước theo . Còn lại Khôi , anh bần thần nhìn theo . Chưa bao giờ anh nghĩ Duyên đã có chồng , nhưng mà hình như lúc nãy , Duyên đã nói một câu lý do cô bỏ học : " Nhà tôi đã mất " . Em còn quá trẻ để thành góa phụ .

- Anh Khôi !

Ngọc Minh trở lại , cô gọi to . Khôi giật mình :

- Chuyện gì vậy Ngọc Minh ?

- Em có hai vé đi xem hòa nhạc ở Văn Thánh , em muốn mời anh .

- Vậy thì hân hạnh quá . Mấy giờ Ngọc Minh ?

- Tám giờ . Em đợi anh ở đâu được ?

- Anh đến nhà em , được không ? Nhưng hình như em ... ở chung nhà với giám đốc Duyên ?

Ngọc Minh bật cười :

- Dĩ nhiên rồi , vì em là em chị Duyên .

- Em gái ?

- Ừ . Anh không biết à ?

- Không , anh không biết . Em và giám đốc Duyên không giống nhau chút nào .

- Dĩ nhiên , bởi vì chị Duyên là chị dâu của em .

Khôi thở nhẹ . Mấy năm qua , anh vẫn mong gặp lại Duyên và không ngờ ... lúc không ngờ nhất lại gặp . Cô vẫn xinh xắn , trong sáng như thuở nào . Tình yêu in ẩn từ bấy lâu nay như chợt sống trở lại .

o O o

Trên đường đi công tác về , Khôi cứ ngập ngừng mĩ , cuối cùng anh đánh bạo :

- Giám đốc ! Chúng ta ăn cơm trưa nhá , tôi mời giám đốc .

- Anh thấy đói rồi à ?

Duyên vén tay áo rồi xem đồng hồ :

- Ủa ! Mười hai giờ rưỡi rồi à ? Thôi được .

Duyên vỗ nhẹ vào vai chú Ba tài xế :

- Ghé ở đâu đó ăn cơm đi chú Ba .

Đỗ xe lại trước một nhà hàng , chú Ba mở cửa cho Duyên . Cô đi trước , Khôi đi phía sau , còn chú Ba ở lại xe . Duyên đi mấy buớc không thấy chú Ba đi theo , cô ngạc nhiên :

- Chú Ba ! vào ăn cơm luôn chớ .

- Dạ , lúc nãy ở ngoài đói , tôi ăn cơm rồi , cô và cậu Khôi cứ vào ăn đi .

- Hay chú cũng vào uống nước .

- Dạ thôi , để tôi giữ xe .

Không gọi nữa , Duyên đi nhanh vào , lúc này cô mới thấy đói .

Khôi kéo ghế cho Duyên ngồi , anh gọi nuớc uống và đưa thực đơn cho Duyên :

- Giám đốc chọn thức ăn đi .

Duyên nhăn mặt :

- Bây giờ là giờ nghỉ chứ đâu phải giờ làm việc , anh bỏ gùm tôi tiếng giám đốc đi anh Khôi .

Khôi mỉm cười :

- Nếu Duyên cho phép .

- Trong giờ làm việc , chúng ta có thể xưng hô theo chức vụ , nhưng hết giờ làm việc chúng ta nên thoải mái . Tôi luôn xem anh là bạn .

- Cám ơn Duyên ;

- Anh gọi giùm tôi một dĩa cơm sườn , còn anh ăn gì cứ gọi .

- Duyên ăn đơn giản như vậy làm sao có sức . Hồi này hàng về liên tục , Duyên có vẻ xuống sức đó .

- Tôi không sao .

Duyên uống một ngụm nuớc , nuớc mát làm cô thấy khỏe khoắn , quên mệt nhọc . Cô nhận chiếc khăn lạnh Khôi đưa cho :

- Cám ơn .

- Anh Vũ ... mất bao lâu rồi , hả Duyên ?

- Sáu năm .

- Nhanh quá ! Hồi đó , lúc chúng ta học chung khóa kế toán , mới đó mà sáu năm . À ! Bé Khang con của Duyên thông minh thật đó .

Cơm được mang ra , Khôi vội vàng lau đũa muỗng cho Duyên . Duyên không nói gì cả , im lặng ăn . Khôi cũng không dám nói gì hơn trước vẻ lạnh lùng xa cách của Duyên . Cô thật khác với Duyên cách đây sáu năm anh đã quen . Ngày ấy Duyên vui vẻ biết bao .

Từ ngoài cửa , Đại đi vào với Ngọc Minh , Ngọc Minh reo lên :

- Chị Duyên ! Ăn cơm hả ? Em ăn với .

Cô tự nhiên kéo ghế ngồi gần Khôi , cho nên Đại đành ngồi cạnh Duyên . Anh nhăn mặt nhìn cô :

- Sao không gọi cơm phần ăn lại ăn cơm dĩa ?

- Ăn nhanh rồi về .

- Nhưng em cũng phải nghĩ đến sức khỏe của mình một chút .

Duyên cười gượng :

- Em có sao đâu .

Cô quay sang Ngọc Minh nói :

- Em ăn gì gọi đi Ngọc Minh ?

- Mình gọi cơm phần nghe , anh Đại .

- Ừ , em gọi gì cũng đuọc .

Duyên buông muỗng , cầm ly nước lên uống :

- Ăn xong mình về công ty nghỉ một lát rồi tiếp tục công việc . Anh Đại và Ngọc Minh ở lại ăn sau nghen .

Ngọc Minh kêu lên :

- Chị không chờ em cùng về hay sao ?

- Em về sau với anh Đại , chị đang mệt muốn về để nghỉ .

Biết chỉ là cái cớ để Duyên tránh mình , Đại thở dài . Ba năm trôi qua , cô vẫn chắc dạ dù anh có quan tâm đến cô . lòng Đại buồn thầm , đang đói mà anh ăn không biết ngon .

Đẩy ly nước đến trước mặt anh , Ngọc Minh cười :

- Anh lại buồn chị Duyên nữa , phải không ? Không phải chị ấy không tha thứ ho anh mà chị ấy nói với em , chị ấy không thể tha thứ cho mình .

- Chỉ là cách nói thôi .

- À ! Sáng nay , mẹ em nói , quốc khánh này , Quỳnh có tên trong danh sách phạm nhân cải tạo tốt được tha trước thời hạn .

- Vậy à ! Mừng cho Quỳnh .

Đại thở dài , Quỳnh chính là bức ường thành vững chắc nhất ngăn cách anh và Duyên , dẫu anh và Quỳnh đã ly hôn . Bă năm qua , thỉnh thoảng anh có vào trại thăm Quỳnh , hai người cứ lặng im ngồi đối diện nhau, an ủi hay thăm hỏi sức khoẻ của Quỳnh , rồi không biết nói gì nữa , nhưng không vào thăm Quỳnh thì quá đỗi vô tình .

Quỳnh sắp về đoàn tụ cùng gia đình và có lẽ để tránh khó xử , anh sẽ không đến gặp bé Khang nữa . Chỉ một ngày không nhìn thấy con là anh không chịu được .

Kiếp này , lẽ nào mình mãi mãi xa nhau ư ?

o O o

Lần thứ hai Đại lại nhìn thấy Duyên đi với Khôi và nhiều lần như vậy . Họ ở cạnh nhau vì công việc hay vì ... Tim Đại đau nhói lên , sao Duyên không thể kết hôn được chớ , cô hãy còn quá trẻ để làm một góa phụ sống thờ chồng . Năm nay cô mới hai mươi sáu tuổi , bốn năm sống cảnh chăn gối lạnh lùng đã là một bất hạnh rồi . Nếu như Duyên bước đi buớc nữa là lẽ đương nhiên , một sự thật không thể phủ nhận , nhưng lại làm cho Đại đau lòng .

Nghịch cảnh gì nghiệt ngã vậy , chia ly anh và cô suốt một đời , mình đã làm gì nên tội ?

Gần chín giờ Duyên mới về , cô suýt hét to lên vì Đại lù lù từ trong bóng tối . Anh nắm tay cô .

- Ai ?

- Anh đây .

Duyên rụt tay lại :

- Anh làm em sợ muốn chết .

- Em vẫn hay về giờ này như vậy sao ?

- Thỉnh thoảng thôi . Sao anh không vào nhà mà ở đây ?

- Anh muốn gặp em .

- Có chuyện gì vậy ?

Câu hỏi của cô làm Đại nổi giận , anh mai mỉa :

- Hồi này , hình như em rất vui vẻ .

- Em vẫn luôn như vậy .

- Không , em đã thay đổi , anh còn nhìn thấy em chịu chăm chút cách ăn mặc và làm dáng nữa kìa .

Duyên thở dài :

- Anh gặp em để chỉ nói như vậy sao ?

- Anh không thích em ... đi với Khôi .

Duyên bật cười :

- Em không hiểu .

- Không hiểu hay cố tình không hiểu , em biết anh muốn nói gì mà .

- Anh hãy cho em biết , anh là gì của em ?

Đại lúng túng vung tay :

- Là cha của bé Khang , anh không muốn con anh có người cha nào khác .

- Không lẽ em phải suốt đời sống chiếc bóng vì nguyên nhân như anh vừa nói ?

Đại tái mặt :

- Có nghĩa ... em sẽ kết hôn ?

- Bây giờ thì chưa , nhưng sau này ... có thể .

Đại quát tướng lên :

- Anh không cho phép .

Duyên lạnh lùng :

- Anh không có quyền gì cả , kết hôn hay không là quyền của em . Quỳnh sắp được tự do rồi đó .

- Anh và Quỳnh đã ly hôn .

- Anh Đại !

Duyên đặt tay lên vai Đại :

- Anh nghĩ chúng ta sẽ với nhau được sao ? Có bao nhiêu điều ngăn cách , và chính vì anh mà ... em muốn kết hôn đó .

Đại sững sờ :

- Vì anh ? Có nghĩa em nói để cắt đứt đeo đuổi của anh , cho nên em sẽ lấy chồng ?

- Nếu như anh đã hiểu , em không cần phải nói gì thêm .

- Không , anh không cần hiểu .

Đại dang tay ngăn Duyên đang định đi . Bất chợt anh ôm choàng lấy cô , nghẹn ngào :

- Tại sao chúng ta yêu nhau mà lại không thể sống được với nhau , nghịch cảnh gì vậy ? Anh không muốn đầu hàng hoàn cảnh , anh sẽ giành lại em , em hiểu chưa ?

Đại ôm cô thật chắc như sợ cô sẽ chống cự bỏ mình mà đi .

- Anh đau khổ lắm , em hiểu không ? Anh van em , đừng làm anh đau khổ hơn nữa .

Nước mắt của anh làm rã tan trái tim mềm yếu của Duyên . Có bao giờ cô quên được anh . Tình yêu càng cách trở càng nhung nhớ , nhưng có quá nhiều điều nghịch lý ngăn cô đến với anh .

- Anh buông em ra đi ! Năm xưa chúng ta đã gây ra quá nhiều lỗi lầm rồi .

- Lỗi lầm ngày xưa anh nhận hết , vì anh mà anh Vũ tự tử , nhưng với Quỳnh anh không có lỗi . Mấy năm qua , anh sống mà như người chết , em có hiểu không ?

Duyên đau khổ đứng bất động . Cuối cùng cô không thể lừa dối cô hay lừa dối anh , trái tim cô hãy còn dành cho anh tình cảm thiết tha .

- Duyên !

Anh hôn lên giọt nước mắt của cô . Cả hai lặng yên đứng trong vòng tay nhau mà không thấy một bóng người sau chậu nguyệt quế ... lặng lẽ bỏ đi .

o O o

- Quỳnh !

- Ngọc Minh !

Hai chị em ôm nhau . Họ đã xa nhau ba năm , cho dù vẫn thỉnh thoảng gặp nhau trong những giờ phút thăm nuôi ngắn ngủi .

Đẩy nhẹ Quỳnh ra , Ngọc Minh mỉm cười :

- Có mẹ và chị Duyên đi đón em nữa đó . Em chào mẹ và chị Duyên đi .

Quỳnh sa vào lòng mẹ . Mẹ già quá rồi . Cô chỉ biết làm khổ cho mẹ , tuổi già còn phải lo lắng cho cô .

- Mẹ !

Vuốt nhẹ lên tóc Quỳnh , bà Ngọc Lan mỉm cười :

- Thôi ra xe đi , chúng ta về nhà .

Chỉ có mẹ , Ngọc Minh và Duyên , Quỳnh buồn thầm , cô mong anh đi đón cô biết bao nhiêu , nhưng anh đã không đến . Anh không bao giờ tha thứ cho cô bởi những việc cô đã làm .

Quỳnh lên xe ngồi giữa mẹ và Ngọc Minh , cô bâng khuâng nhìn mọi thứ . Cô đã được tự do . Đường phố vẫn ồn ào nhộn nhịp và cô sẽ được nhìn thấy anh .

- Căn phòng của em , mẹ vẫn để nguyên cho em .

Ngọc Minh nháy mắt :

- Em yên tâm đi , chị xếp rất ngăn nắp và ngày nào cũng lau chùi sạch bóng .

Quỳnh cảm động siết nhẹ tay Ngọc Minh :

- Cảm ơn chị .

Xe về đến nhà , Quỳnh đi nhanh vào . Cảm giác của người đi xa trở về khiến cô thấy nao nao .

Ngồi lên chiếc ghế quen thuộc , Quỳnh nhìn quanh căn phòng của mình , không có gì thay đổi , nhưng tâm hồn cô không còn nguyên vẹn nữa .

- Em nghỉ đi , chiều chị em mình gặp , bây giờ chị đến công ty .

- Chị đi làm với chị Duyên à ?

- Vâng . Ở nhà , có buồn thì xuống nhà nói chuyện với mẹ .

- Chị Ngọc Minh !

- Có chuyện gì vậy em ?

- Chị ... có gặp anh Đại chớ ?

- Có , anh ấy vẫn thỉnh thoảng đến đây thăm mẹ với bé Khang .

- Thôi chị đi làm đi .

Ngày hôm nay , có lẽ Đại biết cô về nhà . Khát khao gặp lại anh cháy bỏng trong lòng Quỳnh .

Thay bộ quần áo khác , Quỳnh xuống nhà và đi luôn ra đường .

Quỳnh đến công ty , không ngờ ngay lúc Đại lái xe đi ra . Quỳnh xúc động gọi to :

- Anh Đại !

Đại thắng xe lại :

- Em về rồi à ?

- Về sáng nay . Anh rảnh không ?

- Vậy em lên xe đi .

Đại mở cửa xe cho Quỳnh ngồi lên . Anh ngắm cô :

- Em có vẻ khoẻ và mập ra đấy .

- Lao động nên em ăn nhiều cơm .

- Mình tìm chỗ uống nước nhé !

Đại đưa Quỳnh đến một quán cà phê , anh kéo ghế cho cô ngồi :

- Em uống gì anh gọi .

- Gọi cho em một ly nước ngọt .

Đại vẫy tay bảo phục vụ mang cho hai chai Co ca .

- Em về rồi , nghỉ ngơi một thời gian rồi đến công ty làm việc với Ngọc Minh cho đỡ buồn .

- Dạ .

- Những đồ đạc và quần áo của em , anh mang đến nhà đưa cho Ngọc Minh , em thấy chớ ?

- Em chưa xem .

Quỳnh ứa nước mắt :

- Toà án xử ly hôn rồi , phải không anh ?

- Như vậy sẽ tốt cho anh và em hơn . Từ nay , chúng ta sẽ xem như bạn , nếu em cần anh giúp đỡ gì , anh sẵn sàng .

- Em biết em đã gây nhiều chuyện không phải cho nên anh bỏ em , nhưng anh biết ... em làm những chuyện đó vì em quá yêu anh .

- Chúng ta nói chuyện khác đi . Hãy xem như quá khứ là bài học để em rút kinh nghiệm sống .

- Anh không tha thứ cho em ?

- Anh tha thứ cho em từ lâu rồi .

Quỳnh vui mừng nắm tay Đại :

- Anh đã tha thứ cho em . Em mừng quá .

Đại rụt tay lại :

- Từ nay em phải sống cho tốt , để mẹ không phải buồn lòng .

- Em sẽ sống tốt . Anh hãy tin em .

- Bây giờ em về nhà phải không ? Anh đưa em về .

Lòng Quỳnh lại chứa chan hy vọng .

« Lùi
Tiến »