Arsène Lupin Tái Xuất

Lượt đọc: 150 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4
tàu belle- hélène

“Không thể nào sai được.” Patrice nói. “Thông tin chuyển đến cho ngài Desmalions cũng cho biết vàng đã được chuyển đi; chúng tranh thủ làm trong đêm, rất nhanh và gọn, do đám người trên tàu bốc hàng, chúng là người nước ngoài, rồi cả hướng chúng đi nữa: tất cả đều khớp hoàn toàn. Rất có thể, giữa căn hầm nơi những túi vàng được cất tạm và nơi chúng kết thúc cuộc hành trình còn có một vị trí trung gian bí mật nào đó vẫn chưa bị phát hiện... trừ phi một nghìn tám túi vàng được tạm cất giấu ở đó, chờ thời cơ để chuyển đi, túi này lủng lẳng đằng sau túi kia, dọc theo sợi dây sắt chăng? Nhưng điều đó chẳng quan trọng lắm. Vấn đề cốt yếu là chúng ta đã biết con tàu Belle-Hélène đang lởn vởn đâu đó ở ngoại ô, chờ thời cơ thuận lợi. Trước đây, do thận trọng, Essarès thường báo hiệu cho con tàu bằng trận mưa tia lửa mà tôi đã thấy. Lần này, lão Siméon sẽ tiếp tục công việc của Essarès, chắc chắn là vì lợi ích riêng của lão, lão đã báo cho bọn trên tàu; và những túi vàng đang trên đường đến cảng Rouen và Havre; lúc này, một tàu biển chạy hơi nước sẽ lấy vàng lên và đưa chúng đi sang... phương Đông. Tóm lại, khoảng vài chục tấn vàng ẩn dưới một lớp than cũng chẳng vấn đề gì. Ông nghĩ sao? Chuyện diễn ra như vậy, đúng không? Tôi thấy khá chắc chắn về điểm này... Thế còn Mantes, nơi lão ta định đến và cũng là nơi tàu Belle-Hélène sẽ tới thì sao? Còn gì rõ hơn được nữa? Ở Mantes, lão sẽ chuyển vàng lên tàu và lão cũng theo lên, lão cải trang thành một người đi biển, chẳng ai biết mà cũng chẳng ai hay... Đám kẻ cướp và lũ ăn cướp sẽ cùng nhau biến mất. Rõ như ban ngày. Ông có đồng ý không?”

Lại một lần nữa, Don Luis im lặng, không đáp. Tuy vậy, hẳn là anh ta cũng đồng tình với những điều Patrice nói, vì một lúc sau, Don Luis lên tiếng.

“Hay lắm! Tôi sẽ đi Mantes. Rồi chúng ta sẽ biết.” Và, quay sang người tài xế, Don Luis giục. “Mau về ga ra, đánh chiếc xe tám mươi mã lực ra đây. Tôi muốn có mặt ở Mantes trong vòng chưa đến một tiếng nữa. Còn anh, Đại úy...”

“Tôi sẽ đi cùng ông.”

“Thế ai trông…?

“Trông Coralie ấy à? Cô ấy có thể gặp nguy hiểm gì được nữa? Giờ ai có thể tấn công cô ấy chứ? Siméon đã thất bại, lúc này chỉ nghĩ đến chuyện giữ lấy mạng và tẩu thoát với mấy túi vàng sao cho êm thôi.”

“Anh chắc chắn thế à?”

“Chắc chắn!”

“Anh vẫn có thể nhầm đấy. Mà thôi, đấy là chuyện riêng của anh. Ta đi thôi! Nhưng dù sao cũng phải cẩn thận.” Rồi Don Luis gọi to: “Ya-Bon!”

Anh chàng người Sénégal vội vàng chạy tới.

Ya-Bon đối xử với Patrice giống như một chú chó trung thành với chủ, còn với Don Luis, anh ta đặc biệt tôn thờ, tình cảm của anh ta dành cho Don Luis gần như lòng sùng kính của giáo dân dành cho vị lãnh đạo tối cao của một tôn giáo nào đó. Cử chỉ nào của Don Luis, dù là nhỏ nhất, cũng làm anh ta sung sướng đến ngây ngất. Anh ta cứ toe toét cười trước sự hiện diện của ông chủ tối cao này.

“Ya-Bon, cậu khỏe hẳn rồi chứ? Vết thương đã lành chưa? Có mệt tí nào không? Tốt lắm! Thế thì theo tôi.”

Rồi Don Luis dẫn anh chàng người Sénégal ra bờ kè, cách xưởng đóng tàu Berthou một đoạn ngắn.

“Chín giờ tối nay, cậu hãy ngồi trên băng ghế này để canh gác ở đây.” Anh ta dặn. “Mang theo ít đồ ăn và cả đồ uống nữa; cậu hãy theo dõi thật cẩn thận những việc xảy ra ở kia, phía hạ nguồn. Có thể sẽ chẳng có gì xảy ra cả; nhưng không sao, cứ ngồi yên ở đây cho đến khi tôi về… trừ phi trừ phi có chuyện xảy ra thật... Trong trường hợp đó, hãy tùy cơ mà ứng biến nhé.”

Anh ta ngừng một lúc rồi nói tiếp: “Trên hết, Ya-Bon ạ, cậu phải đặc biệt coi chừng Siméon đấy. Chính lão đã làm cậu phải nhận vết thương kia. Nếu nhìn thấy lão, hãy lập tức tóm lấy cổ lão và điệu lão tới đây. Nhưng nhớ đừng có bóp chết lão đấy! Không đùa đâu! Tôi không muốn cậu xách về cho tôi một cái xác, mà phải là một Siméon còn sống kia! Cậu hiểu chưa, Ya-Bon?”

Nghe thế, Patrice chợt thấy lo lắng trong lòng.

“Ông vẫn sợ có chuyện gì xảy ra ở mạn này sao?” Anh hỏi. “Xem nào, chuyện này không cần thiết lắm, vì Siméon đã đi rồi...”

“Đại úy ạ.” Don Luis nói. “Khi một vị tướng tài đuổi theo quân giặc, ông ta vẫn phải củng cố những vùng đã chiếm được và lập đồn trú trong thành trì của mình chứ. Xưởng đóng tàu Berthou rõ ràng là một trong những điểm tập kết của kẻ địch, thậm chí, còn có thể là điểm chiến lược quan trọng nhất của chúng nữa. Tôi phải canh phòng chứ!”

Don Luis cũng rất thận trọng trong việc bảo vệ Coralie. Cô vẫn còn rất yếu, cần được nghỉ ngơi và chăm sóc. Họ đưa cô lên xe, cho xe chạy hết tốc lực vào trung tâm Paris để cắt đuôi những kẻ theo dõi, nếu có, rồi cuối cùng, đưa cô về trung tâm điều dưỡng ở đại lộ Maillot. Patrice giao cô cho bà quản lý ở đấy và gọi bác sĩ tới chăm sóc cho cô. Anh lại dặn toàn bộ nhân viên ở trung tâm không cho bất kỳ người lạ mặt nào tới gặp cô. Cô cũng sẽ không nhận và trả lời bất cứ một lá thư nào, trừ phi lá thư đó được ký: “Đại úy Patrice”.

Chín giờ tối, chiếc xe lao nhanh trên đường Saint-Germain và đường Mantes. Ngồi ở hàng ghế sau với Don Luis, Patrice cảm thấy rất phấn khích. Anh ngửi thấy mùi thắng lợi ở rất gần và say sưa với những giả thuyết mà anh tin chắc như đinh đóng cột. Dẫu vậy, anh vẫn thấy có vài điều nghi vấn, anh nghĩ mãi vẫn chưa thông tỏ nên đã hỏi ý kiến của Don Luis.

“Có hai việc..” Anh nói. “... Tôi nghĩ mãi vẫn không thông. Thứ nhất, ai là người đã bị Essarès giết vào lúc bảy giờ mười chín phút sáng ngày mùng Bốn tháng Tư? Tôi đã nghe thấy tiếng kêu hấp hối mà. Vậy ai là người bị giết? Chuyện gì đã xảy ra với thi thể của người ấy?”

Don Luis không trả lời, và Patrice nói tiếp: “Việc thứ hai còn kỳ lạ hơn. Tôi muốn nói đến cách hành xử của Siméon. Con người đó đã hy sinh cả cuộc đời cho một mục tiêu duy nhất: Trả thù kẻ đã sát hại ông Belval - bạn của mình, đồng thời đảm bảo hạnh phúc cho tôi và Coralie. Mục tiêu duy nhất ấy dường như đã trở thành nỗi ám ảnh trong cuộc đời lão, và không một điều gì có thể làm Siméon quên đi nỗi ám ảnh ấy. Vậy mà đến khi Essarès, kẻ thù không đội trời chung của lão chết đột ngột, lão lại thình lình thay đổi và quay sang chĩa mũi dùi vào Coralie và tôi. Lão hãm hại chúng tôi bằng cách thức y hệt cách Essarès đã từng làm để sát hại cha mẹ У chúng tôi! Sự thay đổi đó quá sức lạ lùng và khó hiểu, đúng không? Liệu có phải vàng đã làm Siméon mờ mắt? Có lẽ nào lời giải thích cho tội ác của Siméon đều nằm ở chỗ: Kho báu khổng lồ đã lọt vào tay lão, kể từ ngày lão khám phá ra bí mật ấy? Phải chăng con người tử tế đó đột nhiên trở thành tên cướp chỉ để thỏa mãn lòng tham bản năng bất chợt trỗi dậy? Ông nghĩ thế nào?”

Don Luis vẫn im lặng, không nói một lời. Patrice vốn háo hức mong chờ siêu đạo chích lừng danh giải đáp thật nhanh giúp mình những câu đố hiểm hóc đó. Thấy Don Luis ngồi im, anh ngạc nhiên lắm và cũng có đôi chút thất vọng. Anh cố gợi chuyện một lần nữa: “Và còn tam giác vàng nữa? Lại một bí ẩn khác! Mà từ đầu đến giờ, chúng ta chưa từng nhìn thấy dấu vết của một hình tam giác nào cả! Vậy tam giác vàng ấy ở đâu? Ông có ý tưởng gì về ý nghĩa của nó không?”

Don Luis vẫn lặng im. Cuối cùng, không nhịn nổi, Patrice nói: “Có chuyện gì vậy? Sao ông không nói câu nào?... Trông ông có vẻ lo âu...”

“Có lẽ vậy.” Don Luis đáp.

“Nhưng vì lý do gì chứ?”

“Ồ! Chẳng vì lý do gì cả đâu.”

“Nhưng…”

“Chỉ là tôi thấy mọi việc có vẻ suôn sẻ quá mức bình thường”

“Việc gì suôn sẻ quá mức bình thường chứ ạ?”

“Tất cả mọi việc chúng ta đang làm.”

Thấy Patrice định hỏi thêm, Don Luis mới nói tiếp: “Đại úy ạ, tôi thật lòng quý mến anh và cũng rất quan tâm đến những vấn đề nan giải của anh, nhưng xin thú thật, hiện giờ, có một vấn đề quan trọng hơn tất thảy và một mục tiêu m tôi đang dồn hết tâm sức vào. Đó là phải tìm cho ra số vàng mà chúng ta bị đánh cắp, tôi không muốn số vàng đó lọt khỏi tay chúng ta. Tôi đã giúp được anh, nhưng việc còn lại thì vẫn chưa đâu vào đâu cả. Hai bạn đều đã an toàn, nhưng tôi vẫn chưa nắm được một nghìn tám túi vàng kia... Và tôi muốn có được chúng, tôi cần phải có được chúng”

“Rồi ông sẽ có chúng mà, chúng ta đã biết chúng ở đâu rồi còn gì!”

“Tôi sẽ chỉ có chúng khi chúng nằm ngay trước mắt tôi. Từ giờ cho tới lúc đó, tôi chưa thể nói với anh điều gì cả.” Don Luis đáp.

Việc điều tra ở Mantes không tốn thời gian cho lắm. Họ nhanh chóng nắm được thông tin cần thiết: Một người khách có ngoại hình hoàn toàn khớp với Siméon đã đến khách sạn Ba Hoàng Đế, hiện giờ đang ngủ ở một phòng trên tầng ba.

Don Luis thuê một phòng ở tầng trệt, trong khi đó, Patrice tới khách sạn Grand vì sợ mình dễ bị lộ, do cái chân đặc biệt của mình.

Ngày hôm sau, anh tỉnh dậy muộn. Don Luis gọi điện, báo cho anh biết Siméon đã đi ra bưu điện, rồi xuống bờ sông Seine, sau đó, lão đến nhà ga. Ở đó, lão gặp một phụ nữ ăn mặc rất hợp thời trang và thanh lịch, cô ta đeo mạng dày, che kín mặt. Lão đưa cô ta về khách sạn và hiện hai kẻ đó đang ăn trưa với nhau trong căn phòng trên tầng ba.

Bốn giờ chiều, Don Luis lại gọi điện tới, yêu cầu Patrice đến gặp mình ngay. Họ hẹn nhau ở một quán cà phê nhỏ nằm trên đường ra khỏi thành phố, đối diện với sông Seine. Ở đây, Patrice thấy Siméon đang đi trên bờ kè. Hai tay lão chắp sau lưng, chẳng khác nào một người đi dạo mát bình thường.

“Vẫn cái khăn to sù sụ che nửa mặt, vẫn cặp kính vàng khè, và vẫn dáng người đó.” Patrice nói. “Lão chẳng có gì thay đổi cả. Nhìn lão kìa! Lão làm bộ như đang đi dạo mát, nhưng chúng ta biết quá rõ, mắt lão đang hau háu nhìn lên thượng nguồn, phía con tàu Belle-Hélène chuẩn bị đến.”

“Đúng, đúng vậy!” Don Luis đồng tình. “Người phụ nữ kia rồi.”

“Ồ, mụ kia phải không?” Patrice nói. “Tôi đã thấy mụ ta hai, ba lần gì đó trên đường rồi.”

Tấm áo choàng dài bên ngoài làm nổi bật vóc dáng cùng đôi vai rộng và khỏe của mụ. Quanh viền chiếc mũ phớt có một tấm voan rủ xuống. Mụ đưa cho Siméon một tờ giấy màu xanh nom giống tờ điện tín. Lão liền cầm lấy, đọc ngay lập tức.

Hai kẻ đó chuyện trò một lát, hình như đang xác định phương hướng, rồi cả hai đi ngang qua quán cà phê, và dừng lại ở chỗ cách quán một đoạn nhỏ.

Đến đó, Siméon viết mấy chữ lên một tờ giấy rồi đưa cho người bạn đồng hành. Mụ liền bỏ đi và quay lên phố. Siméon vẫn tiếp tục tha thẩn dọc bờ sông.

“Anh nên ở lại đây, Đại úy ạ.” Don Luis nói.

“Nhưng lão có vẻ không đề phòng gì.” Patrice phản đối. “Lão có quay đầu lại đâu.”

“Vẫn phải hết sức thận trọng Đại úy ạ. Chúng ta không biết được Siméon đã viết gì, kể cũng tiếc thật đấy.”

“Liệu tôi có thể đuổi theo...”

“Đuổi theo người đàn bà kia sao? Ồ không, không, Đại úy, anh không đủ sức đâu. Thậm chí, đến tôi cũng không chắc...” Và Don Luis bỏ đi.

Patrice ngồi lại, chờ đợi. Vài con thuyền xuôi ngược trên sông. Anh cứ dõi mắt tìm tên của chúng như một cái máy. Chừng nửa giờ sau khi Don Luis đi, đột nhiên, anh nghe thấy một âm thanh lớn, có nhịp điệu rất rõ. Đó là tiếng nổ của một loại mô tơ mà mấy năm gần đây người ta mới lắp cho một số kỵ loại tàu thủy.

Ở khúc quanh trên dòng sông, có một con tàu đang tiến đến gần. Khi tàu chạy ngang qua chỗ Patrice, anh giật nẩy mình khi đọc thấy tên của nó: Belle-Hélène .

Con tàu lao nhanh trên mặt nước, máy vẫn nổ đều. Con tàu to và rộng ở bề ngang, trông có vẻ rất nặng nề, phần bị chìm dưới nước khá sâu, dù có vẻ như tàu không chở hàng.

Patrice thấy có hai thủy thủ ở trên boong, họ lơ đãng ngồi hút thuốc lá. Có một chiếc xuồng nhỏ bập bềnh trôi theo ở cuối dây néo.

Con tàu vẫn tiếp tục chạy và đến khúc quanh thì khuất dạng. Patrice đợi thêm một tiếng nữa mới thấy Don Luis quay lại.

“Thế nào?” Anh hỏi ngay. “Ông có thấy Belle-Hélène không?”

“Có! Tàu đang ở cách đây khoảng hai cây số. Chúng đã tháo chiếc xuồng kéo đằng sau tàu ra và tới đón Siméon.”

“Vậy là lão đi cùng với chúng rồi à?”

“Đúng thế!”

“Lão không nghi ngờ gì chứ?”

“Anh hỏi nhiều quá rồi đấy, Đại úy.”

“Thôi kệ! Kiểu gì ta cũng sẽ thắng! Chúng ta sẽ đuổi theo chúng bằng ô tô, vượt lên trước chúng và khi tới Vernon chẳng hạn, ta sẽ báo cho quân đội và nhà chức trách, họ sẽ tóm cổ bọn chúng và giữ con tàu.”

“Chúng ta sẽ không báo cho bất kỳ ai đâu, Đại úy ạ. Chúng ta sẽ tự xử lý mấy việc nho nhỏ này.”

“Tự xử lý ư? Nhưng mà...”

Hai người nhìn nhau. Patrice không thể giấu nổi ý nghĩ đang nảy ra trong đầu mình. Don Luis cũng chẳng tỏ vẻ gì là bực dọc. “Anh sợ tôi sẽ thó hết ba trăm triệu đó rồi cao chạy xa bay sao? Ối dào! Đống tiền đó lớn đến vậy, làm sao tôi nhét vào trong túi áo được.”

“Dẫu vậy...” Patrice hỏi. “Tôi có thể hỏi ông định làm gì được không?”

“Anh hoàn toàn có thể, Đại úy ạ, nhưng cho phép tôi hoãn câu trả lời cho đến khi chúng ta thực sự thành công. Còn lúc này, chúng ta phải tìm lại con tàu đó trước đã.”

Họ quay lại khách sạn Ba Hoàng Đế, và cho xe chạy về hướng Vernon. Lần này, cả hai đều im lặng.

Đi thêm vài cây số nữa, con đường họ đang đi lại gặp sông Seine ở chân một con dốc mà đầu dốc dẫn vào xã Rosny. Lúc họ đến Rosny, tàu Belle-Hélène đang chạy trên khúc sông cong cong uốn lưng về phía xã Roche-Guyon. Sông Seine sẽ tiếp tục chạy song song với đường quốc lộ khi tới xã Bonnières. Con tàu phải mất ít nhất ba tiếng đồng hồ mới đến được đó, trong khi ô tô chỉ việc leo dốc rồi phóng thẳng đến Bonnières trong vòng mười lăm phút đồng hồ.

Họ chạy xuyên qua làng. Đi xa hơn một chút, ở phía bên tay phải có một quán trọ. Don Luis sai tài xế dừng xe lại và nói với anh ta: “Nếu mười hai giờ đêm nay chúng tôi vẫn chưa quay lại, anh hãy về Paris. Này Đại úy, anh đi cùng tôi chứ?”

Patrice đi theo Don Luis, rẽ về phía bên phải, ở đó, có một con đường nhỏ dẫn ra bờ sông. Họ men theo lối đó, chừng mười lăm phút sau, họ ra đến bờ sông. Cuối cùng, Don Luis cũng thấy điều dường như anh ta đang tìm kiếm: Một con thuyền được buộc vào một cái cọc, cách một biệt thự có cửa chớp đóng im im một đoạn không xa lắm.

Don Luis gỡ dây xích.

Bấy giờ đã gần bảy giờ tối. Đêm buông xuống rất nhanh, nhưng đã có ánh trăng vằng vặc soi sáng khắp không gian.

“Trước tiên...” Don Luis nói. “... Cần phải giải thích một chút. Chúng ta sẽ chờ con tàu xuất hiện. Nó sẽ đến đây vào lúc mười giờ đêm và bị chúng ta đón lõng ở ngay giữa dòng. Tôi sẽ yêu cầu tàu dừng lại; và chắc chắn, nhờ ánh trăng hoặc ánh đèn của tôi đây, chúng sẽ thấy bộ quân phục của anh và sẽ phải tuân theo. Đến lúc đó, chúng ta trèo lên tàu kiểm tra.”

“Ngộ nhỡ chúng không tuân theo thì sao?”

“Thế thì chúng ta phải dùng vũ lực thôi. Chúng có ba người còn chúng ta có hai. Vậy thì...”

“Vậy thì sao?”

“Sao à? Chúng ta có đủ cơ sở để kết luận rằng hai tên thủy thủ chỉ là bọn lâu la được Siméon thuê, họ không biết gì về những hành động của lão và cũng không hề biết mình đang chở món hàng gì. Khi chúng ta khống chế được Siméon, tôi sẽ trả cho họ thật hậu hĩnh, họ sẽ phải lái tàu đến chỗ mà tôi bảo thôi. Nhưng tôi phải nói với anh điều này, tôi sẽ làm mọi thứ mà tôi muốn với con tàu - đó vốn là mục đích chính của tôi. Tôi sẽ giao món hàng trên đó lại khi nào tôi thấy thích hợp. Đây là chiến lợi phẩm của tôi, phần thưởng của tôi. Không ai có quyền động tới nó ngoài tôi.”

Đại úy Patrice đứng bật dậy. “Ồ, nhưng tôi không chấp nhận một vai trò như thế này đâu...”

“Được thôi. Vậy anh phải hứa danh dự với tôi là sẽ giữ kín bí mật này - một bí mật vốn không thuộc về anh. Sau đó, khi xong việc, chúng ta sẽ chào tạm biệt, đường ai nấy đi. Tôi sẽ lên tàu một mình, còn anh quay trở lại làm việc của anh. Tuy nhiên, hãy lưu ý, tôi không bắt anh phải trả lời ngay tắp lự đâu. Anh có đầy thời gian để suy nghĩ và quyết định. Anh cứ việc làm những gì mà lợi ích, danh dự và lương tâm mách bảo. Còn về phần tôi, xin anh thứ lỗi, nhưng anh cũng biết điểm yếu của tôi rồi đấy: Bất cứ khi nào hoàn cảnh cho phép tôi có chút thời gian rỗi rãi, tôi sẽ tận dụng chút thời gian ít ỏi đó để ngủ. Carpe sumnum [15] , một nhà thơ đã nói thế. Chúc ngủ ngon, Đại úy!”

Và, không nói thêm lời nào nữa, Don Luis cuộn mình trong chiếc áo măng tô dày, nhảy lên con thuyền và nằm xuống.

Patrice phải cố hết sức kìm nén để không nổi giận. Vẻ điềm tĩnh đầy mỉa mai của Don Luis, cũng như giọng điệu lịch thiệp pha lẫn chút chế giễu của anh ta làm anh bực bội vì phải phụ thuộc vào con người kỳ lạ đó, và anh lại càng thêm bực vì anh không thể làm được gì nếu không có anh ta giúp. Hơn nữa, làm sao anh quên được chính Don Luis đã cứu mạng anh và Coralie?

Hàng tiếng đồng hồ trôi qua, siêu đạo chích vẫn ngủ ngon giữa trời đêm mát mẻ và trong lành. Patrice do dự, cố tự tìm ra kế hoạch đối phó để tóm được Siméon và loại bỏ lão già tàn nhẫn đó, đồng thời ngăn Don Luis mó tay vào kho báu khổng lồ kia. Anh sợ bị coi là đồng phạm của anh ta. Nhưng rồi, có tiếng máy nổ bình bịch từ xa vọng lại, Don Luis tỉnh dậy, Patrice sát cánh bên anh ta, sẵn sàng hành động.

Họ không nói với nhau lời nào. Đồng hồ trong làng điểm mười tiếng. Con tàu Belle-Hélène đang tiến lại gần.

Patrice càng lúc càng thấy hồi hộp. Tàu Belle-Hélène đang đến, nghĩa là Siméon sắp bị bắt, họ sắp lấy lại được hàng triệu franc tiền vàng, Coralie hoàn toàn thoát khỏi hiểm nguy, cơn ác mộng kinh hoàng chấm dứt, và việc làm bẩn thỉu của Essarès sẽ vĩnh viễn bị tiêu hủy. Tiếng máy nổ mỗi lúc một gần hơn. Âm thanh đều đều và ầm ĩ ấy làm vang động cả một dòng sông đang say ngủ. Don Luis cầm lấy đôi mái chèo và chèo thật lực, cố đưa thuyền ra giữa dòng. Rồi đột nhiên, họ thấy có một khối đen sừng sững, lù lù hiện ra trong ánh trăng sáng trắng. Chỉ còn khoảng mười hai đến mười lăm phút nữa, Belle-Hélène sẽ ở ngay trước mặt họ.

“Ông có muốn tôi giúp ông một tay không?” Patrice khẽ hỏi. “Có vẻ như dòng nước chảy ngược hướng với ông và ông đang gặp khó khăn.”

“Không khó khăn tẹo nào đâu.” Don Luis trả lời và bắt đầu ngân nga trong miệng.

“Nhưng…”

Patrice sững người. Con thuyền bị đổi hướng và đang quay vào bờ.

“Nhưng… nhưng.” Anh cứ lắp bắp mãi. “Thế này là sao? Ông định quay lại ư? Sao thế? Ông từ bỏ à?... Tôi không hiểu... Ông sợ hay sao? Bọn họ có tới ba người còn chúng ta chỉ có hai nên ông sợ? Có phải thế không?”

Don Luis nhảy phắt lên bờ rồi chìa tay ra đỡ Patrice. Anh gạt tay Don Luis ra và càu nhàu: “Ông giải thích cho tôi xem nào! Thế này nghĩa là sao?”

“Dài dòng lắm.” Don Luis đáp. “Giờ chỉ có một câu hỏi thôi. Mấy lần vào phòng Siméon lục soát trước đây, anh có nhìn thấy cuốn Hồi ký của Benjamin Franklin trong đó không?”

“Chết tiệt! Chúng ta còn nhiều chuyện khác quan trọng hơn đấy!”

“Câu này cực kỳ quan trọng đấy, Đại úy.”

“Ái chà! Không hề! Hoàn toàn không đến mức ấy!”

“Đúng là thế đấy.” Don Luis nói. “Chúng ta bị lừa rồi, đúng hơn là tôi bị lừa. Mau về thôi, Đại úy, phải nhanh lên mới được.”

Patrice vẫn ngồi yên trên thuyền. Anh giận điên lên, giật lấy đôi mái chèo và đẩy thuyền thật mạnh tới trước, vừa đẩy vừa lẩm bẩm: “Lạy Chúa tôi! Ông ta đùa mình chắc!”

Chèo ra xa bờ được khoảng mười mét, anh kêu lên: “Nếu ông sợ, tôi sẽ đi một mình. Không cần ai giúp hết.”

“Vâng, cứ thoải mái!” Don Luis đáp. “Tôi chờ anh ở quán trọ nhé!”

Chuyến điều tra trên tàu của Patrice không gặp bất kỳ khó khăn nào. Ngay khi anh vừa ra lệnh, tàu Belle-Hélène đã dừng lại ngay lập tức; và anh cứ thế suôn sẻ lên tàu. Hai thủy thủ trên tàu đã luống tuổi, người vùng Basque. Patrice tự giới thiệu là đặc vụ của cơ quan quân sự, và hai thủy thủ nọ liền đưa anh đi kiểm tra tàu. Nhưng anh chẳng thấy lão già Siméon đâu, cũng chẳng thấy một mẩu vàng nào. Hầm tàu gần như trống trơn.

Cuộc thẩm vấn diễn ra nhanh chóng.

“Tàu của các ông đi đâu?”

“Đi Rouen. Chúng tôi được dịch vụ tiếp tế gọi đến.”

“Nhưng ở giữa đường, các anh đã đón một người nữa lên, đúng không?”

“Đúng vậy, ở Mantes.”

“Tên người đó là gì?”

“Siméon Diodokis.”

“Thế bây giờ ông ta đâu rồi?”

“Đi được một đoạn, ông ta bảo chúng tôi cho xuống để ra ga bắt tàu hỏa.”

“Ông ta muốn gì vậy?”

“Trả tiền cho chúng tôi.”

“Vì việc gì?”

“Vì một chuyến hàng ở Paris cách đây hai ngày.”

“Mấy cái túi, phải không?”

“Vâng!”

“Túi gì thế?”

“Chúng tôi không biết. Chúng tôi được trả công rất hậu hĩnh, thế là đủ, cần gì phải hỏi.”

“Thế số hàng đó thế nào rồi?”

“Đêm qua, chúng tôi đã chuyển chúng sang một tàu hơi nước nhỏ chạy cùng với chúng tôi dưới Poissy.”

“Tàu đó tên là gì?”

Chamois [16] . Thủy thủ đoàn có tất cả sáu người.”

“Bây giờ nó ở đâu?”

“Đi trước chúng tôi rồi. Nó chạy nhanh lắm nên giờ chắc đã đi quá Rouen rồi cũng nên. Siméon Diodokis đang trên đường đuổi theo nó đấy.”

“Các anh biết Siméon Diodokis từ bao giờ?”

“Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp ông ta. Nhưng chúng tôi biết ông ta làm việc cho ông Essarès.”

“Ồ, vậy là các anh đã từng làm cho Essarès sao?”

“Vâng, cũng kha khá lần rồi... cùng một việc và cùng một hành trình.”

“Ông ta gọi các anh bằng cách gửi tín hiệu, đúng không?”

“Đúng vậy, ông ta thường đốt một cái ống khói nhà máy cũ.”

“Lúc nào cũng chở mấy cái túi à?”

“Đúng thế! Lần nào cũng là mấy cái túi. Chúng tôi không biết chúng đựng gì bên trong. Chỉ có điều, ông ta trả công rất hậu.”

Patrice không hỏi thêm nữa. Anh vội vã xuống thuyền, chèo vào bờ và tới quán trọ tìm Don Luis. Bấy giờ, Don Luis đang ngồi ở bàn ăn, một bữa thịnh soạn bày trước mặt.

“Nhanh lên!” Anh nói. “Hàng được chuyển lên một tàu hơi nước tên Chamois rồi. Chúng ta có thể đuổi kịp nó giữa Rouen và Havre.”

Don Luis đứng dậy và đưa cho viên sĩ quan một cái gói bọc giấy trắng.

“Đây là hai chiếc sandwich cho anh, Đại úy ạ.” Don Luis nói. “Đêm nay có thể sẽ dài lắm đấy. Tôi rất lấy làm tiếc khi anh không chợp mắt được chút nào. Thôi, ta đi đi, lần này tôi sẽ cầm lái. Chúng ta sẽ về kịp thôi! Lại đây, ngồi cạnh tôi đi, Đại úy.”

Rồi cả hai người cùng chui vào trong xe, người lái xe ra ngồi ở băng ghế sau. Nhưng vừa mới đi được một đoạn, Patrice đã kêu oai oái: “Ơ kìa! Ông định đi đâu thế? Không phải đường này! Chúng ta đang quay về Mantes hoặc Paris đấy!”

“Thì đúng là tôi muốn thế mà.” Don Luis vừa khúc khích cười vừa nói.

“Hả? Sao cơ? Về Paris ư?”

“Dĩ nhiên rồi.”

“Không! Không! Thế này thì hơi quá rồi đấy! Không phải tôi đã kể với ông hai người thủy thủ.”

“Mấy tay thủy thủ của anh ấy à? Toàn bọn lừa đảo!”

“Họ nói rằng hàng đã..”

“Hàng á? Làm gì có hàng nào!”

“Nhưng còn tàu Chamois ...”

Chamois à? Bịp nốt! Để tôi nhắc lại với anh lần nữa nhé, chúng ta bị lừa rồi, Đại úy ạ, bị lừa đẹp nữa là đằng khác! Lão Siméon là một tay cực kỳ xảo quyệt chứ không vừa! Thế mới là đối thủ xứng tầm chứ! Cứ chơi cùng lão đi! Lão giăng ra một cái bẫy và tôi đã mắc vào luôn. Trò đùa này khá lắm! Chỉ có điều, cái gì cũng có giới hạn thôi. Chỉ một vố này thôi cũng đủ cho cả đời chúng ta rồi. Thôi, không đùa nữa!”

“Nhưng…”

“Anh vẫn chưa bằng lòng à, Đại úy? Sau tàu Belle-Hélène , anh còn muốn tấn công cả tàu Chamois nữa ư? Nếu anh muốn, anh cứ việc xuống xe và tới Mantes. Chỉ có điều, tôi báo cho anh biết nhé: Siméon đang ở Paris và đã đến trước chúng ta ba, bốn tiếng đồng hồ rồi.”

Patrice rùng mình. Siméon đang ở Paris! Coralie cũng đang ở Paris, một mình và không có ai bảo vệ! Anh không dám phản đối thêm gì nữa, và Don Luis nói tiếp: “Lão già khốn kiếp! Lão ta cũng cao tay ra phết! Hồi ký của Benjamin Franklin à? Vố này ngọt thật! Khi biết tôi sẽ tới, lão hẳn đã nhủ thầm: “Arsène Lupin à? Tay này nguy hiểm đấy. Hắn có khả năng giải quyết được vụ này và cho cả mình lẫn mấy túi vàng vào túi hắn. Để loại được hắn ra ngoài cuộc chơi, chỉ có một cách duy nhất: Mình phải làm sao cho hắn vội vàng lao đầu vào hướng đi đúng, lao thật nhanh, nhanh đến độ hắn không thể nhận ra giây phút hướng đi đúng thình lình ngoặt sang một hướng hoàn toàn sai.” Anh thấy thế nào? Rất khôn ngoan, đúng không? Đó! Đầu tiên, chúng ta có cuốn sách hồi ký, cuốn sách được lão đưa ra làm mồi nhử; trang sách có thông tin về bồn nước được mở ra sẵn; thế là kiểu gì tôi cũng tìm ra được hệ thống ống dẫn; manh mối về cách chúng chuyển vàng ra khỏi hầm trung chuyển được đặt thẳng vào tay tôi. Tôi lao theo manh mối đó như một đứa trẻ cả tin, chạy từ dưới hầm ra tới bến tàu, tất cả đều do một tay Siméon sắp đặt. Cho đến lúc ấy, mọi thứ tôi phát hiện ra đều là thật cả. Nhưng kể từ giây phút chúng ta bước vào xưởng đóng tàu Berthou, phải coi chừng! Trong xưởng Berthou không có người. Nhưng mặt khác, cách đó không xa lại có một chiếc sà lan, nghĩa là có dịp để hỏi thăm, nghĩa là chắc chắn tôi sẽ tới đó hỏi thăm. Quả nhiên, tôi đã ra chiếc sà lan đó hỏi thăm thật. Thế là tôi mắc bẫy.”

“Thế thì người đàn ông đó...?”

“Phải, phải, là một đồng bọn của Siméon. Lão ta biết mình bị bám đuôi đến tận ga Saint-Lazare nên đã cố tình xoay tôi về phía Mantes thêm lần thứ hai. Đến Mantes, màn hài kịch kia lại tiếp tục. Tàu Belle-Hélène chạy qua trước mắt chúng ta, chở theo hai món hàng là Siméon và mấy túi vàng. Chúng ta lập tức chạy theo con tàu đó. Dĩ nhiên, trên tàu Belle-Hélène chẳng có gì sất: Chẳng có Siméon và cũng chẳng có vàng. “Vậy phải đuổi theo tàu Chamois ngay. Chúng tôi đã chuyển hết hàng hóa lên tàu Chamois rồi.” Nghe vậy, chúng ta bèn chạy theo tàu Chamois đến Rouen, đến Havre, đến tận cùng trời cuối đất; và tất nhiên, cuộc rượt đuổi của chúng ta chẳng có kết quả gì, vì làm gì có con tàu nào tên Chamois đâu. Nhưng chúng ta bị thuyết phục rằng nó có tồn tại và chúng ta đã lỡ để nó chạy thoát trong cuộc tìm kiếm. Thế là ta lại mắc lỡm. Vàng đã đi mất rồi, Siméon cũng biến mất và chúng ta chỉ còn nước chịu thua, từ bỏ cuộc tìm kiếm. Anh cũng biết rồi đấy, chúng ta từ bỏ cuộc tìm kiếm - đó chính là mục đích của lão. Và lão cũng suýt đạt được mục đích rồi, nếu như...”

Chiếc xe lao hết tốc lực. Thỉnh thoảng Don Luis lại phanh gấp với kỹ năng điêu luyện phi thường. Tới trạm kiểm soát. Xuất trình giấy thông hành. Xong xuôi, anh ta lại nhảy lên xe và tiếp tục phóng như điên.

“Nếu vậy..” Patrice bán tín bán nghi, hỏi. “Manh mối nào đã giúp ông quay về đúng hướng thế?”

“Sự xuất hiện của người phụ nữ ở Mantes. Ban đầu, đó chỉ là một manh mối mơ hồ. Nhưng đột nhiên tôi nhớ lại một chuyện. Trên chiếc sà lan ở xưởng Berthou, chiếc Nonchalante, người cung cấp thông tin cho chúng ta - anh còn nhớ không? - chà, khi đứng trước người đó, tôi có cảm giác lạ lắm, tôi không biết phải giải thích với anh thế nào, nhưng tôi cảm thấy mình đang nói chuyện với một người phụ nữ cải trang thành đàn ông. Cảm giác đó lại ùa về một lần nữa. Thế là tôi thầm so sánh người nọ với người phụ nữ ở Mantes... Và rồi... và rồi... cứ như có một tia sáng lóe lên vậy...”

Don Luis ngừng lại, suy nghĩ một chút rồi khẽ nói: “Nhưng mụ đàn bà đó có thể là ai được nhỉ?”

Một thoáng im lặng, rồi sau đó, Patrice nói, nhờ bản năng mách bảo chứ không hẳn là nhờ suy luận: “Tôi nghĩ đó là Grégoire...”

“Hả? Sao cơ? Grégoire á?”

“Vâng, đúng thế! Grégoire là một người phụ nữ!”

“Anh đang nói cái gì thế?”

“Chà, chuyện này rõ như ban ngày. Ông nhớ không? Đồng bọn của Essarès khai với tôi như vậy, hôm tôi báo cảnh sát bắt chúng ở ngoài tiệm cà phê ấy.”

“Anh có viết điều đó trong nhật ký đâu!”

“Ồ, phải rồi... Tôi đã quên mất chi tiết nhỏ ấy.”

“Chi tiết nhỏ á? Anh ta gọi đó là chi tiết nhỏ đấy! Trời ạ, đó là điểm quan trọng nhất đấy, Đại úy của tôi ơi! Nếu tôi biết điều này từ trước, tôi đã đoán ngay ra được rằng tên ở trên sà lan không ai khác chính là Grégoire và chúng ta đã không phí cả một đêm thế này. Chúa ơi! Anh hay thật đấy!”

Nhưng điều đó chẳng làm cho Don Luis bớt vui tính đi. Trong khi Patrice bần thần tiếc nuối, mỗi lúc một thêm u uất thì Don Luis lại hát vang khúc ca chiến thắng.

“Tạ ơn Chúa! Cuộc chiến bắt đầu gay go hơn! Khi trước, mọi chuyện sao mà dễ thế, vậy nên Lupin tôi mới buồn! Những chuyện như thế liệu có thể xảy ra trong đời thực không? Mọi thứ ăn khớp với nhau đến vậy kia à? Benjamin Franklin, hệ thống ống ngầm vận chuyển vàng, đường ray khổ nhỏ trong xưởng, điểm hẹn ở Mantes, con tàu Belle-Hélène , một loạt manh mối cứ thế tự trồi lên. Không, không, tôi thấy chột dạ. Không lẽ lại dễ ăn đến thế? Rồi lại còn vàng biến mất nhờ một con tàu! Thời bình thì dễ, chứ thời chiến thì không, vì phải qua bao nhiêu là cửa: giấy thông hành, tàu tuần tra, rồi kiểm tra, lục soát... kiểm soát chặt chẽ thế cơ mà! Một kẻ như Siméon lại có thể liều mạng cho vàng đi như vậy được sao?... Ồ không, tôi liền sinh nghi; vì thế nên tôi mới lệnh cho Ya-Bon canh ở ngoài xưởng đóng tàu Berthou cho chắc. Tự dưng tôi nảy ra một ý. Dường như xưởng đóng tàu đó chính là trung tâm của toàn bộ cuộc phiêu lưu này! Ái chà, mình đúng hay sai nhỉ? Quý ông Lupin đã mất hết tài trí rồi sao? Đại úy ạ, tôi nhắc lại việc này: Tối mai, tôi sẽ phải rời khỏi đây. Hơn nữa, tôi cũng đã nói với anh rồi, dù thắng hay bại, tôi vẫn sẽ phải đi. Nhưng chúng ta sẽ thắng. Mọi chuyện sẽ được làm sáng tỏ. Không còn bí ẩn nào nữa, kể cả bí ẩn về tam giác vàng kia... Ồ, tôi không định nói tôi sẽ mang về cho anh một hình tam giác tuyệt đẹp bằng vàng mười tám cara đâu! Chúng ta không nên để mình bị ngôn từ làm cho lóa mắt. Có thể đó chỉ là người ta xếp các túi vàng thành hình thù như vậy thôi, một đống túi vàng được xếp thành hình tam giác... hoặc không, một cái hố được đào theo hình như vậy. Có thế nào đi chăng nữa, chúng ta cũng sẽ lấy lại được vàng thôi! Và những túi vàng đó sẽ thuộc về chúng ta! Còn Patrice và Coralie sẽ đứng trước mặt ngài Thị trưởng, nhận lời chúc phúc của tôi và họ sẽ có rất nhiều con!”

Họ đã đến cửa ngõ vào Paris. Patrice càng lúc càng thấy nóng ruột, anh hỏi: “Vậy ông nghĩ bây giờ không còn phải sợ điều gì nữa à?”

“Ồ, tôi không nói thế! Tấn thảm kịch vẫn chưa kết thúc đâu. Sau màn ăn tiền ở hồi thứ ba mà chúng ta gọi là “Màn khí cacbon ôxít”, chắc chắn sẽ có hồi thứ tư, có khi còn có hồi thứ năm nữa. Kẻ thù vẫn chưa hạ một món vũ khí nào.”

Họ đi dọc theo bờ kè.

“Xuống đây nào.” Don Luis nói.

Anh ta khẽ huýt sáo và lặp lại ba lần.

“Không thấy trả lời.” Anh ta lẩm bẩm. “Ya-Bon không có ở đây. Cuộc chiến bắt đầu rồi đấy.”

“Nhưng Coralie...”

“Anh lo gì cho cô ấy nữa? Siméon có biết chỗ cô ấy đang ở bây giờ đâu.”

Trong xưởng đóng tàu Berthou chẳng có ai cả. Trên cầu tàu ở dưới thấp cũng không một bóng người. Nhưng dưới ánh trăng sáng, họ nhìn thấy một chiếc sà lan, là chiếc Nonchalante .

“Mau lên đó đi!” Don Luis nói. “Tôi đang muốn biết có phải người phụ nữ tên là Grégoire thường xuyên sống trên sà lan đó không. Mụ ta đã quay về sau khi chắc mẩm rằng chúng ta đang trên đường tới Havre chăng? Tôi mong là như thế. Dù sao đi nữa, hẳn Ya-Bon đã tới đó và chắc chắn có để lại một vài dấu vết nào đấy cho chúng ta. Anh đi cùng chứ, Đại úy?”

“Vâng! Nhưng quái lạ! Sao tự dưng tôi lại thấy sợ thế không biết!”

“Sợ cái gì?” Don Luis hỏi, anh ta vốn là người gan dạ nên khó lòng hiểu được nỗi sợ ấy của Patrice.

“Sợ những điều chúng ta sắp thấy.”

“Quý ông thân yêu của tôi, có khi trên đó chẳng có gì đâu!”

Mỗi người một tay cầm đèn còn tay kia sờ vào báng súng. Họ băng qua tấm ván kê giữa tàu và bờ sông. Chỉ vài bước, họ đã xuống dưới cabin.

Cửa bị khóa.

“Này, anh bạn! Mau mở cửa ra đi!”

Không có tiếng đáp lại. Họ tìm cách phá cửa. Việc đó không dễ dàng chút nào vì cánh cửa này rất dày, không hề giống những cái cửa cabin thông thường.

Cuối cùng, cửa cũng bật ra.

“Chết tiệt!” Don Luis bước vào đầu tiên và kêu lên. “Tôi không ngờ đến chuyện này!”

“Chuyện gì?”

“Nhìn đi! Người phụ nữ mà chúng gọi là Grégoire... Hình như mụ ta chết rồi.”

Mụ đang nằm trên một cái giường sắt nhỏ, chiếc áo cánh nam giới mụ mặc bị phanh ra, để hở ngực. Mặt mụ vẫn còn nguyên vẻ kinh hoàng tột độ. Cabin lộn xộn, bừa bãi cho thấy đã có một cuộc vật lộn rất dữ dội diễn ra ở đây.

“Tôi không hề nhầm. Đây, bên cạnh mụ là những trang phục mà mụ đã mặc ở Mantes. Nhưng đã xảy ra chuyện gì thế nhỉ, Đại úy?”

Patrice bỗng hét lên, giọng lạc đi: “Kìa... ngay đối diện... ở dưới cửa sổ...”

Đó là một cái cửa sổ nhỏ nhìn ra sông. Những ô kính đã bị đập vỡ.

“Vâng?” Don Luis hỏi. “Sao thế? Phải, tôi thấy có ai đó đã nhảy từ đây ra qua lối đó.”

“Tấm voa... Tấm khăn voan màu xanh này...” Patrice lắp bắp. “... Là khăn voan y tá của Co... Coralie...”

Don Luis nổi cáu. “Vớ vẩn! Không thể như thế được! Có ai biết địa chỉ của cô ấy đâu!”

“Nhưng…”

“Nhưng cái gì? Anh không viết thư cho Coralie đấy chứ? Anh không đánh điện cho cô ấy đấy chứ?”

“Có... Tôi đã đánh điện cho cô ấy... ở Mantes.”

“Anh nói sao? Thôi xong rồi! Thật điên rồ! Anh đánh điện thật ư?”

“Thật...”

“Anh gửi ở bưu điện Mantes à?”

“Vâng!”

“Lúc đó có ai trong bưu điện không?”

“Có, một người phụ nữ.”

“Người nào? Mụ đang nằm chết ở kia á?”

“Vâng!”

“Nhưng mụ không đọc được những gì anh viết đấy chứ?”

“Vâng, nhưng tôi đã viết tới hai lần.”

“Và anh vứt tờ nháp đi, xuống đất chẳng hạn, thế là ai ở đấy cũng có thể nhặt lên đọc... Ôi, Đại úy, thật đấy? Anh phải thú thật...”

Nhưng lúc đó, Patrice đã chạy như bay ra ô tô và không nghe được gì nữa.

Nửa giờ sau, anh quay lại với hai bức điện trên tay. Anh tìm thấy cả hai ở trên bàn của Coralie.

Bức thứ nhất, do chính anh gửi:

“Mọi chuyện đều ổn. Yên tâm và đừng đi đâu. Yêu em nhiều. Đại úy Patrice.”

Bức thứ hai, chắc chắn do Siméon gửi:

“Tình hình nghiêm trọng. Kế hoạch thay đổi. Đang về. Đợi em chỗ cửa ngách trong vườn chín giờ tối nay.

Đại úy Patrice.”

Coralie nhận được bức điện thứ hai lúc tám giờ tối, và cô rời trung tâm điều dưỡng ngay sau đó.

« Lùi
Tiến »