Áo Trắng Bên Sông

Lượt đọc: 84709 | 26 Đánh giá: 6,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

  Đại thở phào nhẹ nhỏm , vì cuối cùng Duyên cũng đến . Cô ăn mặc đơn giản : quần đen áo bà ba . Trông cô rất lạ nhưng thật dễ thương .

Anh chạy đến xúc động :

- Anh cứ sợ em không đến .

- Mình gặp lần này thôi , nghe anh .

Không trả lời câu hỏi của cô , anh kéo cô đi .

- Anh đang đói lắm , mình đi ăn nghen .

Chọn một quán vắng , Đại gọi thật nhiều thức ăn , nhưng rồi anh chỉ nhìn cô .

Duyên nhăn mặt :

- Anh nói đói mà , sao không ăn đi ?

- Anh thích nhìn em hơn .

- Anh khác hồi xưa quá , Đại ạ .

- Nhưng tình cảm anh dành cho em không khác đi chút nào .

- Chúng mình hãy xem như bạn đi , anh Đại .

- Có nghĩa trong hai tháng nghỉ hè , anh có quyền đến đó để gặp em .

- Không , anh có thể đến , nhưng ... để làm bạn với Quỳnh thôi .

- Là em nói đó . Nhớ đấy !

Hồi này Đại chững chạc và đầy quyết đoán . Tính ấy đã một lần thể hiện khi anh bắt cô trả tiền nhặt được và khi anh nói yêu bắt cô phải hứa chờ . Kỷ niệm ngày xưa ấy sao cứ sống mãi .

Ăn xong , biết Duyên muốn về , Đại nói như ra lệnh :

- Anh không giữ em lâu đâu , nửa giờ nữa thôi . Thực sự anh muốn đòi lại những gì của anh mà trong hai năm qua , anh Vũ chiếm lấy khởi đầu bằng ân nghĩa .

Giọng Đại giận dữ :

- Anh Vũ đã vì ân nghĩa ràng buộc em , còn anh , anh sẽ dùng tình yêu của anh đòi lại em .

Nước mắt Duyên ứa ra :

- Anh đừng như vậy , nếu không có anh Vũ , gia đình em như thế nào đây ?

- Tại sao lúc ấy , em không hề cho anh biết ? nếu biết được , anh lập tức trở về ngay . Em nên biết , ba mươi lăm ngàn đô tài trợ cho năm năm học không phải nhỏ . Anh sẽ quay về không cần học , số tiền ấy lo cho ba em được mà , tại sao em chỉ muốn nhận ân nghĩa của anh Vũ mà giấu giếm anh ?

Nước mắt của cô làm cho lòng anh mềm lại , anh ôm quàng qua vai cô , lấy tay lau nước mắt cho cô .

- Anh xin lỗi vì đã nặng lời , nhưng thực sự anh đau khổ . Nếu như em hạnh phúc , anh sẽ lặng lẽ quay về Úc . Đằng này ...

- Đừng nói nữa anh .

Cô bịt miệng anh , mắt anh nhìn cô vừa xót xa vừa đắm đuối . Không ghìm được lòng , anh chợt ghì mạnh lấy cô và cúi xuống tìm môi cô .

Nụ hôn hạnh ngộ dài như vô tận . Duyên không muốn từ chối nữa , cô thấy mình yếu đuối và khao khát được anh yêu .

Nửa giờ trôi qua ... sương đêm xuống lạnh cả vai , Duyên hốt hoảng đẩy anh ra :

- Em phải về thôi .

- Ngày mai mình gặp lại chớ ?

- Anh Đại ... mình đừng nên gặp lại .

Duyên bật khóc chạy đi , Đại đứng nhìn theo đau khổ . Môi anh và áo anh như còn mãi mùi hương dịu dàng của cô .

Có lẽ anh nên quay về Úc ngay tức khắc , trả lại cho cô ngày tháng bình yên và sầu muộn bên người chồng bệnh hoạn .

Ôi ! Nghĩ đến chia xa , lòng anh trào lên nỗi xót xa đau đớn .

'' Duyên ơi ! Áo trắng qua sông rồi , còn đâu nữa . Anh rất muốn quên em , nhưng nghĩ đến bất hạnh của em bên người ấy , lòng anh cứ xót xa bèo bọt " .

o O o

Tiếng Quỳnh cười giòn giã dưới nhà sao cứ như xé nát trái tim Duyên ra từng mảnh vụn . Ngày xưa có bốn người , tiếng cười cũng giòn giã như thế đó , bây giờ chỉ còn hai , họ cũng vui vẻ với nhau .

Đồ nói dối ! Đại cũng cười nói vui vẻ kia mà , anh nào có đau khổ vì mất cô . Một chút ghen hờn tầm thường trào lên trái tim Duyên , cơn bão lòng cứ muốn xâu xé cô . Duyên bịt kín hai tai để đừng nghe tiếng Quỳnh và tiếng anh cười , nhưng sao khó quá . Thay bộ quần áo khác , cô đi nhanh xuống lầu .

Chạm mặt nhau ở phòng khách , nụ cười trên môi Đại vụt tắt , còn Duyên lạnh như đóng băng , cô đi ào ào ra cửa .

Quỳnh chau mày gọi :

- Chị đi đâu vậy ?

- Tôi ... đi chợ .

Duyên đi ra đường . Ra đến đường cơn bão như lắng xuống . Tại sao mình lại nổi giận khi họ vui vẻ bên nhau , cô chẳng từng bảo anh hãy quên cô đó sao ? Và nếu như anh tìm quên ở Quỳnh , đó cũng là điều tốt , tại sao cô lại nổi giận và thấy đau khổ kỳ lạ ?

Không biết đi đâu . Về nhà mẹ ? Duyên không muốn . Lúc này đây , cô muốn một mình , một mình với nỗi đau thương và bất hạnh , cô hãy còn quá trẻ để sống thầm lặng và chịu đựng một cuộc sống u tối bên người chồng bệnh hoạn . Hạnh phúc ngắn ngủi , ngày vui sao vội chóng tàn .

Gọi tắc xi , bảo đến nơi mình hay đến . Duyên xuống xe , cô vạch những cây cỏ dại cao ngập đầu mà đi . Hai năm rồi còn gì , nơi này ngày xưa cô và Đại hay đến . Giữa những cây cỏ dại , cô đã nằm trong lòng Đại cùng ngắm dòng sông trôi lững lờ . Anh đã hôn cô , nụ hôn đầu tiên ngọt ngào , suốt đời không quên . Duyên gục xuống trên đôi cánh tay , những giọt nước mắt cứ chảy dài .

- Duyên !

Tiếng gọi nhỏ xíu , nồng nàn và một cánh tay mạnh mẽ ôm choàng qua người Duyên . Cô hốt hoảng vùng ra :

- Đại !

Đúng là anh . Anh giữ chặt lấy cô , lặng lẽ nhìn cô .

- Anh biết là em sẽ ra đây . Em đang khóc đó sao ?

- Bỏ em ra !

- Anh muốn biết tại sao em khóc ?

Giọng Duyên sẵn :

- Em cần phải giải thích hay sao ?

- Cần .

- Không liên quan gì đến anh .

- Rất liên quan . Em đã không chịu nổi sự thân mật của anh và Quỳnh nên em chạy trốn ra đây , giọt nước mắt của em không thể nào anh không biết .

- Anh lầm rồi . Tại sao em phải chạy trốn ? Em ...

Duyên im bặt vì Đại nhìn cô dữ dội , rồi bất chợt anh gắn môi anh vào môi cô , nụ hôn dữ dội hơn cả cái nhìn của anh . Duyên đờ người ra , nhưng cô ... không hề muốn chống trả lại , mà bàn tay cô ngập ngừng rồi ôm qua cổ anh , cô đáp lại nụ hôn say đắm của anh , và ngây ngất bởi một cảm xúc kỳ diệu như lần đầu tiên được anh hôn . Nụ hôn dài vô tận và như nhấn chìm cô vào cõi đam mê . Cô nghe tiếng cô gọi tên Đại trong hạnh phúc vô biên .

Vùng cỏ cao phủ đầu vừa làm tấm nệm êm ái gối đầu cho cô và anh , vừa là tội phạm đồng lõa che giấu cho hai người đi vào đam mê tội lỗi , bởi một tình yêu đè nén và cao ngun ngút .

Thật lâu , anh mở mắt ra nhìn cô âu yếm cười . Duyên xấu hổ giấu mặt vào vùng ngực rộng vững chắc của anh . Anh nâng mặt cô lên , hôn lên đôi mắt có hàng mi cong đang rung động :

- Anh yêu em .

- Đại ơi !

- Hãy nói yêu anh và đừng nói bất cứ lời ân hận nào , hãy để cho hạnh phúc chúng ta trọn vẹn .

" Hãy để cho hạnh phúc trọn vẹn " . Duyên khép mắt lại . Cô đang hạnh phúc , hạnh phúc nằm trong vòng tay người yêu và hạnh phúc vì anh ngự trị và cho cô cảm giác tuyệt diệu . Hãy đừng suy nghĩ gì hết , dù biết mình đang rất tội lỗi .

Anh hôn lên khắp mặt cô , những nụ hôn làm rung động cả châu thân Duyên . Lần nữa cô khao khát nhận tình yêu của anh , cuồng nhiệt như dòng suối đang cuồn cuộn chảy .

o O o

- Chị đi đâu vậy ? Từ sáng đến giờ , anh Hai cứ bảo gọi chị .

Đã tìm cho mình lời nói dối , nên Duyên không chút bối rối :

- Tôi về nhà .

Duyên đi nhanh lên lầu , nhưng chỉ đến nửa cầu thang , cô đi chậm lại . Sao lúc này đây , cô thấy sợ khi gặp mặt chồng ?

Sợ cũng phải gặp mặt . Duyên đẩy nhẹ cánh cửa . Vũ đang nằm trên giường , anh vội kéo chăn đắp lên chân , nhưng cũng không giấu được đôi chân bại liệt đang dần tóp lại . Anh nhìn cô , đôi mắt trũng sâu sáng long lanh .

Duyên bỗng thấy sợ hãi mặc cảm có lỗi , cô ấp úng :

- Em về mẹ .

- Dạo này ba trở bệnh à ?

- Dạ .

Nụ cười của Vũ móp méo :

- Anh bị tê liệt hai chân , một tay , còn ba tê liệt cột sống , sao mà giống nhau như thế ? Anh hay ba sẽ đi trước đây , Duyên ?

- Anh đừng hỏi em như vậy mà .

- Em không thích nghe à ? Nó là sự thật đó em . Lại gần đây !

Duyên máy móc bước lại . Chỉ chờ như vậy ? Vũ dùng hết sức mạnh còn lại nắm tay Duyên và kéo cô ngã ập lên ngực anh , anh ôm qua người cô . Bị kéo ngã bất ngờ , Duyên bối rối gượng dậy :

- Anh Vũ !

- Em không còn thích ôm anh như hồi truớc ?

- Không ... không phải .

- Vậy thì em hãy nằm im và ôm anh đi . Lâu lắm rồi kể từ khi anh bệnh , chúng ta không còn thân mật với nhau . Anh muốn hôn em , Duyên ạ .

Duyên bối rối , thái độ của chồng vừa làm cô bất ngờ vừa sợ hãi . Cô thấy sợ hãi nhiều hơn là vui thích khi anh bày tỏ tình cảm vợ chồng . Thân thể và làn môi cô còn đầy hơi thở của Đại , cô hoàn toàn không muốn anh phải đau lòng vì cô đã phản bội anh , phản bội cả ân nghĩa ngày nào . Cô thấy mặt anh sáng lên như có ngàn tia lửa , tia lửa ấy như muốn đốt cháy cô thành tro bụi . Bất giác Duyên run lên , cô bật khóc .

- Em ngồi dậy đi .

Đẩy Duyên ra , anh nhắm mắt lại . Gương mặt đã mốp méo bây giờ còn nhăn nhó lại . Duyên rùng mình từ từ ngồi dậy .

- Em ra ngoài đi .

- Anh Vũ !

Ra ngoài đi !

Anh gạt mạnh tay cho chiếc ly trên bàn sát cạnh giường rơi xuống đất .

- Anh bảo em ra ngoài đi , rõ chưa ?

Duyên khóc oà quay đầu chạy ra cửa , cô không thấy Vũ đang lên cơn động kinh , người anh co giật . Anh gào lên thất thanh :

- Duyên ...

Đang chạy Duyên đứng lại vì tiếng hét của anh , cô quay lại điếng cả người .

- Anh Vũ !

Cô y tá chạy nhanh vào , gạt Duyên ra , vội vàng đổ vào miệng Vũ lọ thuốc , rồi nghiêm khắc :

- Chị không nên làm anh ấy giận . Anh ấy giận vì việc vắng mặt của chị trong ngày nay đấy .

Duyên sợ hãi cúi đầu . Cô không biết mình phải làm sao đây nữa . Lâu đài hạnh phúc vừa dựng lên khi gặp Đại đã rã tan thành bọt nước .

o O o

Vũ mở mắt ra , lòng anh se lại khi nhìn Duyên nằm ngủ trên ghế bố cạnh anh . Anh muốn đưa tay sờ lên gương mặt xinh xắn mình từng yêu đắm đuối và nói với cô : " Anh tha thứ cho em . Nhưng em biết không , lòng anh đang đau khổ cuồng loạn . Anh vừa muốn bảo em hãy rời xa anh , vừa muốn trả tự do cho em . Anh hèn quá anh không đủ can đảm để nói lên lời nói nát lòng , vì anh quá yêu em , Duyên ạ .

Ngày hôm qua , anh biết em đi gặp Đại , anh ngửi được mùi khói thuốc đàn ông trên tóc em . Mắt em sáng lấp lánh niềm vui , nhìn em rạng rỡ mà lòng anh đau khôn tả .

Anh đã phẩn nộ xua đuổi em , nhưng cuối cùng em vẫn ở cạnh anh và anh không thể nào xa em . Anh cần em , em có biết không ? "

Anh ngập ngừng đưa tay sờ nhẹ lên mặt cô , nước mắt muốn chực rơi . Anh hận ông trời khắc nghiệt đày đọa thân xác anh .

Duyên giật mình vì bàn tay trên mặt cô nhợt nhạt :

- Anh Vũ !

Vũ rụt tay lại :

- Em thức rồi à . Pha giùm anh ly sữa nóng .

Duyên chỏi dậy , thái độ hiền từ hòa nhã của anh làm cô thấy nhẹ nhõm . Pha cho anh ly sữa , cô lại ngồi kề bên .

- Anh nghe có khỏe không ?

- Anh không sao .

Duyên quấy cho sữa nguội , cô bỏ ống hút vào ly và đưa vào gần anh .

- Bên ngoài có trăng , anh muốn ra ngoài ngắm trăng không ? Trăng sáng lắm !

- Thôi , anh thích ở trong phòng . Nhưng em nên ra ngoài , ngồi với anh buồn lắm .

- Em muốn ngồi với anh .

Chờ cho anh uống hết ly sữa , Duyên mới giặt khăn bằng nước ấm , cô lau mặt và lau tay cho anh , cả hai đều tránh nhắc chuyện ngày hôm qua .

- Em mở nhạc đi Duyên . Bài gì cũng được .

Duyên mở máy hát , cô biết Vũ chỉ thích nghe nhạc hòa tấu , nên bỏ vào máy đĩa nhạc nhẹ . Duyên bâng khuâng nhìn qua vuông cửa sổ , ngoài kia đang đầy ngập ánh trăng và cô không thể không nhớ Đại , nhớ se sắt . Nhớ vòng tay anh ấm nồng ghì chặt cô vào anh , nhớ những đam mê cho nhau ...

- Duyên này !

- Dạ .

- Em hãy lên nằm cạnh anh đi , anh muốn được ôm em .

Ánh mắt Vũ như van nài tha thiết . Duyên không thể từ chối , cô ngập ngừng rồi nằm xuống cạnh anh .

Anh kéo cô nằm lên ngực mình , vuốt ve gương mặt cô . Duyên rùng mình , cô nhớ đến hơi thở của Đại và vòng tay anh . Đã mười ngày nay , cô trốn biệt ở trong nhà , kéo vội màn cửa sổ để không phải đau lòng nhìn thấy Đại đang mòn mỏi chờ mình ở ngoài kia .

Mãi suy nghĩ , Duyên không hay Vũ nhẹ nhàng cởi từng chiếc cúc áo của cô , bóng tối mênh mang nhạt nhòa , hơi thở nóng ấm trên da thịt cô ...

- Duyên !

- Anh Vũ !

Duyên ngỡ ngàng , nhưng rồi cô không nỡ từ chối . Anh là chồng của cô mà ...

Nước mắt nhạt nhoà , Duyên cúi nhặt tuýp thuốc giấu dưới nệm :

- Em đừng giận anh .

- Anh có biết là anh sẽ chết không ?

- Nếu như em sinh cho anh đứa con , anh không có gì ân hận cả .

- Anh Vũ ...

Duyên nức nở , cô thấy mình quá tội lỗi . Một bên là chồng , một bên là người yêu . Ở bên chồng nhớ nhung tuyệt vọng tình nhân . Bên tình nhân , ăn năn vì mặc cảm có lỗi . Tôi phải làm sao đây ?

- Duyên ạ ! Anh biết ... Em vì ơn nghĩa mà lấy anh , nhưng thực tình chúng ta đâu phải không hạnh phúc , phải không em ?

- Nhưng anh có biết hành động của anh là tự sát không ?

- Anh muốn khi anh ra đi , tình yêu của anh mãi tồn tại . Đừng giận anh !

o O o

- Duyên !

Cố tránh mà cuối cùng cũng không tránh được . Duyên đành đứng lại . Đại bực dọc .

- Tại sao em tránh mặt anh ?

- Chúng ta ... đừng nên gặp mặt nữa . Hôm ấy ... anh hãy xem như không có gì .

- Làm sao anh xem như không có gì được .

Đại cương quyết đẩy Duyên ngồi vào tắc xi .

- Nếu em không muốn người ta chú ý đến anh và em , em nên ngoan ngoãn đi theo anh .

Duyên cắn nhẹ môi . Cô tránh Đại hoài cũng không phải cách , thôi thì nói rõ ràng và khuyên anh hãy quên cô , trở về Úc học . Ba năm còn lại thời gian xa cách và việc học sẽ giúp anh quên cô .

Cả hai trở lại nơi từng hò hẹn . Duyên ngồi tránh xa anh một khoảng , anh nhìn cô , cái nhìn vừa đau xót vừa giận dữ .

- Anh sắp đi , em muốn anh phải đau khổ mà đi sao Duyên ?

- Hãy quên em đi .

- Anh không muốn quên . Giá như anh chưa một lần chiếm hữu em . Rõ ràng em yêu anh , người em yêu là anh chứ không phải Vũ .

Duyên ngẩng lên , cô cố lạnh lùng :

- Phải , người em yêu là anh , nhưng là hai năm về trước , còn bây giờ , người yêu của em là chồng em .

- Em yêu một người không còn là người hay sao ? Em nói dối , em lấy Vũ vì ơn nghĩa . Tại sao chúng ta yêu nhau mà phải khổ sở như vậy hả em ? Mấy ngày qua , anh cứ đứng bên ngoài , mặc cho sương đêm , mặc cho mưa gió để chỉ nhìn thấy em . Anh đau khổ vì thấy em sống một cảnh đời sống mà như chết . Em còn làm vợ anh Vũ ngày nào , là chính em hại chết anh đấy .

Duyên ngồi bất động , làm sao cô không biết điều ấy .

- Duyên !

Đại ngồi sát lại , anh ôm qua vai cô :

- Anh sẽ đi để cho em không mang mặc cảm tội lỗi , anh là ác quỷ đã cám dỗ em phạm tội . Anh không muốn đâu , nhưng mà anh không thể nói " anh yêu em " . Tình yêu là sở hữu tâm hồn và cả thể xác , em hiểu không ?

Anh hôn lên giọt nước mắt của cô , môi anh mặn đắng nước mắt và xót xa .

- Biết bao giờ anh mới gặp lại em đây Duyên ? Lần trước chia tay , em không thuộc về anh và lần này nữa , có thể nào anh vĩnh viễn mất em .

Nước mắt anh chảy dài , trái tim Duyên như rã tan thành nước . Cô ôm choàng lấy anh nức nở :

- Em sẽ nhớ anh chết mất , Đại ơi . Mười ngày nay em chìm đắm trong nỗi nhớ và cố chống lại sự thật , nhưng cuối cùng ... em bại trận rồi .

Ôi ! Lời thú nhận làm Đại run lên vì hạnh phúc . Anh ôm cô thật chặt và phủ lên cô ngọn lửa tình yêu cuồng nhiệt . Duyên khép mắt lại , cô yếu đuối để cho khao khát tầm thường cuốn trôi mình đi .

- Hãy cho anh được nhìn thấy em những ngày anh sắp đi xa . Đừng tàn nhẫn với anh .

Duyên quên hết , quên Vũ đang chờ mong mình , quên tội lỗi để chỉ còn biết một tình yêu nồng cháy .

Những nụ hôn và vòng tay cứ quấn quít không rời ... Rồi cũng đến lúc chia tay . Anh lưu luyến đưa cô đến ngã ba đường về nhà . Anh đặt một ngón tay lên môi tình tứ :

- Mai gặp .

Rồi anh mỉm cười chạy đi . Duyên xúc động nhìn theo . Cô lại trở về với thực tế của mình đây .

- Chị Duyên !

Duyên suýt tông vào Quỳnh , cô hốt hoảng đứng lại :

- Quỳnh ! Cô ...

- Tôi đã trông thấy chị và anh Đại . Đồ vô liêm sĩ , bỉ ổi ! Tại sao chị phản bội anh Hai tôi ?

Mặt Duyên xám ngắt , sự sợ hãi dâng tột độ làm cô không nói được lời nào . Quỳnh giận dữ nắm vai Duyên bóp mạnh :

- Một tuần lễ nữa anh Đại trở về Úc . Chị nghe cho rõ , phải cư xử tử tế với anh tôi , không được để anh ấy biết chị phản bội , nếu không chớ trách tôi .

Đau quá , Duyên cong người chịu đựng , răng cô cắn mạnh lại để đừng kêu lên . Quỳnh hãy còn nhân đạo với cô đấy . Nước mắt Duyên ứa ra . Lúc này , Quỳnh mới buông tay để đi . Cô thấy ghét Duyên lẫn Đại . Tình yêu dành cho Đại rã tan trong lòng cô .

Quỳnh về nhà trước , Duyên đi phía sau . Nhìn thấy hai chị em , bà Ngọc Lan tươi cười :

- Hai chị em đi phố à ?

- Dạ .

- Duyên còn ba tháng nữa thi , phải không con ? Ráng đi ! Việc chăm sóc chồng con để cho mẹ cũng được .

- Dạ , không sao đâu mẹ , để con lo cho anh Vũ .

- Đôi khi nó bực bội quát tháo , con cũng đừng giận nó . Ba mươi tuổi , một tuổi đầy sinh lực , vậy mà phải nằm một chỗ , không điên lên là may rồi .

Yêu con trai , nhưng bà Ngọc Lan cũng thầm mang ơn Duyên . Làm sao bà không hiểu Duyên đang chịu đựng và sự chịu đựng không mấy dễ dàng .

o O o

- Anh đứng lại !

Đại hơi chột dạ trước vẻ mặt giận dữ của Quỳnh .

- Chuyện gì trông em giận dữ vậy , Quỳnh ?

- Anhbiết em đang giận dữ , vậy anh biết tại sao rồi chứ ?

Đại lắc đầu :

- Anh không biết .

- Anh giả bộ hay thật . Đừng tưởng em không biết chuyện anh và Duyên .

Khựng lại một chút , Đại cắn môi :

- Vậy ... em muốn gì ở anh ?

- Cắt đứt ngay với Duyên . Anh không thấy chuyện anh quan hệ yêu đương với Duyên là quá tàn nhẫn với anh Vũ và cả với em sao ?

- Anh biết anh với Duyên làm vậy là tàn nhẫn với anh Vũ . Nhưng em cũng nên hiểu Duyên là người yêu của anh trước khi Duyên về làm vợ anh Vũ .

Quỳnh lạnh lùng :

- Là người yêu của anh khi trước , nhưng không có nghĩa là hai người cứ yêu nhau khi Duyên không còn tự do nữa . Anh Vũ của em có thể chết vì sự phản bội của Duyên .

- Nhưng anh yêu Duyên .

- Đó là tình yêu tội lỗi , anh có biết hay không ? Có bao giờ anh biết ngoài chuyện tội lỗi đó , anh còn tàn nhẫn giẫm nát trái tim của em .

- Anh ...

- Em đã yêu anh , anh thừa biết mà .

Đại nhăn mặt :

- Trái tim anh chỉ có mỗi mình Duyên thôi .

- Tại sao vậy , anh biết đó là tình yêu tội lỗi mà ?

Đại thở dài :

- Khi yêu , có mấy ai biết được tại sao mình chỉ yêu người này mà không yêu người kia ? Anh và Duyên từng có một thời thơ ấu bên nhau , chia ngọt sẽ bùi . Vì hoàn cảnh mà Duyên phụ bạc anh và điều ấy làm anh càng yêu Duyên hơn .

Hết dằn nổi cơn giận , Quỳnh giận dữ vừa hét vừa đánh vào người Đại :

- Vậy thì anh hãy mau đi đi , đi về Úc , trả khung trời bình yên cho chúng tôi . Tôi đau khổ xót xa vì anh , Duyên thẫn thờ mong ngóng anh . Còn anh Hai tôi , nếu như anh ấy biết được ... ảnh sẽ chết mất .

- Nếu như vậy , Quỳnh đừng nên nói gì cả . - Đại nắm cứng hai tay Quỳnh , anh nghiêm khắc nhìn cô - Cô sẽ là người hại chết anh của cô vì không lý nào Duyên phải cam chịu sống lạnh lùng đau khổ bên anh Vũ . Cái chết có lẽ còn hạnh phúc hơn là sống cạnh anh ấy .

Buông hai tay Quỳnh ra , Đại lạnh lùng bỏ đi . Quỳnh sững sờ đứng nhìn theo . Những lời của Đại vừa làm cho cô đau đớn vừa phẫn nộ . Lời lẽ kia thật tàn nhẫn . Đại tự cho anh là ai mà nói ra lời lẽ ấy ? " Cái chết còn hạnh phúc hơn " . Ôi ! Nếu cô là Vũ , có lẽ cô đã không sống nổi . Tại sao anh cho mình có quyền giẫm lên nỗi đau của kẻ tật nguyền bất hạnh .

Cô hét lên chói tai :

- Đứng lại !

Bằng sức mạnh trong cơn giận ghê gớm cô chạy băng băng tới nắm áo Đại và vung mạnh tay .

Bốp ! Cái tát giận dữ vào mặt Đại . Quỳnh căm hờn trút lên :

- Anh phải tránh xa Duyên ra tức khắc ! Nếu không , Duyên sẽ là người chịu hậu quả .

Đại đứng lặng :

- Cô định làm gì Duyên ?

- Làm gì tôi chưa biết , nhưng nhất định tôi sẽ không để yên cho nó .

- Tôi cấm cô , cô rõ chưa ?

Quỳnh khinh bỉ :

- Anh không cấm tôi được đâu . Nếu cần tôi sẽ làm cho anh không được trở lại Úc học , xuất học bổng của anh vô giá trị bây giờ .

Đại nghiến răng , thì ra cô ta quá quắt chứ không phải vừa .

Phát tiết được cơn giận , Quỳnh bỏ đi , cô biết mình sẽ không làm gì hết . Duyên sẽ rời xa anh Hai của cô và anh Vũ ... lúc đó sống mà như chết .

o O o

Ngập ngừng bước ra vườn hoa , Duyên lo lắng , tim cô đập mạnh . Quỳnh đang ngồi đợi cô . Trận xung đột ngày hôm qua giữa Đại và Quỳnh , Đại đã nói cho cô nghe . Cả hai ngồi lặng bên nhau và hiểu rằng đến lúc họ phải chia tay . Đại về Úc tiếp tục học và cô trở về cuộc sống bên Vũ , một cuộc sống nếu như đừng có cuộc hội ngộ lại với anh , cuộc đời cô cứ đơn điệu và cô cố gắng chịu đựng . Đằng này tình yêu của cô và anh đang nồng đượm , chia tay không phải điều dễ dàng .

Không quay lại , Quỳnh lạnh lùng :

- Chị ngồi xuống đó đi !

Chờ cho Duyên ngồi xuống , Quỳnh mới từ từ quay lại :

- Hẳn là chị biết tôi muốn nói gì rồi chớ ?

- Cô nói đi !

- Chị không nên có bất cứ mối quan hệ nào khác với anh Đại . Tôi cảnh cáo chị , hãy dừng lại lập tức , nếu không ... hậu quả sẽ đến với chị .

Giọng Quỳnh trở nên gay gắt :

- Chị là đồ vong ơn bội nghĩa , nếu không có anh Vũ , gia đình chị tồn tại như ngày nay hay sao ? Hạt cơm chị ăn và cả gia đình chị nữa còn dính trong kẽ răng kia mà .

Tiếng Quỳnh oang oang , cô không biết trên dãy hành lang cao kia , tiếng của cô vang to và rõ , Vũ đang ngồi trên xe lăn , anh lịm người bởi từ lời vang vọng của em gái mình .

- Tôi có thể làm cho anh ta mất xuất học bổng đấy , chị có tin là tôi làm được điều này hay không ?

Duyên cắn răng , cô không hé lấy một lời , bởi vì cô đã sai , sai hoàn toàn .

Quỳnh bỏ đi , Duyên đau đớn gục mặt vào đôi cánh tay . Cô đã rất mong Đại ra đi , anh chưa đi , mọi việc đã xảy ra .

- Chị Duyên ! Anh Vũ gọi .

Cô giúp việc gọi to . Duyên gật đầu ra dấu cô đã nghe . Cô quay trở vào , Quỳnh sửa soạn đi đâu đó , cả hai chạm mặt , không ai nói lời nào .

Rửa mặt và định tỉnh mình , Duyên đi lên . Vũ đã lên giường nằm anh nhìn cô chăm chú :

- Em làm sao thế ?

Dạ ... không có gì ?

- Em ngồi đây với anh .

- Anh có muốn ra vườn không ?

- Không . Anh muốn ngồi đây .

Anh nắm cánh tay cô , ra hiệu cho cô ngồi xuống bên cạnh .

- Hôm nay , em không đi đâu chơi hay về nhà mẹ à ?

- Dạ không .

- Đại sắp về Úc rồi , phải không ? Em mời Đại đến nhà , anh muốn chiêu đãi Đại , như ngày xưa ... lúc Đại sắp đi Úc .

Duyên cắn môi . Liệu anh có biết gì chưa vậy ? Thật tình cô không muốn anh đau khổ , những lời hằn học của Quỳnh ban nãy nó đang là lưỡi dao cứa tan nát trái tim cô , mà cô không có quyền khóc .

- Anh nói em có nghe không Duyên ?

- Dạ ... nghe . Nhưng em thấy không cần thiết đâu anh .

- Sao không cần thiết . Đừng cãi anh , anh sẽ nói với mẹ dặn chị Ba đi chợ mua thức ăn về nấu . Lần gặp gỡ này biết bao giờ gặp lại ...

Lòng Duyên se thắt lại . " Biết bao giờ gặp lại ? " . Anh đang ám chỉ gì vậy ? Đã như vậy , anh cứ nhìn cô , làm cho cô sợ hãi cúi đầu .

- Em bỏ cuộn băng đám cưới chúng mình vào máy đi Duyên . Sao hôm nay anh muốn xem lại .

Duyên đứng lên đi lại tủ , cô mở hộp băng lấy ra cuộn băng vidéo mà lâu lắm sau ngày cưới xem vài lần rồi thôi , lắp vào máy và mở lên .

Điệu nhạc vui nhộn vang lên , Vũ chững chạc mặc bộ đồ chú rể , áo veston trắng mặt anh rạng rỡ , Duyên cũng vậy . Cô thở dài nhìn anh , mặt anh đang bừng lên niềm vui .

Đến đoạn bạn bè chọc phá , bắt cô dâu và chú rể hôn nhau , Duyên nghe tiếng anh cười phá lên , tiếng cười chỉ có những ngày bộ tứ đi chơi , thuở tình yêu chưa ngự trị .

Bắt gặp cô nhìn mình , anh nhìn cô :

- Bây giờ , anh xấu quá phải không em ? Chân bị liệt , đã vậy còn móp méo mặt . Còn em , lúc nào cũng đẹp như đóa hoa . Thật ra anh nên trả tự do cho em , có đúng không Duyên ?

- Anh Vũ ! Anh nói gì vậy ?

- Không ... anh đùa thôi . Anh yêu em , làm sao anh có thể xa em được .

Dùng cánh tay còn cửa động được , anh vuốt nhẹ lên má cô .

- Không thể nào anh hết yêu em . Lâu lắm rồi , anh đã để cho em lạnh lùng chăn gối , có phải vậy không em ?

Duyên ứa nước mắt :

- Đừng nói nữa anh Vũ .

Bỗng anh giật mạnh áo cô , chiếc áo rơi xuống vai , một vùng da thịt mịn màng bày ra trước mắt anh , anh cười đau đớn :

- Em vẫn đẹp quyến rũ mặn mà , anh thật tàn nhẫn khi cứ muốn em ở mãi cạnh anh .

- Anh đừng nói nữa , Vũ ơi .

Nước mắt Duyên nhạt nhòa , cô ôm choàng lấy anh nức nở . Tay anh vuốt hoài lên suối tóc dài của cô , rồi chính anh cũng khóc .

" Em sắp xa Đại rồi , anh ấy sẽ chỉ còn là nỗi nhớ . Hãy tha thứ khi em phản bội anh " .

Duyên muốn nói với anh điều đó , nhưng lời nói chỉ âm vang trong tâm hồn cô , bởi mãi mãi đó là điều cô không thể nói bằng lời .

« Lùi
Tiến »