Áo Trắng Bên Sông

Lượt đọc: 84711 | 26 Đánh giá: 6,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

 Duyên đi chiếc Spacy trắng , cô ăn mặc đơn giản , vẫn chiếc áo trắng và mái tóc dài bới cao , thằng Khang ngồi phía trước . Đại gần như nín thở bởi những cảm xúc khó tả cứ trào dâng lên . Xe của Duyên hòa vào dòng xe trên đường , Đại vội chạy theo , anh cố giữ khoảng cách của mình với Duyên .

Đỗ xe trước trường mầm non , Duyên căn dặn con cẩn thận và đợi nó chạy vào trường , cô mới cho xe chạy đi . Lúc này , Đại mới lướt tới , anh cho xe chạy sát vào cô .

- Duyên !

Duyên giật mình , tay lái đảo đi , mặt cô xanh tái . Đã chuẩn bị cho mình một thái độ , vậy mà bất thình lình nhìn thấy Đại , cô lại mất bình tỉnh .

Đại khe khẽ :

- Anh muốn nói chuyện với em một chút .

Anh ép xe cô vào phía trong :

- Quẹo trái đi em .

Duyên im lặng rẽ trái ? Cả hai đều ngừng xe và đi vào quán .

- Em uống gì ? Sữa nhé !

- Không , anh gọi cà phê đi .

Cô cố bình thản nhìn anh :

- Hôm nọ , em có xem ti vi và biết anh về nước .

- Em rất khác hồi trước .

- Vậy à !

Bất chợt anh nắm lấy tay cô :

- Thật sự anh không biết em mang thai và điên loạn .

- Anh biết ... cũng đâu giải quyết được gì đâu .

- Anh sẽ trở về và lo cho em .

- Dầu sao em cũng đã bình phục và đang làm dâu .

Đại nghiêm mặt :

- Anh muốn biết đứa bé ...

- Là con anh Vũ .

- Không phải . Một người bán thân bất toại có khả năng có con được hay sao ?

- Em van anh đừng khuấy động cuộc sống mẹ con em . Hãy để em làm những gì có thể làm cho mẹ anh Vũ vui .

- Anh muốn em trả lời : bé Khang có phải là con của anh ?

Duyên tránh ánh mắt dữ dội của Đại , nó như muốn soi thủng tim cô để buộc cô nói sự thật . Thái độ của cô càng làm cho Đại niềm tin điều anh nghi ngờ là sự thật . Anh bóp mạnh tay cô sôi nổi :

- Là con của anh , phải không ?

Cô giật tay lại , Duyên la lên :

- Không phải .

- Anh sẽ tìm hiểu sự thật . Nếu là con anh , anh sẽ lo cho nó và cho em nữa . Tại sao con của anh phải đi xin tình thương của kẻ khác , khi nó có cha đàng hoàng ? Em không nên cư xử tàn nhẫn với anh . Anh biết em hối hận , nhưng không có nghĩa là em bắt anh phải chịu sự trừng phạt đó , bằng cách không được gần gũi con mình .

Duyên đứng bật dậy :

- Anh không thấy xấu hổ khi chúng ta có mối quan hệ bất chính hay sao ? Anh có biết trước khi chết , dù biết em phản bội , anh ấy vẫn tha thứ cho em và mong em có một cuộc sống tốt đẹp . Chính vì vậy mà ba năm qua , mẹ con em mới sống được . Ba năm qua , khi em điên loạn không chăm sóc được , nó èo uột tưởng bỏ đi , thì anh ở đâu , hả ? Anh chỉ lo học , không hề biết có sự tồn tại hay chịu đựng giày vò của lương tâm như thế nào . Anh đi đi , xin hãy để cho em bình yên .

Cô đẩy mạnh Đại ra khi anh còn đang sững sờ , đau đớn chạy đi . Nước mắt cô nhạt nhoà . Đại đứng bất động . Anh không thể không công nhận lời nói kia là sự thật và nó làm cho anh đớn đau tận cùng .

o O o

" Mắt nai . Anh đã gặp lại cô ấy . Cô ấy đã từ chối cho anh biết đứa con ấy là con ai . Nó có phải là con anh hay không , anh sẽ tìm hiểu sự thật . Nhưng liệu anh có giành cô ấy lại được hay không , hãy là một đáp án chưa thể trả lời " .

Dòng chữ trên mạng như nhảy múa trước mặt Quỳnh , môi cô cắn mạnh vào nhau trong cơn giận dữ . Thì ra anh vẫn ôm ấp hình bóng cũ . Tại sao vậy ?

Quỳnh nhất định phải đối diện Đại . Cô chưa biết mình sẽ làm gì . Có một điều cô muốn anh hiểu : Năm năm qua cô vẫn một lòng yêu anh và đã quá đau khổ .

Đại ngỡ ngàng khi nhìn thấy Quỳnh . Anh thật sự quên cô , cho nên khi nhìn thấy cô đến nhà mình , anh không sao không ngạc nhiên . Tuy nhiên anh vẫn lịch sự .

- Lâu quá mới gặp em .

Quỳnh cay đắng :

- Chỉ có anh là quên em , còn em chưa bao giờ quên anh .

- Anh xin lỗi .

- Anh đã làm việc ở đâu chưa ?

- Rồi . Ở một công ty điện tử .

- Tương lai của anh rực rỡ thật , chỉ có anh Hai của em vắn số chết sớm .

- Ngày ấy anh đi vội vã quá , đến có một lần ... Trong ba năm qua , anh vẫn cứ ray rứt mãi .

- Hôm anh về ở phi trường , em có ra đón , nhưng thấy anh có bạn gái và gia đình nên em không đến mừng anh .

- Sao vậy ? Có lẽ em còn rất ghét anh vì chuyện cũ . Anh cũng không biết nói làm sao , bởi tình yêu làm sao có thể dập tắt đây ?

- Anh vẫn còn yêu Duyên ?

Không trả lời câu hỏi của Quỳnh , Đại lãng qua chuyện khác :

- Hồi này , em làm gì Quỳnh ?

- Đến công ty của mẹ em làm việc . mẹ em già rồi . Anh Đại ! Lúc nãy anh chưa trả lời em , cô bạn đi với anh hôm về ở phi trường ...

- À ! Cô ấy là ... bạn anh .

- Bạn thân hay bạn gái ?

Đại cười nhẹ :

- Em hỏi anh hơi kỹ rồi nhé . Anh chưa muốn nghĩ gì khác hơn là công việc và sự nghiệp . Gia đình anh đang rất cần sự giúp đỡ của anh , em biết nhà anh nghèo mà .

Quỳnh cắn môi :

- Nếu như em nói ... tình cảm của em dành cho anh trước sau vẫn như một , anh nghĩ sao ?

- Kìa Quỳnh ! Chúng ta là bạn .

- Nếu anh và Duyên ... Duyên có thể mất tất cả .

- Anh không hiểu em nói gì cả .

-Em nghĩ là anh hiểu . Bé Nguyên Khang là cháu đích tôn , là con của anh Vũ , một nữa cổ phần công ty và bất động sản là của nó . Nếu như Duyên trở lại với anh , cô ta sẽ mất tất cả , luôn cả chức vụ phó giám đốc .

Đại cau mày :

- Không lẽ Duyên phải suốt đời sống cô độc ? Quá bất công đó Quỳnh .

- Không có gì bất công cả , đó là cái giá cô ta phải trả .

- Em đến đây để nói với anh sự thật này , phải không ?

- Phải . Điều quan trọng em muốn nói : em vẫn chờ anh .

- Chờ anh ? Chưa bao giờ anh có tình cảm với em , ngay cả từ lúc chúng ta chỉ là bạn cho đến bây giờ .

Lời nói thẳng đau buốt tâm can Quỳnh , cô nghẹn ngào :

- Anh tàn nhẫn lắm . Em cảnh cáo anh , Duyên sẽ không bao giờ trở lại với anh . Nếu anh không là của em , chẳng bao giờ anh tái hợp đuợc với Duyên cả .

- Cô đi đi !

Đại ôm mặt . Anh hiểu đây là sự thật . Và sự thật làm cho lòng anh đau xót , xót xa cho mình và cả cho Duyên .

o O o

- Anh Đại !

Ngọc Minh ái ngại nhìn Đại . Anh đã say quá rồi , say đến gục trên bàn không còn biết gì .

- Anh đứng lên , em đưa anh về .

Đại ngồi im , mặt gục trên bàn . Nông nỗi này , Ngọc Minh chỉ còn biết cố mà dìu ra đường để gọi xe đưa về nhà thôi .

Vẫy chiếc tắc xi và để Đại ngồi vào , Ngọc Minh toan ngồi theo , nhưng một cánh tay giữ cô lại làm Ngọc Minh giật mình :

- Cô ...

- Tôi là bạn gái của anh ấy , tôi sẽ đưa anh ấy về nhà , tôi có xe .

Ngọc Minh gật đầu :

- Vậy phiền chị , anh ấy đang say lắm đó .

Ngọc Minh nói tiếng hơi cứng và lơ lớ , cái giọng không cho Quỳnh chút tình cảm nào , tuy nhiên cô không thể không nhìn nhận , cô ta rất đẹp và phảng phất một nét khá quen thuộc mà Quỳnh không tài nào nhận ra .

- Cám ơn .

Buông gọn hai tiếng cám ơn , Quỳnh ngồi vào xe , cô lắc đầu nhìn Đại trong con say rồi cô luồn tay qua người anh để cho đầu anh ngả vào thành ghế . Mùi rượu nồng nặc , Quỳnh khẽ nhăn mặt . Anh đang đau khổ vì nguyên nhân nào đây ? Duyên ư ? Đôi môi Quỳnh cắn mạnh vào nhau . Trong cơn ghen giận , không đưa anh về nhà , Quỳnh bảo xe chạy đến khách sạn rồi nhờ người lái xe dìu anh vào .

Vừa đuợc đặt lên giường , Đại chợt bật dậy , anh nôn thốc nôn tháo . Chỉ có nước mùi rượu chua loét , Quỳnh nhăn mặt đưa tay bịt mũi . Cô vừa nhìn Đại giận dữ , rồi không dằn được cơn đau , cô lao lại đánh lung tung vào người anh .

- Sao anh không ở luôn bên xứ người còn trở về đây làm cho người ta đau khổ ?

Đại lờ đờ nhìn Quỳnh , nhưng anh không nhận ra cô :

- Ngọc Minh hả ? Em đang khóc đó sao ? Đúng rồi , anh sẽ cưới em chứ không cưới Quỳnh . Anh sẽ quên Duyên , trả cô ấy với cuộc đời riêng tư của cô ấy .

Quỳnh sững sờ thu tay lại . Ôi ! Lời nói như cái tát vào mặt cô . Anh thà lấy một người con gái vừa mới quen chứ không lấy cô . Tim Quỳnh đau buốt , cô gục xuống mà khóc .

- Em đừng khóc , Minh ạ ! Anh không hề muốn làm em buồn , chúng ta mới quen nhau mà , anh thực sự mến em . Bởi vì tình yêu anh chỉ có một và dành cho Duyên mất rồi .

Anh ôm vai Quỳnh bật khóc :

- Cô ấy vì mặc cảm với người đã khuất nên cự tuyệt anh , hay là vì em vẫn tham tiền như ngày xưa , hả Duyên ? Ngày ấy , em nhặt cái ví tiền không muốn trả , em cứ nhìn hoài những tờ bạc thơm phứt , tiếc đứt ruột khi anh buộc em mang đi trả . Anh biết em không hề tham lam mà vì em quá khổ , quá thiếu thốn , tuy nhiên em biết em sai , anh đã cõng em đi một khoảng đường dài tạ tội .

Ký ức trải dài trong cơn say của Đại , anh cứ nói qua giọng say lè nhè . Càng nói Quỳnh càng khóc . Anh kéo cô vào lòng .

- Đừng khóc nữa em .

Quỳnh run lên vì cử chỉ âu yếm bất ngờ . Giây phút tuyệt vời này ơi , hãy còn tồn tại . Nhưng ... bàn tay chợt buông lơi , anh nói gì đó không rõ mắt cứ nhắm lại .

- Anh Đại ! Đại ...

Anh đã ngủ , ngủ một cách kỳ cục . Vòng tay anh vẫn còn ôm cô . Quỳnh nhắm mắt không dám cử động , sợ giây phút tuyệt diệu tan theo mây khói , một điều mơ ước ôm ấp từ nhiều năm qua .

Đại cựa mình mở mắt , một bàn tay đang ôm qua người anh , mắt nhắm , mắt mở và cơn say váng vất còn lại , anh cố định tỉnh mình . Đây là đâu vậy ? Căn phòng lạ hoắc và ... Đại nhìn sang bên cạnh như bị phỏng lửa , anh bật ngồi ngay dậy .

- Quỳnh ... sao lại ở đây ?

Quỳnh cười nhẹ trong lúc Đại nhảy xuống giường ... Trời ơi ! Mặt Đại đỏ rần . Anh ... không mặc gì cả , Quỳnh cũng vậy . Cú nhảy của anh làm tấm chăn rơi ra , cả hai ... như nhộng . Quỳnh cúi gằm mặt xấu hổ , còn Đại , anh luýnh quýnh vớ bộ quần áo mặc vào .

- Cô mặc quần áo vào đi , rồi trả lời tôi , tại sao như thế này ?

Quỳnh bật khóc :

- Anh xem em là hạng người gì vậy ? Vừa qua đêm với em , anh lại hỏi em là tại sao ?

Nước mắt của cô làm Đại chùn lại , mất đi dáng vẻ hùng hổ . Anh thật sự ... qua đêm cùng với cô ? Trời ạ ! Có quỷ mới biết đuợc đêm qua say quắc cần câu anh đã làm điều gì .

Đi lại bên cửa sổ , kéo tấm rèm và mở rộng cửa cho chút ánh sáng và gió tràn vào , Đại bình tỉnh trở lại . Chiều ngày hôm qua , anh và Ngọc Minh cùng đến bar rượu . Anh đã uống rất nhiều . Nhưng tại sao bây giờ là Quỳnh ? Trong cơn say anh đã ôm người này ư ?

- Anh Đại !

Quỳnh đã mặc quần áo vào , cô đến phía sau lưng Đại ... vòng tay ôm qua người anh cô khóc .

- Được nằm trong vòng tay anh và hiến dâng cho anh trái tim lẫn thể xác của em ...

- Quỳnh ...

Đặt ngón tay lên môi anh , Quỳnh cười khẽ :

- Anh lại muốn nói anh không yêu em chứ gì ? Đừng tàn nhẫn với em khi em đã thuộc về anh .

Đại đứng lặng im bất động . Thật sự anh muốn hét to lên , anh không có một cảm giác nào hết , anh không hề yêu cô , nếu có hành động nào thất thố đêm qua , chẳng qua vì rượu . Quỳnh vuốt ve nhẹ lên gương mặt Đại , cử chỉ âu yếm của cô làm anh rùng mình . Anh đẩy nhẹ cô ra .

- Quỳnh ! Anh biết nói lời này tàn nhẫn nhưng thực sự anh ... không yêu em . Đêm qua , anh không biết anh đã làm gì nữa , giữa hai chúng ta sẽ không có bất kỳ kết hợp nào , bởi vì ...

- Anh có thể cư xử với em như vậy sao ? Anh có biết Mắt nai từ ba năm qua liên tục thư từ trên mạng với anh là ai không ?

- Tôi ...

Đại lạnh người , nửa muốn gỡ tay Quỳnh đang ôm anh , nửa lại không nở .

- Là ... Quỳnh ?

- Là em . Anh lẽ nào không nhận ra , tất cả những vui buồn mình trao nhau và cả những lời động viên anh gắng học .

- Nếu đúng là em ... anh xin thành thật cám ơn em .

Quỳnh phụng phịu :

- Chỉ có anh là ác , luôn làm cho em phải đau khổ vì anh .

- Xin lỗi , anh không hề muốn .

- Chuyện xảy ra trong đêm qua , em không hề trách anh . Em rất hạnh phúc vì cuối cùng em cũng đã có anh ...

- Không ... anh không thể ... bởi vì anh chỉ yêu Duyên . Anh không yêu em , anh sẽ làm cho em đau khổ .

- Anh ...

Quỳnh lùi lại , cô đau đớn nhìn anh rồi chợt nghiến răng , vung mạnh tay tát mạnh vào mặt anh .

- Sở khanh !

Cô bật khóc và mở nhanh cửa chạy tuôn ra ngoài . Cuối cùng anh vẫn từ chối cô . Quỷ tha ma bắt , anh hãy chết đi , đừng cho tôi thấy mặt anh .

o O o

Quỳnh đưa tay toan mở cửa , cánh cửa đã mở . Duyên ngạc nhiên nhìn Quỳnh . Hình như Quỳnh vừa đi đâu về , đầu tóc bù xù , mắt đỏ hoe ...

- Cô Ba ...

Quỳnh giận dữ đẩy Duyên sang một bên , cô chạy rầm rập lên lầu . Duyên ngỡ ngàng nhìn theo , bất giác cô đi theo Quỳnh .

Gieo mình xuống nệm , Quỳnh khóc nức nở .

- Cô Ba ...

Duyên rụt rè đẩy hé cánh cửa . Quỳnh bật ngay dậy , mắt cô toé lửa căm hờn :

- Chị ra ngay ! Tôi không muốn thấy mặt chị .

Quỳnh dữ tợn quá , Duyên cố dịu dàng :

- Cô gặp chuyện gì vậy ? Chúng ta là chị em gái , nếu có thể , cô nói cho tôi biết để tôi cùng chia sẻ .

Quỳnh nghiến răng :

- Chị muốn biết phải không ? Được , đêm qua tôi không về nhà , suốt đêm ở trong khách sạn với anh Đại . Anh ta vừa chiếm đoạt tôi lại nói là không dám cưới tôi vì chị .

Duyên đờ người ra , mặt cô xám ngoét .

Quỳnh cười gằn :

- Sao , chị sẽ chia sẻ với tôi như thế nào đây ? Chị đã nói chúng ta là chị em vậy chị hãy vì tình chị em , vì anh Vũ và vì mẹ tôi khuyên anh ấy tử tế với tôi , đừng trở mặt . Tôi sẽ ... cắt mạch máu tay mà chết như anh Hai tôi vậy .

- Quỳnh ...

Duyên sợ hãi xua tay , cái chết của Vũ đối với cô hãy còn là điều đáng sợ . Cô nói gần như không ra hơi .

- Đừng Quỳnh ơi ! Chuyện gì còn có đó .

- Tôi chỉ muốn chết thôi , chị hiểu chưa ?

Quỳnh ôm choàng Duyên , cô khóc như chưa bao giờ được khóc . Lòng đau như cắt , Duyên vuốt nhẹ lên tóc Quỳnh vỗ về :

- Hãy bình tỉnh đi Quỳnh ! Tôi hứa sẽ thuyết phục anh Đại .

Mắt Quỳnh sáng lóe lên :

- Chị không gạt tôi chứ ? Chị đã hết yêu anh Đại ?

- Từ lúc anh Vũ chết , rồi những ngày tháng điên loạn , tôi đã bình tâm lại . Đối với tôi bây giờ chỉ có bé Khang và công việc . Đại phải có trách nhiệm với những gì anh ấy đã làm . Quỳnh yên tâm đi .

Lòng Quỳnh chứa chan hy vọng . Lần đầu tiên cô thấy bớt ghét Duyên .

o O o

- Alô . Xin cho tôi gặp ông Quốc Đại .

Là tiếng của Duyên Đại mừng rỡ :

- Em phải không Duyên ?

- Anh có thể gặp em được không ?

- Dĩ nhiên là được . Ở đâu , em nói đi .

- Quán cà phê Nguyên trên đường Hai Bà Trưng , sáu giờ chiều nay , có được không ?

- Anh sẽ đến .

- Hẹn gặp lại .

Duyên cúp máy , Đại hãy còn ngẩn ngơ . Duyên gọi điện hẹn gặp anh . Anh có nằm mơ hay không ?

- Anh Đại !

Ngọc Minh gọi đến lần thứ ba , Đại mới giật mình :

- Em nói cái gì Ngọc Minh ?

- Ai gọi điện mà anh ngẩn ngơ ra vậy ?

Đại mỉm cười :

- Em đoán thử xem .

- Em không biết . hay là cô ... Quỳnh ?

Nhắc đến Quỳnh , Đại sầm mặt :

- Anh chưa hỏi tội em , em đã nhắc anh rồi . Anh hỏi em , hà cớ gì hôm qua em đi uống rượu với anh , anh say thì gọi tắc xi đưa anh về giùm , tại sao gọi Quỳnh đến ?

- Em đâu có gọi , cô ấy xưng là bạn gái của anh nói sẽ đưa anh về . Cô ấy đi chiếc xe màu đỏ .

Đại thở dài :

- Lần sau , em đừng để cô ta chen vào giữa anh em mình , anh không thích cô ta .

Ngọc Minh cười trêu :

- Cô ấy cũng xinh xắn , anh chê à ?

- Anh không chê , nhưng trái tim anh chỉ có Duyên .

- Anh cứng đầu thật .

Đại nheo mắt :

- Duyên vừa gọi cho anh đấy . Cô ấy hẹn gặp anh .

- Duyên ?

- Ừ .

- Hèn nào anh ngẩn ngơ và sôi động hẳn lên .

- À này ! Em ghi đại khái mục đích nhắn tin chưa ? Anh sẽ mang lại tòa soạn báo nhờ cho đăng giúp em .

- Chưa . hai mươi mấy năm , chắc gì mẹ em còn sống hả anh ?

- Sao bi quan vậy hả em ? Mục đích của em là về Việt Nam tìm mẹ , phải phấn đấu lên chớ . Thôi , đi làm việc đi em .

Lòng Đại rộn ràng niềm vui . Cái hẹn sáu giờ chiều nay như luồn gió mát qua tâm hồn anh . Cuối cùng Duyên phải hiểu anh yêu cô .

Nhưng ... Đại giật mình . Hay chuyện đêm qua , lẽ nào Quỳnh dám nói sự thật ? Cô ta muốn anh đừng đeo đuổi Duyên nữa à ? Đừng hòng !

Thời gian sao chậm quá . về nhà thay bộ quần áo khác . Đại nhìn mình trong gương . " Em đừng chặt dạ nữa Duyên ạ . Hãy biết anh chỉ yêu có một mình em " .

o O o

- Xin mời ông vào bàn số ba .

Đại còn đang nhìn quanh tìm Duyên , người phục vụ đã đến trước anh lịch sự mời . Đại nhận ra ngay Duyên đang ngồi trong cùng . Anh mỉm cười với cô và cám ơn người phục vụ .

Đi nhanh vào , Đại vừa kéo ghế ngồi vừa nhìn Duyên :

- Em đợi anh có lâu không ?

- Năm phút thôi . Anh uống gì ?

- Để anh gọi .

Đẩy tấm menu của người phục vụ , anh vui vẻ :

- Làm ơn cho tôi cà phê sữa .

Đại xoa hai tay vào nhau , hồi hộp nhìn Duyên :

- Có chuyện gì quan trọng không em ? Được điện thoại của em , anh cứ hồi hộp không làm gì được cả .

Cà phê mang ra , Duyên khe khẽ :

- Anh uống cà phê đi đã !

Đại đưa ly cà phê lên và nhấp một hớp :

- Em vẫn thích uống sữa ca cao .

- Anh Đại ! Nếu như em kêu gọi tinh thần trách nhiệm của anh , anh có vì em mà làm không ?

Đại nhíu mày :

- Anh không hiểu ý em .

- Chuyện anh và Ngọc Quỳnh , cô ấy đã nói cho em nghe ...

Đại khựng lại khó chịu :

- Được , nếu cô ấy đã nói cho em nghe , anh cũng không ngại nói : Tất cả không phải lỗi của anh . Chiều hôm qua , anh và Ngọc Minh đi đến bar rượu . Anh quen Ngọc Minh trên chuyến bay về nước và không ngờ lại làm chung một công ty , cho nên rất thân nhau . Thực sự anh xem Minh như em gái của anh , nhưng không ngờ càng uống , anh càng buồn chuyện của em , cho nên anh cứ uống ...

Đại nhăn mặt làm một cử chỉ giận dữ :

- Anh không hiểu anh vào khách sạn với Quỳnh bằng cách nào ? Khi anh tỉnh rượu mới hay Quỳnh đang nằm cạnh anh , và cả hai ... không mảnh vải che thân . Quỳnh là người không uống rượu , cô ấy là người tỉnh , anh là người say . Anh không phải tên sở khanh , nhưng trong trường hợp này , anh không thể chịu bất cứ một trách nhiệm nào , em đừng ép anh , Duyên ạ .

Anh nắm tay cô , bóp nhẹ :

- Em thừa biết anh chỉ yêu có một mình em thôi mà .

Duyên rụt tay lại :

- Anh cư xử như thế có tàn nhẫn quá không ?

- Anh hỏi em , khi sống với anh Vũ , em có hạnh phúc không ? Sống với một người mình không yêu là địa ngục đó Duyên .

Duyên thừ người ra , một chút vui thầm rất đàn bà trong lòng cô , dù rằng cô đang kêu gọi anh vì trách nhiệm mà đến với Quỳnh , nhưng từ trong sâu thẳm của trái tim , cô thấy mình bồi hồi vì tình yêu của anh . Nhưng ngàn lần cô không có quyền nhận lấy , bởi cái chết của Vũ là bức tường ngăn cách mãi mãi cô và anh , không bao giờ Duyên tha thứ cho cô .

Uống một ngụm cà phê nữa , giọng Đại cương quyết :

- Anh sẽ không đến với Quỳnh đâu , em đừng nói gì cả . Em quyết liệt từ chối anh , anh cũng vậy ... không bao giờ chấp nhận Quỳnh .

Duyên rưng rưng nước mắt :

- Anh cố chấp như vậy làm gì hả ? Anh không hiểu những lỗi lầm của chúng ta đã khiến anh Vũ nghĩ quẩn mà tự tử , em đã không chịu nổi cú sốc và sự trừng phạt của lương tâm , cho nên chúng ta không thể nào với nhau nữa .

Đại mím môi :

- Em đã viện lý do này để chấm dứt với anh ? Đúng , anh sai khi đã bỏ mặc em với nỗi đau , nhưng nếu em hiểu ba năm qua , anh cũng chẳng vui vẻ gì , vùi đầu vào việc học để lãng quên em . Em có biết , những đêm nơi xứ người lạnh lẽo , anh đã khóc vì nhung nhớ em không ?

Duyên đứng lên :

- Nếu còn yêu em , anh hãy đến với Quỳnh đi .

Không để cho anh nói thêm lời nào ; Duyên đi nhanh ra cửa , Đại không ngăn lại , anh nhìn theo cô đau khổ .

- Hãy mang rượu cho tôi !

Một lần nữa Đại lại say . Rượu nào uống mềm môi , nhưng sao nỗi nhớ cứ đầy chứ không vơi .

o O o

Đón Duyên ở cửa Quỳnh sốt ruột :

- Anh Đại nói thế nào hả chị ?

Nhìn mặt Quỳnh , Duyên không nỡ nói ra sự thật , cô đành lúng túng lấp lửng :

- Anh ấy bảo ... em hãy cho anh ấy một thời gian ... để cho tình cảm tự đến .

Quỳnh vui mừng :

- Anh ấy nói như vậy , hả chị ?

- Vậy em hãy ... chinh phục và làm cho anh ấy yêu em .

- Cám ơn chị .

Bước chậm về phòng mình và đóng chặt cửa lại , Duyên gieo mình lên nệm . Lúc này cô mới khóc được , những giọt nước mắt đau khổ . Yêu nhau sao chẳng đuợc sống bên nhau ?

- Mẹ ơi ! Mở cửa cho con vào với .

Tiếng bé Khang , Duyên lau nuớc mắt ngồi dậy mở cửa . Bắt gặp cặp mắt đỏ hoe của Duyên , nó ngạc nhiên :

- Ai làm cho mẹ khóc vậy ? Cô Ba hả ?

Duyên ôm con vào lòng , âu yếm :

- Không phải đâu con , bụi vào mắt mẹ đó .

- Con thổi bụi cho mẹ nghe !

- Thôi , mẹ rửa mặt hết bụi mắt rồi .

- Con cho mẹ cái này nè .

- Gì vậy ?

- Của chú mà hôm nọ đón mẹ con mình ở trường cho con đó . Mẹ xem nè .

Nó ngồi xổm trên nền gạch , vặn cót chiếc xe tăng bằng nhựa rồi đặt xuống , chiếc xe vừa chạy vừa phát ra những tiếng kêu vui tai .

Duyên cảm động , cô biết Đại đã đến trường gặp bé Khang :

- Con thích món quà này không ?

- Dạ thích .

- Con không được nói món quà này của chú ấy mua tặng , nhớ không ?

- Vậy nói ai mua , hả mẹ ?

- Mẹ mua .

- Mẹ ơi ! Có phải mẹ sợ bà nội với cô Ba buồn không ?

- Phải .

- Vậy con sẽ không nói .

Duyên ứa nuớc mắt , cô đang dạy con nói dối , một điều không nên chút nào , nhưng cô không còn cách nào khác hơn . Ân nghĩa của mẹ chồng không cho phép cô làm bà đau lòng , dầu rằng trái tim cô phải tan nát . Thôi thì hãy sống vì con cho con .

o O o

- Anh Đại !

Vừa ra cổng công ty với Ngọc Minh , Đại không vui vì Quỳnh đón anh , Đại dừng xe lại .

- Có chuyện gì vậy Quỳnh ?

- Em muốn nói chuyện với anh .

Rồi làm vẻ kẻ cả , cô hất hàm ra lệnh cho Ngọc Minh :

- Cô đi đi , tôi có chuyện cần nói với anh Đại .

Ngọc Minh nhìn Đại , Đại lắc đầu :

Em cứ ngồi đó đi , anh đưa em về . Còn Quỳnh có xe mà phải không ? Em hãy đến cà phê Mây đợi anh .

Được Đại cho cái hẹn , mặt Quỳnh tươi lên cho dù cô rất khó chịu vì Đại đã xem Ngọc Minh quan trọng , anh thà để cô đợi chớ không để Ngọc Minh về một mình .

Ngọc Minh ái ngại :

- Anh Đại ! Thôi , để em đón xe khác về , khỏi phiền anh .

- Không có gì phiền cả , anh sẽ đưa em về .

Anh chồm người qua đóng cửa và cho xe lướt đi :

- Anh cư xử cứng quá đó anh Đại .

- Em biết tại sao anh chịu gặp cô ấy không ?

- Em không biết .

- Đã một lần anh nói thẳng , cô ấy vẫn không chịu chấp nhận sự thật , cô ấy muốn gì ở anh ? Tình yêu ư ? Nhất định không có . À ! Mẫu tin nhắn trên báo có nữa tháng nay rồi vẫn không có tin gì sao em ?

- Dạ không . Có lẽ mẹ em đã chết rồi cũng nên .

- Em đừng bi quan , sẽ có ngày em được đoàn tụ cùng gia đình .

Đưa Ngọc Minh về , Đại quay trở lại điểm hẹn với Quỳnh . Quỳnh đợi anh khá lâu . Đại kéo ghế ngồi xuống :

- Xin lỗi , đường kẹt xe .

Quỳnh vui vẻ :

- Em cũng đoán như vậy , nên không buồn anh đâu . Anh uống gì , em gọi ?

- Được rồi .

Đại vẫy tay gọi cà phê . Anh quay sang nhìn Quỳnh , hỏi :

- Quỳnh muốn nói chuyện gì vậy ?

- Hồi này khó gặp anh ghê , điện thoại di động anh đổi số , gọi đến văn phòng của anh, người ta cứ bảo anh đi vắng , cần gì nhắn lại , em nhắn muốn gặp anh mà anh có thèm gọi cho em đâu , cả thư trên mạng nữa .

Đại khoát tay :

- Anh đã có câu trả lời cho em rồi mà .

- Anh nói với chị Duyên chờ thời gian để tình cảm chúng ta tự đến , nhưng anh không chịu gặp em , thì làm sao tình cảm tự đến ?

- Duyên đã nói với em tình cảm phải chờ thời gian à ?

- Phải . Chờ gì nữa hả , anh Đại ? Em và anh quen nhau đâu phải mới như anh với ... Ngọc Minh . Em tha thứ cho anh chuyện anh và Duyên , anh phải hiểu ... em quá rộng lượng và kiên nhẫn .

Cách nói của Quỳnh thật sự làm cho Đại muốn nổi giận , tuy nhiên anh không phát tiết cơn giận mà chỉ cười nhạt :

- Anh không cần em rộng lượng . Có lẽ những gì anh nói , Duyên đã không dám nói với em , để cho em hiểu lầm anh . Như vậy thì anh sẽ nói . Anh không hề thuê phòng ở khách sạn , vậy tại sao anh và em lại ở trong khách sạn ? Tuy say rượu , nhưng anh rất rõ điều này : lúc ấy Ngọc Minh đã định đưa anh về nhà .

Quỳnh lúng túng :

- Em ... không dám đưa anh về nhà anh .

- Có gì mà không dám ? Anh là đàn ông lại chưa vợ , uống rượu say là chuyện thường tình .

- Em thuê khách sạn vì ... em quá yêu anh .

- Vậy là do em tự nguyện ?

- Phải .

- Em thừa biết anh không yêu em , em là em chồng của Duyên , anh càng không thể với em . Anh không phải tên sở khanh , chiếm đoạt em rồi quay lưng , nhưng em phải hiểu rõ một điều : anh hoàn toàn không có tình yêu với em .

Quỳnh điếng người , tuy nhiên cô vẫn bám víu hy vọng cuối cùng :

- Giữa chúng ta đã có một đêm chăn gối , tình yêu có thể đến sau khi chúng ta sống chung với nhau . Bao nhiêu năm dù không gặp mặt , nhưng chúng ta luôn nói chuyện qua mạng , anh quan tâm vui vẻ và tâm đắc với em biết bao nhiêu .

Đại bắt đầu nổi giận :

- Sao em vẫn cứ cố chấp vậy ? Em có thể là bạn của anh nhưng không thể là người yêu hay ... vợ . Giữa hai chúng ta nên kết thúc , em đừng gọi điện thoại hay tìm gặp anh . Anh thành thật xin lỗi em khi phải nói ra những lời này .

Gọi phục vụ đến tính tiền , Đại đứng lên rời quán . Quỳnh ngồi chết điếng . Những lời nói của anh thật tàn nhẫn , như cái tát vào mặt cô đau đớn . Ôi ! Cô chỉ muốn bật dậy đập phá cho tan nát hết những gì chung quanh mình . Tàn nhẫn , anh tàn nhẫn quá Đại ơi .

« Lùi
Tiến »