Áo Trắng Bên Sông

Lượt đọc: 84715 | 26 Đánh giá: 6,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

- Chú Đại !

Tiếng bé Khang mừng Đại hét to dưới nhà . Quỳnh sung sướng , Đại đã đến . Cô vội vàng thay bộ quần áo , và đánh một chút phấn hồng tô một chút son môi , chải lại mái tóc hồi hộp đi xuống . Đại đang công kênh bé Khang trên vai , thích quá nó cười vang .

Quỳnh vui vẻ :

- Anh mới đến .

- Ừ . Ngày nay , em đã đi làm rồi chớ ?

- Dạ . Chỉ đến thăm công ty thôi . Em muốn nghỉ ít lâu nữa .

- Cũng phải , em ở nhà bầu bạn với mẹ . Cả ngày ai cũng đi hết , mẹ ở nhà có một mình .

- Mẹ em bảo thích như vậy , đôi khi nhà ồn ào quá , mẹ chịu không nổi . Con cũng vậy nữa Khang khe khẽ thôi chứ .

- Dạ .

Nó vỗ nhẹ lên vai Đại :

- Mình ra vườn đi chú Đại !

- Ừ .

Nhưng rồi Quỳnh cũng bước theo , cô hơi khó chịu vì dường như Đại chỉ chú ý đến bé Khang hơn là nói chuyện với cô .

- Anh Đại ! Em muốn đi thăm sài Gòn ban đêm , anh đi với em nhé !

Đại ngần ngừ lắc đầu :

- Thôi ... hay em rủ Ngọc Minh cùng đi .

- Đi với chị Minh thì có gì vui . Mà đi một mình thì lại buồn . Anh đi với em đi mà .

- Anh không rảnh đâu , ghé thăm bé Khang một chút anh phải đi rồi .

- Tối rồi , anh còn công chuyện gì chớ ?

- Anh đi việc ... của mẹ anh .

- Thì cho em ... quá giang một chút thôi . Anh khó khăn với em chi vậy ?

- Ừ ... Cũng được .

Thực sự Đại muốn nhìn thấy Duyên . Đêm nay cô lại về muộn nữa rồi . Bây giờ anh có muốn đợi Duyên cũng không được , anh không muốn Quỳnh hy vọng ở mình bất kỳ điều gì .

Hôn bé Khang và vào nhà chào bà Ngọc Lan , Đại ra về . Vừa cho xe chuyển bánh , Đại nhìn thấy Duyên về , cô cũng nhìn thấy anh và ... cả Quỳnh ngồi bên cạnh . Cố thản nhiên , Duyên chào anh rồi làm như bận rộn quay qua với thằng Khang .

Đại thở dài cho xe chạy ra đường :

- Em muốn đi đâu , anh đưa đến ?

- Em muốn đi dạo phố đêm Sài Gòn thôi chớ có đi đâu .

- Vậy thì anh bận rồi , anh phải đi công việc cho mẹ anh , để anh gọi tắc xi cho em .

- Đừng anh Đại !

Quỳnh đặt tay lên tay Đại :

- Anh nói tha thứ cho em , vậy mà anh không muốn em về với anh sao ?

Đại nghiêm giọng :

- Đúng , anh tha thứ cho em , nhưng không có nghĩa mình sẽ với nhau .

- Nhưng em vẫn yêu anh ;

- Em thừa biết anh không yêu em kia mà .

- Nhưng cũng có thời gian mình vui vẻ và rất hạnh phúc , anh quên rồi sao ?

Quỳnh ôm cổ Đại , cô gục đầu lên vai anh .

- Hãy cho em chuộc mọi lỗi lầm , đừng lạnh nhạt với em .

Đẩy mạnh cô ra , Đại nghiêm nghị :

- Em xuống xe đi , anh đón tắc xi cho em .

Thái độ của anh làm cho Quỳnh bẽ bàng . Khi cô ở trong tù , anh đi thăm cô vì cái gì chớ ? Cô không bao giờ nghĩ anh từ chối mình . Sự thật anh đang phủ phàng từ chối cô .

Nấc lên , Quỳnh mở cửa xe :

- Anh không cần đón tắc xi , em sẽ tự đón .

Chờ cho cô xuống xe , Đại mới đóng cửa lại , cho xe chạy . Anh không thích cái vòng lẩn quẩn này nữa , ngày mai anh sẽ gặp Duyên và nói với cô , đừng vì ân nghĩa mà tự đày đọa mình .

o O o

Cộc ... cộc ... Tiếng gõ cửa phá tan dòng tư tưởng của Duyên , cô đi lại mở cửa ra .

- Chị Duyên ! Em vào được chớ ?

- Em vào đi . Có chuyện gì vậy Quỳnh ?

Duyên mở rộng cửa cho Quỳnh buớc vào . Quỳnh ngồi xuống ghế :

- Chị vẫn còn làm việc à ?

- Ừ , sắp hết năm , cần phải xem xét lại kết quả hoạt động và thu chi của công ty .

- Mẹ em khen chị có năng lực đấy .

- mẹ thương nên nói như vậy , chứ chị còn phải cố gắng nhiều . À ! Em muốn đến làm việc , ngày mai đến đi . Dạo này , Ngọc Minh cũng rất bận rộn cần có người phụ tá .

Quỳnh lắc đầu :

- Em chưa muốn làm việc khi tâm hồn em chưa thoải mái .

- Hay em đi du lịch đi .

- Đi có một mình vui vẻ gì mà đi . Có một điều , em muốn hỏi chị .

- Em nói đi .

- Em muốn biết , tình cảm giữa chị và anh Đại .

Duyên ngớ ngẩn cúi đầu , không ngờ Quỳnh lại hỏi thẳng mình . Họ vừa đi chung với nhau mà .

Quỳnh cắn nhẹ môi :

- Ngọc Minh nói anh Khôi đang theo đuổi chị . Anh Hai em chết cũng ( thiếu chữ ?? ) sáu năm , chị có thể tái hôn , công việc ở công ty chị vẫn có thể tiếp tục ? Chị hãy cưới anh Khôi đi , đừng để anh Đại hy vọng nữa . Em đã vì anh ấy chịu quá nhiều đau khổ và gây nhiều lỗi lầm để phải chịu mấy năm tù . Đại đã là chồng của em và em muốn mãi mãi làm vợ anh ấy . Bao giờ và bao giờ , chị vẫn là trở ngại lớn trong mối quan hệ của em và Đại . Chị hãy cho em một con đường sống đi chị Duyên .

- Em nói như vậy mà nghe được sao Quỳnh ?

Ngọc Minh gay gắt chen vào , Quỳnh quay ra , cô cau mày :

- Nãy giờ , chị nghe hết rồi sao ?

- Phải . Chị đã nghe và vô cùng khó chịu khi em đề nghị và yêu cầu chị Duyên phải làm thế này thế nọ .

- Vì anh Đại là chồng em .

- Em và anh Đại đã ly hôn . Nếu như anh Đại còn yêu em , anh ấy sẽ tha thứ mọi lỗi lầm cũ và cùng em chắp nối , nhưng đàng này anh Đại không hề yêu em .

- Nếu như không có chị Duyên , anh ấy sẽ trở về với em .

- Em vẫn cố chấp không chịu nhìn vào sự thật . Để có anh Đại , em đã gây ra biết bao nhiêu chuyện , tại sao em không chịu lấy đó làm bài học ?

Quỳnh quắc mắt :

- Chị chằm chập bênh vực cho chị Duyên quay sang mắng mỏ em , chị có phải là chị của em không ?

- Chị chỉ nói lẽ phải . Được , nếu em muốn nối lại tình cảm vợ chồng , em hãy chinh phục anh Đại đi , đừng buộc chị Duyên phải thế này thế nọ .

Quỳnh cười nhạt :

- Em hiểu tại sao chị cứ muốn chị Duyên với anh Đại , vì chị thích anh Khôi .

Sững sờ vì bị gán ghép , Ngọc Minh la lên :

- Em nói như vậy mà nghe được à ?

- Vì đó là sự thật .

- Ngọc Minh !

Duyên đẩy nhẹ vai Ngọc Minh :

- Em về phòng ngủ đi Minh , cãi cọ mẹ sẽ nghe thấy đó .

Ngọc Minh vùng vằng :

- Em không sao chịu nổi cách ăn nói của nó .

- Được rồi , chị hiểu em mà .

Ngọc Minh giận dỗi bỏ đi . Không ai hiểu tình cảm của cô và Đại , cả Đại cũng vậy . Mãi mãi anh không hiểu mối tình thầm lặng của cô dành cho anh . Hạnh phúc của anh chính là hạnh phúc của cô .

o O o

- Duyên !

Chiếc xe chạy sát vào Duyên làm cô giật nảy người . Nhảy vội lên lề đường , cô định tỉnh nhìn lại :

- Anh làm em sợ muốn chết .

Đại mỉm cười :

- Lên xe đi , anh có chuyện muốn nói với em .

Duyên cũng cười :

- May là anh tìm em , nếu không em cũng đi tìm anh .

Đại đùa :

- Chúng mình " thần giao cách cảm " với nhau như vậy à ?

Anh mở cửa xe cho cô lên ngồi cạnh mình và nheo mắt nhìn cô :

- Chúng mình tìm chỗ nói chuyện nhé !

- Vào quán cà phê đi .

- Anh có rủ em ra bờ sông đâu . Bây giờ , người ta xây chỗ đó làm công viên rồi đó , chuột chù ạ .

Duyên bật cười :

- Hay nhỉ ! Hồi xưa gọi là chuột nhắc , bây giờ là chuột chù .

- Chuột gì cũng là chuột và bị anh bắt nhốt hết .

- Hừ ! Chưa chắc .

- Sao chưa chắc ?

- Bộ chuột dễ bắt lắm hay sao ?

- Anh biết là khó , nhưng đã sáu , bảy năm bắt hụt , lần này anh quyết không để chuột chạy đi nữa . Duyên ! Mình cưới nhau đi em .

Duyên ngỡ ngàng nhìn Đại :

- Cưới .

Đại gật đầu :

- Phải . Không có lý do nào cấm anh và em yêu nhau . Chúng ta đã có với nhau một đứa con , lại cứ phải chịu sống xa nhau , con mình gọi mình bằng chú . Anh không muốn như vậy nữa . Và còn một nguyên nhân nữa , em biết nguyên nhân gì không ?

- Quỳnh !

- Anh không thích cô ấy hy vọng hay mong đợi bất cứ điều gì ở anh . Thảm kịch đã xảy ra rồi và đừng bao giờ để nó tái diễn .

Đại sôi nổi :

- Anh đã tìm mua một căn nhà , sau khi cưới nhau chúng ta về đó ở , em giao công việc ở công ty cho hai chị em Quỳnh đi , anh sẽ lo cho em và con .

Duyên cảm động ngả đầu vào vai Đại . Đậy là mơ uớc duy nhất trong đời cô . Sáu năm cô chịu sống cô độc lạnh lùng , Vũ chắc hiểu và thông cảm cho cô .

- Sao em không nói gì cả vậy Duyên ?

Nắm tay anh để lên phần ngực bên trái của mình , cô mỉm cười :

- Anh nghe gì không ?

- Anh nghe nhịp tim của em .

Duyên gật nhẹ . Cái gật đầu của cô làm Đại mừng quýnh , anh siết mạnh vai cô .

- Kìa ! Lái xe đàng hoàng đi chớ anh , không thôi chưa cưới đã vào bệnh viện nằm đó .

Đại cười vang . Chưa bao giờ anh thấy mình hạnh phúc như lúc này .

- Nhưng em ngại quá . Mình nói thế nào với mọi người , nhất là mẹ chồng em đây , hả anh ?

- Nếu như em không dám nói , anh sẽ đến nhà gặp mẹ chồng em . Sao , chịu chứ ?

Duyên gật nhẹ , cô không còn muốn nghĩ ngợi gì nữa . Bao năm đã đi qua , tuổi xuân chồng chất , bên kia thế giới , chắc Vũ cũng hiểu và tha thứ cho cô .

o O o

Đại vào phòng mẹ đã lâu vẫn chưa thấy anh ra . Anh vào đó có chuyện gì vậy ? Quỳnh tò mò đi vòng ra sau vườn , cô đứng nép bên cửa sổ , hồi hộp nhìn vào .

Đại đang ngồi đối diện với bà Ngọc Lan , anh hồi hộp chờ câu trả lời của bà , còn Duyên cứ cúi đầu :

- Mẹ biết không nên gì Ngọc Quỳnh mà cư xử bất công với con và Duyên . Thôi thì mẹ trả Duyên về cho con , hãy cư xử tử tế với nó . Còn phần Quỳnh , con không phải ngại gì cả . Nó gieo gió ắt phải gặp bão .

Đại vui mừng :

- Cám ơn mẹ đã thông cảm cho chúng con . Đúng ra cái chết của anh Vũ , cả con lẫn Duyên cũng không nhẹ nhàng gì cho lắm .

- Mẹ hiểu . Chính vì vậy Duyên đã làm việc cật lực , không quản ngại nhọc nhằn . Mẹ đâu thể ích kỷ , con của con phải được gần cha . Hơn nữa , bệnh của Vũ nếu có sống cũng không quá ba tháng nữa .

Nhắc đến Vũ , mắt bà Ngọc Lan ngân ngấn nuớc mắt . Đại ôm vai bà :

- Mẹ ! Xin mẹ hãy xem con như con ruột của mẹ , dù con và Duyên nên vợ nên chồng , Duyên không còn ở đây nữa , chúng con cũng sẽ về nhà luôn thăm mẹ .

- Cám ơn con .

Quỳnh buông tay suýt chút nữa đã ngã may là bấu kịp cây nguyệt quế . Đại cưới Duyên và mẹ đã chấp nhận . Tại sao mẹ lại làm như thế ? Mẹ đành đoạn mang hạnh phúc của cô trao cho Duyên . Như người điên , Quỳnh chạy nhanh vào nhà , cô xô mạnh cửa phòng bà Ngọc Lan , gào lên thất thanh :

- Tại sao mẹ lại cho chị Duyên lấy anh Đại ? Con không bằng lòng , anh Đại là chồng của con , mẹ nghe rõ chưa ?

Bà Ngcọ Lan nghiêm mặt :

- Con có thái độ gì vậy Quỳnh ? Nên nhớ , con và Đại đã ly hôn .

- Lúc ấy con đang bị tạm giam , tâm hồn hoảng loạn nên con đã bằng mòng . Ba năm qua , con vì ai mà sống trong vòng lao lý , cách biệt xã hội bên ngoài chứ ?

Quay sang Đại , Quỳnh khóc òa :

- Anh bảo tha thứ cho em , vậy mà anh lại muốn sống chung với chị Duyên , tại sao vậy ? Lẽ ra anh phải cho em cơ hội chuộc lại lỗi lầm chứ .

Cô ôm choàng lấy Đại và quỳ dưới chân anh :

- Đừng bỏ em , em sẽ không sống nổi đâu .

Khó xử quá , Đại đưa mắt nhìn bà Ngọc Lan cầu cứu .

- Con có đứng lên không Quỳnh ? Mẹ không thể tưởng tượng con có thái độ này . Nếu như con đàng hoàng , chồng con bỏ con được hay sao ? Con phải hiểu , chính mẹ cũng không tha thứ cho con .

Hai tai Quỳnh lùng bùng , chưa bao giờ bà Ngọc Lan nói nặng lời với cô , vậy mà hôm nay vì Đại vì Duyên , bà chê trách cô . Cô buông Đại ra , lùi dần về phía cửa và quay đầu chạy đi .

- Quỳnh ...

Đại toan đuổi theo , bà Ngọc Lan giận dữ :

- Mặc kệ nó đi .

Đại quay nhìn Duyên , cô đã bỏ đi từ lúc nào . Đi ra vườn hoa , anh gặp cô ngồi bó gối trên ghé đá . Anh ngồi xuống bên cô và nhẹ ôm cô vào lòng :

- Đừng buồn gì cả nghe em . Đây là lúc chúng ta phải tranh đấu cho tình yêu của chúng ta . Bé Khang phải được sống trong thương yêu hạnh phúc của anh và em .

Duyên nép vào Đại . Hạnh phúc đến sao mong manh quá .

o O o

- Cô Ba ! Hôm nay cô đến rước con về ?

- Ừ , mẹ cháu bận , nên nhờ cô . Nào ! Mau lên xe đi chớ .

Không mấy thích Ngọc Quỳnh , sợ là khác nhưng thằng Khang cũng đành ngoan ngoãn leo lên xe ngồi phía sau .

- Đưa cặp cô Ba để đàng trước cho . Nhớ ôm cô cho chắc nhé .

- Dạ .

Quỳnh cho xe chạy đi , cô nắm tay thằng Khang cho ôm qua bụng mình .

- Con ăn kem không , cô cháu mình đi ăn kem rồi hãy về nhà nhé .

Quỳnh ghé vào quán kem gọi hai ly kem . Được ăn kem , bé Khang thích lắm , nó bi bô :

- Chiều hôm qua , mẹ và ba Khang dắt con đi xem nhà mới , nhà mới đẹp ơi là đẹp . Cô Ba biết nhà mới của con không ?

Mặt Quỳnh sầm xuống :

- Cô không biết . Ăn mau đi .

Mua thêm một mớ bánh ngọt , Quỳnh lại chở bé Khang đi . Con đường lạ quắc , thằng Khang thắc mắc :

- Cô Ba không về nhà đi đâu nữa vậy ?

- Cô Ba cũng mới mua nhà , nhà cô Ba đẹp lắm , con đến xem nhà nào đẹp hơn nhé .

- Dạ .

Xe ra Xa cảng Miền Tây , Khang đánh vần hàng chữa trên đường , xe chạy nhanh quá nên nó chỉ đọc được chữ " tây " . Càng chạy , nhà càng ít , Khang lại hỏi nữa :

- Cô Ba ơi ! Sao xa quá vậy ?

- Sắp tới rồi .

Quỳnh quẹo xe vào con đường nhỏ , cô xuống xe lấy chìa khoá mở cổng .

- Nhà cô Ba xấu mà cũ mèm hà , nhà ba mẹ con mới lắm .

Làm thinh , Quỳnh mở cửa , nắm tay nó lôi mạnh vào . Nét mặt dữ tợn của Quỳnh làm thằng Khang sợ hãi , cố ghì tay lại :

- Cô Ba ơi ! Con không vào đâu , nhà gì tối thui con sợ lắm .

Bốp ! Một cái tát như trời giáng vào mặt nó , đồng thời Quỳnh lôi xệch nó vào , cô đóng ập cửa lại quát :

- Tao cấm mày la nghe chưa !

Giữa lúc thằng bé còn sợ hãi , Quỳnh đè nó xuống , cô rút sợi dây dù đã để sẵn trói nghiến thằng Khang lại . Nó khóc òa :

- Sao cô Ba trói con ? Cô thả con ra Cô Ba ơi .

Quỳnh bóp mạnh miệng nó , một tay cô nhét chiếc khăn vào , thằng bé giãy giụa tuyệt vọng , tiếng kêu ú ớ trong cổ họng . Nó đưa mắt qua ánh sáng lờ mờ nhìn Quỳnh mà nuớc mắt ròng ròng .

- Mày nghe cho rõ , nằm yên đó không được la tối tao về .

Quỳnh bước ra ngoài đóng cửa sầm lại , mặc cho thằng bé giãy giụa và sợ chết khiếp vì bóng tối đen đặc xung quanh nó .

o O o

- Anh Đại ! Chiều nay anh rước con phải không ?

Câu hỏi của Duyên làm Đại sửng sốt :

- Đâu có , nếu anh rước con , anh đã điện thoại cho em rồi .

- nếu như vậy , ai đã rước bé Khang ? Chiều nay kẹt xe nên em đến muộn một chút , đến nơi sân trường trống trơn . Em gọi điện cho Ngọc Minh , Ngọc Minh bảo không có rước bé Khang .

- Hay là Quỳnh , em đã hỏi Quỳnh chưa ?

- Để em gọi cho cô ấy .

Duyên vừa bấm máy , Quỳnh cũng vùa về đến , cô đẩy xe vào không nhìn Đại lẫn Duyên . Quỳnh về có một mình Duyên lạnh người , cô cố bám lấy hy vọng cuối cùng :

- Quỳnh ! Em có rước bé Khang giùm chị không ?

Quỳnh lạnh nhạt :

- Không có , chiều nay tôi đi xem phim .

Cô bỏ luôn vào nhà . Đến lúc này Duyên thực sự lo lắng :

- Anh Đại ! Con ở đâu hả anh ?

- Em bình tỉnh . Để anh đến trường hỏi lại cô giáo của con .

Cô giáo chủ nhiệm lắc đầu . Lúc đó phụ huynh đến đông quá . Thường các cháu khi thấy cha mẹ hay người thân mới chạy ra .

Cho đến tám giờ tối , tông tích bé Khang vẫn không một chút hy vọng tìm thấy . Duyên bắt đầu khóc , cô chạy khắp nơi , nơi nào cũng dừng lại dể hỏi thăm . Lẽ nào bé Khang đi lạc . Duyên thường dặn kỹ không được tự ý ra về , nếu như mẹ đến muộn , phải báo với cô giáo khi có cha mẹ đến rước .

Giờ này con đang ở đâu ? Hẳn là nó đói lắm . Mọi khi chừng sáu giờ , nó đã được tắm rửa sạch sẽ và cho ăn cơm , bây giờ đã tám giờ ... Ai sẽ cho nó ăn , đói biết kêu ai đây ? Lòng Duyên đau quặn .

- Em đừng đi đâu nữa Duyên ạ , công an đang đi tìm con giùm chúng ta , em đừng quá lo lắng .

- Anh bảo em đừng lo , làm sao không lo cho được hả anh . Nó còn quá nhỏ , có biết gì đâu . Khang ơi ! Con đang ở đâu ?

Ngồi trong một góc nhìn Đại vỗ về Duyên mà lòng Quỳnh sôi lên . Cứ đi tìm đi , sẽ chẳng tìm thấy đâu , giờ này nó đang sợ ma chết khiếp .

Rồi viện cớ đi tìm bé Khang , Quỳnh lấy xe đi ...

Tiếng mở cửa rồi đèn bật sáng , thằng Khang mừng rỡ , nó cố gượng dậy lết đến gần Quỳnh . Cô hằn học hất nó ngã ra xa . Quần áo nó ướt nhẹp nuớc tiểu , thằng bé sợ đến tè ra ướt cả quần .

Cái tát ban chiều hãy còn in trên mặt nó đỏ tím . Quỳnh ngồi xuống cạnh nó :

- Tao rút khăn trong miệng cho mày ăn , mày mà la là tao tọng giẻ vào miệng mày , biết chưa ?

Thằng Khang gật đầu , chưa bao giờ nó thấy sợ Quỳnh như vậy .

Đỡ nó ngồi dậy , Quỳnh cỡi trói tay cho nó , lấy giẻ trong miệng ra , cô đưa cho nó ổ bánh mì và lon nuớc .

- Ăn đi !

- Cô Ba ơi ! Cô cho con về nhà đi , ở đây con sợ lắm .

- Câm mồm mày lại ! Ai cho mày nói , tao nhét giẻ vào họng mày nữa bây giờ .

Thằng Khang sợ hãi khóc òa , nó không dám khóc lớn , tiếng khóc bị đè nén thành tiếng nấc . Đang đói , nhưng nó ăn không nổi . Đàn muỗi cắn đau rát , rồi chuột chạy ... Nhớ lời ba Đại dặn con trai phải can đảm nên nó gồng lên mà chịu đựng .

- Sao không chịu ăn đi ? Nè ! Đừng có làm tao bực nghe , tao đập chết tươi bây giờ .

- Con ăn không nổi ? Con nhớ mẹ lắm , cô Ba cởi trói dắt con về nhà đi cô Ba ơi .

- Câm miệng !

Mặc cho Quỳnh quát tháo , nó cứ khóc không chịu ăn . Sợ bên ngoài nghe , Quỳnh điên tiết nhét giẻ vào miệng nó , đồng thời kéo hai tay nó ra sau lưng trói thúc lại .

- Nói ngọt mày không nghe , tao trói cho mày chết luôn .

Rồi để nó nằm dưới nền gạch , Quỳnh ngã người lên giường . Cô sẽ giam thằng Khang ở nhà này cho đến ngày cưới của Đại và Duyên , họ sẽ trả một giá đắt cho việc làm của họ .

Sẽ chẳng bao giờ Duyên hay Đại gặp lại con . Thử xem họ có còn thấy hạnh phúc ở bên nhau ?

o O o

Một tuần lễ trôi qua , đám cưới gần kề một bên , nhưng Duyên lẫn Đại đều không còn lòng dạ nào để nghĩ đến ngày cưới . Việc Khang mất tích như một cú sốc đánh Duyên ngã gục , cô không còn gượng dậy nổi . Nó sống hay chết ? Trong giấc ngủ kinh hoàng , Duyên thấy con đầu tóc rũ rượi kêu khóc . " mẹ ơi ... cứu con với ... Cứu con ... " Duyên hét lên .

- Khang ... Con ở đâu ?

Chỉ có Đại và vòng tay anh ôm cô vỗ về .

- Em chết mất Đại ơi , làm sao tìm thấy con chúng mình ?

Chính Đại cũng bắt đầu thấy tuyệt vọng , tuy nhiên anh không thể làm tan hy vọng tìm thấy con trai trong lòng Duyên :

- Em yên tâm , họ sẽ tìm ra được con cho chúng ta .

- Tìm ở đâu ? Em tuyệt vọng rồi Đại ơi .

- Em đừng khóc nữa , phải bình tĩnh ngồi dậy và chịu ăn uống , nếu không em sẽ quỵ ngã mất Duyên ạ .

- Em không muốn ăn , em muốn đi tìm con .

Duyên run rẩy đứng lên , yếu quá cô lảo đảo ngã vào người Đại . Anh lắc đầu nhìn cô :

- Anh van em , hãy can đảm lên .

- Hãy đi tìm con giùm em , em nhớ con lắm , đã bảy ngày rồi anh biết không ? Nó ở đâu , ăn gì để no lòng ? Khang ơi ! Về đi con .

Ngọc Minh cũng phải khóc trước nỗi đau mất con của Duyên . Cô có lòng tin thằng bé vẫn sống , có thể cuộc sống đói khổ lang thang , nó không thể nào chết .

o O o

- Con nhớ mẹ ... Con nhớ mẹ ...

Quỳnh bực bội đi ra đi vào . Ở nhà cô buồn như có tang , mẹ nằm liệt giường , ở đây thằng Khang cũng bệnh , mặt nó đỏ gay , toàn thân nổi lấm chấm , không biết vì bị muỗi cắn hay vì ...

Chợt Quỳnh lạnh người . Có thể nó bị ban sởi hay sốt xuất huyết , cho nên nhiệt độ lên đến gần bốn mươi độ . Ý nghĩ thằng Khang sẽ chết và nhà giam u tối làm Quỳnh sợ hãi . Cô luýnh quýnh thay quần áo và bế nó ra xe đưa đi bệnh viện .

Bé Khang đuợc nhập viện ngay , vị bác sĩ nghiêm khắc nhìn Quỳnh :

- Đứa bé này là con trai của chị ?

- Bác sĩ ... cháu bệnh gì ?

- Sốt xuất huyết , trên người cháu rất nhiều vết muỗi cắn , chị nuôi con kiểu gì vậy hả ?

Các cô y tá nhìn Quỳnh , cái nhìn ác cảm . Chỉ nhìn thằng bé thôi , họ biết Quỳnh là bà mẹ vô trách nhiệm .

- Tình trạng bệnh của đứa bé rất nghiêm trọng , tuy nhiên còn nước còn tát . Chị mau xuống đóng tiền nhập viện và mua thuốc cho cháu .

Quỳnh chạy đi . Lúc này cô mới thấy sợ cho hành động điên rồ của mình .

Cô không biết trong cơn mê sảng , bé Khang luôn gọi mẹ : " Mẹ ơi ... Con nhớ mẹ ... Cứu con ... cô Ba đánh con ... " Làm cho vị bác sĩ và các cô y tá cùng nhìn nhau .

- Các cô nên liên hệ với cơ quan công an , vì cả tuần nay xem ti vi , tôi đều thấy trong phần tin nhắn có nhắn tìm một em bé sáu tuổi .

Mua thuốc và đóng tiền xong , Quỳnh trở lại phòng cấp cứu , nhìn thấy hai người công an , cô hoảng sợ lùi lại . Công an ... Có phải mọi chuyện đã bị bại lộ rồi không ? Ném bịch thuốc trên tay , Quỳnh quay đầu chạy báng bổ . Ra đến ngoài đường đông người rồi , cô mới trấn tỉnh lại được . Đã đến nước này cô không về nhà được nữa . Tại sao cuộc đời mình luôn thất bại hết lần này đến lần khác vậy ? Tại sao cô không giữ được Đại cho mình ? Tại sao ?

o O o

- Cháu bé đang bị sốt cao , mặt đầy vết muỗi cắn , chúng tôi chưa xác định được có đúng là bé Nguyên Khang không , ông mau đến bệnh viện .

- Vâng , tôi sẽ đến ngay .

Đang rất yếu và mệt , vậy mà Duyên vẫn chú ý lắng tai nghe Đại nói chuyện điện thoại . Cô gượng dậy :

- Anh Đại ! Phải có tin của con không ?

- Người ta nói , có đứa bé nhập viện trong tình trạng sốt rất cao , không biết có phải con mình hay không , vì người phụ nữ đưa đứa bé nhập viện đã bỏ trốn .

- Em đi với ...

- Em yếu lắm , tốt nhất em nên ở nhà chờ điện thoại của anh .

- Không , em muốn đi . Em không thể nằm yên chờ tin con . Hãy cho em đi với !

Đại thở dài :

- Được rồi , anh lấy áo ấm cho em mặc rồi đi .

Hình như mỗi lần có một tin gì về con như tiếp cho Duyên nghị lực . Cô ngồi , đầu ngã vào thành ghế .

- Lái xe nhanh một chút đi anh Đại .

- Em bình tĩnh một chút .

Xe đến bệnh viện , Đại vội dìu Duyên vào . Bé Khang đang nằm phòng cấp cứu đặc biệt . Cửa vừa mở , nhìn thoáng con , Duyên rú lên :

- Khang ! Con của tôi ...

Cô định lao tới , nhưng yếu quá nên lảo đảo ngã , may là Đại đỡ kịp .

Đúng là bé Khang ! Đại mừng rỡ muốn ôm choàng lấy con . Nó đang nằm mê man , thở bằng oxy .

Đến gần sáng bé Khang tỉnh , nó mở mắt ra .

- Khang ! Con nhận ra mẹ không ?

- Mẹ ...

Ôm choàng Duyên , bé Khang khóc nấc lên :

- Con nhớ mẹ lắm .

- Nín đi , bây giờ mẹ ở bên con , có cả ba nữa .

- Ba ơi ! Mai mốt ba đi rước con , đừng để cô Ba rước con . Cô Ba nhốt con trong cái nhà đó tối lắm , con sợ lắm .

Khang vừa kể vừa khóc , Đại sững sờ . Hoá ra là Quỳnh . Cô ta thật tàn nhẫn lúc nào cũng gây tai họa đau khổ cho anh vậy mà cô ta luôn nói yêu anh . Anh quá sợ tình yêu điên cuồng của cô .

« Lùi
Tiến »