Áo Trắng Bên Sông

Lượt đọc: 84712 | 26 Đánh giá: 6,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

 - Trời ơi , cô Ba ! Cô uống rượu hả ?

Duyên hốt hoảng đỡ người Quỳnh :

- Dang ra !

Quỳnh hét to , cô gạt mạnh Duyên sang một bên , mắt vằn lên tia lửa dữ tợn :

- Đồ láo khoét ! Mày nói Đại bảo chờ cho thời gian , tình cảm tự khắc đến , nhưng một mặt mày vẫn cứ đến với anh ấy , mày vẫn giành anh ấy ... đồ bỉ ổi xấu xa ! Anh tao đã lầm mày , mày là con ác phụ , cút đi cho khuất mắt tao .

La hét chửi mắng phủ phàng xong , Quỳnh mới chệnh choạng đi lên lầu . Nhục nhã quá cô chỉ muốn chết thôi . Cô căm ghét Đại xem thường tình yêu của cô , nhưng sao cô vẫn yêu anh , không thể nào dứt anh ra khỏi trái tim mình . Cô không màn đến xấu hổ để dàn cảnh một màn kịch , vậy mà cuối cùng cô cũng thất bại rồi .

Quỳnh khóc vùi ... cô cáu kỉnh quăng ném mọi thứ trong khi Duyên vẫn cố gọi cửa ...

Gọi mãi không được , Duyên đành về phòng mình . May là bà Ngọc Lan không biết , nếu biết , bà sẽ rất đau lòng .

Thật khuya , Duyên vẫn còn trăn trở mãi , cô hiểu Đại đã từ chối Quỳnh . Chiều nay , anh gọi điện cho cô , nói bằng giọng giận dữ :

- Nếu em còn để Quỳnh làm phiền anh , anh sẽ làm phiền em đấy , để chứng tỏ với Quỳnh , anh không hề yêu cô ấy . Em hãy thôi đẩy Quỳnh đến gần anh .

- Chị ... Duyên ...

Dưới ánh đèn ngủ hồng nhạt , Duyên kinh hoàng , bàn tay Quỳnh đang đỏ cả máu , máu thấm cả bộ đồ ngủ cô đang mặc , cô khụy xuống nền gạch . Bật cây đèn lớn , Duyên kêu lên :

- Chuyện gì vậy Quỳnh ?

- Tôi ... tôi sẽ đi tìm anh Vũ .

- Quỳnh ơi ...

Duyên bấn loạn hét to , hình ảnh Vũ đầy máu của năm nào ... cô ngã chồng lên Quỳnh bất tỉnh .

Khốn kiếp ! Quỳnh mở mắt ra , cô nghiến răng giận dữ , may là bà Ngọc Lan đi lên , Quỳnh đành nhắm nghiền mắt lại .

o O o

- Cô ấy không sao , mất máu quá nhiều thôi , nhưng nên cẩn thận và khuyên cô ấy nên nghĩ đến đứa con trong bụng .

Cả Duyên lẫn bà Ngọc Lan đều sững sờ :

- Bác sĩ nói ... đứa con nào ?

- Cô Quỳnh đã mang thai hơn một tháng rồi , thưa bà .

Bà Ngọc Lan choáng váng ôm đầu , còn Duyên cô đứng đờ người ra . Quỳnh có thai , đứa con ấy nhất định là của Đại . Thôi ... như vậy cũng xong . Tình yêu xin hẹn lại kiếp sau .

Quỳnh mở mắt ra , nước mắt cô đầm đìa :

- Mẹ ! Con xin lỗi . Sao mẹ không để cho con chết đi hả mẹ ? Con đau khổ quá chỉ muốn đi theo anh Vũ .

- Con không được nói bậy .

Bà ngọc Lan nghiêm nét mặt :

- Mẹ muốn biết , nó là đứa nào ?

- Mẹ ... không giận con chứ hả mẹ ? Con yêu anh ấy mẹ ơi ...

- Hãy nói cho mẹ biết , nó là ai ?

- Là ... anh Đại đó mẹ .

- Đại ?

Bà Ngọc Lan cau mày . Bà không ghét Đại , nhưng sao lại có thể lẩn quẩn như vậy . Bà quay sang nhìn Duyên .

- Con biết số điện thoại nhà thằng Đại chớ ?

- Dạ biết .

- Bảo nó đến gặp mẹ .

Không ai thấy mắt Quỳnh lóe lên ánh lửa vui mừng . Đại không thể không nhận đứa con của anh .

Và Đại đến . Lúc này trông anh giống như một tội phạm .

- Cậu ngồi đó đi !

Đại rón rén ngồi xuống .

- Tôi muốn biết tình cảm của cậu đối với Quỳnh ?

- Cháu ...

- Ngày xưa , tôi rất có cảm tình với cậu khi cậu dắt Duyên đến trả cho tôi cái ví tiền đánh rơi . Vì tình cảm đó tôi tha thứ cho cậu chuyện dang díu của cậu và Duyên , nhưng thật tình tôi không tha thứ cho cậu , nếu như cậu bỏ rơi con gái tôi khi nó đang mang thai .

Đại nổi gai toàn thân , Quỳnh mang thai . Anh đang ngồi trong căn phòng có máy điều hòa ấm áp , vậy mà toàn thân anh run lên , mồ hôi vã ra .

- Đêm qua , nó đã cắt mạch máu tay tự tử theo anh trai nó . Cậu muốn một lúc hai mạng người chết vì sự nhẫn tâm vô trách nhiệm của cậu hay sao ? Cậu còn muốn bất hạnh đến với tuổi già của tôi như thế nào nữa đây ?

Giá như bà mắng chửi thậm tệ hay đánh Đại cũng được . Đằng này bà chỉ khóc , những giọt nước mắt già nua , tre khóc măng làm cho Đại đau lòng . Anh không thể nhẫn tâm ngoảnh mặt quay lưng như một tên đốn mạt vô lương tâm .

- Bác ... Cháu xin lỗi . Thật tình cháu không hề muốn gây ra thảm kịch ngày hôm nay .

- Nhưng nó đã xảy ra rồi đấy . Quỳnh đang nằm bệnh viện , suốt ngày qua chúng tôi phải túc trực bên giường bệnh cứ sợ nó quá tuyệt vọng đi tìm cái chết lần nữa . Cậu Đại ...

Bà Ngọc Lan quỳ xuống chân Đại :

- Xem như tôi van cậu . Tôi chỉ còn một đứa con duy nhất , nếu như nó có mệnh hệ nào , tôi không sống nổi .

Đại hốt hoảng đỡ bà Ngọc Lan :

- Bác ơi ! Bác đừng làm vậy .

- Cậu hứa với tôi , cậu sẽ ... cưới nó đi . Tất cả sẽ là của cậu .

Đỡ bà Ngọc Lan lên ghế , Đại trầm ngâm :

- Cháu sẽ đi gặp Quỳnh . Cô ấy đã mang thai , dĩ nhiên cháu phải có trách nhiệm còn những gì bác nói , cháu ... không nghĩ đến đâu .

- Đại ! Bác hy vọng cháu là người biết suy nghĩ .

Đại ra về , anh cố ý tìm bóng dáng Duyên . Cô đã lánh mặt và không cho anh nhìn thấy cô , mãi mãi suốt cuộc đời anh không được cô tha thứ , dù những lỗi lầm anh không hề muốn xảy ra . Đại đi mà lòng trĩu nặng . Anh không biết mình bày tỏ như thế nào với Quỳnh đây , khi lòng anh nhạt đắng .

Quỳnh mừng lắm khi thấy Đại , cô cố đè nén tình cảm mình xuống và khóc sướt mướt .

- Anh chịu tìm em rồi sao ? Thực sự em chỉ muốn chết cho khỏi bận lòng anh .

Đại ngồi xuống ghế , anh nắm cánh tay của cô :

- Tại sao em lại làm như vậy ?

Quỳnh sụt sùi :

- Em yêu anh có năm năm , lẽ nào anh không biết . Năm năm em chỉ yêu có một mình anh , cứ thầm lặng chờ đợi ? Nhưng bây giờ em tuyệt vọng lắm , em chỉ muốn chết , cả hai mẹ con cùng chết , sống làm gì khi con ra đời không có cha ?

- Anh đâu phải kẻ quá nhẫn tâm , thực sự anh không biết em mang thai . Sao buổi tối đó em không nói ?

- Anh cứ luôn miệng bảo không yêu em , em nói làm sao đây ? Bây giờ anh đang thương hại em phải không ? Em không muốn dùng đứa con ràng buộc anh đâu .

Đại thẫn thờ :

- Có lẽ ông trời đã định cho em và anh . Anh sẽ cưới em , nhưng có một điều em phải cho anh thời gian để tình yêu đến . Anh sẽ cố gắng mang lại hạnh phúc cho em .

- Anh Đại ...

Quỳnh mừng quá , cô vùng dậy ôm choàng Đại , nước mắt vui mừng của cô ướt vai anh , làm cho Đại một thoáng chạnh lòng . Thôi thì hãy bằng lòng với những gì mình đang có .

o O o

- Chúc mừng em đã đạt thành tâm ý .

Cánh tay đưa ra đòi bắt tay Quỳnh , Quỳnh đành đưa ra :

- Cám ơn anh . Kìa , anh Hoài ...

Quỳnh rụt tay lại vì Hoài giữ chặt tay cô , cô nhăn mặt :

- Anh buông tay Quỳnh ra đi . Quỳnh có mang theo số tiền như đã hứa cho anh nè .

- Anh không cần tiền .

Hoài đóng ví tay lại :

- Lúc đó em hứa ... em sẽ chấp nhận lời yêu cầu của anh , nếu như anh giúp em đóng thành công màn kịch cho Đại chịu cưới em .

- Thì em mang theo mười triệu , quá hậu hĩ rồi đó anh Hoài , vì anh chỉ xác nhận với mọi người , em có thai . Một tiếng xác nhận có mười triệu , anh cho là không xứng ?

- Không , anh đâu có nói không xứng . Lương của anh chỉ đủ đi uống ở bar rượu và cho các cô là hết nhẵn .

- Anh là một bác sĩ quá bay bướm rồi đó . Tu tâm và cưới vợ đi , ăn chơi quá con gái sợ đấy .

- Anh yêu một người , nhưng anh biết cô ấy không yêu anh . Tình yêu buồn cười thật cứ phải đuổi bắt .

- Thôi đi , em phải đi về , hồi này sắp đến ngày cưới , em rất bận rộn . Anh cất tiền đi .

- Anh không nhận đâu . Anh chỉ muốn nhắc lại lời hứa của em : " Sau khi xong việc , anh Đại chịu cưới em , anh muốn gì cũng được . "

Quỳnh mím môi :

- Vậy anh muốn gì ?

- Muốn ... là người đầu tiên của em .

Quỳnh nhảy nhổm như bị phỏng lửa , cô quát khẽ :

- Anh điên rồi hả ? Tôi ăn nói làm sao với anh Đại ?

- Em đang ... mang thai ... một ( thiếu 1 chữ ) thai một đứa con tưởng tượng , dễ ăn nói hay giải thích lắm sao ?

- Việc ấy tôi tự lo .

- Nếu anh không phải người đầu tiên của em , anh sẽ nói với Đại , anh ta chẳng ...sơ múi gì cả . Lúc đó , anh ta sẽ vẫn giữ nguyên ý định cưới em chắc ?

Quỳnh toát mồ hôi . Cô đã là vỏ quít dày , Hoài còn ghê gớm hơn , anh ta là móng tay nhọn . Cô nổi giận :

- Anh là đồ tồi ... một bác sĩ vô giáo dục , uổng công anh ăn học hành nghề lương y như từ mẫu . Anh là con ác quỷ .

Hoài sầm mặt :

- Em cứ chửi đi . Mục tiêu đưa ra , anh cứ đạt . Cất tiền đi , ngoan ngoãn leo lên giường chờ anh . Còn không , em cứ mở cửa và đi về , rồi sẽ không bao giờ có đám cưới . Em chọn đi !

Quỳnh tím mặt , cô lao vào đánh xé Hoài . Chịu cho cô đánh , Hoài bế xốc cô lên , anh đi nhanh lại giường ; ném cô ngã trên nệm rồi lao theo .

Quỳnh ứa nước mắt . Cô đã bị đứt tay bởi cuộc chơi của chính mình . gã hôn cô tham lam và nhanh chóng trút bỏ áo quần trên thân thể cô . Cô nhắm mắt lại để cho nước mắt mình tuôn trào .

Chợt , anh ta buông cô ra ngồi dậy :

- Nếu em quá đau lòng thì cứ ngồi dậy mặc quần áo vào đi , anh không thích cái trò gần gũi người mình yêu mà cô ta mang cảm giác bị cưỡng bức . Ngồi dậy đi !

Dĩ nhiên Quỳnh biết hậu quả của việc cô ngồi dậy và đi ra khỏi căn phòng ghê gớm này . Đại sẽ bỏ cô và cô không còn mặt mũi nào nhìn ai . Cô đành ngậm đắng nuốt cay gạt nước mắt và ôm anh ta .

Chưa hài lòng , anh ta cau có :

- Chỉ ôm như vậy là biểu lộ tình cảm hay sao ?

Quỳnh nhắm mắt lại , cô run run gắn môi mình vào môi anh ta . Chỉ chờ như vậy , Hoài ôm ghì Quỳnh , từng nụ hôn tham lam rơi trên da thịt cô cho Quỳnh cảm giác mê đắm ... Cô buông trôi mình theo cảm xúc lạ lùng tuyệt diệu .

o O o

Cô gái ngồi bên cạnh mẹ Đại và là sui gia của mình cứ làm bà Ngọc Lan nhìn mãi , không rời mắt ra được .

Ngọc Minh cũng thấy bối rối , cô rót ly nước và mời :

- Cháu mời bác ạ .

- Cám ơn . Cháu rất dễ thương , hình như cháu đã từng ở nước ngoài ?

- Dạ . Cháu ở Úc , cho đến khi ba cháu mất , cháu mới sang Mỹ ở và bây giờ là ở Việt Nam .

- À ...

Khách đến chúc mừng , cắt đứt câu chuyện của bà Ngọc Lan , Ngọc Minh cũng đi lo tiếp khách giùm Đại . Anh có vẻ không vui . Cuộc hôn nhân cắt đứt hoàn toàn tơ tưởng cùng với Duyên , cô đang ngồi kia , trò chuyện với những người cùng xóm cũ ? Nét duyên dáng của cô làm lòng anh đau xót biết mấy .

Đại nhận uống tất cả những ly rượu chúc mừng , anh muốn say để quên hiện thực .

Tiệc tan , khách ra về cũng là lúc Đại gục xuống . Anh say đến không còn biết gì nữa . Quỳnh vất vả lắm mới để anh nằm ngay ngắn lại và giúp anh cởi bộ lễ phục . Cuối cùng cô đã đạt ý nguyện , lấy người mình yêu , nhưng cô đã phải trả một giá quá đắt .

- Anh Đại ! Tỉnh lại anh .

Quỳnh đổ nước chanh đường cho Đại tỉnh lại . Anh chỉ uống mấy miếng , còn bao nhiêu đổ ra ngoài hết .

Thay quần áo mặc nhà , cô lên nằm cạnh anh , vuốt ve gương mặt anh . " Thức dậy đi anh , em yêu anh biết bao . Em đã chịu biết bao nhiêu thiệt thòi và nước mắt ".

Đại vẫn ngủ như chết . Nước mắt Quỳnh bắt đầu chảy , một đêm quá dài với cô .

Buổi sáng khi Quỳnh thức dậy , Đại rời phòng từ bao giờ , anh để lại cho cô mảnh giấy dằn trên bàn .

" Quỳnh ! Anh đến công ty . Em ở nhà mệt cứ nghỉ , hay xuống nhà nói chuyện với mẹ .

Đại "

Quỳnh giận dữ vò nát tờ giấy ném xuống chân . Đại thật quá đáng . Đêm qua ngủ đến sáng , sáng dậy đi mất . Mới cưới hôm qua , sáng nay đã đi làm . Anh cư xử với cô như vậy đó sao ?

Quỳnh nằm lịm với nuớc mắt và giận dữ .

- Quỳnh ! Con ngủ hay thức ?

Mẹ Đại gõ cửa , Quỳnh lau nước mắt , ngồi dậy mở cửa :

- Có chuyện gì vậy mẹ ?

- Sáng giờ sao con không xuống nhà ? Nếu con không khỏe thì mẹ nấu cháo cho con .

- Dạ , con không sao . Chắc là anh Đại về rồi hả mẹ ?

- Nó không điện thoại cho con à ? Trưa nay nó không về . Công ty ở tận Thủ Đức , nên trưa nó không về .

Bà nói như xin lỗi Quỳnh :

- Để mẹ khuyên nó . Cái thằng mới cưới vợ đã đi làm . Từ từ nó sẽ nghĩ lại mà thương con . Sao , con ăn gì mẹ nấu cho ? Có thai con so nó hành dữ lắm .

Quỳnh cười gượng :

- Dạ , không sao đâu . Lát nữa đói , con sẽ xuống nhà ăn .

- Ừ , không nên để nhịn đói mất sức , hại cho đứa bé .

Mẹ Đại quay ra . Quỳnh chán nản nhìn xuống bụng mình . Đại cứ lạnh nhạt với cô , chắc chắn điều bịa đặt của cô sẽ lộ tẩy . Ý nghĩ mất Đại làm Quỳnh sợ hãi , cô vùng dậy thay quần áo đi tìm anh .

- Anh Đại hôm nay đâu có đi làm .

Những câu hỏi và những cái nhìn soi mói hướng về mình , Quỳnh nhục nhã làm sao . Cô thấy giận Đại , Quỳnh đi lang thang , cô không muốn về nhà mình , cũng không muốn về nhà chồng , sẽ chỉ có mình cô với bốn bức tường cô quạnh , Quỳnh sợ thứ không gian lành lạnh trống vắng ấy . Cuối cùng bước chân cô cũng đến nơi cô căm ghét .

- Quỳnh !

Hoài tròn mắt , anh ta không bao giờ dám nghĩ mới cưới hôm qua , hôm sau Quỳnh tìm mình . Nét mặt cô bơ phờ mệt mỏi . Không cần hỏi , Hoài cũng hiểu được vẻ mặt chán chường thất vọng kia . Rót cho cô ly rượu vang , Hoài cười khẽ :

- Trông em chán chường thế .

Quỳnh lặng thinh nhận ly rượu uống cạn .

- Ly nữa nhé !

Quỳnh uống luôn ly thứ hai , thứ ba , nuớc mắt cô chảy ra .

- Em khóc làm gì ? Chỉ tại em cứ nuôi tình yêu . Em xơ xác như vầy , anh ta có tội nghiệp em chút nào đâu .

Anh ta lau nước mắt cho Quỳnh và ôm cô vào lòng , cô không phản kháng những âu yếm vuốt ve của anh ta . Phải , tại sao cô phải đau khổ ? Ý nghĩ trả thù Đại bằng cách ngã vào vòng tay kẻ khác làm Quỳnh không khóc nữa . Cô đáp lại Hoài và say đắm cũng như anh ta đang say đắm cô .

o O o

Đẩy cánh cửa phòng , Quỳnh khựng lại vì Đại đã về , anh đang nằm xem ti vi . Anh nhìn cô :

- Em không khỏe sao còn đi ra ngoài ?

Quỳnh làm thinh đi vào . Cô để luôn quần áo nằm vật xuống giường . Đại ngập ngừng :

- Em muốn ăn hay uống gì , anh lấy cho ?

Quỳnh cay đắng :

- Anh còn quan tâm đến em hay sao ?

Biết lỗi Đại cúi đầu :

- Anh xin lỗi . Trưa nay anh về nhà , em đã đi , mẹ đã mắng anh một trận . Thực sự , anh không muốn làm em buồn .

- Không làm cho em buồn , anh cũng đã làm rồi . Nguyên ngày hôm nay , em chỉ muốn chết cho xong một đời . Em có gì thua Duyên , tại sao anh không yêu em ?

Quỳnh sụt sịt khóc . Sự đau khổ của cô anh không thể làm ngơ , muốn hay không cô cũng đã là vợ anh . Đại kéo cô vào ngực mình :

- Anh xin lỗi .

Lời xin lỗi của anh càng làm Quỳnh khóc vùi . Nếu anh không lạnh nhạt , trưa nay cô đâu tìm Hoài và ngã vào lòng anh ta lần thứ hai . Bây giờ được Đại vỗ về , cô thấy xấu hổ .

- Nín đi em ! Có thai không nên khóc hoài .

Quỳnh phụng phịu :

- Anh biết nghĩ đến con lúc nào vậy ?

- Chúng mình bỏ qua hết chuyện cũ nghe em . Có thể anh sẽ làm em không hài lòng , nhưng anh sẽ cố gắng làm cho em vui vẻ như ngày xưa .

- Anh Đại !

Quỳnh chủ động hôn anh , Đại hôn lại cô . Hãy để cho quá khứ ngủ yên . Duyên ơi ! Anh sẽ cố quên em .

o O o

- Chú Đại !

Thằng Khang nhảy ào ra đón Đại , nó ôm chân anh hớn hở . Đại cúi xuống công kênh nó lên vai .

- Hôm nay cô giáo dạy con hát bài gì , Khang ?

- Cô dạy đếm thôi . Con hát chú Đại nghe nhé !

" Một với một là hai

Hai với hai là bốn

Bốn với một là năm ... "

- Hay quá ! Hay quá !

Nhìn Đại và thằng Khang quyến luyến nhau , Quỳnh thấy gai mắt dễ sợ . Cô thực sự không muốn về thăm nhà . Còn anh ... hình như đây là cái cớ để anh nhìn Duyên và gần thằng bé .

- Con ăn cơm không được hay sao mà đã sang tháng thứ tư , bụng con còn nhỏ xíu vậy Quỳnh ?

Quỳnh phụng phịu :

- Con ăn cũng được ... Bụng nhỏ đỡ mệt mẹ ơi .

- Con phải đi bác sĩ thăm thai thường xuyên đó .

- Dạ . Mẹ ơi ! Hôm nay mẹ nấu món gì đãi vợ chồng con vậy ?

- À ! Duyên nó nấu món lẫu cá bống . Sáng nay mua được con cá bống đến gần ba ký .

- Chị Duyên đâu mẹ ?

- Nó còn ở công ty .

Bà Ngọc Lan biết Duyên muốn tránh gặp Đại . Cũng tốt , cả hai , bà đều xem như con con chính mình đẻ ra . Quỳnh an phận , cho dù Đại không hài lòng bà lắm , nhưng thái độ dứt khoát của Duyên khiến bà an lòng .

Điện thoại của Quỳnh reo , cô cau mày rút máy ra . Lại của Hoài . Cô bực mình đứng lên :

- Con đi nghe điện thoại một chút .

- Con vẫn còn bạn bè và những cú điện thoại riêng à ?

- Dạ , không phải đâu mẹ .

Sợ bà hạch hỏi lôi thôi . Quỳnh đi nhanh lên lầu , cô cẩn thận đóng cửa và bấm máy nói như quát :

- Sao anh không để cho tôi yên thân vậy ? Anh còn muốn gì đây ?

Hoài cười khẽ , giọng anh ta đểu cáng :

- Muốn em , được chưa ? Đùa với em thôi , anh nghe em nói em đã có thai . Lần này không thèm đến phòng mạch của anh nữa , em bạc thật .

- Anh nói đại đi , anh muốn gì ?

- Anh nói rồi , anh muốn em , vì anh biết đứa bé trong bụng em là con của anh .

- Không phải !

- Em gạt được Đại chứ không gạt được anh đâu . Ngày mai , anh muốn gặp em .

- Trưa mai tôi sẽ đến .

Quỳnh tắt máy đi ra , cô bắt đầu thấy phiền lòng và lo lắng . Càng ngày Hoài càng quấy nhiễu không để cho cô yên . Đang được Đại tử tế chiều chuộng , cô không muốn vì phút lầm lỗi của mình mà làm gãy đổ những gì cô cố vun vén .

o O o

Mãi đến lúc Đại và Quỳnh sửa soạn đi về , Duyên mới về đến . Cô vui vẻ chào cả hai .

- Mẹ !

Bé Khang sà vào lòng Duyên nũng nịu , nó ôm cổ cô mà hôn .

- Sao mẹ về trễ quá vậy ?

- À ! Mẹ bận công việc . Con ăn cơm chưa ?

- Dạ rồi . Ăn lẫu cá chứ không phải ăn cơm , bà nội với chú Đại cứ khen ngon .

Duyên bế con đi luôn vào trong , cô tránh nhìn Đại , còn anh cứ nhìn theo cô sững sờ :

- Về thôi anh .

Giật mình , Đại vội đi ra cửa , anh cứ loay hoay mãi vẫn chưa mở cửa xe . Quỳnh khó chịu :

- Anh làm sao vậy ?

- Không , không có gì .

Đợi cho Quỳnh ngồi vào xe , Đại mới đi vòng qua ngồi vào tay lái , lái xe đi . Phiền muộn đang ngập lòng anh . Thuở nào yêu thương mặn nồng sao bây giờ trở thành xa lạ . Cố quên sao không thể nào quên .

- Anh Đại !

Quỳnh gọi lần thứ hai , Đại mới giật mình ngơ ngác nhìn lại :

- Em vừa nói gì ?

Quỳnh giậm chân :

- Anh làm gì như người mất hồn vậy ? Cứ mỗi lần về thăm mẹ em , khi về là anh cứ lửng lơ như không biết có em . Lại nhớ Duyên nữa chớ gì ?

Đại ấp úng khỏa lấp :

- Anh có nhớ gì đâu , chẳng qua anh đang nghĩ đến công việc .

- Công việc ?

Quỳnh vùng vằng :

- Rõ ràng lúc chiều anh vui vẻ với thằng Khang , rất vui vẻ , em không muốn gây gỗ nhưng anh làm em tức không chịu được .

Rồi sực nhớ cô la lên :

- Cả cái cô Ngọc Minh gì đó , em cấm anh gặp và thân mật với cô ta . Anh quên anh là người đã có vợ rồi hay sao ?

- Anh xem Ngọc Minh như em gái . Em đừng quát nạt như vậy , anh không thích chút nào .

- Anh thích dịu dàng và lả lơi lắm phải không ?

Đại cau mày :

- Em im đi , càng nói càng khó nghe .

- Em không im , tức thì em nói .

Quỳnh la lớn hơn :

- Không nhớ đến con Duyên thì anh thân mật với con Minh . Anh thân với nó cười nới vui vẻ , có bao giờ anh vui vẻ với em đâu . Anh đi làm từ sáng sớm cho tới chiều tối lại xuống trò chuyện với mẹ , em là cái gì chớ ? Anh có biết em cô đơn và chán lắm không , muốn đi phố với anh , anh cứ viện cớ , còn ...

Quỳnh cứ kể lể mãi , Đại bực mình :

- Lẽ ra em nên xuống nhà với mẹ , trò chuyện cho mẹ vui . Đằng này em cứ suốt ngày không đi ra ngoài thì đóng cửa trong phòng , giống như người ở trọ ? Mẹ già rồi còn phải hầu cơm và giặt giũ cho em , em không thấy quá đáng hay sao ?

- Xưa nay ở nhà , em có phải làm gì đâu , tại sao mẹ không mướn người làm còn kêu ca ? Trò chuyện với mẹ hả , nhạt như nước ốc , thà em xem truyền hình còn đỡ chán hơn .

Đại nhìn Quỳnh đăm đăm , anh thật sự thất vọng trước những lời nói thô thiển kia . Lầm lì anh lái xe nhanh về nhà , mặc cho Quỳnh nói . Cô càng nói càng tức , vừa ghen với Duyên và Ngọc Minh , vừa ức bị Hoài áp chế .

Xe về đến nhà , mở cửa cho Quỳnh xuống xong anh lại lên xe . Quỳnh tưởng anh lùi xe để đậu sát vào trong , nên bình thản đi vào nhà , chừng nghe tiếng máy nổ to hơn và xe vọt đi , cô mới giật mình quay lại :

- Anh Đại ! Anh đi đâu vậy ?

Đại phóng xe đi mất . Quỳnh giận dữ giậm chân :

- Khốn kiếp ! Nói đến hai con quỷ đó là kiếm chuyện .

Không thèm chào mẹ chồng đang mở rộng cửa cho mình , Quỳnh giận dữ về phòng mình , rồi không dằn được , cô đưa tay gạt đổ hết mọi thứ chung quanh mình .

- Con mở cửa xem Quỳnh .

Đang điên tiết Quỳnh quát to :

- Con không có việc gì để nói với mẹ cả , mẹ đi xuống đi , đừng can thiệp hỏi han gì cả .

Cô ném mạnh chiếc gối vào cửa , gục xuống mà khóc .

o O o

Tấp vào quán rượu , Đại gọi rượu . Anh muốn say để quên . Anh đã cố ép lòng sống cho một hôn nhân không có nền tảng tình yêu , vậy mà Quỳnh nào cho anh cơ hội . Cô luôn cho anh nhìn thấy những khuyết điểm của cô , những khiếm khuyết đó càng đẩy anh rời xa cô hơn .

- Anh Đại !

Một bàn tay đặt qua vai Đại , anh giật mình quay lại :

- Ngọc Minh !

- Anh lại uống rượu nữa à ?

- Ừ . Em uống gì gọi đi .

Ngọc Minh đưa cao ly rượu của mình mỉm cười :

- Em cũng đang uống rượu . Anh lại gây với Quỳnh nữa à ?

- Ừ .

- Quỳnh đang mang thai , anh nên nhịn và chiều cô ấy một chút .

Đại lắc đầu :

- Anh thấy ngộp thở lắm .

Đại vẫy tay gọi thêm rượu , Ngọc Minh ngăn lại :

- Đừng uống nữa anh . Rượu cũng chẳng giải quyết được gì hết .

Đại cay đắng :

- Nhưng ít ra nó cũng làm anh quên nỗi buồn . Em đừng cản anh .

- Vậy anh uống ít thôi .

Cả Đại lẫn Ngọc Minh không thấy từ xa một ống kính đang hướng về họ . Những cử chỉ an ủi của Ngọc Minh và Đại gục đầu trên vai cô đều được thu trọn vẹn vào ống kính .

Thật khuya , Đại mới khật khưỡng quay về . Không lên phòng , anh ngủ luôn trên xa lông ở phòng khách .

- Đại ! Sao con ngủ ở đây ?

Kéo tấm chăn mẹ vừa đắp cho mình , Đại trùm kín cả đầu và ... tiếp tục ngủ .

- Con không nên cư xử với vợ con như vậy .

- Mấy giờ rồi mẹ ?

- Hơn năm giờ sáng .

- Mẹ cho con ngủ thêm một chút , sáng con còn phải đi làm .

- Được rồi , mẹ không nói , mẹ chỉ nói một câu thôi : nên quan tâm đến vợ con một chút , đừng để nó ầm ĩ làm phiền hàng xóm .

- Cô ấy lại đập phá la hét nữa à ?

Đại bực dọc đi lên phòng . Đẩy cửa phòng , anh dội lại vì cảnh bừa bãi đổ nát , không một lời Đại đi luôn xuống .

- Mẹ ! Con xin lỗi . Cô ta quá quắt thật .

- Anh lại nghe mẹ anh nói xấu tôi , phải không ?

Quỳnh đứng nơi cầu thang châm biếm . Đại nhìn Quỳnh khinh bỉ :

- Cô không đáng một xu , đừng để tôi nhìn cô thấp kém như vậy .

Như một gáo nước lạnh tạt vào mặt , Quỳnh mở to mắt nhìn Đại , cô lịm người trong khoảnh khắc vì lời nói và ánh mắt của anh . Cô đã hiểu , anh không dành một chút tình cảm nào cho mình . Bưng mặt , Quỳnh bật khóc và chạy về phòng mình . Đại ngồi bó gối lòng đầy phiền muộn

« Lùi
Tiến »