Áo Trắng Bên Sông

Lượt đọc: 84710 | 26 Đánh giá: 6,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Đại cau mày :

- Em nói anh Vũ muốn mời anh dùng cơm , gọi là tiễn biệt anh đi ?

- Dạ .

- Anh không muốn đến chút nào .

- mẹ chồng em cũng mời anh đó . Em thật sự không muốn anh đến . Nhưng thôi , để anh Vũ vui , anh nên đến , nghe anh .

- Bao giờ ?

- Chiều mai , sáu giờ .

- Anh sẽ đến .

- Vậy ... em về nhé !

- Em về nhanh vậy sao ?

Anh ôm cô lại :

- Mấy hôm nữa anh đi rồi , hãy cho anh được gần em và ôm em trong vòng tay anh .

- Đại ...

- Cả đến em cũng muốn xa anh sao Duyên ? Quan tòa trước khi định tội án còn cho nói lời nói cuối cùng , còn anh , đi lần này biết bao giờ mới gặp lại em , chẳng lẽ em nói chúng ta chia tay là chia tay ngay sao . Đừng tàn nhẫn với anh như vậy !

Anh bế cô lên đôi tay rắn chắc của mình và hôn cô . Từng nụ hôn ấm nồng quyến rũ và đê mê , Duyên không có can đảm từ chối anh , cô hiểu đây sẽ là lần cuối cùng bên nhau . Và chính vì cảm nhận đây là lần cuối cùng có nhau , anh dịu dàng hôn cô , cho anh tình yêu tuyệt diệu của mình .

Duyên run lên , chưa bao giờ cô thấy mình rung động và say đắm với anh tận cùng như vậy .

Thời gian sao đi quá mau , cả anh và Duyên không ai muốn rời xa nhau . Gối đầu cho cô nằm trên cánh tay mình , anh nằm nghiêng qua , một tay chống cho đầu mình cao lên và nhìn sâu vào mắt cô .

- Suốt đời , anh sẽ không quên và mãi yêu em . Duyên ơi ! Tại sao mình không mãi mãi là của nhau hả em ? Giá như anh yêu em ít hơn một chút . Lúc này , bỗng dưng anh thèm cõng em . Lúc đó , em nói ngồi trên lưng anh còn thú vị hơn ngồi xe hơi .

Anh nhỏm dậy :

- Nào ! Anh cõng em .

- Kỳ lắm Đại ơi ! Lỡ ai thấy thì sao ?

- Ngốc ạ ! Nơi đây chỉ có anh và em thôi . Mau lên !

Anh khom lưng cho Duyên áp sát vào lưng anh và cõng cô nhảy lôm xôm trong đám cỏ . Buồn cười quá mà không dám cười lớn , Duyên cười rúc rích mãi trên vai anh .

Chợt anh lăn kềnh trên cỏ nằm đè trên người cô , đam mê tìm môi cô . Duyên khép mắt lại để cho những rung động dìm mình xuống tận cùng ...

o O o

Đám đông trước nhà , rồi cả xe cứu thương . Duyên ngơ ngác một chút , chợt cô lạnh cả người . Hay là chuyện gì đã xảy đến cho Vũ ? Chạy nhanh đến , Duyên xô vẹt đám đông hiếu kỳ đang bu quanh trước nhà mình lao vào nhà . Một quang cảnh trước mặt làm cho cô hoảng sợ lùi lại . Trên chiếc giường trải drap trắng , Vũ đang nằm mắt nhắm nghiền , máu loang đỏ .

Nhìn thấy Duyên , Quỳnh bật dậy như cái lò xo . Cô xoắn ngực áo Duyên giật mạnh rồi vừa đánh cô vừa hét lên thất thanh :

- Đồ giết người , đồ khốn kiếp !

Bà Ngọc Lan gỡ mạnh tay Quỳnh . Lúc này , Quỳnh như người điên , cô gào lên và lồng lộn như chúa sơn lâm sổng chuồng :

- Khốn nạn ! Chính nó đã giết chết anh tôi .

Mãi một lúc , người ta mới dứt Quỳnh ra được . Đầu tóc Duyên rối nùi , một mảng tóc dứt rơi trên nền gạch , mặt Duyên trầy sướt , một vạt áo bị rách .

Duyên không chống cự lại trước cơn phát tiết giận dữ của Quỳnh . Vũ đã chết , anh tự tử bằng cách cắt mạch máu tay sau khi bảo cô y tá hãy về nhà . Và nếu như Duyên không đi quá lâu , cô trở về nhanh chóng ... Lúc cô cùng Đại vui vẻ âu yếm bên nhau là lúc Vũ tơi vào tận cùng tuyệt vọng , khi cô đang cười là Vũ khóc . Bây giờ anh đã đi thật xa cô , mắt còn he hé để nhìn cô , để kết tội cô lăng loàn , phụ bạc nghĩa gối chăn . Vũ ơi ...

Duyên đổ sụp xuống , cô ngất lịm không còn biết gì nữa hết .

Duyên tỉnh lại , Chỉ có một mình cô nằm chơi vơi trong căn phòng vắng . Cô vùng dậy , chóng mặt quá cô nhăn mặt nằm xuống định tỉnh ? Tiếng ồn ào dưới nhà mỗi lúc xé nát tâm hồn cô ra từng mảnh vụn .

Vũ đã tự tử . Tại sao anh làm như vậy , hả anh ? Anh muốn trừng phạt em tội phản bội cho nên vội đi thật xa . Tâm hồn Duyên hoàn toàn suy sụp , cô không chịu nổi sự kết án của tòa án lương tâm .

Tất cả mọi người nhìn Duyên khinh bỉ . Đáng tội cho cô .

Gượng dậy , Duyên lần đi ra . Vũ đang nằm giữa nhà , tấm drap trắng phủ trùm lên thân thể anh . Bên cạnh , bà Ngọc Lan im lặng cúi đầu . Cái chết của con trai bà dự đoán nó sẽ đến , nhưng nhanh hơn bà tưởng .

Duyên lết đến bên bà , cô quỳ xuống sau lưng mẹ chồng :

- Mẹ hãy đánh , hãy mắng con đi .

- Cút đi cho khuất mắt tôi !

Quỳnh lao đến , cô dữ tợn tống cho Duyên một đạp bật ngửa , Duyên ngã lăn quay ,đầu đập xuống nền gạch . Cô lồm cồm ngồi dậy , cắn mạnh răng . Nỗi đau thể xác và tâm hồn làm tê điếng mọi cảm giác .

- Ngọc Quỳnh !

Bà Ngọc Lan nghiêm khắc :

- Con có thôi hành động hồ đồ của con đi không ?

Quỳnh khóc òa :

- Tại sao mẹ còn bênh vực nó ? Chính nó giết chết anh Hai của con .

- Mẹ bảo im !

Quỳnh bưng mặt khóc chạy đi . Duyên vẫn quỳ xuống chân mẹ chồng , đầu cô cúi sâu xuống . Nói gì đây ? Lời nói nào trong phút giây này cũng không đủ trừng phạt tội lăng loàn của cô .

- Con đứng lên đi !

Bà Ngọc Lan cúi xuống đỡ Duyên lên , cô lắc đầu thê thảm :

- Con không đáng để mẹ tha thứ , hay cư xử tử tế . Con đáng chết mẹ ơi .

- Có một điều , mẹ đã giấu con . Bác sĩ nói Anh Vũ sống không quá ba tháng nữa . Có lẽ vì vậy mà nó muốn kết thúc cuộc sống sớm hơn . Mẹ từng cảnh cáo nó , cuộc sống nó sẽ sớm kết thúc , nhưng nó vẫn muốn làm theo ý muốn . Nó đã quá yêu con , thành ra hại chính nó .

Vũ sẽ sống không quá ba tháng . Duyên chết lặng . Lẽ ra cô phải biết điều ấy , và cùng anh sống vui vẻ những ngày cuối cùng của cuộc đời . Nhưng cô đã bỏ mặc anh để chỉ biết sống cho tình yêu . Vũ ơi ! Ngàn lần em có tội với anh .

Duyên ngất đi , đau thương và ăn năn giày vò cô xuống tận cùng .

o O o

Máy bay bay lên cao . Qua vuông cửa màu mây xanh bàng bạc . Đại khép mắt lại sau vuông kính đen . Lần ra đi này không người đưa tiễn anh như lần đầu tiên , có biết bao nhiêu bàn tay vẫy cao lưu luyến .

Lần này anh ra đi như một tên tội phạm trốn tránh sự trừng phạt của luật pháp . Buổi chiều vui vẻ ấy là lần sau cùng anh gặp Duyên . Nghe nói cô đã ngất mấy lần trong một ngày . Lòng anh đau như cắt , anh muốn bứt toang mọi xiềng xích , nhưng rồi lại bất lực trước hoàn cảnh .

- Con không thể đến được chỗ đó , con muốn tự mình tố cáo mình hay sao ? Tương lai con sẽ bị bôi bẩn , công cha nghĩa mẹ ơn thầy , con đành vất đi hết sao ? Mẹ lạy con ...

Và cuối cùng Đại trở về học đường Úc , chạy trốn như một kẻ hèn nhát nhất bỏ mặc Duyên . Xin lỗi em , Duyên ơi .

Ba tháng trở lại học đường , Đại cứ mong ngóng những cánh thư mang lại cho anh một tin dù nhẹ nhàng hay đau đớn nhất , nhưng tất cả đều lặng yên mù mịt .

Duyên đã trở về nhà mình . Nhìn cô bây giờ , khó ai nhận ra là cô , một Duyên xinh tươi của ngày nào .

Duyên đã mất trí , cô nói và cười một mình , những lời tâm sự với Vũ : " Anh muốn nghe nhạc nhẹ không lời ? Để em mở cho anh nghe nhé . À ! Hay anh muốn xem phim đám cưới ? Họ ép anh uống rượu . Anh không uống được đâu , xin đừng ép anh ấy ... "

Rồi Duyên vụt khóc òa lên : " Anh nói dối ! Tại sao anh bảo em đi mời anh Đại đến nhà rồi anh lại bỏ đi ? Tại sao anh không chửi mắng hành hạ em đi ? Mày là đứa vong ơn phụ nghĩa , mày là đứa tồi tệ xấu xa " .

Duyên đánh vào ngực mình , cô nắm tóc mình và giật mạnh .

- Đừng chị Duyên ơi !

Cúc khóc òa , cô ôm chặt cứng Duyên , Duyên cố vùng ra để rồi nằm rạp trên nền gạch lạnh ngơ ngác .

- Tí Nị ! Con ráng dỗ chị Hai con ăn chút cháo đi con .

Chị Tư vẫn quen gọi Cúc bằng Tí Nị . Cúc quay lại ứa nước mắt .

- Chị ấy có chịu ăn gì đâu mẹ , vừa ăn là nôn ra hết .

Duyên đã mang thai , đứa con tình yêu của cô và Đại , đứa con Vũ thường mơ ước để lại cho mẹ và Duyên . Người điên mang thai , thật kinh khủng ! Nhìn Duyên , Cúc không khỏi xót xa . Tất cả đều xa lánh Duyên . Còn Đại , anh ta có thanh thản chút nào không , khi để tình yêu mù quáng che lấp cả lý trí ?

- Chị Hai !

Cúc kêu lên hoảng sợ vì Duyên đang bế con . Cô ôm thằng bé chặt đến nỗi nó khóc thét lên , vậy mà cô cứ quỳ miệng lảm nhảm :

- Anh nhìn đi Vũ , nó là con anh kia mà .

Cúc xông lại , cô đưa hai tay ra trước van nài :

- Chị đưa bé Khang cho em , chị làm cháu sợ khóc thét lên kia kìa .

- Suỵt ! Em làm nó sợ nó khóc đấy chứ . Anh Vũ cũng đang đòi bế nó . Để chị dỗ nó ngủ .

Duyên cười , ru khẽ , má cô áp vào mặt thằng bé , cất tiếng ru não ruột .

" Ầu ơ ... Quạ kêu nam đáo nữ phòng .

Người dưng khác họ đem lòng nhớ thương ... "

Tiếng hát ra lại làm cho thằng bé nín khóc . Cúc thở phào .

- Cháu nín rồi , chị đưa cháu cho em dỗ nó ngủ , nó phải ăn sữa nữa .

- Em tưởng chị còn điên sao Cúc ?

Cúc ngớ người ra , cô có nghe lầm không ? Một câu hỏi rất tỉnh táo , cả gương mặt Duyên cũng vậy . Qua phút ngớ ngẩn , Cúc vui mừng :

- Chị ... hết điên rồi , phải không chị Hai ?

- Kể từ lúc chị biết bé Khang là con anh Vũ , nó giống anh Vũ , em thấy không ? Chị đã làm được điều cuối cùng anh ấy muốn .

Nước mắt Duyên chảy ra , cô áp mặt mình vào má con . Có những lúc cô đã tỉnh lại và đau đớn nhìn con . Có một điều cô mãi mãi không tha thứ cho mình : tội phản bội .

- Chị Hai !

Cúc bật khóc . Một năm điên loạn , cuối cùng Duyên cũng tỉnh để đối diện với thực tế nát lòng . Anh Vũ không còn nữa ,anh ra đi vì tuyệt vọng và chính cô là kẻ trực tiếp đẩy anh đến với cái chết , cũng như gây đau buồn cho mẹ chồng . Cô muốn xoa dịu nỗi đau cho bà .

- Mẹ !

Bà Ngọc Lan quay lại . Lâu lắm rồi , từ khi Duyên điên loạn về nhà mẹ ruột , bà chỉ gặp cô có một lần thôi , cho dù bà không quên chu cấp cho cô theo lời dặn cuối cùng của đứa con bất hạnh : " Dù hoàn cảnh nào , mẹ cũng phải bảo bọc Duyên " .

- Nội !

Thằng bé ... sao mà nó giống Anh Vũ đến thế ? Bà sững sờ nhìn nó . Duyên đẩy con trai đến trước mặt bà nội . Cô mãi chờ đến khi thằng bé hai tuổi . Nó là giọt máu của Anh Vũ , của đêm trăng sáng và của lần cuối cùng chồng vợ .

Duyên cười nhẹ nhàng :

- Con đã bình phục thật sự rồi mẹ ạ . Hôm nay , con đưa cháu đến chào mẹ . Nó mới chỉ nói từng tiếng một thôi , mẹ ạ .

- Cháu của tôi ...

Bà Ngọc Lan ôm ghì lấy cháu nội . Bà cứ ngỡ không còn gì cả khi đứa con bất hạnh qua đời , nhưng mà ... Ôi , niềm vui làm bà như muốn chắp cánh bay cao lên .

Lâu nay , lá thư của Vũ hãy còn canh cánh trong tâm hồn bà :

" Con không biết liều thuốc cuối cùng đó sẽ mang lại cho con điều gì , nhưng con muốn lần cuối cùng làm vui lòng Duyên . Con muốn được yêu vợ mình và sống mãi bên vợ mình . Duyên hãy còn quá trẻ , mẹ hãy vì con mà tha thứ những sai lầm của vợ con . Con chỉ xin mẹ ân huệ cuối cùng này . Dù mẹ cố giấu con , nhưng con vẫn biết con sẽ không sống quá ba tháng nữa .

Mẹ ơi ! Con muốn sống ... "

o O o

Ba năm sau ...

Quỳnh quay phắt lại , người cô như chạm phải lửa . Cô nghiến răng lại :

- Không , con không đồng ý . Mẹ tin thằng bé kia , nó là con của anh Hai ?

- Mẹ tin . Nhưng nếu không phải , mẹ vẫn nhận . Con xem , nó giống Anh Vũ biết bao . Ba năm qua , Duyên cũng nhận chịu quá nhiều hình phạt của lương tâm , con hãy nên mở rộng lòng một chút đi con .

Quỳnh thất vọng :

- Nếu như mẹ đã quyết định thì bàn với con làm gì nữa . Mẹ muốn anh Hai vui lòng , còn con ?

- Mẹ cũng mong con vui lòng . Mẹ già rồi , con không thích kinh doanh , ai sẽ trông coi mọi việc cho mẹ đây ?

Quỳnh mai mỉa :

- Chẳng phải một năm qua , mẹ đã phó thác mọi việc cho cô ta rồi hay sao ?

- Một ngày nào đó con lấy chồng , mẹ sẽ còn ai đây ? Còn ông ấy ... có lẽ đã chết rồi cũng nên .

Quỳnh nhăn mặt , cứ mỗi lần nhắc đến cha , mẹ lại khóc . Thôi thì đành chiều theo ý bà , cho dù cô không thích Duyên chút nào .

Cô nhìn nhận bé Khang có nhiều nét giống Vũ và cầu mong nó là máu thịt của anh Hai , để cho lòng cô đỡ đau .

Tiếng bà Ngọc Lan vang lên :

- Con mở tủ lấy cho mẹ quyển album .

- Mẹ !

Quỳnh kêu lên không hài lòng , tuy nhiên cô cũng đi lại mở tủ lấy cho bà quyển album . Và lần này cũng vậy , Quỳnh thấy mẹ lật ngay trang có bức ảnh chụp ông bế Vũ , lúc Vũ mới lên hai .

Quỳnh biết mình giống cha qua bức ảnh . Hai mươi mấy năm , hẳn bây giờ ông đã rất già .

Nước mắt bà Ngọc Lan lại chảy ra .

- Có thể nó rất giống con . Sinh đôi phải giống nhau . Ông ấy thật tàn nhẫn . Đứa con lọt lòng mẹ chưa thấy mặt , ông ấy đã bế đi . Có bao giờ ông ấy biết còn một đứa con gái nữa ...

- Mẹ ! Mẹ nhớ làm gì chuyện cũ không vui ấy ? Lẽ ra ba phải đi tìm mẹ chớ .

- Ông ấy đâu biết mẹ đã xuôi Nam . Chỉ vì một lời nói mà đi không trở lại . Ông tàn nhẫn như vậy sao , ông Bắc ?

Yêu một người có thể yêu mãi một đời như vậy hay sao ? Có thể nào mình giống như mẹ , yêu mãi mãi chỉ một mình Đại , một mối tình đơn phương kéo dài theo năm tháng lạnh lùng .

Nhưng nhìn mẹ nước mắt khổ đau , Quỳnh không sao chịu nổi , cô lấy quyển album xếp lại .

- Mẹ ấy , còn lại có mình con , mẹ có thương con đâu , chỉ biết có người ta .

Biết Quỳnh muốn ám chỉ mẹ con Duyên , bà Ngọc Lan cười buồn :

- Làm sao mẹ không thương con . Con là máu thịt của mẹ mà . Thằng Khang cũng vậy , nó là máu thịt của anh Hai con , nếu còn sống , nó vui biết chừng nào . Ngày ấy , mẹ cứ luôn ngăn cản nó , sợ nó chết , nhưng cuối cùng rồi có giữ được đâu . Con hãy công bằng một chút đi . Thằng Khang là cháu của con .

Quỳnh vùng vằng :

- Con có nói con ghét nó đâu , con chỉ không thích mẹ của nó .

- Đừng quá hẹp hòi con ạ ! Hãy sống phóng khoáng một chút . Khi nào lập gia đình , con sẽ hiểu điều khao khát tầm thường này .

Quỳnh toan nói : " Cô không cần hiểu gì cả , điều duy nhất cô ghét Duyên , vì trái tim Đại chỉ có Duyên " .

Tiếng xe dừng lại ngoài cửa cắt đứt dòng tư tưởng của cô . Mắt bà Ngọc Lan sáng lên , riêng Quỳnh ghét cay ghét đắng người xuất hiện kia . Cô đi lên lầu để không phải đối diện kẻ cô thù ghét .

- Thưa bà nội , con mới đến .

- Cháu của nội .

Hai bà cháu ôm nhau , Duyên đứng lựng khựng , tâm trí cô đã an bình trở lại sau biến cố thương đau .

- Con ngồi đi Duyên . Căn phòng hồi đó của con , mẹ vẫn giữ nguyên . Nếu con không thích thì mẹ bảo họ thay cái khác .

- Dạ , được rồi mẹ . Xin phép mẹ , con lên phòng .

- Con lên xem đi , còn Khang con ở lại đây với bà .

- Dạ .

Nó thót ngồi gọn vào lòng bà nội :

- Nhà bà nội đẹp ghê .

- Con có muốn ở lại với nội không ?

- Dạ muốn . Ngoại con nói , con phải có hiếu với bà nội .

Bà Ngọc Lan cười tít mắt , nó là hình ảnh của Anh Vũ . Bà không cần biết nó là máu thịt của ai , nói một cách ích kỷ , bà muốn nhận cháu và buộc chặt đời Duyên . Cô đã một lần phản bội và không có lần thứ hai .

Duyên đẩy nhẹ cánh cửa bước vào . Đây là căn phòng của cô và Vũ . Mọi thứ đều như xưa không thay đổi cho dù đã ba năm , ba năm cô mê loạn và chỉ mới hồi phục .

Chiếc ghế anh hay ngồi xem ti vi hãy còn đó . Duyên sờ tay lên , thành ghế lạnh tanh làm cô rùng mình . Khung ảnh to treo trên tường - Ngày cưới của cô và Vũ vẫn còn nguyên .

Duyên đau khổ gục xuống , nỗi đau sao vẫn nguyên vẹn như thuở nào . Ba năm anh đã ngủ yên dưới lòng đất lạnh , để lại cho cô ngày tháng dày đặc điên loạn .

Vũ ơi ! Cô nghe tiếng mình gọi anh ai oán nức nở .

- Mẹ ơi !

Bé Khang bước vào , bức ảnh cưới trên tường đập vào mắt nó . Nó reo lên :

- Ba với mẹ phải không ? Nội nói con giống ba , phải không mẹ ?

Duyên ôm con vào lòng ngậm ngùi :

- Con soi gương thử xem .

- Con là con của ba thì phải giống ba chớ .

Nó cười toe toét , leo lên giường đứng chân nhún nhún . Đang nghịch ngợm , nó đứng lại như chiếc xe hãm phanh và lao lại ôm chầm Duyên :

- Mẹ ơi ! Con sợ lắm ...

Quỳnh đang đứng ở cửa , mặt cô dữ tợn trừng mắt nhìn vào .

- Cô Quỳnh !

- Tôi thành thật phục cái mặt lì lợm của chị , đã dám quay lại nhà này . Nếu tôi là chị , tôi đã đâm đầu xuống sông chết lâu rồi .

Toàn thân Duyên tê dại , những lời hằn học của Quỳnh nhắc nhở cô tội lỗi của mình . Mãi mãi Quỳnh không tha thứ cho cô . Nhưng vì con , vì niềm vui của mẹ chồng , cô tự nhủ mình vượt qua tất cả .

o O o

- Bà em , tóc trắng như bông

Em yêu bà lắm ...

Tiếng đọc ê a của bé Khang vang to . Căn nhà bỗng sinh động hơn từ khi có nó và Quỳnh cũng phải dừng chân . Cô thấy mẹ thật hài lòng , niềm vui lan tỏa trên gương mặt mẹ .

Quỳnh bước xuống , trông thấy Quỳnh thằng Khang im bặt , nó vốn rất sợ cô .

- Sao cháu không đọc nữa đi Khang ?

Đang ngồi nghe lại không thấy đọc nữa , bà Ngọc Lan nhìn lên . Thằng Khang đang lấm lét nhìn Quỳnh . Bà vội ôm nó vào lòng .

- Đừng sợ gì cả , cô Ba yêu cháu mà .

Quỳnh cau mặt :

- Mẹ thấy đó , cứ nhìn thấy con là nó lấm lét như con là cọp sắp ăn thịt nó không bằng .

- Cũng tại con cứ dữ dằn , con chịu ngọt thử xem .

Cô lấy tay quẹt má nó :

- Này ! Con đọc cho bà nội nghe đi chứ .

- Cô ... không mắng cháu đọc ồn à ?

- Không .

Quỳnh nắm tay nó , rõ ràng bàn tay y hệt của Vũ . Sao nó giống Vũ đến như vậy không biết ? Những ghét giận vì thế cũng tan nhanh .

Định đùa với nó , sực nhớ Quỳnh đứng bật dậy . Hôm nay ngày ... trời ơi , Đại về . Sao cô có thể quên một điều quan trọng như vậy không biết . Quỳnh chạy ù lên lầu . Cô vội vã thay quần áo và trở xuống .

- Con lại đi đâu nữa ? Trưa rồi .

- Con đi lại nhà bạn .

Quỳnh đi nhanh ra cửa . Cô vừa hận vừa yêu Đại và vẫn mong thấy anh ngày trở về .

Quỳnh lóng ngóng đợi , cô tránh không để ba mẹ Đại nhìn thấy mình .

Từ bên trong , Đại đi ra . Ba năm mới gặp lại , Quỳnh sững sờ . Đại cao to vạm vỡ khác hẳn ba năm về trước . Cô nghẹn ngào muốn gọi Đại .

Đại hớn hở đi giữa những người thân ... Cô gái đi cạnh anh sao mà quen quá . Họ đã đi qua rồi mà Quỳnh cứ nhìn theo . Phong cách và mái tóc của cô ta nữa , không có một vẻ gì quen thuộc .

Đại lên xe cùng người thân , Quỳnh còn đứng chôn chân . Cô đã yêu một người thời gian trải qua hơn năm năm , vẫn thầm lặng gởi những cánh thư qua mạng Internet , anh vừa quen thuộc vừa xa lạ với cô .

o O o

Quỳnh hồi hộp mở hộp thư , tay cô bấm nhẹ những phím chữ và gần như nghẹt thở vì hàng chữ trên màn hình . Cô muốn hét to lên vui mừng : " Anh vẫn không quên cô " .

Mắt nai ! Anh đã về đến Việt Nam . Rất bận , nhưng anh vẫn nhớ đến em . Gởi vội đến Mắt nai vài chữ , hẹn ngày gặp lại . Hãy gởi thư cho anh !

"

Áp hai tay lên má , Quỳnh nghe mặt mình nóng lên sung sướng , nhưng rồi niềm vui vụt tắt ngay . Chắc gì anh yêu cô . Ngày xưa là Duyên , còn bây giờ ... cô gái buổi sáng là ai vậy ? Họ thân mật với nhau . Ba năm trôi qua và sống ở vùng đất quyến rũ , dễ gì anh còn nhớ dĩ vãng . Bỗng dưng Quỳnh thấy buồn rũ cả người , không vui như sáng nay .

- Cô Quỳnh ! Mẹ nói mời cô xuống nhà dùng cơm .

- À ! Chị xuống trước đi , tôi xuống sau .

Duyên vừa quay đi , Quỳnh gọi giật lại :

- Chị biết ... anh Đại đã về nước rồi chớ ?

- Vậy à !

Duyên chỉ cười nhẹ rồi đi . Quỳnh không buông tha , cô đuổi theo :

- Chị không thấy mừng hay ít ra ... có một cảm giác nào sao ?

- Tôi đã không còn nghĩ đến anh Đại từ lâu rồi , cho nên cô yên tâm đi , dù anh ấy về hay không về không quan trọng .

- Nhưng ... sáng nay , anh ấy về cùng với ... vợ sắp cưới đấy .

Không một chút thay đổi trên gương mặt Duyên , tình yêu say đắm ngày nào đó cô không còn muốn nhớ và muốn mãi bình yên nuôi con .

Quỳnh ăn uể oải , một nỗi phiền muộn cứ xâm chiếm mãi lòng cô : Cô đã thay đổi thái độ với Duyên từ lúc nhìn thấy thằng Khang , nhưng liệu cô sẽ làm gì để chiếm tình cảm của anh khi mà có thể anh quên cô rồi cũng nên ?

- Quỳnh không khỏe à ?

Tránh ánh mắt của Duyên , Quỳnh lùa vội miếng cơm trong chén , chống chế :

- Lúc nãy tôi ăn bánh ngọt , nên bây giờ không thấy đói .

Quỳnh đứng lên , trên ti vi đang phát phần tin tức , phần tin nhanh đưa tin : " Kỹ sư Nguyễn Quốc Đại về nước sau năm năm học tập . Anh là người đầu tiên chiến thắng trong chương trình " Đường lên đỉnh Olympia ". "

Cô gái đi bên cạnh anh làm cho bà Ngọc Lan đứng bật dậy .

- Chuyện gì vậy bà nội ?

Mặc cho thằng Khang lắc lắc tay , bà Ngọc Lan cứ mở to mắt nhìn . Màn hình chuyển sang tin khác . Có lẽ người giống người thôi . Bà từ từ ngồi xuống ghế , những hạt cơm nóng sốt trở thành nhạt nhẽo .

o O o

"Anh Đại ! Mắt nai đã nhìn thấy anh lúc ở phi trường và trong bản tin thời sự lúc sáu giờ của Đài truyền hình . Chúc mừng anh trở về ! ."

Đọc dòng chữ xong , Đại cười một mình . Anh vui vẻ gõ vào bàn phím đáp lại Mắt nai .

" Sao lúc đó em không gọi anh ? Anh đang rất muốn gặp em để giới thiệu với em , cô bạn của anh ở Úc về . Rosa , cô ấy mồ côi cha lẫn mẹ , anh tình cờ quen trên chuyến bay " .

Quỳnh thở phào , vậy là anh chỉ mới quen với người ta thôi . Quỳnh thấy phấn khởi hẳn lên , cô vui vẻ gõ tiếp ...

- Anh Đại ơi !

Gõ mấy hàng chữ tạm biệt , Đại vội đi ra . Anh nheo mắt nhìn Tý :

- Cậu nhổ giò cao thật , cao hơn cả anh nữa . Hôm nay không đi làm sao ?

- Chủ nhật mà anh .

Đại cười :

- Anh quên mất . Anh em mình ra quán uống cái gì đi . Đợi anh mặc áo tí nhé .

Khoác áo vào , Đại thân mật cặp vai Tý :

- Cậu lớn rồi , anh phải gọi cậu bằng cái tên cúng cơm chớ phải không , ai lại cứ Tý , Tý hoài .

- Mẹ em cứ thỉnh thoảng gọi em tên Tý , con Cúc là Tí Nị đấy .

Đang vui , Đại tư lự :

- Mới đó mà anh đã hai mươi sáu , cái già xộc đến hồi nào không hay .

Câu nói của Đại làm Tý cười vang :

- Anh mới hai mươi sáu mà già gì . Tội là tội chị Hai của em kìa . Góa chồng ở tuổi hai mươi ba , điên loạn mất một năm mấy , may là bình phục lại .

Đại sửng sốt :

- Duyên bị điên ?

- Anh không biết ?

- Không .

- Chắc là bác gái không muốn anh phân tâm . Lúc ấy , nhà em thê thảm lắm , đã điên chị ấy còn mang thai , may nhờ mẹ anh Vũ . Thật ra bác ấy rất nhân đạo , không như chị Quỳnh . Cho nên chị Duyên lại dắt con về bên ấy phụng dưỡng mẹ chồng .

Nhũng điều biết được cứ làm cho Đại sửng sốt . Anh cứ ngỡ sự im lặng của mình sẽ trả Duyên về với khung trời của cô .

Chắc chắn Duyên khó tha thứ cho anh .

« Lùi
Tiến »